Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 220



Lúc này, trong những dị tượng hiển hiện ra sau lưng Thẩm Thiên, một vòng mặt trời màu vàng kim được diễn sinh ra.

Chỉ mất mấy hơi thở, từ một đốm lửa đã lớn thành thành một vầng mặt trời tỏa sáng huy hoàng.

Càng rung động hơn là, sau khi dị tượng vòng kim ô ngưng tụ ra, vòng kim ô vàng kim thứ hai, thứ ba cũng xuất hiện chỉ trong khoảnh khắc.

Từng vòng từng vòng mặt trời đỏ hạo đãng hiển hiện sau lưng Thẩm Thiên, mỗi vòng đều lớn chừng một ngàn trượng vuông, tỏa ra nhiệt độ cực cao kiến cho người ta run sợ.

Lúc này nếu có ác quỷ tà linh đứng trước mặt Thẩm Thiên, không cần hắn phải ra tay, chỉ những dị tượng thái dương này cũng có thể khiến chúng hôi phi yên diệt.

Vòng thứ năm. Vòng thứ sáu. Vòng thứ bảy!

Bằng một cách nhẹ nhõm tự nhiên như uống nước, dị tượng kim ô sau lưng Thẩm Thiên diễn sinh với tốc độ nhanh tới mức cực hạn.

Cứ cách mỗi mấy phút lại có một vầng mặt rời vàng kim hoàn thành diễn sinh, chư vị Thánh nhân, thiên kiêu xung quanh nhìn thấy đều điên cuồng giật giật khóe miệng.

Đây chính là truyền đạo đế bia, trên đó ghi lại thái dương đế kinh đứng đầu dương kinh.

Ngươi có thể chừa chút mặt mũi cho thái dương đế kinh được không? Có thể chừa chút mặt mũi cho các Thánh giả chúng ta không?

Xem ngươi lĩnh hội nhẹ nhàng như vậy, chúng ta sẽ tưởng lầm rằng mình rất ngu ngốc đấy.

Trong lúc nhất thời, vô số người đều ấm ức.

Lúc này, tiên quang xung quanh Thần Tiêu Thánh chủ vẫn luôn lạnh nhạt cũng chấn động kịch liệt, dường như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

Nên nhớ, ngay cả Thần Tiêu Thánh chủ muốn lĩnh ngộ truyền đạo đế bia này cũng phải mất không ít thời gian mới có thể ngưng tụ ra được dị tượng mặt trời thứ nhất, cho đến giờ đã qua mấy canh giờ nhưng ông mới lĩnh ngộ ra được vầng mặt trời thứ sáu.

Mà Thẩm Thiên thì sao? Chỉ trong chốc lát đã ngưng tụ ra được dị tượng bảy vầng mặt trời.

Mặc dù đệ tử nhà mình không chịu thua kém là một chuyện đáng vui mừng.

Nhưng bị đệ tử nghiền ép thế này là một đả kích mà không phải sư tôn nào cũng muốn thấy.

Dù vị sư tôn này tự xưng là ???

Sư tôn cũng cần mặt mũi chứ!



Lúc này Thẩm Thiên không còn để ý tới suy nghĩ của tất cả mọi người xung quanh.

Hắn cảm giác dường như ý thức của mình đã tiến vào một quả cầu lửa lớn vô cùng ấm áp, trong quả cầu này tràn ngập nhiệt lượng vô tận.

Nhiệt độ nơi này vô cùng nóng, có thể hủy diện tất cả, nhưng cũng ẩn chứa sinh cơ vô tận, tất cả sinh linh trong vũ trụ trời đất đều không thể thiếu năng lượng này.

Tắm trong loại năng lượng này, Thẩm Thiên có thể cảm nhận được nhục thân, linh hồn của mình đều đang được tẩy lễ.

Hắn điên cuồng hấp thụ năng lượng này, hỗn độn kim thân tiên thiên càng thêm sạch sẽ không tì vết, khí tức hỗn độn và nhục thân lại càng thêm căng đầy.

Sức mạnh tinh thần cũng trở nên cường đại hơn, hàng rào Nguyên Anh kỳ trước mặt hắn đã gần như không còn tồn tại nữa.

Chỉ cần Thẩm Thiên muốn, lúc nào cũng có thể đột phá cảnh giới với tư thái hoàn mỹ nhất, bước vào cảnh giới Nguyên Anh được tự xưng Tôn kia!

