Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 219



Khí thế rộng rãi, bao la, hùng vĩ vô biên!

Thần Tiêu Thánh chủ khép hờ hai mắt, dường như đã hoàn toàn hòa làm một với mảnh thiên địa này.

Trong chốc lát, vầng mặt rời thứ hai từ sau lưng ông bay lên, cùng tồn tại song song với vầng mặt trời vàng kim lúc nãy.

Sau đó, vầng mặt trời vàng kim thứ ba cũng chậm rãi hiển hóa ra hình thức ban đầu.

“Lĩnh ngộ ra được cảnh giới Tam Dương Thái nhanh vậy sao? Làm sao có thể!”

Các vị Thánh giả bên cạnh giật giật khóe miệng.

Cùng dùng trà ngộ đạo, cùng ngồi trước truyền đạo đế bia, so với Thần Tiêu Thánh chủ, bổn tọa thực buồn!



“Sư tôn không hổ là sư tôn. Quả nhiên thiên hạ vô song!”

Thẩm Thiên âm thầm líu lưỡi, lấy thêm ba mảnh tử diệp còn chưa thành thục bỏ vào trong ấm trà, hòa lẫn với lá trà ngộ đạo ngân sắc kim ô.

Thẩm Thiên cũng đổ rất nhiều linh tuyền vào trong ấm trà. Hắn đang chuẩn bị trà ngộ đạo cho các sư huynh đệ của Thần Tiêu Thánh địa.

Một cây đũa dễ bẻ, một bó đũa khó gãy.

Chỉ cần tất cả đệ tử trong tông môn đều khỏe mạnh trưởng thành, không lo sau này không có cơ duyên để cọ.

Mặc dù lần đun thứ hai này không có hiệu quả tốt trong thời gian ngắn như lần đầu tiên, nhưng với các tu sĩ từ Thánh gia trở xuống thì đã hoàn toàn đủ rồi.

Còn về bản thân Thẩm Thiên ư?

Với Thẩm Thiên hiện tại, trà ngộ đạo cũng chỉ có thể dùng để súc miệng giải khát, thực sự không tăng được bao nhiêu phúc cho hắn.

Huống chi, chỉ là lĩnh ngộ đế pháp thôi mà, còn cần uống trà ngộ đạo sao?

Không phải chỉ cần có đầu óc là được sao?

Vô số linh tuyền được đổ thêm vào ấm cùng a mảnh lá trà ngộ đạo màu tím, hoàn toàn ngập cả bốn là trà ngộ đạo.

Ánh sáng bàng bạc và ánh sáng màu tím hòa lẫn vào nhau, hương vị trà nồng đậm lại tỏa khắp cả hồ nước, khiến cho vô số tu sĩ thèm nhỏ dãi.

Ghê tởm. Đây là lá trà ngộ đạo, không phải rau cải trắng!

Rốt cuộc Thần Tiêu Thánh chủ có bao nhiêu lá trà ngộ đạo mà có thể phí phạm như thế?

Dù lá trà ngộ đạo màu tím không bằng lá trà màu bạc nhưng cũng hoàn toàn là chí bảo vô thượng.

Thần Tiêu Thánh tử lại cứ lãng phí như vậy, chẳng lẽ không đau lòng sao? Hay là hắn chuẩn bị bán nước trà ngộ đạo tiếp?

Lúc này, ánh mắt một vài Thiên tôn, Tôn giả đều sáng rực chờ mong.

Nói thẳng ra thì, bảo dùng Thánh khí đổi nước trà ngộ đạo, bọn họ không bỏ ra nổi.

Nhưng truyền đạo đế bia bày trước mặt kia, nếu có cơ hội dùng linh khí đổi lấy một chén nước trà ngộ đạo loãng này, bọn họ hoàn toàn tình nguyện.

Dù sao đây cũng là Đế kinh đó!

Huống chi, với đại đa số người ở đây, dược lực của nước trà ngộ đạo màu tím cũng đủ rồi, dù có cho lá trà màu bạc cũng lãng phí mà thôi.

Cơ sở thiên phú không đủ, dù trà ngộ đạo mạnh đến đâu cũng chỉ lãng phí mà thôi, chẳng bẳng dùng thứ có chất lượng kém hơn một chút nhưng có thể khai thác hết khả năng của nó.

