Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 313



Thấy Hồn Thiên Tiên Vương xuất hiện, Thẩm Thiên thả người tiến tới nói: “Tiền bối, vãn bối đã tu luyện xong.”

Toàn thân Hồn Thiên Tiên Vương nặng trĩu, nhưng vẫn cố ra vẻ bình thản nói: “Thiên phú của ngươi, khụ khụ, coi như không tệ.”

“Đương nhiên, vẫn còn kém bổn Vương khi còn trẻ một chút.”

Thật tình không ai biết trong lòng Hồn Thiên Tiên Vương đang trào lên kinh đào hải lãng. Ông nói vậy là vì sợ Thẩm Thiên kiêu ngạo.

Thành tựu này của Thẩm Thiên tuyệt đối là vang dội cổ kim, không ai sánh bằng.

Ngay cả bản thân Hồn Thiên Tiên Vương đến tuổi này cũng không thể đạt được thành tựu bực này.

Đương nhiên, ông sẽ không nói chuyện này ra, Tiên Vương cũng cần mặt mũi mà!

Thẩm Thiên thở dài: “Xem ra thiên phú của ta còn chưa đủ!”

Có thể tu thành Tiên Vương chắc chắn là tuyệt đại thiên kiêu, ở Tiên giới cũng là tồn tại cấp vô địch.

Hồn Thiên Tiên Vương nói rằng mình vẫn kém ông một chút.

Vậy có nghĩa, so với tuyệt đại thiên kiêu của Tiên giới, bổn Thánh tử

Vẫn có chênh lệch.

Bổn Thánh tử còn phải cố gắng!



Nghe Thẩm Thiên nói vậy, khóe miệng Hồn Thiên Tiên Vương giật giật.

Loại yêu nghiệt như tiểu tử ngươi còn nói là không ổn sao?

Ngươi bảo thiên kiêu Tiên giới phải sống thế nào đây?

Mặt mo của Hồn Thiên Tiên Vương đỏ ửng lên, nói: “Tiểu hữu không nên nhụt chí, mặc dù ngươi không bằng bổn Vương, nhưng cũng đã vượt qua chín phần mười thiên kiêu Tiên giới.”

“Nhưng không phải Chu Thiên Đạo kinh của bổn Vương chỉ có chừng đó, trong đó còn ẩn chứa rất nhiều điều thâm ảo.”

“Nếu tu luyện được tới mức cao nhất thậm chí còn có thể luyện hóa được cả tinh không vũ trụ, hòa vào bản thân, tùy tay sử dụng.”

“Tiểu hữu còn phải dốc lòng tu hành, nhanh chóng tiến xa hơn.”

Chu Thiên Đạo kinh chính là truyền thừa chí cao của mạch Hồn Thiên Tiên Vương, truyền thừa tuyên cổ.

Dù ở Tiên giới, phương pháp này cũng coi như truyền thừa vô thượng, đủ để khiến vô số thế lực Chí tôn cũng phải động tâm.

Dù sao đây cũng là Tiên Vương kinh, ẩn chứa vô tận đạo cảnh lý luận.

Nếu tu luyện Chu Thiên Đạo kinh đạt được cảnh giới Đại Thành thậm chí có thể tiếp dẫn sức mạnh sao trời mà gia trì bản thân.

Nếu tu luyện được tới cảnh giới viên mãn còn có thể hoàn toàn khống chế được sức mạnh tinh thần.

Cảnh giới này thuộc về vĩ lực thiên địa, mênh mông khó lường, kinh khủng vô hạn.

Trên cảnh giới này còn có siêu thoát.

Chỉ có điều, đến nay còn chưa xuất hiện ai đạt được tới cảnh giới kia.

Nhưng có lưu truyền rằng, nếu tu luyện đến cảnh giới Siêu Thoát có thể lấy tự thân diễn hóa thành thế giới hoàn vũ, từ đó hóa thiên địa.

Thấy Thẩm Thiên có thiên phú kinh khủng như vậy, tâm thần Hồn Thiên Tiên Vương cực kỳ kích động.

Nói thế nào đi nữa thì Thẩm Thiên cũng coi như là truyền nhân của ông.

Nếu Thẩm Thiên có thể phát dương quang đại Chu Thiên Đạo kinh thì ông cũng mát mặt.

