Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 282



Ầm!

Một tiếng nổ lớn vang lên!

Trường hà năng lượng do chúng thiên kiêu diễn hóa ra bị một côn nện vỡ nát!

Sau đó Thần Viên một lần nữa ra tay, dùng khí thế sét đánh không kịp bưng tai đánh xuống, trong nháy mắt đã đánh về phía các thiên kiêu tân sinh!

Keng keng keng!

Chỉ mấy côn đơn giản đã đánh cho toàn bộ thiên kiêu tân sinh ngã nhào trên mặt đất.

Ai nấy đều bị đánh cho đầu đầy những cục u, nằm kêu rên đau đớn!

Chúng thiên kiêu đều thất sắc, tâm thần chấn động.

“Con vượn này hung tàn quá, may mời sư huynh kỳ trước ra tay!”

Bởi vì hôm nay là ngày tân sinh đến báo danh nên trong viên không có nhiều học sinh cũ.

Đông đảo tân sinh đều mất hồn thất sắc, thực lực Thần Viên này quá mạnh, bọn họ còn lâu mới có thể ngăn cản được.

Cũng chỉ còn cách mời những sư huynh sư tỷ đã ở trong học cung tiến tu nhiều năm kia ra tay mới có tư cách giao phong với tên này!

“Tên này rốt cuộc là ai?”

Rất nhiều thiên kiêu tân sinh lúc này đều thầm chấn động.

Mà lúc này, cuối cùng cũng có học sinh cũ nghe tin chạy tới: “Tên khốn, là yêu nghiệt phương nào mà dám xông vào...”

“Khốn kiếp!!!”

Học sinh cũ vừa nhìn thấy con khỉ này, miệng điên cuồng run rẩy: “Chư vị sư đệ, vi huynh chợt nhớ ra chăn mền trong phòng còn chưa gấp xong.”

“Tên này các đệ nên đi tìm những người khác trấn áp đi! Vi huynh ta xin cáo từ trước không cần tiễn!”

Thiên kiêu tân sinh vội vàng cản lại: “Sư huynh, bọn đệ đi xếp chăn mền giúp huynh!”

“Nhờ huynh thi triển thủ đoạn lôi đình trấn áp con khỉ này, để con yêu nghiệt này biết viện của chúng ta không thể xâm phạm!”

Người học sinh cũ kia sắp bật khóc rồi: “Ta... ta trấn áp cái con khỉ ấy!”

“Các ngươi có biết tên này là ai không? Hắn là Tề Chiến Thủ tịch của Yêu viện, là tên biến thái đã từng xé xác Chân Thánh đấy!”

“Đánh với tên này? Đánh xong bổn Thánh tử sẽ hưởng thọ sáu trăm sáu mươi sáu tuổi đấy!”

“Không phải tên biến thái này vẫn luôn ở Yêu viện bế quan sao?”

“Sao đột nhiên lại chạy đến Nhân viện rồi?”

Nghe thấy lời giới thiệu của học sinh cũ, các tân sinh cũng dần hiểu về Thần Viên này.

Đấu Chiến Thánh Viên Tề Chiến, thiên kiêu mạnh nhất Yêu viện!

Gã có sức chiến đấu tuyệt thế vô song, còn vượt cả thủ tịch nhân viện Thanh Nguyệt Tiên tử.

Trước đây trong lúc luận bàn, Nhân viện thường xuyên bị Yêu viện áp chế đó là vì có sự tồn tại của Tề Chiến!

Gã giống như ngọn núi lớn không thể nào vượt qua, khiến thiên kiêu các đời đều chùn bước!

Thần Viên đứng ngạo nghễ giữa trời đất, ánh mắt bễ nghễ nhìn thương sinh: “Bảo Thạch Thiên Tử ra đây, ta muốn đánh với hắn một trận!”

Có thiên kiêu cắn răng: “Đợi đấy, Thiên Tử Điện hạ mà ra tay, ngươi sẽ biết mặt!”

Mấy người cấp tốc rời đi, liên hệ Thạch Thiên Tử rời núi.

Nếu là bình thường, không ai có thể ngăn cản được Thần Viên Tề Chiến, dù là Thanh Nguyệt Tiên tử cũng không thể nào làm được!

