“Ăn một gậy của lão Tôn ta đi!”
“Hoành Tảo Thiên Quân!”
Tề Chiến kêu to, huy động cây côn đen đánh về phía Thẩm Thiên.
Trong chốc lát, hư không loạn lư như bị một côn này chém đứt, khí thế nổ tung!
Thẩm Thiên thở dài, lắc đầu nói: “Cần gì chứ!”
“Cần gì phải ép ta ra tay vậy chứ?”
Trong tay Thẩm Thiên đột nhiên hiện ra một tia thần mang chói lọi.
Định Hải Thần Chùy lặng lẽ bay tới tay khiến khí tức của Thẩm Thiên trở nên mênh mông khó lường!
Hắn huy động Định Hải Thần Chùy đột nhiên đánh về phía trước!
Rầm!
Hư không sập đổ trong chốc lát, cả vùng không gian giống như hóa thành một vùng phế tích!
Keng!
Lưỡi mác giao minh!
Trong chốc lát, hư không nơi giao phong nhau vỡ nát.
Định Hải Thần Chùy và đại bổng màu đen chạm vào nhau bắn ra thần năng vô tận chấn động trời đất!
Trong mắt Tề Chiến lộ ra tia kinh hãi, gã cảm thấy đại bổng trong tay đang run lên kịch liệt.
Sức mạnh vô song bộc phát làm hai tay gã không ngừng run lên.
“Sao có thể như thế được!”
Tề Chiến thân là Đấu Chiến Thánh Viên, nhục thân cường hãn, từ trước đến nay luôn dựa vào sức mạnh.
Bộ tộc này tại thời cổ đại, thậm chí có thể hái sao lấy trăng khiến bầu trời sao vỡ vụn nhờ vào nhục thân và sức lực cường hãn.
Nhưng lúc Tề Chiến giao phong với Thẩm Thiên thì lại cảm thấy sức lực của mình rơi vào thế hạ phong.
Nhưng gã không biết trước đó khi Thẩm Thiên chưa đột phá thì phân thân đã có thể chiến thắng Thạch Thiên Tử.
Huống chi bây giờ, Thẩm Thiên đã đột phá đến Hóa Thần kỳ.
Cộng thêm bản thể đích thân ra tay, sức lực dĩ nhiên kinh khủng đến cực hạn.
Dưới sự hỗ trợ của Định Hải Thần Chùy, Tề Chiến bị đánh cho liên tục thối lui, không còn đường để đánh trả.
“Không thể nào, sức lực của lão Tôn ra sao không thể bằng một nhân loại?”
“Chẳng lẽ bản thể của tên này là bạo viên hình người sao?”
Trên mặt Tề Chiến đầy tia kinh hãi.
Hắc bổng trong tay gã là Đại Thánh khí có thể dễ dàng biến hóa, nặng ngàn tấn!
Dưới sự hỗ trợ của Ý Thần Bổng, thậm chí Tề Chiến có thể chống lại Lục kiếp Chân Thanhs!
Nhưng Tề Chiến có thể cảm thấy chùy trong tay Thẩm Thiên rất mạnh.
khóe miệng gã điên cuồng run rẩy nói: “Ngươi có cả Chuẩn Tiên khí?"
Tề Chiến sững sờ, gã không ngờ trên người Thẩm Thiên có thể lấy ra được Chuẩn Tiên khí.
Nên biết ngay cả gã cũng không có Chuẩn Tiên khí.
Thẩm Thiên lười nói nhiều với gã, trực tiếp ngự động ba mươi sáu chùy Đông Hoang chuẩn bị đánh về phía Tề Chiến.
Keng keng keng!
Ầm Ầm ầm!
Rầm rầm rầm!
Mỗi một chùy nện xuống đều khiến cơ thể Tề Chiến run rẩy dữ dội.
Tia sáng của hoàng kim chiến giáp nở rộ vố hạn, định hóa giải sức mạnh này.
Thậm chí trong cơ thể gã còn đang tích tụ khí tức khủng bố sắp bộc phát ra.
Nhưng tất thảy đều vô ích.
Thẩm Thiên căn bản không cho gã cơ hội phản kích, ba mươi sáu chùy như mưa rào ầm ầm rơi xuống, thế như chẻ tre.
