Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 243



Điều này khiến cho Thanh Đế xót đến đau cả ruột, không nhịn được mà nghĩ linh tinh.

Tiểu tử ngươi có ba loại dị hỏa còn chưa tính.

Vậy mà ngươi còn có thể hợp ba loại dị hỏa lại làm một, uy lực tăng bạo!

Chơi như vậy, trong thiên địa này còn có loại lửa nào chịu cho nổi!

Đơn giản là sát phạt đến mức không còn đạo lý gì nữa!

E là tiểu tử này đến đây không phải để tham gia khảo hạch, mà là đến để chọc giận bổn Đế đây!

Thanh Đế: 囧~



“Thanh liên hỏa thiên địa!”

Có điều, mặc dù Thẩm Thiên cường đại nhưng lão nhân gia Thanh Đế cũng cần mặt mũi.

Đường đường là một vị Đại Đế, sao có thể bại bởi một tiểu bối!

Thanh Đế lại ra tay lần nữa, dị tượng đóa sen cấp mười hai điên cuồng bùng lên, che đậy trọn vẹn một mảnh thiên địa!

Đây chính là sức mạnh thanh liên của Thanh Đế.

Truyền thuyết kể rằng, Thanh Đế chính là một gốc sen xanh vạn cổ biến thành, sau đó đăng lâm đến đỉnh, chứng đạo Đại Đế.

Bởi vậy, sức mạnh thanh liên này cũng chính là sức mạnh bổn nguyên mạnh nhất của Thanh Đế.

Lúc này Thanh Đế đã bật hết hỏa lực, thiên địa đều luân hãm.

“Tiểu tử thối, cẩn thận!”

Thanh Đế nghiêm nghị nhắc nhở, ngự động sức mạnh thanh liên, áp xuống đại địa.

Thanh liên chấn động, đóa sen xanh cấp mười hai nổ tung, bắn ra hào quang vạn trượng tỏa ra tứ phía.

Chỉ trong chốc lát, thiên khung đều bị hào quang vô tận xé rách, lộ ra mảng lớn hư vô.

Mỗi một đạo hào quang kia đều được ngưng tụ ra từ sức mạnh pháp tắc, hóa thành từng đóa sen xanh, từ trên bầu trời rủ xuống.

Những đóa sen xanh này mỹ lệ tuyệt diễm, như một đóa phù dung sớm nở tối tàn nhưng lại mang theo uy áp vô cùng kinh khủng.

Lúc này, thiên địa đại biến!

Giữa đất trời vạn cổ, chỉ có một cây sen tọa trấn thương khung!

Thấy được màn này, tiên thiên đạo đồng của Thẩm Thiên lại càng sáng chói, thần mang bắn ra.

Lúc trước, bổn Thánh tử bị Bất tử phượng hoàng tọa áp mất nửa tháng, biệt khuất cực kỳ.

Nhưng dù sao đây cũng là Bất Tử Hoàng, từ cấp Thánh trở xuống không thể chống cự.

Hiện giờ chiến đấu cùng giai còn muốn ép ta sao?

Không thể nào!

Tuyệt đối không thể nào!

“Chúng ta sinh ra tự do, ai dám cao cao tại thượng?”

Thẩm Thiên vẫy vẫy tay, lập tức một vầng sáng tỏa ra.

Đột nhiên một cây chùy to lớn hiện ra trong tay hắn.

Chùy vừa xuất hiện, uy thế hạo đãng, khí chấn bát hoang!

“Thanh Đế tiền bối cẩn thận, vãn bối sắp sửa dốc toàn lực ứng phó đây!”

Thẩm Thiên nhún chân nhảy lên, hào quang quanh thân lấp lánh như sao trời.

Từng sợi hào quang trắng bạc lượn lờ quanh thân chùy, như những cái vòng bạc trùng trùng điệp điệp đập vào đóa sen xanh giữa khung trời.

“Thiên hoang tam thập lục chùy – toái tinh chùy!”