Nhưng bây giờ thì khác, bởi vì Thạch Thiên Tử đã tới!

Mặc dù Tề Chiến từng xé xác Ngũ Kiếp Chân Thánh nhưng chiến tích của Thạch Thiên Tử cũng không yếu.

Toàn lực ứng phó, chưa hẳn không thể trấn áp được con khỉ này!

Có điều bọn họ không ngờ Tề Chiến lại tìm tới cửa nhanh đến như vậy.

Hơn nữa, tên này còn muốn khiêu chiến Thạch Thiên Tử.

Chẳng lẽ bọn họ có mâu thuẫn gì?

Tuy danh tiếng của Thạch Thiên Tử rất lớn nhưng uy danh của Tề Chiến cũng không kém.

Tất cả mọi người rất chờ mong, rốt cuộc bọn họ ai mạnh ai yếu?

Nhóm Thẩm Thiên cũng bị tiếng ồn ào đó hấp dẫn.

Sau khi nghe thấy Tề Chiến báo danh, trong mắt mọi người đều lóe lên tia sáng.

Thiên kiêu đứng đầu Yêu tộc muốn khiêu chiến thiên kiêu đứng đầu Nhân tộc, chuyện hay như thế này rất hiếm khi xảy ra.

Xem ra lần này có kịch hay để coi rồi!

Vương Thần Hư nhìn Tề Chiến uy phong lẫm lẫm, cười trêu ghẹo nói: “Cái con khỉ này, cũng họ Tề à?”

“Tề Thiếu Huyền sao còn không tới nhận ca ca nuôi đi, để hắn dùng côn bảo kê ngươi!”

Mọi người: “???”

Cái miệng thối của tên này không hề thay đổi chút nào!

Nếu cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì cũng bị người ta đánh chết.

Tề Thiếu Huyền liếc nhìn Vương Thần Hư, khóe miệng khẽ giật giật.

Nếu không phải không đúng hoàn cảnh, y đã kéo Vương Thần Hư lên đại chiến ba trăm hiệp rồi!

Y sẽ móc sạch sức lực của tên này, khiến hắn ta cạn hết tuổi thọ, để xem cái miệng hắn ta còn nói năng thiếu suy nghĩ được nữa hay không!

Mà lúc này, Tề Chiến vẫn tiếp tục kêu gào: “Không ngờ đệ nhất cường giả của Nhân viện lại là con rùa đen rụt đầu!”

“Lão Tôn ta đã đích thân đến đây rồi tiểu tử ngươi cũng không dám lộ mặt sao! Thiếu niên chí tôn chẳng qua chỉ thế thôi sao?”

Đấu Chiến Thánh Vương Tề Chiến đột nhiên đến tìm Thạch Thiên Tử dĩ nhiên là có nguyên nhân!

Gã thiên tư tuyệt đỉnh, thậm chí còn được Hoang Thạch Đế quân thu làm đệ tử ký danh, địa vị cực kỳ thoát tục.

Nhưng Hoang Thạch Đế quân không truyền Đế pháp, chỉ bỏ lại mấy câu: “Đạo của bản đế và ngươi khác biệt, không dạy được quá nhiều.”

“Từ xưa đến nay, Đấu Chiến Thánh Viên đều coi thiên là thầy, làm bạn với Thiên, chiến thắng Thiên để đắc đạo.”

“Nếu ngươi ngộ được câu này thì đó cũng chính là lúc ngươi có thể ngạo nghễ khiêu chiến ngũ vực, tung hành Bát Hoang!”

Tề Chiến suy nghĩ đủ đường vẫn không thể hiểu được hàm nghĩa trong câu nói này.

Mãi gần đây khi Thạch Thiên Tử gia nhập Tắc Hạ Học Cung, xung quanh đều bàn luận về hắn ta, lúc này Tề Chiến mới hiểu ra, cảm thấy Thạch Thiên Tử chính là thâm ý trong lời nói của Hoang Thạch Đế quân.

Chỉ cần gã có thể đánh bại được Hoang Thạch Đế quân là có thể hoàn toàn tìm được đạo của mình, từ đó độ kiếp viên mãn.



Chương 839: Coi trời là thầy, đấu với trời một trận! (3)

Lần này gã đích thân chạy tới Nhân viện là để khiêu chiến Thạch Thiên Tử!

