Mặc dù Thẩm Thiên chỉ dùng sức bằng một cái ném nhưng vẫn đủ để khiến vô số thiên kiêu rung động tin phục.
Dù sao thì hiện tại cũng chỉ mình hắn có thể rung chuyển được tòa linh sơn thứ hai!
Có thể rung chuyển cấm chế Thánh giai trong mắt những người trẻ tuổi này đã là rất không tầm thường rồi!
Còn về chuyện Thiên tôn đấu vượt cấp Chân thánh, thậm chí Nguyên Anh vương cấp miểu sát Chân Thánh...
Ngại quá, ngay cả nghĩ bọn họ cũng không dám nghĩ!
“Kỹ năng diễn xuất của bổn Thánh tử quả nhiên vô địch, không đi làm diễn viên đúng là lãng phí tài năng quá!”
Thẩm Thiên vểnh tai nghe những lời bình luận của những thiên kiêu kia dành cho mình, khóe miệng nở nụ cười.
Haha, có thể so với Sơ kiếp Thánh giả sao?
Tốt lắm, ta đang cần chính lời đồn này!
Sức chiến đấu của bổn Thánh tử cũng chỉ có thể so được với Sơ kiếp Thánh giả mà thôi!
Ai nói có thể một búa đánh bay Lục kiếp Chân Thánh, còn gì mà một búa gõ chết Chân Thánh!
Tất cả đều là tin đồn, tin đồn!
Thẩm Thiên thấy cuối cùng dư luận đã đổi chiểu nên trong lòng kích động.
Chút kích động này làm...
Lực đạo của chùy trong tay hơi nhỉnh thêm “một chút xíu.”
Ôi, cũng chỉ có một chút xíu thế thôi.
Ngay sau đó cấm chế tòa linh sơn thứ hai liền vang lên tiếng nổ, hóa thành mảnh vỡ đầy trời!
Thần mang đã đánh tan hoàn toàn cấm chế, cảnh cửa Thiên sư thứ hai mở rộng
Giờ khắc này, toàn trường tĩnh mịch!
Chúng thiên kiêu đều không kìm được nuốt ngụm nước bọt: “Phá... vỡ rồi à?”
‘Chỉ bảy chùy đã phá vỡ rồi, mà còn là linh khí cực phẩm thôi?”
“Sao ta cảm giác sáu chùy trước đều chẳng có hiệu quả gì, chùy cuối cùng này mới là mấu chốt nhỉ?”
“Ta cũng cảm giác chùy cuối cùng kia rất mạnh, một chùy có thể so bằng sáu chùy!”
“Các ngươi nói, có phải chùy cuối cùng kia mới là thực lực thật sự của Thần Tiêu Thánh tử không?”
“Chậc, nếu nói vậy, thực lực của Thần Tiêu Thánh tử...”
Chúng thiên kiêu đều bị dọa phát sợ.
Bọn họ biết chiến lực của Thẩm Thiên bất phàm nhưng không ngờ lại khủng bố như thế.
Nên biết lúc Tề Thiếu Huyền tấn công linh sơn thứ tư phải dùng hết ba mươi sáu chiêu mới phá vỡ được.
Bây giờ Thẩm Thiên chỉ dùng bảy chùy là có thể phá được tòa linh sơn thứ hai có thể so với Sơ kiếp Thánh giả!
Hơn nữa chùy cuối cùng rõ ràng uy lực mạnh hơn gấp mấy lần!
Chậc!
Kinh khủng quá vậy!
Mọi người hít sâu một hơi.
Đáng sợ nhất là là vũ khí của Thẩm Thiên chỉ là Tử Tiêu Kinh Thiên Chuy!
Đây là một món linh khí cực phẩm, còn chẳng bằng thánh khí hạ phẩm.
Dùng linh khí cực phẩm có thể phá được linh sơn thứ hai?
Vậy nếu dùng thánh khí cực phẩm chẳng phải ngay cả tòa linh sơn đứng đầu cũng sẽ bị phá vỡ sao?
Nếu nói vậy thì đánh bay Chân thánh cũng không phải là không thể!