Dị tượng vòng kim ô thứ chín chậm rãi dâng lên sau lưng Thẩm Thiên, chín vầng mặt trời hoành không bá đạo, nhưng có vẻ như đây còn chưa phải là cực hạn.

Dưới ánh mắt kinh hãi rung động của mọi người, dị tượng vầng mặt trời thứ mười cũng chậm rãi hiện ra sau lưng Thẩm Thiên, thậm chí nó còn khổng lồ không chỉ gấp mười lần chín vầng mặt trời trước đó.

Ầm!

Truyền đạo đế bia đột nhiên rung lên mãnh liệt rồi nứt ra một vết.

Một đốm lửa lớn bằng nắm đấm màu vàng kim từ trong vết nứt bay ra, như một vầng mặt trời thu nhỏ nhắm thẳng đến Thẩm Thiên.

Vèo.

Hỏa diễm bay tới đâu, hư không bị đốt cháy tới đó, vặn vẹo rồi hóa thành hư vô.

Đốm lửa kia vọt tới trước mặt Thẩm Thiên, sau đó xuyên thẳng vào dị tượng vầng mặt trời thứ mười sau lưng Thẩm Thiên, và hoàn toàn hòa làm một thể.



Chỉ trong chốc lát, mười vầng mặt trời sau lưng Thẩm Thiên bắn ra quang mang vô tận.

Cả tòa đảo Doanh Châu được bao phủ trong ánh mặt trời chói chang, từng đạo cấm chế chắc chắn tưởng như không thể phá bắt đầu hòa tan rất nhanh như băng dưới ánh mặt trời.

Sắc mặt chư Thánh đều tái đi, bởi vì bọn họ cảm nhận được hòn đảo này đang biến đổi kinh thiên địa.

Dường như mộ của Kim Ô Đại Đế sắp mở!

Thì ra tấm truyền đạo đế bia này mới chính là chìa khóa thực sự mở ra Đế mộ của đảo Doanh Châu.

Chư Thánh nhìn Đế bia với ánh mắt phức tạp, đồng thời cùng nhìn sang Thẩm Thiên đang ngồi xếp bằng trước Đế bia, thổn thức không ngừng.

Nghe nói trước kia Kim Ô Đại Đế từng sinh hạ chín người con trai, vị nào cũng có được thực lực cường đại chấn nhiếp không vực bát hoang, thiên phú tuyệt luân.

Mà trong một lần hạo kiếp, cả chín người con của Kim Ô Đại Đế đều vẫn lạc, không một ai sống sót, từ đó về sau chỉ còn lại một mình Kim Ô Đại Đế.

Ngài không có truyền nhân, cho dù trong đạo trường có vô số người hầu, thủ hạ, nhưng không một kẻ nào có được chân truyền của Kim Ô Đại Đế.

Tới khi Kim Ô Đại Đế phi thăng cũng không để lại bất kỳ truyền nhân nào, chỉ để lại một tòa mộ huyệt này.

Hiện giờ, xem ra tòa mộ huyệt này có lẽ là để tìm kiếm truyền nhân cho Kim Ô Đại Đế.

Chỉ cần có người tham ngộ được Thái Dương Đế kinh trên truyền đạo đế bia đến một mức độ nhất định sẽ có thể phát động cấm chế Kim Ô Đại Đế để lại.

Truyền đạo đế bia sẽ mở ra, phóng xuất ra bản nguyên thái dương chân hỏa ẩn giấu trong đó, đồng thời thu hồi tất cả cấm chế trên đảo Doanh Châu, mở ra Đế mộ.

Đúng vậy, đốm lửa màu vàng kim kia chính là bản nguyên của thái dương chân hỏa.

Mặc dù bản nguyên này không quá lớn, hẳn chỉ là một phần nhỏ chia ra từ trong bản nguyên thái dương chân hở của Kim Ô Đại Đế.

Nhưng dù chỉ là một phần nhỏ, thì cũng là bản nguyên thái dương chân hỏa, xếp hạng thứ hai trên bảng Dị Hỏa.



Chương 643: Chư vị, có hứng thú cùng tham quan Đế mộ không?

Nếu phóng xuất ra toàn bộ uy năng thì đủ để khiến cho Thánh giả Độ Kiếp kỳ phải sợ hãi đấy.

