Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 231



Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể Thần Tiêu Thánh chủ dần thu liễm lại để lộ ra áo giáp màu vàng kim, cơ thể cao gầy thon dài gương mặt bị bao phủ trong tiên khí sương mù không thể nhìn thấy dung nhan thật.

Một tay ông cầm kiếm chậm rãi đi về phía ba con Kim Ô kia trông có vẻ tôn quý, thánh minh, làm cho người ta bất giác cảm thấy kính sợ.

Nhìn lão giống như nhìn thấy thiên lý, nhìn thấy đại đạo một phương.

Vù!

Kiếm quang xẹt qua hư không, trong chốc lát xuất hiện bên cạnh một con Kim Ô oán linh.

Một ngọn hỏa diễm đột nhiên bị mạnh mẽ chặt đứt liên hệ với chủ thể hóa thành những mảnh lửa vụn rồi biến mất không thấy đâu nữa.

Rít!

Kim Ô phát ra tiếng rên rỉ, chúng đã lờ mờ cảm nhận được ba người này rõ ràng không hề dễ chọc, chí ít dựa vào ba bọn chúng không thể nào giải quyết được.

Rầm!

Hỏa diễm đáng sợ quét qua, ba con Kim Ô muốn bỏ trốn.

Đáng tiếc Bích Liên Thiên tôn đã chuẩn bị sẵn sàng, ba vị đạo nhân cùng nhau kết ấn, thần văn vô tận đột nhiên hóa thành sợi xích thần trật tự dâm vào giữa ba quả cầu lửa.

Thần Tiêu Thánh chủ cũng lạnh lùng rút ra từng lá cờ, đó là Thần Tiêu Lôi Đế cờ, chí bảo trấn tông của Thần Tiêu thánh địa.

Mặc dù so với nguyên bộ Lôi Đế cờ thời kỳ toàn thịnh thì uy năng của bộ Lôi Đế cờ chỉ còn non phân nửa này đã bị giảm đi nhiều, nhưng để trấn áp ba con Kim Ô oán linh này thì đã dư xài.

Xung quanh có Thần Tiêu Lôi Đế cờ chia ra trấn tứ phương, lôi đình kim sắc vô tận trong chốc lát như tấm lưới dày trấn áp ba con Kim Ô oán linh.

Rít!

Tà khí màu đen đang bốc lên, đang giãy dụa, đang bị chôn vùi đồng thời cũng đang diễn sinh.

Thần Tiêu Thánh Chủ bình tĩnh nói: “Chỉ dựa vào lôi đình không cách nào trị tận gốc những Tà Linh khí này, Thiên nhi, vẫn phải dựa vào Lục Đạo Luân Hồi bàn của con rồi.”

Thẩm Thiên chậm rãi gật đầu, bước về phía trước một bước, trong cơ thể từ từ dâng lên một khay ngọc óng ánh sáng long lanh.

Trên ngọc bàn này có lục đạo chúng sinh chìm nổi, huyền diệu khó lường.

“Diệp lão, lại phải làm phiền người.”

Thẩm Thiên tự lẩm bẩm, bắt đầu thôi động sức mạnh Tân Hỏa Kinh trong cơ thể.

Trong chốc lát, năng lượng của chín loại thiên địa kỳ vật Vũ Hóa Tiên Kim, Long Văn Hắc Kim, Bỉ Ngạn Hoa, Phệ Tiên Đằng, Tam Quang Thần Thủy, Nhất Nguyên Trọng Thủy, Nam Minh Ly Hỏa, Thái Dương Chân Hỏa, Hỗn Nguyên Thần Lôi điên cuồng tràn vào trong Lục Đạo Luân Hồi bàn.

Chín loại sức mạnh đang luân hồi lặp đi lặp lại trong Lục Đạo Luân Hồi bàn khiến mâm sứ nhỏ màu bạc đang biến lớn nhanh chóng với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.

Rất nhanh, khay ngọc đã biến to đến mấy chục trượng, uy nghiên đến mức người ta không dám nhìn gần.

Thẩm Thiên ngồi xếp bằng phía trước Lục Đạo Luân Hồi bàn, hai mắt khép hờ, dưới thánh quang chiếu rọi trông vô cùng oai hùng, giống như thần linh hàng thế.

Đôi môi hắn mấp máy, trong hư không vang lên tiếng tụng kinh nhẹ nhàng u oán.