Nghe thấy Tề Chiến châm biếm Thạch Thiên Tử, chúng thiên kiêu giận tím mặt!

Vị thiếu niên chí tôn này là tín ngưỡng, là thần tượng của rất nhiều thiên kiêu Trung Châu.

Nếu không phải vì thực lực thật sự quá lớn thì chúng thiên kiêu đã xông đến liều mạng với gã rồi.

Ầm!

Đúng lúc này, khí tức mênh mông khó lường đột nhiên bộc phát!

Một bóng dáng áo trắng như tuyết lướt tới, thân hình vô cùng phiêu dật, chân đạp hư không xuất hiện trước mắt mọi người.

Những thiên kiêu Nhân viện xung quanh thấy bóng dáng này mặt mày vui mừng, kêu lên: “Là Thạch Thiên Tử điện hạ!”

“Chắc chắn Thiên Tử điện hạ sẽ giúp chúng ta rửa mối nhục trước đây, dạy cho con khỉ thối kia một trận nên hồn!”

“Con khỉ thối, xem ngươi có còn phách lối nữa không!”

Chúng thiên kiêu nhìn thấy Thạch Thiên Tử giống như nhìn thấy cứu tinh.

Dù sao trong thiên kiêu Nhân viên chỉ có hắn ta mới có thể chống lại được Tề Chiến!

Tề Chiến thấy Thạch Thiên Tử xuất hiện, chiến ý dâng cao: “Ngươi chính là Thạch Thiên Tử thủ tịch Nhân viện?”

Thạch Thiên Tử liếc nhìn Tề Chiến, lạnh lùng nói: “Ta là Thạch Thiên Tử, tuy nhiên không phải thủ tịch Nhân viện!”

Vẻ mặt Tề Chiến khựng lại, không tin Thạch Thiên Tử: “Trên bảng thiên kiêu ghi tên ngươi, không phải ngươi thì là ai?”

Thạch Thiên Tử lạnh lùng nói: “Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên!”

Ánh mắt Tề Chiến vô cùng kinh ngạc, dò hỏi: “Thẩm Thiên là ai?”

Khoảng thời gian gần đây gã đang bế quan, dĩ nhiên chưa hề nghe tới cái tên Thẩm Thiên.

Những thiên kiêu Nhân tộc xung quanh nghe thấy lời của Thạch Thiên Tử vẻ mặt đầy kinh hãi.

Thạch Thiên Tử lại nói Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên mới là người đứng đầu Nhân viện?

Chẳng lẽ bọn họ đã từng âm thầm tỷ thí?

Hơn nữa, Thạch Thiên Tử đã thua?

Chậc, tin tức lớn đây!

Rất nhiều thiên kiêu vừa nghe thấy tin này ánh mắt đều dồn lên người Thẩm Thiên, trong mắt tràn ngập hiếu kì.

Thậm chí ánh mắt ấy còn dần trở nên nóng bỏng, sùng bái và kính nể.

Thẩm Thiên đưa tay đỡ trán, hắn không ngờ Thạch Thiên Tử lại nói thẳng ra như vậy.

Tề Chiến vẫn chưa tin, lắc đầu thẳng thừng: “Lão Tôn ta mặc kệ ngươi có phải là người mạnh nhất Nhân viện hay không.”

Đế quân đã từng nói, ta nên coi Thiên là thầy, coi Thiên là bạn, đấu với Thiên để đắc đạo.”

“Tên của ngươi là Thạch Thiên Tử, trong đó có một chữ Thiên!”

“Hẳn là Đế quân đang nói ngươi!”

“Chỉ cần dánh bại ngươi, lão Tôn ta có thể chứng đạo thành thánh rồi!”

Tề Chiến nhìn về phía Thạch Thiên Tử, ánh mắt nóng bỏng, chiến ý dâng trào: “Đấu với ta một trận đi!”

Thạch Thiên Tử nhún vai, nói: “Ngươi phải coi Thiên là thầy, làm bạn với Thiên, chiến thắng Thiên để đắc đạo.”

“Chuyện này liên quan gì đến bổn Điện hạ, ta là Thạch Thiên Tử chứ không phải Thạch Thiên!”

“Hơn nữa trong tên của Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên cũng có chữ Thiên!”