Nếu vị Thánh giả kia có thể có được phần bản nguyên thái dương chân hỏa này rồi luyện hóa nó thành công, chắc chắn thực lực sẽ tăng như vũ bão, thậm chí có thể nghiền ép cường địch vượt cấp.

Tam kiếp ngược tứ kiếp, ngũ kiếp thắng lục kiếp hoàn toàn không phải việc khó khăn!

Vô số ánh mắt vừa hâm mộ vừa ghen tỵ ném ào ào tới Thẩm Thiên.

Nếu không phải lúc này Thần Tiêu Thánh chủ vẫn còn đang tọa trấn trên đảo Doanh Châu, có lẽ đã có Thánh giả dâng lên ý đồ xấu.

Dù sao đây cũng là thái dương chân hỏa đó!

Hắn vừa nói, đám người xôn xao không dứt.

“Vốn tưởng thái dương chân hỏa của Kim Ô Đại Đế sẽ được mang lên tiên giới cùng với Đế khí, hoặc được lưu lại nơi quan trọng trong Đế mộ, không ngờ thái dương chân hỏa lại được giấu trong tấm đế bia này.”

“Thần Tiêu Thánh tử thật quá phi phàm, chưa tới nửa canh giờ đã lĩnh ngộ thái dương Đế kinh đến cảnh giới viên mãn mười mẳ trời, ngộ tính này thực là biến thái đó!”

“Nghe nói vốn thân thể Thần Tiêu Thánh tử đã dung hợp không chỉ một loại thiên địa kỳ vật, bây giờ lại lấy được thái dương chân hỏa, không thể tưởng tượng nổi.”

“Năng lượng của thiên địa kỳ vật vô cùng cuồng bạo, người bình thường muốn dung hợp hại loại thiên địa kỳ vật trong cơ thể mình rất dễ nổ tung mà chết. Sao thiên địa kỳ vật trong cơ thể Thần Tiêu Thánh tử có thể ngoan như thế được?”

“Người so với người, tức chết người! Thần Tiêu Thánh tử người ta khi ở cấp Tôn đã có thể kháng được Thánh uy mà ngộ đạo, e là đến cảnh giới Thiên tôn hắn có thể dễ dàng đồ Thánh mất!”

“Lại một vị cực đạo chí tôn sinh ra từ Thần Tiêu Thánh địa, hơn nữa còn là vô địch trong cực đạo chí tôn nữa. Thần Tiêu Thánh địa thực có phúc!”



Thần Tiêu Thánh chủ cũng đã rời được trạng thái ngộ đạo, cảm nhận sự sợ hãi thán phục của chư Thánh xung quanh, tiên quang quanh thân thể ông lại càng dập dờn hơn.

Còn về các thiên kiêu trẻ tuổi ngoài vòng chư Thánh kia, lúc này ai nấy cũng đều kinh ngạc đến mức không khép nổi miệng.

Nhất là Linh Lung Đế Cơ của Trung Châu Đại Hoang Tiên Triều, hai mắt sáng rực như sao.

Vốn nàng vẫn cho rằng trong số tất cả thiên kiêu trẻ tuổi của ngũ vực bát hoang, chỉ có thiên kiêu mạnh nhất Tiên Triều Thạch Thiên Tử Phương là có thể áp chế Thẩm Thiên một bậc.

Đây đã là đánh giá cực cao rồi, bởi vì thiên kiêu Trung Châu nhiều như sao, nhất là trong vòng hơn trăm năm gần đây.

Trong thế hệ trẻ tuổi ở Trung Châu, trên cơ bản thập đại thiên kiêu đã phá vỡ cảnh giới Tôn nhiều năm, có được thực lực quét ngang Thiên tôn, có thể xưng là thế hệ hoàng kim.

Trong số thập đại thiên kiêu, bất kỳ vị nào đặt chân lên bốn vực khác đều có thể dùng thế quân lâm thiên hạ quét ngang bát phương, thành tựu vô địch.

Linh Lung Đế Cơ cho rằng lúc trước mình nhận định Thẩm Thiên có thể vượt qua được mười vị thiên kiêu này là một đánh giá cực cao rồi.

Nhưng dù trước đó đã đánh giá cao như vậy, lúc này nàng vẫn cảm thấy mình đã đánh quá Thẩm Thiên quá thấp.

