Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 292



Tề Chiến cũng không biết Tà Hỏa Thánh Quân đã chết, chỉ lo lắng Tà Linh Giáo sẽ quay lại đây một lần nữa, đến lúc đó thì nguy rồi.

Cho nên, y dự định quanh về trước, liên hệ với các cấp quản lý của học viện, phái cường giả đến trấn thủ.

Lần này Tà Linh Giáo phát động tập kích có vẻ không ổn.

Trước kia, Tà Linh Giáo chỉ dám lén lút ra vay với một vài thế lực nhỏ, chưa từng có cảnh tượng dám tấn công cường giả các tộc hoành tráng như thế!

Xem ra Tà Linh Giáo đã ngo ngoe muốn động rồi, lúc nào cũng có thể xảy ra chiến tranh.

Điểm này, không thể coi thường.

Nhưng Thẩm Thiên lại lắc đầu nói: “Chúng ta truyền tin tức về trước, nhưng ngươi không cần gấp.”

Tề Chiến gãi đầu hỏi: “Vì sao vậy?”

Y hơi nghi hoặc, không biết bên ngoài có gì chơi vui?

Thẩm Thiên lại lắc đầu nói: “Phân thân của ta đã tìm khắp mấy chục vạn dặm quanh đây, và thấy một bí cảnh.”

“Chúng ta tới đó dò xét một chút!”

Đúng vậy, trong cơ duyên ban đầu, Tề Chiến đã dùng phù đại na di truyền tống về rồi mới tìm được cơ duyên.

Mà sau khi phân thân của Thẩm Thiên truyền tống đi cũng không nhàn rỗi, chẳng mấy chốc đã dựa theo hình ảnh trong cơ duyên của Tề Chiến tìm được vị trí.

Tề Chiến nghe nói vậy, toàn thân con khỉ cũng mộng.

Cái quỷ gì? Sử dụng phù đại na di truyền tống bừa mấy chục vạn dặm cũng có thẻ phát hiện bí cảnh sao?

Vận khí này…. Quá tốt đi rồi!



Tề Chiến đột nhiên nghĩ tới, trước kia Thẩm Thiên nổi tiếng khắp ngũ vực cũng không chỉ vì thực lực.

Còn có khí vận cực cao nữa. Chính là thiên mệnh khí vận chi tử khoáng tuyệt cổ kim trong truyền thuyết.

Hôm nay gặp mặt, quả nhiên là vậy!

Quả nhiên, đi theo lão đại sẽ có ăn ngon uống sướng!

“Lão đại, vậy chúng ta đi nhanh đi!”

Từ sau khi nhận định Thẩm Thiên chính là khí vận chi tử, Tề Chiến không chút do dự quyết định muốn cùng hắn đi tìm kiếm bí cảnh.

“Được, chúng ta sẽ xuất phát ngay lập tức!” Thẩm Thiên cười gật gật đầu.

Con khỉ này nào có biết cơ duyên này vốn thuộc về mình.

Nhưng Thẩm Thiên cũng không định độc chiếm, mà muốn kéo Tề Chiến cùng đi thăm dò.

Như vậy, song phương đều có thể thu được cơ duyên, mà Thẩm Thiên có thể tăng khí vận cho mình.

Sớm ngày thành tựu khí vận vô thượng, để được thiên mệnh chiếu cố. Đây mới là mục đích chính của Thẩm Thiên.



Về phần cơ duyên, bảo vật gì đó, nói ra có thể không ai tin.

Chứ bản thân Thẩm Thiên quả thực chẳng mấy hứng thú với bảo vật.

Dù sao hắn cũng không thiếu.

Thẩm Thiên vừa đánh lui Tà Hỏa Thánh Quân không được bao lâu, Thánh Quân Tiên Triều đã đuổi tới thành Đông Hải.

Vị Thánh Quân này phá hủy hoàn toàn đại trận huyết tế, đồng thời còn ở lại trấn thủ nơi này.

Lại nói, vị Thánh Quân này chính là người quen cũ của Thẩm Thiên.

Chính ông đã tiếp dẫn Thẩm Thiên tiến vào Trung Châu.

Vị Thánh Quân này chính là Chiến Vương!

Ông là Thánh Quân cửu kiếp, thực lực cường đại vô song!

Có ông tọa trấn, dù có Thánh Quân Tà Linh Giáo quay lại giở trò cũng không sợ.