“Nhân đạo mịt mờ. Tiên đạo mênh mông.”

“Quỷ đạo vui vẻ. Làm cánh cửa nhân sinh.”

“Tiên đạo quý sinh. Quỷ đạo quý kết thúc.”

“Tiên đạo thường cát. Quỷ đạo thường hung.”

Tiếng kinh văn vừa vang lên, từng ký tự diễn sinh từ hư không, dung nhập vào trong Lục Đạo Luân Hồi bàn.

Rất nhanh, quang mang Lục Đạo Luân Hồi bàn tản mát ra càng thêm sáng chói, hơn nữa luân hồi vốn đứng im bất động bắt đầu xoay chầm chậm.

Một lực hấp dẫn vô cùng to lớn phát ra từ trong Lục Đạo Luân Hồi bàn, tác dụng lên người ba con Kim Ô kia.

Ba con Kim Ô oán linh điên cuồng giãy dụa sau khi được quang mang Lục Đạo Luân Hồi bàn chiếu xuống thì dần yên tĩnh trở lại.

Từng sợi khí thể màu đen mắt thường có thể nhìn thấy được đang được hào quang màu bạc này chiếu rọi như băng tan nước bốc hơi, hóa thành hư vô.

Còn Kim Ô Thần hỏa vốn màu đỏ sậm dưới tịnh hóa của ánh sáng Luân Hồi cũng dần biến trở lại màu vàng đỏ, tản mát ra ánh sáng tôn quý, thánh khiết, ấm áp.

Lông vũ màu đỏ sẫm quanh người ba con Kim Ô cũng dần trở về màu vàng giống như được đúc từ vàng, vô cùng mỹ lệ.

Ánh mắt của bọn chúng cũng dần trong sáng, lúc nhìn về nhóm Thẩm Thiên tràn đầy cảm kích.

Rõ ràng, thần trí của chúng đã dần trở về.

Con Kim Ô cầm đầu chậm rãi mở miệng: “Cảm tạ các ngươi, ân công trẻ tuổi, ngươi dũng cảm và thiện lương, đã cứu rỗi chúng ta rồi.”

Bích Liên Thiên tôn thu hồi trường côn, lầm bầm: “Muốn cảm tạ thì cũng nên thực tế một chút! Chẳng hạn như các loại Tiên khí, Đế khí gì đó, cả hai kiện luôn cũng được!”

Ba con Kim Ô: “...”

Trầm mặc một lát, con Kim Ô cầm đauà nhìn Thẩm Thiên, cười nói: “n công độ hóa chúng ta, ân tái tạo đúng là chúng ta nên báo đáp.”

“Trong Đế mộ này Tiên Khí, Đế khí mặc dù không nhiều, nhưng vẫn có mấy món.”

“Có điều mặc dù chúng ta đã được cứu vớt nhưng vẫn còn sáu vị huynh đệ vẫn chìm đọa trong bể khổ, chưa trở về.”

Nó nhìn Thẩm Thiên, khẩn thiết nói: “Chúng ta nguyện dẫn đường cho ân công và hiệp trợ chư vị độ hóa sáu vị huynh đệ.”

“Chỉ cần ân công đồng ý độ hóa sáu vị sư huynh đệ của ta, đưa chúng ta vào luân hồi, tất thảy cơ duyên trong Đế mộ này chúng ta bằng lòng dâng tặng tặng cho ân công.”

“Kiếp sau nếu có cơ hội, chúng ta nhất định kết cỏ ngậm vành báo đáp ân công!”

Ba con Kim Ô này bằng lòng giúp đỡ cùng đi độ hóa sáu con Kim Ô còn lại?

Thẩm Thiên hơi sững sờ, tình cảm của họ tốt thật!

Như vậy đúng là cũng giúp hắn tiết kiệm hao phí tinh thần cảm ứng tung tích những tên kia.

Lỡ như sáu con Kim Ô kia liên thủ bày trận, có thêm ba người trợ giúp coi như có thêm một phần sức mạnh, dù sao đại trận Kim Ô này quả thực hơi biến thái.

Ừm, cứ làm như vậy đi!

Nhóm Thẩm Thiên lại bắt đầu hành trình độ hóa Kim Ô.

Lúc này bên ngoài mộ Kim Ô Đại đế Doanh Châu đảo, hư không bắt đầu vặn vẹo.

