Trương Vân Đình mỉm cười nói: “Giờ thì tốt rồi, sư đệ đã bình an trở về.”
“Thần Tiêu Thánh địa chúng ta cũng sẽ có THánh chủ mới.”
“Với thực lực của sư đệ, nhất định có thể dẫn đệ tử Thần Tiêu đối kháng Tà Linh, bảo vệ ngũ vực!”
Thẩm Thiên cười lắc đầu, khiêm tốn nói: “Đâu có đâu có, còn phải dựa vào các vị sư huynh đệ cùng cố gắng!”
“Đối kháng với Tà Linh, bảo vệ ngũ vực chính là chức trách của chúng ta, nghĩa bất dung từ!”
Thẩm Thiên đã kích thích rất nhiều thiên kiêu sôi trào nhiệt huyết.
Tất cả mọi người đều ủng hộ: “Hay, nói hay lắm!”
“Thần Tiêu Thánh tử có được chí lớn như vậy, chúng ta bội phục!”
“Chúng ta cùng liên thủ đuổi con non Tà Linh ra khỏi ngũ vực!”
…
Nói đến đây, Thẩm Thiên liền nghĩ tới một vấn đề.
Bế quan suốt một trăm tám mươi năm, hắn hoàn toàn không biết gì về tình hình cơ bản ở ngũ vực.
Cũng không biết trận đại kiếp này có nghiêm trọng không, ngũ vực có thể chịu nổi không.
Thẩm Thiên nhìn Trương Vân Đình dò hỏi: “Sư huynh, hiện giờ tình hình ngũ vực thế nào?”
“Làm sao đại kiếp giáng lâm vậy?”
Ánh mắt Trương Vân Đình tối sầm. Y thở dài nói: “Tình hình hiện tại không có lợi cho ngũ vực!”
“Thông Thiên Kiến Mộc Giới mở ra không lâu, Tà Linh Giáo liền thừa dịp sức mạnh của các Thánh địa lớn trong ngũ vực yếu đi bèn phát động tấn công!”
“Bọn chúng bí mật mưu đồ đã lâu, bây giờ đã chọc ra chiến tranh toàn diện.”
“Thế công thảm liệt huyết tinh, không có chút nhân tính nào.”
“Đông Hoang, Tây Mạc, Nam Cương, Bắc Hải, khắp nơi đều là cảnh Tà Linh giáo huyết tế sinh linh.”
“Tà Linh giáo cực kỳ hung hăng ngang ngược, hoàn toàn không để ý tới việc các Thánh địa lớn, các Thần tộc vây quét, rất có khí thế điên cuồng cá chết lưới rách.”
“Nếu chỉ có Tà Linh Giáo thì cũng không có uy hiếp quá lớn tới các thế lực lớn ở ngũ vực.”
“Các nơi đều truyền thừa nhiều năm, nội tình thâm hậu, cũng không thể công phá nhanh chóng!”
“Nhưng Tà Linh ngoại vực đang phối hợp cùng Tà Linh Giáo trong ứng ngoài hợp, tiếp dẫn rất nhiều Tà Linh cường đại tử ngoại vực.”
“Tà Linh cấp Thiên tôn nhởn nhơ đầy đất, thậm chí còn có không ít Tà Linh cấp Thánh.”
“Nhiều Tà Linh kinh khủng như vậy xâm nhập hoàn toàn có thể nghiền ép thế lực cấp Thánh địa.”
“Bọn chúng lại càng hung tàn hơn, thế công cũng càng mãnh liệt hơn!”
“Có rất nhiều thế lực đã diệt vong, dân chúng lầm than, ngay cả Thánh địa cũng khó có thể thoát khỏi nguy cơ hủy diệt!”
Nói tới đây, Trương Vân Đình xưa nay vẫn ôn tồn lễ độ cũng không nhịn được mà nghiến răng nghiến lợi.
Trận đại kiếp này thực sự quá khốc liệt, vô số tu sĩ đã táng thân nơi huyết hải.
Ngay cả người bình thường, sinh linh nhỏ bé, Tà Linh cũng không buông tha.
Khắp cả ngũ vực như hóa thành luyện ngục vô gian, thây ngang khắp đồng, máu chảy thành sông.
