Thấy cảnh này, Thanh Đế khẽ gật đầu.
Nếu dụ hoặc của thánh dược còn không ngăn cản nổi, làm sao có thể đăng lâm lên đỉnh cao nhất của đan đạo?
Sau đó, ông chuyển ánh mắt sang Thẩm Thiên.
Chỉ thấy Thẩm Thiên nhàn nhạt nhìn viên hạt sen kia, trong mắt không hề có một chút động tâm thèm thuồng mày may.
Điều này khiến cho Thanh Đé lại đánh giá Thẩm Thiên cao hơn không ít.
Ngay cả thánh nhân cũng sẽ động tâm khi thấy thánh dược bày ngay trước mắt, vậy mà hắn có thể không động lòng.
Chỉ vẻn vẹn phần tâm tính này cũng đủ khiến người phải động dung.
Thánh Đế nào biết, trong túi THẩm Thiên có một sọt thánh dược kiểu này.
Ừm, dùng “sọt” để miêu tả có vẻ không chuẩn lắm.
Phải nói là, từng sọt từng sọt, bình thường hắn vẫn lấy ra làm hoa quả tráng miệng sau bữa ăn.
Nếu không phải vì ăn nhiều quá phát chán, THẩm Thiên cũng sẽ không tha thết với thuật luyện đan đến thế.
Dù sao thì hắn cũng muốn đổi khẩu vị. PHối hợp nhiều món ăn lại mới càng ra món ngon hơn.
Trong mong hắn lộ ra vẻ mặt thèm thuồng viên hạt sen này ấy à, trên cơ bản là không có gì để xem hết.
Chẳng lẽ ngươi sẽ chảy nước miếng với cọng rau mọc khắp vườn nhà mình sao?
Chỉ là đồ ăn thường ngày thôi mà.
…
Đương nhiên, Thanh Đế làm sao biết được Thẩm Thiên giàu có cỡ nào.
Ông hít sâu một hơi, chậm rãi mở miệng với Thẩm Thiên.
‘Tiểu hữu thiên phú tuyệt luân, còn hơn cả nha đầu Linh Lung.”
“Vạn năm tuế nguyệt, người có thể có được thiên phú như ngươi chỉ đếm trên đầu ngón tay.”
“Đương nhiên, cũng vẫn kém một chút so với bổn Đế khi trẻ.”
Mặt già của Thanh Đế đỏ ửng lên, lập tức tiếp tục che giấu.
“Trong ba lần khảo nghiệm, tiểu hữu đều được đánh giá cực cao, có thể có được tất cả truyền thừa và bảo vật của bổn Đế.”
Nói tới đây, Thanh Đế không nhịn dược mà kinh diễm.
Mặc dù ngoài miệng vẫn quật cường, nhưng trong lòng Thanh Đế đã sớm tin phục Thẩm Thiên.
Dù là thể chất hay thiên phú, hay chiến lực.
Thẩm Thiên đều hoàn toàn vượt qua tưởng tượng của Thanh Đế.
Bởi vậy, Thanh Đế mới quyết định dốc túi tương trợ, truyền lại cho Thẩm Thiên tất cả truyền thừa.
Ông cảm thấy tương lai của Thẩm Thiên không thể giới hạn nổi, nói không chừng còn có thể mở ra một con đường trước nay chưa từng có.
Nếu thực sự là vậy, trao truyền thừa của mình cho Thẩm Thiên cũng là chuyện tốt.
Nói không chừng sau vạn năm nữa, tiên giới của ngũ vực có thể kéo dài tiếp thuật luyện đan của ông.
Nghĩ tới đây, Thanh Đế giơ tay lên, lập tức có một đường sáng màu lục chui vào trong cơ thể THẩm Thiên.
Đó cũng là Đế kinh đan đạo của Thanh Đế, nhưng truyền thừa mà Thẩm Thiên tiếp nhận chính là “Thanh Đế bách thảo kinh” và “Thanh Đế đan huyền kinh” đầy đủ không thiếu sót.
So với truyền thừa mà Linh Lung Đế Cơ tiếp nhận, thì của Thẩm Thiên lại càng hoàn thiện hơn, càng trân quý hơn.
Mặc dù chỉ thêm nửa bộ sau thôi nhưng so với nửa phần trên, giá trị của hai thứ hoàn toàn không phải cùng một khái niệm.
