Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 320



Tà khí toàn thân y tán loạn, không ngừng bị Luân Hồi Bàn thôn phệ hấp thu, kêu lên những tiếng thê lương bi thảm.

“Không… Đừng mà!”

Tiếng rống tê tâm liệt phế tràn đầy sợ hãi và kinh hoàng.

Kẻ này chính là Tà Linh ngoại vực cấp Chuẩn Tiên.

Lúc trước y bị Thẩm Thiên kéo vào Thái Dương Thần Lô, dùng uy thế của Đế khi, dựa vào Thái Dương Chân Hỏa bạo chùy đánh cho y phải nghi ngờ cuộc đời.

Tà Linh ngoại vực có thực lực cường đại, sức mạnh sinh mệnh mênh rất cứng.

Y ngoan cố chịu đựng và đứng vững trước những đòn tấn công của Thẩm Thiên, không bị đánh nổ.

Trong lòng y còn đang mừng thầm, cho rằng mình sẽ có cơ hội phản kích.

Nhưng khi thấy Thẩm Thiên móc ra Lục Đạo Luân Hồi Bàn thì Tà Linh ngoại vực trực tiếp tuyệt vọng!

Luân hồi tịnh thổ khắc chế Tà Linh dữ dội, có thể tịnh hóa tà khí trong cơ thể y.

Một khi tà khí bị tịnh hóa, vậy Tà Linh ngoại vực còn là Tà Linh nữa sao?

Quả nhiên, bị Lục Đạo Luân Hồi bàn trấn áp, cuối cùng Tà Linh ngoại vực cũng không chống đỡ nổi nữa.

Y bị tịnh hóa chôn vùi triệt để, nổ tung thành một chùm mưa ánh sáng.

Kim quang vô thượng đột nhiên bắn ra, phổ chiếu vạn dặm, lóa mắt vô cùng!

Đó chính là sức mạnh công đức, mênh mông khó lường, huyễn hoặc khó hiểu.

Sau đó, kim quang vô tận rủ xuống thành hàng tập hộp vào sâu trong sơn cốc.

Thân thể Thẩm Thiên khẽ rung lên, toàn thân lập tức được kim quang tẩy lễ, phát sáng rực rỡ.

Hắn cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, dường như cả linh hồn cũng thay đổi khó nói nên lời.

Sau lưng Thẩm Thiên hiện ra một vòng ánh sáng lớn màu vàng kim, tỏa ra quang mang vạn trượng, vĩ ngạn mà trang nghiêm.



Nhìn thấy một màn này, Khổ Đa không nhịn được mà la lên thất thanh: “Đây là… Công Đức Kim Luân sao?”

Y chăm chăm nhìn kim luân. Thân là đệ tử Phật môn, làm sao y không biết Công Đức Kim Luân là thế nào?

Đó là pháp tướng hình thành khi tu sĩ thu tập được công đức chi lực đạt tới trình độ nhất định.

Công Đức Kim Luân có tác dụng khắc chế Tà Linh, càng gom góp được nhiều sức mạnh công đức, kim luân càng lớn.

Đây là sức mạnh đặc biệt của thiên đạo, có được lợi ích cực lớn.

Có thể đề tăng ngộ tính, còn có thể dùng để tấn công, luyện khí luyện đan, vân vân.

Nhưng chủ yếu nhất vẫn là rất ngầu!

Sau lưng đỉnh đỉnh một vòng kim luân vạn trượng, nhìn xem, ngầu cỡ nào!

Nhưng Công Đức Kim Luân đâu có dễ dàng ngưng tụ, cần phải có sức mạnh công đức dày như biển.

Lôi m Thánh Chủ phổ độ chúng sinh ngàn năm mới ngưng tụ ra được Công Đức Kim Luân, mà chỉ lớn chừng ngàn trượng.

Hiện giờ, Công Đức Kim Luân này lại to cả vạn trượng, thực sự quá kinh khủng!

Rốt cuộc là ai mà có thể có nhiều công đức như vậy?

Khổ Đa kinh nghi muốn xem thử xem rốt cuộc là vị thần nhân nào mà có được thành tựu bực này.

Mặc dù những người khác không hiểu rõ lắm về Công Đức Kim Luân, nhưng bọn họ vẫn biết Tà Linh bị trấn sát kia có cấp Chuẩn Tiên.

Có thể trấn sát Tà Linh ngoại vực cấp Chuẩn Tiên chắc chắn là cường giả vô thượng.

