Lửa giận của ba người đều bốc cao ba vạn trượng, hận không thể giết sạch bọn họ, chém chết hết lũ Nhân tộc bại hoại này.
Nhưng bọn họ kìm nèn lửa giận và nhanh chóng tỉnh táo lại.
Cả ba không quên nhiệm vụ lần này của mình là tìm cách giải cứu người, nếu họ ra tay với Tà Linh ngay tại đây thì sự việc sẽ rắc rối hơn.
Bọn họ trốn vào hư không, tiếp tục thâm nhập.
Cuối cùng, họ đã nhìn thấy thiên tôn và thánh giả bị nhốt trên một vùng đất hoang.
Những người đó bị giam cầm cả thể xác lẫn tu vi, những vết thương chồng chất bên ngoài cơ thể khiến người ta giật mình, vô cùng thê thảm.
Có nhiều người bị móc hết hai mắt, cánh tay bị chặt đứt, họ vẫn chưa chết hẳn và đang kêu rên thảm thiết.
Tà Linh giáo sẽ không giết chết những tu sĩ cấp bậc cao dễ dàng, những người này là chất dinh dưỡng tốt nhất, có thể thu hút Tà Linh ngoại vực giáng thế.
Nhưng không giết không có nghĩa là không tra tấn họ, xem bộ dạng những người này, rõ ràng đã bị tra tấn đủ.
"Cứu người trước, đợt lát nữa tính sổ với bọn họ sau!"
Hai mắt Vương Thần Hư đầy lửa giận.
Bạch Đế và Nhạc Vân Đức nhìn thấy, họ nhìn nhau và lần lượt tiến lên.
Nhưng đúng lúc này, thần văn vô tận trải khắp đại địa đột ngột sáng lên và phóng lên trời cao!
Từng đợt tà khí chấn động vô định, hóa thành một bức màn sáng màu xám, bao phủ hoàn toàn khu vực này.
"Nguy rồi!"
Sắc mặt của ba người hơi thay đổi, bọn họ phát hiện không gian nơi đây đã hoàn toàn bị phong ấn.
Họ không có cách nào xé toạc hư không với sức mạnh này, họ bị hạn chế triệt để ở đây.
Bạch Đế hét lớn: "Làm sao vậy? Chúng ta trúng kế rồi!"
...
Các thiên tôn và thánh giả ở trước mặt bọn họ chỉ là ảo ảnh, tan biến ngay vào thiên địa.
Những cường giả Tà Linh tộc dùng những người này làm mồi nhử, dụ dỗ bọn họ mắc câu.
Nhưng vào lúc này, màn sương mù màu xám kia rung động kịch liệt, trong đó xuất hiện những bóng dáng đáng sợ.
Chúng có khuôn mặt gớm ghiếc, cả người đen như mực như quỷ, bên ngoài cơ thể còn có gai xương bén nhọn màu đen.
Răng nanh nhọn hoắc, đôi mắt đỏ tươi, cả người tản ra khí tức hung ác như muốn làm thần trí người ta đắm chìm vào đó.
Những sinh vật này đều là Tà Linh ngoại vực.
Những Tà Linh ngoại vực này đều xâm nhập thông qua khe nứt từ trên trời đến với thế giới, thực lực vô cùng cường đại!
Trong số đó, Tà Linh có tu vi yếu nhất cũng có thể so sánh với cường giả cấp thiên tôn, sức mạnh của cường giả thậm chí có thể sánh ngang với thánh giả Nhân tộc,
Quan trọng hơn là số lượng Tà Linh vô cùng lớn, dày đặc và đầy cả sơn cốc.
Hàng trăm vị Tà Linh xuất hiện, tỏa ra tà khí nồng đặc cực kỳ kinh khủng muốn che khuất vòm trời, phá vỡ cả bầu trời.
Khí tức của những Tà Linh này rất khủng bố, Tà Linh ngoại vực có hơn mười vị thánh giai trở lên, trong đó không thiếu sự tồn tại của cấp thánh.
Có một người đang thống trị ở trước mặt những Tà Linh này.
