Còn trong lòng rốt cuộc lão nghĩ như thế nào thì chỉ có lão tự hiểu rõ.
Sau khi các cường giả thế lực lớn đều được truyền tống đến khu vực trung tâm thì trong mộ Kim Ô Đại đế rộng lớn này đã yên tĩnh hơn rất nhiều.
Thân thể Thần Tiêu Thánh chủ hóa thành kim quang bay xuyên qua thông đạo, tốc độ nhanh đến cực hạn, không thua kém gì Điện Quang Thần Ảnh Bộ Thẩm Thiên thi triển.
Đương nhiên, một trong những nhân tố quan trọng cũng là vì ông có tu vi cao thâm.
Nếu Thẩm Thiên cũng đạt đến tu vi Độ Kiếp kỳ thì chắc chắn sẽ trở thành nam nhân nhanh nhất ngũ vực.
“Mộ Kim Ô Đại đế này thực sự quá lớn, hơn nữa Kim Ô oán linh còn bị phong cấm trong Đế mộ vài vạn năm, chắc hẳn sẽ nắm rõ tình hình Đế mộ này hơn chúng ta rất nhiều.”
Thẩm Thiên suy nghĩ một lát sau, nói: “Sư tôn và sư bá phóng xuất ra khí tức cường đại như vậy, hơn nữa còn từng khiến chúng chịu nhiều thua thiệt nên e là bọn chúng sẽ tránh hai người.”
Thần Tiêu Thánh Chủ như có điều suy nghĩ, hờ hững nói: “Ý của Thiên nhi con là?”
Vừa dứt lời, khí tức quanh người Thần Tiêu Thánh chủ bắt đầu chậm rãi trở nên hỗn loạn, suy yếu, trong lúc chạy nhanh khí tức cũng lộ ra sự hoảng loạn bối rối giống như bị trọng thương.
Nếu không phải Thẩm Thiên và Bích Liên Thiên tôn vẫn luôn ở bên cạnh Thần Tiêu Thánh chủ thì lúc này đúng là không thể nào xác định rốt cuộc ông bị thương thật hay bị thương giả nữa!
“Thâm hiểm, quá sức thâm hiểm!”
Khóe miệng Bích Liên Thiên tôn giật giật, trong lòng thầm chửi thề.
Sư đệ này của nhà mình ngàn năm qua chưa từng thay đổi, mẹ nó đúng là thái thượng vong tình!
Vong tình rồi nhưng vẫn không quên mưu mô, không quên các loại ám chiêu, đây đúng là dụ chim ra khỏi hang diệt trừ chim tận gốc!
Nhưng tuy dùng ám chiêu nhưng nghĩ kỹ thì đây cũng là đối sách không tệ.
Ừm, lão đạo ta cũng tới đây!
Nghĩ tới đây, Bích Liên Thiên tôn nhẹ nhàng vỗ vỗ lồng ngực của mình, lập tức khí tức quanh người trở nên vô cùng hỗn loạn, thậm chí miệng còn phun ra một ngụm máu tươi.
“Ai ui, lão đạo ta bị thương nặng rồi.”
“Không được không được, sắp chết rồi, xương sườn đã bị đánh gãy mất tám chục cái rồi.”
“Xong đời rồi, trong Đế mộ nguy hiểm thế này mà lại bị thương nặng như vậy.”
“Chỉ cần có con chó con mèo nào đó tới đánh lén thì lão đạo ta cũng sẽ xong đời ngay!”
Thẩm Thiên nhìn màn biểu diễn vụng về của Bích Liên Thiên tôn trên trán liên tiếp ứa mồ hôi lạnh!
Khoa trương, diễn khoa trương quá!
Thẩm mỗ chỉ là muốn nói: Ta tu luyện “Thái Dương Đế kinh” đến Hóa cảnh có thể mơ hồ cảm nhận được phương hướng những Kim Ô oán linh kia.
Chỉ vì khí tức của hai người mạnh quá nên sợ là chưa kịp tới người ta đã bỏ chạy mất rồi.
Cho nên hai vị có thể nào thu liễm lại khí tức, cố gắng che giấu ngụy trang đừng để bọn chúng phát hiện có được không?
Kết quả thì hay rồi, hai vị này còn có thể nghĩ ra được cách giả vờ bị thương dụ dỗ kẻ thù à?
