Vậy mà lúc này, là lần thứ hai Linh Lung đế cơ có cảm giác tự ti tương tự, thậm chí càng thấy khẩn trương hơn so với vị thiếu niên chí tôn kia nữa.
Dù sao, vị thiếu niên chí tôn kia có ưu tú thế nào cũng là Đường huynh, là người một nhà của Linh Lung đế cơ.
Còn vị thiếu niên thánh tử siêu phàm tuyệt thế trước mắt này là lần đầu tiên nàng ta gặp được.
Nhân sinh nếu như lần đầu gặp gỡ, vừa gặp đã muốn hiến dâng cả đời!
Khụ khụ, nói lộn xộn cái gì đó.
Linh Lung đế cơ khuôn mặt ửng đỏ, trong lòng có chút nháo loạn.
Trước mặt vị Thần Tiêu thánh tử sắp đến đây kia thì nên chào hỏi như thế nào nhỉ?
Nàng ta nghe nói ấn tượng đầu tiên giữa người con trai và người con gái rất quan trọng, nhất định không được khiến đối phương nảy sinh ác cảm.
Nếu không, bản công chúa làm sao có thể chiêu mộ nhân tài ưu tú như vậy cho Đại Hoang Tiên Triêu, làm sao hoàn thành nhiệm vụ mà cha giao cho?
Nàng ta chủ động bước lên, chắp tay nói: "Bổn cung là công chúa của Đại Hoang Tiên Triêu, ngươi có thể cùng ta rèn luyện hay không?"
Không được, cảm giác có chút lỗ mãng, hơn nữa là con gái cũng không thể quá chủ động được.
Nếu không lỡ như đối phương không thương tiếc mà từ chối bản công chúa, chẳng phải bản công chúa rất mất mặt hay sao?
Khống chế kiếm khí so tài với Thần Tiêu thánh tử, sau đó lại nhín thời gian trong lúc chiến đấu hăng say đến mức đẫm mồ hôi để làm tạo hình nữa ư?
Phong cách cao thật, chẳng qua Linh Lung đế cơ hơi lo rằng mình đánh không lại Thần Tiêu thánh tử
Lỡ như hai người còn chưa bước vào giai đoạn chiến đấu quyết liệt mà mình đã quăng mũ cởi giáp, hoa rơi nước chảy thì làm sao bây giờ?
Với lại vừa gặp đã động thủ có phải không thụy mị chút nào không?
Linh Lung đế cơ kiêu hãnh đứng trên lưng phượng hoàng, Bạch Ngọc bảo kiếm sau lưng nàng ta phóng ra kiếm khí ngút trời và vô cùng sắc bén.
Và bản thân nàng ta chỉ dừng lại phía trước đám người của Thẩm Thiên, không nói lời nào, ánh mắt nhìn mọi người có vẻ hết sức phức tạp.
Cô gái mắc chứng sợ giao tiếp gặp phải người con trai mà mình muốn kết giao, hoàn toàn là chuyện vô cùng kinh khủng.
Nếu không phải vì hoàn thành mệnh lệnh của cha thì Linh Lung đế cơ đã rút lui từ sớm.
Chủ động nói chuyện với người đàn ông đẹp trai này khó quá rồi!
...
Không nói tới việc Linh Lung đế cơ ngăn trước mặt Thẩm Thiên, đầu ngón chân rối rắm cào cào trên mặt đất, Trương Vân Hi bên cạnh Thẩm Thiên ánh mắt dần trở nên nguy hiểm.
Nàng nhìn cô gái trước mắt này không mấy thiện cảm, Linh Lung cũng cảm nhận được sự đe dọa của nàng.
Chết tiệt, chắc chắn cô nương này là tiểu yêu tinh ham muốn cơ thể của sư đệ!
Nàng ta còn là một phượng hoàng, xem ra thân phận không đơn giản!
Dị tượng Bạch Hổ gầm trời phía sau Trương Vân Hi đã che khuất bầu trời trong nháy mắt.
Ánh mắt như mang điện của nàng nhìn thẳng vào Linh Lung đế cơ: "Các hạ là người phương nào, tại sao lại chặn trước mặt chúng ta?"
Đôi khi giao tiếp giữa con gái không cần qua lời nói.
Chỉ một ánh mắt đã đủ để nhìn thấu mọi thứ.