Người này mặc tà giáp đen như mực, ngọn lửa màu đen quấn toàn thân, hơi thở vừa cuồng bạo vừa kinh khủng, gióng như ác quỷ địa ngục muốn tàn sát nhân gian.
Con ngươi của ba người Vương Thần Hư co rút mạnh mẽ, sắc mặt chợt thay đổi: "Trấn Ngục Pháp Vương?"
Người này chính là Trấn Ngục Pháp Vương một trong tam đại Pháp Vương của Tà Linh giáo!
Kể từ khi Vô Sinh Pháp Vương chết đi thì chỉ còn lại tam đại Pháp Vương ở Tà Linh giáo.
Ngoại trừ Tà Linh giáo chủ thần bí khó lường, chưa từng xuất hiện.
Thì hai vị phó giáo chủ và tam đại Pháp Vương của Tà Linh giáo đều đã xuất hiện và đại chiến với Đại Hoang Tiên Triêu.
Vì vậy, đám người Vương Thần Hư có thể nhận ra thân phận của Trấn Ngục Pháp Vương.
Trấn Ngục Pháp Vương làm Pháp Vương của Tà Linh giáo, tu vi cực kỳ cường đai và là một đại thánh điển hình.
Không ngờ lần này bọn họ bị Trấn Ngục Pháp Vương vây giết, thậm chí còn bị sập bẫy.
Xem tình hình này, Tà Linh giáo đã biết bọn họ muốn tới từ sớm nên đã chuẩn bị bẫy từ trước.
Vẻ mặt của ba người Vương Thần Hư nghiêm trọng, lần này bọn họ đã gặp phiền phức lớn rồi.
...
Lúc này Trấn Ngục Pháp Vương bước tới, dùng giọng nói khàn khàn như tiếng gào thét của lệ quỷ, cười lạnh nói.
"Đã sớm nghe qua Thái Hư thánh chủ Vương Thần Hư, phương pháp quỷ thần khó lường, giải cứu rất nhiều tù binh, phá hỏng không ít đại sự của Thánh Linh."
"Hôm nay, bản Pháp Vương mượn tiên khí vô thượng "Tỏa Giới bàn", mục đích là để giữ tiểu tử ngươi ở nơi này, hãy mau giác ngộ!"
Ba người Vương Thần Hư sử dụng pháp tắc hư không, trắng trợn gây rối trong cấm địa của Tà Linh giáo, cuối cùng đã bị Trấn Ngục Pháp Vương nhắm đến.
Vì để vây giết đám người Vương Thần Hư, gã không tiếc chi mạnh tay, sử dụng Tỏa Giới bàn bao vây bọn họ.
Đây là tiên khí vô thượng hệ không gian, có thể phong tỏa toàn bộ không gian và ngăn cách hư không.
Cho dù cường giả cấp đại thánh có ra tay cũng không thể phá được thủ đoạn phong ấn này.
Chẳng qua là nó thích hợp nhất để đối phó với ba người nắm giữ lực hư không!
Ánh mắt của Trấn Ngục Pháp Vương rất hung bạo, tà hỏa đen như mực chuyển động, gã tham lam nhìn chằm chằm vào ba người.
Cây côn khuấy phân chết tiện này, để bổn tọa xem hôm nay các ngươi chạy thoát thế nào?
Ha ha, lần này đẫm máu thật rồi!
...
Ba ngươi này chính là những cấp bậc thiên kiêu Yêu Nghiệt nhất trong năm vực, vượt xa những thánh giả bình thường.
Nếu như bọn họ bị biến thành chất dinh dưỡng và đem hiến tế cho Thánh Linh đại nhân thì chắc chắn vị Thánh Linh cường đại chưa từng có, sẽ được tiếp dẫn xuống đây.
Đến lúc đó, Trấn Ngục Pháp Vương sẽ nhận được sự ban thưởng của Thánh Linh, giúp tu vi gã tăng mạnh!
Chương 940: Lão Ô Quy có ý xấu gì không? (1)
Biểu cảm của đám người Vương Thần Hư trông nghiêm trọng hẳn khi nhìn thấy vẻ mặt đùa cợt của Trấn Ngục Pháp Vương.