Hai vị lão bối các người vì quật khởi Thánh địa suy thoái nhiều năm mà ba sáu kế kế nào cũng chơi vậy sao?
Tuy nhiên nhìn màn biểu diễn vụng về của Bích Liên Thiên tôn, Thẩm Thiên thật sự nghi ngờ Kim Ô oán linh nhìn thấy thật sự sẽ bị dụ dỗ sao?
Dù sao tốt xấu gì cũng là con chim già sống tám vạn năm, trí thông minh không đến mức thấp như vậy đấy chứ?
Nhưng mà sự thật chứng minh, thật sự là...
Thẩm Thiên chậm rãi nhắm mắt lại cảm nhận được một cỗ năng lượng oán niệm đang nhanh chóng đến gần liền bất giác siết chặt Định Hải Thần Chùy trong tay.
Bọn chúng, đến rồi!
Ầm...
Một đám lửa đang nổ ầm ở góc rẽ thông đạo chiếu sáng toàn bộ thông đạo.
Chít!
Một tiếng chim kêu bén nhọn vang lên, ba quả cầu lửa màu đỏ sậm đã xuất hiện trước mặt bọn Thẩm Thiên tản ra khí tức cực kỳ nóng bỏng.
Nhất là hai quả cầu lửa trong đó rõ ràng lao thẳng về phía Thần Tiêu Thánh chủ giống như muốn giết cho sướng tay vậy.
Rõ ràng trong hai quả cầu lửa này có ẩn chứa phân thân của hai con Kim Ô oán linh lúc trước bị Thần Tiêu Thánh chủ diệt sát.
Lúc này bọn chúng đã thu hoạch được đủ năng lượng nên đã một lần nữa ngưng tụ lại.
Những Kim Ô này đến báo thù!!!
Rít!
Ba con Kim Ô bày thế tam tài bao vây nhóm ba người Thần Tiêu Thánh chủ, Bích Liên Thiên tôn và Thẩm Thiên.
Ba chọi ba dùng công thức toán học đơn giản nhất để tính cũng tính ra được là một chọi một.
Nhưng trong giới Tu tiên có vài số liệu không phải một cộng một bằng hai..
Nếu như nói trước đó sau khi hai con Kim Ô liên thủ sức chiến đấu gần như tương đương với ba, bốn con Kim Ô.
Nếu vậy lúc này ba con Kim Ô liên thủ sẽ mang đến cho Thần Tiêu Thánh chủ và Bích Liên Thiên tôn áp lực không chỉ gấp bảy tám lần.
Giữa công thủ của ba con Kim Ô đã mang đến cho ba người áp lực như đối diện với bảy tám con Kim Ô cường đại, ma diễm phô thiên cái địa ào ào kéo đến.
Ba con Kim Ô oán linh này mặc dù thần trí mê loạn chỉ biết thi triển công kích hỏa diễm bản năng nhất, không thể nào sử dụng sức mạnh pháp tắc tấn công đối thủ như Thánh nhân thật sự, sức chiến đấu chỉ có thể coi là yếu kém trong Thánh giai nhưng chúng thực sự đã chiếm cứ ưu thế địa lý quá lớn. Trong tràng vực Đế mộ này, bọn chúng gần như bất tử bất diệt.
Chỉ cần thương thế không đủ nặng thì chúng sẽ có thể hoàn toàn khôi phục lại trong giây lát, thậm chí có thể là tốc độ đả thương của bọn họ còn không nhanh bằng tốc độ khôi phục của bọn chúng.
Cho dù có thể khiến bọn chúng bị trọng thương, thậm chí là trảm diệt chúng trong nháy mắt như Thần Tiêu Thánh chủ đã làm trước đó thì thực ra tác dụng cũng không lớn lắm.
Chân linh của bọn chúng đã tương dung với Đế mộ, thần hồn đã in lên Đế mộ rồi.
Chương 681: Thần Tiêu Đại sư huynh, trở về (1)
Đế mộ bất diệt, chân linh của chúng sẽ hết lần này đến lần khác trùng sinh, vô cùng quỷ dị, thần kỳ đến cực hạn.