Dù sao thì, Đế kinh hoàn chỉnh và Đế kinh không trọn vẹn có chênh lệch cực lớn, thậm chí có thêt đạt tới gấp mười lần.
Sau khi cảm nhận được ký ức truyền thừa, thần mang trong mắt Thẩm Thiên cứ bồng bềnh chìm nổi.
Trong chốc lát, hắn đã hiểu được hàm nghĩa của hai quyển đan đạo Đế kinh này.
Hai cuốn Đế kinh đan đạo này hỗ trợ lẫn nhau, cái trước có thể bồi dưỡng ra vô số bảo dược cực phẩm.
Mà cái sau có thể phối hợp những bảo dược này để luyện đan, phát huy dược hiệu cực kỳ tinh tế.
Nếu lưu truyền vào tông môn, chắc chắn không bao lâu sau có thể tăng thực lực của thánh địa lên cực lớn.
Không thể không nói, quả thực hắn đang cần dùng đến những vật này.
Có Đế kinh đan đạo này, Thẩm Thiên có thể chăm mảnh ruộng rau hẹ… à Thần Tiêu Thánh địa tốt hơn.
Thử nghĩ mà xem, nếu Thần Tiêu Thánh địa có được Đế kinh đan đạo này là có thể trồng thánh dược, phát triển dây chuyền sản nghiệp luyện đan.
Đến lúc đó, có đan dược cung cấp liên tục không ngừng, có thể tăng cường thực lực của đệ tử tông môn lên rất nhiều.
Thực lực của đệ tử được tăng cường, lại có thể ra ngoài tìm kiếm tài ngyên, nộp lên tông môn đổi lấy đan dược, vừa dùng vừa trả lại Thánh địa.
Tuần hoàn đan xen, hình thành nên mạng lưới sinh thái hoàn chỉnh.
Tất nhiên, sẽ thúc đẩy thực lực của Thần Tiêu Thánh địa tăng lên, vượt xa các Thánh địa khác!
Sau đó, Thẩm Thiên cũng có thể mượn nhờ cơ hội này mở ra kế hoạch thu hoạch rau hẹ của hắn.
Dù sao, rau hẹ được bón phân rồi mới thu hoạch vẫn sẽ tốt hơn.
…
“Đa tạ Thanh Đế tiền bối!”
Thẩm Thiên chắp tay, với hắn, truyền thừa của Thanh Đế thực sự là thứ tốt.
“Truyền thừa của Bổn Đế không phải chí có những thứ này.”
Nhìn thấy Thẩm Thiên tiếp nhận truyền thừa, trong lòng Thanh Đế cũng rất vui mừng.
“Đây chính là Thanh Liên lệnh của bổn Đế, có thể dùng để điều khiển trận pháp trên đảo Bồng Lai.”
Thanh Đế lấy ra một tấm lệnh bài màu xanh đưa cho Thẩm Thiên.
“Thanh Đế tiền bối, Thanh Liên lệnh này…”
Thẩm Thiên gãi gãi đầu. Thanh Liên lệnh này có vẻ chẳng để làm gì, hắn đâu có sưu tầm tem.
Hiện giờ hình như đảo Bồng Lai có phần nghèo túng, ngay cả linh mạch cũng bị người ta cưỡng ép lấy mất, linh khí thiên địa khô kiệt, rõ ràng đã bị thương tổn.
Dường như cảm nhận được suy nghĩ trong đầu Thẩm Thiên, chòm râu bạc của Thanh Đế khẽ nhếch lên, nói: “Tiểu tử ngươi chớ có xem thường đảo Bồng Lai!”
“Trước khi phi thăng, bổn Đế đã từng để lại đại trận luyện thần kinh thiên trên đảo Bồng Lai.”
“Khi đó đảo Bồng Lai còn ở thời kỳ cực thịnh, dù là Đại Đế cũng không dám tùy tiện đặt chân.”
Nói tới đây, sắc mặt Thanh Đế đầy tự hào.
Mặc dù ông là Đan Đạo Đệ Nhất Đế từ mười vạn năm trước nhưng không có nghĩa là chiến lực của ông yếu.
Trái lại, chiến lực mạn nhất của Thanh Đế chính là bố trí trận pháp.
Muốn luyện chế đan dược nhất định phải dùng các loại thủ pháp luyện đan phác họa ra các loại trận pháp, dung luyện đan dược trong đó.