“Thánh Tử Điện hạ, có thể bán lại một chút nước trà ngộ đạo này không?”

“Bổn tôn là Trưởng lão Chân Vũ Thánh địa, từ xưa đến nay bổn môn vẫn luôn giao hảo cùng Thần Tiêu Thánh địa, có thể dùng linh khí thượng phẩm đổi một chén trà ngộ đạo không?”

“Linh khí thượng phẩm thì có gì tốt mà ông vênh váo? Bổn tọa chính là Xích Huyền Thiên tôn, nguyện dùng linh khí cực phẩm đổi một chén trà ngộ đạo, mong Thánh tử có thể thành toàn.”

“Thần Tiêu Thánh tử, ngươi có khế ước tọa kỵ chưa? Chỉ cần ngươi cho bổn tôn một chén trà ngộ dạo, bổn tôn nguyện ý ký kết khế ước cùng ngươi, hiệu trung với ngươi trăm năm, tuyệt đối không đổi ý!”

“Ta nhổ vào. Con nhím biển nhà ngươi toàn thân đều là gai, vừa xấu vừa cứng, còn muốn làm tọa kỵ cho Thần Tiêu Thánh tử sao? Bạng Tinh tộc chúng ta mềm mại nhất, cưỡi chúng ta chắc chắn dễ chịu hơn cưỡi nhím biển nhiểu!”

Lúc này, vô số ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm Thẩm Thiên.

Nhất là một vài nữ yêu tinh kia, mục tiêu trong ánh mắt hoàn toàn không chỉ đơn giản là trà ngộ đạo.

Thẩm Thiên dở khóc dở cười, bất đắc dĩ nói: “Các vị tiền bối chớ làm Thẩm mỗ khó xử, số lượng trà ngộ đạo mà Thẩm mỗ có thực sự chỉ có hạn.”

“Bây giờ đệ tử bổn môn còn chưa được chia trà ngộ đạo nữa, Thẩm mộ thực sự không thể bán nước trà ngộ đạo ra ngoài nữa, mong rằng các vị tiền bối rộng lòng tha thứ.”

Dứt lời, Thẩm Thiên nhìn sang Quế công công,nói: “Quế bá, thống kê danh sách đệ tử bổn môn đang ở trên đảo Doanh Châu lúc này đi, các đệ tử tu hành lôi pháp thuộc tính hỏa sẽ được ưu tiên lấy trà ngộ đạo, các đệ tử khác xếp thứ hai.”

Thẩm Thiên vừa nói xong, lập tức bốn phía xung quanh xôn xao!

Cái gì!

Thần Tiêu Thánh tử hắn lại muốn chia số nước trà ngộ đạo này cho các đệ tử Thần Tiêu bình thường kia sao?

Nên nhớ, đây là trà ngộ đạo mà cả cấp Thiên tôn cũng bị dụ hoặc mãnh liệt đấy. Hiện giờ mỗi một chén đều có giá trị bằng một kiện linh khí.

Nếu hãm thêm mấy chén, chỉ bốn miếng lá trà ngộ đạo này không phải không thể đổi lấy mấy trăm món linh khí.

Tài phú khổng lồ như thế, chẳng lẽ Thần Tiêu Thánh tử thực sự không động tâm chút nào sao?

Chẳng lẽ Thần Tiêu Thánh tử yêu quý Thánh địa của mình sâu sắc như vậy sao?

Thần Tiêu Thánh chủ ngồi xếp bằng trước bia truyền đạo, dị tượng vầng mặt trời thứ tư chậm rãi hiển hiện, tiên quang lôi đình bao phủ quanh thân thể cũng dập dờn rõ ràng chưa từng thấy.

Lúc này, các Thiên tôn, Tôn giả khác đều cuống lển ồi!

“Thánh tử, Thánh tử ngài suy nghĩ lại một chút xem!”

“Thái Dương Đế kinh tối nghĩa khó hiểu, không phải ai cũng thích hợp tu hành!”

“Bổn tôn nguyện ý dùng linh khí cực phẩm đổi lấy một chén nước trà ngộ đạo, Thánh tử ngài nể tình hữu hảo của hai phái đổi cho bổn tôn một chén đi!”

