Thần Tiêu tứ kiệt đại triển thần uy, mạnh mẽ mở được cấm chế của linh sơn đứng mười vị trí đầu khiến mọi người đều kinh hãi.
Tề Thiếu Huyền và Vương Thần Hư đều không chịu thua kém đi tới chuẩn bị khiêu chiến linh sơn xếp mười thứ hạng đầu.
Sự xuất hiện của hai người khiến mọi người xung quanh lại sôi nổi bình luận.
Dù sao thì chiến tích của họ thậm chí còn chói mắt hơn cả Thần Tiêu tứ kiệt.
Một người thì đánh thắng Thạch Linh, một người đánh thắng Thạch Khuê đủ để danh tiếng hai người lan khắp Tắc Hạ Học Cung rồi!
“Tử Phủ Thánh tử cũng muốn ra tay sao?”
“Nghe đồn Tề Thiếu Huyền có tư chất Đại Đế, không biết là sẽ chọn linh sơn thứ mấy?”
“Dù sao chắc cũng sẽ không chọn tòa linh sơn thua kém gì Thần Tiêu tứ kiệt đâu!”
“Còn cả Thái Hư thánh tử nữa, Hư Không nhất mạch trước nay vốn rất cường đại!”
“Chắc chắn thực lực của vị Thánh tử này cũng không thể yếu được!”
“Đúng thế, nghe nói hắn ta từng miểu sát vị đại nhân nào đấy bằng một chiêu!”
Tề Thiếu Huyền đứng đầu bảng Kim Đan Đông Hoang nên trước nay uy danh đã truyền đến Trung Châu!
Trước khi Thẩm Thiên chưa xuất thế, y xưng bá trong thế hệ trẻ Đông Hoang với thế vô địch khiến vô số người kính sợ.
Còn Vương Thần Hư, Thánh tử thế hệ này của Thái Hư thánh địa cũng không hề kém cạnh.
Quan trọng hơn nữa là, hắn ta đã từng khắc mệnh vài trăm năm trong trận luận bàn với Thạch Khuê, miểu sát Thạch Khuê.
Chưa đến mức một chiêu có thể miểu sát Thạch Khuê nhưng lực công kích như vậy cũng đã rất khủng bố rồi.
Người chỉ trong dạng “luận bàn hảo hữu” thế này mà cũng dám khắc mấy trăm năm tuổi thọ...
Khắp ngũ vực chắc hẳn không mấy ai dám trêu vào.
Dù sao thì ngang tàng sợ lỗ mãng, lỗ mãng sợ liều mạng!
Tề Thiếu Huyền và Vương Thần Hư phát ra khí tức cường đại khiến rất nhiều thiên kiêu âm thầm kiêng kỵ.
Đó là khí thế thuộc về cường giả Hóa Thần kỳ!
Với tuổi tác này mà có thể đột phá cảnh giới Hóa Thần kỳ tuyệt đối là những tồn tại nổi bật nhất trong số các thiên kiêu cùng thế hệ ở ngũ vực!
Các thiên kiêu vô cùng mong chờ, chiến lực hai người này rốt cuộc là mạnh cỡ nào?
Vương Thần Hư nhìn bốn tòa linh sơn đứng bốn thứ hạng đầu, ánh mắt vô cùng nóng bỏng.
Với tu vi và địa vị của họ dĩ nhiên phải chọn linh sơn xếp thứ tư và thứ ba.
Linh sơn yếu nhất trong mười linh sơn thứ hạng đầu cũng cần phải có chiến lực Thiên tôn trung kỳ mới có thể phá vỡ được.
Linh sơn thứ tư và thứ ba cần phải có chiến lực Thiên tôn đỉnh phong!
Còn linh sơn thứ nhất và linh sơn thứ hai thì còn khủng bố hơn, cần có chiến lực Thánh giai mới có thể phá vỡ được.
Linh sơn thứ nhất và thứ hai dĩ nhiên không nằm trong phạm vi cân nhắc của hai người.
Mặc dù họ có thể khiêu cấp vượt chiến nhưng họ không cảm thấy mình có thể khiêu chiến được chiến lực Thánh giai.