Áp lực mà người này mang lại cho bọn họ thật sự quá lớn, căn bản không thể chống nổi.
Cho dù ba người có liên thủ thì bọn họ cũng không phải là đối thủ của Trấn Ngục Pháp Vương.
Huống chi, còn có những cường giả Tà Linh đang nhìn chằm chằm vào họ.
Thêm nữa, nơi đây hoàn toàn ngăn cách với hư không, năng lực bảo mệnh mà Vương Thần Hư tự hào cũng không thể phát huy tác dụng.
"Phiền phức thế này!"
Giọng điệu của Vương Thần Hư nặng nề, hắn ta đang xem xét tình hình, cố gắng tìm cách trốn thoát.
Bạch Đế và Nhạc Vân Đức cũng rất lo lắng, bọn họ đã thử qua nhưng hư không không thể bị xé rách.
"Lần này chết chắc rồi! Đạo gia ta không muốn chết sớm đâu!"
Nhạc Vân Đức bi thương hét lên, xác định không còn lối thoát.
Bạch Đế nói: "Tiểu tử ngươi sợ cái gì? Bên ngoài có nhiều Tiên Triêu hỗ trợ như vậy, chắc chắn bọn họ có thể cảm nhận tình hình ở đây và đến giúp đỡ."
"Đến lúc đó, những thằng nhãi con Tà Linh này mới là người phải chết!"
Có những cường giả cứu viện cho lần hành động này của bọn họ.
Ở đây xảy ra động tĩnh lớn như vậy, những người bên ngoài không biết cũng không được.
Đợi cứu viện mạnh từ Tiên Triêu đến, không biết ai sẽ vây giết ai đâu!
Dù sao, ngay cả những vị cường giả cấp bậc đại thánh cũng nằm trong số quân cứu viện này!
...
Trấn Ngục Pháp Vương cười nhạt: "Bổn tọa đã đoán trước Đại Hoang Tiên Triêu sẽ gây chuyện nên không chỉ dùng Tỏa Giới bàn mà còn lập cả Thánh Tế thai."
"Nếu bọn họ tới đây thì bổn tọa sẽ ngay lập tức cho họ biết chút ít về sự lợi hại của Thánh Tế thai!"
Thánh Tế thai là tà khí vô thượng được luyện chế từ tà thuật của Tà Linh giáo.
Nó có thể mạnh mẽ vượt qua hàng rào thiên giới thông qua huyết tế, tiếp dẫn Tà Linh ngoại vực vô thượng đi xuống.
Quả nhiên, một tế đàn cổ xưa hiện lên phía sau Trấn Ngục Pháp Vương.
Toàn bộ tế đàn tối đen như mực, trên mặt bao phủ những tà văn cổ xưa đáng sợ, đan xen vào nhau, khí tức vừa âm u vừa khủng khiếp.
Ở trung tâm có một Huyết Trì màu đỏ thẳm, mùi máu tanh sộc vào mũi, chảy róc rách khiến người ta ớn lạnh.
Những xác chết liên tục bị dung hòa và nuốt chửng, hoàn toàn tan biến vào bên trong.
Đó là máu đã bị khô cạn của tu sĩ năm vực, phần thi thể bị đưa vào tế đàn để luyện hóa thành chất dinh dưỡng.
Phía trên tế đàn là một lỗ sáng hư không đẫm máu, bên trong tỏa ra khí tức sởn tóc gáy.
Tựa như Tà Linh vô thượng đang hút chất dinh dưỡng và sắp giáng thế.
Con ngươi thâm độc của Trấn Ngục Tà Vương hung hăng nhìn chằm chằm vào ba người Vương Thần Hư, gã nhếch miệng cười nói.
"Bắt các người trở thành chất dinh dưỡng cung cấp cho Thánh Tế thai, cung cấp cho Thánh Linh đại nhân!"
"Đến lúc đó, bao nhiêu người của Đại Hoang Tiên Triêu tới đây thì sẽ chết bấy nhiêu người!"
"Đây sẽ là nơi chôn thây của bọn ngươi, giúp cho Thánh Linh đại nhân hùng bá thiên hạ!"