Vị Thần Tiêu Thánh tử này có được thiên phú tài tình, có lẽ có thể ngang với vị thiên kiêu Thạch Thiên Tử kia!

Chú ý, đây là Thạch Thiên Tử!

Nếu thập đại thiên kiêu ở Trung Châu là những vì sao lộng lẫy nhất, thì vị Thạch Thiên Tử kia chính là vầng mặt trời trong thế hệ trẻ tuổi của Trung Châu.

Khi mặt trời chói chang treo cao trên cửu thiên, tất cả những vì sao sẽ lập tức tối đi.

Mà theo như Linh Lung Đế Cơ thấy, Thẩm Thiên tựa như vầng mặt trời thứ hai, có lẽ thực sự có tiềm lực để ganh đua phát sáng với Thạch Thiên Tử.

Không ngờ Đông Hoang lại có thể xuất hiện thiên kiêu như vậy, không thể tưởng tượng nổi.

Kinh khủng như vậy!

Nếu Thiên Tử đường ca biết đến sự tồn tại của kỳ tài này, e là kiểu gì cũng sẽ tới cuộc thí luyện trên đảo Doanh Châu lần này cho xem!

Ôi, nếu hai người bọn họ gặp nhau, đây sẽ là một trận quyết đấu đặc sắc nhường nào chứ!

Cũng không biết Thẩm huynh có thể đánh đường ca ngã xuống không nữa.

Vì sao bổn Đế Cơ lại có phần chờ mong thế này!



Khi mọi người đều đang đăm chiêu, đế bia kia lại xuất hiện dị biến.

Đột nhiên đế bia phóng lên tận trời, thân bia to lớn hóa thành một con thần điểu dài ngàn trượng, toàn thân đốt lên lửa nóng hừng hực.

Trước con mắt chăm chú của mọi người, thần điểu đột nhiên vỗ cánh bay vọt tới nơi sâu nhất trong đảo Doanh Châu. Mà đột nhiên nơi sâu nhất ấy cũng bắn ra ánh lửa cao vạn trượng.

Trong ngọn lửa vô tận đó, một tôn hỏa lô cao chừng mấy trượng màu vàng đỏ chậm rãi dâng lên, xung quanh nó diễn hóa ra vô tận dị tượng.

Hỏa lô màu vàng đỏ này chỉ cao mấy trượng, nhưng thái dương chân hỏa lượn lờ quanh đó đã nhuộm mấy vạn dặm bầu trời xung quanh thành một màu vàng đỏ, lại có dị tượng cửu dương lượn lờ xung quanh.

Chỉ nhìn thần lô này mọi người đã cảm thấy hai mắt mình nhoi nhói, như đang đối mặt với cả mặt trời vậy.

Thậm chí trong lòng còn dâng lên cảm xúc muốn quỳ xuống dập đầu mà bái tế.

“Đế khí, là vô thượng Đế khi do Kim Ô Đại Đế chế tạo!”

“Thái dương thần lô. Quả nhiên trước khi phi thăng Kim Ô Đại Đế không mang thái dương thần lô đi, mà để lại trong đế mộ.”

“Nhìn kìa, tấm truyền đạo đế bia kia đã hóa thành một đốm thái dương chân hỏa bản nguyên dung nhập vào trong thái dương thần lô! Đế khí lại khôi phục toàn diện. Ông trời của ta, vạn dặm hư không hóa thành hư vô!”

“Nếu có được thái dương thần lô này, nội tình của Cửu Dương Thánh địa của ta sẽ tăng lên tới mấy lần. Dù sao đây cũng là tồn tại xếp hàng đầu trong các Đế khí đó!”

“Ha ha, ngươi đang nằm mơ đấy à. Rõ ràng thái dương thần lô này là Kim Ô Đại Đế để lại cho truyền nhân của mình. Thần Tiêu Thánh tử lĩnh ngộ được diệu pháp trong đế bia, mở ra đế mộ, thái dương thần lô này còn có thể có phần của ngươi sao?”

“Đúng vậy. Lúc trước Thánh giả Cửu Dương Thánh địa các ngươi còn muốn cướp đoạt đế bia, chờ tới khi Thần Tiêu Thánh tử quật khởi thật sự, người ta không tìm các ngươi đã là không tệ rồi.”