Nên biết nhìn khắp toàn bộ ngũ vực cũng gần như không thấy được loại thủ đoạn có thể trùng sinh vô hạn như vậy, đây đúng là đã ảnh hưởng đến sự cân bằng của thiên đạo.
Dù sao sinh tử cũng là đại đạo, trùng sinh vô hạn rõ ràng đã hoàn toàn đi ngược lại với đại đạo.
Chỉ có thể nói Kim Ô Đại đế đúng là mánh khóe thông thiên có thể bố trí được trận vực kinh thế như vậy trên Doanh Châu đảo này để cung cấp nuôi dưỡng chân linh của chín người con của mình.
Đổi lại là người khác, cho dù là những Đại đế khác cũng chưa chắc đã có thể làm được điều này.
Rõ ràng, trong tay Kim Ô Đại đế có nắm truyền thừa rất ghê gớm.
“Sau khi những nghiệt súc này liên thủ đúng là càng khó chơi hơn.”
Bích Liên Thiên tôn nhảy lò cò trong biển lửa, lão là Cực đạo Thiên tôn thực sự, sức chiến đấu có thể so với Thánh giả.
Nhưng rõ ràng cấm chế Kim Ô Đại đế sắp đặt cho Đế mộ cũng không hề xem nhẹ yếu tố Cực đạo Thiên tôn này.
Trong Đế mộ này, mặc dù Bích Liên Thiên tôn không bị áp chế nghiêm trọng như những Thánh giả chân chính khác nhưng tuyệt đối cũng có ảnh hưởng lớn lao.
“Gà nhép khốn kiếp, nếu không phải lão đạo ta bị cấm chế của Đế mộ này làm vướng víu thì đã cho các ngươi đẹp mặt rồi!”
Thần côn hoàng kim múa ra sức mạnh thần thông trật tự chém bay một ngọn hỏa diễm.
Bắp thịt trên người Bích Liên Thiên tôn căng lên khiến bộ tiên y mài tím vốn trông nhẹ nhàng đạo vận, vô cùng rộng rãi giờ thành bộ quần áo bó sát, râu tóc bay lên trông cực kỳ bá khí.
Đáng tiếc dù bá khí thế nào thì Bích Liên Thiên tôn cũng không thể đánh tan liên thủ công kích của ba con Kim Ô oán linh.
Mỗi côn lão bổ ra kình lực đều bị trận pháp liên kích do ba con Kim Ô hình thành hóa giải.
Thế công vốn khai sơn phá thạch hoàn toàn bị san bằng trên người ba con Kim Ô, chỉ có thể đánh tan một chút hỏa diễm màu đen trên người ba con Kim Ô này chứ căn bản không hề có tiển triển mang tính thực chất gì.
“Nhất định phải tách đám này ra mới được, nếu không căn bản không thể nào làm chúng bị thương được.”
Giọng điệu của Thần Tiêu Thánh chủ vô cùng hờ hững nhưng Tiên quang tản ra bên ngoài cơ thể đã càng thêm sáng chói, khí thế cũng cất cao vô hạn.
Toàn thân ông từ trên xuống dưới đều có lôi đình hoàng kim, còn có cả thần diễm màu vàng đỏ.
Đó là Hỗn Nguyên Lôi Đình hình thành từ “Thần Tiêu Lôi Đế kinh” đã vận chuyển tới cực hạn, đổi lại là bất cứ Tà Linh nào cũng đều bị hạn chế rất lớn.
Đồng thời, còn có cả sức mạnh Tiên Thiên Thái Dương do Thần Tiêu Thánh chủ cảm ngộ “Thái Dương Đế kinh” ngưng tụ ra, cũng có thể hình thành áp chế cường đại đối với Tà Linh.
Đương nhiên, lúc này Thần Tiêu Thánh chủ thi triển Thái Dương Đế kinh không phải chỉ vì sức mạnh thần diễm có thể áp chế Kim Ô oán linh, đây rõ ràng là chuyện hoàn toàn không thể thực hiện.
Dù sao Kim Ô Thần tộc người ta vốn là một trong những chủng tộc chí cường trong điều khiển hỏa diễm đã được công nhận, có thể sánh danh cùng với Phượng Hoàng thuần huyết.
Cộng thêm chín Kim Ô oán linh này khi còn sống đều không hổ là Đế tử.