Một nam tử mặc giáp trụ Tà Thần màu đen xuất hiện giữa trời đất, ngay cả tia sáng nơi hắn ta đứng cũng hoàn toàn méo mó.

Bên người hắn ta đeo một thanh trường đao dữ tợn, toàn thân bao phủ trong ma diễm, hư không đều đang bị hắn ta đốt thành hư vô, hoàn toàn không thấy rõ dung mạo thật sự.

Càng quỷ dị là, hắn ta cứ thế đứng ngạo nghễ giữa trời đất.

Những tu sĩ bên ngoài Doanh Châu đảo kia dường như hoàn toàn không nhìn thấy hắn ta, không hề phát giác được hắn ta giáng lâm.

Khóe miệng nam tử khẽ nhếch lên: “Thẩm Thiên đã chuẩn bị để nghênh đón cơn giận dữ của bổn tọa chưa?”



Chương 685: Chẳng lẽ, chỉ vì dáng dấp bổn Thánh tử đẹp trai? (1)

Thẩm Thiên cũng không biết, lúc này bên ngoài mộ Kim Ô Đại đế Doanh Châu đảo có một vị hung thần đang nhớ thương mình.

Toàn bộ sức chú ý của Thần Tiêu Thánh chủ, Bích Liên Thiên tôn đều đã tập trung vào độ hóa Kim Ô oán linh.

Dù sao thứ này cũng có ảnh hưởng quá lớn, nếu quả thaạt có thể hoàn toàn độ hóa hết chín Kim Ô oán linh này thì cả Doanh Châu đảo chính là của Thần Tiêu thánh địa.

Nên biết nơi này vốn từng là đạo trường của Kim Ô Đại đế, vốn là một trong những bảo địa chí tôn có địa mạch linh khí dư thừa nhất cả Bắc Hải, tính quý giá gần như không thua gì tiểu thế giới Thần Tiêu.

Thật sự có thể có được quyền sở hữu Doanh Châu đảo này, nội tình của cả Thần Tiêu thánh địa đều sẽ tăng trên phạm vi lớn.

Và người được coi như thúc đẩy chuyện này cho dù là Thần Tiêu Thánh Chủ, Bích Liên Thiên tôn hay là Thẩm Thiên đều sẽ được ghi trong truyện ký của Thần Tiêu thánh địa, được lưu truyền lại sau này.

Làm người, chẳng phải cầu được lưu danh bách thế sao!

Có ba con Kim Ô dẫn đường, quá trình tìm kiếm những con Kim Ô khác của mọi người cũng trở nên thuận lợi hơn rất nhiều.

Chỉ chốc lát sau bọn họ lại phát hiện ra một con Kim Ô oán linh khác ở khu vực trung tâm của một mỏ linh thạch.

Chín vị Kim Ô Thái tử đã bị tách ra phong ấn, thời kỳ phá phong ấn cũng không có quy luật.

Lúc này Doanh Châu đảo vừa mới xuất thế không lâu, con Kim Ô oán linh này vẫn còn chưa giãy dụa thoát ra được khỏi phong ấn.

Bởi vậy độ hóa con Kim ô này vô cùng thuận lợi, Thần Tiêu Thánh chủ và bllt mỗi người giữ một cánh của con Kim Ô này, giữ chặt lấy nó.

Còn ba con Kim Ô thì dùng sức mạnh đồng nguyên trấn áp, quả thực là thế cục nghiền ép.

“Thế này thôi à? Chỉ có con gà nhép này mà cần chúng ta hợp lực siêu độ?”

Bích Liên Thiên tôn vác côn trên vai, đắc ý nói: “Một mình lão đạo là đủ rồi, sư đệ sang bên kia nghỉ ngơi đi!”

Thần Tiêu Thánh chủ hờ hững nói: “Chư vị Kim Ô Thái tử còn ở đây! Sư huynh nói năng cẩn thận.”

Thật sự là, những vị Kim Ô Thái tử này đều đã chết chỉ còn sót lại chút nguyên thần yếu ớt.

Nếu không, vào thời kỳ người ta toàn thịnh ngươi đứng trước mặt họ nói nó là con gà nhép thử xem?

Mỗi người một ngụm Kim Ô thần diễm cũng đủ để ngươi biết thế nào gọi là nhiệt tình như lửa của Kim Ô Thần tộc.

