Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 314



Thấy tinh thần giới của Tử Phủ thay đổi, ánh mắt Thẩm Thiên ngưng lại.

Hắn phát hiện không chỉ có không gian khuếch trương, còn có sức mạnh tinh thần vô cùng vô tận từ thiên khung rủ xuống, chói lóa sặc sỡ.

Ánh sao sáng chói, mênh mông khó lường, như tinh vũ tẩy lễ thiên địa.

Được sức mạnh sao trời tẩy lễ, pháp tắc nơi này không ngừng hoàn thiện, sinh ra biến đổi.

Chỉ trong khoảnh khắc, một cỗ sinh cơ cực kỳ mãnh liệt từ trên vòm trời vẩy xuống chân trời.

Sinh cơ đi tới đâu, dường như vạn vật đều tỏa sáng tân sinh, khỏe mạnh trưởng thành, sinh cơ dào dạt.



Từ khi Thẩm Thiên bước vào được cảnh giới Hóa Thần, tinh thần giới Tử Phủ của hắn đã bắt đầu nảy mầm sinh cơ.

Có thảm thực vật mềm mại xanh mướt, hoa cỏ cây cối bắt đầu sinh trưởng.

Được cỗ sinh cơ này gia trì, từng gốc cây ngọn cỏ nơi này như vừa được bón thuốc kích thích mà nhanh chóng sinh trưởng.

Cây cối đột nhiên cao vút lên tận trong mây, thân to tán rộng.

Hoa cỏ cũng thay đổi nhiều, linh hi lượn lờ, tỏa hào quang rực rỡ, tản mát ra khí tức sinh linh.

Thậm chí còn có một phần tiến hóa thẳng thành linh dược, tỏa hương thơm ngào ngạt, linh vân bừng bừng phấn chấn.

Nơi đây biến thành một mảnh biển hoa cỏ, sinh cơ bừng bừng, chẳng khác gì thế giới bên ngoài.

Không chỉ như thế, giữa hư không còn có một đoàn năng lượng mờ mịt mông lung.

Đoàn năng lượng này là do sinh cơ hòa với pháp tắc thiên địa mà thành, còn ẩn chứa từng sợi khí tức hỗn độn, đan xen lượn lờ.

Trong đoàn năng lượng kia bắn ra vạn trượng quang mang, sáng chói lóa mắt, hiển hiện rõ thần dị.

Nếu cẩn thận cảm ứng còn có thể phát hiện trong đó có hai cỗ sinh mệnh yếu ớt đang rung động, như thể sắp dựng dụng ra sinh linh.

Thẩm Thiên kinh hãi, không thể tin nổi.

Mới đầu, trong tử phủ tinh thần của hắn ngoại trừ cự anh hỗn độn thì không có sinh linh gì khác.

Mà hỗn độn cự anh chính là nguyên thần của Thẩm Thiên, cũng là một phần của thân thể hắn, không tính là sinh linh.

Vậy sinh mệnh rung động bất ngờ xuất hiện này là gì?

Chẳng lẽ phiến thiên địa này có thể tự thai nghén ra sinh linh?

Quá kinh khủng. Chẳng lẽ tử phủ tinh thần sắp diễn hóa ra thành một mảnh thiên địa mới?

Mặc dù sinh mệnh này rung động cực kỳ yếu ớt, gần như không thấy.

Nhưng chúng có thể hấp thụ sinh cơ và khí tức hỗn độn mà không ngừng lớn mạnh.

Trong đoàn năng lượng ấy, chúng như hai đứa trẻ đang hấp thu dinh dưỡng, không ngừng trưởng thành.

Nhưng việc này cần khoảng thời gian rất dài.



Thấy cảnh tượng này, khóe miệng Thẩm Thiên không nhịn được mà co quắp.

Không phải chỉ có phụ nữ mới có thể thai nghén sinh linh trong cơ thể sao?

Ta đi chết đây. Bổn Thánh tử là nam tử hán thẳng thắn cương nghị, gia môn chân chính, làm sao có thể có chứ?

Cũng may là thai nghén trong tử phủ tinh thần chứ không phải trong bụng, nếu không…. Hắn cảm giác mình sắp nứt toác toàn thân rồi.

Nhưng Thẩm Thiên cũng rất tò mò, sinh linh hấp thu khí tức hỗn độn mà trưởng thành sẽ thế nào ta?



Sau đó, Thẩm Thiên lại dồn hết chú ý sang cự anh.

Hình như hỗn độn cự anh cũng đang tu luyện.

