Lời của Kim Ô Đại đế thật sự khiến cho người ta vô cùng chấn động.
Nếu là thiếu niên ngây thơ, trung nhị một chút chắc lúc này có lẽ đã hoài nghi nhân sinh, thậm chí chửi ầm lên.
Nhưng Thần Tiêu Thánh Chủ, Bích Liên Thiên tôn và Thẩm Thiên không ai là kẻ ngu có EQ, trí thông minh thấp cả nên dĩ nhiên có thể nghĩ được nhiều thứ hơn nữa.
Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể Thần Tiêu Thánh chủ khẽ dao động: “Nói cách khác, mỗi đợt hạo kiếp trước đây thật ra đều có các thủ hộ giả Tiên giới đứng sau thúc đẩy, thậm chí là bố cục?”
Kim Ô đại đế chậm rãi gật đầu: “Không sai, bao gồm cả vạn năm trước Tà Linh tộc phá vực vào được khiến ngũ vực máu chảy thành sông, kỳ thật cũng đã được ngầm đồng ý.”
Lôi Đình Tiên Quang bên ngoài cơ thể Thần Tiêu Thánh chủ dao động với biên độ lớn hơn: “Hy sinh tính mạng của nhiều người như vậy, có cần thiết không?”
Thần Tiêu Thánh Chủ không hỏi vì sao bởi vì họ đã đoán được nguyên nhân.
Kim Ô đại đế bình tĩnh nói: “Cần thiết, vì… một trận chiến trước nay chưa từng có cũng đã sắp tới rồi.”
“Chiến tranh giữa chủng tộc không chấp nhận lòng dạ đàn bà.”
“So với tồn vong của cả hai giới tiên phàm, một lần luyện binh nằm trong sự khống chế, những tổn thất gây ra hoàn toàn nằm trong phạm vi có thể chấp nhận được.”
“Trên thực tế sau khi trải qua trận luyện binh vạn năm trước, ngũ vực vạn năm qua đúng là đã đản sinh ra không ít thiên kiêu khiến Tiên giới cũng phải than lên sợ hãi, bản đế có thể cảm nhận được những khí tức đó.”
Dứt lời, ông ta nhìn về phía Thần Tiêu Thánh chủ và Bích Liên Thiên tôn như cười như không nói: “Hai người các ngươi, cũng được coi là nhân tài kiệt xuất trong số truyền nhân các đời của Thần Tiêu thánh địa.”
“Sống yên ổn nghĩ đến những ngày gian nguy, tài nguyên nhiều như vậy nếu ngũ vực mãi sống trong cảnh yên ổn thì sẽ tự hao tổn lẫn nhau.”
“Ngược lại sau khi hiểu về ngoại địch cường đại, tất cả mọi người mới có thể cùng bện thành một sợi dây thừng.”
Thần Tiêu Thánh chủ hỏi: “Một trận chiến xưa nay chưa từng có là chỉ cái gì?”
Kim Ô đại đế nói: “Thủ hộ giả Tiên giới cũng sắp không cản được rồi.”
Kim Ô Đại đế lại tiếp tục ném ra một quả bom nặng ký: “Các ngươi cho rằng bổn đế phi thăng tám vạn năm, vì sao bỗng dưng lại ngã xuống?”
“Bây giờ bản đế phi thăng tám vạn năm, tu vi sớm đã vượt qua Đế cảnh, đạt tới cảnh giới các ngươi không thể nào tưởng tượng được.”
“Nhưng cho dù là bản đế thì cũng chỉ là binh tốt trong trận chiến kia mà thôi, căn bản không thể nào chi phối chiến cuộc.”
“Nếu không phải lúc trước trước khi phi thăng, bản đế thu hoạch được hai trang “Huyết Thần kinh”, mượn trận vực đặc biệt trên Doanh Châu đảo để xây dựng Đế mộ, bày ra Trùng Sinh đại trận kinh thế thì lúc này đã hồn phi phách tán lâu rồi.”
Kim Ô đại đế tự xưng là quân tốt ở Tiên giới, đây chắc chắn là một cách nói khiêm tốn.
Tuy nhiên có thể khiến Đại đế cảm khái như vậy, thực lực cường giả Tiên giới rõ ràng cũng vượt quá tưởng tượng.