“Tiểu hữu quả thật bất phàm, xem ra gần đây ở Học Cung thu hoạch cũng không nhỏ nhỉ!”

Chiến Vương tươi cười nhìn Thẩm Thiên.

Chiến Vương và Thẩm Thiên cũng coi như là quen biết đã lâu, cũng hiểu hắn phần nào.

Ban đầu ở Thần Tiêu Thánh Địa, Thẩm Thiên có thể vung chùy đánh bay Chân Thánh lục kiếp.

Mà bây giờ, thậm chí cả Thánh Quân cũng bại trong tay hắn!

Nghe được chiến tích này, trong lòng Chiến Vương vô cùng kinh ngạc.

Nên nhớ chênh lệch giữa Thánh Quân và Chân Thánh lớn như trời cao với vực thẳm vậy.

Thẩm Thiên có thể đánh lui Thánh Quân, tiến bộ quá lớn!

Thẩm Thiên chắp tay nói: “Chiến Vương tiền bối quá khen. Đối kháng với Tà Linh Giáo chính là chức trách của chúng ta!”

“Được, khi trở về chắc chắn bổn Vương sẽ báo cáo việc này với Thạch Hoàng Bệ Hạ.”

Chiến Vương cười lên ha hả, càng thêm hài lòng với Thẩm Thiên.

Không kiêu không vội, tâm tính rất tốt!

“Đa tạ Chiến Vương tiền bối!”

Thẩm Thiên hiểu ý Chiến Vương, ông làm vậy là muốn kiếm chút phần thưởng cho hắn.

Dù sao vừa rồi cũng coi như hắn đã cứu vớt cả thành Đông Hải.

Nếu là cho không, đương nhiên Thẩm Thiên sẽ không từ chối.

“Chiến Vương tiền bối, chúng ta còn có chút việc, xin được cáo lui trước.”

Thẩm Thiên cùng Tề Chiến rời đi. Bọn họ còn muốn đi tìm kiếm bí cảnh nữa!



Hải vực Đông Hải.

Hai bóng người đang nhanh chóng phi tốc.

Bọn họ bay nhanh như điện, chân đạp thần hồng chói lọi.

Hai thân thể hóa thành cực quang, bay suốt mấy chục vạn dặm mới dừng lại.

Hai người này chính là Tề Chiến và Thẩm Thiên.

Nhìn biển rộng bao la vô bờ, Tề Chiến choáng váng hỏi: “Lão đại, nơi này có bí cảnh thật sao?”

Mặc dù biết khí vận của Thẩm Thiên không giống người thường, khẳng định có thể tìm được bí cảnh.

Nhưng nhìn những gì trước mắt đây, Tề Chiến vẫn không nhịn được mà hơi choáng váng.

Ngay cả lục địa cũng không có, bí cảnh đâu ra chứ?

Thẩm Thiên lạnh nhạt nói: “Ngươi cứ chờ ta ở đây một lát!”

Nói xong, hắn khẽ nhoáng lên một cái trốn vào trong hư không.

Chỉ để lại một con khỉ con sững sờ ngơ ngác!



Trong hư không, thân hình Thẩm Thiên lẳng lặng hiện ra.

Một thân ảnh ngưng tụ ra cách hắn không xa.

“Tới rồi sao?”

“Tới rồi!”

“Cũng may thành Đông Hải có ngươi!”

“Nào có nào có, vẫn là chủ nhân có dự kiến trước.”

“Cũng tìm được vị trí bí cảnh rồi!”

“Được, bây giờ chúng ta tới đó.”



Thẩm Thiên rời khỏi hư không, bay lại chỗ Tề Chiến.

“Lão đại, huynh làm gì vậy?”

Thấy Thẩm Thiên đã về, Tề Chiến tò mò hỏi.

Y chăm chú nhìn chằm chằm vào Thẩm Thiên, hai mắt sáng lên lấp lánh.

Tề Chiến cảm giác hình như Thẩm Thiên thay đổi một chút.

Nhưng dù có thôi động Hỏa Nhãn Kim Tinh, y vẫn không nhìn ra có gì là khác.

Thẩm Thiên lắc đầu cười nói: “Không có gì, đã tìm được bí cảnh rồi, ở ngay dưới đáy biển chỗ này!”

Tề Chiến hưng phấn nói: “Vậy chúng ta mau tới thôi!”

Phù phù.

Con khỉ vừa nhảy xuống nước biển dộng lên thành cột.