Vương Thần Hư nhìn linh sơn sừng sững trước mặt, tươi cười: “Tề Thiếu Huyền, ngươi dám đấu với ta một trận không?”
Vương Thần Hư hất đầu khiêu khích Tề Thiếu Huyền.
Sau khi đột phá Hóa Thần kỳ, thọ nguyên của Vương Thần Hư tăng thêm khiên nội tâm của hắn ta cũng vững vàng hơn.
Hắn ta vốn đã muốn tranh giành danh hiệu đệ nhất thiên hạ với Tề Thiếu Huyền.
Đáng tiếc chiến lực của Tề Thiếu Huyền không tầm thường, nếu chiến đấu với y chắc chắn sẽ phải liều mạng rất lâu, không biết sẽ cần phải khắc biết bao nhiêu năm tuổi thọ!
Bởi vậy, hắn ta muốn thông qua cách thức khác để thật sự đọ sức với Tề Thiếu Huyền một trận.
Mắt Tề Thiếu Huyền lấp lóe tia sáng, lạnh lùng nói: “Có gì mà không dám chứ?”
Thực lực Vương Thần Hư không hề tầm thường, luôn được Tề Thiếu Huyền coi là đối thủ mạnh nhất trong cuộc tranh giành vị trí đệ nhất thiên hạ.
Tề Thiếu Huyền từ trước đến nay tâm cao khí ngạo, tự xưng là ngoài Thẩm Thiên thì không hề thua kém bất cứ ai!
Lời khiêu chiến của Vương Thần Hư chắc chắn y sẽ không từ chối!
Khóe miệng Vương Thần Hư khẽ nhếch lên, trêu: “Tốt lắm, vậy Vương mỗ đi trước một bước!”
Vừa dứt lời hắn ta đạp vào hư không phóng tới trước tòa sinh sơn thứ ba một bước!
“Hì hì, Tề Thiếu Huyền ngốc quá!”
“Đợi Vương mỗ hạ được tòa linh sơn thứ ba này thì ngươi thua rồi!”
Ý của Vương Thần Hư rất rõ ràng, độ khó của linh sơn thứ ba và thứ tư gần tương đương nhau, đều cần có chiến lực Thiên tôn đỉnh phong mới có thể phá vỡ được.
Chỉ cần hắn ta phá được tòa linh sơn thứ ba thì coi như đã thắng Tề Thiếu Huyền một ván rồi!
Dù sao thứ ba vẫn ngầu hơn thứ tư mà!
Nếu hắn ta có thể mở được tòa linh sơn thứ ba thì chắc chắn có thể hếch mặt lên trời rồi!
Vẻ mặt Tề Thiếu Huyền không thay đổi, bình tĩnh nói: “Chờ ngươi hạ được rồi hẵng nói!”
Vương Thần Hư hét lớn: “Ngươi xem cho rõ đây, Vương mỗ hạ ngọn núi này dễ như trở bàn tay!”
Nói xong thần mang trong cơ thể Vương Thần Hư nở rộ, sức mạnh hư không phun trào, ngưng tụ ra lưỡi đao hư không to lớn!
Trong chốc lát, lưỡi đao quét ngang xé rách hư không đánh thẳng vào tòa linh sơn thứ ba!
Keng!
Lưỡi đao hư không chém xuống vách đá của tòa linh sơn thứ ba, phát ra hào quang vô tận.
Pháp tắc chói lọi bắn ra như cơn sóng lớn, che khuất bầu trời!
Trên tòa linh sơn thứ ba sương mù mờ mịt, pháp tắc trật tự kết nối với trời đất, vô số cấm chế phóng lên tận trời!
Phong mang của lưỡi đao hư không sắc bén đã đánh cấm chế thủng một lỗ lớn!
“Tề Thiếu Huyền, ngươi nhìn thấy chưa?”
“Không lâu sau Vương mỗ sẽ phá vỡ được cấm chế thôi!
Vương Thần Hư tràn đầy tự tin, nhận định tòa linh sơn thứ ba này sẽ không thể nào cản nổi mình.
Nhưng tình cảnh tiếp theo khiến hắn ta tức giận đến mức giẫm chân.