Chẳng lẽ ngũ vực xuất hiện một vị cường giả vô thượng có thể ngưng tụ ra được Công Đức Kim Luân sao?

Với bọn họ mà nói, đây là chuyện cực kỳ tốt.

Hiện giờ tộc Tà Linh hoành hành tứ phía, làm hại thương sinh, khiến cho dân chúng lầm than.

Với sức mạnh của Đại Hoang Tiên Triều cũng không thể động một cái là xuất động đại quân đi trấn áp Tà Linh được.

Tà Linh thực sự quá nhiều, phân tán khắp các nơi.

Cần phải liên hợp tất cả lực lượng của ngũ vực mới có thể chống lại Tà Linh ngoại vực!

Cường giả ở ngũ vực càng nhiều, hy vọng lại càng lớn!



Đám người đều tập trugn tinh thần chăm chú nhìn vào sâu trong sơn cốc.

Cuối cùng, một bóng người đi ra.

Vị kia là một nam tử mặc chiến giáp hoàng kim, vai gánh hoàng kim vũ dược.

Hắn ngạo nghễ đứng giữa hư không, anh tư cái thế, phong hoa tuyệt đại.

Nam tử dạo bước đi tới, thân hình nhẹ nhàng phiêu dật, quanh thân tản ra quang huy thần thánh.

Dung nhan tuấn dật như thiên ngoại trích tiên, siêu phàm thoát tục, không nhiễm bụi trần.

Thấy bóng hình này, tinh thần của tất cả mọi người đều rung lên dữ dội, toàn thân run rẩy.

Ánh mắt bọn họ tràn đầy kinh ngạc, rung động, kinh hỉ, kích động, rất nhiều cảm xúc đan xen lẫn lộn.

Tất cả thiên kiêu đều sững sờ tại chỗ, khó mà tin được.

“Thẩm… Thẩm huynh?”

Tề Thiếu Huyền run rẩy hỏi.

Tâm cảnh của y vô cùng trầm ổn mà lúc này cũng dao động.

Thật sự là quá vui mừng!

Một trăm tám mươi năm qua, Thần Tiêu Thánh tử lại lần nữa xuất hiện, lấy Tà Linh cấp Chuẩn Tiên tế thiên!

Chiến tích bực này. Thân tư bực này…

Cũng chỉ có Thần Tiêu Thánh tử lúc trước mới có thể có!

Cuối cùng nam nhân kia đã trở về!

Tề mỗ, lại có thể tiếp tục xông tới mục đích đệ nhất thiên hạ!



“Sư đệ!”

Lúc này, một bóng hình xinh đẹp chạy tới như bay, nhào thẳng vào lòng Thẩm Thiên.

Cảm nhận được cảm giác ấm áp trong ngực, Thẩm Thiên hơi sững sờ.

Người này chính là Trương Vân Hi.

Cánh tay ngọc của nàng đang ôm siết lấy eo Thẩm Thiên nhất định không chịu buông ra, chỉ sợ hắn lại đột nhiên biến mất.

Đây là người trong mông của nàng, nhớ nhung suốt cả trăm năm, cuối cùng cũng gặp lại.

Đến mức nàng mặc kệ hết thận trọng, chỉ biết ôm chặt lấy Thẩm Thiên.

“Sư tỷ…”

Thẩm Thiên có thể cảm nhận được Trương Vân Hi trong lòng mình đang run rẩy.

Lúc này nàng hoàn toàn không còn là Thần Tiêu Thánh nữ nóng nảy lúc trước nữa, mà giống như một nữ tử yếu đuối.

“Sư đệ, cuối cùng đệ cũng về rồi!”

Trương Vân Hi dựa đầu vào ngực Thẩm Thiên nỉ non khe khẽ, dường như nàng vẫn không thể tin được đây là sự thật.

Ánh mắt Thẩm Thiên dịu đi, khẽ vuốt vuốt sau lưng nàng: “Sư tỷ, ta về rồi.”

Nước mắt nàng òa ra như đê vỡ, thấm ướt vạt áo ngực của Thẩm Thiên.

Thấy cảnh tượng này, tất cả mọi người đều hoan hô.

“Thần Tiêu Thánh tử trở về rồi!”

“Quá tốt rồi. Thật sự là quá tốt rồi!”



