Mỗi khi trường côn trong tay y giáng xuống đều chấn nát hư không, sức mạnh vô cùng kinh khủng.
Nhưng vẫn không cách nào rung chuyển trận pháp, lần nào cũng bị lực phản chấn đánh bật rõ xa!
Tề Chiến gục đầu xuống đất, cuối cùng đành từ bỏ!
“Lão tổ tông thật quá đáng mà, một vườn trái cây thôi mà bố trí trận pháp mạnh như vậy làm gì chứ!”
“Quá keo kiệt. Một quả cũng không cho ta ăn!”
Tề Chiến tức giận lầm bầm, chỉ có thể dựa sát vào màn sáng chăm chú ngắm nhìn chuối tiêu bên trong!
Nhưng sau đó, dường như nhớ tới điều gì, hai mắt y sáng rực lên.
Tề Chiến cầu khẩn ngỏ lời: “Lão đại, huynh có thể mở cái này ra giúp ta được không?”
Cũng chịu thôi, ai bảo sức dụ hoặc của vườn chuối quá mạnh, khiến cho con khỉ không thể chịu nổi.
Thấy Tề Chiến mong mỏi như vậy, Thẩm Thiên dở khóc dở cười đáp: “Được!”
“Để ta thử một chút!”
“Nhưng ta không đảm bảo có thể mở ra đâu nhé!”
Dù sao trận pháp này cũng do Đấu Chiến Thánh Đế bố trí, hắn cũng không dám nắm chắc.
“Vâng vâng, lão đại cố lên!”
Tề Chiến gật cái đầu khỉ như giã tỏi, dù sao Thẩm Thiên đồng ý ra tay vẫn là có hy vọng rồi.
Thực lực Thẩm Thiên bày ra cường đại như vậy cơ mà, còn có thể áp chế cả THánh Quân.
Mặc dù Tề Chiến không mở ra được cấm chế nhưng y có thể cảm giác được cấm chế này không mạnh, cùng lắm cũng chỉ ngang với chiến lực của Thánh Quân!
Lúc trước Thẩm Thiên lấy mười phân thân ngược đãi Thánh Quân bảy kiếp được, cho thấy sức mạnh của hắn không hề kém Thánh Quân bao nhiêu.
Nếu có thêm vài người nữa, khẳng định là không vấn đề gì.
Thẩm Thiên cũng không nói gì, lôi Hám Thiên Chùy ra, chuẩn bị thử.
Hắn vung Hám Thiên Chùy bước tới, vận sức chấn vỡ sơn hà!
Đông đông đông!
Thẩm Thiên nện liên tiếp ba chùy, nện cho thần quang của trận pháp phải dập dời lay động, pháp tắc quanh quẩn bay múa.
Quả thực, sức mạnh này đáng sợ hơn khi Tề Chiến ra tay nhiều.
Nhưng dù như vậy, vẫn không có dấu hiệu gì cho thấy trận pháp sắp vỡ vụn.
Thấy một màn này, Thẩm Thiên khẽ gật đầu.
Xem ra trận pháp này rất cứng rắn!
Vừa vặn, bổn Thánh Tử có thể luyện tay một chút!
Nghĩ vậy, Thẩm Thiên không tiếp tục lưu thủ nữa.
Hắn dốc toàn lực thôi động Thiên Hoang Tam Thập Lục Chùy, nện lên cấm chế.
Liệt Dương Chùy!
Liêu Nguyệt Chùy!
Toái Tinh Chùy!
…
Sức mạnh của Thẩm Thiên ầm ầm bộc phát, trọn vẹn đánh ra hết chùy pháp, sức mạnh như sao sa, tràn đầy uy thế không gì đỡ nổi!
Chỉ trong chốc lát, không gian oanh minh kịch liệt, khắp nơi là tiếng vang đinh tai nhức óc.
Thẩm Thiên giống như một chiến thần vô địch, một chùy tiếp một chùy, chùy chùy sinh phong, thần quang lưu chuyển, bày ra hết thần thái chói lọi!
Đông!
Cuối cùng, sau một tiếng vang cực lớn, hắn đã nện xong ba mươi sáu chùy.
Thẩm Thiên thu Hám Thiên Chùy vào, thở ra một hơi: “Đánh xong rồi!”
