Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 323



Khi thấy năm vực có nhiều thiên tài có thiên phú dị bẩm như vậy, Thẩm Thiên rất vui mừng.

Với thiên phú của bọn họ, không cần quá nhiều thời gian là có thể trưởng thành.

Tới lúc đó, bọn họ cũng có thể cống hiến một phần lực lượng của bản thân cho năm vực, cộng đồng chống lại Tà Linh.

Thế nhưng đúng lúc này, cơ thể Thẩm Thiên hơi run lên.

Hắn bỗng nhiên có một cảm giác huyết mạch nối liền, cực kỳ thân cận.

"Luồng khí tức này?"

Ánh mắt Thẩm Thiên đảo một vòng, cuối cùng ánh mắt của hắn hội tụ trên người Thánh tử Thần Tiêu thế hệ này.

Hắn có thể cảm giác được, huyết mạch của thằng nhóc này rất gần với hắn, có một loại chung một gốc vậy.

Ánh mắt của hắn sáng rực lên, hỏi dò: "Sư huynh, Thánh tử Thần Tiêu thế hệ này tên là gì?"

Ánh mắt của hắn rất bình tĩnh mà nhìn về phía Thánh tử Thần Tiêu thế hệ này, ánh sáng trong mắt càng thêm chói sáng.

Trương Vân Đình mỉm cười nói: "Thánh tử thế hệ này, có quan hệ rất thân với sư đệ đó!"

"Nói thật ra thì thằng nhóc đó chính là cháu của sư đệ!"

Thẩm Thiên sững sờ, hắn làm gì có cháu chứ?

Thế nhưng ngay sau đó hắn phản ứng kịp, đã qua một trăm tám mươi năm, chắc hẳn các anh trai của mình đã kết hôn sinh con hết rồi.

Thẩm Thiên chính là hoàng tử thứ mười ba của nước Đại Viêm, đương nhiên là hắn còn mười hai người anh trai nữa.

Chỉ là không biết thằng nhóc này là con trai của vị hoàng huynh nào, lại có thể trở thành Thánh tử của Thần Tiêu thánh địa thế hệ này nữa.

Trương Vân Đình giải thích: "Thánh tử Thần Tiêu thế hệ này có tên là Thẩm Hữu Thiên, chính là con trai của Thẩm Ngạo."

Thẩm Thiên gật đầu ghi nhận, trong mười hai vị hoàng huynh, chỉ có Thẩm Ngạo là có thiên phú tu luyện tương đối cao.

Với lại, lúc trước Thẩm Thiên còn đưa cho Thẩm Ngạo một viên Hỗn Độn Bổ Thiên Đan nữa.

Sau khi được Hỗn Độn Bổ Thiên Đan cải tạo, thể chất và thiên phú của Thẩm Ngạo đều được thăng hoa lên một tầm cao mới.

Lớn tới mức, con của hắn ta cũng được Bổ Thiên Đan cải tạo, thiên phú cực cao.

Trương Vân Đình cười nói: "Sau khi thằng nhóc Thẩm Hữu Thiên này ra đời, Thẩm Ngạo huynh còn tốn rất nhiều tế bào não để lấy tên cho nó nữa."

"Cuối cùng huynh ấy lấy tên là Thẩm Hữu Thiên, muốn phù hộ sư đệ bình an trở về."

Hữu (hữu: phù hộ) Thiên Hữu Thiên, không phải là phù hộ Thẩm Thiên hay sao?

Khoảng thời gian mà Thẩm Thiên biến mất, Thẩm Ngạo rất lo lắng, hi vọng Thẩm Thiên có thể bình an trở về.

Cho nên, hắn ta mới có thể lấy tên này cho con trai của mình!

Thẩm Thiên kinh ngạc, cũng rất cảm thán.

Hóa ra con trai của Lục ca, đã lớn như vậy rồi!

Không nghĩ tới sau khi xuất quan, từ bên trong thế cờ Hồn Thiên đi ra, chính mình đã biến thành chú.

Thực sự là, cảnh còn người mất.

Không nghĩ tới Lục ca lại quan tâm ta như vậy, lúc nào cũng mong nhớ ta.

Thật sự làm cho người ta cảm thấy ấm áp!

...