Chương 954: Chúng ta không xưng với vị trí Thánh Chủ! (1)

Trong khoảng thời gian Thẩm Thiên biến mất, tất cả mọi người đều tràn ngập lo lắng.

Thấy Thẩm Thiên bình an về rồi, tất cả đều thở phào một hơi.

Quế công công cũng vui mừng cảm thán: “Điện hạ không sao rồi, Lan Phi nương nương phù hộ, quá tốt rồi!”

Bầu không khí tràn đầy vui sướng.

Mà những vị nữ thiên kiêu khác của Đông Hoang đều nhìn chằm chằm Trương Vân Hi.

Trong lòng các nàng đều dâng lên sự hâm mộ.

Thần Tiêu Thánh nữ quá hạnh phúc, không ngờ có thể dụi trong lòng Thần Tiêu Thánh tử lâu như vậy.

Giá như mình cũng có đãi ngộ cỡ này… nhất định là sẽ hạnh phút đến ngất luôn mất.



Tâm thần Thanh Nguyệt Tiên Tử dập dờn.

Nàng hơi quay sang một bên, trong lòng dâng lên cảm giác chua chua khó hiểu.

Nhưng chẳng mấy chốc nàng lại quay lại, đôi mắt đẹp chăm chú nhìn Thẩm Thiên, không muốn bỏ lỡ mảy may!

Nàng cũng sợ chỉ chớp mắt một cái, Thẩm Thiên sẽ biến mất không thấy tăm hơi.

Ban đầu ở Thông Thiên Kiến Giới Mộc cũng như vậy còn gì, ai mà ngờ được từ biệt lần này đã xa cách cả trăm năm.

thanh Nguyệt Tiên Tử bình tĩnh nhìn Thẩm Thiên, ánh mắt lại càng dịu dàng.

Sư đệ, về là tốt rồi!

Trương Vân Hi vẫn đang lẳng lặng dựa vào lồng ngực Thẩm Thiên, hưởng thụ đặc quyền vuốt ve an ủi.

Đúng lúc này, Vương Thần Hư lại đi ra nói: “Thẩm huynh, ngươi cũng không thể nhất bên trọng nhất bên khinh thế được. Không thể chỉ vì Thần Tiêu Thánh nữ xinh đẹp mà cứ ôm nàng mãi.”

“Vương mỗ cũng muốn ôm một cái!”

“Hay ba chúng ta cùng ôm đi?”

Nói xong, Vương Thần Hư giang rộng hai tay đi về hướng Thẩm Thiên.

“Cút!”

“Cút!”

Thẩm Thiên và Trương Vân Hi tức giận trừng mắt bĩu môi. Gia hỏa này đúng là không biết yên tĩnh bao giờ.

“Được rồi!”

Vương Thần Hư ngượng ngập lui ra đằng sau. Y chỉ muốn đùa một chút thôi mà.

Bị Vương Thần Hư chọc ghẹo như vậy, Trương Vân Hi cũng bình tĩnh lại.

Nàng chậm rãi rút ra khỏi lồng ngực Thẩm Thiên, khuôn mặt xinh đẹp đỏ hồng.

Nhưng sau đó, nàng âm thầm cắn răng, trong lòng khẽ lẩm bẩm.

Đều tại tiểu tử thúi này, chỉ biết phá chuyện tốt của người ta.

Nếu không, mình đã có thể ở trong lòng sư đệ lâu chút nữa.

Thực sự là càng nghĩ càng giận. Càng nghĩ càng giận mà!

Trương Vân Hi hung hăng trừng mắt với Vương Thần Hư một cái: “Lão Vương, ta thấy khí sắc của ngươi rất tốt, chắc tu vi có tinh tiến rồi nhỉ.”

“Hôm nay bổn Thánh nữ muốn so chiêu với ngươi một chút!”

Nói xong, Trương Vân Hi bộc phát ra Canh Kim Thần Lôi vô tận, hùng hổ bước về phía Vương Thần Hư.

Đám người nghe vậy, khóe miệng hơi run run.

Xem Vương Thần Hư kia có vẻ sắp xuống lỗ rồi mà còn gọi là khí sắc tốt sao?

Không một ai dám đứng ra nói đỡ cho Vương THần Hư vào lúc này.

Trương Vân Hi đang nổi nongs đó, nếu chọc phải nàng, làm sao bọn họ dễ chịu được!

Mọi người yên lặng quay đi!

Trong lòng bắt đầu cầu nguyện cho Vương Thần Hư.