Tề Chiến vừa hội tụ sức lực thì bị đánh đến mức xơ xác, căn bản không có sức phản kháng.
Gã chỉ có thể dùng Ý Thần Bổng chóng lên đỉnh đầu, miễn cưỡng chống lại đòn tấn công của Thẩm Thiên!
Nhưng Tề Chiến trong lòng không phục, hét lớn: “Có gan, đừng có dùng Chuẩn tiên khí!”
Thẩm Thiên mặc kệ liên tiếp gõ chùy xuống không ngừng.
“Có phục không?”
“Không phục!”
Keng keng leng!
““Có phục không?”
“Ta... không phục!”
Rầm rầm rầm!
“Có phục không?”
“Ta... ngươi bắt nạt khỉ con!”
Tề Chiến bị đánh đến phát ngốc rồi.
Sức lực không bằng, vũ khí không bằng.
Gã hoàn toàn bị Thẩm Thiên nhấn trong hư không điên cuồng chà đạp.
Dù Tề Chiến tự xưng là vô địch nhưng cũng bị đánh cho hoài nghi nhân sinh.
Thiên kiêu một lần nữa nện chùy xuống dọa cho Tề Chiến vội vàng nhận sợ!
“Khụ khụ đừng đánh, lão Tôn ta nhận thua. ?
“Đại ca, đừng đánh nữa!”
“Phục phục, tiểu đệ hoàn toàn phục!”
Tình hình chiến đấu đã rõ ràng, tiếp tục đánh nữa cũng chỉ bị đánh!
Mặt mũi Tề Chiến đầy phiền muộn.
Sao vận khí lão Tôn ta lại kém vậy, gặp phải Nhân loại biến thái đến thế!
Chẳng lẽ Thiên mà đế quân nói tới cính là tên này?”
Khốn kiếp, vậy làm sao có thể đấu với Thiên để chứng đạo!
Thể cốt lão Tôn ta mà cũng sắp bị Thiên Chùy nổ tung rồi.
Khốn kiếp, ông ông!
Thẩm Thiên và Tề Chiến còn đang đối kháng với nhau trong hư không loạn lưu thì bên ngoài lại vô cùng ồn ào.
Nhất là bên Yêu viện sau khi nghe Tề Chiến đến Nhân viện khiêu chiến Thạch Thiên Tử thì lập tức sôi trào.
Có một con khỉ hung hăng rống to: “Cái gì? Đại ca ta một mình chạy đến Nhân viện khiêu chiến Thạch Thiên Tử?”
“Mau lên, chúng ta mau đi trợ uy cho Đại ca!”
Mặc dù Tề Chiến cường đại nhưng dù sao đó cũng là Nhân viện, là địa bàn của thiên kiêu Nhân viện.
Hai quyền khó địch lại bốn tay, huống hồ uy danh của Thạch Thiên Tử cũng không hề kém cạnh gì.
Nếu thiên kiêu Nhân viện hợp lực lại tấn công, cho dù là Tề Chiến cũng chưa chắc có thể chiếm được ưu thế.
Nghĩ tới đây, con khỉ kia càng sốt ruột hơn.
Con khỉ này là Tề Hỏa tộc đệ của Tề Chiến. Y sợ Đại ca chịu thiệt nên vội vàng gọi bằng hữu chạy tới Nhân viện.
Trong lúc nhất thời, thiên kiêu Yêu viện lần lượt xông đi.
Số lượng yêu rất đông, có thể nói là dốc toàn bộ lực lượng!
Yêu viện hội tụ tất cả thiên kiêu Yêu tộc ở ngũ vực, hơn nữa số lượng Yêu tộc còn gấp mấy chục lần Nhân tộc.
Cơ số lớn thì xác suất và số lượng thiên kiêu xuất hiện dĩ nhiên cũng sẽ cao hơn.
Nếu không phải vì có quá nhiều chủng tộc, không thể nào cùng nhau đồng tâm hiệp lực thì Nhân tộc thực sự chưa hẳn đã thể chế bá ngũ vực.
Cho nên trong này ngư long hỗn tạp, có đi trợ trận, cũng có kẻ chỉ đi xem kịch hay!
Dù sao Yêu viện và Nhân viện nảy sinh xung đột lớn như vậy cũng không phải là chuyện thường gặp.