Tư chất, thiên phú, tu vi, thực lực của chúng đều đạt tới trình độ không thể đo lường, khả năng điều khiển hỏa diễm không cần nghĩ cũng biết.
Muốn dựa vào sức mạnh của hỏa diễm áp chế bọn chúng gần như là không thể.
Thần Tiêu Thánh chủ chỉ muốn dựa vào “Thái Dương Đế kinh” mình lĩnh ngộ được để phù hợp với trường vực Đế mộ, từ đó tăng cường tốc độ khôi phục pháp lực của mình.
Đồng thời cũng hơi hạn chế lại tốc độ khôi phục của ba con Kim Ô này.
Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể ông bắt đầu bành trướng kịch liệt, dần ngưng tụ ra một bóng dáng vô cùng to lớn cao khoảng chừng hơn mười trượng giống như lôi đình Thần chỉ hạ phàm.
Từng ngọn hỏa diễm do Kim Ô oán linh ngưng tụ ra đánh về phía ông nhưng bị thanh kiếm lôi đình trong tay ông chém thành hai khúc.
So sánh với Bích Liên Thiên tôn đánh ra từng đạo long quyền côn ảnh hoàng kim nhưng bị ép phải trốn đông trốn tây bên kia thì biểu hiện của Thần Tiêu Thánh chủ chói mắt hơn nhiều.
Chí ít, về phương diện ngầu là đã cao hơn không biết bao nhiêu bật.
“Nói có vẻ thì đơn giản nhưng sau khi ba con nghiệt súc này liên thủ thì sức mạnh, tốc độ, lực phòng ngự đã tăng lên gấp bội.”
“Cho dù Ngũ Kiếp Thánh Quân có đứng trước mặt bọn chúng thì chưa hẳn đã có thể chiếm được bao nhiêu lợi thế.”
“Thực lực của chúng ta trong Đế mộ này đều bị hạn chế đến cực hạn, đệ nói ta biết phải làm thế nào để tách chúng ra đi? Dựa vào nhan sắc của đồ đệ đệ để dụ dỗ sao?”
Bích Liên Thiên tôn bĩu môi, uy lực của Đại trận Kim Ô này đúng là hơi khó chơi, giờ lão hơi hối hận vì đã dụ lũ này ra rồi đấy.
Haizz, dẫn theo linh vật tiểu sư điệt đi khắp nơi trộm kho báu, mò vàng lục huyệt chẳng phải béo bở hơn sao?
Dù gì cũng là bảo bối Đại đế người ta lưu lại, dù là chén ăn cơm, bát đũa, nồi, thậm chí là cái bô của Kim Ô Đại đế chắc chắn đều không phải đồ bình thường.
Một tháng đủ để ta kiếm đầy túi trở về, tại sao lại phải chịu nguy hiểm như vậy, làm việc cật lực như vậy chứ?
Lỡ như lát nữa những con Kim Ô khác cũng tới thì chẳng phải sẽ thành thịt nướng trong vài phút sao?
Thần Tiêu Thánh chủ hờ hững nói: “Sư huynh từ khi chuyển sang tu Thần Ma Luyện thể tính cách đã trầm ổn thu liễm hơn nhiều, đã học được cách giấu tài rồi, đây là chuyện tốt đấy.”
“Nhưng chuyện hôm nay liên quan đến tịnh hóa luân hồi của hậu duệ Kim Ô Đại đế, liên quan đến chuyện Thiên nhi có thể kế thừa đạo trường Doanh Châu đảo của Kim Ô Đại đế hay không, mong rằng sư huynh sẽ sử dụng bản lĩnh thực sự.”
Chương 682: Thần Tiêu Đại sư huynh, trở về (2)
Bích Liên Thiên tôn bất đắc dĩ nói: “Sư đệ đang nói gì vậy? Sư huynh ta đã thật sự cố gắng hết sức rồi.”
Thần Tiêu Thánh chủ: “Thật sao?”
Bích Liên Thiên tôn: “Đúng thế.”
Thần Tiêu Thánh Chủ: “Vốn đang định nói sau khi nhận được đạo trường Doanh Châu đảo chúng ta sẽ chia nhau cơ duyên trên Doanh Châu đảo này, bây giờ xem ra...”