Trương Vân Đình mỉm cười, nói: "Thằng nhóc Thẩm Hữu Thiên này có thiên phú rất cao, lại có cả 'Vô Cấu Thần Thể' nữa."

"Thiên phú của nó tuyệt đỉnh, chiến lực vô song, tốc độ tu luyện cực nhanh, có thể nói là một ngày ngàn dặm."

"Hữu Thiên có thể nói là Thánh tử có thiên phú cao nhất trong tất cả các đời Thánh tử Thần Tiêu trừ sư đệ ra."

Trương Vân Đình cũng mừng rỡ, Thẩm Hữu Thiên chính là Thánh tử thế hệ này của Thần Tiêu.

Thiên phú của hắn ta càng mạnh, đối với Thần Tiêu thánh địa mà nói thì lại càng tốt!

Thẩm Thiên gật đầu, cười tủm tỉm.

Nếu là cháu của mình, nên gặp mặt chào hỏi mới tốt.

Hắn duỗi tay ra, tản ra sức mạnh mênh mông khó lường, chộp về phía Thẩm Hữu Thiên.

Trong hư không ngưng tụ một bàn tay vô hình, dẫn dắt hư không vô tận, kéo Thẩm Hữu Thiên lên trên tầng hai của Đồng Tước đài.

Thẩm Hữu Thiên ngẩn người ra, hắn ta đang hưởng thụ sự reo hò của đám người trên võ đài đây.

Thế mà có một luồng lực lượng không thể chống lại cuốn tới, hắn ta còn chưa kịp phản ứng đã bị kéo đi.

Thẩm Hữu Thiên hơi hốt hoảng, nói nhỏ.

"Chuyện gì xảy ra vậy, chẳng lẽ có mụ phù thủy tuyệt thế nào đó vừa ý sắc đẹp tuyệt thế của bản công tử, muốn chiếm ta làm của riêng sao!"

"Không thể nào! Không thể nào! Không thể nào!"

"Chẳng lẽ lại xui xẻo tới như vậy!"

"Bản thánh tử còn nhỏ còn trẻ, không thể làm loại chuyện này được!"

"Ừm!"

"Nếu như nàng ta đẹp đẽ mà nói, vẫn có thể suy nghĩ một lần nữa!"

"..."

Nghe tới đó, mặt đám người trở nên tối đi.

Thằng nhãi này, suốt ngày nghĩ cái gì vậy?

Ăn nói vớ va vớ vẩn!

Khóe miệng Thẩm Thiên hơi run rẩy, hắn cũng không nghĩ tới Thẩm Hữu Thiên lại suy nghĩ những thứ này.

Xem ra, thằng nhóc này bị người khác làm hư rồi!

Ánh mắt Thẩm Thiên đảo một vòng, ánh mắt cực kỳ sắc bén, lộ ý cảnh cáo.

Hắn muốn xem xem là kẻ nào đã làm hư Thẩm Hữu Thiên.

Đứa nhỏ này vẫn còn là con nít mà!

Vương Thần Hư âm thầm xoay lưng lại, quay mặt đi nơi khác, lẩm bẩm: "Không nhìn thấy ta, không nhìn thấy ta!"

...

Thôi được rồi, dù sao thì thằng nhóc này vẫn là cháu ruột của mình.

Đứa nhỏ bị làm hư, vậy thì dạy nó trở về chính đạo.

Nghĩ tới đây, Thẩm Thiên đi về phía Thẩm Hữu Thiên.

Ban đầu Thẩm Hữu Thiên vẫn còn đang ngẩn người ra, thế nhưng khi thấy đám người Trương Vân Đình thì lại thở dài một hơi.

"Hóa ra là Vân Đình trưởng lão!"

"Lần sau mà ngài muốn tìm ta thì chỉ cần gọi một tiếng là được, không cần làm như này đâu."

"Làm cho ta hoang mang rối loạn quá đi!"

Thẩm Hữu Thiên vẫn tiếp tục lẩm bẩm linh tinh, thế nhưng khi thấy được Thẩm Thiên đứng trước mặt mình thì hắn ta bỗng sững sờ.

"Ngươi..."

Thẩm Hữu Thiên choáng váng, cực kỳ khó tin.



Chương 965: Thần Tiêu thánh chủ, đổ vỏ! (2)

Thẩm Thiên mỉm cười, ấm áp nói: "Đứa nhỏ, ta là Thập Tam thúc của con!"