Bởi vậy, Hồn Thiên Tiên Vương mới chỉ điểm cho Thẩm Thiên, hy vọng hắn có thể tiến thêm một bước.

Thân thể Thẩm Thiên chấn động, không ngờ Chu Thiên Đạo kinh lại ẩn chứa nhiều huyền ảo như vậy.

Hắn thực sự cảm thấy mình còn chưa tu luyện Chu Thiên Đạo kinh được viên mãn.

Trong Hoàn Vũ Tinh Thần Đồ không chỉ ẩn chứa chí lý đại đạo mà còn như một phiến thiên địa, thâm ảo khó lường.

Tinh hải trong vũ trụ vô biên vô ngần, làm sao có thể cảm ngộ được trong khoảng thời gian ngắn như vậy?

Hắn mới chỉ cảm ngộ được mấy môn công pháp mạnh nhất, còn rất nhiều thứ cần học.

Thẩm Thiên chắp tay nói: “Đa tạ tiền bối chỉ điểm, hiện giờ vãn bối sẽ đi tu luyện luôn.”

Hồn Thiên Tiên Vương vui mừng gật đầu nói: “Đi thôi! Không cần nóng vội, thời gian còn rất nhiều!”

Ông cũng muốn nhìn xem đến cùng Thẩm Thiên có thể đạt được thành tựu thế nào!



Thẩm Thiên lại một lần nữa im lặng, tiếp tục cảm ngộ Hoàn Vũ Tinh Thần Đồ.

Chẳng mấy chốc hắn đã cảm giác đợc dường như bản thân đã hòa toàn dung nhập vào trong Hoàn Vũ Tinh Thần Đồ, chìm vào trong biển sao vũ trụ vô biên vô tận.

Xung quanh hắn, quần tinh mênh mông, sáng chói lấp lánh, tỏa ra thần mang chói lọi.

Thấy cảnh tượng này, Thẩm Thiên vô cùng mừng rỡ, trực tiếp thôi động Chu Thiên Thần Dẫn hấp thu sức mạnh sao trời.

Chỉ trong chốc lát, tinh quang vô tận như thiên hà rủ xuống.

Ào quang tỏa ra bốn phía đều tập hợp cả vào cơ thể hắn.

Được cỗ tinh thần lự này thôi thúc, tu vi của Thẩm Thiên cũng đang không ngừng tăng lên.

Thậm chí, trong cơ thể hắn cũng đang thay đổi.

Nhưng cũng phải mất một thời gian mới thể hiện ra được.



Từ khi bọn Thẩm Thiên bước vào cho tới giờ đã bốn mươi chín năm trôi qua.

Trầm tư nhiều năm như vậy cuối cùng Thạch Thiên Tử cũng có phản ứng.

Thân thể hắn lại run lên kịch liệt, khí tức hỗn độn trong cơ thể hỗn loạn, điên cuồng bạo động, nhảy loạn tứ phía.

Lúc này, dường như Thẩm Thiên sắp tẩu hỏa nhập ma rồi!

“Tỉnh lại!”

Đúng lúc này, một giọng nói trang nghiêm vang lên như tiếng chuông, ẩn chứa uy lực khó hiểu, rung động lòng người.

“Phụt!”

Thạch Thiên Tử nôn ra máu tươi, tỉnh lại khỏi trầm tư.

Sắc mặt hắn tái nhợt, khí tức uể oải, rõ ràng đã bị thương nặng.

Hai mắt hắn mơ màng vô định như vẫn đang mê thất trong biển sao vô tận, không tìm được đường về.

Tẩu hỏa nhập ma chính là một việc vô cùng đáng sợ, cho dù có bị quát lên mà dừng lại cũng không thể bình yên vô sự.

Nhưng chẳng mấy chốc Thạch Thiên Tử đã kịp phản ứng lại, trong mắt lộ ra một tia may mắn.

Nếu không có Hồn Thiên Tiên Vương gọi, nói không chừng y dã hoàn toàn mê thất trong tinh thần hoàn vũ.

“Đa tạ Hồn Thiên tiền bối!”

Hồn Thiên Tiên Vương bất ngờ hiện ra, phất phất tay nói: ‘Không có gì!”