“Thánh tử,

Có lẽ các sư đệ của ngài muốn có một món linh khí cực phẩm hơn là một chén nước trà ngộ đạo đó!”



Chương 639: Tâm cảnh Niết Bàn! (1)



Trước truyền đạo đế bia, chư Thánh còn đang lẳng lặng ngộ đạo.

Với đại bộ phận tu sĩ Độ kiếp kỳ mà nói, hậu bối tông môn được mất ra sao chỉ là chuyện nhỏ, đạo hạnh của mình tinh tiến thế nào mới là chuyện lớn.

Trong suốt quá trình ngộ đạo chuyên chú ấy, bọn họ sẽ không bị ảnh hưởng bởi chút bao động bên ngoài như thế.

Cũng chỉ có tiên quang Thánh vực bao phủ quanh thân thể Thần Tiêu Thánh chủ là còn đang nhẹ nhàng dập dờn.

Cảm nhận được sư lo lắng của chư tôn, Thẩm Thiên mỉm cười nói: “Chư vị tiền bối đừng vội, Thẩm mỗ cũng không phải người không nói đạo lý.”

“Trước mắt đế bia, Thẩm mỗ không thể không chia trà choc ác sư đệ mà lại đem bán cho các vị. Điều này về tình về lý đề không thích hợp.”

“Nhưng sau khi Thẩm mỗ chia trà ngộ đạo cho các sư đệ, các sư đệ xử lý thế nào, uống hay giao dịch cùng các vị, là do bọn họ tự lựa chọn.”

“Thuyết phục Thẩm mỗ còn không bằng đàm phán với đệ tử bổn môn đi thôi!”

Thẩm Thiên nhìn hào quang trên đầu từng vị đệ tử chậm rãi sáng lên khi nhận lấy nước trà ngộ đạo từ tay Quế công công mà nhoẻn cười.

Trà ngộ đạo là cơ duyên mà Thẩm Thiên nhìn thấy trong hình ảnh cơ duyên trên đỉnh đầu Tề Thiếu Huyền. Khí vận của tất cả mọi người được Thẩm Thiên ban trà ngộ đạo cho đều tăng lên, mà biên độ cũng không hề nhỏ.

Còn sau khi được Thẩm Thiên tặng trà ngộ đạo cho, đối phương uống hay đưa cho người khác thì không ảnh hưởng gì.

Mà sau một lần bán chuyển tay, các Tôn giả khác không phải người trực tiếp được Thẩm Thiên đưa trà ngộ đạo cho, nên khí vận cũng sẽ không thay đổi.

So với đám Tôn giả sau này không biết có thể gặp lại không, thì Thẩm Thiên cảm thấy để cho khí vận của đám đệ đệ rau hẹ bên cạnh tăng lên có lợi cho mình hơn.

Dù sao thì muốn thu hoạch đám Tôn giả kia rõ ràng là khó hơn.

Đương nhiên, độ cao khác biệt, góc độ đánh giá cũng khác nhau.

Những người khác căn bản không thể hiểu được dụng tâm lương khổ của Thẩm Thiên, chỉ cảm thấy hắn cao thâm mạt trắc.

Không hổ là Thần Tiêu Thánh chủ, hoàn toàn không thèm coi linh khí cực phẩm vào đâu, thà chia nước trà ngộ đạo này cho các sư đệ chứ cũng lười đổi lấy linh khí.

Bá khí tuyệt luân cỡ nào! Yêu quý trân trọng Thánh địa cỡ nào đây!

Các đệ tử bái nhập Thần Tiêu Thánh địa thật sự quá có phúc khí!

Chỉ cần ủng hộ Thần Tiêu Thánh tử là đã có thể không duyên không cớ có được thứ tốt như vậy. Đây chính là kỳ ngộ mà rất nhiều tu tiên giả cả đời cũng không dám nghĩ tới đâu!

Chua thật!

Có thể tiến vào đảo Doanh Châu đều là các đệ tử tinh anh của các đại Thánh địa.

Vậy mà lúc này, khi các đệ tử tinh anh của các Thánh địa khác nhìn Thần Tiêu Thánh địa đều là ước ao ghen tỵ và tịch mịch lạnh lẽo.