Thần Tiêu Thánh tử quả nhiên là cực đạo Thiên tôn, giờ mới thể hiện ra thực lực!
Mọi người đã hoàn toàn bị thực lực Thẩm Thiên thể hiện chinh phục.
Còn Thẩm Thiên thì đang bận hoài nghi nhân sinh.
Hắn nhìn cánh cửa linh sơn thứ hai, hơi sững ra.
Chuyện gì vậy?
Không phải vẫn đang tốt đẹp sao?
Sao không cẩn thận tăng có chút sức lực mà đã nát rồi?
Mọe nó, Hoang Thạch Đế quân của ta ơi!
Thế này chẳng phải công trình giả vờ của ta tan thành mây khói hết sao?
Bổn Thánh tử thề với trời là thật sự không hề dùng bao nhiêu sức lực
Thẩm Thiên cảm nhận được ánh mắt sùng bái từ bốn phương tám hướng bắn đến mà thấy tê cả da đầu.
Lần này chẳng những không thể giảm sức ảnh hưởng mà hình như còn nổi tiếng hơn rồi
Nguy rồi...
Làm sao đây...
Bổn Thánh tử một lòng muốn khiêm tốn nhưng thực lực không cho phép.
Giờ phải làm sao đây?
Nguy hiểm quá.
Thẩm Thiên nghe thấy các thiên kiêu xung quanh tán thưởng liền cảm thấy hoài nghi nhân sinh!
Bỗng nhiên, trong tiểu thế giới động thiên lấp lóe hào quang, pháp tắc chói rọi như màn trời trút xuống.
Một bóng dáng từ phía chân trời đi đến, dạo bước hư không, chân đạp thần hồng chói lọi.
Mỗi một bước dẫm xuống đều sẽ dẫm nát hư không, không gian sụp đổ thành phế tích, cực kỳ kinh người.
Người này trông khoảng chừng hơn hai mươi tuổi, áo trắng như tuyết, phong thần như ngọc, giống như thiên ngoại tiên siêu phàm thoát tục.
Cơ thể hắn ta thon dài thẳng tắp, trong mắt có phù văn thần bí lưu chuyển, đứng sừng sững giữa hư không, khí thế cực kỳ bá đạo giống như chiến thần thiếu niên quân lâm thiên hạ.
Trong các thiên kiêu Trung Châu có không ít người từng gặp nam tử này lúc này đang toát ra tia sợ hãi thán phục.
“Là huynh ấy, Thạch Thiên Tử!”
“Không ngờ thiếu niên chí tôn này cũng xuất hiện ở đây!”
Thạch Thiên Tử đứng ngạo nghễ giữa hư không, trước ngực có đế cốt đang bắn ra thần mang, khí thế như đào sông lấp biển.
Kinh khủng, cường đại, loá mắt!
Đây là cảm giác mà Thạch Thiên Tử đem đến cho tất cả mọi người.
Người này xuất hiện, tất cả mọi người cũng run rẩy theo, khí trường quét ngang Bát Hoang.
Trong ngươi hắn ta lấp lóe áo nghĩa vô tận, như ẩn chứa đạo lý của trời đất!
Đế cốt trước ngực hắn ta phóng ra uy áp vô tận giống như một vị đại đế thiếu niên đột nhiên xuất thế khiến người ta sợ hãi!
Có vài thiên kiêu tu vi hơi yếu đã không tự điều khiển được, hai chân mềm nhũn ra ngồi bệch trên mặt đất.
“Thạch Thiên Tử Điện hạ, sao Điện hạ lại tới đây?”
Có người kinh ngạc, mặc dù Thạch Thiên Tử cũng là học sinh mới nhưng địa vị có thể so với một vài đạo sư.
Trước khi gia nhập Tắc Hạ học cung, hắn ta đã theo Hoang Thạch Đế quân tu hành, thực lực căn bản không cùng một cấp bậc với những học sinh khác.
Nhân vật như vậy hoàn toàn không cần phải tới tiểu thế giới của tân sinh!
Chương 821: Thẩm Thiên? Thạch Thiên Tử? Cái tên cũng có chút liên quan (1)
Bỗng nhiên, Thạch Thiên Tử hành động.