“Có thể lĩnh ngộ Chu Thiên Đạo kinh tới mức độ này trong vòng bốn mươi chín năm.”

“Không tệ. Không tệ!”

Hồn Thiên Tiên Vương sinh lòng kinh diễm, không ngờ lần này lại gặp được người ké tục tốt như vậy.

Ông có thể cảm nhận được Thạch Thiên Tử đã tu luyện Chu Thiên Đạo Kinh tới cảnh giới tiểu thành.

Mặc dù không biến thái được như Thẩm Thiên, tu hết luôn cả các pháp môn vô thượng bên trong.

Nhưng Thạch Thiên Tử cũng đã nắm giữ được Chu Thiên thần dẫn, Hồn Thiên Thần Quyền và đại bộ phận tàn trận của Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận.

Thiên phú bực này đã là cực kỳ phi thường rồi.



Chương 931: Thạch Thiên Tử: Ta mạnh hơn Thẩm huynh sao? (2)



Nghe Hồn Thiên Tiên Vương nói vậy, Thạch Thiên Tử cười khổ lắc đầu nói: “Thạch mỗ tư chất ngu dốt, từ đầu tới cuối vẫn không cách nào ngộ ra được pháp môn cuối cùng!”

Y có thể cảm nhận được Chu Thiên Tinh Đấu đại trận mới là pháp môn mạnh nhất.

Nhưng dù y có cố gắng cảm ngộ thế cũng không thể khám phá được tầng cánh cửa cuối cùng, chỉ cạm được tới chút da lông.

Nhưng Thạch Thiên Tử tâm cao khí ngạo, từ trước tới nay vẫn không chịu thua, muốn cứng rắn khám phá.

Càng nóng vội càng dễ phạm sai lầm.

Đến mức suýt nữa thì y mê thất trong hoàn vũ vô tận mà tẩu hỏa nhập ma.

Hồn Thiên Tiên Vương lắc đầu nói: “Không sao, hết thảy đều dựa vào duyên phận.”

“Ngươi đã không cách nào cảm ngộ ra được, có nghĩa phương pháp này vô duyên với ngươi.”

“Nếu cứ cưỡng cầu thì được chẳng đủ bù mất.”

Toàn thân Thạch Thiên Tử chấn động, ánh mắt lộ ra quang mang khác thường.

Trogn đầu hắn không ngừng vang vọng lời nói của Hồn Thiên Tiên Vương, tâm cảnh dần dần thay đổi.

Chẳng mấy chốc, ánh mắt của y đã nhẹ nhõm thoải mái hơn, hoàn toàn buông xuống tiếc nuối trong lòng.

Y chắp tay cung kính nói: “Đa tạ tiền bối dạy bảo. Thạch mỗ đã hiểu.”

Cho dù không thể ngộ ra được pháp môn này, y vẫn cứ là Thạch Thiên Tử, vẫn là thiếu niên chí tôn.

Thấy Thạch Thiên Tử có thể buông bỏ nhanh như vậy, Hồn Thiên Tiên Vương hài lòng gật đầu.

Tiểu tử này có được tâm cảnh và thực lực bực này, tương lai nhất định có thể có được thành tựu to lớn.

Truyền thừa của bổn Vương rơi vào tay người này cũng không uổng phí!



Thạch Thiên Tử đảo mắt một vòng, muốn nhìn xem Thẩm thiên cảm ngộ thế nào rồi.

Sau đó, y chỉ thấy Thẩm Thiên vẫn đang nhắm chặt hai mắt, ngũ tâm hướng thiên, vẫn đang trầm tư.

“Thẩm huynh còn chưa kết thúc tu luyện sao?”

Thạch Thiên Tử gãi đầu, có vẻ nghi hoặc!

Thực vô lý!

Lấy thiên tư của Thẩm huynh, chẳng lẽ nhiều năm như vậy mà không lĩnh ngộ được gì?

Chẳng lẽ… ngộ tính của Thẩm huynh còn không bằng Thạch mỗ ta?

Không thể nào! Không thể nào! Không thể nào!

Sẽ không phải như Thạch mỗ nghĩ chứ!

Nhưng Thẩm huynh còn đang tu luyện… khẳng định là vậy rồi.