Lực chú ý của Linh Lung đế cơ dời từ Thẩm Thiên sang trên người Trương Vân Hi.
Sắc ửng đỏ trên mặt nàng ta dần thu lại, từ từ chuyển sang lạnh lùng và kiêu ngạo, giữa lông mày là vẻ cao quý.
Bạch Ngọc kiếm tiên bắn ra tiên quang rực rỡ.
Rơi vào trong tay Linh Lung đế cơ, nàng ta nhìn thẳng vào Trương Vân Hi: "Các hạ chắc là Thần Tiêu thánh nữ!"
Trương Vân Hi lạnh nhạt nhìn Linh Lung đế cơ: "Có gì xin chỉ giáo?"
Linh Lung đế cơ mỉm cười nói: "Bổn cung là công chúa Thạch Linh Lung, từng đứng thứ sáu trong bảng Châu Kim Đan."
"Nghe nói trong số những người trẻ tuổi ở Đông Hoang, Thần Tiêu thánh tử là người có thiên tư cao nhất bên phía nam và Thần Tiêu thánh nữ là xuất chúng nhất bên phía nữ. Bản công chúa rất hứng thú với ngươi.
Lén lút liếc mắt nhìn Thẩm Thiên, trên mặt Linh Lung đế cơ lại hơi ửng đỏ.
Phải nghĩ ra biện pháp để thu hút sự chú ý của hắn!
Linh Lung đế cơ nói: "Ta mơ hồ có thể cảm giác ngươi chỉ còn cách tu vi Nguyên anh kỳ nửa bước, mà ta thì vừa mới kết Anh không lâu."
"Trương Vân Hi, ngươi có dám so tài cùng cảnh giới với bản công chúa không? Bản công chúa có thể áp chế tu vi trở về Kim Đan kỳ."
"Nếu ngươi còn băn khoăn, bản công chúa sẽ tự buộc tay trái, chiến đấu với ngươi bằng một tay."
Khiêu khích?
Đã áp chế về tu vi Kim Đan kỳ còn tự trói một tay trái để chiến đấu với ta?
Người chiến thắng mới xứng đáng ở bên cạnh sư đệ?
Khóe miệng Trương Vân Hi giật giật, đã hiểu rõ tâm tư của đối phương.
Ghê tởm, tên mẹ già Long Dã lưu manh kia thì cũng thôi đi, nha đầu ngươi cũng dám phách lối với ta?
Nắm tay của Trương Vân Hi siết chặt, dị tượng Bạch Hổ gầm trời phía sau đã trở nên huy hoàng chưa bao giờ có trong chớp mắt.
Gào!
Hỗn Nguyên Thần Lôi màu vàng tràn ngập trong thiên địa, khí tức của Trương Vân Hi cũng dâng lên đến cực hạn.
Một viên Kim Đan vô cùng lộng lẫy chậm rãi dâng lên từ trên đỉnh đầu Trương Vân Hi, trên mặt viên khắc chín đạo thần văn vô cùng huyền diệu, lúc này đang sáng lấp lánh.
"Hóa ra là công chúa điện hạ của Đại Hoang Tiên Triêu, Vân Hi ngưỡng mộ từ lâu, vẫn luôn tò mò về công chúa."
Ánh mắt Trương Vân Hi phóng điện về phía Linh Lung đế cơ, chậm rãi đến gần nàng ta, khí tức quanh cơ thể nàng thăng cấp với tốc độ đáng sợ theo từng bước đi của nàng.
Không biết từ khi nào kiếm Bạch Hổ đã nằm trong tay Trương Vân Hi, nàng nhìn Linh Lung đế cơ: "Áp chế tu vi để làm gì?"
"Bản cô nương có thể đột phá Nguyên Anh cảnh trong nháy mắt, đánh một trận cùng cấp với ngươi làm sao có thể trở ngại được?"
Vừa dứt lời, Trương Vân Hi lại bước thêm một bước. Ánh sáng từ Kim Đan chín đạo nửa thần văn khắc trên đồ vật lại tăng mạnh lần nữa.
Những vết nứt xuất hiện ở mặt ngoài Kim Đan của Trương Vân Hi, từ đó bắn ra quang mang màu tím rực rỡ, đó là màu sắc Nguyên Anh thuộc về Trương Vân Hi.
Cùng lúc đó, đường viền đệ thập thần văn chậm rãi xuất hiện.