Thẩm Thiên cũng đi theo, một người một khỉ không ngừng lặn xuống biển.

Tốc độ của bọn họ cực nhanh, chẳng mấy chốc đã lặn xuống sâu sáu vạn dặm dưới đáy biển.

Áp lực nước ở nơi này rất lớn, đè xuống nặng nề như núi.

Áp lực nước có thể dễ dàng nghiền nát cả Thiên Tôn, ngay cả Thánh Nhân cũng không chống đỡ được bao lâu.

Nhưng thân thể của hai người đều cực kỳ mạnh mẽ, có thể thản nhiên qua lại!

….



Chương 869: Đại Đế bí cảnh, Đấu Chiến Thánh Phủ! (1)

Chẳng mấy chốc, bọn họ đã đến đáy biển.

Nơi này trống trải vô biên, không có một thứ gì.

Tề Chiến kinh nghi nói: “Lão đại, nào có bí cảnh nào?”

Y đảo mắt một vòng, đến cái bóng của bí cảnh cũng không thấy.

Thẩm Thiên cười nói: “Đừng có bị mê hoặc vì những gì ngươi thấy trước mắt, trong này ẩn chứa huyền cơ.”

“Ngươi thi triển Hỏa Nhãn Kim Tinh nhìn thử là biết!”

Tề Chiến nghe vậy, vội vàng thôi động Hỏa Nhãn Kim Tinh.

Hai con ngươi y sáng lóe chói lọi, ánh lửa hừng hực tỏa ra hào quang lượn lờ phát ra khí tức khiếp người.

Hỏa Nhãn Kim Tinh quét ngang một vòng, cảnh tượng xung quanh lập tức thay đổi.

Đáy biển vốn trống không bỗng hiện ra một tòa thái cổ thần sơn.

Thần sơn nguy nga cao ngất tới vạn trượng, tản ra thần uy mênh mông!

Nó đứng sừng sững ở đáy biển, như chèo chống mở ra một mảnh thiên địa mới, ép nước biển phải chảy vòng không dám xâm lấn mảy may.

Trên thái cổ thần sơn có khắc mấy chữ lớn tỏa kim quang chói lọi.

Chữ như cầu long, thiêt câu ngân hoa, mạnh mẽ khỏe khoắn, tản ra khí tức vĩ ngạn.

Mấy chữ này là “Đấu Chiến Thánh Phủ”

Nhìn thấy cảnh tượng này, Tề Chiến hoàn toàn ngây ngốc, kêu lên thất thanh: “Ta ngất. Thật sự có huyền cơ sao?”

“Đây là Thánh phủ của Đấu Chiến Thánh Đế thật sao?”

Đấu Chiến Thánh Đế quật khởi thời Thái Cổ, là Đại Đế đỉnh tiêm từ mười tám vạn năm trước!

Ông chính là người thứ hai của Đấu Chiến Thánh Viên dùng chiến chứng đạo, thành tựu chính quả Đại Đế, phi thăng tiên giới!

Nên nhớ, sức chiến đấu của Đấu Chiến Thánh Đế đứng đầu thiên hạ.

Dù xét trong cùng cấp Đại Đế chắc chắn cũng là điên cuồng huyễn khốc vô pháp vô thiên!

Tề Chiến không ngờ nổi Thẩm Thiên lại có thể tìm tới Đấu Chiến Thánh Phủ này!

Nên nhớ, trong thân thể Tề Chiến cũng có huyết mạch của Đấu Chiến Thánh Viên!

Truyền thừa của Đấu Chiến Thánh Đế phù hợp cho y tu luyện nhất!

Nếu có thể có được truyền thừa của Đấu Chiến Thánh Đế, chắc chắn thực lực sẽ tăng lên nhiều!



Trong lòng Tề Chiến mừng rỡ vạn phần, cảm kích nói: “Lão đai, đi theo huynh thật hạnh phúc!”

Nếu không có Thẩm Thiên, dù tìm thế nào y cũng sẽ không tìm được Đấu Chiến Thánh Phủ!

Thẩm Thiên cười lắc đầu, đây vốn là cơ duyên của Tề Chiến.

Đúng lúc này, không gian bỗng nhiên bắt đầu vặn vẹo.

Có sức mạnh phát ra từ cửa sơn động, tỏa hào quang rực rỡ lượn lờ.