Chương 842: Long Nữ vạn năm trước, tham thượng! (1)
Đông đảo thiên kiêu Yêu viện cùng xuất động nên cục diện vô cùng to lớn, khí thế mênh mông!
Trong số này không chỉ có những thiên kiêu Yêu viện đời trước mà còn có thiên kiêu cường đại tân sinh đời này.
Trong số thiên kiêu Yêu viện thế hệ này có rất nhiều hạt giống đỉnh cao gia nhập!
Long Thái tử Ngao Ô, Bắc Hải tứ công tử, Ngũ Thải Khổng Tước Khổng Mộng, Kim Sí Đại Bàng Kim Vũ...
Người nào người nấy đều có thiên phú tuyệt đỉnh, không kém gì thiên kiêu lão bối!
Toàn thân bọn họ phát ra khí trường cường đại, khí thế hung hăng tiến về phía Nhân viện.
Chúng yêu mới đi được nửa đường đã có yêu yêu hô to cổ động bầu không khí.
Trong đo tiếng hét của Bắc Hải Tứ công tử là lớn nhất!
Bạch công tử lên tiếng đầu tiên, tám xúc tu vung vẩy lên xuống.
Y móc ra một đống tình báo: “Ta nhận được tình báo đám nhân loại không biết võ đức kia đang vây công Tề Chiến đại ca.”
Bạch công tử tự xưng là Bắc Hải Bách Hiểu Sinh, có thể nói là không gì không biết, không gì không hiểu!
Cho dù là bịa chuyện chém gió cũng có thể khiến chúng yêu tin tưởng!
Vũ Đức của Huyền Quy Thần tộc vỗ mai rùa hai mặt, nói: “Cái gì, bọn chúng vô sỉ vậy sao?”
“Bất chấp võ đức đánh lén Tề Chiến thủ tịch, chúng ta tuyệt đối không thể ngồi yên không để ý!”
Tạ công tử giơ kìm lớn trong tay, bá đạo nói: “Bọn chúng đang phạm tội đấy!”
Miệng máu của Sa công tử mở lớn: “Ta không đội trời chung với tội ác!”
Con Kim Bằng nào đó cũng đang kêu gào: “Không sai.”
“Nhân viện hoàn toàn không coi Yêu viện chúng ta ra gì, nhất định phải cho chúng đẹp mặt!”
Đám yêu tinh này đều là hạng sợ không có kịch hay để xem.
Nếu có thể nhân cơ hội này đánh với Nhân viện một trận thì cũng coi như tiết mục nhỏ ngày khai giảng.
Quả nhiên, trong tình huống có những kẻ khơi mào, bầy yêu tinh bạo động, điên cuồng như gà chọi!
Tốc độ của bọn hắn rất nhanh, chẳng mấy chốc đã chạy tới trước cổng Nhân viện.
Lúc này Nhân viện cũng đang hỗn loạn, đá vụn bay tán loạn, kiến trúc sụp đổ.
Đây đều là những kiến trúc bị đánh sập do Tề Chiến bộc phát lúc đầu, cảnh hoàng tàn khắp nơi.
Cả đám thiên kiêu Nhân viện đang quét đá vụn, dọn dẹp chiến trường.
Nhưng, những tiếng rống ngang ngược đã phá vỡ sự yên tĩnh.
“Đám các ngươi đã đưa Tề Chiến đại ca đi đâu rồi?”
Thiên kiêu Yêu viện đến Nhân viện nhìn thấy một mớ hỗn loạn như vậy nhưng lại không thấy bóng dáng Tề Chiến đâu thì lập tức giận dữ.
Bọn họ nghĩ chắc chắn Tề Chiến đã bị thiên kiêu Nhân viện vây công, nhốt ở nơi nào đó.
Nếu không với chiến lực của Tề Chiến muốn giải quyết những tiểu lâu la này còn không phải dễ như trở bàn tay sao?
Nhất là Tề Hỏa, y dẫn đầu đi tới, trợn mắt trừng trừng nhìn chằm chằm thiên kiêu Nhân viện, khí tức cực kỳ ngang ngược, giống như nếu thiên kiêu Nhân viện không thể cho y một câu trả lời hợp lý y sẽ ra tay đánh người vậy.