Nửa bước Kim Đan thập chuyển!
Chương 627: Linh Lung đế cơ với Thần Tiêu thánh nữ (2)
Linh Lung đế cơ nhìn thẳng vào Trương Vân Hi, ánh mắt nặng nề.
Nàng ta thừa nhận bản thân đã khinh thường vị đối thủ trước mặt này, Trương Vân Hi càng mạnh hơn so với tưởng tượng của nàng ta.
Ít nhất khi Trương Vân Hi trong thâm sơn cùng cốc ở Đông Hoang đã có thể hoàn thành nửa bước Kim Đan thập chuyển. Đúng là hiếm có và khó tin được.
"Ngươi đủ tư cách được bản công chúa tôn trọng, ta sẽ không áp chế tu vi một tay để chiến đấu với ngươi."
Linh Lung đế cơ bình tĩnh nói: "Ngươi đột phá trước đi! Bản công chúa chờ ngươi!"
Trên mặt Trương Vân Hi đầy ý chí chiến đấu: "Cần gì đột phá trước, nếu hôm nay chiến đấu có thất bại thì chứng minh lời nói của ngươi!"
Vừa dứt lời, dị tượng Bạch Hổ gầm trời của Trương Vân Hi ngửa mặt lên trời rít gào, hư không vỡ nát thành từng mảnh vụn, bắn tung tóe đi khắp nơi trong nháy mắt.
Gào!
Hai vị thiếu nữ cầm trong tay trường kiếm, chân đạp hư không, sấm sét màu vàng và thần quang của Linh Lung cùng sáng lên trong thiên địa, mỗi bên đều tự chiếm một nửa bầu trời bất phân thắng bại.
Khí tức trong người Trương Vân Hi không ngừng trở nên mạnh mẽ, sức mạnh của Linh Lung đế cơ cũng thâm sâu khó lường, vẫn không yếu thế!
Hai người chiến đấu vô cùng mạnh bạo, khiến mọi người xung quanh không ai dám đến gần.
Dù có sức mạnh siêu việt thì Phương Thường cũng không dám làm xằng bậy.
...
Dù sao nếu đi khuyên can nữ nhân đánh nhau thì có thể kết cục rất thảm.
Trừ khi là người mà các nàng thích!
Không thể không nói, cả Trương Vân Hi lẫn Linh Lung đế cơ đều là những nữ thiên kiêu tuyệt thế không hề thua kém đám đàn ông.
Tuy tuổi của các nàng còn trẻ, nhưng tu vi và sức chiến đấu đều rất phi thường, có thể xem là nhân tài kiệt xuất trong nhóm người trẻ tuổi.
Thậm chí rất nhiều thế hệ cường giả trước, khi ngắm nhìn hai người chiến đấu từ xa lúc này đều bất đắc dĩ và có chút cảm thán "Trường Giang sóng sau xô sóng trước".
Hỗn Nguyên Bạch Hổ phá sát kiếm cương!
Cửu Thiên Huyền Cơ Linh Lung kiếm cương!
Hai người đều mặc y phục màu trắng, đều cầm trường kiếm trong tay, bay lượn như thánh nữ giáng trần.
Kiếm khí tung hoành ba vạn trượng, ánh kiếm sắc bén chói lọi khắp doanh châu!
Bạch Hổ kiếm quang và Linh Lung tinh thần kiếm quang giao chiến, kiếm quang lập tức tràn ngập bốn phía trong thiên địa.
Dưới sự giao chiến kiếm khí của hai cô gái, hư không bị nghiền nát thành bột, sắc đen tràn lan khắp bốn phương tựa như mạng nhện, cảnh tượng giống hệt như ngày tận thế.
Cái này đâu giống trận chiến của người vừa đột phá đến Nguyên Anh kỳ? Cho dù nói các nàng là cường giả cấp thiên tôn cũng không hề quá đáng!
Phương Thường và Trương Vân Đình nhìn nhau, trong mắt đều tỏ vẻ cảm thán: Hình như sư muội đã mạnh hơn!
Tuy Trương Vân Hi, Phương Thường và Trương Vân Đình từng được gọi là "nhất long nhất hổ nhất kỳ lân", nhưng sức mạnh của bọn họ lại yếu nhất.