Thẩm Thiên quát lớn một tiếng, cự chùy trong tay tỏa ra sức mạnh kinh khủng.

Như một tòa thái cổ thần nhạc, đập vào đóa sen xanh.

Oành!

Vang như kình lôi, rung khắp thiên địa!

Chùy chạm vào đóa sen, bạo tán ra thần uy vô tận,

Đóa sen xanh che khuất bầu trời tiếp nhận áp lực vô tạn, hào quang tán loạn, vạn pháp tịch diệt.

Lúc này, hư không sụp đổ từng mảng từng mảng lớn, hóa thành hư vô, áp lực đáng sợ trút xuống tứ phương.

không gian xung quanh khu vực khảo nghiệm đều bị chấn vỡ hoàn toàn, khiến cho thiên địa tái hiện thanh minh.



“Thẩm Thiên ca ca xuất hiện rồi!”

Trong mộ Thanh Đế, Thạch Linh Lung khẽ thở phào một tiếng.

Khảo nghiệm của nàng đã kết thúc từ lâu, hiện đang chờ đợi.

Lúc này, thấy Thẩm Thiên xuất hiện, Thạch Linh Lung vô cùng vui mừng.

Chỉ có điều, khi nàng thấy rõ được dư ba của trận chiến trên vòm trời, cái miệng nhỏ đã há rộng vẽ thành một chữ O hoàn hảo.

“Thẩm Thiên ca ca thật lợi hại!”

“Ngay cả Thanh Đế tiền bối cũng không áp chế được huynh ấy.|

Trong lòng Thạch Linh Lung khẽ rung động. Nàng đã được khảo nghiệm xong nên hiểu rõ thực lực của Thanh Đế cường đại cỡ nào.

Cho dù có áp chế đến cảnh giới Nguyên Anh, Thạch Linh Lung cũng không đủ khả năng chiến thắng.

Chỉ trong vòng vài trăm chiêu ngắn ngủi, Thạch Linh Lung đã thua trận.

Mà trong vòng trăm chiêu này, trên cơ bản Thanh Đế đều chỉ là chỉ điểm nàng thôi đó, chứ không định đánh nàng thật sự.

Nếu không, chỉ e chỉ trong mười chiêu Thạch Linh Lung đã bại trận một cách đau thương rồi.

Dù sao thì, kinh nghiệm chiến đấu của Thanh Đế cũng quá mạnh mà!

Nhưng hiện giở Thẩm Thiên lại có thẻ chiến đấu với phân thân của Thanh Đế đến mức khó phân thắng bại, cũng đủ bày ra được thiên tư cái thế.

“Thẩm Thiên ca ca cố lên!”

Thạch Linh Lung cao giọng reo hò, thành công biến thành tiểu mê muội của Thẩm Thiên.

Dường như phát hiện ra điều gì đó, Thạch Linh Lung thắc mắc tự hỏi: “Hình như cỗ phân thân này của Thanh Đế…”

“Sao có vẻ mạnh hơn khi khảo hạch mình nhiều lần thế nhỉ?”



“Sao tiểu tử này càng đánh càng mạnh thế này?”

Một bên khác, trận chiến càng lúc càng vui vẻ, trong lòng Thanh Đế lại càng điên cuồng ghen tỵ.

Ông tự mình điều khiển thanh liên cấp mười hai, có thể cảm nhận được rõ ràng sức mạnh của cây chùy này cỡ nào.

Sức mạnh kia như thiên địa băng liệt, như biển gầm dâng trào, uy thế cực kỳ đáng sợ.

Dù Thanh Đế đã dốc hết sức ứng phó nhưng cũng sắp cản không nổi rồi.

Ngược lại, chiến ý của THẩm Thiên vẫn ngông cuồng như thế. Đã rất lâu rồi hắn không được trải qua trận chiến nào nhẹ nhàng sung sướng lâm ly như thế này.

Có thể đối kháng với Đại Đế cùng giai, quả thực là cơ hội khó có!