Chương 818: Ta còn chưa dùng sức sao ngươi đã bị phá rồi? (2)
Dưới lỗ thủng được đánh ra trên tòa linh sơn thứ ba còn có quấn quanh một tầng cấm chế, nó đang không ngừng phun trào ra sức mạnh pháp tắc để chữa trị cho lỗ thủng.
“Khốn kiếp, có nhầm không vậy, có kiểu chơi như vậy nữa hả?”
Hai mắt Vương Thần Hư trừng to, cấm chế quỷ quái này có thể tự chữa thương sao?
Cấm quế quấn quanh linh sơn thứ ba nhanh chóng chữa trị giúp khe hở trở lại như ban đầu!
Hư Không Chi Nhận!
Hư Không Chi Kiếm!
Hư Không Trảm!
Vương Thần Hư vội vàng thi triển một lượng lớn sát chiêu muốn dùng thế công tuyệt đối phá vỡ tòa linh sơn này!
Nhưng dù hắn ta toàn lực ứng phó thì cũng chưa thể mở ra được cấm chế!
Phía bên kia Tề Thiếu Huyền đã tiến lên, dựa vào anh tư vô địch bắt đầu công phạt linh sơn thứ tư.
Tay y cầm Phương Thiên Long kích tử khí sau lưng cuồn cuộn ngưng tụ ra dị tượng tử long ngửa đầu lên bầu trời gào thét!
Phương Thiên Long kích đột nhiên được giơ lên, chém ra kích mang kinh khủng, uy thế ngập trời.
Chỉ trong vòng vài chiêu linh sơn thứ bốn đã bị đánh nứt vài đường!
Tòa linh sơn này cũng có pháp tắc quẩn quanh, không ngừng chữa trị cho những vết nứt hòng ngăn cản, hơn nữa tốc độ chữa trị không hề thua kém gì tòa linh sơn thứ ba.
Phong mang của Phương Thiên Long kích sắc bén, giữa kích mang vung vẩy không ngừng áp chế sức mạnh của cấm chế.
Tề Thiếu Huyền càng ra tay mạnh mẽ thì Tam Thập Tam Trọng Tử Khí Sơn Hà càng chiếu rọi giữa trời đất, Long kích chấn động Bát Hoang ngang nhiên đánh xuống.
Thần mang sáng chói hóa thành tử khí thần long chém về phía linh sơn thứ tư.
Thần năng vô tận dốc toàn bộ sức mạnh đánh cho cấm chế tòa linh sơn thứ tư sụp đổ.
Chiến lực của Tề Thiếu Huyền vốn đã không hề tầm thường, sau khi uống Hỗn Độn Bổ Thiên đan thể chất lại nảy sinh thế biến, siêu thoát đến cực hạn!
Y ra tay toàn lực bộc phát ra uy năng không thua kém gì một công kích toàn lực của Thiên tôn đỉnh phong!
Dù là tòa linh sơn thứ tư cấm chế che kín bầu trời cũng không thể chống đỡ được bao lâu đã bị Tề Thiếu Huyền mạnh mẽ mở ra được.
Vô số thiên kiêu nhìn thấy cảnh này trong mắt lập tức lộ ra vẻ chấn động.
“Không hổ là Tử Phủ Thánh tử, chỉ ba mươi sáu chiêu đã phá được tòa linh sơn thứ tư!”
“Sức chiến đấu cỡ này, chúng ta còn lâu mới bì kịp!”
“Không hổ đã từng là thiên kiêu mạnh nhất Đông Hoang, quả nhiên không thể coi thường!”
Sau đó, chúng thiên kiêu đều dời ánh mắt sang Vương Thần Hư.
“Có điều sao Thái Hư thánh tử mãi vẫn chưa phá được nhỉ?”
“Hình như ban nãy ta nghe Thái Hư thánh tử nói sẽ phá linh sơn thứ ba này dễ như trở bàn tay, chẳng lẽ là nghe lầm?”
“Hình như Thánh tử hơi yếu rồi, đánh lâu như vậy mà hiệu quả chẳng lớn mấy nhỉ?”
“Đều là thiên kiêu Hóa Thần sơ kỳ sao chênh lệch lại lớn thế?”