Ầm!

Trong lòng Thẩm Hữu Thiên tuôn ra từng đợt sóng thần, suy nghĩ thay đổi liên tục.

Mờ mịt, kinh ngạc, bình tĩnh, khó tin, chấn động,...

Sắc mặt Thẩm Hữu Thiên thay đổi liên tục, giống hệt biến kiểm trong ca kịch vậy.

Thế nhưng ngay sau đó, Thẩm Hữu Thiên run rẩy, kích động nói: "Thập Tam thúc, người chắc chắn chính là Thập Tam thúc."

"Chỉ có vẻ đẹp của Thập Tam thúc, mới có thể cao hơn con mà thôi!"

Thẩm Thiên: "..."

Mọi người xung quanh: "..."

Thằng nhãi này cũng tự luyến quá đi chứ!

Da mặt của nó phải dày như thế nào, mới có thể nói ra những lời kia chứ!

Ngươi nói Thẩm huynh đẹp trai hơn ngươi còn chưa tính.

Đó là điều chắc chắn không thể nghi ngờ, không cần ngươi nói bọn ta cũng biết!

Thế nhưng ngoài Thẩm huynh ra, người khác sẽ không đẹp trai bằng thằng nhóc này sao?

Nói đùa cái gì chứ?

Vương Thần Hư ta là người thứ nhất không phục!

Khổ Đa ta là người thứ hai!

Nhạc Vân Đức ta là người thứ ba!

Người thứ tư, người thứ năm, người thứ sáu...

Thôi được rồi!

Tới cuối cùng, tất cả mọi người vẫn từ bỏ.

Nếu so sánh tới vẻ đẹp trai thì bọn họ vẫn hơi kém một chút xíu thằng nhóc Thẩm Hữu Thiên này.

Thể chất của Thẩm Hữu Thiên, chính là Vô Cấu Thần Thể đã được Bổ Thiên Đan cải tạo mà thành.

Loại Thần Thể này, chính là thể chất tiên thiên, trời sinh không nhiễm hạt bụi, không nhiễm ô uế tại thế tục.

Thẩm Hữu Thiên có được Vô Cấu Thần Thể, cơ thể có ánh ban mai vờn quanh, óng ánh sáng long lanh, vượt quá người bình thường.

Vẻ đẹp của hắn ta có thể xưng là tuyệt đỉnh, vừa hiện thân là có thể mê choáng vô số tiên tử.

Đương nhiên, đó vẫn phải xem đứng cùng với người nào.

Một người đẹp trai đứng cùng một tên xấu xí, đương nhiên là người đẹp trai kia có sức hút vô tận rồi.

Thế nhưng người đẹp trai hơn nữa mà đứng cùng với Thẩm Thiên, vẫn phải mờ mịt không thu hút!

Điểm này, Thẩm Hữu Thiên vẫn hiểu được!

Khi thấy dung mạo của Thẩm Thiên thì Thẩm Hữu Thiên đã tin tưởng người trước mắt chính là Thập Tam thúc của mình.

Dù sao, chỉ có Thẩm Thiên mới có được nét đẹp tuyệt thế như vậy.

Chỉ có Thập Tam thúc của mình, mới có khí chất siêu nhiên như vậy.

Ánh mắt Thẩm Hữu Thiên trở nên nóng rực, vẻ mặt cực kỳ kích động, nói: "Thập Tam thúc, cuối cùng thì chú cũng trở về!"

"Chú chính là thần tượng của con, từ nhỏ con đã nghe chuyện xưa của chú mà lớn lên."

Danh tiếng của Thẩm Thiên đã nổi tiếng toàn bộ năm vực, lưu truyền nhiều năm, sáng tạo vô số truyền kỳ.

Cho tới nay, còn không có người nào khác đạt được thành tựu cao như Thẩm Thiên năm đó.

Thẩm Thiên dùng thực lực giết ra một chiến tích vô địch, không ai bằng.

Thẩm Hữu Thiên lại là con trai của Thẩm Ngạo, từ nhỏ đã nghe nói sự tích anh hùng của Thẩm Thiên.

Ngay cả cha của hắn ta là Thẩm Ngạo, đều cảm thán sự mạnh mẽ của Thẩm Thiên, Thẩm Thiên cũng là người mà hắn ta kính nể nhất.