Mà THẩm Thiên cũng muốn xem rốt cuộc cực hạn của mình ở đâu.

Thiên hoang tam thập lục chùy – liêu nguyệt chùy!

Liệt dương chùy!

Hạo thiên chùy!

Loan phi phong chùy!

Huyền băng bổng bổng chùy!



Thẩm Thiên cứ nện hết chùy này đến chùy khác, thôi phát sức mạnh đến cực hạn.

Được Chiến thần biến gia trì, lúc này chiến lực của hắn đủ để nghiền ép tam kiếp thánh nhân.

Cho dù là thành thật đối chiến với tứ giai cũng sẽ không rơi xuống thế hạ phong, đủ để ngang hàng.

Oanh~

Đại chùy vô địch trời kinh đất hãi, cây chùy như vầng mặt trời đỏ hạo đãng, từ trên trời giáng xuống, bổ thẳng vào đóa sen xanh.

“Thanh liên hóa đỉnh!”

Có vẻ như nhận ra được khí thế hung hăng của Thẩm Thiên, Thanh Đế cũng không lo nghĩ nhiều nữa.



Chương 722: Đại Đế thời kỳ Thái Cổ kinh khủng vậy sao! (3)

Sen xanh đầy trời đột nhiên biến hóa, ngưng tụ ra một chiếc đỉnh lớn màu xanh đứng giữa trời, tọa trấn thương khung, trói chặt chư thiên.

Trong đỉnh có ngọn lửa xanh hừng hực không ngừng thiêu đốt, lại có vô số đóa sen xanh diễn hóa ra như một đỉnh đan đang dung luyện ra đan thần vô thượng.

Đỉnh xanh rủ xuống quang mang, bao phủ toàn thân Thanh Đế, dựng nên một hư ảnh màu xanh vô cùng kiên cố, ngăn cản phía trước.

Keng!

Keng!

Keng!

Tiếng va chạm vang vọng khắp đất trời, như đại đạo oanh minh.

Sóng ba động kinh khủng quét sạch tám phương, xé tan mảnh thiên địa xanh xanh này xơ xác.

Hiện ra hai người vẫn đang đứng giữa trời, ai nấy đều tản mát ra uy thế vô cùng cường hoành.

Định hải thần chùy trong tay THẩm Thiên vẫn đang vọng ra tiếng long ngâm nho nhỏ, như thể nó còn chiến đấu còn chưa đã vậy.

Chỉ có điều, lúc này sắc mặt Thanh Đế có vẻ rất mất tự nhiên.

“Tiểu tử này thật biến thái, chắc đã dùng thuốc đi!”

“Nếu không phải bổn Đế vừa vụng trộm tăng tu vi lên tới cấp Thiên tôn đỉnh phong, căn bản khong thể ngăn được hắn!

Trong lòng Thanh Đế tiếp tục hoài nghi nhân sinh.

Chỉ có bản thân ông biết chính xác Thẩm Thiên khủng bố cỡ nào.

Nếu dựa vào phân thân cảnh giới Nguyên Anh trước đó, chỉ sợ đã bị Thẩm Thiên đánh nổ chỉ với một chiêu.

Dù có tăng lên tới cấp Thiên Tôn đỉnh phong, Thanh Đế cũng không chiếm nổi nửa phần ưu thế.

Nên nhớ, chiến lực hiện tại của Thanh Đế, Thánh giả thông thường từ tam kiếp trở xuống đều sẽ bị ông treo ngược lên mà đánh.

Vậy mà trước mặt Thẩm Thiên, ông lại không áp chế nổi lấy một lát.

Càng quan trọng hơn là, dường như tiểu tử này vô cùng kiệt ngạo, chỉ cần Thanh Đế biểu lộ ra một tí ý định muốn “trấn áp” hắn thôi, hắn sẽ điên cuồng phản kháng.

Từng chùy từng chùy kia đánh lên đóa sen xanh, đánh tới mức hoa tâm của Thanh Đế sắp hỏng mất rồi.



