Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 317



Còn Bạch Đế và Nhạc Vân Đức thì đều tốt như nhau, đều quan trọng đối với năm vực.

Nhưng so sánh với Thẩm huynh thì vẫn kém xa.

Chuyện tới nước này, phải có một người hy sinh bản thân.

Nghĩ tới đây, Vương Thần Hư nhìn Bạch Đế và Nhạc Vân Đức: "Hai người các ngươi thảo luận xem ai sẽ xả thân vì nghĩa mà ở lại đây?"

Không còn cách nào, hắn ta và Thẩm Thiên cần phải rời đi, vậy thì chỉ có thể chọn một trong hai người Bạch Đế và Nhạc Vân Đức.

Nhạc Vân Đức và Bạch Đế nghe vậy, khóe miệng co giật điên cuồng.

Xả thân vì nghĩa cái rắm gì, ở lại đây thì chỉ còn đường chết!

Cả hai sắp khóc tới nơi, nức nở bi thương.

...

"Thẩm tiểu tử (sư đệ), ngươi sớm muội gì không xuất hiện."

"Tại sao ngươi hết lần này đến lần khác xuất hiện đúng lúc như vậy?”

Tuy thấy Thẩm Thiên còn sống trở ra, bọn họ rất vui mừng.

Nhưng lúc này không phải là lúc để vui vẻ, ở lại đây thì chết chắc!

...

Nghe được cuộc trò chuyện của ba người, Thẩm Thiên khẽ cau mày.

Hắn không hiểu mấy người này đang nói về cái gì, không hiểu gì cả.

Nhưng sau đó, hắn đã có phản ứng.

Chẳng trách ba người bọn họ bối rối như vậy, ngay cả tiểu tử Vương Thần Hư suýt chút nữa cũng khắc mạng già bỏ trốn.

Thì ra sau lưng bọn họ có một đội quân Tà Linh đang lao tới.

Người cầm đầu chính là Trấn Ngục Pháp Vương, gã đi đầu, hơi thở cực kì khủng khiếp.

Phía sau gã còn có mấy trưởng lão cấp thánh quân, mười mấy vị chân thánh và một nhóm Tà Linh cấp thiên tôn.

Rất nhiều cường giả Tà Linh đã cùng nhau đuổi đánh, uy thế hết sức kinh người, giống như muốn phá hủy thiên địa.

Nhìn thấy nhiều cường giả Tà Linh như vậy, Thẩm Thiên không quân tâm lắm, chỉ thấy hơi tò mò.

Nhiều Tà Linh xuất thế như vậy, chắc có lẽ đại kiếp nạn của năm vực đã đến.

Không biết bản thánh tử đã bỏ lỡ điều gì.

...

Lúc này, Bạch Đế và Nhạc Vân Đức đang khó xử.

Bọn họ cũng biết Thẩm Thiên có thiên tư tuyệt đỉnh, nếu hắn sống sót trở ra thì sẽ hữu dụng hơn bọn họ.

Giờ đây, đại kiếp nạn đã ập tới, không ai có thể bình an vô sự.

Chỉ có thiên kiêu đứng đầu tuyệt đối mới có thể cứu vớt thế giới này.

Nghĩ vậy, Bạch Đế thở dài: "Vậy thì để bản đế ở lại đây!"

"Ta sống hơn một vạn năm đã sống đủ rồi, ba tiểu tử các ngươi mau đi thôi!"

Nhạc Vân Đức run lên khi nghe nói, giống như bị nhiễm loại nhiệt huyết này: "Thôi ngươi đi đi!"

"Cho dù ta có trốn thoát thành công cũng không sống lâu hơn Bạch Đế bao lâu, ta đi cũng không có lợi ích gì, lão ô quy đi đi!"

Ánh mắt của Nhạc Vân Đức sáng ngời, oai phong lẫm liệt.

Sao ta có thể cẩu thả khi đại nạn ập đến? Cùng lắm thì liều mạng với đám nhãi con Tà Linh này!