Ô quang chớp nháy không ngừng vặn vẹo, khí tức mênh mông khó lường, hóa thành vòng xoáy màu đen ngăn cản trước hai người!

“Còn có trận pháp sao?”

Tề Chiến nhíu mày, xem ra Đấu Chiến Thánh Phủ cũng không dễ vào.

Nơi này không chỉ cần có đồng pháp có thể nhìn xuyên thấu hư vô mới có thể tìm ra!

Hơn nữa còn cần có thực lực nhất định mới có thể vào trong!

Bảo sao, qua bao nhiêu năm như vậy, chưa bao giờ nghe nói đên tin tức về Đấu Chiến Thánh Phủ láng máng bên ngoài.

Điều kiện tiến vào quá mức hà khắc, người thường không thể thỏa mãn nổi!

“Lão đại, để ta đi thử một chút!”

Tề Chiến xung phong nhận việc, y ôm lòng tự tin nhất định sẽ có được truyền thừa của lão tổ tông!

Thẩm Thiên gật đầu. Trận pháp này tuy mạnh nhưng cũng không ngăn được Tề Chiến.

Tề Chiến bộc phát toàn lực, vòng xoáy màu đen bị đạp nát.

Sau đó, một cỗ sức mạnh không gian cường đại từ đâu xuất hiện bao phủ lấy hai người.

Hai người cảm giác trước mắt tối sầm lại. Không thấy bọn họ đâu nữa.

Khi nhìn lại được, thì bọn họ đã xuất hiện trong một không gian khác!

Nơi này cực kỳ kỳ lạ, dồi dào linh khí, sương mù mờ mịt, mờ mờ như mộng ảo.

Cách đó không xa là từng ngọn núi cao chót vót, bao la hùng vĩ, vút tận trong mây.

Mấy chục đỉnh núi liên miên kéo dài không dứt, bảo vệ lẫn nhau, chung linh dục tú!

Trên núi có rất nhiều cây cổ thụ thân to bằng thùng nước, cành lá um tùm, xanh um tươi tốt.

Còn có sông nhỏ uốn canh, chim hót hoa nở, cực kỳ thanh bình, như thế ngoại đào nguyên.

“Linh khí ở nơi này thật nồng đậm, còn đậm hơn cả ở Hoa Quả Sơn của ta!”

Tề Chiến hít sâu một hơi, cảm thụ linh khí bành trướng xộc vào trong cơ thể khiến toàn thân thư thái thoải mái!

“Còn cả kiến trúc này nữa, cũng rất giống Hoa Quả Sơn!”

Tề Chiến biết lúc này bọn họ đã vào được Đấu Chiến Thánh Phủ.

Kim Tình Hỏa Viên Tộc chính là hậu duệ của Đấu Chiến Thánh Đế, trong tộc cũng có đạo trường của Đại Đế.

Nơi này rất giống Hoa Quả Sơn.

Hoặc có thể nói, đây mới là Hoa Quả Sơn chính thống!

Tề Chiến rất vui, tới nơi này y cảm giác như về đến nhà vậy.



Hai người tiếp tục đi tiếp, xuyên qua ngọn núi cao nhất, đi tới một vườn trái cây.

Nơi này trồng từng dãy linh thụ xanh um tươi tốt, tản ra linh khí cường đại.

Trên linh thụ còn kết đủ loại linh quả, đủ mọi màu sắc, tươi non mọng nước, tỏa ra mùi hương thơm ngát.

“Oa, nơi này quá tuyệt!”

Tề Chiến không rời nổi mắt, không nhịn được mà nuốt nước bọt ừng ực.

Cũng chịu thôi, với con khỉ thì sức hấp dẫn của số trái cây này quá lớn.

Nhưng Tề Chiến vẫn bình tĩnh mà nhìn quanh một lượt.

Y phát hiện trước mỗi cây ăn quả đều dựng một tấm bia đá ghi lại chủng loại và năm trồng linh thụ.

Những quả vừa đậu kia đều là linh dược cấp thượng phẩm!

Quả đậu lâu năm, thậm chí có thể đạt tới cấp thánh dược.

Có thể nói, nơi này đâu đâu cũng có bảo bối!

Nhìn thấy những tấm bia giới thiệu này, hai con mắt Tề Chiến sáng lóe lên lấp lánh: “Cho tới giờ lão Tề ta còn chưa bao giờ nhìn thấy nhiều hoa quả có phẩm chất cao như vậy đâu!”