Toàn thân nó tỏa sáng, ngũ tâm hướng thiên, tiếp dẫn sức mạnh tinh thần của thiên địa, tập hợp vào bên trong bản thân.

Từng đạo sức mạnh tinh thần rủ xuống, tỏa sáng chói lóa, ẩn chứa năng lượng mãnh liệt.

Một lực thôn phệ to lớn trong cơ thể hỗn độn cự anh đang không ngừng hấu thu sức mạnh tinh thần, chấn động thiên địa trào lên cuồng phong vô tận.

Sức mạnh tinh thần giống như linh khê rủ xuống không ngừng trút vào trong cơ thể cự anh, khiến cho khí tức của nso không ngừng lớn manh.

“Y chà!”

Có vẻ nó cảm thấy mình hấp thu sức mạnh tinh thần quá chậm nên khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại thành một cục, thò bàn tay mập phì chụp vào thương khung.

Àm ầm!

Thiên địa rung động, pháp tắc rủ xuống.

Một số vì sao hơi nhỏ bị một quyền của nó đấm nát, hóa thành sức mạnh tinh thần vô lực vẩy xuống chân trời.

Một số vì sao lớn hơn thì bị cự anh cứng rắn túm lấy, kéo tới quanh mình.

Những vì sao kia đang tỏa sáng lóa mắt, lượn lờ thần hi.

Bị cự anh hấp thu, chẳng mấy chốc đã tối sầm u ám, cuối cùng hóa thành ngôi sao chết, nổ tung thành một đống tro tàn.

Nhưng cự anh vẫn chưa đã nghiện, nó không ngừng duỗi tay kéo vô số ngôi sao lại gần.

Trong chốc lát, xung quanh nó, pháp tắc nồng đậm như biển, sức mạnh tinh thần như kinh đào hải lãng,

Quang mang quanh thân thể hỗn độn cự anh lại càng mãnh liệt hơn, như thể nó đang ở giữa một biển tinh quang, rồi dần dần biến đổi.

Thân hình nó đang không ngừng lớn lên.

Ban đầu nó chỉ cao ba ngàn ba trăm ba mươi ba trượng, giờ đã tăng vọt lên tới chín ngàn chín trăm chín mươi chín trượng.

Lúc này, hỗn độn cự anh giống như một tôn cổ thần thiên địa, quát tháo hoàn vũ!

Không chỉ như vậy, thân thể cự anh bắn ra hào quang sáng chói vô hạn.

Từng đạo quang động hóa thành từng vòng xoáy xoay tròn phi tốc, không ngừng thôn phệ sức mạnh sao trời.

Chẳng mấy chốc, quang động phát sinh biến hóa, lại càng chói lòa hơn, số lượng càng lúc càng nhiều.

Quang động chia nhỏ chia nhỏ, không ngừng nối liền với nhau, ra sức dung hội quán thông.



Nhìn thấy cảnh tượng này, Thẩm Thiên vô cùng chấn động.

Bởi vì quang động trong cơ thể cự anh tương ứng với các khiếu huyệt trong cơ thể hắn.

Tu luyện thần ma luyện thể tới cảnh giới Niết Bàn, trong cơ thể sẽ sinh ra khiếu huyệt, có thể chuyển hóa sức mạnh thành thần thông.

Thần hóa càng nhiều khiếu huyệt, sức mạnh thần thông lại càng cường đại.

Lúc trước, khi Thẩm Thiên đạt tới đỉnh phong cảnh giới Niết Bàn đã thắp sáng được ba trăm sáu mươi lăm khiếu huyệt lớn.

Mà hiện giờ, nhờ hấp thu sức mạnh sao trời vô tận, chân thân Thần Ma của Thầm Thiên cũng đang biến đổi.

Khiếu huyệt của hắn lại được thắp sáng với tốc độ cực nhanh.

Ban đầu chỉ có mấy trăm khiếu huyệt đã nhanh chóng tăng lên tới một ngàn, mấy ngàn khiếu huyệt…

Những khiếu huyệt này còn đang không ngừng thần hóa, diễn sinh ra sức mạnh thần thông, đồng thời tương hỗ nối liền với nhau, bộc phát ra sức mạnh vô cùng kinh khủng.

Chẳng biết từ khi nào Thẩm Thiên đã chìm sâu vào đó, cẩn thận cảm ngộ.





Chương 934: Vô thượng đại khí, bàn cờ Hồn Thiên! (2)

Sau một hồi, Thẩm Thiên mới tỉnh khỏi trạng thái tu luyện.