Không ngờ tiểu tử này có thể dùng tu vi cảnh giới Nết bàn để đánh thắng Thánh nhân!

Thanh Đế chậm rãi lắc đầu. Cũng may, mặc dù mình không thắng, nhưng cũng không thua, miễn cường cũng giữ được mặt mũi.

Nhưng lúc này, trận chiến còn chưa kết thúc.

Nhìn thanh đỉnh vẫn ổn trọng như núi, Thẩm Thiên lắc đầu.

Dù hắn tấn công đủ kiểu cũng không thể đánh nát được nó!

Điều này khiến cho Thẩm Thiên cảm thấy thực lực của mình vẫn chưa đủ.

“Trước mắt chỉ có thể tế ra con át chủ bài!”

Thẩm Thiên hít sâu một hơi, hai mắt lại càng sáng lên mãnh liệt.

Lúc này, sức mạnh của tất cả thiên địa kỳ vật đều tràn vào trong cơ thể hắn, dũng mãnh lao vào hai lá phổi của hắn.

Bang!

Tiếng kiếm trong trẻo vang lên.

Kiếm quang đỏ như máu, bộc phát ra như khai thiên tích địa.

Trong vầng hào quang đỏ ấy, một thanh trường kiếm màu đỏ xuất hiện trong tay Thẩm Thiên.

Kiếm này vừa ra khỏi vỏ, Thẩm Thiên như một vị Kiếm Tiên tuyệt thế, khí tức quanh thân lăng liệt đến cực hạn.

Kiếm khí phát tán ra có thể dễ dàng trảm diệt hư không, hóa thành hư vô.

Sau lưng hắn, kiếm khí vô tận xông lên tận trời, xông thẳng lên cửu thiên.

Còn có thêm dị tượng vạn kiếm lăng cửu tiêu hiển hiện, kiếm ý vô tận lượn lờ xung quanh.

Kiếm ý vô tận ngưng tụ lại hóa thành một thanh thiên kiếm vô thượng vắt ngang thiên địa, như muốn chia thương khung làm hai phần!

Thiên tru kiếm ra khỏi vỏ, khí tức vốn đã cường đại của Thẩm Thiên lại tăng thêm một tầng nữa.

Nhìn thấy một màn này, Thanh Đế lập tức cảm thấy toàn thân lạnh toát.

“Tiểu tử này vẫn còn có con át chủ bài!”

Khóe miệng Thanh Đế điên cuồng run rẩy. Đòn tấn công lúc trước của Thẩm Thiên đã đem đến cho ông áp lực như núi.

Còn có thể bạo nữa sao?

Còn có thể bạo nữa sao?

Ngươi là con riêng của thiên đạo sao?

“Không đánh! Không đánh!”

Thanh Đế vội vàng kêu dừng. Nếu tiếp tục đánh nữa, ông không thôi phát sức mạnh Thánh giai thì không thể ngăn nổi.

“Tiền bối, sao vậy?”

Thẩm Thiên thu lại thiên tru kiếm, dần dần thu liễm lại kiếm ý kinh khủng trong cơ thể.

“Thực lực của tiêu tử ngươi cũng không tệ lắm, mặc dù một sợi tàn niệm này của bổn Đế chỉ có thể thi triển ra một phần sức mạnh trong thời kỳ toàn thịnh.”

“Nhưng ngươi có thể đánh với tàn niệm của bổn Đế đến bất phân thắng bại, thực lực ngang ngửa như vậy đã rất hiếm có rồi.”

“Chắc hẳn chênh lệch không xa với thực lực của bổn Đế khi còn trẻ.”

“Chí ít là trong cảnh giới cùng giai, người có thể sánh ngang cùng ngươi vạn cổ hiếm thấy. Rất không tệ!”

Mặt mo ửng đỏ, Thanh Đế nói với Thẩm Thiên như vậy.