“Chúng ta không trông cậy gì vào đế khí và truyền thừa chí cao đâu. Không bằng nhân lúc đế mộ mở ra, chúng ta tranh thủ vào vớt lấy mấy món bảo bối đi còn thực tế hơn đó.”



Chương 644: Đế cốt trọng đồng, Thạch Thiên Tử (1)

Trong tiếng bàn luận không ngớt, các thế lực lớn quyết định không kéo dài nữa.

Đế mộ còn đó, bảo bối trong đó nhiều như vậy, nhanh tay thì có chậm chân thì hết, cướp được cái nào là lời cái đó.

Vô số người tranh nhau chen lấn phóng vào trong đế mộ.

Mà Thẩm Thiên không hề vội. Hẳn mỉm cười nhìn sang chư vị thiên kiêu trẻ tuổi như đang quan sát gì đó.

Dần dần, hai mắt Thẩm Thiên sáng lên, nói: “Tề huynh, Vương huynh, Thần huynh, Côn Minh huynh, Linh Lung Công chúa, Côn Ngọc Công chúa, Khổng Mộng công chúa…”

“Chư vị có hứng thú đồng hành cùng Thẩm mỗ, cùng tham quan đế mộ Kim Ô này không?”

Những thiên kiêu mà Thẩm Thiên gọi này đều đi theo các trưởng bối đi vào trong đảo Doanh Châu mạo hiểm.

Chỉ bất quá trước đó bọn họ không đi cùng Thẩm Thiên, mà rải rác mạo hiểm khắp các nơi quanh đảo Doanh Châu, tới khi đế bia xuất hiện mới chạy tới.

Mà tới đây, bọn họ vừa kịp chứng kiến màn Thẩm Thiên ngộ đạo kia.

Thành tích ngộ ra thái dương đế kinh trên tấm bia truyền đạo chỉ trong vài phút của Thẩm Thiên đã đánh cho bọn họ thương tích đầy mình.

Cho dù là Tử Phủ Thánh tử từng vinh dự được là “nguyên Thiên kiêu mạnh nhất Đông Hoang” cũng không thể không thừa nhận chênh lệch giữa mình và Thẩm Thiên tối thiểu phải lớn bằng mười tên Phương Thường.

Thẩm huynh mới thực sự là người có tư cách Đại Đế!

Mà bọn Côn Minh, Ngao Ô thì càng không cần phải nói. Trước đó không lâu bọn họ đã cùng Thẩm Thiên mạo hiểm trong hải vực hỗn độn rồi!

Khi trong hải vực hỗn độn, chỉ một miêu tả đơn giản thôi, Thẩm Thiên một đường quét ngang, đã quét gần như tất cả cơ duyên tốt nhất vào trong túi, ví như trà ngộ đạo, long nguyên quả, Côn Bằng pháp,…

Mà mạo hiểm giả đi theo Thẩm Thiên cũng đều thu được lợi ích tương đối khá, phất lên nhanh chóng.

Bây giờ Thẩm Thiên lại gọi bọn họ lần nữa khiến cho hai mắt tất cả mọi người đều sáng rực, trong lòng vừa mừng thầm vừa chờ mong.

Quả nhiên Thẩm huynh vẫn có ấn tượng với mình, mà còn là ấn tượng rất không tệ.

Nếu không, vì sao hắn lại muốn mời mình đi cùng? Cơ duyên rõ ràng là của mình lại muốn chia cho mình chứ?

Ôi chà, không phải Thẩm huynh thích mình chứ?

Đương nhiên, trên cơ bản chỉ có nữ tử mới xuất hiện suy nghĩ này.



Dù thế nào đi nữa, chí ít là sau khi Thẩm Thiên kêu gọi, tất cả những vị thiên kiêu kia đều ùn ùn chạy tới chỗ hắn.

Nói đùa!

Đi theo Thẩm Thiên chạy khắp nơi, kỳ trân dị bảo không thể thiếu.

Đi theo Thẩm Thiên vớt khắp nơi, thiên mệnh chiếu cố không bỏ lỡ.

Vương Thần Hư tinh tu thái hư đế kinh, là người đầu tiên xé rách hư không vọt tới trước mặt Thẩm Thiên.