Dưới sự ảnh hưởng như vậy, Thẩm Hữu Thiên rất tò mò về người chú mà mình chưa gặp bao giờ này.

Tới tận khi hắn ta gia nhập Thần Tiêu thánh địa, hắn ta mới phát hiện Thẩm Thiên còn mạnh hơn quá nhiều so với truyền thuyết.

Thần Tiêu thánh địa có thể phát triển như bây giờ, hoàn toàn dựa vào Thẩm Thiên, là hắn dẫn dắt Thánh địa đi tới đỉnh cao.

Thẩm Thiên đã được đệ tử của Thần Tiêu ca tụng là thần linh, đi sâu vào lòng người.

Cho nên, Thẩm Hữu Thiên lập chí muốn đi theo Thẩm Thiên, đi theo con đường vô địch của hắn vào trăm năm trước.

Đương nhiên, Thẩm Hữu Thiên cũng làm được điều này.

Mặc dù Thẩm Hữu Thiên vẫn không thể khủng bố như Thẩm Thiên năm đó, thế nhưng vẫn dùng tư thế vô địch tung hoành cùng thế hệ, cũng trở thành Thánh tử Thần Tiêu.

Hiện tại thần tượng lại xuất hiện trước mắt, Thẩm Hữu Thiên làm sao có thể không kích động chứ?

Thẩm Thiên cười gật đầu, mặc dù thằng nhóc này hơi tinh ngịch, thế nhưng cũng có thể làm được tới mức không kiêu ngạo không tự ti, tư thế hiên ngang, vẫn làm cho người ta yêu thích.

"Hữu Thiên, lần đầu gặp mặt, ta tặng cho con lễ gặp mặt."

Thẩm Thiên vung tay lên, ngay lập tức có hai chí bảo hiện lên.

Hào quang lượn lờ, chói lọi chói mắt, bùng nổ ra thánh uy mãnh liệt, khí tức mênh mông.

Sau đó, hai Thánh khí có thần quang lượn lờ hiện lên trước mặt Thẩm Hữu Thiên.

Một vật trong đó chính là Long Uyên Thánh giáp, đây chính là Thánh khí phòng ngự mà khi trước Thánh chủ Thần Tiêu tặng cho hắn.

Hiện tại lại đưa tặng cho Thẩm Hữu Thiên, Thánh tử thế hệ này của Thần Tiêu, cũng có thể nói là danh chính ngôn thuận.

Mà vật thứ hai chính là Tử Thanh song kiếm.

Thứ này cũng là một Thánh khí có uy lực cực mạnh, chính là bội kiếm hết lòng chăm sóc của một vị Kiếm Thánh tuyệt thế nào đó tại chiến trường thượng cổ vào khoảng mười ngàn năm trước.

Mặc dù Thẩm Hữu Thiên đã gia nhập Thần Tiêu thánh địa, thế nhưng cũng có tu hành kiếm pháp với Thẩm Ngạo.

Từ trong cơ thể hắn ta phát ra kiếm khí sáng chói cũng có thể nhìn ra, tu vi kiếm đạo của thằng nhóc này cũng không kém.

Bởi vậy, Thẩm Thiên mới lựa chọn tặng Tử Thanh song kiếm cho nó.

Tử Thanh song kiếm và Long Uyên Thánh giáp là một công một phòng, tất cả đều là Thánh khí.

Phối hợp sử dụng, hiệu quả cực tốt!

Theo thực lực tăng cao, Thánh khí đối với Thẩm Thiên mà nói cũng không có tác dụng gì lớn.

Thẩm Hữu Thiên chính là Thánh tử Thần Tiêu, phải phối hợp cả trang bị tốt mới hợp lý, như vậy mới phù hợp với thân phận của nó.

Dù sao cũng là cháu ruột của mình, vẫn phải để tâm chăm sóc chút.

...



Chương 966: Thần Tiêu thánh chủ, đổ vỏ! (3)

"Cám ơn thúc!"

Thẩm Hữu Thiên cực kỳ vui sướng, vội vàng hành lễ nói.

Trong lòng của hắn ta rất kích động.

Thứ này chính là Thánh khí! Còn là bảo vật thành danh của Thập Tam thúc nữa chứ!