“Mặc dù trong tộc cũng có một ít, nhưng đều bị lão gia hỏa quản lý, căn bản không được ăn!”

“Hôm nay, ta phải ăn cho đã!”

Những quả cây này khiến Tề Chiến thèm nhỏ dãi, không nhịn được mà ăn như gió cuốn!

Chẳng mấy chốc, Tề Chiến lại sững ra, hai con mắt nhìn chằm chằm vào đằng sau vườn cây.



Chương 870: Đại Đế bí cảnh, Đấu Chiến Thánh Phủ! (2)

Ở đó không có không có nhiều linh thụ đa hình đa dạng.

Chỉ có cây chuối tiêu xếp hàng ngay ngắn.

Chia làm ba hàng.

Hàng thứ nhất, trên cây treo đầy chuối tiêu vàng óng.

Quả nào quả nấy đều tỏa ra mùi hương thơm ngát và linh khí mãnh liệt, đều là thánh dược hạ phẩm.

Trước những cây chuối này cũng có một hàng bia đá xếp thẳng hàng.

Trên tấm bia ghi lại thông tin về cây chuối.

Tên: Hỗn Nguyên Hoàng Kim Thánh Tiêu!

Năm: Ba ngàn năm mới chín.

Phẩm giai: Thánh dược hạ phẩm!

Đọc được những chữ này, Tề Chiến hoàn toàn ngây ngốc.

Tất cả số chuối tiêu nhìn ngút tầm mắt này đều là thánh dược sao?

Dù có nằm mơ y cũng không dám nghĩ tới.

Mà không chỉ có vậy.

Số chuối này tổng cộng có ba hàng, linh vận hai hàng sau tỏa ra càng thêm cường đại.

Đằng trước hai hàng chuối tiêu phía sau cũng được dựng bia đá.

Tên: Hỗn Nguyên Hoàng Kim Thánh Tiêu.

Năm: sáu ngàn năm mới chín.

Phẩm giai: Thánh dược trung phẩm.

Tên: Hỗn Nguyên Hoàng Kim Thánh Tiêu!

Năm: chín ngàn năm mới chín.

Phẩm giai: Thánh dược thượng phẩm.



“Ta không nằm mơ chứ!”

Ánh mắt Tề Chiến tràn đầy rung động, quả thực là không thể tin nổi.

Dược hiệu của Hỗn Nguyên Hoàng Kim Thánh Tiêu cực kỳ cường đại, ẩn chứa linh khí và khí tức sinh mệnh cường đại.

Có thể nói, nếu ném bất luận một cây chuối tiêu nào ở đây tới tu tiên giới cũng có thể khiến vô số tu sĩ tranh đoạt tới máu chảy thành sông.

Nếu dùng để luyện chế đan dược, thậm chí còn có thể luyện chế ra rất nhiều thánh đan.

Còn có một điểm mấu chốt nhất: Đây không chỉ là thánh dược, mà còn là món hoa quả có hương vị cực kỳ ngọt ngào!

Với con khỉ, dụ hoặc của Hỗn Nguyên Hoàng Kim Thánh Tiêu tuyệt đối là vô địch!

Nếu đưa mấy cây Hỗn Nguyên Hoàng Kim Thánh Tiêu đến tộc Kim Tình Hỏa Viên thì đủ để khiến cho Chân Thánh cũng phải cung kính với ngươi.

Nếu đưa vài cây Thánh Tiêu chín ngàn năm mới chín ra, đoán chừng Đại Thánh của tộc Kim Tình Hỏa Viên cũng nguyện ý xưng huynh gọi đệ với ngươi đó.

Từ khi Đấu Chiến Thánh Đế mang theo cây mẫu quy ẩn và mất tích, Thánh Tiêu ở tộc Kim Tình Hỏa Viên cũng dần dần khô héo hết cả.

Cường giả tộc Kim Tình Hỏa Viên đã thèm nhỏ dãi thứ hoa quả cực kỳ mỹ vị này suốt mười mấy vạn năm rồi.

Nếu có thể nếm được hương vị tổ tiên si mê kia thì chết cũng đáng!



Ở đây, Tề Chiến không chỉ thấy rất nhiều Hoàng Kim Thánh Tiêu mà tất cả đều đã chín mọng.

Chỉ riêng Thánh Tiêu cấp bậc thánh dược thượng phẩm chín ngàn năm cũng lên tới mấy trăm cây.