“Cho tới khi Tiên triều Đại Hoang ra mặt mới miễn cưỡng khống chế được cục diện, nhưng với tu sĩ ngũ vực thì tình hình vẫn cực kỳ tệ.”
“Diện tích che phủ của trận họa loạn này quá lớn, vượt xa khả năng trợ giúp của Tiên triều Đại Hoang.”
Trương Vân Đình thở dài, vô cùng phiền muộn.
Có thể nói, trận đại kiếp này chắc phải kéo dài tới vạn năm!
Nhưng hiện giờ nó chỉ mới bắt đầu, còn không biết tới khi nào mới có thể kết thúc!
Kiếp nạn sẽ chỉ càng ngày càng dã man hơn, nhân số tử vong cũng sẽ càng ngày càng nhiều.
Tà Linh ngoại vực không ngừng tiến vào nơi đây, khiến cho ngũ vực gặp phải kiếp nạn vượt xa trước kia.
Trương Vân Đình tiếp tục giải thích: “Cũng may, thế lực các nơi ở ngũ vực cũng cảm nhận được áp lực trước nay chưa từng có mà trở nên vô cùng đoàn kết.”
“Yêu tộc và nhân tộc cũng biến chiến tranh thành tơ lụa, cùng đối kháng với Tà Linh.”
“Dưới sự dẫn dắt của Tiên triều Đại Hoang, ngũ vực nhất trí đối ngoại, dốc toàn lực chuẩn bị chiến đấu, một nơi bị tập kích, tám phương cùng trợ giúp.”
“Quyết sách này tạm thời hóa giải được thế công của Tà Linh Giáo, bọn chúng cũng không dám quá tùy tiện.”
“Nhất là từ hơn một trăm năm trước, khi THạch Thiên Tử trở về mang theo Chu Thiên Tinh Đấu đại trận.”
“Trận này có thể tập trung sức mạnh của rất nhiều tu sĩ, bộc phát ra sức mạnh gấp mấy chục thậm chí mấy trăm lần.”
“Hoang Thạch Đế Quân cũng trợ giúp Thạch Thiên Tử luyện chế ra rất nhiều Chu Thiên Tinh Bàn, chia cho các Thánh địa lớn.”
“Dựa vào trận pháp và nội tình của các Thánh địa lớn, tất cả các thế lực đều bện với nhau thành một sợi dây thừng.”
“Ngũ vực đại chiến với Tà Linh Giáo lại tạm thời chiếm được thế thượng phong.”
…
Hơn một trăm năm trước, Thạch Thiên Tử rời khỏi thế cờ Hồn Thiên, nghe nói đại kiếp bộc phát.
Cho nên y lập tức chạy về Đại Hoang Tiên triều.
Đồng thời, ngay lập tức luyện chế ra Chu Thiên Tinh Bàn, trợ giúp tu sĩ ngũ vực đối kháng với Tà Linh.
Tu sĩ ngũ vực mới có được năng lực đối kháng với Tà Linh, tạm thời đánh lui được Tà Linh, bình tĩnh thở dốc một chút.
Nhưng tất cả mọi người đều biết, chiến tranh sẽ không kết thúc dễ dàng như vậy.
Một khi Tà Linh ngoại vực đã xâm lấn thì sẽ không dừng lại dễ dàng như vậy.
Thời gian kéo càng lâu, càng bật lợi với tu sĩ ngũ vực.
Bởi vì, nội tình và số lượng cường giả đều nhanh chóng tiêu hao, mà Tà Linh ngoại vực vẫn đang liên tục chuyển vận cường giả tới xâm lấn.
Cuối cùng, có một ngày sức mạnh của ngũ vực sẽ cạn kiệt hoàn toàn.
Đến lúc đó, trận chiến thảm liệt của vạn năm trước sẽ tái hiện.
Nói không chừng kiếp nạn lần này còn kinh khủng hơn cả lần trước.
Chương 957: Chúng ta không xứng với vị trí Thánh Chủ! (4)
…
Vạn năm trước, nếu không nhờ thiên đạo mở ra thông đạo thiên địa cho Tiên giới điều động cường giả gấp rút tiếp viện, e rằng ngũ vực đã bị đánh sập hoàn toàn rồi.
Nhưng vạn năm sau, không ai biết Tiên giới có phái người hỗ trợ nữa không?