Trên mặt Bích Liên Thiên tôn đã nở ra nụ cười: “Đệ phát hiện từ khi nào vậy?”
Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể Thần Tiêu Thánh chủ khẽ dập dờn: “Mỗi lần sau khi huynh uống Đoạn Ức đan dược hiệu thực sự đầu phát tác quá mức thuận lợi.”
“Với thể phách Thần Ma Luyện thể của sư huynh, chỉ cần huynh không muốn, dù Đoạn Ức đan Thánh giai có thể có hiệu quả thì tuyệt đối cũng không thể thuận lợi như vậy.”
Bích Liên Thiên tôn nhún vai: “Cái này có thể nói rõ điều gì?”
Thần Tiêu Thánh Chủ bình tĩnh nói: “Điều này chứng tỏ huynh thực sự đang cố gắng che giấu thực lực.”
“Bởi vì những người kia không cho phép bản môn đồng thời quật khởi hai vị thiên kiêu cực đạo cho nên huynh vẫn luôn giả ngu, đóng vai khốn kiếp đi khắp nơi gây chuyện giống như đã từ bỏ bản thân vậy.”
“Nhưng từ đầu tới cuối bổn tọa vẫn tin vị Đại sư huynh đã từng có thể áp chế được bổn tọa sẽ không thua bất kỳ kẻ nào.”
“Bổn tọa đang che giấu, huynh cũng đang che giấu, sự ăn ý này đã duy trì quá lâu rồi.”
Bích Liên Thiên tôn như cười như không: “Giấu tài thì có thể chứng tỏ điều gì?”
Thần Tiêu Thánh Chủ bình tĩnh nói: “Sư huynh đã từng hăng hái thể hiện hết tài năng nhưng bổn tọa cũng không phải rất kính nể huynh, bởi vì Thần Tiêu thánh địa đã suy thoái không cần một lãnh tụ thà bị gãy chứ không chịu cong.”
“Nhưng sau trận chiến kia tu vi luyện khí của sư huynh mất hết, bổn tọa đã càng phát hiện ra, có vẻ sư huynh không thua kém gì bổn tọa.”
“Dùng bản thân để hiến tế cho những uy hiếp đổi lại mấy trăm năm nghỉ ngơi dưỡng sức cho bản môn, đổi được quật khởi của bổn tọa.”
“Huynh muốn giấu tài bổn tọa giấu tài cùng huynh, huynh muốn giả điên giả ngốc, bổn tọa phối hợp giả ngây giả dại với huynh, vậy mà đảo mắt đã mấy trăm năm rồi.”
“Bây giờ bản môn có Thiên nhi xuất thế, quật khởi đã là chuyện tất nhiên, sư huynh đã không cần phải gánh vác gánh nặng như vậy nữa, hãy thỏa thích tỏa ra hào quang của huynh đi!”
“Đây là lúc để cho cả ngũ vực một lần nữa nhìn thấy phong thái của Đại sư huynh Thần Tiêu thánh địa, lãnh tụ thế hệ trẻ Đông Hoang, thiên kiêu mạnh nhất ngũ vực năm đó, để cho bọn hắn phải chấn động cúng bái.”
“Đồng thời bổn tọa cũng rất tò mò bảy trăm năm trước Đại sư huynh luôn đứng trên bổn tọa một bậc, sau bảy trăm năm bổn tọa chặt đứt thất tình lục dục, đã thấy được đại đạo vô thượng kia nhưng phải chăng vẫn không bằng Đại sư huynh!”
Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể Thông Thần cảnh dao động càng thêm kịch liệt, người khổng lồ lôi đình hoàng kim cao mười trượng tản ra khí thế ngập trời khiến cả thông đạo Đế mộ này cũng phải chấn động.
Trong giọng nói của ông vẫn lờ mờ xuất hiện chút cảm xúc kích động nhân tính hóa: “Sư huynh, có dám so tài thử xem ai có thể trấn áp hai con Kim Ô trước không?”
Bích Liên Thiên tôn cảm nhận được chiến ý nồng đậm tản ra từ Thần Tiêu Thánh chủ liền nhếch miệng: “Nói nhiều như vậy, không phải chỉ là muốn khích lão đạo ta phải dùng con át chủ bài sao?”
