Rất nhiều thiên kiêu nghe thấy Tô lão nói vậy đều vô cùng buồn bã.
Bọn họ chưa mở được linh sơn cũng có nghĩa là chưa có tư cách được hưởng thụ linh khí mênh mông trong linh sơn.
Nhưng tài nghệ không bằng người không thể làm gì, những thiên kiêu này chỉ có thể ngoan ngoãn đi dựng nhà để ở.
Bằng không, tối nay bọn họ sẽ thật sự phải ở ngoài đường đấy.
Còn các đệ tử chân truyền của Thần Tiêu thánh địa thì đều ở trong tòa linh sơn thứ hai mươi mốt.
Chúng thiên kiêu trong lòng vô cùng hâm mộ nhưng lại không thể làm được gì.
Ai bảo thiên kiêu nhà mình không mở ra được linh sơn chứ!
Sau đó, Thẩm Thiên cáo biệt mọi người tiến vào tòa linh sơn thứ hai.
Linh vụ trong tòa linh sơn thứ hai mờ mịt lượn lờ, lưu hà như sóng nước không ngừng phun trào.
Linh khí nồng nặc phô thiên cái địa, ngay cả không khí cũng trở nên ướt át, lờ mờ ngưng tụ thành linh dịch tinh thuần.
Thẩm Thiên vừa vào trong đã cảm thấy tinh thần sảng khoái, toàn thân thoải mái giống như đang được vùng vẫy thỏa thích trong đại dương linh lực vậy!
Linh khí nơi này quá nồng đậm, vượt xa gấp trăm ngàn lần bên ngoài!
Linh khí đầy trời đều hóa thành linh vụ, thậm chí còn đạt tới mức độ linh khí hóa thành linh dịch.
Nếu người bình thường có thể tiến vào nơi đây, nói không chừng có thể trực tiếp đạt đến Trúc Cơ, mở ra cuộc đời tu luyện mowiss.
Không hổ là tòa linh sơn xếp hạng hai trong ba mươi sáu tòa linh sơn, quả thật không tầm thường.
“Nơi này không tệ, chất lượng không khí tuyệt thật!”
Thẩm Thiên không kìm được cảm thán một tiếng, nơi này còn tuyệt vời hơn cả Thánh tử phong của hắn nữa!
Hơn nữa trên linh sơn còn có một nơi tu luyện có đầy đủ mọi thứ, không cần công sức mua sắm thêm gì nữa.
Trên đỉnh tòa linh sơn thứ hai có một đại điện.
Đại điện vàng son lộng lẫy, hào hùng khí thế, được xây dựng từ linh kim quý giá.
Trong địa điện có nơi để nghỉ ngơi
Trên bàn ở đại sảnh có đặt một lệnh bài và ba cây thánh dược cực phẩm.
Thẩm Thiên nhìn thấy cảnh tượng này thì khóe miệng khẽ nhếch lên: “Đại gia, Tắc Hạ học cung đúng là hào phóng thật!”
Những thứ này chính là phần thưởng mà Tô lão nói.
Ba cây thánh dược cực phẩm này vô cùng quý giá, thậm chí có thể đem đổi một kiện Thánh khí.
Nếu những người khác có thể nhận được ba cây thánh dược cực phẩm này chắc chắn sẽ cực kỳ vui vẻ, còn Thẩm Thiên thì cũng chẳng để ý gì mấy, chỉ có thể nói là dệt hoa trên gấm.
Dù sao thì hắn cũng rất có tiền mà.
Thẩm Thiên để ý đến tấm lệnh bài kia hơn.
Đó là một tấm lệnh bài cổ xưa, phía trên có khắc chữ “Nhị” lớn!
Thẩm Thiên nhìn thấy chữ này khóe miệng không kìm được giật giật.
Cái con số này hình như hơi...
Thẩm Thiên nhanh chóng hiểu ra được tác dụng của lệnh bài này, đây chính là lệnh bài điều khiển linh sơn thứ hai.
Có thể sử dụng lệnh bài này để điều khiển đại trận của linh sơn thứ hai.
Tốt xấu gì cũng là đại trận có thể so với Sơ kiếp thánh nhân, vẫn sẽ có tác dụng nhất định.