Lúc trước, khi bổn thiên kiêu lựa chọn nguyện vọn, là tên ngu xuẩn nào đã nói với bổn thiên kiêu là trong số các Thánh địa ở Đông Hoang, Thần Tiêu Thánh địa gần như xếp hạng chót, yếu nhất?

Cái này gọi là một trong những Thánh địa yếu nhất sao? Nhóm Thánh địa yếu nhất mà ngươi nói là từ Thánh chủ đến Thánh tử đều là quái vật ngoại hạng sao?

Nhóm Thánh địa yếu mà các ngươi nói kia, nước trà có giá trị tương đương linh khí cực phẩm lại được phát như trà buổi trưa miễn phí vậy. Đùa à?

Trái tim người ở Doanh Châu đã đóng băng rồi.

Thần Tiêu cửa, Thần Tiêu hồn, người Thần Tiêu thực hạnh phúc đáng hâm mộ.

Ngay mai quay về sẽ nghỉ học, cùng lắm thì phế công trùng tu, bổn thiên kiêu nhất định sẽ đổi sang Thần Tiêu Thánh địa!

Chính Thẩm Thiên cũng không biết hành vi “bón phân” của hắn đã kích thích vô số người nghi ngờ nhân sinh, thậm chí còn dâng lên suy nghĩ “phản bội sư môn” hoang đường.

Mặc dù ở tu tiên giới, phản bội sư môn coi như là tội chết, chư vị thiên kiêu lẩm bẩm muốn đổi sang Thần Tiêu Thánh địa, trên cơ bản cũng chỉ là nói cho đã miệng mà thôi.

Nhưng đưa muội muội, đệ đệ, chất nhi, cháu ngoại trai của bổn thiên kiêu tới Thần Tiêu Thánh địa sẽ không phải không thể chứ!

Cái đùi Thần Tiêu Thánh địa này, gia tộc ta phải ôm chắc rồi!

Trong nhất thời, lòng người Doanh Châu đều dao động, Thần Tiêu Thánh địa đã nổi hết danh tiếng!

Tầng tầng sóng lớn tài nguyên đệ tử chất lượng tốt sắp cuốn tới Thần Tiêu Thánh địa. Đó là hy vọng!

Trong cảm xúc hâm mộ vô tận, bắt đầu có rất nhiều Thiên tôn tìm tới Thần Tiêu đệ tử, muốn dùng linh khí đổi lấy trà ngộ đạo trong tay họ.

Vốn dựa theo suy nghĩ của các Thiên tôn và thiên kiêu kia, trong số đám đệ tử Thần Tiêu này, có rất nhiều người tu vi mới chỉ vừa đột phá tới Kim Đan kỳ, vẫn còn rất yếu.

Với bọn họ, giá trị của một kiện linh khí tuyệt đối là cao hơn trà ngộ đạo, lẽ ra phải hấp tấp đồng ý trao đổi linh khí chứ.

Nhưng khi bọn họ thực sự tìm đến đám đệ tử kia thì tất cả đều ngỡ ngàng.

“Linh khí thượng phẩm mà đòi đổi lấy trà ngộ đạo Thánh tử sư huynh ban thưởng sao? Thật ngại quá, trà ngộ đạo có giá, công sư huynh vun trồng vô giá!”

“Tuyết Nhi, mặc dù chúng ta là thanh mai trúc mã, từ nhỏ ta vẫn luôn theo đuổi muội, nhưng thật xin lỗi. Ta có thể trao cả mệnh của ta cho muội, nhưng ta không thể cho muội chén trà ngộ đạo này được. Lần này, ta sẽ không nhận!”

“Tiền bối, ta đã nói là không đổi mà, ngài vẫn nên đi tìm đệ tử khác đi! Đừng nói là phân một nửa, một giọt ta cũng không nỡ chia!”

“Thánh tử sư huynh là khí vận chi tử mạnh nhất ngũ vực, cơ duyên sư huynh ban thưởng tất có được phúc duyên vô tận, đồ đần mới bán nó cho người khác ấy!”