Chương 725: Thanh Đế truyền thừa, hỗn độn bổ thiên đan! (3)
Có vậy mới có thể kích phát dược tính đến mức cao nhất.
Bởi vậy, Thanh Đế không chỉ là Đan Đạo Đệ Nhất Đế mà còn là một cao thủ trận pháp.
“Thanh Đế tiền bối, vì sao đảo Bồng Lai lại lưu lạc tới nước này?”
Theo như lời Thanh Đế, đảo Bồng Lai đã từng có đại trận kinh thiên, căn bản đạo chích thông thường không dám xâm phạm.
Lúc trước, khi tiến vào đảo Bồng Lai, quả thực hắn có nhìn thấy vết tích pháp trận, nhưng chỉ là tàn tích, không nhìn ra bất kỳ uy năng gì.
Nhưng rốt cuộc, là nhân tố gì đã khiến cho trận pháp trên đảo Bồng Lai vỡ vụn chứ?
Thanh Đế đỏ mặt, đáp: “Đây chẳng qua chỉ là một việc ngoài ý muốn.”
“Nếu không phải vì lúc trước bổn Đế có việc phải rowfid di, không tọa trấn Bồng Lai, làm sao có thể…”
Nói tới đây, ánh mắt Thanh Đế thoáng rung động.
Rất hiển nhiên, đảo Bồng Lai đã từng trải qua một trận đại chiến kinh thế hãi tục, ngay cả trận pháp mà Thanh Đế bố trí cũng bị đánh nát.
“Được rồi được rồi, không nói những chuyện quá khứ nữa.”
Thanh Đế bình tĩnh nói: “Mặc dù đảo Bồng Lai đã bị tàn phá, nhưng Đế mộ vẫn hoàn toàn không tổn hại chút nào.”
“Nếu tương lai ngươi gặp phải kẻ địch không thể đánh lại, có thể tạm thời tới Đế mộ của bổn Đế tránh đi mũi nhọn.”
“Nơi đây, dù là Đại Đế cũng không thể cứng rắn công phá.”
Đế mộ này chính là tác phẩm đắc ý của Thanh Đế.
Tọa lạc dưới biển sâu mấy chục vạn trượng, mười vạn năm không bị ai phát hiện, tuyệt đối có thể xưng là kinh diễm.
Thẩm Thiên khẽ gật đầu, vuốt ve Thanh Liên lệnh trong tay, trong lòng đảo qua ngàn vạn suy nghĩ.
Dù đảo Bồng Lai đã hoang phế, nhưng dù sao cũng là một tòa tiên đảo.
Nếu là đảo, thì nên phát huy tác dụng của nó.
Bên ngoài đều truyền ra đảo Bồng Lai chính là thế ngoại đào nguyên, nếu bổn Thánh tử cải tạo nơi này một chút, lại đi quảng cáo thêm…
Thiết kế bãi cát, cây dừa, du thuyền, bikini, chẳng phải sẽ có rất nhiều lao tới sao?
Đến khi đó, Thánh tử lại phát triển du lịch, bán thêm chút linh đan diệu dược gì đó.
Còn không lo kiếm đầy chậu đầy bát sao? Nghĩ thôi cũng sướng.
Ý kiến hay. Cứ làm như vậy đi!
Còn có đảo Doanh Châu nữa, cũng có thể khai phá.
Như vậy bổn Thánh tử chính là Đảo chủ của hai tòa đảo!
Gấp đôi số đảo, chính là sung sướng gấp đôi!
Thật sướng….
…
“Hai vật này xưa kia bổn Đế dùng để quạt lửa luyện đan, hiện giờ cũng tặng cho tiểu tử ngươi.”
Thanh Đế lại lấy ra hai thứ nữa, là một cái đỉnh và một cây quạt.
Có điều, không phải là đỉnh luyện và quạt bình thường.
Đỉnh kia toàn thân xanh biếc, trên đó khắc đầy các loại thần văn, tràn ngập sinh cơ.
Dường như có sinh mệnh lưu động trong thần văn đó, mười phần thần kỳ.
Cây quạt kia thì vô cùng lớn, bện bằng tơ vàng, có hình lá chuối.
Trên đó cũng khắc hai đạo thần văn, tản mát ra khí tức vô cùng mãnh liệt, hư không xung quanh cũng vặn vẹo theo~
Đây chính là hai kiện Chuẩn Đế khí mà Thanh Đế để lại ở ngũ vực khi phi thăng. Thanh Đế đỉnh và quạt ba tiêu.