Lão Vương, ngươi gây sự với ai không gây, lại muốn chọc vào vị cô nãi não này sao?

Ngươi tự cầu phúc đi. Lên đường bình an!



Khóe miệng Vương Thần Hư điên cuồng run rẩy. Y hoàn toàn ngơ ngác.

???

Đại tỷ, ngươi nói có lý một chút có được không?

Ngươi muốn đánh ta, tốt xấu gì cũng nên tìm một lý do tử tế chứ!

Nào có ai bắt nạt người ta một cách quang minh chính đại như vậy?

Trong lòng Vương Thần Hư đắng chát, giờ y mới hiểu được một đạo lý.

Không thể chọc vào nữ nhân!

Nhất là lão hổ cái, lại càng không thể trêu vào!

“Đại tỷ, ta sai rồi, đại tỷ!”

“Ngươi cứ coi như lão Vương ta vừa đánh rắm đi!”

Vương Thần Hư vội vàng cầu xin tha thứ, với trạng thái hiện tại của lão, căn bản không chịu nổi bạo chùy liên tiếp của Trương Vân Hi.

:Ngươi đang dạy ta làm việc sao?”

Trương Vân Hi hừ lạnh, điều khiển Hỗn Nguyên Thần Lôi đánh tới Vương Thần Hi.

Vương Thần Hi kêu lên oai oái: “Đừng mà! Thẩm huynh cứu mạng!”

Y vắt chân lên cổ mà chạy, trên nhảy dưới tránh, vội vàng né tránh.

Trương Vân Hi cũng không định buông tha cho y dễ dàng như vậy. Nàng ngự động thần lôi vô tận đuổi theo đánh vào mông y.

Nơi này lập tức gà bay chó chạy, tiếng hét thảm lượn lờ mãi không dứt.



Sau một hồi hai người ồn ào như thế bầu không khi cũng trở nên dễ chịu hơn.

Thẩm Thiên nhìn một vòng, phát hiện ra đại đa số người ở đây đều là những gương mặt quen thuộc.

Bọn họ đều là một nhóm thiên kiêu có thiên phú đỉnh cao của Thiên Kiêu trăm năm trước.

Khí tức của mọi người đều bành trướng, mênh mông khó lường, hiển nhiên đại đa số đều đã độ kiếp thành Thánh thành công.

Thấy vậy, Thẩm Thiên nhịn không được mà cảm thán: “Xem ra trong một trăm tám mươi năm qua, mọi người đều rất cố gắng!”

Có thể độ kiếp thành Thánh được trong khoảng hai trăm tuổi, có thể xưng là tuyệt thế thiên kiêu rồi.

Từ xưa đến nay, có rất ít người có thể đạt được tới cảnh giới này.

“Vẫn là nhờ có Thẩm huynh!”

Tất cả đều nhẹ nhàng cười cười, chắp tay cung kính nói.

Đại đa số những vị thiên kiêu đỉnh phong ở đây đều có giao hảo tốt với Thẩm Thiên, được hắn tặng Bổ Thiên Đan.

Thiên phú của bọn họ đã cao đến cực hạn, ngộ tính cũng tăng nhiều.

Lại thêm cơ hội linh khí ở đại tranh chi thế dồi dào, pháp tắc rõ ràng.

Bọn họ luyện hóa được phần lớn dược lực của Bổ Thiên Đan rất nhanh, tu vi bất ngờ tăng mạnh.

Mà những vị thiên kiêu không được dùng Bổ Thiên Đan của Thẩm Thiên cũng được hướng ké chút ánh sáng của hắn.

Bởi vì đại kiếp giáng lâm, tất cả các thế lực ở ngũ vực đều căng thẳng khẩn trương, muốn tạo ra cường giả trong thời gian ngắn nhất.

Cho nên, các phúc địa lịch luyện khắp nơi ở ngũ vực đều bắt đầu mở ra với cả bên ngoài, cho các thiên kiêu ngũ vực thí luyện.

Trong đó, phúc địa lịch luyện nổi danh nhất chính là tháp Chiến Thần của Thần Tiêu Thánh địa!

Tháp này là rơi từ trên Tiên giới xuống, cổ kính lâu đời, ẩn chứa vô tận truyền thừa, chính là vùng thí luyện vô thượng.



Chương 955: Chúng ta không xưng với vị trí Thánh Chủ! (2)

Trong tháp Chiến Thần, bọn họ có thể đối chiến với hình chiếu của thiên kiêu Tiên giới.