Trấn Ngục Pháp Vương đã chuẩn bị từ sớm, bố trí đại trận huyết tế ở chỗ này, chuẩn bị hiến tế tất cả những kẻ xâm phạm.
Càng nhiều dinh dưỡng huyết tế thì sức mạnh của Tà Linh giáng xuống càng cường đại!
Trấn Ngục Pháp Vương đã tế luyện hơn mười vị thánh giả, cộng thêm đám người Vương Thần Hư nữa thì có thể làm cho Tà Linh từ tiên cấp trở lên giáng thế.
Đến lúc đó, quân cứu viện của Đại Hoang Tiên Triêu sẽ không khiến họ sợ hãi.
...
Sắc mặt của ba người đột nhiên thay đổi, bọn họ có thể cảm nhận khí tức vô cùng kinh khủng tản ra từ trong Thánh Tế thai.
Đó chính là cường giả vô thượng của Tà Linh tộc ngoại vực, tuy chưa đến nhưng khí tức đã cực kỳ khủng bố, khiến người ta rùng mình.
Có vẻ như lần này Tà Linh giáo đã chuẩn bị chu đáo để đối phó với bọn họ.
Trấn Ngục Pháp Vương cười nhạt: "Các ngươi ngoan ngoãn đưa tay chịu trói, nói không chừng tâm trạng của bổn tọa tốt còn có thể cho các ngươi chết sảng khoái một chút!"
Gã nắm chắc phần thắng, xác định có thể giết chết đám người Vương Thần Hư.
Dù sao, không gian đã bị phong ấn, với sức mạnh của đám người Vương Thần Hư thì hoàn toàn không thể chống lại gã.
"Thằng nhãi con Tà Linh cũng dám khinh thường bản đế?"
"Tin bản đế cắn một cái rơi cái đầu chó của ngươi luôn không?"
Bạch Đế hét đến lạc giọng, duỗi thân rùa, cắn hư không.
Dù sao nó cũng là lão quái vật đã sống lâu vạn năm, làm sao có thể bị Trấn Ngục Pháp Vương hù dọa được?
Nếu không thể trốn thoát thì nên liều chết chiến đấu.
Cho dù có chết, bọn họ cũng phải làm tổn hại nguyên khí của Tà Linh tộc.
Nhạc Vân Đức cũng hét lớn: "Nếu các người dám qua đây, đạo gia ta sẽ cho ngươi nổ tung!"
Nói xong, hắn ta lấy ra rất nhiều đồ vật hiếm có quái lạ.
Có thánh binh vô thượng năng lượng dồi dào, đồ cổ tuy sứt mẻ nhưng lại tỏa ra năng lượng chấn động, còn có đủ các loại bùa chú...
Nhiều bảo vật xuất hiện như vậy khiến khí tức dâng trào, thần quang nở rộ, soi chiếu thiên địa.
Cảnh tượng này khiến Bạch Đế trợn thẳng mắt.
Y nuốt nước miếng rồi hừ nói: "Được lắm, Bàn Tử chết tiệt, dám ăn trộm nhiều bảo vật sau lưng bản đế như vậy."
Bạch Đế phát hiện rất nhiều bảo vật tại nơi này có khí tức rất quen thuộc.
Nhạc Vân Đức bí mật cất giấu hầu hết các bảo vật lúc họ cùng nhau đi tầm bảo.
Hắn ta lộ vẻ lúng túng, mạnh miệng nói: "Đây là bảo vật của đạo gia, là tổ truyền đó!"
"Hơn nữa là do ta lấy ra mà?"
Nói đến đây, vẻ mặt của Nhạc Vân Đức đau nhói.
Đây là những bảo bối do đạo gia khảo cổ nhiều năm mới có, hôm nay phải sử dụng hết tại đây.
Quá xui xẻo rồi!!!
Chương 941: Lão Ô Quy có ý xấu gì không? (2)
....
Trấn Ngục Pháp Vương khinh thường nói: "Kiên quyết chống lại, còn không thì sẽ cho nổ?"
Thân là Pháp Vương của Tà Linh giáo, sức mạnh của Trấn Ngục Pháp Vương rất cường đại.