Sau khi Thẩm Thiên cầm lệnh bài linh sơn thứ hai trong tay, lệnh bài bắn ra tia sáng vô cùng xán lạn.
Trong đầu Thẩm Thiên lập tức có thêm một vài thông tin.
Theo lời lúc trước Tô lão nói, sau khi mở được linh sơn không chỉ có thể nhận được phần thưởng bảo vật mà còn có phần thưởng học phần!
Và những thông tin ban nãy Thẩm Thiên được biết chính là học phần về tài khoản.
Học phần hơi giống linh thạch ở ngoại giới, đây là tiền tệ giao dịch thường gặp nhất ở Tắc Hạ học cung.
Nó có thể dùng để đổi công pháp bí thuật, bảo vật tài nguyên, cũng có thể đổi quyền hạn sử dụng bảo địa tu luyện.
Nên biết Tắc Hạ học cung truyền thừa lâu đời, nội tình thâm hậu khó có thể tưởng tượng, thậm chí ngay cả đế kinh hoàn chỉnh cũng có thể đổi được!
Nhưng tất thảy đều phải đổi bằng học phần, mà học phần thì chỉ có thể thu hoạch bằng cách hoàn thành nhiệm vụ.
Có thể nói, ở Tắc Hạ học cung thứ được người ta coi trọng nhất chính là học phần.
Thẩm Thiên nhìn con số ghi trên học phần là mười vạn điểm học phần.
Khoản điểm tích lũy này có thể được coi là một khối tài sản khổng lồ.
Mười vạn điểm học phần đủ để được xem một bộ Đế kinh hoàn chỉnh bao gồm cả chương cấm kỵ!
Nếu để học viên khác đạt được, thậm chí có thể thay đổi vận mệnh.
Thẩm Thiên nhìn lệnh bài của linh sơn thứ hai, nhớ tới lệnh bài Thạch Thiên Tử ném cho hắn.
Hắn lấy lệnh bài kia ra bắt đầu đánh giá tỉ mỉ.
Trên lệnh bài khắc hoa văn kỳ dị giống như ẩn chứa đại đạo của trời đất, vô cùng thâm ảo.
Chữ “Hoang” cường tráng mạnh mẽ khắc chính giữa lệnh bài, khí thế mênh mông như biển hơi giống với Đặc Chiêu Ngự Lệnh của hắn.
Thẩm Thiên vuốt ve lệnh bài trong tay: “Thứ này có thật sự thần kỳ vậy không, chỉ cần kích hoạt là sẽ được gặp Hoang Thạch Đế quân?”
Chẳng lẽ đây là Triệu hoán lệnh, chỉ cần kích hoạt Hoang Thạch Đế quân sẽ lập tức đích thân chạy tới?
Nghĩ đến đây khóe miệng Thẩm Thiên khẽ nhếch lên, trong lòng hơi kích động.
Dù sao Hoang Thạch Đế quân thật sự rất mạnh.
Sau khi chuẩn bị sẵn sàng, Thẩm Thiên thôi động pháp lực rót vào trong lệnh bài.
Lệnh bài này lập tức bắn ra tia sáng vô cùng xán lạn.
Hào quang rực rỡ quanh quẩn trên lệnh bài ngưng tụ thành hình dạng một quả cầu!
Trong lòng Thẩm Thiên bắt đầu nảy sinh một suy nghĩ hoang đường, khẽ lầm bầm: “Ra đi, Pikachu!
Đúng vậy, hình dáng quả cầu này cực kỳ giống Pokeball triệu hoán Pikachu!
Nhưng Pikachu không hề xuất hiện!
Tia sáng của quả cầu càng lúc càng lớn giống như trở thành một cái hố sâu sắp nuốt chửng lấy Thẩm Thiên.
Sau khi cảm nhận được sức mạnh to lớn ẩn chứa trong tia sáng, khóe miệng Thẩm Thiên khẽ giật giật!
Bổn Thánh tử còn chưa kịp phản ứng đã bị đánh lén rồi sao?
Ừm, thẳng thắng mà nói, rất đột ngột...