Trên mặt chịm của Kim Ô Đại thái tử nở nụ cười ngượng ngùng: “Không sao, không sao.”

“n cứu mạng lớn hơn trời, chắc hẳn vị ân công này cũng chỉ thuận miệng nói đùa thôi.”

“Phụ đế thường dạy bảo chúng ta phải thân thiết với nhân tộc, thiện chí giúp người, một chút việc nhỏ không cần để ở trong lòng.”

Ai cũng biết Kim Ô Thần tộc điều khiển hỏa diễm, tính cách nổi tiếng là lương thiện như nước.

Cho dù không phải có việc cần nhờ người ta nhưng tuyệt đối cũng sẽ nói chuyện nhẹ nhàng, mềm mỏng như vậy.

Ừm, không sai, đúng là tính tình rất tốt.

Sau khi siêu độ xong con Kim Ô thứ tư, Thẩm Thiên chậm rãi thu hồi Lục Đạo Luân Hồi bàn.

Lúc này khí công đức lượn lờ trên Lục Đạo Luân Hồi bàn đã nồng đậm hơn lúc trước, trông vô cùng thần thánh.

Sau đó Thẩm Thiên cũng cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm giống như thiên đạo và mình đã càng hòa hợp thêm vài phần, linh đài rõ ràng giống như được bôi dầu trơn vậy.

“Năm vị đệ đệ còn lại hình như đều đã bắt đầu tấn công phong ấn.”

Kim Ô Đại Thái tử nói: “Huyết mạch chúng ta tương liên, có sự cảm ứng kỳ diệu với nhau, chắc hẳn bọn họ cũng đã nhận ra điều gì đó.”

Thẩm Thiên bĩu môi.

Đã nhận ra thì sao chứ?

Mộ Kim Ô Đại đế này đã bị ngăn cách với bên ngoài, hoàn toàn bị phong cấm.

Có thể nói ở đây hoàn toàn là kêu trời trời không biết, gọi đất đất chẳng hay.

Cộng thêm có bốn con Kim Ô đã bị siêu độ dẫn đường, năm con Kim Ô còn lại bị siêu độ chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Muốn giãy dụa? Gọi rách cổ họng cũng vô ích!

Dựa theo chỉ dẫn của Kim Ô Đại Thái tử, Thần Tiêu Thánh chủ, Bích Liên Thiên tôn và Thẩm Thiên lại tiếp tục độ hóa thành công từng con Kim Ô Thái tử còn lại.

Tất thảy mọi chuyện đều thuận lợi đến mức không thể tưởng tượng được.

Đương nhiên, tiền đề của tất thảy những chuyện này vẫn là Thẩm Thiên thu được Lục Đạo Luân Hồi bàn.

Đồng thời trong cơ thể hắn còn có Diệp Kình Thương tinh thông “Linh Bảo Độ Nhân Kinh” kinh văn siêu độ có nguồn gốc từ Tiên giới.

Nếu không phải như thế, muốn siêu độ những Kim Ô Thái tử bị Tà Linh nhuộm dần vài vạn năm thực sự là chuyện người si nói mộng.

Dù sao thứ đồ chơi này ngay cả Đại đế còn không thể làm được gì.

“Nhân đạo mịt mờ. Tiên đạo mênh mông.”

“Quỷ đạo vui vẻ. Làm cánh cửa nhân sinh.”

“Tiên đạo quý sinh. Quỷ đạo quý kết thúc.”

“Tiên đạo thường cát. Quỷ đạo thường hung.”

Tiếng kinh văn siêu độ huyền diệu phiêu du vang lên, con Kim Ô cuối cùng được tắm rửa trong quang mang tỏa ra từ Lục Đạo Luân Hồi bàn, dần tẩy đi tà niệm trong quang mang.

Đầu con Kim Ô này nhỏ hơn những con Kim Ô khác rất nhiều, hình như là tiểu đệ đệ trong chín vị huynh đệ Kim Ô.

Ừm, ngay cả cái chân thứ ba trong ba chân của Kim Ô cũng vừa ngắn vừa teo rút, rõ ràng là chưa phát dục hoàn toàn.

Rõ ràng con Kim Ô này lúc chết tuổi tác thật sự cũng chưa lớn, bởi vậy dù đã vài vạn năm trôi qua vẫn còn rất non nớt.