Loại chí bảo cấp bậc này, ngay cả phụ tôn đều không có nữa!

Không hổ là Thập Tam thúc, tính tình cực kỳ hào phóng.

Hì hì, bản Thánh tử thật sự quá hạnh phúc!

...

Thẩm Thiên nghiêm túc nói: "Hữu Thiên, con đã là Thánh tử của Thần Tiêu, vậy sẽ phải gánh vác trách nhiệm của thân phận này, phụ trách bảo vệ tốt Thần Tiêu thánh địa!"

Thần Tiêu thánh tử cũng không chỉ là danh hiệu, mà còn là một loại trách nhiệm.

Thẩm Hữu Thiên gật đầu, kiên định nói: "Hữu Thiên hiểu, con sẽ thề sống chết bảo vệ Thần Tiêu thánh địa!"

Thẩm Thiên hơi gật đầu, trên mặt nở một nụ cười.

Giống như hắn thấy được cái bóng của mình những năm đó trên người Thẩm Hữu Thiên vậy.

...

Mà đúng lúc này, lại có chín bóng người bay tới.

Bọn họ đều là thiên tài thế hệ trẻ, độ tuổi cũng tầm đôi mươi, khí tức đều cực kỳ hùng mạnh.

Trên người những đệ tử này đều mặc bộ quần áo đệ tử chân truyền của Thần Tiêu thánh địa, chính là Cửu Tử còn lại trong Thần Tiêu Thập Tử.

Khi bọn họ nhìn thấy Thẩm Thiên thì vội vàng quỳ một chân trên mặt đất, kính cẩn nói: "Tham kiến Thánh Chủ!"

Thẩm Thiên cứng người lại, không rõ ràng tại sao.

Cái gì mà Thánh chủ Thần Tiêu? Chẳng lẽ sư phụ tới?

Thẩm Thiên đảo mắt một vòng, cũng không thấy bóng người của Trương Long Uyên đâu.

Trương Vân Đình cười giải thích: "Vào tám mươi năm trước, phụ tôn đã từng tuyên bố một tin tức."

"Ngày mà sư đệ trở về, chính là ngày Thần Tiêu có Thánh Chủ mới!"

Thẩm Thiên nghe vậy thì dở khóc dở cười.

Thực sự là không cho người ta có cơ hội từ chối mà!

Thẩm Thiên cũng không định từ chối.

Hắn chính là Thánh tử đời trước của Thần Tiêu, vẫn có tình cảm với Thánh địa, cũng có lòng cảm mến rất lớn với Thánh địa.

Với lại điều này là điều mà mọi người nhất trí yêu cầu, hắn cũng không tiện từ chối.

Trở thành Thánh Chủ Thần Tiêu cũng không có điểm nào xấu, ngược lại còn có được rất nhiều chỗ tốt.

Dù sao Thánh Chủ chính là đại diện cho danh dự của Thần Tiêu thánh địa, phần lớn tài nguyên của Thánh địa đều có thể cung cấp cho hắn tu luyện, tăng thực lực lên.

Cả hai giống như một thể, họa phúc cùng hưởng.

Nghĩ tới đây, khóe miệng Thẩm Thiên nhếch lên: "Chư vị mời đứng dậy!"

Hắn vung tay lên, một luồng lực lượng mềm mại đỡ Thần Tiêu Cửu Tử dậy.

Sau đó Thẩm Thiên lại lôi ra chín Thánh khí, phân ra cho Thần Tiêu Cửu Tử, nói: "Bản tọa cũng đưa cho các ngươi lễ gặp mặt."

"Hi vọng các ngươi có thể dốc lòng tu hành, cố gắng cống hiến cho Thánh địa!"

Những người này đều là đệ tử của Thần Tiêu, thiên phú cũng thuộc hàng ngũ cao cấp nhất.

Đối với bọn họ, Thẩm Thiên đương nhiên sẽ không keo kiệt.

Quan trọng là Thánh khí ở bên trong bảo tàng của hắn nhiều tới mức dùng sọt để tính, số lượng quá nhiều mà lại không có tác dụng gì lớn.

Coi như lấy một lúc chín Thánh khí trong một lần, Thẩm Thiên cũng không đau lòng.

Vừa lúc lấy chúng ra tăng thực lực cho đệ tử Thần Tiêu, cũng coi như tận dụng mọi thứ đi.