Vương Thần Hư lộ vẻ lo lắng, miệng lầm bầm: “Cái tấm màng này sao khó xuyên thủng thế?”
“Xuyên không thủng chẳng phải Vương mỗ sẽ mất hết mặt mũi sao!”
Linh sơn thứ tư và linh sơn thứ ba tuy đều cần phải có chiến lực Thiên tôn đỉnh phong mới có thể phá vỡ nhưng cấm chế của linh sơn thứ ba vẫn mạnh hơn linh sơn thứ tư một chút, hơn nữa năng lực tự chữa trị cũng cường đại hơn.
Công kích thông thường có thể mài mòn dần nhưng chắc chắn sẽ phải tốn rất nhiều thời gian!
“Haizz, cùng lắm thì sau này tiếp tục học làm rùa đen rụt đầu thôi!”
“Chó linh sơn, ngươi tiếp chiêu đi!”
Nếu cứ tiếp tục thế này thanh danh sẽ bị bôi xấu mất!
Huống hồ Tề Thiếu Huyền đã giải quyết xong đang khoanh tay chuẩn bị xem kịch hay kìa!
Vương Thần Hư không muốn lãng phí thời gian, dù có khắc mệnh cũng phải phá được linh sơn thứ ba này!
Nghĩ vậy, hắn ta lập tức ra tay thiêu đốt sáu trăm năm tuổi thọ ngưng tụ ra Hư Không Đại Thủ Ấn đột nhiên đánh về phía linh sơn thứ ba!
Công kích khắc mệnh lập tức khác biệt ngay!
Chưởng ấn mênh mông trút xuống lập tức đánh nát pháp tắc tòa linh sơn thứ ba.
Linh sơn to như vậy xuất hiện giữa trời đất, linh khí vô tận hóa thành thủy triều cuốn đi bốn phương tám hướng.
Linh sơn thứ ba... mở rồi!
Cuối cùng cũng mở được tòa linh sơn thứ ba, mặt mũi Vương Thần Hư đầy phấn chấn.
Hắn ta đắc ý nhìn Tề Thiếu Huyền, mũi vểnh lênh trời: “Tề Thiếu Huyền thấy chưa, chỉ cần vỗ một cái thôi, có lợi hại không?”
Tề Thiếu Huyền liếc hắn ta một cái lạnh lùng phun ra mấy chữ: “Sáu trăm năm!”
Khóe miệng Vương Thần Hư giật giật, trong lòng không kìm được xót xa!
Lần này thì lỗ to rồi, lãng phí những sáu trăm năm!
Nhưng mệnh thì cũng đã khắc rồi, há không ngông nghênh một phen?
Hắn ta ưỡn ngực cười lạnh, mạnh miệng nói: “Xếp hạng linh sơn của ta cao hơn ngươi.”
“Ngươi giảm thọ sáu trăm năm!”
“Linh khí linh sơn của ta nồng đậm hơn linh sơn của ngươi!”
“Ngươi giảm thọ sáu trăm năm!”
Vương Thần Hư khóc không ra nước mắt: “Có thể hay không nhắc đến sáu trăm năm được không?”
Tề Thiếu Huyền mặt không cảm xúc: “So với giảm năm trăm năm tuổi thọ, ngươi còn giảm nhiều hơn một trăm năm.”
Vương Thần Hư: “$%#% $#%? ? ?”
...
Chúng thiên kiêu nhìn Vương Thần Hư đang đứng ngạo nghễ trên tòa linh sơn thứ ba, khóe miệng không khỏi run rẩy.
Tên này đúng là tàn độc, khắc mệnh mà cứ như đùa vậy!
Không thể trêu vào không thể trêu vào, về sau nên rời xa tên này một chút!
Dù sao thì hở một chút là công kích giảm thọ thì ai mà chịu nổ!
Thẩm Thiên nhìn Vương Thần Hư cũng cảm thấy nhức trứng.
Tên này ăn chơi thật, thế này thì phải mất bao lâu mới bù đắp đủ tuổi thọ đây?
Vừa đến Tắc Hạ học cung hai ngày đã khắc hơn một ngàn năm tuổi thọ?
Kiểu khắp pháp này, rùa vạn năm còn không chơi lại!