Trận pháp vẫn không vỡ ra, chỉ có quang mang hơi ảm đạm một chút.
Tề Chiến có vẻ nhụt chí: “Lão gia hỏa quá keo kiệt mà, trong hậu hoa viên nhà mình mà còn muốn bày trận pháp nữa!”
“Thật sự không cho một cơ hội nhỏ nhoi nào sao? Ta là chắt trai đời thứ n của ông ấy mà!”
Không đánh vỡ được trận pháp, y sẽ không ăn được chuối tiêu, đương nhiên rất ấm ức.
Nhưng đúng lúc này, đột nhiên trong vườn trái cây vọng ra tiếng tách tách.
Trên màn sáng kia có một vết nứt nhỏ.
“Hử?”
“Có hy vọng?”
Hai mắt Tề Chiến lập tức chăm chú nhìn vào cái khe kia.
Chỉ thấy vết rạn kia không ngừng mở rộng, thậm chí còn lan khắp cả màn sáng!
Oanh!
Một tiếng nổ thật lớn.
Màn sáng trận pháp hoàn toàn vỡ vụn.
Tề Chiến trợn mắt há hốc mồm, mồm dài đến tận mông.
“Thật sự… thật sự mở ra rồi sao?”
“Lão đại quá mạnh mà, ta cảm giác huynh còn mạnh hơn cả lúc nãy!”
Trong lòng Tề Chiến không ngừng chấn kinh. Y phát hiện ra sức mạnh của Thẩm Thiên còn lớn hơn cả khi đối chiến với Tà Hỏa Thánh Quân ở thành Đông Hải.
Chẳng lẽ lão đại vẫn còn che giấu thực lực sao?
Trong lòng Tề Chiến chấn kinh, nhưng lập tức ném ra sau ót.
Bởi vì trận pháp bao phủ vườn cây đã mở, có nghĩa là y có thể vào đó ăn chuối xả láng!
“Hắc hắc, lão Tề ta tới đây!”
Con khỉ con Tề Chiến mừng rỡ muốn bay lên trời luôn, nhảy nhảy nhót nhót chạy tới vườn cây.
Chẳng mấy chốc đã thấy nó ăn như gió cuốn mây tan, không ngừng nhét quả vào trong miệng!
Thẩm Thiên cũng tiến tới thu hoạch một trận.
Những thánh dược linh dược này không có mấy tác dụng với hắn.
Nhưng được cái rất nhiều, có thể ăn cho mát, hoặc mời các thiên kiêu khác.
Hoặc có thể lấy ra để luyện chế đan dược, cũng là nguyên liệu không tệ.
Chủ yếu nhất là nếu thấy bảo vật không thu thì quả thực thiên lý nan dung!
…
Bởi vậy, Thẩm Thiên cũng không khách khí, bắt đầu cùng Tề Chiến hái từng chùm từng chùm linh quả lớn.
Mà Tề Chiến thì vừa ăn vừa cất, hạt quả, vỏ chuối ném khắp nơi.
Chẳng mấy chốc, một vườn linh quả sai trĩu trịt đã bị hái sạch.
Tề Chiến ợ một cái.
Thoải mái! Sướng!
Bé đến giờ ta chưa bao giờ được ăn nhiều quả ngon như thế!
Quả nhiên, đi theo Thẩm Thiên lão đại là có thể ăn ngon uống sướng!
Lão Tề ta thực sự quá hạnh phúc!
Mảnh rừng thánh quả này do chính Đấu Chiến Thánh Đế trồng trước khi phi thăng.
Trải qua mười mấy vạn năm được trận pháp uẩn dưỡng, số lượng linh quả cực kỳ khổng lồ, treo lúc lỉu đầy cành.
Với tốc độ hái của Thẩm Thiên và Tề Chiến mà cũng phải mất rất nhiều thời gian mới cướp sạch cướp rỗng cả mảnh vườn cây này.
Ngoại trừ cây cái, cả vườn không còn quả gì.
Nắm chắc nguyên tắc không thu chính là lãng phí, hai người không chút khách khí, thu sạch linh quả cho vào hầu bao.
Dù sao thì trừ bọn họ ra, nơi này cũng đâu có ai vào được nữa đâu.
“Lão đại, thu hoạch thế nào?”