Thẩm Thiên hỏi: “Huyết Thần kinh? Đế quân tiền bối đã bày ra Trùng Sinh đại trận vì sao còn muốn đoạt xá trùng sinh?”
Kim Ô đại đế bình tĩnh nói: “Tiểu hữu hẳn đã phát hiện ra vỏ trứng vỡ trong vườn dược của bản đế! Đó chính là Chân linh bản đế luân hồi phá xác bước ra lưu lại.”
“Nhưng bản đế trở về chỉ có chân linh thôi, thần hồn, nhục thân đều đã bị hủy diệt, căn bản không thể nào trùng sinh độc lập, cần phải đạo quả của thiên kiêu tuyệt thế làm đỉnh lô thì mới có thể Niết Bàn.”
Lúc nhắc đến đoạt xá trùng sinh trong giọng nói của Kim Ô Đại đế mang theo vài phần áy náy, lại vô cùng kiên định.
Ông ta bình tĩnh nói: “Có lẽ các ngươi sẽ cảm thấ cách làm này của bản đế quá mất phong độ, thậm chí là ích kỷ ác độc.”
“Nhưng chiến tranh tàn khốc như vậy đấy, nếu thiên phú của tiểu hữu ngươi chỉ có thể coi là thượng giai, như vậy trong trận đại nạn mà ngũ vực sắp phải nghênh đón có lẽ ngay cả cơ hội tu luyện đến Đế cảnh ngươi cũng không có mà sẽ phải ngã xuống.”
“Như vậy, chi bằng sớm đưa ngươi đi luân hồi, đổi lại cơ duyên trùng sinh cho bản đế.”
“Bởi vì bản đế phục sinh, tác dụng của ta trong kiếp nạn lớn này sẽ hơn xa một thiên tài chưa trưởng thành.”
Bởi vì vô dụng, cho nên đáng chết sao?
Nghe thấy lời của Kim Ô Đại đế, Thẩm Thiên cảm thấy phản cảm theo bản năng.
Dù sao hắn cũng đến từ thế kỷ hai mươi mốt, tiếp nhận nền giáo dục và thế giới quan hoàn toàn trái ngược.
Nhưng hắn cũng không phản bác, vì hắn sợ bị đánh, sợ lỡ như chọc giận con chim già này, ông ta nhất thời hung phấn đoạt xá thật thì biết làm sao.
Thẩm Thiên nhìn Kim Ô Đại đế: “Vậy vì sao Đế quân từ bỏ suy nghĩ này?”
Ánh mắt Kim Ô Đại đế thâm thúy, chân thành nói: “Bởi vì dung nhan của tiểu hữu thực sự siêu phàm thoát tục, khiến bổn đế nhớ tới ta lúc còn trẻ phong độ, thật sự là không xuống tay được.”
Thẩm Thiên: Quýnh
“Ha ha, chỉ đùa một chút thôi.”
Kim Ô đại đế cười nói: “Thẳng thắn mà nói, bởi vì thiên phú của tiểu hữu thực sự là khó có thể tưởng tượng nhất trong số những người bổn đế đã được gặp trong đời.”
“Nếu tiểu hữu phi thăng lên Tiên giới, được tiên khí tẩy lễ, cho dù là những thiên kiêu vô thượng của Tiên giới kia mà so với tiểu hữu e là cũng phải ảm đạm mờ nhạt.”
“Như bản đế đoạt xá tiểu hữu, cho dù phục sinh khôi phục đỉnh phong, đơn giản cũng chỉ bảo vệ ngũ vực được vạn năm, sau đó lại làm một chiến sĩ có cũng được không có cũng không sao trên Teiên giới, chiến tử sa trường.”
“Như thế, chẳng bằng lưu lại hy vọng cho các ngươi, nếu tiểu hữu trưởng thành thành công chắc hẳn những Tà Linh đáng ghét kia sẽ có biểu hiện rất đặc sắc!”
“Một người trong cơ thể nội ẩn chứa mười loại kỳ vật thiên địa, bất kỳ ai đối địch với ngươi chỉ e về sau sẽ cảm thấy ngủ cũng bất an.”
Kim Ô Đại đế nhẹ nhàng thở dài một tiếng, nói: “Hơn nữa chinh chiến tám vạn năm, bản đế thật sự cũng đã mệt mỏi rồi.”