Bạch Đế hơi sửng sốt, tựa như không ngờ Nhạc Vân Đức sẽ nói như vậy.

Ông suy nghĩ một chút, bất đắc dĩ nói: "Đừng có dây dưa với ông đây, theo vai vế ngươi phải gọi ta là tổ sư gia, ta ra lệnh cho ngươi đi."

Mặc dù Bạch Đế nói vậy nhưng trong lòng ông có suy nghĩ khác.

Nếu tên Bàn Tử này đùn đẩy nữa thì bản đế sẽ thuận theo đồng ý.

Nói như vậy, chứng tỏ bản đế là người rộng lượng!

Ừ, lão ô quy ta có ý xấu gì không?

Dù sao có thể sống thì ai lại muốn chết?

Không còn cách nào, họ phải để Thẩm Thiên sống dù sao thì tên này có ảnh hưởng lớn đến tình hình của họ rất nhiều.

Nhưng Nhạc Vân Đức, khụ khụ!

Hình như thêm hay bớt hắn ta cũng không có ảnh hưởng gì lớn!

...

Nhưng Bạch Đế không ngờ suy nghĩ của Nhạc Vân Đức hoàn toàn giống ông.

Nghe lời của Bạch Đế, Nhạc Vân Đức cung kính nói: "Được rồi! Tuân mệnh tổ sư gia."

"Nếu tổ sư gia đã nói, bần đạo chắc chắn phải nghe theo!"

"Ngài an tâm đi đi!"

"Năm sau, bần đạo nhất định sẽ thắp hương tế lễ cho ngài!"

Bạch Đế: "???"

Không phải!

Không phải vậy!!

Không phải vậy đâu!!!

Bàn Tử chết tiệt này, tại sao ngươi không làm giống bình thường?

Chuyện như vậy theo đạo lý phải là ngươi đẩy qua ta đẩy lại, lặp đi lặp lại vài lần hay sao?

Kết quả là Bàn Tử chết bầm này chỉ chơi một lần rồi thôi?

Ta đập!

Đây không phải là ta làm sao?

Chết tiệt, loài người không một ai tốt cả!

Bạch Đế nhìn chằm chằm Nhạc Vân Đức với vẻ khó chịu, đang do dự không biết có nên tranh thủ cơ hội chạy trối chết hay không.

Dù sao, y cũng không muốn chết!

Hình như đoán được ý nghĩ của Bạch Đế, Nhạc Vân Đức lập tức chạy tới bên người Vương Thần Hư.

Hắn ta hét lớn: "Tổ sư gia, ngài đừng sợ!"

"Sau khi chúng ta rời khỏi nơi đây, ngay lập tức sẽ đưa tin cho Tiên triều."

"Chờ khi viện quân của Tiên triều tới, kẻ phải chạy trốn sẽ là bọn họ!"

"Với thực lực của ngài, giữ vững mấy canh giờ chắc chắn không phải là vấn đề!"

Khóe miệng Bạch Đế giật giật, không nhịn được mà thầm mắng.

Mẹ nó, chỉ biết hãm hại bản đế!

Thứ này làm sao có thể dễ dàng chịu nổi?

Chỉ là một Trấn Ngục Pháp Vương, bản đế đã không đánh lại được.

Chớ nói chi là phía sau tên đó còn có nhiều cường giả Tà Linh như vậy.

Nếu như bản đế thật sự cứng đối cứng, chỉ vài phút sẽ bị đập nát.

...

Nhạc Vân Đức cũng không quan tâm những thứ này.

Kiếp nạn ập tới mỗi người đi một ngả, quan trọng phải giữ lại tính mạng của chính mình.

Hắn ta thúc giục: "Lão Vương, chúng ta chạy mau, lão rùa đen kia có lực phòng ngự cực cao, chắc chắn sẽ ổn thôi!"

Nếu ngươi không đi, ai cũng không thể chạy thoát!