Tề Chiến vui mừng vò đầu bứt tai hỏi.
Lần này y có lộc ăn lớn rồi, con khỉ ăn vô số linh quả thơm ngon, ăn đến khi cái bụng khỉ tròn ủm ra.
Chương 872: Đúng là làm mất mặt Đấu Chiến Thánh Viên! (1)
Nhưng Tề Chiến thích nhất vẫn là Hỗn Nguyên Hoàng Kim Hương Tiêu đấy, nó ăn đã đời ném vỏ chuối khắp nơi.
Năng lượng bành trướng gột rửa bách hội toàn thân Tề Chiến, khiến cho bộ lông vàng óng của y lại càng thần dị hơn.
Cả con khỉ vàng ươm như đúc bằng vàng ròng, rất uy phong.
Mặc dù đã ăn rất nhiều nhưng Tề Chiến vẫn thu về không ít linh quả.
Nếu tiết kiệm một chút cũng đủ cho y ăn nhiều năm.
Thẩm Thiên cười nhạt nói: “Cũng không tệ lắm!”
Hắn cũng thu hoạch được không ít. Chỉ riêng Hỗn Nguyên Hoàng Kim Hương Tiêu thánh dược cấp thượng phẩm cũng đã gần một trăm nải rồi!
Mà Hỗn Nguyên Hoàng Kim Hương Tiêu cấp thánh dược trung và hạ phẩm, hắn đã đổ hàng trăm hàng ngàn nải vào trong không gian giới chỉ rồi.
Chớ nói chi đến các loại linh quả khác.
Một chuyến này, có thể nói là kiếm được đầy bồn đầy bát.
Nhiều thánh dược như vậy, dù có lấy ra luyện đan cũng đủ dùng một thời gian dài.
Nếu số thánh dược này được đưa ra bên ngoài, có thể khiến vô số thế lực phải điên cuồng.
Không nói khoa trương chứ ngay cả Đại Thánh cũng sẽ không nhịn được mà xông vào cướp đoạt.
Cũng vì số lượng linh dược này quá kinh khủng.
Có thể lực nào có thể nuôi được thánh dược hàng trăm hàng ngàn năm?
Có nghĩ cũng không dám nghĩ.
Nếu không phải nơi này là đạo trường của Đại Đế, lại bị khóa kín mười mấy vạn năm, tuyệt đối sẽ không thể kết ra được nhiều thánh quả như vậy.
Nhưng với Thẩm Thiên, đây còn không phải thu hoạch lớn nhất.
Thẩm Thiên bình tĩnh nhìn lên đinh đầu Tề Chiến.
Chỉ thấy vầng hào quang khí vận màu tím sẫm trên đầu y lại càng óng ánh hơn.
Màu tím càng sẫm hơn, đã chuyển dần sang màu đen.
Rõ ràng khí vận đã tăng trưởng.
Đấu Chiến Thánh Phủ vốn là cơ duyên thuộc về Tề Chiến.
Sau khi Tề Chiến thu được cơ duyên, đương nhiên khí vận có thể tăng lên trên phạm vi rộng.
Mà lúc này, thân thể Thẩm Thiên cũng trở nên nhẹ nhàng hơn, lại cảm thấy khoái cảm đã lâu không thấy.
Thẩm Thiên vội vàng móc ra cái gương thưởng thức hào quang khí vận trên đỉnh đầu.
Vầng hào quang màu hoàng kim lại càng trở nên óng ánh hơn, tỏa kim quang tứ phía, đã dần chuyển sang màu vàng sẫm, chỉ thiếu một chút nữa thôi là có thể đạt rồi.
Ngay lập tức, trong lòng Thẩm Thiên dâng lên cảm xúc vui sướng nồng đậm!
Tiến bộ hơn một chút rồi!
Đã nhiều ngày qua đi, cuối cùng khí vận của bổn Thánh tử cũng đã phát triển.
Sắp chuyển sang màu vàng sẫm rồi.
…
Thấy Thẩm Thiên đột nhiên móc gương ra, Tề Chiến gãi đầu hỏi: “Lão đại đang làm gì vậy?”
“Chẳng lẽ ăn no uống đủ xong lại muốn thưởng thức dung nhan của mình một lần sao?”
“Hắc hắc, ta cũng thử xem!”