Cho dù Nhạc Vân Đức cho nổ những thứ binh khí pháp bảo này thì nó cũng không có sự uy hiếp quá lớn với gã, ngược lại gã có thể tiết kiệm nhiều sức lực.
Nơi đây đã bị phong ấn từ sớm, Thánh Tế thai vẫn có thể hấp thụ năng lượng chết người.
Nhạc Vân Đức tức giận giậm chân, mắng nhiếc: "Thì sao nào? Ngươi thực sự nghĩ rằng đạo gia không dám sao?"
Nói xong, hắn ta thôi động pháp lực, khiến pháp bảo bắn ra thần quang rực rỡ, khí tức dâng trào như cơn sóng thần, toàn bộ bùng nổ!
Năng lượng khủng bố quét ra, bao trùm cả thiên địa, dường như muốn bộc pháp uy năng vô tận.
Ý đồ của hắn ta rất rõ ràng. Nếu hôm nay không thể rời đi thì sẽ kích nổ toàn bộ đồ vật này, đồng quy vu tận với đám Tà Linh.
Thấy vậy, Vương Thần Hư cảm thấy chột dạ.
Khi kích nổ nhiều pháp bảo như vậy, tuy không biết Trấn Ngục Pháp Vương có bị nổ chết hay không nhưng chắc chắn bọn họ sẽ chết.
Sức mạnh này quá khủng bố, lúc nó bùng lên có thể giết chết cả đại thánh!
Nhưng Trấn Ngục Pháp Vương cực kỳ mạnh mẽ, còn có tiên khí vô thượng hộ thể, không thể dễ dàng giết chết gã được.
Vương Thần Hư vội vàng nói: "Nhạc huynh đừng nóng vội, Vương mỗ đã tìm ra cách rời khỏi."
Nơi đây bị phong ấn bởi tiên khí vô thượng Tỏa Giới bàn, người bình thường hoàn toàn không thể mở ra nó.
Nhưng cơ thể của Vương Thần Hư có Hư Không Thánh Thể, rất gần với hư không pháp.
Vì vậy, nếu hắn ta tìm ra điểm yếu nhất của hàng rào hư không thì có thể cố gắng phá vỡ nó.
Chỉ là hắn ta phải trả một cái giá đắt.
"Hừ, sao tiểu tử ngươi không nói sớm chút? Bảo bối của đạo gia ta!"
Sắc mặt của Nhạc Vân Đức sửng sốt, sau đó lộ ra vẻ đau khổ.
Nếu sớm biết không cần chết thì hắn ta cần gì lấy ra nhiều bảo vật như vậy?
Mỗi một món bảo vật không phải đều vô giá và trân quý hay sao?
Đây là tất cả tài sản của hắn ta, nếu kích hoạt toàn bộ ngay lúc này thì không thể thu hồi được.
Nhạc Vân Đức đau lòng đến mức co giật khóe miệng, hết sức bi thương.
Bạch Đế bên cạnh lo lắng nói: "Có cách thì làm mau đi, nếu không thì ba người chúng ta sẽ chết!"
Ngươi nói cái gì mà đồng quy vu tận, đều là đánh rắm!
Nếu có cách rút lui thì ai muốn chết ở đây?
Muốn giết được nhiều Tà Linh thì chỉ còn cách phải sống.
...
Vương Thần Hư nghiến răng nghiến lợi nói: "Có gì đâu, chẳng phải chỉ mất chín phần tuổi thọ thôi sao?”
"Liều mạng, số mệnh của Vương mỗ mà ngươi cũng muốn phá!"
Sức mạnh trong cơ thể hắn ta lập tức ngưng tụ, bắn ra thần quang vô tận.
Hư không lực không ngừng cuộn trào vô cùng kinh người, ngưng tụ ra một lưỡi kiếm hư không to lớn trên hư không!
Cùng lúc đó, tóc của Vương Thần Hư bỗng nhiên bạc trắng, trên mặt đầy những nếp nhăn, sinh khí giảm đến tận cùng.
Vương Thần Hư đã tiêu hao chín phần tuổi thọ, hắn ta quá suy yếu và không chống đỡ nổi.