“Quay về luân hồi, từ lúc thiếu niên lại một lần nữa đi trên con đường vô địch có lẽ cũng sẽ mang cho bản đế thể nghiệm mới, nói không chừng có thể tiến thêm một bước.”
Chương 689: Bí mật của Tiên giới, lý tưởng của Thẩm Thiên (3)
Thẩm Thiên có thể cảm nhận được rõ ràng khi Kim Ô Đại đế nói câu này dường như cũng gỡ được gánh nặng nào đó xuống, ngữ khí cũng lập tức nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Cho nên, nguy cơ này kết thúc đơn giản vậy sao?
Thần Tiêu Thánh Chủ vui mừng nhìn Thẩm Thiên, không hổ là Thiên nhi, không hổ là mệnh cách vô thượng Tiềm Long thăng thiên.
Ngay cả Đại đế cũng mặc cảm, nói mình chỉ là binh tốt ở Tiên giới, còn tư chất của Thiên nhi đủ để sánh với thiên kiêu vô thượng Tiên giới, hy vọng sau này sẽ trở thành nhân vật thủ lĩnh trên Tiên giới.
Đây đâu chỉ là có tư thái Đại đế? Đây quả thực là tư thái Tiên Vương!
Ừm, sau này khi nhắc về đệ tử Thẩm Thiên của ta là phải nói có tư thái Tiên Vương!
Tên đồ đệ có tư thái Đại đế của Tử Phủ Thánh chủ kia là cái quái gì chứ!
Ôi ôi ôi ôi ôi ôi~
Còn về Bích Liên Thiên tôn thì trong lòng âm thầm hài lòng: Trước kia vì che giấu bản thân, lão đạo ta bất đắc dĩ bỏ lỡ bao nhiêu cơ hội ôm đùi sư điệt?
Cũng may lần này đã che chở cho hắn trước mặt Đại đế, đã tạo thêm nhiều thiện cảm hơn với Thiên nhi.
Hì hì, sau này đi theo Thiên nhi ra ngoài lịch luyện, cơ duyên chắc chắn rất lớn!
Thẩm Thiên nhìn Kim Ô Đại đế, chân thành nói: “Đế quân tiền bối, xin yên tâm đi luân hồi. Đợi Thẩm mỗ bước lên Đế lộ, bảo vệ ổn thỏa ngũ vực, trấn sát hết thảy kẻ địch trên thế gian.”
Tà Linh vực ngoại cũng muốn đến tham gia náo nhiệt? Vậy thì đánh!!!
Thẩm Thiên cũng sẽ không để mặc ngũ vực rơi vào nguy nan, dù sao ở đây cũng có rất nhiều sư đệ, sư muội đáng yêu cần được bảo vệ.
Nếu thế giới rơi vào hạo kiếp thì hắn biết ké cơ duyên ở đâu chứ?
Ừm, phải!
Đợi Thẩm mỗ bước lên Đế lộ sẽ bảo vệ ngũ vực, trấn sát hết thảy kẻ địch trên thế gian!
Khụ khụ.
Đương nhiên, trước khi bước lên Đế lộ thì cứ phải luồn cúi cái đã!
Dù sao bây giờ bổn Thánh tử vẫn chỉ là một Kim Đan kỳ yếu đuối bất lực mà thôi.
Trận đại kiếp nạn này ngay cả Đại đế còn không thể lo được cho thân mình, bị diệt sát như tiểu lâu la.
Dù hắn có bản lĩnh chiến đấu vượt cấp mạnh một chút, có thể Kim Đan giết Thiên tôn, Nguyên Anh giết Thánh nhân nhưng cũng không thể nào đánh Đại đế được!
Vậy không được... ít nhất phải Hóa Thần trước, Độ Kiếp trước rồi tính sau.
Vững vàng một chút, phát triển hèn mọn không bao giờ sai.
Còn về mấy câu chính nghĩa lập đại nghiệp ấy hả?
Haha, thì phải để Kim Ô đại đế tiền bối nhìn thấy thái độ của mìNgũ Hành chứ!
Hậu bối hắn đây đã lập ra ý nguyện hoành tráng như vậy, Kim Ô Đại đế không thể nào lại trở mặt đoạt xá hắn được đúng không!
Nói không chừng lão ca này vui vẻ lại đem toàn bộ gia sản của mình giao hết cho bổn Thánh tử thì sao!