Bởi vì, có rất nhiều vị Đại đế lấy được tin tức trong bí cảnh đang đồn với nhau rằng.
Tình hình hiện tại của Tiên giới cũng không hề lạc quan, cũng gặp phải nguy cơ xưa nay chưa từng có, cũng bị kẻ địch xâm lấn, đang bị cuốn vào chiến tranh.
Trương Vân Đình thở dài, trong lòng tràn đầy cảm giác bất lực.
Hiện giờ Tiên giới cũng đang lâm nguy, bản thân cũng khó mà bảo đảm được, có lẽ không dư lực giúp đỡ ngũ vực đâu.
Đến lúc đó thì phiền to rồi. cũng không biết ngũ vực có thể chống đỡ tiếp được không!
…
Thẩm Thiên hơi trầm ngâm. Đương nhiên hắn cũng biết chuyện này.
Cường giả vô thượng như Kim Ô Đại Đế cũng chết thảm ở Tiên giới, có thể hình dung được Tiên giới cũng đang dính đại kiếp rất lớn.
Xem ra tình hình ngũ vực quả thực không hề lạc quan.
Trương Vân Đình nghiêm túc nói: “Theo như tình huống trước mắt, chúng ta chỉ có thể tăng thực lực của mình.”
“Tranh thủ những thời khắc cuối cùng tìm được một chút hy vọng sống.”
Phật tử Khổ Đa phiền muộn nói: “Nhưng hiện giờ ngoại giới vẫn đang có Tà Linh tứ ngược.”
“Bọn chúng vẫn đang không ngừng bắt tu sĩ cường đại của ngũ vực đem về cấm địa xem như chất dinh dưỡng mà huyết tế, triệu hoán cường giả vô thượng của tộc Tà Linh.”
“Lần này chúng ta chạy đến đây là định giải cứu tu sĩ bị bắt đấy.”
Cũng không phải lần đầu bọn chúng làm như vậy. Đều do cường giả đỉnh cao của Tà Linh giáo giật dây điều khiển sau lưng.
Đến mức, tu sĩ bình thường còn không dám du đãng ở ngoại giới, làm sao mà mạnh lên đây.
Thẩm Thiên cau mày nói: “Nếu vậy, trước hết chính chúng ta sẽ mạnh lên trước.”
Dứt lời, Thẩm Thiên lấy ra hai viên Hỗn Độn Bổ Thiên Đan đưa cho Khổ Đa và Thần Trung Thiên.
“Hai vị đạo huynh, viên này chính là Hỗn Độn Bổ Thiên Đan, có kỳ hiệu thay đổi được ngộ tính thiên phú, có thể giúp tu vi của hai người tiến thêm một bước.”
Khổ Đa và Thần Trung Thiên thấy vậy đều sững sờ tại chỗ.
Bọn họ cũng giao hảo với mấy người Tề Thiếu Huyền, PHương Thường, nếu không cũng sẽ không đi chung.
Đương nhiên hai người đã từng nghe nói đến kỳ hiệu của Hỗn Độn Bổ Thiên Đan, chính là đan dược vô thượng khoáng cổ tuyệt kim.
Sở dĩ tu vi của bọn Tề Thiếu Huyền, Phương THường vượt xa bọn họ một khoảng lớn.
Một phần nguyên nhân rất lớn là nhờ Hỗn Độn Bổ Thiên Đan.
Hơn một trăm năm này, mặc dù hai người không nói gì, nhưng trong lòng đều tràn đầy hâm mộ.
Bọn họ cho rằng, nếu mình cũng được phục dụng Hỗn Độn Bổ Thiên Đan, dù không đuổi kịp bọn Tề Thiếu Huyền thì chắc chắn cũng sẽ không bị bỏ lại xa đến thế.
Nhưng chỉ có Thẩm Thiên có thể luyện chế Bổ Thiên Đan, không thể tìm được ở nơi nào khác.
Hiện giờ đan dược vô thượng này đang ở ngay trước mắt đây, cả hai người đều kinh ngạc, khó có thể tin được.
Khổ Đa và Thần Trung Thiên hoàn toàn không nghĩ rằng Thẩm Thiên sẽ tặng Hỗn Độn Bổ Thiên Đan cho mình.
Đan dược vô thượng bực này, đưa ra bất kỳ lúc nào cũng có thể nhấc lên gió tanh mưa máu.