Thanh Đế đỉnh – từ khi Thanh Đế xuất thế đến nay, đỉnh này đã theo ông chinh chiến nhiều năm, luyện chế ra vô số linh đan diệu dược, cũng hấp thu được tinh hoa vạn linh, dựng dục ra khí tức sinh mệnh.
Nếu dùng đỉnh này để luyện đan, xác suất thành công sẽ tăng cao hơn nhiều, thậm chí còn có thể tăng phúc cho hiệu quả đan dược!
Đây chính là chí bảo đan đạo!
Tấm quạt ba tiêu kia cũng không phải dạng tầm thường, là do Thanh Đế vào bí cảnh Côn Luân lấy tu vi vô thượng hái thiên địa linh bảo chế tạo ra đó.
Bảo vật này chính là lá thái âm chi tinh, có đại thần uy.
Không ngờ Thanh Đế lại lấy cả hai món Chuẩn Đế khí này ra, thật đúng là niềm vui ngoài ý muốn.
Lúc trước, trong cơ duyên của Thạch Linh Lung, Thẩm Thiên cũng không nhìn thấy những thứ này.
“Tiểu tử, bổn Đế còn có một chuyện cần ngươi hoàn thành.”
Thanh Đế lại một lần nữa tiến tới, bình tĩnh nhìn Thẩm Thiên, ánh mắt mơ hồ có vẻ chờ mong.
Nghe đến đây, trong lòng Thẩm Thiên lập tức hiểu vì sao ông lại hào phóng như vậy rồi.
Không chỉ tặng Thanh Liên lệnh cho mình, còn kèm theo cả hai món Chuẩn Đế khí.
Thì ra là có việc muốn nhờ, nên mới tặng lễ cho bổn Thánh tử!
“Mời tiền bối giảng. Vãn bối nhất định sẽ dốc toàn lực ứng phó.”
Bắt người tay ngắn, nhận nhiều lợi ích như thế, THẩm Thiên cũng không tiện từ chối.
Huống hồ, trước nay Thanh Đế vẫn có lòng tự bi, tâm ôm trời đất.
Hắn nghĩ chắc sẽ không đưa ra yêu cầu nguy hiểm gì cho mình đi mạo hiểm đâu nhỉ.
“Ở chỗ bổn Đế còn một gốc đế dược nữa.”
Nói xong, Thanh Đế móc ra một đóa thanh liên cấp mười hai từ trong ống tay áo.
Đóa sen kia giống hệt như trong dị tượng lúc trước của Thanh Đế, ẩn chứa khí tức bành trướng.
Hào quang vô tận lượn lờ quanh đóa sen, dường như đây là một món chí bảo vô thượng đản sanh từ trong hỗn độn.
Đóa thanh liên cấp mười hai xuất thế, một cỗ sinh cơ mãnh liệt vận chuyển khắp toàn bộ Đế mộ, thần tính mạnh mẽ, thấm vào ruột gan.
Màu xanh ngút trời, che kín cả thương khung đại địa, khiến cho thiên địa đều chìm đắm trong quang mang vô tận.
Không hổ là Đế dược, chỉ riêng dị tượng nó bày ra đó thôi cũng đã cực kỳ kinh người!
Dù là Thẩm Thiên cũng phải hơi thất thần.
Dù sao thì trong số thuốc hắn cất trữ cũng không có loại thuốc phẩm cấp này.
Ừm, muốn ăn~~
…
Thanh Đế nhìn đóa thanh liên cấp mười hai trong tay, không nhịn được mà thở dài.
“Trước kia bổn Đế vốn định luyện đóa thanh liên cấp mười hai này thành đan dược vô thượng – hỗn độn bổ thiên đan!”
“Nhưng luyện chế bổ thiên đan yêu cầu cực kỳ gian nan, nhất định phải dùng thần hỏa có khí tức hỗn độn vô thượng mới có thể luyện được.”
“Vì vậy khi ấy bổn Đế không tiếc tiến tới hải vực Hỗn Độn, muốn luyện hóa ra một sợi khí tức hỗn độn.|
“Nhưng cuối cùng vẫn thất bại. Đây chính là tiếc nuối cả đời của bổn Đế.”