Như vậy chẳng phải có nghĩa là xét về phương diện ngộ đạo, Thạch mỗ đã thắng Thẩm huynh rồi sao?

Thạch Thiên Tử mừng rỡ vô cùng. Xưa nay y vẫn ngông nghênh kiên cường, hướng tới mục tiêu vô địch mà thành tựu thiếu niên chí tôn.

Trước khi gặp được THẩm Thiên, có thể nói y là thiên kiêu mạnh nhất ngũ vực.

Bởi vậy, xưa nay Thạch Thiên Tử vẫn luôn ngạo kiều, xem thường tất cả những người cùng thế hệ.

Thẳng tới khi bị Thẩm Thiên đánh bại y mới biết nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên!

Mặc dù thất bại, nhưng đấu chí của Thạch Thiên Tử vẫn không hề suy sút.

Từ đầu tới cuối y vẫn luôn muốn thắng Thẩm Thiên một lần, chỉ có điều vẫn không có cơ hội.

Nhất là trong khoảng thời gian đi chung với Thẩm Thiên này, y phát hiện dường như chênh lệch giữa hai người càng lúc càng lớn.

Trên cơ bản, Thạch Thiên Tử muốn gỡ lấy một bàn cũng không nổi.

Bởi vậy, trong lòng y đã bị đả kích, thậm chí còn muốn từ bỏ.

Nhưng đột nhiên y nhìn thấy một màn này.

Mình đã tỉnh lại, mà Thẩm Thiên còn chưa tỉnh, vậy không phải kết cục đã rõ ràng sao?

Vậy nói rõ khả năng ngộ đạo của Thạch mỗ còn mạnh hơn Thẩm huynh!

Ha ha, Thẩm huynh, thực ngại quá, cuối cùng Thạch mỗ cũng thắng ngươi một lần!

Trong lòng Thạch Thiên Tử vô cùng đắc ý, nhận định rằng mình đã thắng được Thẩm Thiên rồi.



Thấy Thạch Thiên Tử đầy mặt cười bỉ ổi, Hồn Thiên Tiên Vương ngơ ngác chẳng hiểu gì.

Tiểu tử này đang yy cái gì thế? Còn không khống chế nổi sắc mặt nữa?

Thật đúng là người trẻ tuổi, cả ngày nghĩ linh tinh.

Khụ khụ.

Mặc dù không biết Thạch Thiên Tử đang nghĩ gì, nhưng Hồn Thiên Tiên Vương vẫn đánh thức y.

Vạn nhất nghĩ tới chuyện gì không tốt lại ảnh hưởng đến thân thể!

Hồn Thiên Tiên Vương nhàn nhạt mở miệng nói: “Ngươi hỏi tiểu tử kia hả? Bốn mươi sáu năm trước hắn đã tu luyện Chu Thiên Đạo kinh tới cảnh giới đại thành rồi!”

Sắc mặt Thạch Thiên Tử lập tức cứng đờ, hai mắt trợn trừng trừng hỏi lại: “Cái gì?”

“Bốn mươi sáu năm trước ư?”

Thạch Thiên Tử ngơ ngác, cảm giác đầu mình kêu ông ông.

Tổng cộng đã qua bốn mươi chín năm, mà bốn mươi sáu năm trước Thẩm Thiên đã ngộ đạo.

Chẳng phải có nghĩa là chỉ ba năm hắn đã tu luyện Chu Thiên Đạo kinh đạt tới cảnh giới đại thành sao?

Ta gõ. Thẩm huynh là quái vật à?

Con mẹ nó mình còn muốn so sánh với quái vật ngộ đạo sao?

Não bị úng à?

Khẳng định đầu óc Thạch mỗ còn chưa tỉnh táo, đang nghĩ cái rắm gì đó thôi!



Thạch Thiên Tử đã từng tu luyện Chu Thiên Đạo kinh, hiểu rõ nó khó khăn thế nào.

Nếu không được hoàn cảnh nơi này gia trì, chắc chắn y không thể tu luyện được tới cảnh giới đại thành trong vòng bốn mươi sáu năm.

Mà Thẩm Thiên lại chỉ mất ba năm!

Ba năm và bốn mươi chín năm… chênh lệch quá lớn!