“Nghe Lưu Thái Ất cùng Tống Phú Quý sư huynh nói, đều là từ khi đi theo Thánh tử sư huynh bọn họ mới thuận buồm xuôi gió, thật vất vả mới cọ được chút phúc duyên từ Thánh tử, đổi lấy cái gì ta cũng sẽ không đổi!”

“Muốn trà ngộ đạo sao? Trả thêm đi, linh khí cực phẩm còn chưa đủ đâu! Tống mỗ đang nói tới… Thánh khí!”



Chương 640: Tâm cảnh Niết Bàn! (2)

Trong tiếng giao lưu ồn ào, các Thiên tôn, Tôn giả và thiên kiêu Kim Đan kỳ của các thế lực lớn đều bị đệ tử Thần Tiêu chọc cho tức giận đến tê cả da đầu.

Con mẹ nó chứ, trà ngộ đạo Thánh tử sư huynh ban thưởng là có phúc phần, có thể tăng cường khí vận đấy, ngài nháo cái gì!

Lại còn nói cái gì nữa? Thánh khí? Sao ngươi không nói luôn muốn đòi Tiên khí chứ?

Nếu không phải hiện giờ Thần Tiêu Thánh chủ còn đang vững vàng ngồi trước truyền đạo đế bia, dị tượng vòng mặt trời phía năm cũng đã dần dần thành hình, nhìn thôi cũng thấy chiến lực phá trần, đoán chừng lúc này đám thiên tôn kia cũng đã bắt đầu động thủ đánh người.

Bọn Thần Tiêu đệ tử Mã Hi Bì đơn giản đều đen tới mức không có bằng hữu, chỉ một chén trà ngộ đạo, ngươi cần đến mức đó sao!

Cuối cùng, sau khi Quế công công chia hết gần trăm chén trà cho chúng đệ tử Thần Tiêu, chỉ còn lại năm chén không được đưa ra.

Mà năm chén này vẫn là của Thần Tiêu đệ tử chuyển cho thân nhân, đạo lữ, chứ không phải trao đổi lấy lợi ích.

Còn lại hơn chín mươi chén, tất cả đều được Thần Tiêu đệ tử uống vào bụng, sau đó từng người ngồi xếp bằng đến trước bia ngộ đạo, khí tức của vị đệ tử nào cũng tăng nhanh.

Nhìn một màn trước mắt đây, Thẩm Thiên vừa vui mừng lại vừa thở dài cảm khái.

Bổn Thánh tử ban trà ngộ đạo cho các ngươi là vì muốn bón phân cho rau hẹ, nước phân không chảy ruộng ngoài.

Đám khờ các ngươi đều tăng được khí vận rồi, ngược lại nên bán số trà ngộ đạo này cho đám khờ của Thánh địa khác đổi lấy linh khí cực phẩm chứ!

Cùng lắm thì đổi xong bổn Thánh tử lại nấu cho các ngươi!

Đám người các ngươi, ai nấy đều một đám ngốc, có bảo bối cũng không biết đổi, để bổn Thánh tử phải phiền muộn!

Được rồi, mặc dù cực kỳ không có gì để nói!

Nhưng nhìn đệ tử trong môn ủng hộ mình như vậy, Thẩm Thiên cũng thấy ấm lòng, đây chính là lòng cảm mến mà sư tôn đã nói phải không nhỉ!

Bọn sư đệ rau hẹ ngốc nghếch hề hề này ủng hộ tin cậy bổn Thánh tử như vậy, bổn Thánh tử có nghĩa vụ phù hộ bọn họ khỏe mạnh trưởng thành.

Lúc này, dường như tâm cảnh của Thẩm Thiên đã thay đổi vài phần.



Nhìn vô số người chen chúc vây quanh truyền đạo đế bia, Thẩm Thiên âm thầm gật đầu.

Chỗ tốt nào nên thu hoạch đều đã thu khá ổn rồi, cũng đã đến lúc bổn Thánh tử đi tìm hiểu truyền đạo đế bia này một chút.

Dù sao thì, đế pháp cũng chỉ thế thôi, nhưng thu thập nhiều thêm một môn đế pháp cũng không phải chuyện xấu.

Dù có luyện ra thêm một mảnh ghép cho dị tượng cũng không lỗ!