Ngay mi tâm của lão đạo sĩ có một ấn ký lôi đình kim sắc sáng chói đang chậm rãi hiển hiện tản mát ra khí tức vô cùng mênh mông, cao quý.
Lão chậm rãi giơ thần côn hoàng kim trong tay lên chỉ lên bầu trời, trong chốc lát Hỗn Nguyên Thần Lôi vô tận đã ngưng tụ trên thần côn.
Đúng vậy, đây rõ ràng là thủ đoạn Thần Tiêu lôi pháp mà chỉ tu sĩ Kim Đan luyện khí mới có thể thi triển được.
Lúc này Bích Liên Thiên tôn lại đang thi triển lôi pháp chính thống.
Giờ khắc này khí tức quanh người Bích Liên Thiên tôn đã thăng hoa cực điểm, rõ ràng đã đột phá hàng rào Thánh giai đạt tới một độ cao hoàn toàn mới.
Lão chậm rãi bước về phía trước một bước, một đạo tàn ảnh dừng lại chỗ cũ đồng thời dần dần từ hư ảo ngưng tụ thành thực chất.
Bóng dáng này tướng mạo rất giống với Bích Liên Thiên tôn, trông giống như tuổi trung niên.
Toàn thân lão mặc quần áo màu vàng óng, trong tay cầm Tam Bảo Ngọc Như Ý, quanh thân tản mát ra khí tức vô cùng uy nghiêm, như thần như đế.
Bước chân Bích Liên Thiên tôn không hề dừng lại mà lại một lần nữa bước về phía trước một bước, lại một tàn ảnh đứng ở chỗ cũ, đồng thời cũng ngưng tụ thành thực thể.
Đạo thân ảnh này tướng mạo cũng rất giống Bích Liên Thiên tôn tuy nhiên trông trẻ tuổi hơn, hoàn toàn là một vị thiên kiêu thiếu niên hăng hái.
Tay lão cầm một thanh trường kiếm màu xanh, quanh thân tản mát ra khí tức vô cùng sắc bén giống như có thể trảm phá hết tất thảy các loại pháp.
Trong nháy mắt vị thiên kiêu thiếu niên này xuất hiện, Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể Thần Tiêu Thánh chủ cũng đột nhiên run lên.
Bóng dáng này đã in trong trí nhớ Thần Tiêu Thánh chủ mấy trăm năm.
Ông nhìn Bích Liên Thiên tôn, ngữ khí mang theo dao động cảm xúc trước nay chưa từng có: “Sư huynh, cuối cùng huynh đã trở về rồi.”
Sở Long Hà cầm Thần côn hoàng kim trong tay, giờ khắc này đã có uy nghiêm trước nay chưa từng có: “Đúng vậy, đã trở về rồi.”
Ba bóng dáng thanh niên, trung niên, lão niên cùng nói: “Giờ có ba ta rồi.”
“Phải tăng thêm tiền thôi!!!”
Trong thông đạo cực nóng, Bích Liên Thiên tôn cầm thần côn hoàn kim, quanh thân tản ra khí tức vô cùng cường đại.
Giờ khắc này, ba cơ thể đều là chân thân, khí tức ba cơ thể phát ra đều đạt tới lĩnh vực Thánh giai.
“Năm đó tất cả mọi người đều tưởng đan điền của huynh vỡ vụn, tu vi Kim Đan luyện khí đều hoàn toàn bị phế bỏ nhưng chưa ai từng nghĩ huynh lại có thể luyện được vô thượng pháp truyền từ Tiên giới kia.”
Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể Thần Tiêu Thánh chủ dao động, trong giọng nói cũng lần đầu tiên mang chút cảm thán: “Nhất Khí Hóa Tam Thanh!”
Chương 683: Vô Sinh Pháp Vương giáng lâm Doanh Châu đảo (1)
Cái gọi là Nhất Khí Hóa Tam Thanh, không phải truyền thừa của ngũ vực.
Từ một mức độ nào đó mà nói đây không phải truyền thừa của thế gian mà là đến từ tiên giới.
Năm đó Thần Tiêu Thánh chủ và Bích Liên Thiên tôn cùng nhau xông xáo chiến trường thượng cổ lịch luyện, cũng đồng thời nhận được sự yêu thích của Diệp Kình Thương.