Nhưng từ sau khi bọn họ quen biết Thẩm Thiên, lần đầu tiên Trương Vân Hi hấp thụ hàng loạt căn nguyên Tiên Thiên Hỗn Nguyên Thần Lôi, tu luyện văn chương cấm kỵ "dĩ thân hóa kiếp", tiến một bước dài vượt lên dẫn đầu.
Sau đó liên tiếp thu được tháp Chiến Thần, trà ngộ đạo và rất nhiều cơ duyên khác nên sức mạnh cũng tăng lên nhanh chóng.
Điều quan trọng là, chấp niệm của nàng hôm nay đã trở nên mạnh mẽ, càng mãnh liệt hơn nhiều lần so với trước khi gặp gỡ Thẩm Thiên.
Trong hơn nửa năm Thẩm Thiên theo Ngao Bằng rời khỏi Thần Tiêu thánh địa, chính mắt Phương Thường và Trương Vân Đình chứng kiến Trương Vân Hi tu luyện một cách liều mạng.
Thời gian đó đau khổ đến mức khiến người xem cảm giác da đầu tê dại!
Mà nỗ lực của nàng cuối cùng cũng được đền đáp, kết quả rõ ràng là ngang bằng nhau.
Trong vòng một năm chuyển từ Kim Đan thất chuyển vọt lên nửa bước Kim Đan thập chuyển, hơn nữa còn vỡ Đan thành Anh để thành công xưng tôn!
Tốc độ tiến bộ này không kể ở Đông Hoang cho dù trong châu hay thậm chí là năm vực đều đủ được gọi là kinh tài tuyệt diễm!
Nếu bảng Kim Đan được xếp lại thì Trương Vân Hi đủ để đạt vị trí thứ hai trên bảng Kim Đan ở Đông Hoang, hơn nữa bỏ xa người xếp thứ ba!
Tuy nhiên, nếu so với người đứng hạng nhất thì Trương Vân Hi không chỉ bị bỏ xa một con đường.
...
Những bóng dáng lỗi lạc đang đứng ở nơi không ai có thể nhìn thấy trong hư không.
Mỗi người đều toả ra hơi thở cấp thánh, một bước đi thong thả cũng khiến non sông vạn dặm rung ba lần.
Mà vị Thần Tiêu thánh chủ vừa mới bán đi tiện nghi của sư huynh, cũng nằm trong số đó.
Một người đàn ông trung niên vạm vỡ mặc áo mãng bào nở nụ cười: “Thánh chủ rất có phúc, có nhiều nhân tài xuất chúng như vậy, con gái ruột thì lại càng kinh tài tuyệt diễm hơn nữa."
Tiên Quang bên ngoài cơ thể Thần Tiêu thánh chủ vẫn tĩnh lặng như mặt nước, lời nói cũng trôi chảy: "Con gái ta tư chất đần độn làm sao có thể sánh được với Linh Lung đế cơ? Chiến Vương chắc chắn khen lầm rồi."
Người đàn ông trung niên lại cười nói: "Nghe danh quý thánh địa là nơi mang đại khí vận, năm đại thiên kiêu trấn áp những người trẻ tuổi ở Đông Hoang, danh tiếng của Thần Tiêu là có một không hai. Hơn nữa, năm đại thiên kiêu đều là đệ tử thân truyền của thánh chủ, quả là làm người ta kính nể.”
Tiên Quang bên ngoài thân Thần Tiêu thánh chủ dao động nhẹ nhàng: "Bổn tọa chỉ là người dẫn đường. Thực lực mà bọn họ đạt được hiện tại, chủ yếu là do nỗ lực của chính bản thân họ."
Chiến Vương lại nói: "Chẳng qua, Thần Tiêu thánh tử vẫn là người kinh tài tuyệt diễm nhất trong số năm thiên kiêu. Từ lâu đã nghe nói Thần Tiêu thánh tử là người đẹp trai, đồng thời cũng hoàn toàn xứng đáng là thiên kiêu mạnh mẽ trẻ tuổi ở Đông Hoang. Thậm chí có thể mạnh mẽ trấn áp Kim Đan thập chuyển của Tề Thiếu Huyền.”'
Chương 628: Thẩm Thiên trấn áp đôi nữ, vinh dự của đàn ông!
“Khi bản vương nghe được tin tức này ở Trung Châu thì cứ cho là hoang đường. Nhưng trăm nghe không bằng mắt thấy, thật sự là mở mang tầm mắt!”
