Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 324



Đương nhiên Thẩm Thiên có thể cảm nhận được sự oán hận của Thẩm Ngạo Tuyết nên hắn hơi xấu hổ.

Cơ bản là hắn không biết chuyện này, nếu không hắn sẽ chạy tới ngay lập tức.

Dù sao cô gái trước mắt chính là con gái ruột của hắn, làm sao có thể không để ý chứ.

Dù cho Thẩm Thiên đã trải qua rất nhiều trường hợp khó khăn, thế nhưng khi gặp được chuyện này, vẫn cảm thấy không biết nên làm cái gì.

Thẩm Thiên hít một hơi thật sâu, cười ấm áp nói: "Lần đầu tiên gặp mặt, cha... đương nhiên bản tọa nên tặng lễ gặp mặt cho ngươi rồi."

Thẩm Thiên biết Thẩm Ngạo Tuyết không muốn để lộ quan hệ giữa hai người ra, nếu không thì đã không truyền âm cho hắn, mà là nói thẳng ra ngoài.

Con gái không nói ra, chắc hẳn là đang khó chịu với người làm cha này.

Điểm này Thẩm Thiên hiểu được, nhưng cũng không thèm để ý.

Dù sao đây là lần đầu tiên hắn làm cha, thực sự không biết nên xử lý quan hệ giữa hai người như thế nào.

Nhất là hiện tại tai nạn sắp xuất hiện, với danh tiếng của hắn, chắc chắn sẽ bị rất nhiều cường giả của tộc Tà Linh để ý.

Mặc dù Thẩm Thiên không sợ, thế nhưng hắn lại lo lắng cường giả tộc Tà Linh nghĩ mọi cách ra tay với người thân của hắn, dùng người nhà để uy hiếp hắn.

Dù sao, Thẩm Thiên không thể bảo vệ người thân của mình trong mọi lúc mọi nơi được.

Tạm thời không công khai quan hệ này, cũng coi như một loại bảo vệ đối với Thẩm Ngạo Tuyết.

Mặc dù thiên phú của Thẩm Ngạo Tuyết rất cao, chiến lực có thể so với thiên tài thế hệ trước.

Thế nhưng chênh lệch khoảng cách giữa nàng và cường giả đỉnh cao vẫn là quá xa.

Trận kiếp nạn lớn này, không phải là nơi thiên tài trẻ tuổi có thể quyết định thắng lợi.

Cuối cùng, vẫn phải dựa vào cường giả đỉnh cao của hai bên!

Hiện tại Tiên giới đã không sai phái cường giả tới tiếp viện nữa, năm vực có thể nói là thế đơn lực bạc.

Cho nên nói, mọi thứ vẫn phải dựa vào chính bản thân mình.

Chỉ khi tăng thực lực lên cao, tăng cường năng lực của tu sĩ năm vực, mới có thể chống lại trận kiếp nạn này.

...

Về phần sự khó chịu của con gái mình, vậy thì nghĩ cách lấy lòng thôi!

Ai bảo nàng là con gái ruột của mình cơ chứ, đương nhiên phải cố gắng dỗ dành rồi!

Nghĩ tới đây, Thẩm Thiên vung tay lên, ngay lập tức có thần quang tỏa sáng sáng chói, chiếu rọi vùng trời.

Gợn sóng kinh khủng tản ra, làm cho cả trời cao đều chấn động.

Ngay cả hư không cũng không thể chịu đựng nổi luồng áp lực này, bị ép tới vỡ nát.

Trước người Thẩm Thiên có một thanh trường kiếm màu đỏ ngòm, trên thân kiếm có pháp tắc vô tận lượn lờ, khí thế cực kỳ sắc bén, lực tấn công vô thượng.

Kiếm khí xung quanh dập dờn không dứt, lạnh lẽo vô song, chỉ là ánh kiếm tràn ra cũng đã đủ đánh nát hư không.

Kiếm này vừa xuất, vạn kiếm cùng vang.