Thiên kiêu Nhân viện thấy thiên kiêu Yêu viện cùng nhau tới trong lòng khá lo lắng!
Đặc biệt là mấy lão yêu tinh khí thế cường đại, hung thần ác sát, căn bản không phải là kẻ bọn họ có thể đối kháng được.
Dù sao nơi này phần lớn đều là thiên kiêu tân sinh, bị thiệt thòi lớn về tuổi tác.
Nhưng sau khi nghe thấy lời của Tề Hỏa thì chúng thiên kiêu vẫn cực kỳ phẫn nộ.
Bọn họ không ngờ đám thiên kiêu Yêu viện này đã đóng vai ác rồi còn cáo trạng trước!
Có thiên kiêu cả giận nói: “Rõ ràng là con khỉ kia ngang ngược bất chấp lý lẽ, vừa tới đã ra tay trước mà!”
“Haha, chắc chắn giờ chúng đang bị thủ tịch viện chúng ta đánh cho tơi bời rồi!”
Những thiên kiêu Yêu viện này đúng là khinh người quá đáng, hoàn toàn không coi Nhân viện ra gì!
Rõ ràng Tề Chiến vô lý trước, vừa tới đã tấn công một nhóm thiên kiêu mà!
Giờ đám thiên kiêu Yêu viện còn chạy tới bao vây cửa Nhân viện muốn trả đũa nữa sao?
Thúc thúc có thể nhịn chứ thẩm thẩm thì không thể nhịn được nữa đâu!
Thiên kiêu Nhân viện không phục, lập tức mở miệng phản bác!
Tề Hỏa giận dữ, hét lớn: “Ca ta chiến lực vô địch, có tư thái Hầu đế!”
“Chỉ là thủ tịch Nhân viện há phải đối thủ chứ?”
“Chắc chắn là các ngươi bất chấp võ đức liên thủ vây công, nhốt huynh ấy!”
“Mau thả người ra đây!”
Y trực tiếp ra tay, sức mạnh cực kỳ cuồng bạo.
Thần quyền giống như cự thạch rơi xuống đánh cho thiên kiêu kia bay đi!
Trong chốc lát, tên thiên kiêu kia đã bị trọng thương, ngã xuống đất kêu rên!
“Yêu nghiệt ngông cuồng, dám ra tay ở Nhân viện!”
“Các ngươi bắt nạt Nhân viện không người à?”
“Các huynh đệ, mau cùng nhau dạy dỗ hắn một bài học đi!”
Lửa giận trong lòng các thiên kiêu Nhân viện lập tức được nhen nhóm, lần lượt mở miệng quát lớn.
Đám đại yêu này không những bất chấp lý lẽ mà còn ra tay đánh người ta bị thương, đúng là hoàn toàn không coi Nhân viện ra gì!
Trong lúc nhất thời, thiên kiêu Nhân viện lần lượt ra tay lao về phía con vượn hung bạo kia!
“Kiến càng lay cây, không biết tự lượng sức!”
Tề Hỏa khinh thường, y là thiên kiêu Yêu viện kỳ trước, thực lực cường đại.
Còn đại đa số người ở Nhân viện đều là thiên kiêu tân sinh, sao có thể là đối thủ của y được.
Y ra tay mạnh bạo, giơ nắm đấm khổng lồ đánh về phía thiên kiêu Nhân viện!
Sau đợt giao phong này, mấy thiên kiêu Nhân viện kia đều ngã nhào trên mặt đất, nằm đó rú lên thảm thiết!
“Các ngươi quá đnags rồi đấy!”
Đám học sinh cũ canh giữ Nhân viện tức xanh mặt, nhưng phần lớn học sinh cũ đều không ở trong viện, chỉ có vài người ở lại giữ cửa thôi.
Chương 843: Long Nữ vạn năm trước, tham thượng! (2)
Những học sinh cũ này bước ra, ánh mặt lạnh lẽo nhìn Tề Hỏa, chiến ý nồng đậm trong nháy mắt khóa chặt con vượn hung hăng này.
Yêu viện cũng có yêu quái đời trước bước ra, lạnh lùng chế giễu nói: “Đánh không lại thì muốn đánh hội đồng à?”