Áo trắng của hắn ta phần phật, dạo bước đi về phía linh sơn thứ nhất.
Thần mang sau lưng hắn ta sáng chói, pháp tắc trời đất rung chuyển, hư không rung động kịch liệt rồi vỡ nát.
“Ta biết rồi!”
“Thiên tử Điện hạ muốn khiêu chiến linh sơn đầu tiên?”
“Không ngờ vị thiên kiêu tuyệt đại này lại muốn khiêu chiến linh sơn thứ nhất!”
Đây là linh sơn mạnh nhất trong tiểu thế giới này, cần phải có sức mạnh của Tứ kiếp Chân Thánh thì mới có thể phá vỡ được!
Nhưng bên ngoài từ lâu đã có lời đồn, Thạch Thiên Tử đã từng nghịch trảm Chân Thánh của Tà Linh giáo, thực lực rất mạnh!
Với chiến lực của Thạch Thiên Tử, muốn công phá linh sơn thứ nhất cũng không hẳn là khó.
Rất nhiều người lại nhớ tới Thẩm Thiên, không khỏi đem hai người ra so sánh với nhau.
“Thần Tiêu Thánh tử chỉ dùng bảy chiêu là có thể phá vỡ được tòa linh sơn thứ hai, chiến lực có thể so với Cực đạo Thiên tôn.”
“Không biết Thạch Thiên Tử Điện hạ phải mất mấy chiêu để công phá tòa linh sơn thứ nhất?”
Tất cả mọi người đều tò mò muốn xem thử rốt cuộc giữa Thạch Thiên Tử và Thần Tiêu Thánh tử ai mạnh ai yếu?
Một vị là thiếu niên chí tôn được vinh danh là thiên kiêu tuyệt đại dựa vào tu vi thiên tôn nghịch phạt Chân Thánh!
Một vị khác là Thần Tiêu Thánh tử nghe nói có thể một búa đánh chết Lục kiếp Chân Thánh!
Hai vị thiên kiêu kinh diễm như vậy hôm nay lại gián tiếp tỷ thí một trận, sao chúng thiên kiêu có thể không mong chờ được chứ?
Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía bóng dáng trong bầu trời.
Cuối cùng Thạch Thiên Tử đã ra tay, hắn ta tay không tấc sắt huy động quyền mang hực hực đánh thẳng vào linh sơn đầu tiên.
Quyền mang sáng chói bộc phát ra dị tượng kinh khủng, sáng chế và diệt thế luân chuyển không ngừng đang diễn sinh, hủy diệt, trùng sinh trong quyền mang!
Một quyền đấm ra cửu thiên cộng minh.
Quyền mang mênh mông ba ngàn dặm đánh cho hư không vô tận thành bột mịn.
Keng!
Một tiếng động vang lên!
Quyền ảnh to lớn đánh vào linh sơn thứ nhất.
Vô số cấm chế lập tức vỡ nát, hào quang bốn phía, trời đất run rẩy dữ dội!
Chỉ một chuyền mà suýt nữa đã hoàn toàn phá vỡ cấm chế của linh sơn thứ nhất.
Uy năng kinh khủng quá!
Linh sơn thứ nhất cũng không hề tầm thường, thần mang phóng lên tận trời, tạo dựng ra vô số đại trận pháp tắc từ trong vòm trời trút xuống.
Đây là pháp trận cường giả vô thượng mới có thể tạo dựng ra được, cho dù là Tứ kiếp Chân Thánh cũng không thể tùy tiện phá vỡ!
Thần mang sáng chói che kín linh sơn thứ nhất, tia sáng thần thánh giống như một thế giới không thể phá vỡ!
“Hừ!”
Thạch Thiên Tử hừ lạnh một tiếng, lại một lần nữa tiến lên, khí thế như nước thủy triều quét sạch trời đất!
Đế cốt trước ngực phát sáng, khí thế uy hách, năng lượng vô cùng kinh khủng từ trong đế cốt bạo phát ra.
Thần năng kinh khủng như con sóng đào cuồn cuộn ập tới khiến khí tức của hắn ta càng thêm kinh khủng, giống như đế giả tuyệt đại hạ phàm.