Nói đùa cái gì chứ? Chẳng lẽ thực sự muốn bổn Đế dùng tu vi Thánh giai chiến đấu với cấp Niết bàn?

Quá mất mặt đi. Bổn Đế vẫn cần có mặt mũi.

Trong lòng Thanh Đế bất đắc dĩ tự giễu.

Hay đó!

Chủ yếu là ông sợ bại lộ!

Nếu như dùng tu vi Thánh giai chiến đấu, chắc chắn sẽ liên lụy tới pháp tắc Thánh giai, nếu không che giấu tốt rất dễ bị phát hiện.

Nếu để người khác biết một vị Đại Đế ta đây chiến đấu với tu sĩ cảnh giới Niết Bàn lại dùng sức mạnh Thánh giai thì…

Tấm mặt mo này của Thanh Đế ta còn cần nữa hay không?

Nghe Thanh Đế nói vậy, tTẩm Thiên tự lẩm bẩm: “Quả nhiên thực lực của mình vẫn chưa đủ!”

Không ngờ Đại Đế khi còn trẻ lại mạnh như vậy.

Xem ra , trên con đường tu tiên này, bổn Thánh tử vẫn cần cố gắng!



Sắc mặt Linh Lung Đế Cơ bên cạnh rất kỳ quái.

Vừa rồi Thẩm Thiên ca ca đối chiến với Thanh Đế tiền bối, năng lượng tỏa ra có thể sánh với đại chiến Thánh giai đó!

Dùng tu vi Niết Bàn kỳ đánh ra được chuyển vận tương đương với Thánh giai sao? Khác nào anh hùng cấp một đánh ra đòn tấn công tương đương với cấp mười lăm? Tuyệt đối không thể tưởng tượng nổi.

Chí ít là, bản thân Linh Lung Đế cơ biết, hình như mình chưa từng nghe nói có vị Đại Đế nào khi còn trẻ yêu nghiệt tới mức đó.

Nhưng cũng không thể khẳng định chính xác được, dù sao Thanh Đế cũng không phải Đại Đế từ thời thượng cổ mà ông được sinh ra từ thời thái cổ.

Thời thái cổ là thế nào?

Vạn năm trước đó là thượng cổ, mười vạn năm trước là thái cổ, trăm vạn năm trước là hoang cổ.

Hiện giờ trên cơ bản các điển tịch, truyền thừa đang lưu truyền ở ngũ vực đều chỉ trong vòng vạn năm, ngay cả bí điển thượng cổ từ vạn năm trước cũng vô cùng trân quý.

Chớ nói đến thời thái cổ từ mười vạn năm trước. Đại đa số các bí văn từ năm tháng ấy đều đã bị chôn sâu cùng tuế nguyệt.

Cho dù là các quái vật khổng lồ của tiên triều đại hoang, thực ra cũng không hiểu lắm chuyện từ thời thái cổ.

Chí ít là Linh Lung Đế Cơ cũng không được tiếp xúc quá nhiều tới tân bí từ thời thái cổ và hoang cổ.



Có điều, Đại Đế thời kỳ thái cổ khi còn trẻ thực sự mạnh như vậy sao?

Linh Lung Đế Cơ vẫn cảm giác có hơi….

Có hơi không tưởng tượng nổi!



Chương 723: Thanh Đế truyền thừa, hỗn độn bổ thiên đan! (1)

“Thật sự ta không phải khí vận chi tử.”

“Hiện giờ bổn Đế tuyên bố, khảo nghiệm chính thức kết thúc!”

Dường như sợ Thẩm Thiên tiếp tục rút kiếm chém người, Thanh Đế liên tục không ngừng tuyên bố vòng khảo hạch thứ ba đã kết thúc.

Có vậy Thẩm thiên mới tiếc nuối cắm Thiên Tru Kiếm mới rút ra được một nửa vào trong phổi.

Ôi, vừa mới móc ra thôi, sao đã kết thúc rồi!