Nhất là trong thời khắc nguy nan này, ngay cả THánh địa đỉnh cao cũng phải điên cuồng với nó.
Dù sao đan dược này cũng có thể trực tiếp đề tăng thực lực, có giá trị vô lượng.
Với tình huống trước mắt, thực lực tăng lên một tí là có thêm một tí hy vọng sống.
Nhất thời, hai người đều rung động, ánh mắt tràn đầy cảm kích.
“Thẩm huynh, lễ vật lớn như vậy chúng ta làm sao nhận được?”
Quan hệ của hai người với Thẩm Thiên hoàn toàn không giống như Tề Thiếu Huyền và Vương Thần Hư, đều là giao tình đao thương chảy máu đó.
Bọn họ có thể giao hảo với Thẩm Thiên còn phải nhờ có Tề Thiếu Huyền và Phương THường.
Khổ Đa và Phương Thường là bằng hữu chí giao, mà Thần Trung Thiên lại có quan hệ thân thiết với Tề Thiếu Huyền.
Cho nên bọn họ mới có thể lây chút ánh sáng của Thẩm Thiên, tiến vào tháp Chiến Thần tu luyện.
Nhưng hiện giờ Thẩm Thiên còn muốn tặng Hỗn Độn Bổ Thiên Đan cho bọn họ, quả thực bọn họ rất khó xử.
…
Khổ Đa và Thần Trung Thiên nhìn nhau, trong lòng cũng không nhịn được mà cảm khái.
Nghe đồn Thần Tiêu Thánh tử nghĩa bạc vân thiên, thích làm việc thiện, có lòng dạ vô cùng rộng lớn.
Hôm nay gặp mặt, quả nhiên là vậy.
Thần Tiêu Thánh địa có được Thánh tử bực này, sao không quật khởi cho được?
Ngũ vực có được người như Thẩm huynh, sao không có hy vọng chứ?
Khổ Đa ta… Thần Trung Thiên ta…
Hoàn toàn phục!
Khổ Đa và Thần trung Thiên nhìn hai viên Bổ Thiên Đan tròn trịa căng mọng tỏa ra mùi hương thơm ngát trong tay THẩm Thiên mà thèm nhỏ dãi.
Đây chính là Bổ Thiên Đan Đế phẩm đó, có giá trị vô lượng, đem Tiên khí ra đổi cũng đổi không được đâu.
Dù sao thì Hỗn Độn Bổ Thiên Đan cũng là độc nhất vô nhịn, chỉ có Thẩm Thiên mới có, người khác không thể luyện chế.
Nhưng vì ngại mặt mũi nên Khổ Đa và Thần Trung Thiên đều không muốn nhận.
…
Thấy hai người từ chối, Thẩm Thiên mỉm cười nói: “Hai vị đạo huynh chớ có khách khí!”
“Hiện giờ đại kiếp lâm đầu, hai vị đạo huynh có thể tăng thêm thực lực không chỉ tăng thêm cơ hội sống sót mà cũng có thể cống hiến một phần sức mạnh cho ngũ vực.
“Đây là tâm ý của Thẩm mỗ, hai vị đừng từ chối.”
Thẩm Thiên tặng Hỗn Độn Bổ Thiên Đan cho bọn họ đương nhiên là có tính toán riêng.
Từ xưa tới nay Lôi m Thánh địa và Thần Tiêu Thánh địa vẫn luôn giao hảo, chính là huynh đệ minh hữu.
Mà Phật tử Khổ Đa cũng là huynh đệ tốt của Phương THường, quan hệ rất thân thiết.
Lại thêm Lôi m Thánh địa có nội tình thâm hậu, cường giả đông đảo, cũng là một trong nhóm thế lực cao nhất của Đông Hoang.
Lần này tặng Bổ Thiên Đan cho Khẩ Đa, có thể rút ngắn quan hệ giữa hai thế lực.
Đối mặt với đại kiếp của ngũ vực, hai phe thế lực cũng có thể càng thêm hòa hợp, hỗ trợ lẫn nhau.
…
Chương 958: Đổng Tước đài, Thiên kiêu lôi? (1)
Mà mặc dù Thẩm Thiên và Thần Trung Thiên đã từng có khúc mắc, nhưng đều là chút mâu thuẫn khi còn trẻ, không cần phải nhớ mãi trong lòng như thế.