“Thời gian nghìn năm trôi qua trong chớp mắt, phong thái tài ba hôm nay của Thần Tiêu thánh tử giống như được nhìn thấy thánh chủ năm đó”
“Thật sự khiến người ta phải cảm thán, vậy mà có người có thể kế thừa tấm áo của thánh chủ ngươi.”
Tiên Quang bên ngoài cơ thể Thần Tiêu thánh chủ dao động kịch liệt, giọng nói của ông vẫn lạnh nhạt như trước: “Quá khen, khụ khụ, quá khen rồi.”
“Đúng là vẻ ngoài của Thiên nhi siêu phàm tuyệt thế, có phong độ của bổn tọa lúc còn trẻ, chẳng qua về tư chất thì hắn vẫn chưa thể phát huy tiềm lực đến cực hạn.”
“Thanh niên vẫn nên xông xáo tu luyện nhiều một chút, càng có thể leo lên những ngọn núi cao càng có thể lĩnh hội cảnh sắc tiên đạo bao la hùng vĩ. Bổn tọa cũng chỉ là người dẫn đường của Thiên nhi mà thôi.”
“Không đáng nói đến, không đáng nói đến nha!”
Ôi ôi ôi ôi!
…
Thần Tiêu thánh chủ và Chiến Vương của Đại Hoang Tiên Triêu cùng nhau trò chuyện rất vui vẻ, mà trận chiến giữa Trương Vân Hi và Linh Lung đế cơ vẫn bất phân thắng bại như cũ.
Linh Lung đế cơ có lòng kiêu ngạo của riêng mình, nàng ta không lợi dụng ra tay lúc Trương Vân Hi bất ổn do vừa đột phá tu vi, mà nàng ta cứ từ từ phát ra.
Cho dù Bạch Hổ kiếm cương của Trương Vân Hi mạnh đến trình độ gì, cuối cùng vẫn bị tiêu diệt bởi Cửu Thiên Kiếm, không tạo ra bất kì uy hiếp gì đối với Linh Lung đế cơ.
Chẳng qua, Trương Vân Hi vô cùng quen thuộc thủ đoạn chiến đấu của cấp tôn, trong mắt Linh Lung đế cơ cũng dần lộ vẻ nghiêm túc, không còn giữ thái độ khinh thường, hời hợt như trước.
Từ phía hai người dần dần không thể điều khiển khuynh hướng phát triển tiết tấu của cuộc chiến đấu.
Nếu cứ tiếp tục chiến đấu như vậy, rất có khả năng phát triển đến mức không ai có thể tùy tiện rút lui, thậm chí cả hai bên đều cùng chịu thiệt hại
Vừa lúc đó, một giọng nói ấm áp như ngọc vang lên bên tai hai người: “Sư tỷ, công chúa, có thể nể mặt mũi của Thẩm mỗ mà dừng tay được hay không?”
Giọng nói vừa vang lên, một bóng dáng màu vàng đã xuất hiện chính giữa Trương Vân Hi và Linh Lung đế cơ.
Giao chiến của hai người lúc này đang vào giai đoạn mãnh liệt, kiếm thế không ngừng tăng và đối chọi gay gắt với nhau, thậm chí đã vượt xa lực ứng phó bình thường của hai người.
Phạm vi ở giữa hai người chính là vùng cấm không ai dám đụng vào.
Vậy mà Thẩm Thiên không chỉ đụng vào vùng cấm, mà còn mạnh mẽ chọc vào không hề suy nghĩ!
Oanh!!!
Kiếm ý xé toạc hư không, vô số ánh sáng của kiếm cương.
Bạch Hổ kiếm quang và tinh thần kiếm quang đồng loạt bắn về phía trước, bắn thẳng đến bóng dáng người kia.
Không được!!!
Trong mắt Trương Vân Hi và Linh Lung đế cơ đều lộ vẻ kinh hoảng, muốn thu kiếm theo bản năng.
Nhưng kiếm ý nổi lên đến mức này thì đã không thể nào thu hồi được nữa.
Hai cổ kiếm khí vô thượng này cuối cùng bị bể nát đập vào người Thẩm Thiên.
Giờ phút này, trong lòng mọi người như thắt lại.
…
Bang!
m thanh kiếm minh thanh thúy vang vọng không ngớt.
Trong lúc đó, Thẩm Thiên kiêu ngạo đứng giữa hai người, hai tay trái phải đưa ra, đồng thời giơ cả ngón trỏ và ngón giữa lên!