Nhưng may mắn thay, hiệu quả rất rõ rệt.
Lưỡi kiếm hư không càng lúc càng lớn, khí tức càng ngày càng khủng bố muốn vỡ vụn cả hư không xung quanh.
Trong mắt của Trấn Ngục Pháp Vương lộ vẻ kinh sợ, gã có thể cảm nhận lưỡi kiếm hư không khủng bố đến mức độ nào.
Cho dù là gã nhưng cũng không thể yên tâm.
Trấn Ngục Pháp Vương lộ vẻ kiêng dè, quyết định phải chém giết Vương Thần Hư.
Tiểu tử này quá biến thái, rất có thể là một tai họa ngầm, có lẽ hắn ta thật sự muốn thoát thân.
"Giết!"
Trấn Ngục Pháp Vương rống lên, ra lệnh cho đội quân Tà Linh giáo tấn công.
Ngay lập tức, vô số Tà Linh bước tới, khí tức tràn ngập trong thiên địa, chấn động trời cao.
Tất cả Tà Linh với khuôn mặt hung tợn, thôi động gai xương đen như mực đánh về phía mọi người.
Nhạc Vân Đức hừ lạnh nói: 'Dù sao cũng đã kích hoạt rồi, không thể lãng phí được!"
"Xem sát khí cuối cùng của đạo gia đây!"
Hắn ta ném thẳng một phần pháp bảo vào trong đám Tà Linh và cho kích nổ chúng.
Nếu cho nổ toàn bộ đám pháp bảo này thì bọn chúng sẽ chết hết.
Sau khi biết rằng có thể sống, làm sao Nhạc Vân Đức muốn đồng quy vu tận với bọn chúng?
...
Ầm!
Một tiếng vang dội, ánh lửa động trời!
Thần năng vô tận quét ra, uy thế chấn động trời cao.
Một trận nổ kinh thiên động địa trong đám Tà Linh, hơn mười vị thiên tôn Tà Linh lao về phía trước đều bị nổ tung thành bột mịn, thậm chí còn chưa được kêu gào một tiếng nào.
Ngay cả thánh giai Tà Linh cũng không thể chống đỡ, thương vong nặng nề, giết chết hơn mười người trong nháy mắt.
Vài chân thánh Tà Linh cũng bị thương nặng, ho ra máu và rút lui trong chớp mắt.
Đội quân Tà Linh bị ánh lửa vô tận bao trùm, lập tức hỗn loạn.
Vẻ mặt của Nhạc Vân Đức đắc ý, nói: "Đám nhãi con Tà Linh này là ai mà dám khinh thường đạo gia ta?"
Hắn ta xuất ra át chủ bài, uy lực cực kỳ khủng bố, gây sát thương cho đội quân Tà Linh ngay tức khắc.
Đúng lúc này, Trấn Ngục Pháp Vương ra tay, tà khí đáng sợ cuồn cuộn khắp người gã, nó hóa thành tà vụ ngập trời bao phủ tất cả Tà Linh.
Cùng lúc đó, các thánh giai Tà Linh khác cũng hành động gia cố trận pháp khiến uy lực của vụ nổ mạnh nhanh chóng suy yếu.
Sát thương của đội quân Tà Linh lập tức giảm xuống, từ từ phục hồi.
Nhìn thấy cảnh này, sắc mặt của Nhạc Vân Đức hơi thay đổi, nói" Lão Vương, ngươi xong chưa?"
"Ngươi khỏe chưa? Đạo gia sắp không nổi rồi!”
Những bảo bối này không thể ngăn chặn được lâu. Một khi chúng cạn kiệt thì đội quân Tà Linh sẽ liều chết bắt đầu xông lên.
Nhiều thánh giai Tà Linh như vậy, còn có Trấn Ngục Pháp Vương, làm sao đỡ nổi!
Nhạc Vân Đức lo lắng, chỉ có thể liên tục ném pháp bảo để ngăn cản, cố gắng kéo dài thời gian.
Chương 942: Lão Ô Quy có ý xấu gì không? (3)
...
"Được rồi, giao cho ta!"