Vương Thần Hư gật đầu, nói: "Vậy làm phiền Bạch Đế tiền bối, ngăn cản kẻ địch giúp chúng ta một lát!"

"Yên tâm, ta chắc chắn sẽ dẫn theo viện quân trở lại cứu người!"

Nói xong, Vương Thần Hư quay đầu rời đi, chuẩn bị sử dụng bí pháp dẫn theo đám người truyền tống ra ngoài.

Thế nhưng, có một luồng lực lượng hư không vô cùng mạnh mẽ cuộn trào tới.

Luồng lực lượng này bao phủ trời đất, bao trùm toàn bộ mảnh khu vực này lại.

Khe hở lúc đầu đã bị xé nứt kia, khôi phục với tốc độ mà mắt thường có thể thấy được, rồi biến mất hoàn toàn.

Khi thấy cảnh tượng này, Vương Thần Hư trợn tròn mắt, đờ người ra.

Phía sau bọn họ, Trấn Ngục Pháp Vương đã lao tới.

Trong tay gã đang cầm một vật hình tròn có khí tức mạnh mẽ, thần quang lượn lờ, phun trào lực lượng hư không vô thượng.



Chương 944: Thẩm Thiên: Các ngươi bị một mình ta bao vây! (1)

Thứ này, chính là Tỏa Giới Bàn, một Tiên khí vô thượng.

Trấn Ngục Pháp Vương cười gằn, nói: "Không cần tranh giành nhường nhịn làm gì, ngày hôm nay các ngươi đừng hòng chạy thoát!"

Gã đã dùng Tỏa Giới Bàn phong cấm vùng không gian nơi này lại, không ai có thể thoát đi được.

Sau đó, ánh mắt của gã ngưng tụ, phát hiện nơi đây lại có thêm một người.

Thế nhưng Trấn Ngục Pháp Vương cũng không để ý, vừa rồi bởi vì gã chủ quan, suýt nữa làm cho Vương Thần Hư chạy thoát.

Đúng lúc kẻ này xuất hiện, làm cho đám người Vương Thần Hư không kịp chạy trốn.

Bởi vậy Trấn Ngục Pháp Vương mới có thể đuổi kịp, hoàn toàn phong cấm không gian nơi đây.

Nói thật ra, lần này gã vẫn phải cám ơn cái tên này nữa đây!

Đã như vậy, bản tọa sẽ vui vẻ tiễn cái tên này lên đường, hiến tế cho Thánh Linh đại nhân!

Nếu như thằng nhóc này biết được, chắc chắn sẽ cảm động tới rớt nước mắt!

Trấn Ngục Pháp Vương cười lạnh.

Kẻ loài người vừa xuất hiện này vẫn còn rất trẻ, rất có thể cũng là thiên tài cùng thời đại với Vương Thần Hư.

Mặc dù thiên tài thời đại này có thực lực vượt quá thời đại trước, đã đột pháp Thánh giai, thế nhưng vẫn chưa tới trình độ có thể uy hiếp tới gã.

Với thực lực Đại Thánh đỉnh phong của Trấn Ngục Pháp Vương, giải quyết mấy tên Chân Thánh này còn không đơn giản?

Nếu ngay cả như này mà gã vẫn để xuất hiện ngoài ý muốn, gã còn sống làm gì?

Chết đều không còn thể diện đi đầu thai!

...

Khi thấy vết nứt hư không bị đóng lại, sắc mặt Vương Thần Hư trắng bệch, khóe miệng co giật.

"90%! 90% tuổi thọ của ta!"

"Cứ như vậy biến mất rồi?"

"Đều tại hai người các ngươi, không quyết định sớm chút."

Vương Thần Hư đau lòng tới mức phun máu, hắn ta sử dụng 90% tuổi thọ của bản thân mới mở ra một con đường chạy trốn.

Kết quả một chút hiệu quả gì đều không có, bị hai tên ngu xuẩn này kéo dài thời gian tới mức mất đi tác dụng!

Nhạc Vân Đức và Bạch Đế cũng cảm thấy xấu hổ.