Dù sao chín người con trai của Kim Ô Đại đế đều chết rồi, phải đưa đi luân hồi rồi, gia nghiệp lớn như vậy dù sao cũng phải tìm người thừa kế chứ!
“Rất tốt, tiểu hữu có giác ngộ như vậy, bản đế hổ thẹn.”
“Bản đế đã nói trước, nếu có người có thể siêu độ chín hài nhi của ta, Doanh Châu đảo này sẽ thuộc hết về kẻ đó.”
“Ngoài ra, Đế khí truyền thừa, bí bảo bản đế cất giữ cũng thuộc người đó hết, bây giờ tiểu hữu đã siêu độ bọn chúng thành công rồi thì bổn đế cũng sẽ không nuốt lời.”
Kim Ô đại đế chậm rãi đưa tay phải ra, trong tay áo bay ra một lệnh bài màu vàng đỏ: “Đây là “Doanh Châu lệnh”, sau khi luyện hóa Doanh Châu lệnh, đại trận hộ đảo của Doanh Châu đảo này sẽ do ngươi tùy ý khống chế.”
Doanh Châu lệnh bay vào trong tay Thẩm Thiên, sau khi được nhỏ máu nhận chủ thì tỏa ra kim quang óng ánh.
Lập tức, Thẩm Thiên cảm thấy giữa mình và Doanh Châu đảo lớn như thế này sinh ra mối liên hệ đặc biệt nào đó.
Mối liên hệ này vô cùng huyền diệu thần kỳ, giống như chỉ cần một ý niệm, hắn đã có thể điều khiển rất nhiều trận pháp trên đảo, khống chế tất thảy mọi thứ trên đảo!
Thẩm Thiên nhẹ nhàng vuốt ve Doanh Châu lệnh, ánh mắt cực kỳ nóng bỏng.
Lệnh bài này nơi tay, nói cách khác từ nay về sau, bản Thánh tử cũng coi như chủ đảo!
Xây vài cảnh điểm du lịch, vài phòng view biển bán, ngày ngày cầm cần ra câu cá, ngắm các tiểu tỷ tỷ mặc bikini trên bờ cát
Những ngày tháng như vậy chỉ nghĩ thôi cũng thấy đắc ý rồi!
Ừm, thoải mái quá!
Kim Ô đại đế cũng không biết, Thẩm Thiên đã chuẩn bị phát triển đạo trường của ông ta thành điểm du lịch rồi.
Ông ta ung dung nói: “Ngoài ra, tương lai ngũ vực và tiên giới sẽ nghênh đón một đợt đại loạn, tiểu hữu là người kỳ tài ngút trời như vậy nhất định sẽ là nhân vật thủ lĩnh trong trận chiến này, e rằng sẽ gặp phải nguy cơ vô tận.”
“Trước khi phi thăng bản đế từng thu hoạch được hai trang truyền thừa vô thượng, cao thâm mạt trắc, thần diệu phi phàm, cho dù đặt ở tiên giới tuyệt đối cũng là truyền thừa vô thượng.”
“Đáng tiếc truyền thừa này bị thiếu chương Trúc Cơ của nửa phần trên, trong tay bản đế không cách nào phát huy uy lực mạnh nhất.”
“Bây giờ, bản đế sắp luân hồi, môn truyền thừa này không nên bị đoạn tuyệt nơi bản đế, giờ ta sẽ tặng lại cho tiểu hữu!”
“Chỉ hy vọng sau này tiểu hữu có thể tập hợp đủ môn truyền thừa này, có thể ngăn được cơn sóng dữ trong trận chiến tương lai!”
Vừa dứt lời, trong Đế ảnh cao lớn bay ra hai trang cổ kinh màu vàng đỏ.
Kích thước, màu sắc và khí tức giống như Huyết Thần kinh ban đầu Thẩm Thiên lấy được trên người Huyết Văn Đạo nhân, rõ ràng là có cùng một nguồn gốc.
Lập tức, trên mặt Thẩm Thiên lộ vẻ vui mừng.
Vì tu luyện, khí tức trong cơ thể hoàn toàn được che giấu, cho dù là Kim Ô Đại đế cũng không thể nào phát giác được khí tức Huyết Thần kinh trong cơ thể hắn.
Nhưng không thể phủ nhận, tờ thứ nhất và tờ thứ hai chương Trúc Cơ thực sự là đang ở trên người Thẩm Thiên.