Hắn ngưng mắt nhìn quanh, phát hiện tử phủ tinh thần giới đã mở rộng tới trăm vạn dặm.

Thế giới rộng lớn vô ngần, không thấy bến bờ.

Mà sức mạnh pháp tắc của thế giới này còn hoàn chỉnh hơn lúc trước, linh khí mênh mông phiêu đãng giữa thiên địa, tẩy lễ thương khung.

Liếc nhìn lại, hắn thấy khắp nơi đều là sương mù mờ mịt, nơi nào cũng trắng xóa một mảnh, có linh vận cường đại tản ra từ trong màn sương.

Linh khí nơi này đậm đặc không thua gì phúc địa tu luyện bên ngoài.

Sau một thời gian được sức mạnh tinh thần tẩy lễ, tu vi của Thẩm Thiên cũng tăng mạnh.

Hệ thống luyện khí Kim Đan của hắn đã tăng từ cảnh giới Hóa Thần sơ kỳ lên thành cảnh giới Hóa Thần đỉnh phong.

Tu vi Thần Ma luyện thể cũng đột phá cảnh giới Niết Bàn đỉnh phong vượt lên cảnh giới Thần Thông đỉnh phong.

Trong cơ thể THẩm Thiên còn có thêm ba ngàn sáu trăm năm mươi khiếu huyệt được thắp sáng, tỏa ra thần quang chói lọi.

Dường như những khiếu huyệt này được nối với nhau bởi một sợi dây nhỏ, sức mạnh thần thông mênh mông khó lường chảy trong từng mạch nối.

Đây cũng chính là điểm mạnh của cảnh giới Thần Thông.

Cường giả cảnh giới Thần Thông có thể dung hội sức mạnh trong khiếu huyệt, tụ nước thành sông, tụ sông thành biển, thành đại dương mênh mông phá tan mọi thứ.

Trong tình huống này, nếu thi triển đại thần thông “Khai Thiên Tích Địa, chắc chắn uy lực sẽ tăng lên mấy chục lần!



“Nguy rồi!”

Dường như sực nhớ ra chuyện gì đó, Thẩm Thiên hơi biến sắc.

Với người khác mà nói, đột phá tu vi chính là một việc đáng mừng.

Nhưng với Thẩm Thiên thì không tốt như vậy.

Bởi vì hắn chủ tu là Hỗn Độn Tân Hỏa kinh, một khi tu vi đột phá, chắc chắn khí vận sẽ rớt xuống.

Hiện giờ hắn đã đột phá từ cảnh giới Niết Bàn đỉnh phong thẳng lên cảnh giới Thần Thông đỉnh phong, không biết rớt mất bao nhiêu khí vận nữa.

Thẩm Thiên còn nhớ rõ, khi khí vận rớt xuống hắn sẽ gặp phải chuyện xui xẻo.

Lúc trước, ngay cả Kim Ô Đại Đế cũng không trụ nổi, bị Tà Linh ngoại vực phụ thể, suýt nữa thì gây nên họa loạn.

Mà vào lúc mấu chốt đại tai kiếp sắp giáng xuống mà khí vận suy sút thì phiền lắm.

Có trời mới biết sẽ xảy ra chuyện xui xẻo gì.

Thẩm Thiên vội vàng lấy ra kính càn khôn, nhìn nhìn vầng hòa quang trên đỉnh đầu.

Nhưng sau đó, hắn hơi sững sờ.

Bởi vì hắn phát hiện khí vận của mình không hề suy sút, vẫn là màu vàng kim chói mắt.

Thậm chí còn có vẻ tăng lên một chút, những tia sáng màu tím lại càng sáng hơn, sâu hơn.

“Chuyện gì thế này? Sao lần này khí vận không những không giảm mả còn tăng nữa?”

Thẩm Thiên gãi gãi đầu, không hiểu lắm.

Tu vi Thần Ma luyện thể của hắn đã đột phá được cảnh giới Thần Thông đỉnh phong, vậy mà khí vận không sụt giảm sao?

Nhưng ngay sau đó, hắn đã kịp phản ứng.

Theo như mọi khi, chỉ cần hắn đột phá, khí vận sẽ lập tức giảm ngay.

Vừa vặn khoảng thời gian này hắn đã cùng Thạch Thiên Tử tiến vào thế cờ Hồn Thiên, thu được một phần thù lao khí vận nhất định.