Hắn cũng chả thiệt thòi gì, ngược lại là Thần Trung Thiên gặp xui xẻo.
Chưa kể, nhờ vậy Thẩm Thiên còn đoạt được truyền thừa thượng thiên Huyết Thần kinh.
Nói thật ra thì đúng là may ma có Thần Trung Thiên.
Huyết Thần Kinh là một môn truyền thừa vô thượng, tại Tiên giới tiếng tăm lừng lẫy, ẩn chứa uy năng vô thượng.
Nếu không nhờ có Huyết Thần kinh, khi THẩm Thiên xông xáo ra ngoài lịch luyện sẽ phải cẩn thận e dè hơn, lúc nào cũng phải đề phòng nguy hiểm, bảo vệ cái mạng nhỏ.
Nếu như vậy,
Chắc chắn hắn sẽ không thể phát triển nhanh như hiện giờ.
Huyết Thần kinh đã giúp cho Thẩm Thiên một đại ân!
Hiện giờ đưa Bổ Thiên Đan cho THẩm Trung Thiên cũng coi như một loại đền bù cho y.
Mặc dù với người ngoài, Hỗn Độn Bổ Thiên Đan vô cùng trân quý nhưng với Thẩm Thiên thì chẳng có tác dụng gì.
Thứ này chỉ có thể phục dụng một viên, giữ lại cũng chẳng vô ích, thà rằng đưa cho người ta kiếm chút hảo cảm còn hơn.
Huống chi, trong túi Thẩm Thien còn một nắm lớn Bổ Thiên Đan, căn bản không thiếu.
Còn không bằng đem ra kết giao một chút khí vận chi tử, kéo chút quan hệ, tăng thêm thực lực cho bọn họ.
Vào thời khắc đại kiếp đương đầu thế này, đương nhiên càng nhiều bằng hữu càng tốt, thực lực càng mạnh càng tốt!
…
Nghe Thẩm Thiên nói vậy, Phật tử Khổ Đa và Thần Trung Thiên khẽ rung lên, ánh mắt tràn đầy cảm kích.
Phật tử Khổ Đa cung kính hành Phật lễ với Thẩm Thiên, nói rằng: “Tấm lòng Thẩm huynh rộng lớn, bần tăng bội phục.”
“Nếu đã vậy, bần tăng sẽ không khách khí nữa, đa tạ Thẩm huynh!”
Nếu là lễ vật tầm thường, y cũng sẽ không để ý như thế.
Nói thế nào thì Khổ Đa cũng đã làm Phật chủ mấy chục năm, kiến thức rộng rãi.
Nhưng Hỗn Độn Bổ Thiên Đan thực sự quá trân quý!
Nói thật ra, Khổ Đa thực sự động tâm.
Y khẽ thở dài một hơi.
Mới đầu mình muốn từ chối vì món quà của Thẩm huynh thực sự quá trân quý!
Bần tăng không mở nổi cái miệng này!
Thần Trung Thiên lại càng lệ nóng doanh tròng, cảm động tới rơi nước mắt: “Thẩm huynh, đại ân không lời nào cảm tạ hết.”
“Sau này, có việc gì cần tới Thần mỗ, huynh cứ việc nói.”
“Xông pha khói lửa cũng không chối từ!”
Trong lòng Thần Trung Thiên dâng lên kinh đào hải lãng, vô cùng kích động.
Nếu y phục dụng được Bổ Thiên Đan, chắc chắn có thể bù lại được khoảng tu vi bị thụt lùi kia.
Thậm chí còn có thể tiến lên một bước, bước vào hàng ngũ thiên kiêu đỉnh phong nhất.
Dù sao thì Hỗn Độn Bổ Thiên Đan cũng có dược hiệu vô thượng.
Không chỉ giúp người ta tăng thực lực mà còn có thể cải biến thể chất thiên phú!
Trước kia Thần Trung Thiên vốn là thiên kiêu xếp hạng thứ tư trong bảng Kim Đan ở Đông Hoang, thiên phú không hề tầm thường.
Nếu phục dụng Bổ Thiên Đan, nhất định thực lực của y sẽ tăng nhanh một cách bất ngờ.
Nhưng Thần Trung Thiên cảm động nhất vẫn là khí độ và tấm lòng của Thẩm Thiên.