Thần Tiêu Cửu Tử nhận lấy Thánh khí, trên mặt xuất hiện vẻ kích động, nói: "Vâng, cám ơn Thánh Chủ!"

Mặc dù đối với Thẩm Thiên mà nói, Thánh khí không tính là gì, thế nhưng đối với những thiên tài này mà nói, Thánh khí chính là bảo vật vô thượng!

Dù sao, có rất ít Thánh địa sẽ tặng Thánh khí cho đệ tử trẻ tuổi.

Chủ yếu là Thánh khí quá quý giá, coi như là Thánh địa cũng không dễ dàng mang ra mà tặng người.

Hơn nữa với thực lực của đệ tử trẻ tuổi, còn không thể phát huy toàn bộ uy lực của Thánh khí ra ngoài.

Chỉ là Thẩm Thiên có quá nhiều Thánh khí, cho nên không để ý tới những thứ này.

Mặc dù nói bọn họ không thể phát huy toàn bộ uy lực của Thánh khí, thế nhưng ít nhất thứ này cũng là một loại thủ đoạn bảo vệ tính mạng.

Đây đều là đám trẻ nhà mình, đương nhiên phải chăm sóc tốt rồi.

Mặc dù Thẩm Thiên không quan tâm, thế nhưng không đại biểu người khác cũng không quan tâm.

Sau khi Thần Tiêu Cửu Tử đạt được Thánh khí, mỗi người đều rất kích động.

Sự tôn sùng của bọn họ đối với Thẩm Thiên lập tức giống như nước sông cuồn cuộn, liên miên bất tuyệt!

...

Khi thấy cảnh tượng này, đám thiên tài đều cảm thấy rất rung động.

Hai mắt bọn họ tỏa sáng, hâm mộ tới đỏ cả mắt!

Có Thánh chủ của Thánh địa nào lại hào phóng tới mức này không?

Gặp mặt lần đầu, đưa tặng Thánh khí?

Nếu chỉ đưa một hay hai Thánh khí còn không nói, đây lại đưa một lúc mười mấy Thánh khí?

Thánh chủ Thần Tiêu thế hệ này, quá hào phóng.

Có được Thánh chủ như này, đệ tử của Thần Tiêu cũng quá hạnh phúc đi!

...

Đúng lúc này, có một bóng người bay nhanh tới.

Trong chớp mắt, cuồng phóng ập tới, khí thế ầm ầm đập tới, giống như cơn sóng khổng lồ đổ ập xuống.

Thiên tài bình thường khi cảm nhận được luồng khí tức này thì đều sắc mặt trắng bệch, cơ thể run rẩy như nhũn ra, suýt nữa thì ngã liệt trên mặt đất.

Ngay cả những thiên tài đỉnh cao như Thẩm Hữu Thiên cũng trở nên nghiêm túc, như gặp đại địch.

Người này, tuyệt đối là một kẻ khủng bố không thể coi thường!

Thần quang thu lại, hiển lộ ra bên trong là một thiếu nữ tuổi trẻ với phong thái động lòng người.

Nàng mặc một bộ váy dài trắng, nét đẹp hoàn mỹ tới tuyệt đỉnh, giống như tiên nữ trên chín tầng trời, không ai có thể chạm vậy.

Ánh mắt của nàng sáng chói giống như biển sao, làn da mịn màng sáng long lanh như mỡ đông.

Điều thần kỳ nhất chính là đỉnh đầu của thiếu nữ này có một đôi sừng rồng, ẩn chứa thần quang vô tận.



Chương 967: Thần Tiêu thánh chủ, đổ vỏ! (4)

Sau lưng lại có một đôi cánh phượng sáng ngời, đập giữa không trung làm cho vô số cuồng phong xuất hiện.

Nàng đứng giữa hư không, như một vô thượng thần nữ siêu phàm thoát tục, khí chất lạnh lùng cao ngạo, người sống chớ lại gần.

Khi thấy cảnh tượng này, ánh mắt của mọi người đều ngưng lại: "Là Long Hoàng Nữ sao?"

"Nàng chính là Long Hoàng Nữ thần bí nhất biển Bắc sao?"

"Truyền thuyết có nói thực lực của Long Hoàng Nữ mạnh mẽ vô song, hôm nay gặp mặt thực sự là siêu phàm thoát tục!"