Chương 824: Thẩm Thiên? Thạch Thiên Tử? Cái tên cũng có chút liên quan (4)
Trước mắt đột nhiên chói sáng rực rỡ, Thẩm Thiên nhanh chóng cảm nhận được vị trí bản thân đang chuyển đổi.
Hắn nhanh chóng xuất hiện trong một hư không, trong không gian trắng xóa này đột nhiên có bóng hai người đang đứng.
Một trong hai người mặc áo trắng, thân hình thẳng tắp giống như trường thương ngút trời, toàn thân tản ra khí tức lạnh lùng kiêu ngạo.
Trong con ngươi hắn ta như có tia sáng vô tận lấp lánh, Đế cốt trước ngực đầy những thần văn huyền diệu, chỉ đứng đó thôi mà đã tựa như trung tâm thế giới.
Đúng vậy, người này chính là thiên kiêu vô thượng Trung Châu trước đó Thẩm Thiên mới gặp không lâu, Thạch Thiên Tử!
Một bóng dáng khác trông có vẻ cực kỳ bình thường.
Ông ta mặc bộ đồ dài màu tím nho nhã, trông khoảng tầm ba bốn mươi tuổi.
Người này quanh thân không có chút ba động pháp lực nào, trông giống như một văn sĩ phàm nhân bình thường.
Nhưng mà Thẩm Thiên lại không vì thế khinh thường ông ta, bởi vì ông ta quá mức bình thường.
Ở một nơi không tầm thường xuất hiện một người tầm thường như vậy, điều này vốn đã để lộ rõ sự bất phàm của ông ta!
Hơn nữa nhìn thái độ của Thạch Thiên Tử đối với người kia cũng cực kỳ cung kính. Với tính cách đáng ghét của tên này mà có thể khiến hắn ta phải cung kính thậm chí là tôn thờ như vậy...
Nếu Thẩm Thiên đoán không nhầm thì chỉ có Hoang Thạch Đế quân!
Hoang Không Hư Cảnh, tiểu thế giới do Hoang Thạch Đế quân dựng ra.
Người có thể bước vào thế giới này, đều là người được Hoang Thạch Đế quân công nhận.
Nếu không cho dù là tồn tại cấp bậc Đại Thánh cũng không thể tự tiện xông vào.
Hoang Thạch Đế quân là nhân vật truyền kỳ của Trung Châu, thậm chí là vô địch, đã đứng ở vị trí đỉnh cao mấy ngàn năm nay!
Nam tử áo tím trông có vẻ bình thường trước mặt cho dù mạnh như Thạch Thiên Tử cũng vô cùng cung kích.
Hắn ta cung kính đứng trước mặt Hoang Thạch Đế quân cung kính nói: “Đế quân, con đã gặp Thẩm Thiên rồi.”
“Tuy kẻ này đúng là có chút bản lĩnh nhưng hình như cũng không phải kinh diễm gì.”
Hoang Thạch Đế quân đã truyền Đặc Chiêu Ngự lệnh mời Thẩm Thiên đến Tắc Hạ học cung thì cũng thôi đi.
Thậm chí ông ta còn mở lời, nếu Thẩm Thiên bằng lòng ông ta có thể đích thân dạy bảo Thẩm Thiên một thời gian.
Nên biết ông ta là Đế quân, là tín ngưỡng của Đại Hoang Tiên triều và cũng là tín ngưỡng của Thạch Thiên Tử.
Dù là kẻ kiêu ngạo như Thạch Thiên Tử thì cũng vô cùng sùng bái Hoang Thạch Đế quân.
Lúc trước Thạch Thiên Tử biết tin Đế quân bằng lòng chỉ dạy mình đã hưng phấn đến mức mấy ngày trắng đêm khó ngủ.
Tồn tại như vậy mà bằng lòng đích thân chỉ dạy Thẩm Thiên thì cũng thôi đi, sao còn phải hỏi ý Thẩm Thiên trước?
Thế nào gọi là nếu Thẩm Thiên bằng lòng?
Chẳng lẽ tên nhóc con miệng hôi sữa này có thể không bằng lòng sao?
Đúng vậy, địch ý của Thạch Thiên Tử đối với Thẩm Thiên đã từ đây mà ra.