“Người ngươi cần tìm rõ ràng là hắn không phải ta.”

Thạch Thiên Tử dời ánh mắt sang Thẩm Thiên làm khóe miệng Thẩm Thiên méo xệch.

Tiểu tử này e là đang gieo họa cho ta đây mà!

Thẩm Thiên khẽ lầm bầm, hắn cứ có cảm giác Thạch Thiên Tử đang trả thù hắn.

Hắn khiêm tốn, sao Thạch Thiên Tử cứ điên cuồng múa máy tiết lộ quân bài của hắn vậy.

Đúng là khiến người ta nhức cả trứng mà!

Dường như Tề Chiến nghe thấy lời của Thạch Thiên Tử đã lập tức bừng tỉnh đại ngộ.

“Cũng đúng, Thiên Tử là con của trời, không phải trời (Thiên)!”

“Ta phải đấu với Thiên chứ không phải con của Thiên!”

“Con của Thiên chắc chắn không thể mạnh bằng Thiên!”

“Ngươi, không xứng làm đối thủ của ta!”

“Cút đi! Bảo Thẩm Thiên ra đây!”

Chúng thiên kiêu: “???”

Dám ăn nói với Thạch Thiên Tử như vậy à?

Mọi người nhìn về phía Thạch Thiên Tử, phát hiện khóe miệng hắn ta đang điên cuồng run rẩy.

Mẹ nó, đầu óc con khỉ này có vấn đề à?

Cái logic thần tiên gì vậy?

Nhưng mà Tề Chiến không để ý tới Thạch Thiên Tử nữa.

Ánh mắt gã chuyển sang người Thẩm Thiên: “Ngươi chính là Thẩm Thiên? Đánh với ta một trận đi!”

Thẩm Thiên sững sờ, chẳng qua bổn Thánh tử chỉ đứng xem kịch hay, sao giờ lửa đã đốt lên người bổn Thánh tử rồi?”

Hắn lắc đầu nói: “Tề huynh, chúng ta lần đầu gặp mặt đã đánh nhau thì không hay lắm đâu!”

Tề Chiến chẳng thèm để tâm nhiều như vậy, gã một lòng chứng đạo, giờ đã tìm được mục tiêu há lại chịu từ bỏ.

Chẳng qua chỉ là lần đầu gặp mặt thôi mà!

Dễ thôi!

Tề Chiến quay đầu sang hướng khác rồi quay đầu lại, nói: “Giờ chúng ta đã không phải lần đầu gặp mặt nữa rồi!”

Đầu Thẩm Thiên đầy vạch đen.

Đầu óc con khỉ này chắc bị úng nước rồi!

Bỗng dưng ánh mắt Thẩm Thiên khựng lại, nhìn đỉnh đầu Tề Chiến.

Ở nơi đó có thể nhìn thấy một vòng sáng khí vận màu tím đang phát sáng rực rỡ.

Hơn nữa nó còn lờ mờ hiện ra hình tượng cơ duyên.

Xuất hiện rồi!

Sắp xuất hiện rồi!

Cuối cùng cũng sắp xuất hiện rồi!

Hai mắt Thẩm Thiên tỏa sáng, trên mặt nở nụ cười: “Tề huynh, chi bằng chúng ta...”

“Tiểu tử, ăn một gậy của lão Tôn ta đi!”

Chưa đợi Thẩm Thiên nói hết lời, Tề Chiến quơ côn lớn màu đen đánh về phía hắn.

Gã đã không thể chờ thêm được nữa nên không muốn nói nhiều, trực tiếp ra tay.

Đại bổng màu đen như trụ trời uy nghiêm đánh về phía trước, uy thế tràn trề không gì chống đỡ nổi muốn chọc thủng hư không!

Thẩm Thiên không còn cách nào khác, thần quang dưới chân lấp lóe thôi động Điện Quang Thần Ảnh Bộ né tránh đòn tấn công này.

“Tề huynh, dĩ hòa vi quý, dĩ hòa vi quý!”

Thẩm Thiên còn đang định thuyết phục nhưng Tề Chiến căn bản không nghe, trực tiếp quơ côn tiến lên.

Trong chốc lát đại bổng màu đen biến lớn, trở nên vừa to vừa dài.

Đại bổng màu đen vài trăm trượng quét qua đánh cho hư không nát bấy.