Giờ phần hắn đang thiếu là trang thứ ba và trang thứ tư!
Tổng cộng chia ra làm hai chương thượng, hạ, mỗi chương có hai trang. Trong tay Thẩm Thiên chính là chương thượng, chương cơ bản.
Chương 690: Gom góp Huyết Thần kinh, Thái Dương Nguyên Dịch (1)
Hai trang trong chương cơ bản theo thứ tự là thuạt Huyết Diễn và thuật Thần Phân, có thể dùng tinh huyết diễn sinh ra nhục thân mới, sau đó phân hóa linh hồn trở thành phân thân.
Từ lúc trước khi Thẩm Thiên giết chết Huyết Văn Tôn giả đã lấy được hai trang kinh văn này.
Đây chính là kỹ năng giữ mạng cực mạnh giúp Thẩm Thiên lúc thăm dò rất nhiều bí cảnh đều mạo hiểm thẳng tiến không lùi bước, không cần lo lắng đến tính mạng.
Bây giờ, hai trang trong tay Kim Ô Đại đế chính là chương hạ!
Chương hạ cũng được ca tụng là: Chương Bất Diệt!
Trong trang thứ ba của chương Bất Diệt đã ghi lại như vậy.
Có thể ghi dấu chân linh trong trận vực đặc biệt, chỉ cần trận vực ở đây không bị hủy diệt thì chân linh có thể không ngừng tái sinh.
Cũng giống như chín Kim Ô oán linh lúc trước, sở dĩ bọn chúng khó chơi, không thể bị giết chết như vậy là vì chân linh được ký thác lên Doanh Châu đảo, trong trận vực mộ Kim Ô Đại đế này.
Muốn giết được chín Kim Ô oán linh này trước tiên phải phá vỡ dudợc trận vực vô thượng trong mộ Kim Ô Đại đế, hoặc là tách chân linh của chúng ra.
Chính vì như vậy nên độ khó tăng cao vô số lần!
Còn ở trang thứ tư này thì có ghi là:
Sau khi luyện thành công công pháp này, chân linh của người tu luyện có thể tự do di chuyển giữa chân thân và phân thân Huyết Thần tử, năng lực giữa mạng cũng sẽ tăng lên vô số lần trong nháy mắt.
Kim Ô Đại đế đã dựa vào phương pháp này để di chuyển tàn hồn từ tiên giới đến hạ giới.
Có điều Kim Ô Đại đế không có được chương cơ bản của Huyết Thần kinh nên không thể nào ngưng tụ được phân thân Huyết Thần tử.
Bởi vậy ông ta căn bản không thể nào phát huy được uy năng thực sự.
Nếu không, ông ta phân ra tám mươi, một trăm Huyết Thần tử, chân linh sẽ có thể thoải mái di chuyển giữa những Huyết Thần tử này.
Trừ phi một hơi hủy diệt tất cả Huyết Thần tử, nếu không chính là tồn tại bất tử bất diệt.
Nếu thật sự như vậy thì e là Kim Ô Đại đế đã không ngã xuống dễ dàng như vậy.
Theo lẽ thường mà nói, mỗi trang của Huyết Thần kinh đều có tác dụng cường đại.
Nhưng chỉ khi bốn trang của hai chương hợp nhất hỗ trợ lẫn nhau thì mới có thể phát huy được sức mạnh thật sự của Huyết Thần kinh.
Thẩm Thiên cầm trong tay hai trang cuối cùng của Huyết Thần kinh lòng như lửa đốt.
Tập hợp đủ rồi!
Cuối cùng cũng tập hợp đủ rồi!
Có hai chương bốn trang này bổn Thánh tử cuối cùng cũng có thể yên tâm ra ngoài chơi bời rồi!
Thẩm Thiên nhìn Kim Ô Đại đế, trịnh trọng nói:
“Đế tôn tiền bối yên tâm, nếu có Tà Linh xâm phạm ta nhất định trăm chết không từ nan.”
Haha, có bốn trang Huyết Thần kinh này trăm chết không từ nan đã là gì?
Đến lúc đó, giết chết một bổn Thánh tử còn có ngàn ngàn vạn vạn bổn Thánh tử đứng dậy, muôn lòng chết không từ cũng chỉ là chút thành ý nhỏ thôi!
Tuy nói sau khi Huyết Thần tử chết sẽ khiến tinh huyết và thần niệm yếu đi.