Dứt lời, Tề Chiến cũng móc một cái gương ra, lẳng lặng thưởng thức khuôn mặt trong đó, nhịn không được mà cảm thán: “Ôi, ta không hổ là Mỹ Hầu Vương của Hoa Quả Sơn, đẹp trai quá!”
Thẩm Thiên: “...”
Con khỉ này còn biết xấu đẹp nữa cơ à?
Thật hiếm thấy!
Ngắm đủ nhan sắc chim sa lạc nhạn của mình, Thẩm Thiên mới bất đắc dĩ mở miệng nói: “Lão Tề, chúng ta lại đi tìm thêm một chút nữa đi, không chừng nơi này còn có cơ duyên khác!”
“Được rồi lão đại!”
Tề Chiến nhanh chóng phản ứng lại, vội vàng cất gương đi.
Nơi này chính là đạo trường của Đại Đế, khẳng định cơ duyên không chỉ có vườn quả này!
Hai người rời khỏi vườn trái cây, đi bộ vào sâu trong Đấu Chiến Thánh Phủ.
…
Đi xuyên qua mấy con đường nhỏ, chẳng mấy chốc bọn họ đã tới một sơn động.
Nơi này lục thực lượn lờ, linh khí dồi dào, trong hang động lấp lánh như sao, như thiên địa tạo hóa, huyền diệu vô cùng.
Linh tuyền từ trên nóc sơn động nhỏ giọt xuống, trước hiên động nước chảy róc rách nhỏ xuống như rèm châu khép cửa, cực kỳ kỳ diệu.
Trên hang núi khắc ba chữ to “Thủy Liêm Động.”
Kim quang chói mắt, hào hùng khí thế, khiến cho thâm thần chấn động!
Tề Chiến vừa phấn chấn vừa hoảng sợ nói: “Nơi này chính là Thủy Liêm Động, là mảnh đất truyền thừa của lão tổ tông!”
Nơi Đấu Chiến Thánh Đế thích nhất chính là Hoa Quả Sơn Thủy Liêm Động!
Tề Chiến nhận định nhất định nơi này có lưu giữ tuyền thừa của THánh Đế.
Y vô cùng hưng phấn. Thân là hậu duệ của Đấu Chiến Thánh Đế, đương nhiên y rất muốn tìm được rồi phát dương quang đại truyền thừa của lão tổ tông!
“Lão đại, chúng ta đi vào đi!”
Hai người đi vào trong Thủy Liêm Động, một lát sau đã thuận lợi đi vào sâu bên trong.
Điều này khiến Tề Chiến khá kinh ngạc.
“Đến vườn trái cây còn có trận pháp, vậy mà vùng đất truyền thừa lại không có sao?”
“Xem ra nhất định lão tổ tông là một con khỉ tham ăn!”
Tề Chiến đập đập Lôi Công Chủy, trong bụng lẩm bẩm nói xấu.
Nhưng khi hai người tiến vào trong Thủy Liêm Động mới phát hiện nơi này có huyền cơ khác.
Nơi này bao la rộng lớn, như một mảnh thiên địa khác vậy, rõ ràng là một tiểu thế giới độc lập.
Mà ngay giữa trung tâm tiểu thế giới sừng sững đứng một tượng đá cực lớn!
Tượng đá cao chừng tám trăm trượng, khắc hình con khỉ cầm một cây côn đá rất to.
Con khỉ đá hếch mặt lên trời, kiêu căng khó thuần!
Dù đây chỉ là một bức tượng đá nhưng Thẩm Thiên vẫn có thể cảm nhận được khí thế bá đạo tuyệt đại.
Giống như một tôn tuyệt đại đấu hoàng, muốn thách đấu cả thiên địa, ngạo nghễ khiếu thương khung!
Nếu cẩn thận cảm ứng, có thể cảm giá được có chiến ý bá đạo vô song tuyệt thế muốn phá vỡ cả thiên địa!
Dường như từ vạn cổ tuế nguyệt trước, chủ nhân của pho tượng đá này đã từng dùng chiến côn trong tay chọc ra một lỗ thủng giữa đất trời.
Kinh khủng, hãi hùng, rung động, kính sợ!
Cảm xúc khó hiểu nảy ra trong lòng hai người khiến cho thân thể bọn họ chấn động kịch liệt.