Lãnh hội phong thái của cường giả không cùng thời, cảm ngộ bí pháp truyền thừa của Tiên giới.

Chỉ có điều, tháp Chiến Thần thu phí quá cao, rất nhiều người đã tiêu sạch túi.

Những người này đều có giao hảo với Thẩm Thiên, tháp Chiến Thần đặc biệt ưu đãi giảm giá cho bọn họ, nên phí tổn cũng bớt được nhiều.

Bởi vậy, bọn họ có thể thỏa thích tranh phong với hình chiếu thiên kiêu Tiên giới trong tháp Chiến Thần.

Một trăm tám mươi năm đủ để cho đám người này hoàn toàn trưởng thành, chiến lực cũng cực kỳ cường đại, vượt xa lớp cùng thế hệ.

Tỷ như Phật tử Khổ Đa của Lôi m Thánh địa.

Y cũng từng khiêu chiến thiên kiêu Tiên giới, sau khi đốn ngộ Bồ Đề kinh thì đã lập địa thành Phật.

Mặc dù Khổ Đa không dùng Bổ Thiên Đan, nhưng thực lực cũng không kém Thần Tiêu tứ kiệt bao nhiêu.

Tu vi của y đã đạt tới Thánh giả cấp ba đỉnh phong, chỉ còn cách Chân Thánh một bước.

Chiến lực của Khổ Đa, phối hợp với Bồ Đề kinh.

Cho dù đối mặt là Chân thánh ngũ kiếp bình thường y cũng dám đánh một trận.

Còn cả Bắc Đấu Thánh tử Thần Trung Thiên nữa. Vốn y xếp hạng thứ tư trong bảng Kim Đan Đông Hoang, cũng coi như thiên kiêu đỉnh cao!

Bởi vì lúc trước Thần Trung Thiên đối nghịc với Thẩm Thiên, đạo trí Nguyên Anh nứt vỡ, bản nguyên bị thương, mà tu vi rớt cả ngàn trượng.

Suýt chút nữa thì y đã bị phế đi, bị rất nhiều nhân tài mới nổi vượt qua.

Cuối cùng, Thần Trung Thiên lựa chọn đi theo Tề Thiếu Huyền, giao hảo với Thẩm Thiên.

Y cũng được hưởng thụ phúc lợi của tháp Chiến Thần, nhờ vậy tu vi đột phá lên tới Thánh giả sơ kiếp.

Bởi vậy, tất cả mọi người đều cảm kích THẩm Thiên hết lòng.



Thẩm Thiên mỉm cười nói: “Đã nhiều năm như vậy, khí chất của chư vị cũng thay đổi rất nhiều.”

Hơn một trăm năm, với người bình thường thì dài dằng dặc như cả đời người!

Nhưng với Thánh giả có tuổi thọ cao tới vạn năm, thì hơn một trăm năm chỉ là một bước chân.

Thời gian thay đổi, tuế nguyệt trôi qua.

Thiên kiêu trẻ tuổi trước kia đều đã trưởng thành, trở nên thành thục ổn trọng.

Khác rất xa chính họ của trăm năm trước.

Phương Thường bĩu môi nói: “Bọn gia hỏa này, cả đám đều trở thành Thánh chủ Thánh địa của mình cả rồi, nào có giống như trước kia nữa!”

Truyền thống của các Thánh địa lớn đều là cứ cách mỗi trăm năm đổi một Thánh tử, ngàn năm đổi một Thánh chủ.

Đại bộ phận thiên kiêu ở đây đều là Thánh tử đời thứ mười của các Thánh địa lớn.

Bọn họ làm Thánh tử một trăm năm, vừa vặn đến lúc tuyển chọn THánh chủ.

Bởi vì thiên phú và tu vi của thiên kiêu thế hệ này đều vượt xa đời trước.

Nên rất nhiều người được trổ hết tài năng mà có thể đảm nhiệm vị tri Thánh chủ.

Tỷ như Vương Thần Hư, Tề Thiếu Huyền, Phật tử Khổ Đa, Thần Trung Thiên, đều đã tiếp nhận vị trí Thánh chủ của Thánh địa mình.

Thân là THánh chủ, đương nhiên những người này không thể giống như trước kia được nữa.

Thẩm Thiên hơi kinh ngạc hỏi: “Vậy Thánh chủ nhiệm kỳ này của Thần Tiêu Thánh địa là ai?”