Nhưng từ khi đạt được bất tử trường xuân kinh, có vẻ gia hỏa này đã triệt để buông thả bản thân, luôn lắc lư qua lại quanh giới tuyến “lão tử” và “lão bất tử”.

Rõ ràng trước đó còn không bổ lại nổi thọ nguyện, vẫn là thiếu niên lang ngày nào cũng uống trà dưỡng sinh.

Nhìn xem tư thế hiên ngang nhưng vành mắt đã thâm rồi.

Giờ thì tốt rồi, tuy lúc nào cũng có thể tu bổ lại thọ nguyên nhờ tu luyện trường xuân nhưng lại mái tóc lại trắng như cước, như một tiểu lão đầu vậy.

Khi y đứng trước mặt Thẩm Thiên, Thẩm Thiên còn không dám vỗ vai tiểu tử này nữa, chỉ sợ y thuận thế nằm bẹp luôn xuống đất lừa lấy niết bàn thánh dịch và trà ngộ đạo của mình.

Theo sát sau Vương Thần Hư đương nhiên là kẻ vẫn luôn không hợp với y, vẫn cùng y tranh cướp vị trí “Thiên hạ đệ nhất” – Tề Thiếu Huyền.

Lúc này khí tức của Tề Thiếu Huyền còn mạnh hơn cả lúc trước, trên thân mặc hắc long huyền giáp, cầm trong tay phương thiên long kích, cả hai đều là Thánh khí phẩm chất thượng thừa.

Có thể nói, trong thế hệ trẻ tuổi, trừ Thẩm Thiên ra, khí tức của những người khác không có mấy ai mạnh hơn được Tề Thiếu Huyền.

Thậm chí ngay cả Linh Lung Đế Cơ, khi nhìn Tề Thiếu Huyền, ánh mắt cũng nhàn nhạt nghiêm túc và kiêng dè.

Không hổ là gia hỏa có thể thành tựu cửu chuyển Kim Đan ở cái nơi thâm sơn cùng cốc của Đông Hoang này. Chỉ nhìn từ khí thế thôi cũng thấy chắc chắn không phải vật trong ao, nếu gia hỏa này đánh vào Trung Châu thì thực náo nhiệt.

Đương nhiên cũng chỉ là náo nhiệt một chút mà thôi. Với kiến thức của Linh Lung Đế Cơ, Tề Thiếu Huyền chỉ có thể khiến nàng nhìn với con mắt khác, chứ chưa đạt tới cấp bậc khiến nàng mở rộng tầm mắt.

Chí ít, với tài năng và thực lực mà Tề Thiếu Huyền thể hiện ra đây, nếu ném hắn tới Trung Châu, thì không chỉ có một vị có thể trấn áp y đâu.

Nếu trước mặt vị thiên kiêu vô thượng Thạch Thiên Tử kia, chỉ sợ dù Tề Thiếu Huyền có tung hết con át chủ bài ra cũng khó mà qua nổi một chiêu.

Nên nhớ, từ khi sinh ra vị kia đã được ký thác kỳ vọng, thậm chí cả tên cũng lấy tên là Thiên Tử, là chí tôn trời sinh đó.

Chí tôn trời sinh là gì?

Ý là, vừa sinh ra đã có được thiên tư vô thượng, đã chú định trở thành tồn tại cấp chí tôn.

Ngày Thạch Thiên Tử ra đời, tiên quang bao phủ ba vạn dặm, lại có dị tượng Tiên Vương hàng thế quanh quẩn thật lâu trên Đại Hoang Đế Đô không tan, bao la hùng vĩ tựa như Đại Đế chuyển thế.

Sau khi được Hoang Thạch Đế Quân xem xét, nhận thấy căn cốt tư chất của thiếu niên này cũng cực kỳ bất phàm, trước ngực là Đế cốt trời sinh, thai nghén thần thuật vô thượng.

Mà hai mắt của y là trùng đồng trời sinh, chính là thần mục phẩm chất cực cao, có thể nhìn ra được sơ hở của tất cả pháp thuật trên thế gian.

Năm ba tuổi Thạch Thiên Tử đã bắt đầu tu luyện, bất kỳ công pháp, võ kỹ gì, chỉ cần vào tay đều có thể hạ bút thành văn, chỉ trong chốc lát đã công thành viên mãn, thậm chí còn sửa cũ thành mới, khiến cho Thánh giả cũng phải sợ hãi thán phục.