Số lượng khổng lồ như vậy đủ để khiến Tề Chiến mừng rỡ đến mức muốn nhảy dựng lên!

Nhưng chẳng mấy chốc, Tề Chiến phát hiện ra trên tấm bia đá trước cây chuối ngàn năm còn được khắc thêm hai hàng chữ.

“Ô hô, bổn Đế tìm kiếm nửa đời người, chỉ muốn tìm thuốc bất tử bàn đào, nhưng vô duyên chưa một lần nhìn thấy.”

“Chỉ có thuốc bất tử chuối tiêu còn chưa đủ cho ta thỏa mãn, tung hóa thánh tiêu thì có ích lợi gì?”

Tề Chiến ngẩn tò te chẳng hiểu gì, vò đầu hỏi: “Lão đại, đây là ý gì?”

Hai hàng chữ này rõ ràng là do Đấu Chiến Thánh Đế lưu lại, mà cảm xúc ẩn chứa trong đó có vẻ vô cùng tiếc nuối thất vọng!

Khóe miệng Thẩm Thiên khẽ giật giật: “Rất rõ ràng, ông ấy đang muốn ăn đào!”

“Đào nhi à, ta cũng thích!”

“Nhưng nơi này không có đào, chỉ có chuối!”

Hai mắt Tề Chiến sáng lên, nhắc đến ăn là mắt nó sáng lấp lánh.

Thẩm Thiên chẳng biết làm sao: Con khỉ này có gì là không thích ăn?

Hai mắt y trừng lớn như chuông đồng, nước bọt nhễu ra sắp chạm đến đất rồi, có vẻ nó muốn ăn hết cả nơi này luôn!

Một con khỉ con làm sao có thể từ chối chuối tiêu được chứ?

Quả nhiên, Tề Chiến không kìm nổi kích động trong lòng nữa.

Y hét toáng lên: “Không được không được, ta không nhịn được nữa rồi!”

“Chuối tiêu lớn của ta, ta tới đây!”

Dứt lời, Tề Chiến liền lao vọt tới vườn trái cây.

Y nhún người nhảy lên, duỗi cái tay xù lông với tới cây chuối.

Ầm!

Thần năng chấn động!

Tề Chiến còn chưa chạm đến quả chuối đã có một màn ánh sáng vàng rực dâng lên bao phủ vườn trái cây này lại.

Màn ánh sáng ngăn cản bàn tay y, đánh bật toàn thân con khỉ bay ra ngoài, ngã sấp mặt khỉ!

“Mẹ nó chứ, ở đây còn có trận pháp thủ hộ sao?”

“Xem lão Tôn ta có đập nát trận pháp này không!”

Nhìn thấy có linh quả mà không ăn được, Tề Chiến tức giận đến mức vò đầu bứt tai.

Y móc ra gậy thần như ý, thề muốn đập nát trận pháp!

“Côn Tảo Càn Khôn!”

Tề Chiến vung cây gậy lớn khua trái khua phải, khí tức toàn thân phun trào bộc phát ra sức mạnh cuồng bạo.

Gậy thần to lớn đập ầm ầm vào trận pháp chấn lên gợn sóng vô tận, mờ mịt lượn lờ.

Thần quang tỏa bốn phía như tảng đá lớn ném xuống mặt biển.

Nhưng đòn tấn công của Tề Chiến chẳng có tác dụng gì, ngược lại bản thân y lại bị phản chấn đánh bay ra ngoài, nện xuống đất thành một cái hố sâu!

“Ta không tin!”

Tề Chiến nhe răng trợn mắt, lông vàng toàn thân dựng đứng, khí tức như thủy triều điên cuồng bùng lên.

Y ra tay một lần nữa, mang theo sức mạnh của vạn quân, bất chượt vung gậy lớn đập tới!

Côn Tảo Càn Khôn!

Hoành Tảo Thiên Quân!

Côn Định Giang Sơn!



Tề Chiến đánh ra một bộ Như Ý Côn Pháp, uy thế cường hãn như tinh thần tụy lực, có thể dễ dàng đánh chết cả Chân Thánh.

Kể cả vừa nãy khi đối mặt với Thánh Quân bảy kiếp y cũng không điên cuồng như thế!

Cảm giác muốn mà không được này khiến cho khỉ con gấp đến mức trong lòng nóng như lửa.

Đông!

Đông!

Đông!

Tiếng vang như sấm chấn rung thiên địa!