Thần mang quanh quẩn tay Thạch Thiên Tử mang theo thế vô địch ầm ầm bộc phát!
Quyền của hạo kiếp mênh mông chấn động trời đất.
Trời đất thất sắc, nhật nguyệt mất đi ánh sáng, giống như tất thảy đều sắp vỡ vụn trong hạo kiếp vô tận!
Dưới sự hỗ trợ của đế cốt, công kích của Thạch Thiên Tử thế như chẻ tre!
Cấm chế vô tận đang bị đánh phá!
Ầm!
Ầm!
Thạch Thiên Tử lại một lần nữa ra tay, đánh liên tục hai quyền lên linh sơn thứ nhất.
m thanh như tiếng sấm khiến người ta đau tim nhức óc, lồng ngực như muốn nổ tung.
Những thiên kiêu tu vi hơi kém đều bị uy thế tràn ra làm cho sắc mặt trắng bệt, cả người nằm tê liệt trên mặt đất.
Quá đáng sợ!
Chỉ với dư uy tản ra này cũng đủ khiến người ta sợ hãi rồi.
Nếu nghênh kích chính diện chỉ e là Thánh giả bình thường cũng không thể ngăn cản nổi, sẽ bị một quyền này đập chết!
Dưới công phạt bá đạo vô song của Thạch Thiên Tử, linh sơn thứ nhất cũng không thể chịu nổi, pháp tắc vô tận bị đánh vỡ, xích trật tự cũng bị ép thành bột mnj, thần quang hoàn toàn ảm đạm!
Ầm!
Một tiếng nổ mạnh vang lên!
Linh sơn mạnh nhất cuối cùng cũng bị mở ra!
Chúng thiên kiêu thấy vận liền thất thần hoa mắt, tâm thần dao động.
Chiến lực của Thạch Thiên Tử quá kinh khủng, chỉ với ba chiêu đã phá được linh sơn đầu tiên?
Hơn nữa chiến lực lúc không sử dụng vũ khí, tay không tấc sắc còn có thể so với Tứ kiếp Chân thánh?
Không biết, chiến lực thực sự của Thạch Thiên Tử rốt cuộc là mạnh nhường nào?
Có thể so với Ngũ kiếp Chân Thánh? Hay mạnh hơn cả Lục kiếp?
Quá kinh khủng!
Không hổ là thiếu niên chí tôn?
Chiến lực như vậy, quả nhiên không ai bằng!
Tất cả mọi người đều bị bóng dáng giữa vòm trời làm chấn động.
Nhưng sau khi linh sơn mở ra vẻ mặt Thạch Thiên Tử vẫn không hề có sự biến đổi gì.
Hắn ta không để ý tới tòa linh sơn thứ nhất mà nhìn về phía Thẩm Thiên: “Ngươi chính là Thần Tiêu Thánh tử?”
Đôi mắt lấp lóe, ánh mắt dọa người.
Vẻ mặt Thạch Thiên Tử rất lạnh lùng, khí tức lại vô cùng mạnh mẽ.
Uy áp đáng sợ giống như con sóng lớn cuốn tới, dấy lên cuồng phong vô tận!
Vẻ mặt của Thẩm Thiên cũng chẳng thay đổi, cơ thể thẳng tắp như cây tùng, sừng sững không ngã, không hề bị khí thế này làm ảnh hưởng.
Trong mắt hắn lấp lóe thần mang, trên mặt nở nụ cười ấm áp: “Chính là Thẩm mỗ!”
Chỉ vẻn vẹn hai câu đối thoại đơn giản đã khiến trời đất thất sắc.
Ánh mắt cả hai giao nhau, giống như thần năng vô hình không ngừng va chạm.
Trong chốc lát hư không cũng dao động, vỡ vụn từng mảnh.
Chúng thiên kiêu cảm thấy có một cỗ uy áp vô hình từ trong trời đấ tràn ra khiến tâm thần của họ vô cùng chấn động.
Chẳng lẽ hai vị thiên kiêu tuyệt đại này lần đầu gặp nhau đã muốn phân cao thấp?