Sắc mặt của Vương Thần Hư tái nhợt, hắn ta đột nhiên tế xuất lưỡi kiếm hư không, cho nổ mạnh màn sáng trên hư không.
Đùng!
Bầu trời chấn động, rung chuyển trời cao!
Cuối cùng, hàng rào hư không được bố trí bởi tiên khí vô thượng Tỏa Giới bàn đã bị Vương Thần Hư dốc toàn bộ sức lực cho nổ mạnh tạo thành một khe hở.
Nhìn thấy cảnh tượng này, cả ba hết sức vui mừng.
Nhạc Vân Đức: "Mở rồi, bây giờ chúng ta được cứu rồi!"
Bạch Đế: "Tiểu tử, ngươi vẫn dùng được đó, không bằng để bản đế thu nhận ngươi và truyền vô thượng pháp cho ngươi?"
Vương Thần Hư: "Nếu ngươi còn nói nhảm ta sẽ ném ngươi ở đây."
Nhạc Vân Đức: "Đừng lắm lời, còn không đi thì sẽ không thể đi nữa!"
Nhìn thấy đến lúc này mà hai người còn có thể cãi nhau, trên mặt của Nhạc Vân Đức rất bất đắc dĩ.
Nhưng cũng may, Vương Thần Hư không tiếp tục cãi vã nữa, định thôi động bí pháp và đưa hai người cùng rời khỏi.
...
Nhưng vào lúc này, một bóng người đột ngột bước ra từ trong khe hở trong hư không, đúng lúc nhìn vào Vương Thần Hư.
Nhìn thấy người này, Vương Thần Hư lập tức sửng sốt ngay tại chỗ, quên cả việc thôi động bí thuật.
"Tiểu tử ngươi làm gì vậy? Sao không đi nữa?"
Nhạc Vân Đức và Bạch Đế thúc giục, khi bọn họ quay đầu lại cũng sững sờ, hai mắt ngẩn ra.
"Thẩm...Thẩm huynh? Huynh là người hay là ma?"
Vương Thần Hư run lên, sắc mặt khiếp đảm, trong mắt hiện lên vẻ không tin.
Bởi vì người xuất hiện trước mặt bọn họ chính là Thẩm Thiên.
...
Sau khi rời khỏi tiểu thế giới của ván cờ Hồn Thiên Kỳ, Thẩm Thiên lang thang trong hư không vô tận.
Hàng lang hư không mà Hồn Thiên Tiên Vương xây dựng không hề ổn định, làm Thẩm Thiên không biết mình bị truyền tống đến đâu.
Hắn liên tiếp xuyên qua hư không, đột nhiên phát hiện bị giam cầm ở không gian này.
Thẩm Thiên đang định mạnh mẽ xé rách không gian và rời đi, chợt thấy xuất hiện một khe hở.
Vì vậy, hắn cũng không muốn mất công chi, bước đi qua khe nứt này.
Ai ngờ đâu, khi hắn vừa bước ra đã nhìn thấy Vương Thần Hư tóc bạc trắng như sắp chết.
Gặp lại cố nhân, Thẩm Thiên đang chuẩn bị chào hỏi.
Nghe lời nói của Vương Thần Hư, sắc mặt của Thẩm Thiên lập tức tối đen.
Làm sao vậy!
Không phải là bản thánh tử mới bế quan 180 năm thôi sao?
Sao từ người mà biến thành ma rồi?
Tiểu tử này đang trù ta chết à?
Sau đó, Bạch Đế và Nhạc Vân Đức cũng hét lên: "Gặp ma rồi!"
Bọn họ khiếp sợ cũng đúng, dù sao Thẩm Thiên cũng đã biến mất quá lâu, đặc biệt là ở thông thiên Kiến Mộc giới.
Mặc dù bọn họ qua lời của Thạch thiên tử biết được Thẩm Thiên tham gia vào ván cờ Hồn Thiên kỳ, nhưng làm sao có thể còn sống sau 180 năm?
Không ai có thể lưu lại trong Kiến Mộc giới hơn một trăm năm, trước kia chưa từng có.
Cho nên khi họ nhìn thấy Thẩm Thiên ở đây, đương nhiên bọn họ sẽ sợ đến hét lên.