“Đây là… bức tượng của lão tổ tông sao?”
Chương 873: Đúng là làm mất mặt Đấu Chiến Thánh Viên! (2)
Cảm nhận được cỗ chiến ý này, huyết mạch của Đấu Chiến Thánh Viên trong thân thể Tề Chiến cũng nhịn không được mà sôi trào, khiến hắn không nhịn được mà ngửa đầu lên trời thét dài.
Đúng lúc này, đột nhiên trong tượng đá bắn ra kim quang óng ánh, chói lòa rực rỡ, bao phủ khắp nơi này.
Kim mang óng ánh tỏa ra từ trong bước tượng đá hóa thành một bóng người vĩ ngạn.
Đó là một con Kim Mao Thần Viên, xem chừng rất trẻ tuổi, nhưng thân hình còn to lớn hơn cả Tề Chiến, khí thế ngút trời.
Ông mặc chiến giáp hoàng kim, cầm trong tay thần côn hoàng kim, chiến ý dũng mãnh dao động khắp toàn thân liên miên không dứt, như chiến thần trong thiên địa, muốn nghịch chuyển thương thiên!
Khiến cho hư không xung quanh cũng rung động không ngừng.
Dường như chỉ cần ông khẽ động một cái, không gian cũng phải nát thành bột phấn.
Đạo thân ảnh này vừa xuất hiện, cả hai người đều tỏ vẻ tôn kính.
Bọn họ biết người này chính là Đấu Chiến Thánh Đế, tuyệt đại Đại Đế của mười tám vạn năm trước.
Chỉ có tuyệt đại Đế giả mới có thể có được thần tư bực này!
…
Đạo thân ảnh kia chậm rãi hé miệng, giọng nói tràn ngập uy nghi lồng lộng, chấn nhiếp chúng sinh.
“Ta chính là Đấu Chiến Thánh Đế!”
Ông vừa lên tiếng đã khiến thiên địa nhộn nhạo sóng âm vô tận, càn quét cả một vùng không gian.
“Chiến phủ của ta sừng sững mười mấy vạn năm, rốt cuộc hôm nay cũng đợi được người có duyên.”
“Không ngờ còn có cả huyết mạch của tộc ta nữa!”
“Nhất mạch Thánh Viên có hậu, bổn Đế rất vui mừng!”
Trong giọng nói của Đấu Chiến Thánh Đế còn ẩn chứa cả sự vui mừng và cảm khái.
Từ khi Đấu Chiến Thánh Đế phi thăng tiên giới để lại Đấu Chiến Thánh phủ đến nay đã qua mười mấy vạn năm, nhưng chưa một ai có thể tiến vào!
Chủ yếu là vì điều kiện để tiến vào đây quá hà khắc.
Không ngờ lần đầu tiên Đấu Chiến Thánh phủ mở ra lại có thể gặp được một hậu bối có huyết mạch của Đấu Chiến Thánh Viên!
Mạch này của Đấu Chiến Thánh Viên có sức mạnh vô cùng cường đại, ở thời Hoang Cổ đã từng xuất hiện một Đấu Chiến Thánh Viên tu luyện thành tựu tuyệt đỉnh Chí Tôn, có thể rung chuyển nhật nguyệt sao trời, chém giết với Thiên địa Chí Tôn!
Ngược lại, tộc này cực kỳ thưa thớt, chỉ khi tộc nhân có huyết mạch nồng đậm đến cực hạn mới có thể lột xác thành Đấu Chiến Thánh Viên!
Đấu Chiến Thánh Đế chính là Đấu Chiến Thánh Viên thứ hai kể từ sau vị đại năng từ thời Hoang cổ kia. Nhìn vậy đủ để thấy bộ tộc này vô cùng thưa thớt.
Nhưng sức mạnh của bộ tộc này thì không thể nghi ngờ. Mỗi một vị đều là đại nhân vật cổ kim có một không hai!
Tề Chiến chính là Đấu Chiến Thánh Viên thứ ba trên đời này, liền sau Đấu Chiến Thánh Đế.
Mười tám vạn năm mới xuất hiện một tôn Đấu Chiến Thánh Viên, lại còn xuất hiện trong Đế mộ của mình, đương nhiên Đấu Chiến Thánh Viên thực vui mừng.