Khẳng định cả hai triệt tiêu lẫn nhau rồi nên khí vận mới không giảm sút.

Mà cơ duyên lần này chính là truyền thừa của Tiên Vương, khí vận vô lượng.

Cho nên, cho dù khí vận có sụt giảm vì đột phá được cảnh giới nhưng vẫn tăng lên được một tí.

Thẩm Thiên khẽ nhếch khóe miệng, trong lòng thầm đắc ý.

Cũng may bổn Thánh Tử vẫn luôn tự biết mình, luôn luôn chăm chỉ thu hoạch rau hẹ.

Bằng không, nói không chừng đã thoát âu chuyển phi, quay về cái máng lợn cũ!



Nếu khí vận không sụt giảm, Thẩm Thiên cũng thở dài một hơi.

Hắn xiết chặt nắm đấm, cẩn thận cảm ứng nội lực trong cơ thể.

Thẩm Thiên phát hiện sức mạnh trong cơ thể trài rộng vô cùng vô tận, mênh mông sôi trào mãnh liệt như biển.

Đến mức chính hắn cũng không biết hiện giờ mình mạnh cỡ nào nữa.

Theo như tính toán của hắn thì có lẽ là đấm một cái Đại Thánh chết luôn.

Nếu cố gắng một chút, nói không chừng còn có thể nổ tung cường giả cấp Chuẩn Tiên.

Thẩm Thiên mỉm cười. Chuyến này thu hoạch lớn!

Không chỉ có tu vi và sức mạnh đều tăng lên mà căn cơ còn cực kỳ vững chắc, có thể độ kiếp thành Thánh bất kỳ lúc nào.



Áng chừng đại khái sức mạnh của mình xong, Thẩm thiên chậm rãi mở hai mắt, hé miệng phun ra một dải lụa màu trắng.

Hắn đứng dậy, chợt phát hiện lưng mình hơi cứng, bèn duỗi lưng một cái.

Kết quả, xương hắn kêu lên răng rắc/

“Mình đã tu luyện bao lâu rồi?”

Thẩm Thiên hơi nghi hoặc, chỉ có bế quan thật lâu mới xuất hiện tình huống này.

Lúc trước hắn đã lặng lẽ tu luyện, tiến vào cảnh giới thiên nhân hợp nhất, vật ngã lưỡng vong.

Hoàn toàn không có tí cảm giác nào với thời gian bên ngoài.

Bởi vậy, chính hắn cũng không biết mình đã tu luyện bao lâu.

Có vẻ như phát hiện Thẩm Thiên đã tỉnh, Hồn Thiên Tiên Vương cùng Diệp Kình Thương mới bước ra từ trong hư không.

Hai người thong thả đi xuống, thân hình hùng tráng, khí tức vĩ ngạn.

Hồn Thiên Tiên Vương vẫn vậy, toàn thân bao phủ tiên quang của sao trời, khí tức thâm sâu khó lường.

Mà Diệp Kình Thương cũng có tử khí lượn lờ bao phủ hoàn toàn cơ thể hắn, người khác không thể nhìn trộm.

Hồn Thiên Tiên Vương mỉm cười hỏi: “Tỉnh rồi hả?”

Ông chăm chú nhìn Thẩm Thiên, trong lòng không nhịn được mà vô cùng kinh ngạc.

Hồn Thiên Tiên Vương phát hiện ra, sau một thời gian bế quan tu luyện, hình như Thẩm Thiên đã thay đổi.

Khí tức của hắn lại càng mông lung, nội liễm hơn, nhưng ẩn ẩn có thể cảm giác được thần năng vô tận ẩn chứa trong đó.

Hồn Thiên Tiên Vương thầm cảm thán trong lòng, ngộ tính của tiểu tử này thật biến thái, trong một thời gian ngắn như vậy lại có được thu hoạch lớn như thế, không hổ la người mà vị kia coi trọng!

Thẩm Thiên cung kính chắp tay hỏi: “Hồn Tiên tiền bối, ta đã tu luyện bao lâu vậy?”

Hồn Thiên Tiên Vương đáp lời: “Không lâu lắm, chỉ một trăm tám mươi năm!”

“Cái gì? Một trăm tám mươi năm sao?”

Thẩm Thiên trợn tròn hai mắt, căng thẳng ra mặt.

Trước kia, từ khi hắn mới bắt đầu tu luyện cho đến khi đột phá Hóa Thần kỳ chỉ mất hai ba năm.

Lần này, bế quan một cái đã qua một trăm tám mươi năm sao?