Chương 822: Thẩm Thiên? Thạch Thiên Tử? Cái tên cũng có chút liên quan (2)
Cũng may uy thế nhanh chóng biến mất, không duy trì quá lâu.
Ánh mắt Thạch Thiên Tử thâm thúy, đôi mắt chói lọi như biển sao: “Nghe Linh Lung đường muội kể qua về chuyện của ngươi, cũng từng nghe đánh giá của Đế quân về ngươi, thật sự không tệ.”
Ngoài miệng mặc dù Thạch Thiên Tử nói không tệ nhưng thái độ lại vô cùng cao ngạo.
Không giống kiểu khách sáo giữa đồng bối mà giống như cường giả trưởng bối đang khích lệ hậu bối.
Rõ ràng, tên này cực kỳ kiêu ngạo.
Thẩm Thiên không nói gì, mà nhìn chằm chằm trán của Thạch Thiên Tử!
Trên đỉnh đầu Thạch Thiên Tử có vòng sáng khí vận lấp lánh!
Đó là một vòng sáng khí vận màu tím đậm, cực kỳ sáng chói trước nay chưa từng có.
Không hổ là thiếu niên chí tôn!
Trong lòng Thẩm Thiên âm thầm tán thưởng, khí vận của tên này đúng là mạnh nhất trong số những người hắn từng gặp!
Nói rằng là con riêng của ông trời chắc cũng chưa đủ miêu tả!
Tuổi còn trẻ đã có được lực chiến đấu đáng sợ như vậy, dựa vào tu vi Thiên tôn mà có chiến lực so được với Chân Thánh.
Dĩ nhiên thể chất, bối cảnh quan trọng nhưng không có khí vận kinh thế dĩ nhiên không thể làm được như vậy.
Không biết từ nhỏ đến lớn rốt cuộc tên này đã từng thu hoạch bao nhiêu cơ duyên nữa!
Cây hẹ này đúng là béo bở đến bất ngờ!
Nghĩ tới đây, khóe miệng Thẩm Thiên khẽ nhếch lên.
Hơn nữa trước đo Thẩm Thiên dùng sức quá mạnh, quá kiêu căng, vốn hắn còn đang nghĩ xem có cách nào để di chuyển lực chú ý của đám con nít kia không, không ngờ lại có kẻ tự chui tới cửa.
Tên này đã hấp dẫn toàn bộ sự chú ý của mọi người!
Không hổ là đứa con thiên mệnh khí vận lớn, quả nhiên có thể mang đến vận may cho bổn Thánh tử!
Nghĩ đến đây trong lòng Thẩm Thiên không kìm được nhộn nhạo, cũng không nén được cảm tình dành cho Thạch Thiên Tử.
Hắn chậm rãi thu hồi khí thế rất mực khiêm tốn, không còn đối chọi gay gắt với Thạch Thiên Tử nữa.
Trong lúc nhất thời, trong mắt các thiên kiêu, khí thế của Thạch Thiên Tử đã tăng mạnh lên nên nghiễm nhiên trở thành tiêu điểm chú ý của tất cả mọi người.
Về phần Thần Tiêu Thánh tử mặc dù vẫn thâm bất khả trắc, nhưng hình như cũng không phải là cường thế lắm.
Dần dần, mọi người cũng không chú ý đến hắn nữa.
Thực lực không tệ, nhưng không xứng được Đế quân tán thưởng như vậy.
Trong lòng Thạch Thiên Tử tự nói, cũng thu hồi khí thế của bản thân, không còn hùng hổ dọa người nữa.
Hắn ta ném cho Thẩm Thiên một lệnh bài, hờ hững nói: “Dùng lệnh bài này có thể bái kiến Đế quân!”
“Tuy nhiên người thanh niên, sau này khiêm tốn lại một chút đi!”
Thạch Thiên Tử nhìn sâu vào mắt Thẩm Thiên sau đó mới quay người rời đi tiến vào linh sơn thứ nhất.
“Ài!???”
Thẩm Thiên vừa kịp phản ứng lại thì Thạch Thiên Tử đã rời đi.