Theo lý mà nói, Thẩm Thiên thân là Thần Tiêu Thánh tử một nhiệm kỳ, cũng có thể tham dự tuyển chọn Thần Tiêu THánh chủ.

Nhưng hắn lại bế quan suốt một trăm tám mươi năm ở thế cờ Hồn Thiên, đã bỏ lỡ cơ hội này.

Thẩm Thiên khá tò mò, rốt cuộc trong số các vị sư huynh của mình ai đảm nhiệm vị trí Thánh chủ đây?

Phương Thường lắc đầu nói: “Thế hệ này không có ai đảm nhiệm vị trí Thần Tiêu Thánh chủ hết. Vẫn do sư tôn chưởng khống toàn cục!”

“Vì sao?”

Thẩm Thiên rất tò mò, vì sao truyền thống kéo dài vô số năm lại dừng lại?

“Bởi vì chúng ta đang chờ sư đệ trở về!”

“Sư đệ tài tình vô song, thiên tư vô thượng, lại làm ra cống hiến to lớn cho Thần Tiêu THánh địa!”

“Chúng ta đều nhất trí cho rằng chỉ có sư đệ mới có tư cách đảm nhiệm vị trí Thánh chủ!”

Nhạc Vân Đức bước lên thành khẩn nói vậy.

Tuy nói thế, nhưng trong lòng y đang thầm bĩu môi ghen tỵ đấy.

Có ai không muốn làm Thánh chủ chứ? Quả thực là điều kiện không cho phép thôi.

Theo lý mà nói, tu vi và chiến lực của Nhạc Vân Đức là mạnh nhất trong số các đời Thánh tử Thần Tiêu.

Đương nhiên, là các đời Thánh tử ngoại trừ Thẩm Thiên ra.

Mà y lại là Thánh tử đời thứ nhất, lẽ ra nên đảm nhiệm vị trí Thần Tiêu Thánh chủ.

Nhưng thanh danh của Nhạc Vân Đức thực sự quá thối mà, trước kia đã đi hãm hại lừa gạt khắp nơi, trở thành kẻ thù của toàn dân, khiến cho nhân thần đều phẫn nộ.

Dù Thần Tiêu Thánh chủ có muốn chỉ định để y làm Thánh chủ, các trưởng lão và đệ tử khác cũng sẽ không đồng ý.

Nếu gia hỏa này làm Thánh chủ, vậy mặt mũi Thần Tiêu Thánh địa biết để vào đâu?

Thần Tiêu Thánh chủ cũng là người hiểu lí lẽ, đừng nói là chỉ định cho Nhạc Vân Đức làm Thánh chủ, ngay cả nhắc cũng không thèm nhắc lấy một tiếng.

Vị trí Thần Tiêu Thánh chủ không có nửa xu quan hệ với y!

Mà gần như tất cả trưởng lão, đệ tử của Thần Tiêu Thánh địa đểu chỉ nhận một vị Thánh chủ mới.

Đó chính là Thẩm Thiên đã mất tích một trăm tám mươi năm.

Thậm chí, ngay cả Thánh tử các đời cũng tỏ thái độ, chúng ta không xứng với vị trí Thánh chủ.

Bởi vì những người khác không ai có tư cách sánh ngang với những gì Thần Tiêu Thánh tử Thẩm Thiên đã cống hiến cho tông môn

Chỉ riêng Đế kinh vô thượng Thẩm Thiên đã đem về mấy bộ.

Đừng nói tới còn một tháp Chiến Thần…. và rất nhiều cống hiến khác.

Tất cả đệ tử Thần Tiêu đều đã từng hưởng thụ phúc lợi mà Thẩm Thiên mang về, trong lòng tràn đầy sùng bái kính trọng hắn.

Bọn họ tình nguyện chờ Thẩm Thiên quay về đảm nhiệm vị trí Thánh chủ, dẫn bọn họ lên tới đỉnh phong.

Cho nên, chuyện chuyển giao Thánh chủ của Thần Tiêu Thánh địa cứ thế kéo dài, cho tới giờ vẫn chưa có Thánh chủ mới.

Thẩm Thiên nghe vậy, hơi sững sờ.

Không ngờ tất cả mọi người đều đang chờ hắn trở về, ngay cả đại sự thay đổi Thánh chủ cũng trì hoãn.

Thánh địa này… thật sự quá… quá ấm lòng!