Khóe miệng Thạch Thiên Tử khẽ nhếch lên cười khổ lắc đầu nói: “So với Thẩm huynh, ta chỉ như phế vật.”

Hồn Thiên Tiên Vương liếc y một cái, trong lòng thầm bĩu môi.

Nào có như? Mà đúng là thế.

Đương nhiên, không chỉ ngươi, trước mặt tiểu tử này, tất cả thiên kiêu ở Tiên giới đều là phế vật.

Ngay cả bổn Vương…

Khụ khụ, không thể nói quá nhiều!

Đương nhiên, Hồn Thiên Tiên Vương sẽ không nói những lời này ra, chỉ sợ sẽ đả thương lòng tự trọng của đứa trẻ này.

Hồn Thiên Tiên Vương ra vẻ trấn an: “Đứa nhỏ, đừng nhụt chí.”

“Lấy thiên phú của ngươi, ở Tiên giới cũng coi như nổi bật.”

“Chỉ cần không so với một số người thì vẫn là rất mạnh.”

Thạch Thiên Tử hít sâu một hơi, ngưng trọng nói: “Đa tạ tiền bối, vãn bối không sao.”

Y biết Hồn Thiên Tiên Vương muốn trấn an mình nên mới nói vậy.

Nhưng Thạch Thiên Tử cũng không để ý, mà vẫn hừng hực đấu chí mà nói: “Từ trước đến nay Thẩm huynh vẫn luôn là mục tiêu mà Thạch mỗ theo đuổi. Hắn càng cường đại, ta lại càng có động lực!”

“Phiền Tiên Vương đưa vãn bối rời khỏi nơi này. Ta còn muốn đi tìm cơ duyên, mong một ngày đuổi kịp được Thẩm huynh.”

Lấy trạng thái hiện tại của Thạch Thiên Tử thì không thích hợp để tu luyện nữa.

Dù sao y cũng đã bỏ ra bốn mươi chín năm mà vẫn không thể tiến thêm một bước, suýt nữa đã tẩu hỏa nhập ma.

Dù có tu luyện tiếp cũng không có tác dụng.

Còn không bằng tạm thời từ bỏ, đi tìm cơ duyên khác.

Thông Thiên Kiến Mộc Giới mở ra suốt trăm năm, hiện giờ đã trôi qua hơn phân nữa, không thể lãng phí.

Hồn Thiên Tiên Vương nhe vậy nhẹ nhàng gật đầu nói: “Được. Bổn Vương sẽ đưa ngươi ra ngoài.”

“Tư chất ngươi phi phàm, cho thêm một ngàn tám trăm năm nữa chắc chắn sẽ có thể tu hành triệt để các pháp môn vô thượng trong Chu Thiên Đạo kinh.”



Chương 932: Thạch Thiên Tử: Ta mạnh hơn Thẩm huynh sao? (3)

Chu Thiên Đạo kinh đã ấn khắc trong đầu Thạch Thiên Tử, dù không ở trong Hoàn Vũ Tinh Thần Đồ y cũng có thể tu luyện, chỉ có điều tốn thêm chút thời gian mà thôi.

Nhưng Thạch Thiên Tử đã có căn cơ, cũng không quá khó khăn.

Thạch Thiên Tử cung kính chắp tay cúi đầu với Hồn Thiên Tiên Vương, nói: “Chờ Thẩm huynh tỉnh lại, làm phiền tiền bối thông báo giúp, Thạch mỗ sẽ chờ hắn ở Tắc Hạ Học Cung.”

Thạch Thiên Tử dự định tranh thủ thời gian này cố hết sức tự nâng cao mình.

Cho dù không đuổi kịp Thẩm Thiên cũng phải cố gắng rút ngắn khoảng cách giữa hai người.

Hồn Thiên Tiên Vương khẽ gật đầu nói: “Đi thôi.”

Ông vung tay lên, thân thể Thạch Thiên Tử lập tức biến mất khỏi thế cờ Hồn Thiên.



Hồn Thiên Tiên Vương nhìn sang Thẩm Thiên, lẩm bẩm: “Tiểu tử này trầm tư đã nhiều năm như vậy, không biết cảm ngộ đến đâu rồi.”

Tới cấp độ như bọn họ, tùy tiện bế quan một lần cũng tới mấy ngàn năm, thậm chí cả vạn năm.