Ý niệm dâng lên trong lòng, Thẩm Thiên bèn chậm rãi đi tới trước truyền đạo đế bia, từng bước từng bước bước vào chiếm lấy khu vực quan trọng nhất giữa chư Thánh.

Uy áp của thánh vực bành trướng hạo đãng ập tới Thẩm Thiên. Đây là thánh uy mà chư Thánh vô thức thả ra khi ngộ đạo, ẩn chứa một phần Thánh lực.

Cho dù là tồn tại cấp Thiên tôn cũng rất khó mà thoải mái được dưới Thánh uy này, đại khái sẽ bị bức lui, thậm chí là trọng thương.

Nhìn thấy Thẩm Thiên thực sự đi vào trong lĩnh vực của chư Thánh, tất cả mọi người đều trừng lớn hai con mắt.

Lại nói, hình như Thần Tiêu Thánh tử không uống trà!

Không uống trà cũng lĩnh hội được Thái Dương Đế kinh, hơn nữa còn muốn cùng chư thánh ngộ đạo.

Vị Thần Tiêu Thánh tử này, quá điên cuồng đi!

Uy áp của chư Thánh phô thiên cái địa cuốn tới.

Ngoài mặt Thẩm Thiên hoàn toàn không có vẻ mảy may kiêng kỵ, sợ hãi, chỉ là lạnh nhạt và tự tin.

Hắn từng bước từng bước đi vào trong uy áp Thánh vực, thân thể như thật như ảo, dường như toàn thân đã hòa làm một thể cùng với thiên địa.

Uy áp Thánh giả xuyên qua thân thể Thẩm Thiên mà không để lại chút ảnh hưởng nào với hắn.

Dường như hắn không hề tồn tại trong phương hư không này, độc lập một thế giới riêng.

Vương Thần Hư đứng trong đám người, hai mắt trợn trừng trừng: “Đây là thuật pháp thân hóa hư không trong áo nghĩa hư không pháp, không ngờ Thẩm huynh đã lĩnh ngộ hư không pháp tới trình độ này rồi!”

Hư không pháp của ngũ vực Đông Hoang, nếu nói Thái Hư Đế kinh đứng thứ hai thì không có Đế kinh nào dám đứng hạng nhất.

Chớ nói chi là Thái Hư Thánh Tử Vương Thần Hư còn là thánh thể hư không thiên cổ khó gặp, độ phù hợp với Thái Hư Đế kinh gần như đã đạt tới mức cực hạn, tuyệt đối là thiên tài cực hạn của hư không pháp.

Nhưng dù là Vương Thần Hư đi nữa, sau khi kiến thức được thủ đoạn của Thẩm Thiên, lúc này y vẫn chấn động đến mức không nói nên lời.

Không sai, thực sự, lúc này thủ đoạn Thẩm Thiên tùy ý triển lộ ra đã tinh diệu hết mức!

Nên nhớ, mặc dù có rất nhiều Thánh giai có thể tự do xuyên thẳng qua hư không nhưng cũng chỉ là xuyên thẳng qua hư không mà thôi, căn abrn không thể làm được tới mức “thân hóa hư không”.

Có thể làm được tới bước này, nhục thân chính là hư không, hư không chính là nhục thân.

Khi bị kẻ địch tấn công, chín phần chín hắn sẽ tiến nhập vào hư không, thân thể gần như không bị tổn thương gì.

Mà khi mình tấn công kẻ địch, chẳng những đòn tấn công sẽ không bị suy yếu khi di chuyển qua không gian, ngược lại còn có thể kéo theo cả sức mạnh của hư không gia trì cho đòn tấn công, uy lực tăng gấp bội.

“Không ngờ dù là lĩnh vực Vương mỗ am hiểu nhất cũng đã bị Thẩm huynh vượt qua từ lâu. Thật hổ thẹn!”

Trong ánh mắt Vương Thần Hư có vài phần buồn bã nhưng càng nhiều hơn là đấu chí và chiến ý!

Hư không nhất mạch, không ai kém ai!

Cho dù Thẩm huynh thiên tư vô thượng, nếu chiến đấu thực tế, Vương mỗ tuyệt đối khó mà so sánh được, nhưng nếu xét vẻn vẹn chỉ về tạo nghệ phương diện hư không pháp, Vương mỗ tuyệt đối không thể bị vượt xa như vậy.