Chẳng lẽ khắc mệnh cũng như chuyện kia, sẽ bị nghiện sao?
Chương 819: Ta còn chưa dùng sức sao ngươi đã bị phá rồi? (3)
Thẩm Thiên nhìn khuôn mặt tái nhợt, hai quầng mắt thâm đen của Vương Thần Hư khẽ vuốt cằm.
Chẳng trách thằng này lại được gọi là Thái Hư thánh tử!
Làm chuyện này liên tục như vậy, hao tổn nhiều tinh nguyên mà có thể không yếu sao?
“Trong các thiên kiêu đứng đầu Đông Hoang có lẽ chỉ mình Thần Tiêu Thánh tử là chưa ra tay!”
“Không biết, hắn sẽ khiêu chiến tòa linh sơn nào?”
“Dù sao thì cũng không thể thua kém Tử Phủ Thánh tử và Thái Hư thánh tử chứ!”
“Các ngươi nói Thần Tiêu Thánh tử có tấn công tòa linh sơn thứ nhất không?”
“Thế thì hơi quá, dù sao đó cũng là cấp Chân Thánh đấy!”
Chúng thiên kiêu có thể bái nhập Tắc Hạ Học Cung ai mà không phải là kẻ nổi bật trong thế hệ trẻ chứ?
Nhưng sau khi bọn họ gặp nhóm Thẩm Thiên thì mới phát hiện thực lực hai bên đúng là khác biệt nhau một trời một vực.
Lúc này, tất cả mọi người đều tò mò.
Trước 36 tòa linh sơn này Thẩm Thiên sẽ có biểu hiện khiến người ta kinh ngạc như thế nào?
Lúc này, thậm chí trong lòng Tô lão cũng dâng lên sự tò mò.
Dù sao tiểu tử này cũng là người được Đế quân coi trọng!
Giờ trong hai mươi tòa linh sơn đứng đầu chỉ còn lại hai tòa cuối cùng thứ nhất và thứ hai!
Với uy danh của Thần Tiêu Thánh tử chắc chắn sẽ không khiêu chiến những tòa linh sơn phía sau đâu!
Vậy cũng chỉ có thể lựa chọn mục tiêu là tòa linh sơn thứ nhất hoặc thứ hai mà thôi!
Nhưng linh sơn thứ nhất và linh sơn thứ hai lại không dễ dàng bị phá như vậy!
Muốn đánh bại tòa linh sơn thứ hai nhất định phải có chiến lực của Sơ kiếp Thánh nhân!
Năm ngàn năm đến nay, Tắc Hạ Học Cung chỉ có ba vị học viên mới tới có thể làm được điều này.
Ba người đó đều là tồn tại tuyệt đỉnh, sớm trở thành cường giả tuyệt thế xưng bá một phương!
Còn độ khó của tòa linh sơn thứ nhất cao hơn, cần có chiến lực Tứ kiếp Chân Thánh mới có thể phá được!
Từ khi Tắc Hạ học cung được thành lập tới nay chưa ai lập được kỷ lục này!
Không biết vị Thần Tiêu Thánh tử kỳ tài ngút trời kia có thể khiêu chiến thành công tòa linh sơn đứng đầu không!
Hoặc là hắn có tiếng chứ không có miếng, ngay cả tòa linh sơn thứ hai cũng không thể phá được!
Giờ khắc này Thẩm Thiên đang là tâm điểm của mọi sự chú ý!
Thẩm Thiên cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng từ bốn phương tám hướng dồn đến, khóe miệng giật giật.
Vốn hắn muốn lặng lẽ phát triển, lén lút cắt ít hẹ, không ngờ vừa tới Tắc Hạ học cung lại có ngay màn này!
Hơn nữa đám hẹ đệ hẹ muội bên cạnh ai nấy cũng đều thổi phồng bổn Thánh tử lên.
Haizz, đúng là muốn khiêm tốn cũng chẳng được.
Cũng may hiệu quả của mấy tòa linh sơn này cũng không tầm thường, là Thánh địa tu luyện, phá vỡ được cấm chế cũng còn có phần thưởng học phần và bảo vật, cũng coi như an ủi!