Mũi kiếm run rẩy bị đầu ngón tay của Thẩm Thiên kẹp chặt vững vàng, cho dù kiếm ý đang dâng trào mãnh liệt cũng không thể thoát khỏi ngón tay của Thẩm Thiên.
Trong lúc nhất thời, trong mắt Trương Vân Hi lẫn Linh Lung đế cơ đều lộ vẻ vô cùng sợ hãi.
Sức mạnh của Thần Tiêu thánh tử/ sư đệ này cũng quá dữ dội rồi đi!
Khủng bố như vậy!
Mà bên kia các đệ tử Thần Tiêu trong mắt đều tràn đầy vẻ khâm phục.
Bất luận người phụ nữ này quậy phá thế nào cũng trấn áp một cách mạnh mẽ như vậy, dù là ai cũng không quan tâm.
Thánh tử quả thật bá đạo, có thể nói là vinh dự của đàn ông nha!
Trong mắt Quế công công đầy vẻ vui mừng.
Lan Tiếu Tuyền, Lan Tiếu Tuyền!
Thật mạnh mẽ!
Thật bá đạo!
Thích quá đi!
Bất kỳ sinh vật tính nữ nào đều yêu thích kẻ mạnh theo bản năng.
Mà loài người là linh hồn của vạn vật, có lúc lại chú trọng giá trị nhan sắc hơn là vẻ mạnh mẽ.
Sức hấp dẫn của một người đàn ông giá trị nhan sắc cực cao đồng thời lại vô cùng mạnh mẽ đối với phái nữ tuyệt đối là trí mạng!
Linh Lung Đế Cơ si ngốc nhìn Thẩm Thiên, vẻ trang nghiêm của bóng người mặc mặc thánh giáp hoàng kim kia lúc này đã chiếu rọi vào trái tim nàng ta, khắc cốt minh tâm.
Một tay đã có thể dễ dàng tiếp kiếm khí Cửu Thiên của bản công chúa, thực lực của Thần Tiêu thánh tử quả nhiên không tầm thường, bản công chúa nhất định phải đại diện Đại Hoang tiên triều kết giao với hắn!
Ừm, dù là phải chịu thiệt từ kết giao biến thành kết hợp cũng được luôn!
...
Thẩm Thiên cũng không biết ý nghĩ trong lòng Linh Lung Đế Cơ.
Hắn chỉ nhìn chằm chằm vào đầu Linh Lung Đế Cơ không chớp mắt, nhìn qua dường như vô cùng chăm chú nghiêm túc.
Điều này cũng khiến gương mặt trắng nõn xinh đẹp của Trương Vân Hi dần dần biến đen, mà gương mặt trắng nõn của Linh Lung Đế Cơ thì lại càng ngày càng đỏ ~
Tại sao Thần Tiêu thánh tử lại nhìn chằm chằm bổn công chúa si mê như vậy? Chẳng lẽ hắn vừa gặp đã yêu bổn công chúa rồi? Eo, đúng là khiến người ta xấu hổ quá mà ~
Linh Lung Đế Cơ nghiêng mặt đi: "Thực lực của Thần Tiêu thánh tử quả nhiên không giống người thường, lần sau bản công chúa lại lĩnh giáo bản lĩnh cao cường của ngươi."
Thẩm Thiên mỉm cười nói: "Vào lúc sư tỷ đột phá công chúa cũng không thừa dịp giậu đổ bìm leo, không hổ là công chúa của Đại Hoang tiên triều, có phong độ đại gia, không biết có bằng lòng đồng hành lịch luyện với ta hay không?"
Cái gì!!!
Thần Tiêu thánh tử đang mời bản công chúa đồng hành?
Nào có ai mới gặp mặt lần đầu đã nhiệt tình như vậy, nhất định là hắn thích bản công chúa rồi!
Mặt Linh Lung Đế Cơ đỏ ửng, nàng ta thu thánh kiếm Bạch Ngọc vào trong vỏ: "Thánh tử nhiệt tình mời như vậy, Linh Lung không thể chối từ."
Trương Vân Hi: “…”
Chương 629: Hắn chắc chắn thích ta!
Sư đệ nhiệt tình ở chỗ nào cơ?
Rõ ràng hắn chỉ nhìn đầu ngươi, khách sáo tính mời ngươi một chút mà thôi.