Không ngờ Thẩm huynh lại không màng tới hiềm khích lúc trước tặng Bổ Thiên Đan cho ta.
Phẩm đức cao thượng bực này khiến Thẩm mỗ thực sự tự ti mặc cảm, kém xa tít tắp.
…
Thẩm Thiên mỉm cười nói: “Vẫn nên nhanh chóng ăn Bổ Thiên Đan đi, chúng ta hộ pháp cho các ngươi!”
Khổ Đa và Thần Trung Thiên nghe vậy trịnh trọng gật đầu.
Bọn họ nhận lấy Bổ Thiên Đan, vội vàng ngồi xếp bằng, luyện hóa dược hiệu!
Trong chốc lát, trong cơ thể hai người bắn ra thần quang vô tận, chói sáng nhiều màu, hào quang quẩn quanh lượn lờ.
Quanh thân Khổ Đa lượn lờ kim quang, Phật ý thánh khiết bao la, quang mang chiếu rọi thiên địa.
Phía sau y là dị tượng một bức Phật Đà kim thân cao vạn trượng.
Thân Phật vàng son lộng lẫy, khí tức vĩ ngạn, như muốn trấn áp thương khung hoàn vũ.
Được Hỗn Độn Bổ Thiên Đan gia trì, kim thân Phật Đà tỏa ra quang mang càng chói lọi hơn, sáng chói như mặt trời, chiếu rọi thiên địa.
Một cỗ Phật lực trang nghiêm túc mục vô thượng tản ra quét sạch tứ phương.
Lúc này, Khổ Đa giống như một vị đại năng vô thượng của Phật môn.
Phật ý thánh khiết phổ độ chúng sinh, tịnh hóa tất cả âm tà trên thế gian.
Ầm ầm!
Kiếp vân hiển hiện, sấm sét vang dội, vọng khắp thiên địa.
Khổ Đa đã tới ranh giới đột phá, sắp độ thiên kiếp.
Oanh!
Y bay lên tận trời lẫn vào biển mây trên cửu thiên, cùng lôi kiếp phân cao thấp.
Kiếp vân thâm sâu, ô quang nhấp nháy, thiên địa thất sắc, nhật nguyệt vô quang.
Nhưng kim quang thánh khiết không ngừng lan rộng, che khuất cả bầu trời, cứng rắn che đi ô quang.
Mọi người chăm chú nhìn lên, chỉ thấy một đạo Phật Đà toàn thân vàng óng ả hiện ra giữa vòm trời, dùng sức mạnh vô thượng đối cứng với thiên kiếp.
Thiên kiếp có uy thế kinh khủng, ẩn chứa sức mạnh dọa người, có thể dễ dàng xóa sổ Thánh giả.
Nhưng lại không chịu nổi một đòn tấn công của Phật đà kim thân.
Phật đà phất tay đập nát kiếp lôi vô tận, thiên địa dao động, hư không vỡ nát.
Khổ Đa giống như hóa thân của Phật môn thần minh, đối diện với Thái Sơn sụp đổ vẫn không hề biến sắc, vừa nói vừa cười mà độ cả hai trọng kiếp.
Không bao lâu sau, Khổ Đa nhẹ nhàng bay bay hạ xuống, lập thân đứng trước mặt mọi người.
Thần hi lượn lờ quanh thân y, nhục thân óng ánh long lanh, kim quang lấp lánh, ẩn chứa thần năng vô hạn.
Khí tức trong cơ thể hạo đãng không ngừng, cường đại vô song.
Lúc này, Khổ Đa đã đột phá từ Thánh giả tam kiếp thành Chân Thánh ngũ kiếp, tu vi tăng nhanh!
“A Di Đà Phật, đa tạ Thẩm huynh!”
“không hổ là đan dược vô thượng nghịch thiên cải mệnh, quả nhiên tác dụng thật lớn.”
“Ngã Phật từ bi, nguyện Phật Tổ phù hộ Thẩm huynh!”
Khổ Đa trang nghiêm như cao tăng đắc đạo giảng bày đạo lý Phật môn.
Nhưng chỉ được một lát sau, y đã không nhịn nổi nữa, hét toáng lên tưởng vỡ nhà: “A Di Đà Phật, bần tăng nhịn không nổi nữa.”