Trong khoảnh khắc đó, vô số bội kiếm trong tay các thiên tài đều kêu vang, giống như gặp phải vua của các thanh kiếm, cúi đầu xưng thần.

Mọi người đều kinh ngạc, trong lòng dâng lên sự kính nể lẫn sợ hãi.

Thanh thần binh này mà kích thích ra thần năng vô tận, có thể hủy thiên diệt địa, làm cho bầu trời đều phải đứt gãy.

...

Thanh kiếm này, chính là Thiên Tru kiếm.

Thanh kiếm này đã ẩn thân trong lá phổi của hắn hơn trăm năm, được gột rửa bởi lực lượng hỗn độn.

Phẩm cấp khi trước là Chuẩn Tiên khí, hiện tại đã thăng hoa làm Tiên khí cực phẩm.

Đối với Thẩm Thiên mà nói, Thiên Tru kiếm có thể tăng cường lực chiến đấu rất lớn, nếu dùng nó để sử dụng Phi Tiên kiếm khí, thậm chí có thể giết chết Chuẩn Tiên.

Thế nhưng hắn vẫn lấy nó ra tặng cho Thẩm Ngạo Tuyết.

Bởi vì Thẩm Thiên đã sử dụng Hỗn Độn Tân Hỏa Luyện Khí quyết, luyện chế đạo khí bản mệnh - Hỗn Độn Tinh Thần kiếm.

Mặc dù Thiên Tru kiếm rất mạnh, thế nhưng nếu so với Hỗn Độn Tinh Thần kiếm mà nói, còn kém không ít.

Quan trọng nhất là Hỗn Độn Tinh Thần kiếm được Thẩm Thiên tự tay chế tạo, khi sử dụng càng thêm thuận lợi.

Cho nên, coi như hắn tặng Thiên Tru kiếm cho Thẩm Ngạo Tuyết, chiến lực của hắn cũng không bị ảnh hưởng chút nào cả.

...

Với lại, thanh Thiên Tru kiếm này cũng ẩn chứa một đoạn tình cảm.

Khi trước Thẩm Thiên gặp được Ngao Băng, ký kết khế ước Long Thần cũng bởi vì Thiên Tru kiếm.

Có thể nói Thiên Tru kiếm chính là tín vật đính ước, kết nối hắn và Ngao Băng lại với nhau.

Hiện tại, hắn đưa Thiên Tru kiếm cho Thẩm Ngạo Tuyết, không chỉ tăng lên thực lực của nàng, còn tăng lên cả năng lực bảo vệ tính mạng nữa.

Cũng coi như là một phần đền bù cho Thẩm Ngạo Tuyết bởi Thẩm Thiên đã không xuất hiện trong những năm qua!

Thế nhưng như vậy vẫn còn chưa kết thúc.

Thẩm Thiên lại phất tay lần nữa, tiếp tục lấy ra một chí bảo vô thượng.

Trong chớp mắt, ánh sáng vàng kim bùng nổ ra, thần quang chiếu khắp thiên địa, giống như một vòng mặt trời chói mắt, che phủ bầu trời.

Một vầng trăng tròn màu vàng kim sáng chói dâng lên, khí tức mênh mông khó lường.

Thứ này, chính là Nhật Kim Luân, một Tiên khí cực phẩm.

Thứ này chính là Tiên khí phòng ngự vô thượng, khi kích hoạt tới mức tận cùng, thậm chí có thể ngăn cản một đòn toàn lực của Chân Tiên.

Loại Tiên khí vô thượng như này, đủ để cường giả cấp bậc Chân Tiên cũng phải thèm muốn.

Thế nhưng Thẩm Thiên vẫn không chút do dự tặng nó cho Thẩm Ngạo Tuyết.

Dù sao đây cũng chính là con gái ruột của hắn, đương nhiên phải tận tâm cưng chiều bảo vệ, không thể để con bé có chút ngoài ý muốn nào.

...