Chương 935: Vô thượng đại khí, bàn cờ Hồn Thiên! (3)

Nói vậy, chẳng phải Thông Thiên Kiến Mộc Giới kia đã đóng lại sao?

Bao nhiêu hẹ đệ hẹ muội đáng yêu như vậy, bao nhiêu cơ duyên như vậy, chẳng lẽ bổn Thánh tử đều bỏ qua hết rồi sao?

Oa! Sụp đổ!

Thẩm Thiên khóc không ra nước mắt. Lần này thiệt to rồi!

“Tiền bối, vì sao người không nhắc nhở ta một chút?”

Thẩm Thiên u oán vô cùng, dù trước mắt là Tiên Vương hắn cũng không nhin được mà phàn nàn.

Một trăm tám mươi năm nào phải chỉ là thời gian, với Thẩm Thiên, đây là vô số cơ duyên và khí vận đấy!

Kết quả, chỉ vì một lần bế quan mà trôi qua cái vèo!

Diệp Kình Thương nghe vậy, cảm thấy da đầu mình run lên.

Tiểu tổ tông của ta, gan ngươi quá to rồi!

Đây chính là Tiên Vương, là đỉnh cao chí cao vô thượng đấy!

Lão phu cũng đánh không lại đâu. Tiểu tử ngươi còn dám phàn nàn nữa?



Hồn Thiên Tiên Vương cũng chẳng để tâm, nhưng hơi giật mình.

Ông không hiểu vì sao Thẩm Thiên lại có phản ứng như vậy, bèn hỏi: “Không phải chỉ có một trăm tám mươi năm sao? Có gì mà phải ngạc nhiên?”

“Bổn Vương chợp mắt một cái đã qua mấy trăm năm rồi!”

Hồn Thiên Tiên Vương chẳng để ý tí nào. Ông là lão quái đã sống không biết bao nhiêu vạn năm rồi đó.

Chỉ có một trăm tám mươi năm thôi, chẳng đáng nhắc tới.

Thẩm Thiên bi thiết nói: “Những một trăm tám mươi năm đó! Đã bỏ lỡ biết bao nhiêu đại cơ duyên rồi.”

“Mà Thông Thiên Kiến Mộc Giới lại mở ra trong khoảng thời gian này nữa. Lỗ sặc máu! Lỗ sặc máu rồi!”

Hồn Thiên Tiên Vương phất phất tay lạnh nhạt nói: “Không phải chỉ có một chút cơ duyên thôi sao? Có gì mà ghê gớm chứ?”

“Tiểu tử ngươi có được truyền thừa của bổn Vương là cơ duyên lớn nhất của Kiến Mộc Giới rồi!”

Thế cờ Hồn Thiên vốn là vùng cơ duyên lớn nhất của Kiến Mộc Giới, còn có cơ duyên nào cao hơn truyền thừa của Tiên Vương nữa?

Tiểu tử này đúng là, có phúc mà không biết phúc, lại còn phàn nàn?

Thẩm Thiên trợn trắng mắt, âm thầm bĩu môi.

Bổn Thánh Tử không tiếc những cơ duyên kia, mà là tiếc những khí vận kia!

Lãng phí nhiều năm như thế, bổn Thánh tử đã bỏ lỡ biết bao nhiêu cơ hội cọ khí vận của các hẹ đệ hẹ muội chứ?

Liệu bọn họ có quên mất bổn Thánh tử không? Nhỡ sau này họ không cho ta cọ nữa thì phải làm sao?

Thật sự là càng nghĩ càng đau lòng, càng nghĩ càng giận.



Thấy Thẩm Thiên hậm hực hầm hừ, Hồn Thiên Tiên Vương có hơi xấu hổ.

Ông vẫn muốn giao hảo với Thẩm Thiên, bằng không ngay từ đầu đã không đưa ra khoản lớn là Chư Thiên Tinh Thần Thiên Di ra.

Nếu hiện giờ lại chọc giận Thẩm Thiên, ấn tượng tốt về mình không còn nữa, chẳng phải ông phí công phí sức rồi sao?

Không thể được! Phải nghĩ cách dỗ tiểu tử này vui lên mới được!

Nghĩ vậy, Hồn Thiên Tiên Vương phóng khoáng nói: “Đừng nóng giận, chỉ là một chút cơ duyên nhỏ không đáng kể thôi. Bổn Vương đền cho ngươi là được!”

Nói xong, ông bèn lấy ra một bàn cờ bỏ túi ném cho Thẩm Thiên.