“Hì hì, hôm nay phải dạy cho đám nhân loại các ngươi một trận nên hồn mới được!”
Lập tức thiên kiêu Yêu tộc thế hệ trước cùng nhau ra tay.
Thiên kiêu hai viện trong nháy mắt quấn lấy nhau, uy năng kinh khủng quét ra, chấn động trời đất.
Cho dù đều là thiên kiêu thế hệ trước, thực lực chênh lệch vốn không nhiều, thế lực vốn phải ngang bằng nhau.
Nhưng dù sao thì nhân số của Yêu viện cũng đông đảo, mấy thiên kiêu Yêu viện cùng vây công một người, mạnh mẽ đánh bại thiên kiêu Nhân viện liên tục, khiến họ bị đánh bay ra ngoài.
Nhưng đám yêu quái này rất có chừng mực, không hề hạ tử thủ.
Vì Tắc Hạ học cung có lệnh cấm, nếu lén gây gổ đánh nhau một chút thì coi như cho qua, nhưng nếu để xảy ra chuyện liên quan đến nhân mạng thì hậu quả chắc chắn không thiên kiêu nào có thể tiếp nhận được.
Trục xuất khỏi học việc vẫn là việc nhỏ, thậm chí còn có thể phải mạng đền mạng.
Cũng chính vì như thế nên mặc dù Nhân viện và Yêu viện luôn cãi nhau ầm ĩ nhưng mấy ngàn năm qua gần như chưa từng xảy ra án mạng, nếu không hai bên không thể sống hài hòa với nhau như vậy.
Đám yêu tộc này rất có chừng mực, nhấn thiên kiêu Nhân viện trên mặt đất chà đạp, từng nắm đấm đấm mạnh gây đau đớn xác thịt!
Tiếng kêu la thảm thiết của thiên kiêu Nhân viện vang vọng khắp nơi nhưng ra tay cũng vô cùng âm hiểm, chuyên công hạ theo ba đường.
Nào là Thiên Niên Sát, Liêu m Thối, Tỏa Hầu Trảo đều đánh vào chỗ hiểm!
Tề Hỏa trúng phải mấy lần Hầu Tử Thâu Đào!
Dùng đạo của khỉ thi triển trên người khỉ!
“Nhân loại ti tiện, mau thả đại ca ta ra!”
Tề Hỏa che lấy đũng quần, nhe răng trợn mắt uy hiếp.
Trước đây mỗi lần tỉ thỉ luôn là Yêu viện chiếm thế thượng phong, giờ thiên kiêu Nhân viện mà cũng dám phản kháng, dĩ nhiên phải dạy bảo thật tử tế một trận!
Đúng lúc này, trong vòm trời lập tức có lôi vân hội tụ, tia sáng đen nặng nề, khí thế cực kỳ kinh người!
Xoẹt xoẹt!
Lôi đình trút xuống giống như cơn sóng lớn bỗng nhiên ập đến.
Trong chốc lát, lôi đình kinh khủng hóa thành Canh Kim Bạch Hổ, ngửa mặt lên trời gào thét, trong nháy mắt bao bọc lấy đám thiên kiêu Yêu viện.
Trong sấm sét, chúng thiên kiêu Yêu tộc đứng đấy, miệng bốc lên khói đen, ngã trên mặt đất giật giật!
“Là ai?”
Chúng yêu kinh hãi, cảnh giác nhìn lên bầu trời.
Trương Vân Hi dậm chân đi ra, toàn thân tắm rửa lôi đình, dị tượng Bạch Hổ Khiếu Thương Khung chiếu rọi giữa trời đất!
Ánh mắt của nàng lạnh lẽo, giọng điệu hờ hững: “Một đám yêu nghiệt mà cũng dám làm càn?”
Với tính tình nỏng nảy của Trương Vân Hi há có thể dễ dàng tha thứ cho đám yêu tộc đang giương oai này?
Trong lòng đông đảo thiên kiêu Yêu viện chấn động, bị uy thế Trương Vân Hi tản ra chấn nhiếp.
Tề Hỏa bước ra, lạnh lùng chế giễu nói: “Nhân viện cũng chỉ có thể dựa vào hạng nữ lưu chống đỡ cục diện sao?”