Sớm biết vậy thì không nên nói nhảm nhiều, chạy luôn đi không tốt sao?

Hiện tại rất tốt, không ai có thể chạy trốn cả.

Dù sao Vương Thần Hư không thể tiếp tục sử dụng 90% tuổi thọ để mở hư không ra.

Quan trọng đó chính là hắn ta không còn nhiều tuổi thọ để tiêu xài, nếu tiếp tục như vậy, sẽ bị đột tử mà chết mất.

...

Nhạc Vân Đức cực kỳ đau thương, hét: "Xong xong, lần này chết chắc!"

Toàn bộ át chủ bài của hắn ta đều bị sử dụng hết, làm sao còn có thể chống lại đại quân Tà Linh cơ chứ?

Còn không nói tới đối phương còn có một vị Đại Thánh đỉnh phong, ai có thể đánh thắng được cơ chứ?

"Nếu không thể trốn, vậy thì tử chiến!"

Bạch Đế hít sâu một hơi, trên người tản ra thần quang sáng chói, chiếu sáng đất trời.

Y hóa thành một con rùa khổng lồ cao vạn trượng, gào thét rung chuyển đất trời, khí thế tràn trề, rung chuyển núi sông.

Con ngươi khổng lồ như một mặt trời, nhìn chằm chằm vào đại quân Tà Linh, hào hùng uy vũ, thấy chết không sờn.

Cho dù là chết, y cũng sẽ không để cho bọn Tà Linh dễ chịu!

"Hết cách rồi, đánh đi!"

Vương Thần Hư thở dài, chuyện tới bây giờ cũng không còn cách nào khác.

Ngồi chờ chết, còn không bằng tử chiến tới cùng!

Cho dù là chết, cũng phải chết một cách quang vinh, chết ở trên chiến trường!

Ánh mắt hắn ta sáng rực, thẳng người lên, nhìn qua Thẩm Thiên.

"Thẩm huynh, xin lỗi, hôm nay lại làm cho ngươi rơi vào trong tuyệt cảnh!"

Nếu không phải hắn ta cố xé rách hư không, Thẩm Thiên cũng sẽ không xuất hiện ở nơi này.

Bởi vậy, Vương Thần Hư cảm thấy mình hại Thẩm Thiên, cảm thấy rất áy náy.

Thẩm Thiên lắc đầu, cười nói: "Vừa lúc cả trăm năm nay vẫn không ra tay, hôm nay dùng những Tà Linh này để giãn gân giãn cốt vậy."

Bóng người hắn hơi động đậy.

Cả người hóa thành một luồng sáng vàng kim, bay về phía đại quân Tà Linh.

"Thẩm huynh, không thể, bọn họ có Đại Thánh đỉnh phong!"

Vương Thần Hư sợ hãi hét lớn lên, thế nhưng vẫn không thể ảnh hưởng tới Thẩm Thiên.

Mồ hôi trên trán hắn ta ứa ra, thở dài: "Tại sao Thẩm huynh lại lỗ mãng như vậy chứ?"

Kẻ địch cũng không phải kẻ lâu la gì, mà là đại quân Tà Linh.

Vô số cường giả tộc Tà Linh, cộng thêm một vị Đại Thánh là Trấn Ngục Pháp Vương, bọn họ không thể chống lại được!

Đừng nói bọn họ, coi như là Đại Thánh loài người cũng không thể chống lại, sẽ bị tiêu diệt tại nơi đây.

Mặc dù Thẩm huynh rất mạnh, thế nhưng vẫn không phải là đối thủ của Trấn Ngục Pháp Vương.

Vương Thần Hư đại khái biết được chiến lực của Thẩm Thiên mạnh tới mức nào.

Hơn trăm năm trước, Thẩm Thiên đã có thể chém giết Thánh Quân thất kiếp.

Thế nhưng đó cũng chỉ là Thánh Quân thất kiếp mà thôi, trong Thánh Quân chỉ có thể xếp tại hạng chót.