Lúc tia tà khí cuối cùng của con Kim Ô bị đuổi đi, chín con Kim Ô màu vàng đỏ cùng bắn ra tia sáng chói chang giống như từng vầng mặt trời mênh mông màu đỏ đang từ từ bay lên.

Giờ khắc này, từng đạo thần mang từ trong cơ thể chín con Kim Ô kia bắn ra, nối liền với nhau.

Trong chốc lát uy áp cường đại trước nay chưa từng có trong nháy mắt ngập tràn toàn bộ không gian Đế mộ, cả Đế mộ đang rung chuyển ầm ầm.



Chương 686: Chẳng lẽ, chỉ vì dáng dấp bổn Thánh tử đẹp trai? (2)

Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể Thần Tiêu Thánh chủ dao động kịch liệt, rõ ràng tâm trạng không được bình tĩnh cho lắm: “Không hổ là chín vị Kim Ô Thái tử danh chấn ngũ vực năm đó, dù chỉ còn lại nguyên thần, uy lực Kim Ô Đại trận vẫn không thể tưởng tượng được.”

Như vậy xem ra lời đồn “Cửu Dương giữa trời có thể tranh phong cùng Đại đế” năm đó dù hơi khoa trương nhưng cũng không phải là những lời vô căn cứ.

Thật đáng tiếc!

So với Long tộc và Phụng tộc, năng lực sinh sản của Kim Ô Thần tộc thực sự quá yếu.

Nhìn chung khắp ngũ vực chỉ có Kim Ô Đại đế năm đó tạo ra thần thoại sinh được chín người con, chấn kinh cả ngũ vực.

Những Kim Ô Thần Điểu khác nhìn chung cả đời có thể còn không lưu lại được một hai dòng dõi.

Từ sau khi Kim Ô đại đế phi thăng tiên giới, nhân khẩu Kim Ô Thần tộc đã đần tàn lụi, thậm chí bây giờ sau tám vạn năm qua đi đã tuyệt tích khỏi ngũ vực, cũng không biết có còn tồn tại huyết mạch nữa hay không.

Bằng không, đây tuyệt đối là một chi Thần thú chí tôn không thua kém gì long phượng, hơn nữa con nào cũng có phẩm cấp cao hơn cả long phượng.

Chín mặt trời đỏ mênh mông tương thủ tương sinh, sức mạnh Thái Dương cực nóng như sóng triều phun trào bốn phương tám hướng, nhiệt độ khắp Đế mộ trong phút chốc đột ngột tăng lên gấp mười.

Nếu không phải lúc này tất cả những người ở trong Đế mộ này đều là tu tiên giả, hơn nữa tu vi không cạn thì e là dư ba nhiệt độ đáng sợ này cũng đủ để khiến mọi người hóa thành tro tàn hết rồi.

Ầm!

Chín Kim Ô này xoay quanh thành hình trong, hư không của khu vực trung tâm đều đã bị đốt cháy thành hư vô.

Trong không gian hư vô đó, cánh cửa màu đỏ vàng chậm rãi mở ra dẫn đến một bóng dáng cao lớn vô cùng.

Chín Kim Ô cùng nhau mở miệng: “Hài nhi bái kiến Phụ đế!”

Trong hốc mắt của mỗi Kim Ô đều ứa lệ nóng, trong nhiệt độ đáng sợ này mà vẫn không bốc hơi.

Mặc dù bọn họ bị nhiễm Tà Linh khí nhưng không hề mất đi ký ức, vẫn hiểu rõ một khi Doanh Châu đảo này xuất thế có ý nghĩa như thế nào.

Điều đó chứng tỏ phụ đế họ tôn kính, sùng bái nhất đã ngã xuống ở Tiên giới.

Bọn họ, cuối cùng đã không thể chờ được phụ đế ở Tiên giới tìm cách giải cứu bọn họ sau đó trở về ngũ vực cứu chữa bọn họ.

“Người chỉ một lần chết, chết chẳng qua chỉ là một vòng luân hoàn mới mà thôi, không cần sầu não.”

Kim Ô đại đế vui mừng nhìn chín Kim Ô, cười nói: “Có thể nhìn thấy các con được giải thoát, có thẻ bước vào luân hồi, cho dù bản đế có chết trong lòng cũng rất vui mừng.”