Chương 645: Đế cốt trọng đồng, Thạch Thiên Tử (2)

Hiện giờ, vị Thạch Thiên Tử này mới hai mươi mốt tuổi đã đạt thành tựu Thiên Tôn chính quả.

Càng quan trọng hơn là, y đã từng giữ được thế bất bại trước một vị Thánh giả.

Điều này có nghĩa là gì?

Mới hai mươi mốt tuổi đã tiến vào cảnh giới Thiên Tôn với thế như chẻ tre, lại không bại dưới tay Thánh giả.

Nhìn khắp ngũ vực, cả vạn năm, thậm chí vài vạn năm nay, chưa chắc đã tìm được một thiên kiêu như vậy, thậm chí còn nổi bật hơn cả Hoang Thạch Đế Quân khi còn trẻ.

Theo như cấp bậc bình xét của tháp Chiến Thần, nếu Thạch Thiên Tử nhập tháp, chỉ e tối thiểu nhất cũng phải là thiên kiêu bảy sao hàng thật giá thật.

Đương nhiên, nhân vật như Thạch Thiên Tử vừa sinh ra đã là truyền kỳ, gần như là sinh ra để bước đi trên con đường đăng Đế.

So Tề Thiếu Huyền với y quả thực là bắt nạt Tiểu Tề mà. Dù sao thì thiên kiêu mạnh nhất Trung Châu cũng nên so với thiên kiêu mạnh nhất Đông Hoang mới phải.

Tề Thiếu Huyền không phải thiên kiêu mạnh nhất Đông Hoang, ít nhiều không xứng.

Nếu so, hẳn nên so Thẩm Thiên với Thạch Thiên Tử mới đúng.

Linh Lung Đế Cơ vừa đi tới gần Thẩm Thiên vừa âm thầm đánh giá.

Xét về tu vi, Thiên Tử đường ca đã đạt tới cảnh giới Thiên Tôn, có vẻ Thần Tiêu Thánh Tử vẫn kém một chút.

Xét về chiến lực, Thiên Tử đường ca đã từng hừng hực khí thế đánh với một vị Thánh giả, thậm chí còn áp chế người ta.

Điểm ấy, hẳn là Thần Tiêu Thánh tử không làm được.

Nhưng xét về tuổi tác, nghe nói năm nay Thần Tiêu Thánh tử còn chưa tới mười tám tuổi, mà Thiên Tử đường ca đã hai mươi mốt, xét về mặt này, Thần Tiêu Thánh tử bị thiệt thòi khá lớn.

Nên nhớ, với những lão cổ đồng kia, đừng nói là ba năm năm năm, cho dù là ba mươi năm mươi năm không tiến nổi một bước cũng là chuyện rất bình thường.

Nhưng với những thiên kiêu vô thượng như Thần Tiêu Thánh tử và Thiên Tử đường ca, có lẽ ba năm đủ để tăng thực lực gấp bội.

Thiên Tử biểu ca chỉ mất bốn năm để đột phá từ Nguyên Anh kỳ đến cảnh giới Thiên Tôn kìa.

Mà nghe nói từ khi Thần Tiêu Thánh tử bắt đầu tu đạo tới nay hình như mới được một năm.

Nếu cho hắn thêm ba năm nữa, thực sự không dám chắc chắn hắn sẽ tu đến cảnh giới gì nữa.

Người bình thường không thể lý giải được thế giới của thiên tài tuyệt thế.



Đương nhiên, tu vi, chiến lực, và tuổi tác đều không phải yếu tố quan trọng nhất.

Chí ít xét về mặt nhan sắc, Thần Tiêu Thánh tử hoàn toàn có thể đè bẹp Thạch Thiên Tử.

Nếu không, Linh Lung Đế Cơ cũng sẽ không mong chờ cảnh Thần Tiêu Thánh tử đánh Thạch Thiên Tử ê người mỗi ngày như thế.

Con gái ấy mà, xưa nay đều hướng ngoại…

Linh Lung Đế Cơ còn đang suy nghĩ miên man, Côn Ngọc cũng đang suy nghĩ miên man, Trương Vân Hi và Khổng Mộng nhìn nhau, đều đang chìm trong mơ mộng của mình.