Chương 959: Đổng Tước đài, Thiên kiêu lôi? (2)
…
“Cảm giác trâu bò này thực sự khó tiếp thu mà!”
Khổ Đa hoàn toàn lộ nguyên huỳnh, lại một lần nữa khôi phục bộ dáng ngay thẳng trước đó.
Cả đam người lặng im.
Nhưng tất cả mọi người cũng quen rồi, trong số đông đảo thiên kiêu ở Đông Hoang, Khổ Đa thay đổi ít nhất.
Gia hỏa này hoàn toàn là một cục sắt ngu ngơ.
Nếu không phải trước kia Lôi m Phật Chủ cầm thiền trượng đè vào trán Khổ Đa buộc y phải đảm nhiệm vị trí Phật Chủ.
Thì không biết gia hỏa này đã chạy tới đâu tiêu dao khoái hoạt rồi.
Khổ Đa giả bộ nghiêm túc như vậy hoàn toàn là vì bị Lôi m Phật Chủ cưỡng ép bức bách.
Nhưng trước mặt đông đảo lão bằng hữu, rốt cuộc y cũng không nhịn được mà hiện nguyên hìn.
“Hiện giờ thực lực của bần tăng đã tăng nhiều, không biết vị đạo hữu kia có nguyện ý bàn luận một chút với ta không?”
Khổ Đa nhíu mày, đảo mắt nhìn đám người, chiến ý ngang nhiên.
Tu vi vừa đột phá, tâm Khổ Đa bắt đầu bành trướng.
Y không chỉ tu lên được tu vi Chân Thánh ngũ kiếp, mà còn tu thành thân thể “Phật Môn Đại Kim Cương”.
Lúc này, cơ thể Khổ Đa cứng như thiên ngoại thần kim không thể phá vỡ.
Cho dù là Thánh Quân thất kiếp cũng rất khó mà phá vỡ được phòng ngự của y.
Sau khi thực lực tăng mạnh, Khổ Đa lại bắt đầu ngứa ngáy tay chân muốn tìm người đánh nhau.
Cả đám người nhìn cảnh này mà lặng câm.
Con lừa trọc này, lên làm Phật CHủ rồi vẫn không sửa được cái tính!
…
Lúc này, Thần Trung Thiên giữa trời cũng đang thay đổi.
Quanh thân thể y bắn ra tinh thần chi quang mênh mông, lượn lờ mịt mùng, chói lòa sáng lóa.
Tinh quang vô tận lượn lờ diễn sinh thành từng viên sao trời lóa mắt, tỏa hào quang bốn phía, tách ra thần mang vô tận.
Tổng cộng có bảy ngôi sao, quang mang quanh quẩn, lóa mắt vô cùng.
Bảy ngôi sao nối liền với nhau hội tụ thành Bắc Đẩu Thất Tinh,
Dưới dị tượng Bắc Đẩu Thất Tinh, Thần Trung Thiên như tinh thần hạ phàm, khí chất siêu phàm thoát tục.
Nhờ không ngừng luyện hóa dược lực của Bổ Thiên Đan, khí tức của y lại càng bành trướng hơn, giống như kinh đào hải lãng lật úp.
ầm ầm!
Tiếng sấm rền vang, chớp giật như rắn bay múa.
Thiên kiếp của Thần Trung Thiên cũng giáng xuống, uy thế mênh mông vô biên.
“Chiến!
Y thét dài một tiếng, đột nhiên xông thẳng vào trong kiếp vân, ác chiến với thiên kiếp!
Đùng đùng đùng!
Trong vòm trời vang lên tiếng oanh minh vô tận, dẫn tới thiên diêu địa động, lôi đình bạo tán.
Dị tượng Bắc Đẩu Thất Tinh tỏa hào quang rực rỡ, khiên động pháp tắc vô tận.
Giống như từng dòng ngân hà rủ xuống, xen kẽ kiếp vân đen kịt, khiến cho thiên địa đồ sinh tinh quang vô tận.
Lôi dẫn khuấy động, tinh quang nổ bắn ra tràng cảnh chói lòa.
Cuối cùng, Thần Trung Thiên chậm rãi rơi xuống, quanh thân lượn lờ kiếp lôi, khí tức thô trọng.