Mà Trấn Ngục Pháp Vương lại là Đại Thánh thập nhất kiếp, nhiều hơn Thánh Quân thất kiếp bốn lần Thiên kiếp.

Tại Thánh giai, một kiếp một tầng trời, tu vi thực lực giữa thập nhất kiếp và thất kiếp, hoàn toàn không phải là cùng một tầng thứ.

Nếu như chiến đấu, Trấn Ngục Pháp Vương chỉ cần một tát là có thể tát chết Tà Hỏa Thánh Quân.

...

Phải biết từ xưa tới nay, có thể trở thành Thánh Quân đều là thiên tài cấp bậc cao cấp nhất.

Thế nhưng muốn từ Thánh Quân bước vào Đại Thánh, lại giống như cách một khoảng trời, khó mà vượt qua.

Thứ này không chỉ cần dựa vào thiên phú, còn phải dựa vào thời gian lắng đọng.

Đại Thánh nào không phải là lão quái vật tu luyện mấy ngàn, thậm chí hàng vạn năm chứ!

Cho dù Thẩm Thiên mất tích bế quan một trăm tám mươi năm, cũng không thể vượt qua Đại Thánh chứ!

Khi thấy Thẩm Thiên không do dự lao thẳng tới, trong mắt Vương Thần Hư bắn ra vẻ lo lắng.

Hắn ta cắn răng, nói: "Mẹ nó, chết thì chết, ta liều mạng với đám rác rưởi các ngươi!"

"Thẩm huynh chờ ta, ta sẽ chiến đấu cùng với ngươi."

Nói xong, Vương Thần Hư vận chuyển lực lượng hư không, theo sát sau người Thẩm Thiên, muốn kề vai chiến đấu với hắn.

Bạch Đế và Nhạc Vân Đức nhìn nhau, sau đó cùng quát lớn: "Lên!"

Bọn họ theo sát phía sau, muốn cùng hai người còn lại lao tới!

...



Chương 945: Thẩm Thiên: Các ngươi bị một mình ta bao vây! (2)

Trấn Ngục Pháp Vương khinh thường, cười lạnh: "Thằng nhóc cuồng vọng, muốn chết!"

Gã ra lệnh, vô số Tà Linh dùng toàn lực lao về phía bốn người, dự định vây giết.

Tà khí ngay lập tức bùng nổ, dập dờn không dứt, bao phủ đất trời, che khuất vùng trời.

Tà khí rung chuyển ầm ầm, từ trong đó có rất nhiều bóng người đáng sợ đi ra, khí tức cực kỳ mạnh mẽ.

Tà Linh cấp bậc Thiên Tôn bắn ra, bao vây xung quanh, lít nha lít nhít.

Ở trong số đó còn xen lẫn một vài khí tức cực kỳ mạnh mẽ.

Những Tà Linh cường giả thông qua tế đàn mới có thể đi tới năm vực đều cực kỳ đáng sợ.

Chỉ riêng Thánh giai đã có hơn mười vị, còn có hơn mười Chân Thánh và bảy Thánh Quân nữa.

Luồng lực lượng này, dù cho đi công phá Thánh địa cũng cực kỳ dễ dàng.

Còn chưa nói tới còn có Trấn Ngục Pháp Vương cầm đầu nữa.

Khi thấy cảnh tượng này, ba người Vương Thần Hư đều khiếp sợ.

Nhiều Tà Linh như vậy, đã vượt qua phạm vi chịu đựng của bọn họ.

Nếu như bị vây công, bọn họ có thể bị xé nát chỉ trong nháy mắt!

Thế nhưng, sắc mặt của Thẩm Thiên vẫn rất bình tĩnh.

Hắn bay thẳng tới, giống như giao long vào biển, giết thẳng vào trong sương mù.

Phía trước hắn, hai mươi mấy Tà Linh cấp bậc Thiên Tôn và mười vị Tà Linh cấp bậc Thánh giai đang lao nhanh tới.