Bởi vậy, Hồn Thiên Tiên Vương cũng chẳng nghĩ gì nhiều.

Thân hình ông chậm rãi biến mất, chỉ để lại một mình THẩm Thiên trong mảnh không gian này.



Mà lúc này, tâm thần Thẩm Thiên hoàn toàn chìm vào tâm hải.

Trong khoảng thời gian này, hắn vẫn quan tưởng Hoàn Vũ Tinh Thần Đồ, thả thần niệm ngao du khắp biển sao vô tận.

Cho tới lúc này, Thẩm Thiên mới biết bên trong Hoàn Vũ Tinh Thần Đồ ẩn giấu biết bao bí ẩn.

Thứ này nhìn như một món pháp bảo nhưng lại giống một mảnh thiên địa hơn, ẩn chứa cả vũ trụ tinh không bên trong đó.

Thông qua cảm ngộ, Thẩm Thiên đã tiến vào cảnh giới thiên nhân hợp nhất, vật ngã lưỡng vong!

Bởi vậy, hắn cảm ngộ Chu Thiên Đạo kinh lại càng sâu sắc hơn.

Mà nơi này không chỉ là thánh địa ngộ đạo mà còn là thánh địa tu luyện.

Mượn nhờ Chu Thiên Thần Dẫn, tốc độ Thẩm Thiên tu luyện ở nơi này nhanh hơn bên ngoài cả ngàn vạn lần.

Hưởng thụ ánh sao vô tận tẩy lễ, khiến cho tu vi và khí tức của hắn đều nhanh chóng tăng lên.

Như nhớ tới chuyện gì đó, Thẩm Thiên bắt đầu nghĩ.

“Kiếm tới!”

Hắn hét lớn một tiếng, một đạo hào quang màu trắng bạc từ trong cơ thể bắn ra rơi vào trong tay hắn.

Đó là một phôi kiếm màu bạc, trên thân kiếm lượn lờ khí tức hỗn độn, mười phần bất phàm.

Nhưng nó khá xấu xí với bề mặt nhám ráp, đơn sơ, khó coi, không ra dáng vẻ phôi kiếm tí nào.

Đây chính là đạo khí bản mệnh của hắn - Hỗn Độn Kiếm Thai.

Đây chính là đạo khí bản mệnh mà Thẩm Thiên luyện chế ra được theo Hỗn Độn Tân Hỏa Đúc Khí Quyết.

Chỉ có điều, gần đây hắn khá bận rộn nên quên mất chuôi phôi kiếm này.

Hiện giờ vừa vặn có thời gian, hắn cũng định luyện chế phôi kiếm cho đep mắt một chút.

Lấy thứ này ra… quả thực có hơi mất mặt.



Thẩm Thiên bóp ấn pháp quyết, dẫn dắt sức mạnh tinh thần hội tụ thành ngọn lửa tinh thần.

Ngọn lửa tinh thần sáng rực, không ngừng chập chờn, tản ra khí tức dọa người, đốt cháy hư không thành hư vô.

Thẩm Thiên vung tay lên, đặt phôi kiếm hỗn độn vào trong ngọn lửa tinh thần tế luyện, trong đầu còn không ngừng nghĩ tới hình dáng Thiên Tru Kiếm.

Hắn tự lẩm bẩm: “Hy vọng lần này có thể luyện chế cho đẹp một chút.”

Ngọn lửa sao cháy lên hừng hực, không ngừng thiêu đốt phôi kiếm màu bạc, nung cho nó tỏa ra thần quang chói lọi.

Hào quang rực rỡ, lóa mắt.

Được tinh hỏa không ngừng thiêu đốt, phôi kiếm màu bạc đang không ngừng thay đổi, nhưng vẫn cần một khoảng thời gian nhất định.



Sau chín ngày chín đêm.

Cuối cùng cũng tế luyện xong, phôi kiếm ban đầu đã hóa thành một thanh trường kiếm màu bạc dài ba thước.

Toàn thân trường kiếm lóng lánh màu bạc, kiếm thể nhẹ nhàng, ánh sáng chảy trôi như nước.

Trên thân kiếm hiện rõ thần văn vô tận, dường như có vô số đồ án hỗn độn tinh thần hiển hiện, huyền diệu vô cùng.