Sao cứ cảm thấy… không đã…



Nhìn Thẩm Thiên và Thạch Linh Lung trước mắt, ánh mắt Thanh Đế đầy cảm khái.

Lần này mở mộ, mất máu không lỗ rồi!

Mặc dù quá trình có hơi “gập ghềnh”, nhưng ông vẫn rất hài lòng với kết quả cuối cùng.

Không ngờ mộ Thanh Đế yên tĩnh mười vạn năm, lần đầu mở ra đã gặp được truyền nhân trác tuyệt như vậy.

Dù là Thẩm Thiên hay Thạch Linh Lung đều cực kỳ phù hợp với đan đạo truyền thừa.

Căn cốt của Linh Lung Đế Cơ là cực kỳ đỉnh cao.

Lại thêm ngộ tính siêu phàm của nàng, chỉ trong vòng ba ngày ngắn ngủi đã học hết bốn mươi chín loại thủ pháp luyện đan.

Trong khảo nghiệm luận bàn chiến đấu sau cùng, nàng cũng có được chân truyền của Thanh Đế.

Như vậy, cũng coi như một nửa truyền nhân của Thanh Đế.

Về phần Thẩm Thiên càng không cần nói nữa, tiểu tử này chính xác là một yêu nghiệt.

Dù là Thanh Đế đứng trên đỉnh cao ngũ vực, gặp vô số thiên kiêu, cũng chưa từng gặp được tồn tại có thiên phú khủng bố như thế.

Đến mức, ngay cả Đại Đế cũng nghi ngờ nhân sinh!

“Các ngươi đã thông qua khảo nghiệm mà bổn Đế lưu lại, sẽ có thể có được truyền thừa của bổn Đế.

“Hy vọng các ngươi dốc lòng tu hành, phát dương quang đại truyền thừa của bổn Đế, cống hiến một phần sức lực cho thương sinh thiên hạ.”

Trước khi phi thăng, Thanh Đế hành y cứu thế, phổ độ chúng sinh, ý chí rộng rãi.

Cho dù đã phi thăng ông vẫn không muốn để cho truyền thừa của mình cứ thế sa sút cô đơn.

“Vãn bối nhất định sẽ phát dương quang đại thuật luyện đan của tiền bối, cứu tế nhân sinh, không phụ kỳ vọng cao của tiền bối!”

Thẩm Thiên và Thạch Linh Lung chắp tay trịnh trọng cam đoan.

Đối với vị đệ nhất đế đan đạo từ mười vạn năm trước này, bọn họ đều ôm lòng kính nể.

Trong thời loạn, chẳng mấy ai còn giữ vững được bản tâm.

Trong thời loạn mà phổ độ chúng sinh lại càng hiếm có.

Thanh Đế lão tiền bối, đáng kính nể!

“Các ngươi có tâm tính này, bổn Đế rất vui mừng.!

Thanh Đế gật đầu, khuôn mặt hiền lành, bắt đầu tuyên bố phần thưởng hai người lấy được.

“Thạch Linh Lung được đánh giá tương đối cao qua ba khảo nghiệm vừa rồi, có thể đạt được nửa bộ Đế kinh truyền thừa của bổn Đế, cộng thêm một gốc thánh dược đỉnh tiêm.”

Thanh Đế phất tay áo, một vòng ánh sáng màu xanh xuyên vào trong cơ thể Thạch Linh Lung.

Không thể không nói, Thanh Đế vẫn tương đối hào phòng.

Trong số truyền thừa của Thanh Đế có hai bộ kinh điển, là “Thanh Đế bách thảo kinh” và “Thanh Đế đan huyền kinh.”

Trong đó, “Thanh Đế bách thảo kinh” ghi chép lại hình thái, dược tính, hoàn cảnh sinh trưởng thích hợp, phương pháp trồng và sinh sản của gần như tất cả các loại kỳ trân dị thảo trong ngũ vực, cực kỳ chi tiết và đầy đủ.