Dứt lời, Kim Ô đại đế xoay người lại nhìn về phía Thẩm Thiên.

Mặt ông ta được bao phủ trong huyền quang vô tận, không thể nhìn thấy rõ dung nhan nhưng ánh mắt dường như có thể xuyên thấu tất cả.

Giọng Kim Ô Đại đế ẩn chứa ý vị đặc biệt nào đó: “Không ngờ ngũ vực này thật sự có thể sinh ra được nhân loại như ngươi.”

Trong lòng Thần Tiêu Thánh chủ khẽ động: “Lời này của Đế quân là có ý gì? Chẳng lẽ Đế quân biết thể chất Thiên nhi có gì đó đặc biệt sao?”

Thể chất Thẩm Thiên rốt cuộc có lai lịch gì, người quen biết hắn đều vô cùng tò mò.

Cơ thể một người dung nạp mười loại kỳ vật thiên địa, thậm chí còn cả khí Hỗn Độn cấm kỵ đúng là không thể tưởng tượng được.

Kim Ô đại đế chậm rãi lắc đầu: “Bản đế chỉ chưa từng nhìn thấy nhân loại tuấn tú như vậy, đúng là có thể so với bổn đế lúc còn trẻ.”

Thần Tiêu Thánh Chủ: “...”

Bích Liên Thiên tôn: “...”

Chín vị Kim Ô Thái tử (che mặt): “...”

Ngài là Đại đế, ngài nói gì cũng đúng.

Dù sao ngài và Thần Tiêu Thánh chủ ngày nào cũng che mặt, ta cũng đâu thể thấy được dung nhan như thế nào.

Thẩm Thiên mặt mỉm cười, trong lòng thầm chửi thề.

Kim Ô Đại đế dường như cũng nhận ra sự “tán thành” của Thẩm Thiên, ông ta mỉm cười nói: “Thiếu niên, ngươi có biết... Bản đế vốn muốn mượn thân thể ngươi để sống đời thứ hai không?”

Mượn cơ thể ngươi, sống đời thứ hai.

Giọng nói ôn hòa, bình tĩnh của Kim Ô Đại đế vang lên bên tai mọi người.

Trong chốc lát, Thần Tiêu Thánh Chủ và Bích Liên Thiên tôn cùng rùng mình, khí tức quanh người trong chốc lát tăng vọt, như gặp phải đại địch.

Còn Thẩm Thiên thì sững sờ nhìn Kim Ô đại đế, trong lúc nhất thời hơi không hiểu rõ lắm: Đường đường là Kim Ô Đại đế mà muốn mượn thân thể ta để sống đời thứ hai?

Mượn như thế nào?

Là cộng sinh hay là đoạt xá?

Cộng sinh chẳng lẽ là muốn trên cơ thể bổn Thánh tử mọc ra thêm một con chim?

Hay là đoạt xá, giống như trong tiểu thuyết trực tiếp tiêu diệt linh hồn Thánh tử, sau đó mượn xác hoàn hồn?

Vì sao?

Đường đường là Đại đế chết không đi đầu thai mà muốn chiếm nhục thân của bổn Thánh tử?

Chẳng lẽ, cũng bởi vì dáng dấp bổn Thánh tử quá đẹp trai sao?

Hình như nhìn thấu được câu hỏi của Thẩm Thiên, Kim Ô đại đế nhẹ nhàng thở dài nói: “Bởi vì bản đế biết, ngũ vực sắp nghênh đón một kiếp nạn lớn trước nay chưa từng có.”

Hắn bình tĩnh nói: “Bản đế vốn cho là, chỉ có ta trở về mới có thể thay đổi càn khôn.”

“Thiên nhi, lui ra phía sau.”

Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể Thần Tiêu Thánh chủ run rẩy dữ dội, chậm rãi đi đến trước mặt Thẩm Thiên, đối mặt trực diện với Đế ảnh Kim Ô Đại đế, kiếm quang lạnh thấu xương.

“Lão điểu ông dám động đến sư điệt của ta, có tin lão đạo ta đâm chết ngươi không?”

Trong cơ thể Bích Liên Thiên tôn kim quang lấp lóe, lờ mờ nhìn thấy có hai bóng dáng đang vạn công chờ phát động giống như có thể lao ra từ trong cơ thể lão bất cứ lúc nào.