“Cuối cũng đã luyện thành!”

Trong lòng Thẩm Thiên rất vui mừng. Cuối cùng hắn cũng không làm ra cái trượng.

Cầm lấy thanh trường kiếm màu bạc, Thẩm Thiên lập tức cảm thấy được cảm giác người kiếm hợp nhất.

Đây chính là đạo khí bản mệnh của hắn, có thể cùng nhau trưởng thành mà mạnh lên, một khí phá vạn pháp.

Mà thực lực của Thẩm Thiên cũng vượt xa lúc trước, sau khi luyện chế ra được thanh kiếm này thì khí tức của hắn cực kỳ đáng sợ rồi.

Thu được thần binh khiến Thẩm Thiên không nhịn được mà muốn thử một phen.

Hắn vung kiếm lên. Kiếm quang dập dờn cuốn cửu thiên, đột nhiên bắn ra một đạo kiếm mang màu trắng bạc.

Kiếm mang ngập trời xộc thẳng lên không trung, xông thẳng lên biển mây cửu thiên, như muốn chém xuống cả mặt trời, mặt trăng, sao trời.

Kiếm quang quét tới nơi nào, hư không đều bị xé rách, ngay cả đại đạo pháp tắc cũng bị chôn vùi, trật tự đều sụp đổ hỗn loạn.

Nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng Thẩm Thiên cũng chấn động.

Thậm chí uy lực của thanh trường kiếm này đã vượt xa cả Thiên Tru Kiếm, đạt tới cấp bậc cực phẩm tiên khí!

Kiếm này có được sức mạnh vĩ ngạn trảm diệt đại đạo pháp tắc, chính là tuyệt thế thần binh.

Mấu chốt là, khi thực lực của Thẩm Thiên tăng lên, chuôi kiếm này còn có thể không ngừng mạnh hơn.

Trong lòng Thẩm Thiên kích động vạn phần, không ngờ chuyến này lại có thu hoạch to lớn như thế.

Không chỉ thu được Chu Thiên Đạo kinh, mà còn có thể tế luyện ra được thần binh vô thượng bực này.

Hai mắt nóng bỏng, Thẩm Thiên nói: “Sau này sẽ gọi mày là Hỗn Độn Tinh Thần Kiếm, thế nào?”

Kiếm này là do hắn dùng khí tức hỗn độn luyện chế ra, được ngọn lửa tinh thần phụ trợ, ẩn chứa uy năng lớn lao.

Bởi vậy, lấy cái tên này hoàn toàn không có vấn đề gì.

Ngâm!

Trường kiếm kêu vang.

Có vẻ nó rất thích cái tên Thẩm Thiên chọn cho.

“Mày thích là được!”

Thẩm Thiên cười cười thu Hỗn Độn Tinh Thần Kiếm vào trong cơ thể.

Cùng với Thiên Tru Kiếm, Hỗn Độn Tinh Thần Kiếm cũng có thể nhập vào trong cơ thể.

Chỉ có điều một thanh nằm ở lá phổi, một thanh nằm ở đan điền, không xung đột gì với nhau.



Sau khi thu Hỗn Độn Tinh Thần kiếm lại, Thẩm Thiên đảo mắt, tâm thần bèn tiến vào tử phủ tinh thần giới.

Nhưng ngay sau đó, cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến cho Thẩm Thiên thực sự kinh ngạc, ngơ ngác thẫn thờ.



Tiểu thế giới trong cơ thể hắn đang mở rộng với tốc độ kinh người.

Ban đầu tử phủ tinh thần của Thẩm Thiên đã lớn hơn của người khác rồi.

Sau đó, bởi vì Hỗn Độn cự anh khai thiên tích địa, mở ra hỗn độn, để nơi này diễn hóa ra một mảnh thế giới.

Nhưng lúc trước tiểu thế giới trong cơ thể Thẩm Thiên chỉ khoảng trên dưới một ngàn dặm.

Mà hiện giờ nó đã mở rộng tới một vạn dặm.

Thời gian trôi đi, tuế nguyệt thay đổi, nó cũng không ngừng mở rộng vèo vèo.

Càng lúc càng lớn, càng lúc càng rộng lớn!