"Chắc chắn là ảo thuật của Tà Linh muốn dụ dỗ chúng ta!"
Vương Thần Hư hét lên, hắn ta xác định đây là ảo ảnh nên muốn đánh vỡ nó.
Hắn ta tế xuất lưỡi kiếm hư không đột ngột ném về phía Thẩm Thiên.
"Vương huynh, đừng làm rộn!"
Thẩm Thiên câm nín, dùng một tay vỗ nát lưỡi kiếm hư không.
"Ta đập, tên này thật hung bạo, chúng ta cùng nhau lên!"
Vương Thần Hư kinh động ngay tức khắc, kêu gọi bằng hữu muốn liên thủ với Bạch Đế và Nhạc Vân Đức.
Thẩm Thiên bất đắc dĩ, hình như hắn không giải thích rõ ràng.
Hắn ta cũng không nói thừa, lộ ra phệ tiên đằng.
Tiên đằng hóa thành con rồng có sừng, đem trói Vương Thần Hư lại.
Vương Thần Hư lập tức bị trói không thể nhúc nhích, trợn to mắt.
Bạch Đế và Nhạc Vân Đức thấy vậy, nét mặt kinh sợ và muốn ra tay giải cứu.
Nhưng lúc này, khuôn mặt của Vương Thần Hư mừng rỡ, hét lớn: "Là Thẩm huynh, thật sự là huynh ấy!"
Cảm giác trói buộc quen thuộc này, chắc chắn không sai!
"Thẩm tiểu tử (sư đệ) thật sự còn sống?"
Bạch Đế và Nhạc Vân Đức nghe thấy nên dừng tay, sự vui sướng hiện lên trong mắt họ.
Bên ngoài đồn Thẩm Thiên đã chết từ lâu, tuy bọn họ không muốn tin nhưng cũng phải thừa nhận.
Dù sao, Thẩm Thiên không xuất hiện rất lâu rồi, khiến người ta nghi ngờ.
Thẩm Thiên: "Ta chỉ là bế quan hơi lâu mà tỉnh lại đã 180 năm rồi!"
Trong lòng của Thẩm Thiên cũng rất vui vẻ, không ngờ vừa đi ra đã gặp lại lão bằng hữu.
Nhạc Vân Đức vốn muốn ôn chuyện, đột nhiên phản ứng: "Sư đệ, nói sau đi, nơi này nguy hiểm chúng ta phải mau chóng rời đi."
"Lão Vương, đưa chúng ta ra ngoài nhanh lên!"
Đây không phải là nơi để ôn chuyện, đội quân Tà Linh phía sau đã đuổi giết tới nơi rồi.
Ở lâu thêm nữa sẽ chết đó!
Vương Thần Hư nghe vậy, sắc mặt cứng đờ: "Ta, ta không làm được đâu!"
"Hiện tại sức mạnh của ta chỉ có thể đưa được hai người rời đi mà thôi."
Vừa rồi hắn ta đã tính toán, trước khi thọ nguyên cháy hết có thể đưa hai người chạy trốn thật xa.
Nhưng đột nhiên Thẩm Thiên xuất hiện khiến áp lực của Vương Thần Hư lớn hơn rất nhiều.
Dù sao, hắn ta mới vừa mất đi chín phần tuổi thọ, cơ thể của hắn ta suy yếu đến mức không còn tuổi thọ đễ chống đỡ.
Nếu đưa thêm một người đi thì nói không chừng hắn ta sẽ chết bất đắc kỳ tử.
"Có nghĩa là một người sẽ chết chắc?"
Đôi mắt của Bạch Đế và Nhạc Vân Đức trở nên mờ mịt, bối rối.
Lúc này, một người thế nào cũng không thể rời khỏi.
Đội quân Tà Linh phía sau sẽ nhanh chóng đuổi giết, chắc chắn họ sẽ chết nếu còn ở lại nơi này.
Vương Thần Hư tỏ vẻ bất lực, không biết sẽ đưa ai đi bây giờ.
Vất vả lắm Thẩm huynh mới có thể ra ngoài, huynh ấy nhất định phải sống sót rời khỏi.