Đó là bí thuật vô thượng “Nhất Khí Hóa Tam Thanh” có thể khiến sức chiến đấu của Bích Liên Thiên tôn tăng vọt trong nháy mắt, đạt tới mức độ siêu việt cực cảnh.

Lúc này, trong mắt bọn họ không hề có tia lùi bước.



Chương 687: Bí mật của Tiên giới, lý tưởng của Thẩm Thiên (1)

Uy áp Đại đế rõ ràng cường giả bình thường không thể nào chống lại.

Mặc dù bây giờ Kim Ô Đại đế chỉ còn lại một sợi tàn hồn nhưng ông ta không phải Đại đế bình thường mà là Đại đế đã phi thăng Tiên giới tám vạn năm.

Sau khi phi thăng Tiên giới tám vạn năm, tu vi của ông ta đã đạt đến trình độ đáng sợ cỡ nào không ai có thể biết được.

Nhưng rõ ràng, ông ta không thể nào tám vạn năm vẫn dậm chân tại chỗ.

Bởi vậy, cho dù chỉ là một sợi tàn hồn của Kim Ô Đại đế cũng có uy năng quỷ thần khó lường, không phải một Thánh giả có thể đo lường được.

Nếu thật sự lý trí hoàn toàn thì Thần Tiêu Thánh Chủ cùng Bích Liên Thiên tôn không nên cản trước mặt Kim Ô Đại đế.

Bởi vì chiến đấu với đối thủ như vậy đã không phải là cục diện cửu tử nhất sinh nữa.

Mà nó đã gần với cục diện thập tử vô sinh, tức là tình thế chết chắc.

Nhưng bọn họ vẫn kiên định bước ra, không hề do dự cản trước người Thẩm Thiên.

Bởi vì bọn họ đều tin chắc rằng, Thẩm Thiên mới là tương lai của Thần Tiêu thánh địa, là con của vận khí sẽ dẫn đầu Thần Tiêu thánh địa đi tới đỉnh cao mới.

Bởi vì bọn họ tin chắc rằng, dù mười người như họ ngã xuống đổi lại một Thẩm Thiên quật khởi cũng là kiếm được một cú hời lớn.

Bởi vì bọn họ tin chắc rằng, Kim Ô Đại đế sẽ không ra tay.

Khụ khụ, đúng vậy, tin chắc rằng Kim Ô Đại đế sẽ không ra tay.

Thần Tiêu Thánh chủ và Bích Liên Thiên tôn tai và não đều không bị bệnh dĩ nhiên có thể nghe rõ lời Kim Ô Đại đế vừa nói.

Ông ta nói “vốn muốn mượn cơ thể Thẩm Thiên sống lại đời thứ hai”, vốn cho rằng chỉ có ta trở về mới có thể thay đổi càn khôn.

“Vốn định”, “vốn cho rằng” nghĩ là như thế nào, nghĩa là giờ không nghĩ như vậy nữa, không cho rằng như vậy nữa!

Hơn nữa Thần Tiêu Thánh chủ và Bích Liên Thiên tôn cũng không hề cảm nhận được địch ý và sát ý gì từ trên người Kim Ô Đại đế.

Lần lịch luyện này hẳn không đến mức toàn quân bị diệt đâu!

Huống hồ trên người Thẩm Thiên còn cất giấu một vị lão đại siêu cấp đến từ Tiên giới!

Đều là tàn hồn, ai sợ ai?

Thần Tiêu Thánh chủ và Bích Liên Thiên tôn cảm thấy, lão già cha nuôi kia và Kim Ô Đại đế mà so kè chắc cũng ngang ngửa nhau.

Dù sao lão này cũng ở ngũ vực âm thầm phát triển, khôi phục nhiều năm như vậy rốt cuộc có bao nhiêu con át chủ bài, mạnh bao nhiêu cũng không ai biết.

Nếu đã như vậy chi bằng nhân lúc Kim Ô Đại đế tạo ra một cơ hội hiếm có thì cũng bước ra làm một “sư từ bá ái”, gây thêm thiện cảm cho Thẩm Thiên.

Ừm, chắc hẳn bây giờ Thiên nhi đang cảm động đến mức lệ nóng doanh tròng rồi!

Bản tọa / lão đạo quả thực là quá cơ trí!

Thần Tiêu Thánh chủ và Bích Liên Thiên tôn nhìn nhau một cái, âm thầm gật đầu.