Tuy Thẩm Thiên thể hiện thiên phú không tầm thường, vượt xa thiên kiêu ngũ vực khác, nhưng Thạch Thiên Tử cũng không cho rằng hắn xứng đáng được Đế quân coi trọng đến như vậy.
Dù sao trong năm ngàn năm Tắc Hạ học cung được sáng lập, thiên kiêu tuyệt thế có thể so được với Thẩm Thiên mặc dù không nhiều nhưng cũng không phải không có.
Nhưng chưa hề có ai được Hoang Thạch Đế quân coi trọng như Thẩm Thiên, ngay cả Thạch Thiên Tử cũng thua kém!
Thẳng thắn mà nói, thân là đích truyền duy nhất của Hoang Thạch Đế quân hiện nay, Thạch Thiên Tử cảm thấy hơi ghen tỵ.
Trên mặt Hoang Thạch Đế quân nở nụ cười mỉm, trông rất phong đạm khinh vân.
“Thẩm Thiên, không đơn giản như những gì con thấy đâu.”
“Thiên phú của hắn cao hơn con rất nhiều, thực lực cũng mạnh hơn con một chút.”
Thạch Thiên Tử sửng sốt, không ngờ Đế quân lại đánh giá cao Thẩm Thiên như vậy.
Nên biết, hắn ta là chí tôn thiếu niên truyền kỳ có thiên phú mạnh nhất Đại Hoang Tiên triều từ lúc sáng lập đến nay.
Từ nhỏ Thạch Thiên Tử đã là tâm điểm chú ý của mọi người, được tất cả vây quanh nịnh nọt, tự xưng là vô địch trong cùng thế hệ, không ai có thể chống lại hắn ta!
Đây là sự tự tin của hắn ta, cũng là sức mạnh của hắn ta!
Hoang Thạch Đế quân nói hắn ta không bằng Thẩm Thiên, dĩ nhiên Thạch Thiên Tử không phục.
Thạch Thiên Tử nổi giận nói: “Con không tin, Thẩm Thiên này con chỉ cần một tay là có thể trấn áp được.”
Uy danh của Thẩm Thiên truyền xa, nghe nói đã từng đánh bại Chân Thánh!
Nhưng với Thạch Thiên Tử mà nói, chiến tích này đủ để hắn ta phải biến sắc!
Huống hồ trước đó Thẩm Thiên chỉ thể hiện ra chiến lực cùng lắm là so với Sơ kiếp Thánh nhân.
Còn Thạch Thiên Tử thì sao?
Hắn ta đã từng nghịch phạt Chân Thánh của Tà Linh giáo, chiến lực vô song, trấn áp Thần Tiêu Thánh tử không phải dễ như trở bàn tay sao?
Hoang Thạch Đế quân không nói gì, chỉ chậm rãi lắc đầu.
Tư chất của Thạch Thiên Tử không tầm thường nhưng lại quá mức kiêu ngạo, như vậy không có lợi cho việc trưởng thành trong tương lai.
Phải để cho hắn ta biết nhân ngoại hữu nhân thiên ngoại hữu thiên, ngũ vực còn ẩn giấu rất nhiều bí ẩn lớn, thậm chí là rất nhiều tồn tại khiến hắn ta phải kiêng kỵ.
Quá mức tự tin và kiêu ngạo sẽ trở thành gông cùm xiềng xích của bản thân, tương lai sẽ bị thua thiệt!
Đúng lúc này, hư không phun trào, bóng dáng Thẩm Thiên xuất hiện.
Hai người lập tức cảm ứng được, ánh mắt đều nhìn sang.
Ánh mắt Thạch Thiên Tử khựng lại, không ngờ bọn họ đang nói về Thẩm Thiên thì Thẩm Thiên lại tới.
Thẩm Thiên thấy hai người nhìn sang liền mỉm cười tiến đến, chắp tay cung kính nói:
“Gặp qua Hoang Thạch Đế quân!”
Chương 825: Thẩm Thiên vs Thạch Thiên Tử! (1)
Hành vi của Thẩm Thiên vô cùng nho nhã, không kiêu ngạo không sợ sệt, vô cùng lễ phép.