Mọi người đều biết, quy tắc trọng tâm của Chiến Thần Tháp là “công bằng tuyệt đối”.
Dù Diệp Kình Thương có thích ai thì cũng sẽ không vi phạm quy tắc thiên vị cho bất kỳ ai qua ải.
Cho nên dù biểu hiện của Thần Tiêu Thánh chủ rất tốt, Diệp Kình Thương cũng chỉ dựa theo quy định tặng cho ông một bộ công pháp không trọn vẹn,
Còn tính cách của Bích Liên Thiên tôn so với Thần Tiêu Thánh chủ mà nói càng được Diệp Kình Thương thích hơn...
Thần Tiêu Thánh Chủ biết, Diệp tiền bối đưa một môn truyền thừa không thua kém chút nào cho đạo sĩ.
Mà môn này truyền thừa, chính là bí pháp vô thượng của Đạo tông Tiên giới, Nhất Khí Hóa Tam Thanh.
Tương truyền Nhất Khí Hóa Tam Thanh, cho dù là ở Đạo tông Tiên giới cũng là một trong những môn truyền thừa chí cao.
Nhất Khí Hóa Tam Thanh bản đầy đủ cho dù đối với những cự phách cường đại nhất Tiên giới mà nói cũng là truyền thừa vô thượng trân quý nhất.
Cũng giống như vậy, trong Chiến Thần Tháp đều là những bản không trọn vẹn, chương quan trọng nhất, tinh diệu nhất đã thiếu từ lâu.
Mặc dù là như vậy giá trị của nó vẫn không thể nào đánh giá được.
Có thể nói năm đó Chiến Thần cung bị diệt, những điển tịch truyền thừa vô cùng quý giá này cũng chiếm một phần nguyên nhân cực kỳ to lớn.
Tương truyền, sau khi tu luyện Nhất Khí Hóa Tam Thanh đến cảnh giới cực hạn có thể diễn hóa ra ba phân thân từ bản tôn, mỗi phân thân đều sở hữu thủ đoạn công phạt, chiến đấu, thực lực không hề khác gì bản tôn.
Càng thần kỳ là, chỉ cần bản tôn bất diệt, ba phân thân này gần như bất tử bất diệt, có thể chiến đấu vĩnh cửu.
Nếu am hiểu kết hợp bí pháp công kích, bản tôn và ba phân thân cũng có thể tâm ý tương thông, phát huy ra lực sát thương kinh khủng gấp hơn bốn lần.
Bản của Bích Liên Thiên tôn rõ ràng không phải bản đầy đủ, người bình thường dựa theo trong đó tu luyện chỉ e rất khó tu thành, vận khí không tốt thậm chí có thể tẩu hỏa nhập ma.
Nhưng lão đạo sĩ này thiên phú rõ ràng không tệ, thế mà cũng có thể may mắn luyện được chút thành tựu trong môn công pháp này.
Chỉ e ngay cả Diệp Kình Thương cũng không ngờ lão đạo sĩ có thể lợi dụng môn công pháp này ép ra được tới hai phân thân.
Giờ hai phân thân đứng bên, sức chiến đấu của lão đạo sĩ hiển nhiên cũng cao hơn một bậc.
Cho dù Thần Tiêu Thánh Chủ đối mặt cũng sẽ gặp phải chút áp lực hiếm khi cảm nhận được.
“Sở dĩ trong trận chiến kia huynh trông có vẻ tự nổ Thần thể, suýt nữa đồng quy vu tận với những Thánh nhân kia nhưng thật ra chỉ là hiến tế một phân thân?”
Thần Tiêu Thánh Chủ bình tĩnh nói: “Hoặc có thể nói năm đó huynh cũng đã luyện thành Nhất Khí Hóa Tam Thanh, có hoàn toàn nắm chắc chuyện diệt sát bảy Thánh nhưng vì muốn giấu tài nên cố ý ngụy trang thành tự nổ thần thể?”
Bích Liên Thiên tôn bĩu môi nói: “Sư đệ coi ta là chiến thần chuyển thế sao?”
“Năm đó những lão già kia nếu như đồng tâm hiệp lực, cho dù ta thật sự tự nổ Thần thể cũng rất khó giết sạch, cho nên ta làm bộ bị bắt.”