Nhưng bổn Thánh tử sẽ yếu đi sao?
Niết Bàn Thánh dịch có thể cung ứng thành tấn, còn cả Tam Quang Thần Thủy bản nguyên, tự cung tự uống chắc chắn sẽ vô cùng cường tráng!
Nếu có Tà Linh xâm lấn, ta tất một ngựa đi đầu!
Mặc dù ngàn vạn người, ta đều xông tới!
Đợi đến lúc âm dương nghịch loạn, ta dùng ma huyết nhuộm trời xanh!
Bổn Thánh tử người mặc một kiện Phục Sinh giáp, khí thế vương giả này... chiến trường Tà Linh căn bản chẳng có gì phải sợ!!!
“Trăm chết không chối từ, tốt, tốt, tốt!”
Kim Ô đại đế vui mừng cười một tiếng, nhưng hình như nghĩ ra điều gì đó: “Huyết Thần Kinh mặc dù cường đại, nhưng cũng không phải tuyệt đối không thể giải.”
“Một khi gặp phải cường giả vô thượng điều khiển nhân quả luân hồi hoặc pháp tắc số mệnh sẽ có thể chặt đứt được liên hệ giữa phân thân và chủ thể.”
“Đến lúc đó cho dù là Huyết Thần Kinh cũng không thể nào phục sinh, cho nên tiểu hữu vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn.”
Giọng điệu của Kim Ô Đại đế trang nghiêm. Ông ta phi thăng tiên giới kiến thức rộng rãi, cũng có hiểu biết nhất định về Huyết Thần kinh.
Huyết Thần Kinh mặc dù cường đại, có thể xưng bất tử bất diệt, nhưng nếu gặp phải cường giả vô thượng thật sự kia cũng chưa chắc có thể an toàn tuyệt đối.
Dù sao, thủ đoạn của loại tồn tại kia cũng quá mức không thể tưởng tượng.
Có điều loại tồn tại có thể điều khiển nhân quả luân hồi hoặc pháp tắc số mệnh cho dù là ở Tiên giới tuyệt đối cũng là cường giả vô thượng.
Cho dù là Kim Ô Đại đế ở thời kỳ đỉnh phong cũng chỉ lờ mờ nghe nói về cường giả đó mà thôi, ngay cả tư cách trò chuyện trực diện với họ cũng không có.
Nói cách khác, chí ít trong một khoảng thời gian rất dài trong tương lai, chỉ cần Thẩm Thiên luyện thành bốn trang Huyết Thần kinh là đã có thể xưng là thân bất tử rồi.
Cho dù Thánh nhân có cường đại đến đâu, thậm chí là Chuẩn Đế cũng đừng mong giết được hắn.
Đương nhiên, điểm này Thẩm Thiên không biết.
Hắn chỉ biết: Huyết Thần kinh... hình như cũng không phải là vô địch.
Ừm, đánh nhau gì đó là việc bổn Thánh tử ghét nhất.
Bổn Thánh tử thích lấy đức phục người!
Cứ nên sống luồn cúi ngoan ngoãn, trưởng thành ổn định sẽ tương đối vững vàng hơn.
Ừm, xác định rồi.
Chưa tu luyện tới Đế cảnh giới tuyệt đối không ra ngoài chơi bời!
Không đúng, đợi tu luyện đến cảnh giới Tiên Vương rồi tính sau!
“Chỉ có bản thân cường đại mới có thể có sức phá vạn pháp, phấn chiến quần hùng.”
“Tiểu hữu kỳ tài ngút trời, bản đế cũng chỉ có thể dốc hết toàn lực giúp ngươi tiến thêm một bước.”
Kim Ô đại đế ung dung thở dài, nhìn Thẩm Thiên.
“Ý của Đế quân tiền bối là?”
Tâm thần Thẩm Thiên khẽ động nhìn dáng vẻ Đại đế có vẻ trong túi vẫn còn đồ tốt!
Đồ tốt gì đấy, Thẩm Thiên không từ chối đâu.
“Bản đế đã đồng ý tặng hết tất cả cho ngươi thì đương nhiên sẽ không giữ lại gì.”
Kim Ô đại đế khẽ vuốt cằm, ông ta cũng hi vọng Thẩm Thiên có thể trưởng thành, tương lai bước lên tiên lộ chống lại Tà Linh.