Dù sao vị trước mặt cũng là cường giả tuyệt thế đứng đầu ngũ vực, tung hoành ngũ vực.
Mặc dù ông ta trông tương đối bình thường, nhưng thực lực không thể nghi ngờ.
Huống hồ Hoang Thạch Đế quân trong lòng luôn vì thiên hạ, là thủ hộ giả của ngũ vực, rất đáng được người trong thiên hạ tôn kính.
Đối mặt với cường giả tuyệt đại như vậy, đương nhiên Thẩm Thiên sẽ không vô lễ.
Ừm, nguyên nhân chủ yếu vẫn là vì... không đánh lại.
“Cuối cùng ngươi cũng đến rồi!”
Hoang Thạch Đế quân mỉm cười, ánh mắt dừng trên người Thẩm Thiên mang theo vẻ hòa ái của vị trưởng bối.
Nhưng Thạch Thiên Tử thì không hề vui vẻ, sự không phục trong lòng hắn ta được bày hết lên mặt.
Thạch Thiên Tử đi đến trước mặt Thẩm Thiên, nói: “Thẩm Thiên, đánh với ta một trận.”
Hắn ta muốn đánh với Thẩm Thiên một trận, xem thử rốt cuộc ai mạnh ai yếu.
Thẩm Thiên sửng sốt, nhìn Thạch Thiên Tử chiến ý dào dạt bất đắc dĩ không hiểu tại sao.
Tiểu tử này làm sao vậy?
Sao cứ như ăn phải thuốc nổ thế?
Vừa gặp mặt đã muốn khiêu chiến với bổn Thánh tử?
Xuất phát từ tâm tư lễ nghĩa với hẹ tốt, Thẩm Thiên lắc đầu.
“Thiên Tử huynh, huynh và ta mặc dù không phải lần đầu gặp mặt, nhưng gặp mặt đã đánh không hay đâu!”
Thạch Thiên Tử hơi sững sờ, hắn ta không ngờ Thẩm Thiên lại từ chối mình!
Tu hành như con thuyền đi ngược dòng nước, chiến đấu với tu tiên giả mà nói là phương thức để thăng tiến tốt nhất và nhanh nhất.
Vậy mà Thẩm Thiên lại từ chối, trong lúc nhất thời Thạch Thiên Tử không thể nào phản ứng lại được.
Từ chối khiêu chiến của người khác hoặc là thực lực quá cường đại, khinh thường khiêu chiến của kẻ yếu.
Hoặc là thực lực quá yếu, tự biết không địch lại, dù chấp nhận cũng sẽ bị đánh.
Thạch Thiên Tử cảm thấy, Thẩm Thiên chắc chắn không phải là vế trước.
Nghĩ tới đây, Thạch Thiên Tử lạnh lùng nói: “Cùng lắm thì ta áp chế tu vi đồng cấp với ngươi!”
Chiến đấu cùng giai công bằng Thạch Thiên Tử không tin như thế mà Thẩm Thiên còn từ chối mình.
Nhưng Thẩm Thiên vẫn lắc đầu từ chối: “Thiên Tử huynh, vẫn thôi đi thì hơn.”
Từ trước đến nay hắn luôn dùng đức phục người, không thích nhất chém chém giết giết.
Nhất là, lúc đối mặt với loại hẹ tốt như thế này, lỗ như hắn không cẩn thận đánh tiểu tử này mạnh quá khiến hắn nảy sinh thành kiến với bổn Thánh tử thì sao?
Vậy thì sao bổn Thánh tử còn thu hoạch hẹ được?
Đây là cây hẹ siêu béo bở, Thẩm Thiên không muốn để xảy ra bất kỳ sai lầm gì.
Mang theo suy nghĩ này nên dù Thạch Thiên Tử có nói đến rách mồm Thẩm Thiên vẫn lắc đầu từ chối!
Thạch Thiên Tử tức đến mực giẫm chân, không ngờ tiểu tử Thẩm Thiên này lại cứng đầu như vậy, căn bản không chịu chấp nhận lời khiêu chiến của mình.
Nếu không phải Hoang Thạch Đế quân đang có mặt ở đây thì nói không chừng hắn ta đã trực tiếp xông đến ép Thẩm Thiên phải ra tay rồi.