Đáng tiếc.
Hắn vốn còn định nói thêm vài điều.
Chẳng hạn như kết mối thiện duyên, rảnh thì cùng nhau đi phó bản gì đó...
Không ngờ tiểu tử này lại đi nhanh như vậy!
Cây hẹ khí vận cao như vậy mà cứ để hắn ta chạy mất như thế đúng là hơi đáng tiếc!
Tuy nhiên không sao, về sau còn rất rất nhiều cơ hội!
Dù sao tất cả mọi người cũng đều ở Tắc Hạ Học Cung, cây hẹ này sao chạy trốn được?
Ôi ôi ôi ôi ôi ôi~
“Tên khốn này dám uy hiếp sư đệ sao?”
Trương Vân Hi thấy Thạch Thiên Tử cao cao tại thượng, trước khi đi còn buông lời dọa dẫm thì lập tức nổi cơn thịnh nộ, suýt chút nữa thì không nén lại được.
Nếu không có Trương Vân Đình kịp thời kéo lại thì có thể nàng ta đã xông lên động thủ rồi.
Trương Vân Đình sợ đến mức đầu đầy mồ hôi khóe miệng giật giật điên cuồng.
“Vân Hi, bình tĩnh một chút!”
“Không thể động một tí là chém chém giết giết được!”
“Chúng ta vừa mới đến Trung Châu, dĩ hòa vi quý, dĩ hòa vi quý.”
Nếu muội đánh người khác thì cũng thôi đi, cùng lắm vi huynh cùng đánh với muội!
Vấn đề là bà cô à, ít ra muội phải nhìn xem đối thủ là ai chứ?
Đây chính là Thạch Thiên Tử, chiến lực vô song có thể so với Chân Thánh đấy!
Ngoại trừ sư đệ còn có thể vật tay với hắn ta ra thì chúng ta ai có thể đánh thắng được hắn ta chứ?
Muội thật sự cho rằng người ta sẽ không đánh nữ nhân à?
“Hừ!”
Trương Vân Hi hừ lạnh một tiếng: “Khốn kiếp, sư đệ nào có trêu chọc gì hắn, hắn dựa vào cái gì mà cứ nhắm vào sư đệ thế?”
Trương Vân Đình chỉ có thể cười khổ lắc đầu, hắn ta nào biết được vì sao Thạch Thiên Tử nhằm vào Thẩm Thiên?
Bỗng nhiên, Vương Thần Hư đột ngột chen vào một câu: “Ta biết vì sao Thạch Thiên Tử không vừa mắt với Thẩm huynh.”
Chúng thiên kiêu lập tức hiếu kì, nhìn về phía Vương Thần Hư: “Vì sao?”
Vương Thần Hư cười thần bí: “Bởi vì hắn ta tên Thiên Tử, còn tên của Thẩm huynh chỉ có một chữ “Thiên”.”
Chư thiên kiêu: “...”
Tặc, cũng có lý, có vẻ cũng đúng đấy.
Nhưng mà, cái miệng của tiểu tử Thái Hư thánh địa này sao có thể hèn hạ vậy chứ?
Cũng may Thạch Thiên Tử đã rời đi rồi nếu không chắc chắn tên này sẽ bị ăn một trận no đòn!
Không, không chỉ no đòn thôi đâu!
Có lẽ tên này sẽ bị Thạch Thiên Tử đánh chết, có khắc hết cái mạng nhỏ đó cũng vô ích!
Tô lão đi tới, cao giọng nói: “Tân sinh có thể tiến vào linh sơn của mình, trong học cung đã chuẩn bị sẵn bảo vật và thẻ học phần!”
“Còn những học viên không mở được linh sơn cũng có thể bắt đầu mắc lều trướng, xây nhà.”
“Các ngươi nghỉ ngơi ở đây, lát nữa sẽ có đạo sư đến truyền thụ nội dung bài học.”
Sau khi Tô lão sắp xếp ổn thỏa mọi việc rồi vội vàng rời đi.
Các thiên kiêu thế hệ này đều quá mức tài giỏi, ông cần phải báo cho các cường giả trong học viện để có những sắp xếp khác.