"Luồng khí tức này, có lẽ đã độ kiếp thành Thánh rồi!"

Trong ánh mắt mọi người hiện lên vẻ rung động.

Uy danh của Long Hoàng Nữ rất vang dội, chấn động năm vực bát hoang.

Trăm năm trước nàng đã xuất hiện, lợi dụng uy thế vô địch xưng hùng biển Bắc, đánh khắp thiên hạ không địch thủ, làm cho người khác không thể với tới.

Ngay lúc đó, nàng mới chỉ hai mươi mốt tuổi, cũng đã tăng lên tới Thiên Tôn rồi.

Hiện tại đã qua trăm năm, chiến lực của Long Hoàng Nữ mạnh mẽ cỡ nào, không ai có thể biết.

Thế nhưng chỉ cần dựa vào luồng khí tức này, ít nhất đã không kém thiên tài thế hệ trước.

Mà điều này, cũng không phải quan trọng nhất.

Truyền thuyết nói thân phận của Long Hoàng Nữ rất thần bí, không ai biết lai lịch chân chính của nàng là gì.

Thế nhưng có người từng nghe nói, địa vị của Long Hoàng Nữ tại biển Bắc là cực cao.

Hắc Long Vương đời này là Ngao Ô, khi gặp nàng đều phải thể hiện thái độ khiêm nhường kính cẩn.

Đúng vậy!

Hắc Long Vương gặp phải cô nàng này, đều phải cẩn thận từng li từng tí, sợ làm nàng giận dữ!

Cho nên tất cả mọi người đều đang đoán, không biết Ngao Tuyết có phải là đời sau của một lão quái vật nào đó của đảo Hắc Long hay không, như vậy thì địa vị mới có thể cao tới như vậy.

...

Lúc này, Long Hoàng Nữ vừa xuất hiện, đã đi thẳng tới trước mặt Thẩm Thiên.

Giọng nói của nàng lạnh như băng, vẻ mặt như muốn gây sự vậy: "Bọn họ đều có lễ gặp mặt, vậy lễ gặp mặt của ta đâu!"

Mọi người: "???"

Mọi người đều ngẩn người ra, sắc mặt hơi nghi ngờ.

Thẩm Thiên chính là Thánh chủ Thần Tiêu, hắn đưa lễ gặp mặt cho đệ tử Thần Tiêu là chuyện đương nhiên.

Liên quan gì tới Long Hoàng Nữ chứ?

Quan trọng là Long Hoàng Nữ còn tìm Thẩm Thiên đòi lễ gặp mặt?

Bọn họ chưa từng nghe nói Long Hoàng Nữ thế hệ này có quan hệ gì với Thần Tiêu thánh địa cả.

Chẳng lẽ, Long Hoàng Nữ muốn tới bắt chẹt?

Hít...

Lá gan của cô nàng này cũng quá lớn đi!

Ngươi bắt chẹt ai không được, lại định bắt chẹt Thánh chủ Thần Tiêu thế hệ này?

Vị này vào trăm năm trước đã có thể treo Thánh Quân lên đánh, chiến lực vô song.

Mặc dù hắn đã biến mất hơn một trăm năm, thế nhưng thực lực cũng chỉ tăng chứ không giảm.

Coi như thân phận của Long Hoàng Nữ cao hơn nữa, cũng không thể xúc phạm Thánh chủ Thần Tiêu thế hệ này như vậy chứ!

Chẳng lẽ thật sự không sợ bị đánh mông?

...

Thế nhưng Thẩm Thiên cũng không để ý tới sự vô lễ của Long Hoàng Nữ.

Thân thể hắn run lên, vẻ mặt hơi thay đổi.

Bởi vì hắn phát hiện, trên người Long Hoàng Nữ truyền tới cảm giác liên kết huyết mạch, còn mãnh liệt hơn cả Thẩm Hữu Thiên nữa.

Loại khí tức huyết mạch này chính là một mạch truyền lại, cha truyền con nối, cực kỳ thân thiết.

Trong khoảnh khắc đó, Thẩm Thiên cũng không hiểu tại sao, sững sờ tại chỗ!

Hình như phát hiện Thẩm Thiên khác thường, giọng nói lạnh lùng của Ngao Tuyết theo truyền âm truyền tới: "Mẹ của ta tên là Ngao Băng, tên thật của ta là Thẩm Ngạo Tuyết!"