Tề Chiến không hổ là cường giả đỉnh cao của Yêu viện, sức mạnh cực kỳ cuồng bạo, tràn trề không gì chống đỡ nổi, giống như muốn đánh nát cả vùng trời đất này!



Chương 840: Coi trời là thầy, đấu với trời một trận! (4)

Tuy sức lực của gã cuồng bạo nhưng từ đầu đến cuối vẫn không thể nào đánh trúng Thẩm Thiên, đều bị hắn tránh thoát.

Tề Chiến tức đến mức vò đầu bứt tai, kêu to: “Sao ngươi cứ như con khỉ chạy tới chạy lui vậy, va chạm chính diện với lão Tôn ta đi nào!”

Chúng thiên kiêu: “...”

Rõ ràng bản thân là khỉ mà lại còn nói người khác là khỉ!

Không đuổi kịp mà còn không cho người ta tránh né?

Chắc chỉ có mình ngươi!

Thân hình Thẩm Thiên lặng lẽ xuất hiện,

“Chém chém giết giết nhiều không hay đâu, chi bằng ngồi xuống uống chén trà, sau đó lại cùng ra ngoài lịch luyện!"

Thẩm Thiên đã chấm cây hẹ lớn này, chi bằng nhẹ nhàng nói chuyện với hắn, nếu không đánh nhau lỡ đánh hỏng luôn thì sao?

Há chẳng phải sẽ bỏ lỡ cơ duyên.

Mặc dù Thẩm Thiên có thể lấy đi cơ duyên của Tề Chiến thông qua hình ảnh cơ duyên, nhưng như vậy thì khí vận của hắn không thể nào tăng lên được.

Đến lúc đó, được không thể bù nổi mất!

Dù sao lần trước sau khi Thẩm Thiên đột phá tu vi Thần Ma Luyện thể, khí vận của hắn bị giảm xuống mãi đến giờ vẫn chưa khôi phục được.

Cho tới bây giờ trong lòng Thẩm Thiên vẫn cảm thấy khá hoang mang.

Hơn nữa hắn và Tề Chiến không thù không oán, chiếm cơ duyên sẽ khiến hắn cực kỳ xui xẻo, cho nên Thẩm Thiên vẫn tuân theo nguyên tắc có thể ké thì ké, như vậy vừa ích người lợi ta, vẹn cả đôi bên!

Tề Chiến lắc đầu, chiến ý tràn trề: “Đánh nhau với lão Tôn ta trước đi, lôi thôi mấy lời đó với lão Tôn ta cũng vô ích!”

Gã lại tiến lên phía trước, hai con ngươi vô cùng nóng bỏng, những kim mang chói mắt bắn ra như có thể nhìn thấu vạn vật trên thế gian!

Tề Chiến thân là thiếu tộc trưởng Kim Tinh Hỏa Viên tộc, gã đã tu luyện được bí kỹ Hỏa Nhãn Kim Tinh của tộc từ lâu!

Nhờ vào công pháp này Tề Chiến mới miễn cưỡng nhìn thấy được vị trí đặt chân của Thẩm Thiên, công kích trước nhằm ngăn hắn lại.

Nhưng, tất cả đều uổng phí. Gã đã đánh nát các kiến trúc của Nhân viện rồi nhưng từ đầu đến cuối vẫn không thể nào đánh trúng được Thẩm Thiên, ngược lại đã khiến các thiên kiêu xung quanh không kịp né tránh bị côn mang quét ngang chấn động dẫn đến thổ huyết.

Thẩm Thiên thấy tình cảnh này thì cuối cùng cũng bước ra. Hắn phát hiện con khỉ này không thể nào nói chuyện bằng miệng được, chỉ tranh tài với gã một trận mới có thể khiến gã bình tĩnh lại!

Nếu không, nói không chừng nơi này đều sẽ bị con khỉ lỗ mãng này đánh nát mất.

Nghĩ tới đây Thẩm Thiên không né tránh nữa mà trực tiếp ra tay.

Soạt!

Soạt soạt!

Soạt soạt soạt!

Từng sợi Phệ Tiên đằng bắn ra giống như du long quấn về phía Tề Chiến.