Còn có mấy Chân Thánh đang sử dụng Sát Sinh đại pháp của tộc Tà Linh, lao về phía Thẩm Thiên!

Ánh mắt của bọn họ ẩn chứa tà khí, độc ác tàn bạo, vô cùng kinh khủng.

Giống như tà ma hàng thế, đồ sát toàn bộ nhân gian.

Sương mù xám che phủ bầu trời, khí tức vô cùng âm u, làm cho người ta cảm thấy run rẩy.

"Chết!"

Tà Linh cầm đầu cấp bậc Chân Thánh gào thét, giống như quỷ dữ gào thét, chói tai thảm thiết.

Rất nhiều Tà Linh cùng nhau lao tới, điều khiển tà khí kinh khủng, hóa thành tay quỷ tà ác, chộp về phía Thẩm Thiên.

Trong khoảnh khắc đó, vòm trời xám lạnh, nhật nguyệt tối đen, tà khí vô tận hỗn loạn cuồn cuộn, có thể xé nát hư không.

Nhiều cường giả Tà Linh ra tay như vậy, khí tức cực kỳ đáng sợ, Thánh Quân đều không ngăn cản nổi.

...

"Ta tuyên bố, các ngươi bị ta bao vây!"

Khóe miệng Thẩm Thiên nhếch lên, con ngươi chiếu ra ánh sáng sáng chói mênh mông.

Pháp quyết trong tay hắn biến đổi, thần quang quanh người nở rộ, dẫn dắt ánh sao hạ xuống.

Ánh sao vô tận hội tụ trong hư không, ngưng tụ thành từng thanh kiếm ánh sao nhấp nháy chói mắt.

Mỗi thanh kiếm đều có khí tức khủng bố, giống như thần binh vô thượng, thế như chẻ tre!

"Cái gì? Tại sao luồng lực lượng này lại khủng bố như vậy?"

"Không thể ngăn cản chiêu thức này được, chạy mau!"

Rất nhiều Tà Linh đều sợ hãi, trong mắt bắn ra sự kinh ngạc lẫn sợ hãi.

Bọn chúng có thể cảm giác được sự mạnh mẽ ẩn chứa trong từng thanh kiếm ánh sao, có thể giết chết bọn chúng một cách dễ dàng!

Bọn chúng hoàn toàn không thể nghĩ tới, người trước mặt, lại có thể bùng nổ ra lực lượng kinh khủng như vậy.

Tà Linh cấp bậc Thiên Tôn đều bị khí tức áp chế làm cho tâm thần sắp nứt, thân thể như nhũn ra, tư tưởng chống lại không thể sinh ra nổi.

Chân Thánh đều cảm thấy run rẩy, sợ hãi.

Những Tà Linh này ngay lập tức muốn quay người lại chạy khỏi nơi này.

Thế nhưng, Thẩm Thiên cũng không cho bọn chúng cơ hội.

Hắn vung tay lên, vô số thanh kiếm ánh sao bay vụt tới, uy thế khủng bố không gì chống đỡ nổi.

Những nơi đi qua, hư không bị chém ra vô số khe hở.

Hai mươi mấy Tà Linh cấp bậc Thiên Tôn nổ nát liên tục như pháo hoa.

Tà Linh thể bị luồng lực lượng mênh mông này nghiền ép thành sương mù máu.

Mười vị Tà Linh Thánh giai, khi chạm tới kiếm ánh sao thì ngay lập tức bị nổ tan tành.

Cơ thể của bọn chúng, bị ánh kiếm xoắn nát thành một đám thịt bằm.

Dù là Tà Linh cấp bậc Chân Thánh cũng không thể cản nổi một kiếm, bị phân thây ngay lập tức!

Chỉ trong thời gian cực ngắn, số lượng lớn cường giả Tà Linh ngã xuống, lưu lại đầy đất chân cụt tay đứt, cảnh tượng nhìn thấy mà giật mình.

...

"Thằng nhóc, thật to gan!"