Sau khi nghe những lời nói của Ngao Tuyết, đầu óc Thẩm Thiên bỗng trở nên ù ù.

...

Chuyện gì vậy?

Mẹ nó...

Không phải Thẩm mỗ chỉ mới một lần với Ngao Băng thôi sao?

Một phát xuyên tâm?

Thẩm Thiên vò đầu, không nghĩ tới chỉ bế quan một trăm tám mươi năm mà thôi.

Không chỉ có thêm một đứa cháu, còn có thêm cả một đứa con gái ruột khoảng trăm tuổi?

Thói đời này, biến hóa cũng quá nhanh đi!

Thẩm mỗ vẫn còn nhỏ mà!

Chuyện như vậy xảy ra, có thể nói làm cho Thẩm Thiên trở tay không kịp.

Hắn không thể tưởng tượng nổi, mình lại đột ngột có thêm một đứa con gái.

Thế nhưng cảm giác huyết mạch liên kết vẫn luôn nhắc nhở hắn.

Cô nàng Thẩm Ngao Tuyết này, chính là con gái ruột của hắn!

Còn không chỉ như vậy.

Thẩm Ngạo Tuyết không chỉ kế thừa lực lượng huyết mạch của hắn, còn kế thừa cả lực lượng Long Hoàng trong cơ thể hắn nữa.

Lúc đầu khi song tu với Ngao Băng, lực lượng Phượng thần và lực lượng Long thần trong cơ thể Thẩm Thiên dung hợp với nhau, sinh ra thể chất Long Hoàng Bất Diệt mà hàng vạn năm ít có.

Trong đó, có một bộ phận lực lượng Long Hoàng hội tụ vào trong cơ thể Ngao Băng.

Thẩm Ngạo Tuyết được Ngao Băng sinh ra, kế thừa một bộ phận lực lượng của mẹ và một bộ phận lực lượng Long Hoàng.

Cho nên, thể chất của nàng cũng là Long Hoàng Bất Diệt.

Mặc dù thể chất của Thẩm Ngạo Tuyết không mạnh mẽ bằng Thẩm Thiên, thế nhưng cũng là một loại thần thể vô thượng, có một không hai.

Cảm nhận được khí tức huyết mạch liên kết từ trong cơ thể của Thẩm Ngạo Tuyết, Thẩm Thiên mỉm cười.

Nói như vậy, Thẩm mỗ cũng có con gái rượu rồi!

...

Khi thấy Thẩm Thiên phản ứng lại, Thẩm Ngạo Tuyết hừ lạnh, thái độ hơi xa cách.

Bởi vì khi nàng vừa ra đời, người cha vô trách nhiệm này lại không ở cạnh bảo vệ mẹ của nàng.

Chỉ vậy cũng liền thôi, thế mà trong suốt một trăm tám mươi năm người này lại chưa từng xuất hiện.

Thẩm Ngạo Tuyết cảm thấy mình như một đứa mồ côi cha vậy, chưa từng cảm nhận được tình thương của cha.

Nếu không phải Ngao Băng luôn nói với nàng rằng: Bởi vì Thẩm Thiên gặp phải chuyện ngoài ý muốn mới không thể xuất hiện, sẽ có ngày hắn sẽ trở về.

Có khi Thẩm Ngạo Tuyết còn cho rằng người cha của mình đã chết rồi chứ.

Tuy rằng hiện tại Thẩm Ngạo Tuyết thấy được Thẩm Thiên, xác định được cha của mình vẫn chưa chết, âm thầm thở phào một hơi.

Thế nhưng Thẩm Ngạo Tuyết cũng không có nhiều tình cảm đối với người cha vô trách nhiệm này.

Dù sao bọn họ chưa từng gặp nhau, không quen cũng bình thường.

Quan trọng nhất là Thẩm Ngạo Tuyết thấy Thẩm Thiên xuất hiện tại thành Thiên Thánh, vậy mà không có tới thăm hỏi Ngao Băng đầu tiên.

Điều này càng làm cho Thẩm Ngạo Tuyết khó chịu!

Cho nên thái độ của nàng mới có thể xa cách như vậy, không định dễ dàng tha thứ cho Thẩm Thiên.