“Lúc trước là Thanh Nguyệt Tiên tử, giờ lại là nữ nhân này.”
“Nam nhân đâu cả rồi?”
Chiến lực hàng đầu trước đây của Nhân viện là dựa vào Thanh Nguyệt Tiên tử mới có thể miễn cưỡng chèo chống.
Bằng không, thiên kiêu Nhân viện căn bản không thể nào chống lại Yêu viện.
Giờ Nhân viện lại dựa vào nữ nhân để chống đỡ cục diện nên dĩ nhiên bọn họ cảm thấy khinh thường.
Phương Thường cười lạnh đi tới, ánh mắt lạnh lẽo: “Thật sao? Vậy chúng ta chiến một trận chứ?”
Sau lưng hắn ta quang mang nở rộ, lôi đình mạnh mẽ bộc phát hóa thành dị tượng Kỳ Lân, trấn áp trời đất.
Tề Hỏa lập tức tịt ngòi, nuốt nước miếng một cái, trong mắt lộ ra một tia kinh hãi.
Đừng thấy tu vi của Phương Thường mới Nguyên Anh đỉnh phong, khí tức của hắn đủ để khiên tim Thiên tôn cũng phải đập nhanh rồi.
Tuy Tề Hỏa là thiên kiêu đời trước nhưng chẳng qua chỉ là Thiên tôn sơ kỳ, bị Phương Thường áp chế quá sát sao!
Nhưng vẫn chưa kết thúc, Trương Vân Đình lắc đầu, đi ra phía trước.
“Trương mỗ từ trước đến nay thích dĩ hòa vi quý, nhưng chư vị đã quá đáng rồi!”
Sau lưng Trương Vân Đình cũng ngưng tụ ra dị tượng Thanh Long bắc ngang bầu trời, uy thế to lớn!
“Hừ, thứ khốn kiếp, không phục thì chiến đi!”
Triệu Hạo bước lên trước, ánh mắt hừng hực như lửa cùng với lô quang dữ dội xen lẫn lượn lờ, dị tượng Chu Tước chao liệng chín tầng mây!
Liên quan đến tôn nghiêm Nhân viện nên dĩ nhiên Thần Tiêu tứ kiệt không thể không quan tâm
Thần Tiêu tứ kiệt đi ra, khí trường cường đại chấn động toàn trường khiến vô số đại yêu tim đập nhanh.
Nhưng trong Yêu tộc cũng có những người thực lực cường đại, khí trường cường đại bộc phát bên phía yêu tộc.
“Chúng ta cùng tiến lên, để bọn chúng nhìn thấy sự lợi hại của Yêu tộc!”
Hơn mười học sinh cũ của Yêu viện phóng lên tận trời lao về phía Thần Tiêu tứ kiệt.
Những đại yêu này đều là Thiên tôn, thực lực cực kỳ cường đại, giờ đang liên thủ ác chiến Thần Tiêu tứ kiệt!
Nhìn thấy Thần Tiêu tứ kiệt bị ngăn lại, Tề Hỏa lập tức thở phào một hơi, lạnh lùng chế giễu nói: “Chỉ thế thôi sao?”
“Còn ai nữa?”
Y thấy, Thần Tiêu tứ kiệt hoàn toàn chỉ là chuyện ngoài ý muốn.
Trong Nhân viện rất hiếm khi xuất hiện thiên kiêu mạnh như vậy.
“Cần gì phải ép Vương mỗ ra tay chứ!”
“Vương ỗ tu đạo không dễ, không muốn khắc mệnh gọt người đâu!”
Vương Thần Hư thở dài dạo bước tiến lên, hư không quanh thân rung lên kịch liệt, khí thế siêu phàm.
Sau đó bóng dáng hắn ta trốn vào hư không, trong nháy mắt xuất hiện sau lưng Tề Hỏa.
Hắn ta nâng một chân nhắm thẳng vào cái mong đỏ chót!
Rầm!
Tề Hỏa bị đá bay ra ngoài, mông khỉ hôn mặt đất.
“Tiểu tử ngươi biết đóng mặt ngầu ghê đấy, Vương mỗ không quen mắt mấy kẻ biết ra oai hơn ta đâu!”
Bóng dáng Vương Thần Hư hiển hiện, trên mặt nở nụ cười bỉ ổi!