Hai vị trưởng lão cấp Thánh Quân giận dữ, giết về phía Thẩm Thiên.

Bọn họ không nghĩ tới Thẩm Thiên lại hung ác như vậy, có thể chém giết nhiều cường giả Tà Linh trong thời gian ngắn như thế.

Ánh mắt hai người hung ác, muốn giết chết Thẩm Thiên ngay tại chỗ.

Thẩm Thiên cũng vui vẻ đứng tại chỗ, thẳng đứng giữa hư không, giống như một chiến thần vô địch, oai hùng vô song.

Hắn chầm chậm giơ tay phải lên, ánh sao quanh người nở rộ, tiếp dẫn vô số lực lượng sao trời!

Vô số ánh sao hội tụ trong tay, ánh sáng lóa mắt tới cùng cực.

Thẩm Thiên hơi động, nhấc tay phải lên, đấm ra một quyền về phía hai vị Thánh Quân, đất trời vỡ nát!

Ánh quyền của Thẩm Thiên cực mạnh, lực lượng tràn trề không gì chống đỡ nổi, giống như sao băng rơi rụng, đột ngột hạ xuống.

Trong khoảnh khắc đó, ánh sao vô tận hội tụ trong lòng bàn tay của Thẩm Thiên.

Ánh sao hóa thành một quyền vô địch bay ra ngoài, khí thế khiếp người.

Ầm!

Tiếng vang rung trời, tro bụi nổi lên bốn phía!

Mặt đất chấn động kịch liệt như muốn nứt vỡ, đất rung núi chuyển cực kỳ kinh người.

Đợi tro bụi tản đi, trước người Thẩm Thiên không còn thứ gì cả, chỉ còn lại một cái hố khổng lồ khoảng vạn trượng.

Hai vị Thánh Quân dưới một quyền vô địch ngay cả tro bụi cũng không thừa, nguyên thần cũng không thể thoát đi.

...

Sắc mặt Thẩm Thiên vẫn bình tĩnh như cũ, giống như không phải vừa giết chết hai tên Thánh Quân, mà là hai con sâu kiến.

Hắn liên tục ra tay, mỗi một quyền rơi xuống đều có thể giết chết mười mấy tên Tà Linh.

Từng luồng ánh quyền kinh khủng được Thẩm Thiên tạo ra, những nơi đi qua, Tà Linh bị đập vỡ nát thành tro bụi.

Trong khung trời còn có vô tận ánh sao hội tụ lại, hóa thành từng thanh thần kiếm ánh sao.

Những thanh kiếm này đều có thể giết chết Tà Linh cấp bậc Thánh giai một cách dễ dàng, thế như chẻ tre.

Đại quân Tà Linh lít nhít lúc ban đầu, hiện tại lại lấy tốc độ mà mắt thường có thể thấy được liên tục giảm bớt.

...

Khi thấy cảnh tượng này, đám người Vương Thần Hư sững sờ tại chỗ.

Ánh mắt bọn họ rất kinh ngạc xen lẫn sợ hãi, khó có thể tin tưởng.

Đôi mắt Vương Thần Hư trừng tròn vo, không nhịn được mà nuốt nước miếng: "Mẹ ơi, Thẩm huynh quá mạnh!"

"Không nghĩ tới chỉ mới trăm năm không gặp, Thẩm huynh đã trở nên mạnh mẽ như vậy, giết Thánh Quân như giết chó."

"Có Thẩm huynh, còn sợ cái gì!"

Hắn ta hoàn toàn không nghĩ tới, chiến lực của Thẩm Thiên lại kinh khủng như vậy, chỉ một người có thể cản ngàn quân!

Nhạc Vân Đức và Bạch Đế cũng rất kích động, cảm thấy rất vui vẻ.

Bọn họ còn chưa ra tay, Tà Linh đã bị Thẩm Thiên giết chết!

Có Thẩm Thiên, bọn họ có lẽ vẫn có thể còn sống rời đi.

Không, chắc chắn có thể rời đi mới đúng!