“Nhưng những lão bất tử kia ai nấy trong lòng đều mang ý đồ xấu xa, sau khi bắt được ta thì lại lủng củng nội bộ, cuối cùng lại bị ta nhặt đầu ngược lại.”
Lão đạo sĩ cười trào phúng nói: “Đan điền bị phế cũng là thật.
Những con hầu tinh đỉnh cao Thánh chủ Trung Châu kia sao có thể không lén lút kiểm tra thử chứ?”
“Đáng tiếc chỉ bằng nhãn lực của bọn hắn thì sao có thể nhận ra đó chẳng qua chỉ là một phân thân của lão đạo ta.”
“Chỉ cần chân thân không tổn hao gì, bỏ ra một cái giá nào đó là có thể đắp lại phân thân bất cứ lúc nào.”
Cuộc đối thoại của Thần Tiêu Thánh chủ và Bích Liên Thiên tôn khiến Thẩm Thiên không khỏi thầm cảm thán: “Chậc chậc, đúng là hai lão nham hiểm.”
Vốn cứ tưởng sư tôn đã che giấu kỹ lắm rồi, hoàn toàn nhìn không thấu.
Giờ xem ra vị sư bá trông có vẻ đầu không não này lòng dạ không hề thua kém gì sư tôn.
Nếu không phải lão này đầu sắt nhất định phải tu luyện khiến vận khí càng ngày càng thấp, thì e là tu vi bây giờ không thể nào đo lường rồi.
Nhất Khí Hóa Tam Thanh này tuy số lượng phân thân phân ra kém xa nhưng chiến lực của mỗi một phân thân gần như ngang hàng với bản tôn, có thể nói là chiến lực tăng gấp bội.
Khụ khụ, khi nào về phải hỏi Diệp lão đầu, môn công pháp này bổn Thánh tử có thể luyện không.
Nếu có thể luyện thì sau này sẽ càng ổn định!
Không đề cập tới Thẩm Thiên đang đứng đó suy nghĩ lung tung nữa, sau khi Bích Liên Thiên tôn thả ra hai phân thân thì dường như cũng quyết định không giấu tài nữa.
Dù sao nam nhân nhịn lâu vậy rồi thì cũng cần giải phóng nữa chứ.
Ba vị đạo nhân cùng nhau bước về phía trước, khí cơ hùng hồn liền thành một thể tạo thành thế tam tài giống như mũi khoan bắn về phía ba con Kim Ô.
Đạo nhân thiếu niên tay cầm trường kiếm màu xanh, phong mang kinh thiên, mỗi một kiếm chém ra đều có thể chém rách hư không như chém giấy, chôn vùi hỏa diễm vô tận.
Đạo nhân trung niên giơ cao Ngọc Như Ý, Hỗn Nguyên Lôi Đình quanh thân phích lịch rung động, lôi đình kim sắc dị thú thập phương Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước nhào ra giống như thần chỉ vô thượng khống chế lôi đình.
Bản tôn lão đạo sĩ toàn thân được dị hỏa màu xanh lượn lờ, trường côn trong tay thi triển Định Hải Như Ý Bổng đánh thẳng vào những con Kim Ô đang kêu gào.
Trong lúc nhất thời, lão chỉ dựa vào sức một người đã cân bằng lực lượng với ba con Kim Ô!
Nên biết trong Đế mộ này, tất cả tu sĩ Độ Kiếp kỳ hoặc cực đạo Thiên tôn, tu vi đều sẽ bị áp chế cực lớn.
Nhưng dù cho như thế, Bích Liên Thiên tôn vẫn dựa vào sức mạnh một mình mình ngăn cản đại trận vây công tam tài của Kim Ô oán linh tương đương với bảy tám Thánh giả.
Bởi vậy có thể thấy được, cho dù là chiến tích một đánh bảy bảy trăm năm trước của Bích Liên Thiên tôn Thần Tiêu hay là bây giờ thì tuyệt đối đều đáng xưng tụng hàng thật giá thật, thậm chí càng mạnh!
Dù sao cũng không ai có thể biết được lão già thâm hiểm này rốt cuộc có giấu tài hay không!
“Bảy trăm năm trước, tất cả mọi người nói chiến lực của bổn tọa kém huynh một bậc, thật ra bổn tọa chưa từng phục.”