“Tiểu tử ngươi có thể chất cực kỳ kỳ lạ, thậm chí còn có cả khí tức hỗn độn bên trong.|
“Cho nên bổn Đế hy vọng một ngày nào đó ngươi có thể luyện chế ra được hỗn độn bổ thiên đan.”
Chương 726: Đan đạo đệ nhất Đế, hôm nay rất tự bế! (1)
Nói tới đây, Thanh Đế thở dài, tiếng thở càng ngày càng nặng.
Làm sao có thể dễ dàng điều khiển khí tức hỗn độn cấm kỵ chứ?
Lúc trước, Thanh Đế dùng tu vi vô thượng để dung luyện mà suýt nữa đã bị khí tức hỗn độn phản phệ mà bị thương nặng.
Vạn năm nay vẫn khó mà tiêu tan.
Nhưng Thẩm Thiên đã xuất hiện, mặc dù Thanh Đế có nhìn thấy một tia cơ hội, nhưng cũng không dám ôm hy vọng quá lớn.
Dung nạp khí tức hỗn độn và luyện hóa khí tức hỗn độn là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Chênh lệch trong đó không khác gì một trời một vực.
Thanh Đế chỉ hy vọng, một ngày kia Thẩm Thiên có thể luyện hóa khí tức hỗn độn, luyện chế ra được hỗn độn bổ thiên đan.
Thể chất của hắn biến thái như thế, nói không chừng có thể tạo nên kỳ tích đó!
Cũng là hoàn thành tâm nguyện cả đời của ông.
Ông thật tình không biết, sau khi nghe những lời này, sắc mặt Thẩm Thiên trở nên cực kỳ cổ quái.
Chuyện đơn giản như vậy nào cần phải chờ đến ngày sao
“Thanh Đế tiền bối, hiện giờ vãn bối rất tự tin có thể luyện chế hỗn độn bổ thiên đan.”
Thẩm Thiên tràn trề từ tin, sắc mặt Thanh Đế lại tràn đầy chấm hỏi.
“Tiểu tử ngươi đừng có khoe khoang. Luyện hóa khí tức hỗn độn không phải nói đùa đâu.”
“Mặc dù tiểu tử ngươi có thể chất kỳ lạ, có thể chứa đựng khí tức hỗn độn, nhưng đừng có tùy tiện đi luyện hóa nó.”
“Nếu không, một khi bị khí tức hỗn độn phản phệ, nói không chừng cả thân thể này của ngươi cũng hỏng luôn đó!”
Không đợi Thanh Đế nói hết lời, Thẩm Thiên đã chậm rãi vươn tay lên, một sợi ánh sáng màu trắng bạc lượn lờ bay ra.
Ánh sáng mông lung, nhìn như bình thản, nhưng lại tản mát khí tức khiến cho người ta kinh tịch.
Sợi ánh sáng này rõ ràng chính là khí tức hỗn độn.
“Làm sao có thể… tiểu tử này làm sao có thể khống chế được khí tức hỗn độn!”
Cho dù tâm tính Thanh Đế vững vàng nhưng nhìn thấy khí tức hỗn độn này vẫn rung động.
Cũng phải thôi, việc này thực sự quá dọa người mà.
…
Từ thời Thái Cổ tới nay, chưa từng nghe nói có người có thể điều khiển khí tức hỗn độn nữa, ngay cả trong cổ tịch cũng không tìm thấy ghi chép liên quan.
Thanh Đế cũng từng căn cứ vào nội dung bên trong hỗn độn bổ thiên dan mà suy đoán, có lẽ từ thời Hoang Cổ tuế nguyệt xa xôi có tồn tại một cao thủ nào đó có thể luyện hóa thành công khí tức hỗn độn.
Nếu không, chắc chắn sẽ không có đan phương này được lưu truyền lại.
Thế nhưng đây chỉ là suy đoán mà thôi, không có bất kỳ căn cứ nào.
Nhưng lúc này đây, trước mắt ông, Thẩm Thiên lại có thể điều khiển khí tức hỗn độn một cách hoàn mỹ, không để sót một tí nào ra ngoài.
Điều này khiến cho Thanh Đế cực kỳ chấn động, trong lòng cũng dâng lên mong mỏi sâu sắc.
Nếu Thẩm Thiên có thể điều khiển khí tức hỗn độn, lại dựa vào ba loại dị hỏa cường đại kia trong cơ thể hắn…
Chẳng phải có nghĩa là thực sự có cơ hội luyện chế ra được loại đan dược vô thượng kia sao
Tâm nguyện cả đời của bổn Đế, bổn Đế sắp được thấy tận mắt rồi sao?