Dựa theo tin tức ghi chép trên đó, chẳng những có thể làm ít công to, bồi dưỡng những linh dược, bảo dược đỉnh cao.

Thậm chí, xác suất tìm được cực phẩm thánh dược trong rất nhiều bí cảnh cũng tăng lên rất nhiều.

Mà “Thanh Đế đan huyền kinh” chẳng những ghi chép lại kinh nghiệm luyện cả đời của Thanh Đế, còn bao gồm cả bí pháp lấy luyện đan để tu luyện, gia tăng cảnh giới bản thân.

Đây không chỉ là một môn công pháp luyện đan mà còn là một môn công pháp tu luyện, không kém gì bất kỳ Đế kinh nào!

Cảm nhận được ký ức truyền thừa nổi lên trong đầu, tâm thần Thạch Linh Lung chấn động, nàng vui mừng nói: “Đa tạ Thanh Đế tiền bối.”

Thân là Đế cơ hoàng triều Trung Châu, làm sao Thạch Linh Lung không biết ý vị của hai phần truyền thừa này thế nào chứ?

Sở dĩ Thanh Đế có thể tu thành Đan Đạo Đệ Nhất Đế, có liên hệ rất lớn tới hai quyển Đế kinh này.

Hiện giờ, chỉ cần thu được nửa phần trên của hai bộ truyền thừa này đã đủ cho Linh Lung Đế cơ phấn chấn tinh thần.

Chờ một thời gian nữa, nếu có thể cảm ngộ hết hai nửa bộ Đế kinh đan đạo này, thuật luyện đan của nàng sẽ đăng lâm đến đỉnh.

Lấy nửa bộ Đế kinh đan đạo đã đủ để bồi dưỡng nên Chí Tôn đan đạo.

Đây cũng là sự kinh khủng của Đan Đạo Đệ Nhất Đế.

Huống chi, trong ban thưởng lần này của Thanh Đế còn có cả một gốc thánh dược đỉnh tiêm.

Trên bầu trời buông xuống một đạo quang mang mang theo sinh cơ vô cùng mãnh liệt, dường như có thể khôi phục vạn vật.

Linh khí mạnh mẽ bộc phát, bao phủ cả mảnh trời đất này vào biển linh khí.

Quang mang chậm rãi rơi xuống, lơ lửng trong tay Thạch Linh Lung, rồi hiện ra bản thân.

Đó là một hạt sen, toàn thân vàng óng như được đúc nên từ vàng, tản mát ra sinh cơ vô cùng mãnh liệt.

Sinh cơ bành trướng lượn lờ bên trên hạt sen, phác họa ra dị tượng đóa đóa thanh liên, vừa nhìn đã biết là thánh dược đỉnh tiêm.

“Hạt sen này chính là hạt so thanh liên cấp mười hai dựng dục ra, hiệu dụng tương đương với thánh dược.”

“Ngươi có thể gieo nó xuống, dốc lòng bồi dưỡng, có lẽ sẽ mọc ra thanh liên mới.”

Thanh Đế chậm rãi mở miệng nói ra lai lịch của hạt sen màu vàng này.

Thạch Linh Lung gật đầu, trân trụng thu lại hạt sen.

Thánh dược đỉnh tiêm cực kỳ trân quý, thậm chí không thua gì thánh khí.

Nếu lưu lạc đến ngoại giới có thể khiến cho ngũ vực nổ tung, dù là thánh nhân cũng sẽ động tâm.

Hạt sen xanh tới tay, một cỗ linh khí vô cùng dư thừa lập tức tràn vào trong cơ thể, nở rộ thần mang, hiển thị thần dị.

Dường như chỉ cần ăn hạt sen này vào sẽ lập tức thành tiên ngay được.

Nhưng Thạch Linh Lung biết, chỉ có luyện nó thành đan dược mới có thể phát huy hiệu quả của nó đến cực hạn.

Bởi vậy, nàng cố kiềm chế xúc động trong lòng, thu hạt sen lại.