So với mọi người, chiến lực và thiên phú của Thần Trung Thiên vẫn kém một chút.
Nhưng được Hỗn Độn Bổ Thiên Đan gia trì, y cũng vượt qua được hai lần thiên kiếp, tu vi cũng đột phá từ Thánh giả sơ kiếp lên thành Thánh giả tam kiếp.
Mà trong cơ thể Thần Trung Thiên vẫn còn một phần lớn dược lực còn chưa được luyện hóa.
Sau khi luyện hóa hoàn toàn, đoán chừng y cũng có thể đột phá lên tới cảnh giới Chân Thánh.
Thần Trung Thiên kích động ra mặt, vội vàng cảm kích nói: “Đa tạ Thẩm huynh!”
Kể từ lúc này, y đã một lần nữa bước vào hàng ngũ thiên kiêu đỉnh cấp.
Mặc dù so ra vẫn kém bọn Tề Thiếu Huyền, nhưng cũng không cách quá xa.
Bởi vậy, trong lòng Thần Trung Thiên cảm kích Thẩm Thiên cuồn cuộn như nước sông, liên miên không dứt.
..
Thẩm Thiên khẽ gật đầu: “Nếu tất cả mọi người đều đã đột phá thành công, vậy chúng ta tiến tới thôi.”
Mặc dù chuyến này bọn họ không giải cứu được tu sĩ ngũ vực nhưng đã chém giết được Trấn Ngục Pháp Vương cùng rất nhiều cường giả Tà Linh tộc!
Thậm chí còn có một Tà Linh cấp Chuẩn Tiên cũng chôn xương tại đây.
Đây cũng coi như báo thù cho những người đã khuất.
Nhưng tất cả đều tự hiểu, chỉ chừng đó còn xa xa mới đủ.
Thế lực của Tà Linh ngoại vực khổng lồ, nhân số đông đảo, không chỉ có chút lực lượng ấy đâu.
Chém giết Trấn Ngục Pháp Vương cùng Tà Linh cấp Chuẩn Tiên cùng lắm cũng chỉ phá được lớp da bọc bên ngoài của Tà Linh tộc, còn chưa đủ để tổn thương đến căn cơ của chúng.
Muốn ứng đối với Tà Linh ngoại vực xâm lấn còn phải thương nghị bàn bạc nhiều hơn để tìm kiếm biện pháp giải quyết.
Mọi người đều gật đầu, dò hỏi: “Thẩm huynh, huynh muốn về Thần Tiêu Thánh địa sao?”
Thẩm Thiên lắc đầu nói: “Về Tắc Hạ Học Cung trước đi!”
Tuy nói hắn đã không quay lại Thần Tiêu Thánh Địa vả trăm năm nhưng trong lòng không hề nóng vội.
Dù sao thì Thánh địa cũng còn có hai vị cường giả đỉnh cao là Thần Tiêu Thánh chủ và Bích Liên Thiên tôn ở đó tọa trấn.
Còn cả tháp Chiến Thần và tàn hồn của Diệp Kinh Thương bản tôn ở đó, không cần phải lo lắng bị Tà Linh uy hiếp.
Mà hắn phải vội quay lại Tắc Hạ Học Cung là vì còn có chút việc cần xử lý.
Lúc trước, Hoang Thạch Đế Quân đã giao Bàn Đào Dược cho hắn, nói rằng muốn một viên Hỗn Độn Bổ Thiên Đan.
Chỉ có điều khi ấy Thẩm Thiên còn có chuyện quan trọng quấn thân, vẫn không có thời gian quay lại.
Sau đó, bởi vì tiến vào thế cờ Hồn Thiên mà hắn bế quan một lèo một trăm tám mươi năm.
Để lâu như vậy rồi, thực sự không thể kéo dài thêm nữa.
Bởi vậy, Thẩm Thiên dự định mau chóng đưa Bổ Thiên Đan cho Hoang Thạch Đế Quân.
Đan dược vô thượng bực này cũng sẽ có tác dụng vô thượng với cường giả như Hoang Thạch Đế Quân.
Hiện giờ thế cục cực kỳ không có lợi cho ngũ vực.
Hoang Thạch Đế Quân thân là tồn tại chí cường ở ngũ vực, nếu tu vi có thể tinh tiến, cũng có thể dễ che chở cho ngũ vực hơn.