Có điều vì sao sư đệ lại muốn nhìn đầu Linh Lung Đế Cơ, chẳng lẽ đầu Linh Lung Đế Cơ đẹp hơn so với đầu bản thánh nữ à?
Nhắc tới thì hình như thẩm mỹ của sư đệ với con gái đúng là kỳ quái, người ta nhìn người đẹp đều là nhìn mặt, nhìn ngực, nhìn đùi, nào có ai nhìn chằm chằm đầu người ta?
Trong lòng Trương Vân Hi lại bắt đầu suy nghĩ miên man.
Thẳng thắn mà nói cảm tưởng của nàng đối với Linh Lung Đế Cơ không tệ, đây là một nữ trung quân tử.
Người bình thường lúc chiến đấu thấy đối phương đột phá, không cưỡng chế cắt ngang khiến đối thủ tẩu hỏa nhập ma đã là không tệ.
Mà Linh Lung Đế Cơ chẳng những không cắt ngang Trương Vân Hi đột phá thậm chí còn âm thầm thi triển uy áp giúp đỡ nàng đúng lúc.
Trương Vân Hi vốn là đỉnh phong kim đan cửu chuyển, lúc đang phẫn nộ đột phá nửa bước tới kim đan thập chuyển, chỉ cách kim đan thập chuyển nửa bước.
Cuối cùng vẫn là chiến đấu giao tranh với Linh Lung Đế Cơ giúp nàng bước một bước cuối cùng, hoàn thành kim đan thập chuyển vô hạ chân chính.
Ở một mức độ nào đó mà nói, thậm chí là Trương Vân Hi nợ Linh Lung Đế Cơ một nhân tình lớn, ảnh hưởng cả đời.
Nếu Linh Lung Đế Cơ không có lòng mơ ước sư đệ, vậy chính là bạn tốt cả đời của nàng.
Chỉ tiếc, người có thể ở bên cạnh sư đệ chỉ có thể là ta!
...
Tia lửa vô hình trong hư không vẫn còn đang bắn tung tóe.
Nhưng Linh Lung Đế Cơ đúng là đã như nguyện gia nhập hàng ngũ, lúc này vô cùng vui vẻ, thậm chí còn muốn ngâm nga khẽ hát.
Mà phượng hoàng vốn bị Linh Lung Đế Cơ cưỡi lên người, lúc này cũng lắc mình hóa thành một cô bé chừng mười mấy tuổi mặc quần áo đỏ, tết hai bím tóc.
Nhìn còn rất đáng yêu!
Lần này sở dĩ Linh Lung Đế Cơ mãnh liệt yêu cầu muốn tới đảo Doanh Châu còn có một phần nguyên nhân rất lớn chính là đi cùng Phượng Vũ tới chiếm đoạt Hỏa Diễm Chi Tinh.
Những tinh thạch chứa hỏa diễm tinh linh có tác dụng lớn với việc gia tăng thực lực của tộc phượng hoàng, có thể nói là vật trời ban!
Đứa trẻ tóc đỏ thường thường lấy một viên tinh thạch từ trong túi ra, ném vào miệng cắn cạch cạch.
Dáng vẻ hưởng thụ đó cứ như đang nhai kẹo vậy.
Dưới sự hướng dẫn của Thẩm Thiên, đoàn người càn quét mà đi, gần như không gặp bất kỳ cản trở nào.
Rất nhanh, mọi người đã đến trước một cái hồ lớn ở phía Tây đảo Doanh Châu, linh khí hỏa diễm ở nơi này rất mỏng manh.
Hoặc là nói linh khí hỏa diễm ở chỗ này mỏng manh lạ thường, giống như hoàn toàn không tồn tại linh khí thuộc tính hỏa vậy, thậm chí còn có chút quái dị.
Dù sao đây cũng là đảo Doanh Châu, đạo tràng nòng cốt của Kim Ô đại đế, theo lý khắp nơi đều tràn đầy linh khí hỏa diễm mới đúng.
Sắc mặt Triệu Hạo hơi thay đổi, hắn ta hít sâu một hơi nói: "Sư huynh, ta cảm thấy không đúng."
Nam Minh Ly Hỏa nồng đậm từ trong cơ thể Triệu Hạo tỏa ra, kịch liệt dao động, run rẩy giống như gặp phải thứ lợi hại gì đó.