Lúc này, Thẩm Thiên đang ngồi xếp bằng trong mộ Thanh Đế.
Trong tay hắn cầm một cuốn đan phương cũ kỹ, hai mắt lấp lóe kim mang.
Ánh mắt tiên thiên đạo đồng hội tụ trên phương thuốc, nhìn thấu hư vông, phá giải hết ảo diệu trong đan phương.
Rất hiển nhiên, lúc này Thẩm Thiên đang định luyện chế ra đan dược vô thượng – hỗn độ bổ thiên đan.
Theo như lời Thanh Đế, hỗn độ bổ thiên đan có nguồn gốc từ thời đại hoang cổ, là do một vị đại năng vô thượng nào đó sáng tạo ra trước tuyên cổ.
Từ thời thái cồ tới nay, hỗn độn bổ thiên đan chưa từng xuất hiện trên mảnh thiên địa này.
Nếu không phải Thanh Đế nắm được đan phương này trong tay, ông cũng cho rằng đây là thứ lừa người, không có thật.
Dù sao thì điều kiện luyện chế ra hỗn độn bổ thiên đan thực sự quá hà khắc mà.
Ngay cả Đan Đạo Đệ Nhất Đế từ mười vạn năm trước cũng không cách nào luyện chế ra, đương nhiên chốn phàm trần càng không cần nói tới.
Nhưng hỗn độn bổ thiên đan này lại có được diệu dụng không thể nói hết.
Theo truyền thuyết, hỗn độn bổ thiên đan chính là đan mệnh nghịch thiên cải mệnh, đoạt tạo hóa của thiên địa, xma nhập vào huyền cơ của nhật nguyệt, ngay cả thiên đạo cũng không thèm nể mặt!
Mà tác dụng của nó chính là: không quan tâm đến đẳng cấp, căn cốt, ngộ tính, thiên phú thế nào, nó đều sẽ đền bù hết thiếu hụt của bản thân, tạo dựng nên thể chất hoàn mỹ.
Căn cốt và ngộ tính thiên phú đều được trời sinh định sẵn, rất khó tăng cường từ hậu thiên.
Phàm là bảo dược có thể tăng cường căn cốt, ngộ tính, thiên phú đều là kỳ trân hi thế.
Mà tu sĩ có tu vi càng cao, muốn tăng căn cốt, ngộ tính lại càng khó.
Dù sao thì, lầu cao vạn trượng cũng được xây nên từ đất bằng, khi lầu đã chồng cao rồi, muốn củng cố nền móng sẽ càng khó khăn hơn ban đầu.
Nhưng hỗn độn bổ thiên đan hoàn toàn không bị hạn chế ở phương diện này.
Nó có thể tăng cường thiên phú của tu sĩ Luyện Khí kỳ trên diện rộng, cũng hữu hiệu với cả Thánh giả Độ Kiếp kỳ.
Tu vi tăng lên, sẽ không ảnh hưởng đến hiệu quả kỳ diệu này của thuốc.
Đây cũng chính là điểm yêu nghiệt nhất của nó. Nhìn khắp ngũ vực, tuyệt đại đa số bảo dược, thậm chí cả thánh dược, đều rất khó giúp tu sĩ Độ Kiếp kỳ tăng thiên phú, tối đa cũng chỉ có thể tăng thêm chút tu vi mà thôi.
Hỗn độn bổ thiên đan xuất hiện chính vì đền bù tiên thiên không đủ, để bản thân người dùng hướng tới sự hoàn mỹ.
Không nói khoa trương, nó hoàn toàn xứng đáng được xưng là nghịch thiên cải mệnh.
“Bổn Thánh tử lại muốn xem xem rốt cuộc cái thứ hỗn độn bổ thiên đan này có gì mà kỳ lạ!”
Quang mang trong mắt Thẩm Thiên lại càng ác liệt, được tiên thiên đạo đồng giải mã, cho dù là đan phương hoang cổ hắn cũng cảm ngộ được.
Sau lưng Thẩm Thiên bỗng nhiên bốc lên rất nhiều dị tượng, chiếu rọi ra uy thế kinh khủng.
Nam minh ly hỏa dâng trào, hóa thành một đạo hỏa diễm sáng lóa che khuất cả bầu trời.