Đúng lúc này, Hoang Thạch Đế quân mở miệng cười: “Thẩm Thiên, nếu ngươi chiến thắng, bản đế sẽ tặng ngươi một gốc đế dược!”
Đế dược?
Thẩm Thiên hai mắt tỏa sáng: “Nếu Thiên Tử huynh đã thành tâm mời, Thẩm mỗ nguyện ý giúp huynh hoàn thành ước vọng.”
“Thiên Tử huynh, Thẩm mỗ xin chiến!”
Thẩm Thiên trịnh trọng nhìn Thạch Thiên Tử, giống như đã bị hắn ta làm động lòng!
Thạch Thiên Tử: “???”
Tiểu tử này ban nãy không phải luôn một mực từ chối, ra vẻ sợ tổn thương hòa khí sao?
Bổn Điện hạ tốn bao nhiêu miệng lưỡi cũng không thấy hắn đồng ý, kết quả vừa thấy có bảo vật là có động lực ngay sao?
E là không phải tiểu tử này muốn tỷ thí với bổn Điện hạ mà mục đích là vì Đế dược kia kìa!
Khóe môi Thạch Thiên Tử giật điên cuồng!
Hắn ta từng nghe nói về vị Bích Liên Thiên tôn của Thần Tiêu thánh địa, xem ra Thẩm Thiên đã đi theo lão ta học được không ít thứ!
Thẩm Thiên mặt không đỏ tim không đập, mặt mũi vô cùng tự nhiên.
Ừm, bổn Thánh tử đơn thuần chỉ muốn luận bàn với Thạch Thiên Tử!
Không phải vì đế dược gì đó đâu!
Chẳng qua là vật ngoài thân…
Tuy nhiên nếu được tặng không, vậy thì dĩ nhiên không khách sáo rồi.
Đại dược cấp bậc này trong tiểu kim khố của bổn Thánh tử không còn hàng tích trữ nữa!
Thạch Thiên Tử nhìn thấy vẻ tươi cười của Thẩm Thiên sắc mặt trở nên lạnh lùng.
Tiểu tử này vui vẻ đồng ý như vậy giống như sắp được tặng không đế dược vậy!
Không nghe rõ sao?
Đánh thắng Thạch mỗ mới được ban thưởng!
Đúng là xem thường Thạch Thiên Tử hắn ta, không coi hắn ta ra gì!
Thạch Thiên Tử nhún người nhảy lên, hóa thành một vệt thần quang lao thẳng lên trời.
“Thẩm Thiên, đánh với ta một trận!”
Thạch Thiên Tử hét lớn, hắn ta muốn xem thử Thẩm Thiên dựa vào cái gì mà dám đấu với hắn ta?
Thẩm Thiên mỉm cười, bước chân điểm nhẹ nhảy lên một bên khác trên bầu trời.
Trước khi ra tay, Thẩm Thiên mỉm cười nói: “Thiên Tử huynh, trận này coi như một trận đấu hữu nghị, tới điểm thì dừng có được không?”
Cho tới giờ khắc này, Thẩm Thiên vẫn chưa quên kế hoạch thu hoạch hẹ.
“Nói nhảm nhiều quá, đấu!”
Thạch Thiên Tử xuất thủ trước, một quyền uy thế vô địch đánh ra, chấn động trời xanh!
Trong chốc lát, hư không vỡ nát.
Một quyền trông có vẻ bình thường này lại ẩn chứa sự khủng bố, đủ để làm bị thương, thậm chí là diệt sát Thánh giả!
Nhưng lúc đòn công kích của Thạch Thiên Tử sắp rơi xuống người Thẩm Thiên thì bóng dáng cảu Thẩm Thiên bỗng nhiên biến mất.
Dưới chân hắn điện quang lấp lóe, thân hình như tật ảnh, hóa thành điện quang mãnh liệt xuất hiện ở một vị trí khác trong nháy mắt!
Công kích của Thạch Thiên Tử thất bại, tạo ra một lỗ lớn trong hư không.
Nhưng hắn ta phản ứng lại rất nhanh, trở tay đánh một quyền về phía Thẩm Thiên vừa đặt chân.