Tóm lại, đội ngũ này là do Thẩm Thiên gom góc này góp góc kia lại mới được một chút, mỗi người đều có mục đích riêng muốn đạt được, thật không biết vào trong Đế mộ của Kim Ô Đại Đế sẽ thế nào đây.

Đương nhiên, từng người trong đội ngũ đều rất tự tin, bởi vì bọn họ tin tưởng vững chắc, chỉ cần đi theo Thần Tiêu Thánh tử là chắc chắn không sai!

Mà chính Thẩm Thiên cũng tràn đầy lòng tin.

Nói đùa, lần này hắn một hơi ôm đùi của hơn mười khí vận chi tử đấy, là nhìn hơn mười cái cơ duyên trên đầu để đi thám hiểm đây.

Nếu chuyến này xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, bổn Thánh tử sẽ ăn luôn cả tháp Chiến Thần!

Kim Ô Đế mộ chậm rãi mở rộng, một cánh cửa hư không xuất hiện trước mặt mọi người.

Hiển nhiên Kim Ô Đế mộ không phải là một ngôi mộ đơn giản mà là con đường dẫn đến một tiểu thế giới độc lập.

Không ai biết bên trong tiểu thế giới độc lập này có nguy cơ gì, ngay cả thánh giả cũng có thể bỏ mạng tại đó nếu sơ suất.

Chẳng qua Đại Đế cũng có kết cấu và phong thái của Đại Đế, về cơ bản thì chỉ cần ngươi hành xử lễ phép trong Đế mộ và đừng cướp đoạt hay xúc phạm oai phong còn lại của Đại Đế quá đáng thì thường không phải rơi vào đường chết.

Tựa như chuyện vị Hỏa Diễm thánh giả ngốc nghếch của Cửu Dương Thánh Địa đã tấn công đế bia, sau đó bị những thứ Đại Đế để lại giải quyết là rất bình thường.

Câu không thể sỉ nhục đế không chỉ là một lời nói suông đâu!

"Thiên nhi, trong lần rèn luyện này, con phải nhớ rõ đặt sự an toàn của bản thân lên hàng đầu."

Bạch Liên thiên tôn nhìn Thẩm Thiên, sau đó nhét một lọ thánh dược chữa thương vào lòng hắn: "Đây là đan dược chữa thương do sư thúc luyện chế, con đừng có từ chối."

Thẩm Thiên dở khóc dở cười trước ánh mắt đầy từ ái của Bạch Liên thiên tôn.

Hắn có thể nói rằng những đan dược chữa thương này hoàn toàn không có tác dụng gì với mình vì đã có Tam Quang Thần Thủy không?

Bỏ đi!

Dù sao cũng là tâm ý của sư thúc, cùng lắm thì bổn thánh tử không dùng mà chia cho những đệ tử bị thương khác dùng, vậy cũng tốt lắm.

Các vị thánh giả bắt đầu tập trung năng lượng pháp tắc Thánh Vực mạnh mẽ thành một lớp khiên bao quanh người, sau đó tất cả cùng bắn vọt về phía cửa vào Đế mộ.

Bọn họ đang thăm dò, nếu bên trong Đế mộ có tồn tại nguy hiểm nào đó thì thánh giả cũng có thể thoát thân dễ dàng nhờ vào năng lực của mình.

Từng thánh giả một tiến vào trong Đế mộ, chẳng mấy chốc sau đã có tin truyền về.

Mặc dù bên trong Đế mộ có một số cơ quan và thử thách nhưng nhìn chung thì mức độ nguy hiểm không cao.

Điều đáng khen duy nhất là mọi người sẽ bị áp chế tu vi xuống cấp thánh khi ở bên trong Đế mộ này.

Sức mạnh của pháp tắc Thánh Vực gần như mất hiệu lực trong Đế mộ.

Điều này khiến sức chiến đấu của những thánh giả thuộc các thế lực lớn giảm sút mạnh, rất nhiều thiên tôn đều bắt đầu tính toán trong lòng.

"Thiên nhi, lát nữa con cố gắng tránh xa khỏi các thánh giả nhé, có lẽ sẽ có người ghim con đó."

Thẩm Thiên đang dẫn các thiên kiêu đi về phía cánh cửa hư không thì bỗng nhiên nghe thấy một lời nhắc nhở vang lên bên tai, hắn nhận ra chủ nhân của giọng nói đó chính là Thần Tiêu thánh chủ.