Sau khi xác định ánh mắt, là người năm đó!

“Sư tôn, sư bá con cảm thấy chắc hẳn hai người hiểu lầm Đế quân tiền bối rồi.”

Thẩm Thiên nhẹ nhàng khều khều vai Thần Tiêu Thánh chủ và Bích Liên Thiên tôn: “Đế quân tiền bối nói là lúc đầu muốn đoạt xá thôi, giờ hẳn đã không còn ý định này nữa!”

Dứt lời Thẩm Thiên nhìn về phía Kim Ô đại đế: “Đế quân tiền bối, sư tôn và sư bá của vãn bối quan tâm quá hóa loạn, mạo phạm tiền bối.

Vẫn mong tiền bối thứ lỗi!”

Haha…

Kim Ô Đại đế nhìn Thần Tiêu Thánh chủ và Bích Liên Thiên tô, trong sương mù tiên khí dường như bắn ra vài ánh mắt cười như không cười khiến hai người kia trong lòng run rẩy.

Một lúc lâu sau, Kim Ô đại đế bình tĩnh nói: “Lúc đối mặt với bản đế vẫn không kiêu không lo lắng mà còn có thể lý trí như thế, Tiểu hữu ngươi rất đáng gờm.”

“Không sai, bản đế chứng đạo tám vạn năm khinh thường che giấu.”

“Đã đồng ý tặng Doanh Châu đảo cho các ngươi thì sẽ thẳng thắn nói với các ngươi chân tướng Kim Ô đế mộ này.”

Kim Ô đại đế nhẹ nhàng thở dài nói: “Các ngươi có biếtngũ vực này cứ cách vạn năm thực ra đều sẽ bị Tà Linh vực ngoại xâm lấn một lần.”

“Có điều trước đây mỗi lần Tà Linh xâm lấn đều bị Đại đế của mỗi thời chặn ở bên ngoài cho nên chưa từng phá giới xông vào được.”

Thần Tiêu Thánh Chủ chậm rãi gật đầu: “Vãn bối biết, vạn năm trước ngũ vực không Đế, Tà Linh vực ngoại đã công phá vào vực thành công gây ra kiếp nạn lớn trước nay chưa từng có.”

Kim Ô đại đế chậm rãi gật đầu: “Trận chiến đó bản tọa cũng có cảm ứng được.”

“Nhưng so với trận hạo kiếp tiếp theo này, trận chién tranh vạn năm trước chỉ có thể coi là món khai vị mà thôi.”

Lời của Kim Ô Đại đế khiến tất cả mọi người không khỏi chấn động.

Cuộc chiến vạn năm trước gần như đã phá nát ngũ vực, vô số linh mạch, phúc địa hóa thành phế tích, chiến trường thượng cổ giờ là nơi ngươi sống chớ tiến vào.

Vô số Thánh địa, Thần tộc bị đại thương nguyên khí trong trận hạo kiếp kia, thậm chí có vài Thánh địa, Thần tộc đã bị hủy diệt.

Trận chiến như vậy mà chỉ là món khai vị, không đáng nhắc tới so với trận hạo kiếp sắp đến?

Rốt cuộc ngũ vực sẽ phải nghênh đón cái gì? Chẳng lẽ là ngày diệt thế sao?

Kim Ô đại đế khẽ thở dài: “Các ngươi có biết, kỳ thật các chủng tộc và thế lực lớn của Tiên giới cũng đang đối kháng với những Tà Linh vực ngoại này.”

“Hơn nữa Tà Linh vực ngoại mà Tiên giới phải đối mặt thật sự không yếu như Tà Linh vực ngoại mà ngũ vực chúng ta đối mặt.”

“Hoặc có thể nói, Tà Linh cách mỗi vạn năm tập kích ngũ vực một lần kia chỉ là một vài kẻ địch lẻ tẻ mà thủ hộ giả Tiên giới cố ý thả ra.”

“Làm vậy là để tôi luyện tu sĩ ngũ vực, bồi dưỡng thêm nhiều cường giả một chút, sau khi phi thăng sẽ trở thành quân chủ lực chống lại Tà Linh tộc.”

Tà Linh tộc mỗi một vạn năm tập kích ngũ vực một lần chỉ là những kẻ các thủ hộ giả Tiên giới cố ý thả ra?