Chương 969: Tiên tử trên toàn thế giới, đều đang chờ ngươi? (2)

Khi thấy Thẩm Thiên lại có thể tặng Thiên Tru kiếm và Nhật Nguyệt Luân cho mình, thân thể Thẩm Ngạo Tuyết đều run lên.

Khuôn mặt lạnh lùng như tuyết của nàng xuất hiện một sự do dự, giống như không biết nên xử lý như thế nào.

Thế nhưng ngay sau đó, Thẩm Ngạo Tuyết nở nụ cười, giống như hoa quỳnh nở rộ, tuyệt đẹp mà xuất trần.

Nàng truyền âm nói: "Cám ơn cha!"

Thẩm Ngạo Tuyết nhận lấy hai Tiên khí, thái độ đối với Thẩm Thiên cũng dần dần thay đổi.

Người cha vô trách nhiệm này, vẫn rất quan tâm tới ta.

Ngay cả Tiên khí cực phẩm quý báu như vậy đều có thể tặng cho ta, là ta trách lầm người này!

...

Khi thấy cảnh tượng này, mọi người đều ngẩn ra, kinh ngạc tới mức da đầu run lên.

Long Hoàng Nữ, lại có thể bắt chẹt bảo vật từ tay Thần Tiêu thánh chủ?

Còn là hai Tiên khí cực phẩm nữa?

Không thể nào! Không thể nào! Không thể nào!

Chẳng lẽ thật sự lại dễ dàng như vậy!

Làm cho người ta đều thèm muốn!

Trong thời gian ngắn, rất nhiều người suy nghĩ linh tinh, muốn đi lên thử một chút.

Thế nhưng bọn họ chỉ dám nghĩ mà thôi, cũng không thật sự dám đi lên.

Bọn họ không biết quan hệ chân chính giữa Long Hoàng Nữ và Thẩm Thiên, chỉ cho rằng bởi vì đảo Hắc Long.

Ngao Tuyết chính là thiên tài tuyệt thế của đảo Hắc Long, mà Thẩm Thiên lại là đại biểu đảo Hắc Long ở bên ngoài.

Quan hệ giữa cả hai rất gần gũi, đưa một vài bảo vật cho thế hệ trẻ cũng rất bình thường.

Bọn họ lại không có chút quan hệ nào với Thẩm Thiên, nếu như dám tới bắt chẹt, có thể sẽ bị đập chết.

Chẳng lẽ thật sự coi rằng Thần Tiêu thánh chủ thế hệ này dễ bắt nạt hay sao?

...

Thế nhưng, vẫn còn có người không kìm được mà đi ra.

Người này chính là Côn Bằng Tử của tộc Hư Côn tại biển Bắc.

Hắn ta đi về phía trước, bình tĩnh mà nhìn Thẩm Thiên, nói: "Dượng, người cũng không thể nhất bên trọng, nhất bên khinh chứ, ta cũng muốn lễ vật!"

Lần này, Thẩm Thiên lại ngẩn người!

Từ lúc nào mà ta trở thành dượng của thằng nhãi này rồi?

Tại sao lại xuất hiện bấu víu quan hệ, muốn bảo vật hay sao?

Chẳng lẽ thật sự cho rằng tính tình của bản thánh tử rất tốt?

Hình như Côn Bằng Tử thấy được Thẩm Thiên sắp bùng nổ, hắn ta vội vàng nói: "Dượng, cô của ta chính là công chúa Côn Ngọc, con gái của tộc trưởng Thái Hư Côn tộc!"

"Hơn một trăm năm tới nay, cô của ta vẫn luôn nhận định không phải là dượng thì không gả, ngay cả ông nội ta cũng không còn cách nào."

"Dượng, hay là người cứ cưới cô của ta đi!"

Côn Bằng Tử cười đùa nói, khi thấy Thẩm Thiên trở về, cũng coi như giải quyết mối bận tâm của bọn họ.

Nếu không Côn Ngọc cứ tiếp tục như vậy, thật sự sẽ biến thành bà già không ai muốn!