Bởi vì truyền thừa của ông phù hợp cho tộc Đấu Chiến Thánh Viên tu luyện nhất!
Tề Chiến đến, có thể phát dương quang đại truyền thừa của ông!
Viên phần, tuyệt không thể tả!
…
Nhìn thấy Đấu Chiến Thánh Đế, Tề Chiến cũng mừng rỡ vạn phần.
Đây chính là nhân vật truyền thuyết trong tộc, là lão tổ tông của tộc Kim Tình Hỏa Viên.
Y vội cung kính chắp tay tràn đầy sùng bái thưa: “Lão tổ tông, con tên Tề Chiến, là thiếu tộc trưởng tộc Kim Tình Hỏa Viên!”
“Vị này là lão đại của con, Thẩm Thiên!”
Đối mặt với vị tuyệt thế Đại Đế rong ruổi ngũ vực từ mười tám vạn năm trước, lại có huyết mạch đồng nguyên, Tề Chiến cảm thấy vô cùng thân thiết.
Nhưng y cũng không quên giới thiệu Thẩm Thiên kiếm chút ấn tượng tốt.
Hai người cùng nhau tới đây, Tề Chiến hy vọng Thẩm Thiên cũng có thể có được truyền thừa của Đại Đế!
“Tốt, rất tốt!”
Đấu Chiến Thánh Đế vui mừng cười lên, nhưng sau đó thì hơi nhíu mày.”
“Các ngươi đã có thể tiến vào nơi đây, có nghĩa thiên phú không tầm thường.”
“Bổn Đế có thể truyền thụ “Đấu Chiến Đế kinh”, nhưng chỉ giới hạn trong nhất mạch Đấu Chiến Thánh Viên.”
“Về phần vị tiểu hữu này, bổn Đế sẽ cho ngươi truyền thừa khác.”
“Nhưng không thể cho ngươi Đấu Chiến Đế kinh.”
Đấu Chiến Thánh Viên vốn bản tính kiêu căng khó thuần, còn dám đánh cả trời cơ mà, dù là huyết mạch hay chiến pháp đều cực kỳ cao quý, truyền thừa tầm thường khác không thể so sánh!
Đấu Chiến Thánh Đế thân là tuyệt đại Đế giả, đương nhiên không muốn truyền thừa rơi vào trong tay tộc khác.
Nghe vậy, sắc mặt Tề Chiến đắng chát, khổ sở nói: “Lão tổ tông, nếu không có lão đại Thẩm Thiên, con còn không thể đi vào nơi này nữa kìa.”
“Ngài có thể chia một phần truyền thừa cho lão đại không?”
Tề Chiến vẫn rất nghĩa khí, không đành lòng nhìn Thẩm Thiên tay không mà về.
Đấu Chiến Thánh Đế lắc đầu từ chối: “Đấu Chiến Đế kinh chính là truyền thừa của Thánh Viên nhất mạch, không thể truyền ra ngoài.”
Nghe vậy, Tề Chiến thở dài một hơi.
Nếu Đấu Chiến Thánh Đế không đồng ý, y cũng không thể cưỡng cầu.
Tề Chiến áy náy nói: “Lão đại, thực sự xin lỗi!”
“Tới lúc đó ta sẽ đền cho huynh Thánh khí hoặc Thánh dược nào đó!”
Ngược lại bản thân Thẩm Thiên cũng chẳng để ý, lắc đầu nói: “Không sao, chỉ một môn Đế pháp thôi mà, không cần cưỡng cầu.”
Trong tay Thẩm Thiên đang có không ít Đế pháp, thêm một môn hay bớt một môn hoàn toàn không phải vấn đề lớn gì.
Nhưng Thẩm Thiên lại khiến cho Đấu Chiến THánh Đế ngẩn người.
Hình như tiểu tử này xem thường Đấu Chiến Đế kinh?
“Chỉ một môn Đế pháp mà thôi?”
“Tiểu tử, ngươi có biết Đấu Chiến Đế kinh có ý vị thế nào không?”
“Đây chính là công pháp mà bổn Đế chứng đạo đấy, chính là tuyệt đỉnh trong Đế pháp đấy!”
Đấu Chiến Thánh Đế tự tin tuyên bố như vậy, kiêu ngạo hết sức.