Nhất định phải cố gắng tu luyện Bất tử trường xuân kinh, tăng thọ nguyên lên mức tối đa, có vậy Vương mỗ mới có thể lĩnh ngộ được Thái Hư Đế kinh.

Dù đời này không có cơ hội vượt qua được Thẩm huynh, chí ít, Vương mỗ nhất định phải đoạt được vị trí đệ nhất Thiên hạ này!



Chương 641: Thái Dương hỏa chủng, đế mộ mở ra (1)

Suy nghĩ như của Vương Thần Hư không phải số ít.

Lúc này, suy nghĩ của mấy người Tề Thiếu Huyền, Phương Thường, Trương Vân Đình về cơ bản đều giống nhau.

Có Thẩm Thiên ở đó, cho dù bọn họ cực kỳ kiên định đi trên con đường vô địch nhưng cũng không thể tiếp tục lừa mình dối người muốn làm cái gì mà chí tôn cùng thế hệ.

Hiện giờ, mục tiêu cuối cùng trong lòng bọn họ chính là Thiên hạ đệ nhất!

Mà “Thiên” này, là “Thẩm Thiên”.

Hôm nay là cơ hội tuyệt hảo để bọn họ thăm dò hư thực của Thẩm Thiên.

Bọn họ rất tò mò, bị nhiều Thánh giả như vậy áp chế xuống, rốt cuộc Thẩm Thiên có thể tìm hiểu đế bia tới mức nào!

Oanh!

Thẩm Thiên cũng không khiến cho bọn họ thất vọng, đã đi tới trước mặt truyền đạo đế bia.

Hơn mười vị Thánh giả ngồi xếp bằng quanh đế bia, mỗi một vị đều có thánh uy nồng đậm lượn lờ quanh thân thể, đó là năng lượng vượt xa các tu sĩ từ Thánh giái trở xuống.

Nếu không phải vì Thẩm Thiên có được sức mạnh của hư không tiêu tan phần lớn uy áp, thì dù hắn có được hỗn độn kim thân, tới lúc này e là cũng khó mà chịu nổi áp lực không nhỏ này.

Chẳng qua, hiện giờ, thái độ của Thẩm Thiên là, Thánh uy gì đó đều là phù vân.

Ngồi vững dưới đất thổ nạp, ngũ tâm ngửa lên trời, Thẩm Thiên ngồi xếp bằng trước đế bia, chuyên chú nhìn đồ án thần văn trên tấm bia.

Quanh thân thể hắn tỏa ra hào quang óng ánh, hai mắt bắn ra thần quang, trong đó có vô tận huyền văn chìm nổi, tựa như ẩn chứa cả huyền bí của tinh hà trong vũ trụ.

Song đồng vừa xuất hiện, Tề Thiếu Huyền cách đó không xa chỉ thấy giữa mi tâm nhoi nhói.

Dường như hắn đang nhận phải áp chế lớn lao.

“Vô thượng chi đồng, phẩm giai đôi đồng này còn hơn cả thần đồng Tử Phủ!”

Khóe miệng Tề Thiếu Huyền giật giật, với y, thần đồng Tử Phủ tuyệt đối là một trong những con át chủ bài cường đại nhất, chẳng những trên có thể nhìn xa bích lạc dưới có thể nhìn hoàng tuyền, còn có thể nhìn rõ sơ hở nhược điểm của kẻ địch, và phát ra tử đồng kiếp quang, tiêu diệt kẻ địch.

Cho dù là trong đế kinh đây cũng là bí thuật chí cao vô thượng.

Trước mặt đôi thần đồng của Thẩm Thiên, Tề Thiếu Huyền cảm giác thiên nhãn giữa mi tâm muốn mở ra cũng vô cùng khó khăn.

Cái này… không thể tưởng tượng!

Thẩm Thiên cũng không biết tiên thiên đạo đồng của mình lại ảnh hưởng tới Tề Thiếu Huyền nhiều như vậy. Lúc này hắn đã hoàn toàn tiến vào trọng thái ngộ đạo.