“Đây là cái gì?”

Thẩm Thiên gãi gãi đầu, ngơ ngác hỏi.

Bổn Thánh tử lấy một bàn cờ để làm khỉ gì? Chơi cờ với người khác sao?

Như thể đoán trúng được suy nghĩ trong lòng Thẩm Thiên, Hồn Thiên Tiên Vương giật giật khóe miệng: “Đây không phải bàn cờ bình thường.”

“Vật này chính là chí bảo truyền thừa của bổn Vương – bàn cờ Hồn Thiên!”

“Thế cờ Hồn Thiên được bố trí trên bàn cờ này đấy!|

Thẩm Thiên khá kinh hãi. Hắn biết thế cờ Hồn Thiên này cường đại cỡ nào, ngay cả Đại Thánh cũng không phá vỡ nổi.

Đây chính là nguyên nhân mà trong Thông Thiên Kiến Mộc Giới, chỉ có tu sĩ ba ngàn tuổi trở cuống mới có thể tiến vào thế cờ Hồn Thiên.

Nếu thế cờ Hồn Thiên được lưu truyền ra bên ngoài, cho dù là Đại Đế cũng không thể phá được.

Dù sao đây cũng là pháp khí của Hồn Thiên Tiên Vương, cực kỳ khủng bố trâu bò.

Nghĩ vậy, Thẩm Thiên nhíu mày nói: “Tiên Vương tiền bối, bàn cờ HỒn Thiên này là bảo vật cấp bậc gì?”

Chắc chắn vật truyền thừa của Tiên Vương sẽ không tệ!

Hồn Thiên Tiên Vương cười nhạt một tiếng, đáp: “Dù sao cũng không thể yếu bằng tháp Chiến Thần ở trạng thái hoàn chỉnh được.”

Thẩm Thiên nghe vậy, trong lòng chấn động.

Mặc dù hắn không biết tháp Chiến Thần có cấp bậc gì, nhưng biết được nó có uy năng kinh khủng.

Tục truyền rằng, tháp Chiến Thần ở trạng thái tàn phá đã từng trấn sát một vị Chân Tiên.

Có thể hình dung được tháp Chiến Thần ở trạng thái hoàn chỉnh mạnh cỡ nào.

Bàn cờ Hồn Thiên không kém gì tháp Chiến Thần, tuyệt đối là đại khí vô thượng.



Diệp Kình Thương bên cạnh nghe được Hồn Thiên Tiên Vương muốn giao bàn cờ Hồn Thiên cho Thẩm Thiên thì tâm thần chấn động.

Thẩm Thiên không biết bàn cờ Hồn Thiên này trân quý cỡ nào… chẳng lẽ y không biết?

Diệp Kình Thương nhếch miệng nói: “ Tiểu tử ngươi còn không đa tạ Hồn Thiên Tiên Vương đi?”

“Bất kỳ một quân cờ trong này đều có thể dễ dàng đánh nát Tiên Khí bình thường đấy!”

“Nếu tu luyện Chu Thiên Đạo kinh tới tầng đủ cao, uy năng của bàn cờ Hồn Thiên này sẽ càng mạnh hơn.”

“Bàn cờ có thể diễn hóa thành khốn trận, sát trận khống chế kẻ địch, cũng có thể giảm đi tác dụng của tấm thuẫn, hay bộ khôi giáp mạnh nhất.”

“Trong số ba vạn sáu ngàn quân cờ của bàn cờ, quân nào cũng có thể xem như phi kiếm, pháp bảo mạnh nhất để tế ra giết địch.”

“Thi triển Thiên Tinh Phong Ma Kiếm, ba vạn sáu ngàn quân cờ như sao trời rơi xuống, hóa thành kiếm khí vô tận giết địch, có thể phá tất cả pháp thuật trên thế gian.”

“Đương nhiên, mạnh nhất vẫn là phối hợp bàn cờ Hồn Thiên và quân cờ Hồn Thiên, một mình ngươi có thể bày ra đại trận Chu Thiên Tinh Đấu hoàn chỉnh.”

“Dẫn dắt sức mạnh tinh thần vô tận từ bên ngoài, hình thành sát trận kinh khủng nhất thiên địa.”

“Nhưng muốn làm được điều này, đầu tiên phải có được tạo nghệ đại trận Chu Thiên Tinh Đấu cực cao.”

“Sau đó, phải có được pháp lực vô cùng vô tận, nếu không, không thể gánh chịu được sức mạnh khổng lồ như vậy.”