Trên mặt Thẩm Thiên nở nụ cười nắm chắc: "Không cần cưỡng ép áp chế phản ứng của dị hỏa, đây là biểu hiện bình thường."
"Đây là đạo tràng của Kim Ô đại đế khi còn sống, Kim Ô đại đế tu luyện "Thái Dương đế kinh" chấp chưởng Thái Dương Chân Hỏa, chính là đế vương trong hỏa diễm."
"Mặc dù Nam Minh Ly Hỏa là bá chủ trong hỏa diễm, nhưng khi bá chủ ở trước mặt đế vương cuối cùng vẫn phải thần phục."
Sắc mặt Triệu Hạo thay đổi: "Ý của sư huynh là ở gần đây có Thái Dương Chân Hỏa?"
Đây chính là tồn tại khủng bố xếp thứ hai bảng dị hỏa, tương truyền là liệt diễm vĩnh hằng bất diệt trên mặt trời, có thể thiêu hủy hết thảy trên thế gian.
Ngay cả chân tiên đại đế cũng đã từng có rất nhiều người chết dưới ngọn liệt diễm đáng sợ này.
Nếu ở gần đây thật sự có Thái Dương Chân Hỏa vô chủ, một khi bạo động sợ rằng ngay cả thánh nhân cũng chưa chắc đã có thể đấu lại được, có thể sẽ gây ra chuyện lớn!
...
"Đừng lo lắng, có Thẩm mỗ ở đây thì không có chuyện bất trắc gì đâu."
Thẩm Thiên buồn cười nhìn đầu Triệu Hạo, cười nói: "Trong hồ này đúng là có đồ, có điều không phải Thái Dương Chân Hỏa."
Dứt lời, Thẩm Thiên chậm rãi giơ tay phải của mình lên.
Nam Minh Ly Hỏa vô cùng nồng đậm trong nháy mắt cô đọng đến tận cùng, thiêu đốt hư không đến mức vặn vẹo, hiển nhiên có uy thế mạnh mẽ tột cùng.
Đứa trẻ tóc đỏ trợn tròn mắt, trong mắt tràn đầy khát vọng và ham muốn: "Là Nam Minh Ly Hỏa!"
Nam Minh Ly Hỏa mặc dù là tồn tại xếp hạng thứ mười trong bảng dị hỏa nhưng cũng không phải là thứ chỉ Ngũ Vực mới có, nó đồng thời cũng là thần hỏa truyền thừa của Nam Cương Niết Bàn lĩnh.
Vị cường giả vô thượng Nam Cương - Hoàng hậu bất tử cũng có Nam Minh Ly Hỏa, hơn nữa có thể diễn hóa uy lực của nó đến trình độ không thể tưởng tượng nổi, thậm chí có thể so với tồn tại xếp thứ năm của bảng dị hỏa trở lên.
Từ nhỏ Phượng Vũ đã nghe truyền kỳ về Hoàng hậu bất tử mà lớn, đương nhiên vô cùng quen thuộc với ngọn lửa này.
Chỉ tiếc Nam Minh Ly Hỏa mà Thẩm Thiên ngưng tụ ra cũng không ném cho cô bé mà là trực tiếp ném vào hồ nước rộng lớn này.
Ầm...
Hồ này có chu vi chừng ngàn trượng, xung quanh không có chút linh khí thuộc tính hỏa nào.
Nhưng khoảnh khắc khi Nam Minh Ly Hỏa rơi xuống mặt hồ, toàn bộ mặt hồ ngay lập tức hóa thành một biển lửa.
Linh khí thuộc tính hỏa vô cùng vô tận nháy mắt từ trong hồ ùa ra ngoài, hóa thành liệt diễm thần điểu xông thẳng lên chín tầng mây, giống như một vầng mặt trời đỏ hùng vĩ!
Ầm ~
Ầm ầm ~
Ầm ầm ầm ~
Tiếng trầm vàng trong biển lửa kia truyền tới chẳng khác gì tiếng sấm liên tục rung động lòng người.
Cùng lúc đó, một tấm bia cổ màu đỏ thẫm từ đáy hồ chậm rãi bay lên, lượn lờ hấp thu ánh sáng của Nam Minh Ly Hỏa.
Từng chữ viết tối nghĩa huyền diệu chậm rãi hiện lên trên mặt bia cổ ~