Tiên thiên đạo thể vốn là thể chất ngộ đạo vô thượng, trời sinh đã gần đạo, khi lĩnh ngộ bất kỳ công pháp nào cũng được gia trì không tưởng nổi, cho dù ở tiên giới cũng là thể chất của những nhân tài kiệt xuất.

Huống chi, Thẩm Thiên đã thức tỉnh năng lực tiến giai trong tiên thiên đạo thể - tiên thiên đạo đồng, trước mặt đạo đồng, hết thảy diệu pháp đều không thể độn hành.

Trước mặt hắn, tất cả pháp tắc đều đơn giản như tiểu cô nương đã cởi hết quần áo ra vậy, đều bị nhìn hết không sót gì.

Chẳng mấy chốc, chư Thánh đều bị kinh động.

Bởi vì bọn họ phát hiện ra truyền đạo đế bia đang rung động kịch liệt, tất cả bia văn đều đang điên cuồng rung lên.

Từng đạo từng đạo thần văn bắn ra từ truyền đạo đế bia, ráng đỏ phô thiên cái địa nhắm thẳng Thẩm Thiên cuốn tới.

Chỉ trong chốc lát ngắn ngủi, toàn thân Thẩm Thiên đã bị thần văn của truyền đạo đế bia bao phủ. Thậm chí pháp tắc còn dày đặc hơn cả thần văn bao quanh thân thể Thần Tiêu Thánh chủ.

Tất cả mọi người đều dồn ánh mắt vào Thẩm Thiên, ngay cả những Thánh giả đang ngộ đạo thật sâu cũng bị kinh động.

“Làm sao có thể! Chỉ là tu sĩ cấp Tôn mà có thể tìm hiểu ra áo nghĩa như vậy từ trong đế bia!”

“Nghe nói hiện tại Thần Tiêu Thánh tử vẫn còn ở cảnh giới Kim Thân, còn chưa đột phá được cấp Tôn. Nếu tin đồn này là thật…”

“Ôi chao, kinh khủng vậy ư? Đây là khí vận chi tử thực sự sao? Lão phu luôn cảm thấy, so với hắn, tuổi thọ mấy ngàn năm của lão phu đều là cứt chó!”

“Mau nhìn mau nhìn, Thần Tiêu Thánh tử đã ngưng tụ ra được dị tượng mặt trời!”



Thẩm Thiên cùng Thần Tiêu Thánh chủ ngồi sóng vai, dị tượng sau lưng Thần Tiêu Thánh chủ đã ngưng tụ đến vòng thứ sáu.

Lúc này, tiên quang lôi đình quanh thân thể Thần Tiêu Thánh chủ lại càng giống thật hơn, nồng đậm hơn, lại thêm một cỗ khí tức hạo nhiên trang nghiêm, tựa như Thần Vương chưởng quản lôi đình, hỏa diễm.

Sáu vầng mặt trời màu vàng kim chen chúc sau lưng ông ta, vô cùng uy phong.

Mặc dù vậy, Thần Tiêu Thánh chủ vẫn không thể át danh tiếng của Thẩm Thiên. Bởi vì dị tượng sau lưng Thẩm Thiên không hề kém Thần Tiêu Thánh chủ.

Sau lưng Thẩm Thiên có lôi đình màu vàng kim vô tận cuồn cuộn cuồn cuộn, thần thú thập phương tung hoành gào thét, thần ảnh lôi đế trấn áp cửu châu.

Còn có ngũ sắc thần quang khai thiên địa, dường như có thể hủy đi tất cả thần pháp trong thiên địa. Có dị tượng vạn kiếm lăng thiên, mang theo kiếm ý đáng sợ có thể khiến người ta phải rùng mình. Có cả dị tượng cự côn vạn trượng vẫy nước ba ngàn dặm, hóa thành kim bằng che trời…

Mỗi một dị tượng sau lưng hắn đều đại diện cho một môn pháp thuật vô thượng.

Tu sĩ bình thường có được một loại trong đó cũng đủ để tunh hoành bát hoang khó gặp địch thủ.

Nhưng những dị tượng sau lưng Thẩm Thiên lại rất thật, cho thấy tạo nghệ của hắn đều đã đạt tới cấp độ cực cao.

Thiên phú của hắn mạnh vô địch. Không ai có thể nghi ngờ!