Cùng lúc đó quang mang sau lưng Thẩm Thiên bộc phát, một đóa bỉ ngạn phát sáng rực rỡ, lúc hư ảo, lúc như thật dung nhập vào không gian.

Tề Chiến nhất thời không kịp phản ứng đã bị Phệ Tiên đằng trói chặt, kéo thẳng vào trong hư không!

Mọi người nhìn thấy cả hai biến mất thì vẻ mặt vô cùng kinh hãi.

“Không biết Thần Tiêu Thánh tử có thể đánh thắng con khỉ ngang ngược kia không!”

“Con khỉ thối mặc dù ngông cuồng nhưng thực lực không thể khinh thường.”

“Hi vọng Thần Tiêu Thánh tử có thể chiến thắng tên này!”

Tất cả mọi người bắt đầu lo lắng cho Thẩm Thiên.

Dù sao Thẩm Thiên cũng đại diện cho mặt mũi của Nhân viện, nếu thua trong tay thiên kiêu Yêu tộc thì coi như mất sạch mặt mũi rồi!

Nhất là Thạch Thiên Tử cũng Thẩm Thiên mới là người mạnh nhất Nhân viện.

Dĩ nhiên bọn họ tin, dù sao Thạch Thiên Tử cũng không thể nào dùng bản thân để tạo thế cho Thần Tiêu Thánh tử được.

Tuy nhiên, mạnh như Thạch Thiên Tử cũng thua trong tay Thần Tiêu Thánh tử sao?

Rốt cuộc Thần Tiêu Thánh tử đó cường đại cỡ nào?

Nhưng Thạch Thiên Tử đã quay đầu rời đi, căn bản không giải thích gì thêm.

Cả đời hắn ta quang minh lỗi lạc, đã thua trong tay Thẩm Thiên dĩ nhiên cũng khinh thường giấu diếm.

Nhìn thấy màn này, chúng thiên kiêu đều hít mạnh một hơi.

Hư không loạn lưu, bóng dáng Thẩm Thiên và Tề Chiến đột nhiên xuất hiện.

Giờ phút này Tề Chiến bị Phệ Tiên đằng trói như chiếc bánh chưng nhưng trên mặt cũng không hề có chút hoảng loạn.

Gã cười phóng khoáng nói: “Tiểu tử giỏi lắm, cuối cùng cũng chịu đấu chính diện với ta một trận!”

Ầm!

Khí tức của Tề Chiến ầm ầm bộc phát, hoàng kim chiến giáp trên người bắn ra thần mang sáng chói.

Tia sáng như mặt trời chói lọi đánh nát Phệ Tiên đằng!

Thẩm Thiên đã lựa chọn tiến vào hư không loạn lưu tức mà cũng muốn thoải mái chân tay đấu với gã một trận.

Nếu không với sức chiến đấu của bọn họ, sợ là có thể đánh cho Nhân viện long trời lở đất!

Thẩm Thiên chậm rãi nói: “Tề huynh, ta thấy trận chiến này vẫn nên miễn đi!”

Thẩm Thiên đối mặt với đứa con khí vận có vòng sáng khí vận tím đã sắp gặp cơ duyên thì thực sự không nỡ xuống tay.

Lỡ bổn Thánh tử đánh gã một trận làm gã có thành kiến với ta thì sao?

Như vậy sao bổn Thánh tử còn hưởng ké cơ duyên chứ!

Nhưng Tề Chiến căn bản không thèm nghe, nói: “Không thể nào, trận chiến này nhất định phải đánh, ai thua người đó là tiểu đệ!”

Tề Chiến nhe răng trắng, nếu có thể thu nhận thiên kiêu đứng đầu Nhân viện làm tiểu đệ như vậy ngầu đến mức nào!

Tề Chiến không chút do dự, trực tiếp huy động hắc bổng to lớn đánh về phía Thẩm Thiên.

Vừa rồi trong Nhân viện vì không muốn làm lớn chuyện, Tề Chiến cũng không thi triển toàn lực.

Giờ đang ở trong hư không loạn lưu nên gã đã không còn gì phải bận tâm nữa!

Tề Chiến bộc phát toàn lực, khí tức cực kỳ kinh khủng.

Hắc bổng to lớn lập tức phóng ta mấy ngàn trượng quét ngang qua khiến pháp tắc đều tịch diệt!