Đợi đã!
Thẩm Thiên như nghĩ ra gì đó, hai mắt tỏa sáng.
Nếu muốn giấu dốt chẳng phải đây là một cơ hội tốt sao?
Chỉ cần kỹ năng diễn xuất cao siêu tượng vàng Oscar không phải quá khó đạt, vậy chẳng phải sẽ gạt được đám nhóc con này sao?
Ừm, cứ làm thế đi!
Trong lòng Thẩm Thiên đã đưa ra quyết định, dạo bước đi đến tòa linh sơn thứ hai!
Quả nhiên, khi thấy Thẩm Thiên ra tay mọi người đều chăm chú nhìn theo.
“Thần Tiêu Thánh tử ra tay rồi!”
“Hắn lựa chọn tòa linh sơn thứ hai, không lựa tòa linh sơn thứ nhất sao?”
“Cũng đúng, linh sơn thứ nhất đúng là quá khó khăn, có thể khiêu chiến được tòa linh sơn thứ hai đã tương đối không tầm thường rồi!”
“Mọi người đoán xem Thần Tiêu Thánh tử cần mấy chiêu để phá vỡ tòa linh sơn thứ hai?”
Uy danh của Thẩm Thiên sớm đã dương danh ngũ vực, thậm chí còn bị đồn là Cực Đạo Thiên Tôn có thể chiến thắng Thánh nhân!
Trong mắt mọi người, Thẩm Thiên muốn phá vỡ tòa linh sơn thứ hai cũng sẽ không khó khăn lắm!
Nhưng thánh nhân cũng có mạnh có yếu!
Chiến lực của Thần Tiêu Thánh tử rốt cuộc có thể so với Thánh nhân mấy kiếp?
Chúng thiên kiêu đều đang chờ mong Thần Tiêu Thánh tử ra tay.
Bọn họ rất tò mò.
Thẩm Thiên mỉm cười, đi đến trước tòa linh sơn thứ hai.
Cùng với tử mang lấp lóe, trong tay hắn hiện ra một thanh chùy lớn màu tím!
Thẩm Thiên nhỏ giọng thầm thì: “Nện vài trăm chùy, miễn cưỡng phá vỡ linh sơn thứ hai hẳn đã đủ khiêm tốn rồi!”
Người người đều biết bản Thánh tử có sức chiến đấu Thánh giai, diễn giả quá chắc chắn sẽ không ai tin!
Vậy thì ta cứ giả vờ có thể so với Sơ kiếp Thánh nhân, như vậy hẳn có thể khiến người ta tin phục!
Thẩm Thiên một lòng giấu dốt, thậm chí ngay cả Định Hải Thần Chùy cũng không lấy ra!
Hắn sợ lực công kích mạnh quá sẽ hù dọa người khác.
Hắn thay bằng Tử Tiêu Kinh Thiên Chùy rồi lao về phía trước, đánh về phía tòa linh sơn thứ hai!
Thần mang của Tử Tiêu Kinh Thiên Chùy bắn ra, uy thế không ngừng rung chuyển, khí thế như cơn sóng kinh trời.
Nhưng trên thực tế, Thẩm Thiên chỉ thi triển một chút sức lực rất rất nhỏ!
Hoặc có thể nói... chỉ ném khẽ một cái!
“Keng!”
“Keng!”
“Keng!”
Mỗi lần công kích đều đánh cho cấm chế của tòa linh sơn thứ hai run rẩy dữ dội, pháp tắc chấn động.
Nhưng cấm chế của tòa linh sơn thứ hai vốn rất cứng cỏi, mãi vẫn chưa bị phá!
Thần năng khuấy động ra khiến vô số thiên kiêu rung động.
“Không hổ là Thần Tiêu Thánh tử có thể đánh cho cấm chế tòa linh sơn thứ hai thành ra thế này!
“Chắc hẳn không bao lâu là có thể chính thức mở ra được cấm chế!”
“Theo ta thấy sức chiến đấu của Thần Tiêu Thánh tử tuyệt đối trên Sơ kiếp thánh giả!”
“Đúng vậy đúng vậy, cho dù không đánh thắng nhưng chắc cũng không thua!”