Thẩm Thiên nghe vậy thì lại xấu hổ.

Mẹ nó, điều này cũng có thể bấu víu quan hệ sao?

...

Sau khi Côn Bằng Tử đi ra, cũng dẫn theo rất nhiều thiên tài cùng đi ra.

Một nam thanh niên đi tới, áo trắng như tuyết, sau lưng còn có một thanh kiếm màu xanh.

Ánh mắt của hắn ta rất sắc bén, kiếm ý ngút trời, chính là một kiếm tu.

Thế nhưng khí tức trên người kẻ nào lại có vẻ tiêu dao thoải mái, trên tay hắn ta còn có một hồ lô rượu.

Khi thấy cảnh tượng này, Thẩm Thiên đại khái cũng đoán được thân phận của người này, chắc hẳn chính là đệ tử của Thái Bạch động thiên.

Bởi vì khí tức của người này rất tương tự với Thanh Liên Kiếm Tôn Lý Trường Hà.

Đúng vậy, thằng nhãi này chính là con trai của Lý Trường Ca, Lý Vọng Nguyệt.

Vẻ mặt Lý Vọng Nguyệt rất tôn kính, nói: "Dượng, Liên Nhi cô cô của ta cũng đang chờ dượng."

Thẩm Thiên: "..."

Rồi, lại thêm một người!

Thế nhưng như vậy vẫn chưa kết thúc, lại có một thiên tài đi ra, khí tức người này dịu dàng, giống như một cây sen tinh khiết vậy.

Trên người nàng tản ra ánh sáng mông lung, mờ mịt, khí chất siêu phàm, phong thái động lòng người.

Nàng ta chính là Thánh nữ Dao Trì thế hệ này, Diêu Hi.

Diêu Hi cũng nói: "Anou... sư phụ ta là Thanh Nguyệt Thánh chủ và sư thúc Tiêu Linh Thiên Tôn, vẫn đang chờ ngài đó!"

Thẩm Thiên: "..."

Khá lắm, lần này lại tới một đôi!

...

Sau lưng Thẩm Thiên, thân thể Thanh Nguyệt tiên tử hơi run lên, gương mặt ửng đỏ như ráng hà.

Thanh Nguyệt tiên tử cũng không nghĩ tới, Diêu Hi cũng nói tới nàng.

Những năm qua, cũng có vô số thiên tài đỉnh cao tới Dao Trì thánh địa để cầu hôn.

Dù sao Thanh Nguyệt tiên tử cũng là nữ thần Tắc Hạ, được vô số người yêu mến và kính trọng.

Có rất nhiều thiên tài tự nhận là tài năng tuyệt đỉnh, muốn có được sự ưu ái của Thanh Nguyệt tiên tử, thế nhưng đều bị từ chối.

Bởi vì, toàn bộ Dao Trì thánh địa đều biết, Thanh Nguyệt tiên tử yêu thích Thẩm Thiên.

Ngay cả Tiêu Linh Nhi cũng không phản đối, bởi theo nàng, Thanh Nguyệt tiên tử rất xứng với Thẩm Thiên.

Nghe được lời của Diêu Hi, Thanh Nguyệt tiên tử cũng không giải thích cái gì, lựa chọn ngầm thừa nhận.

Thậm chí, nàng còn hơi chờ mong, chờ mong cuối cùng Thẩm Thiên sẽ lựa chọn như thế nào.

...

Thế nhưng mà, còn không đợi Thẩm Thiên nói chuyện, lại có thiên tài khác đi ra.

Đó là một người mặc quần áo năm màu, một nữ thiên tài trên người có thần quang năm màu ẩn hiện.

Khí tức của nàng cũng cực kỳ mạnh mẽ, hoàn toàn không kém hơn bất cứ thiên tài đỉnh cao của Thánh địa nào.

Quan trọng nhất, bản thể của nàng là một con khổng tước ngũ sắc (công năm màu).

Cô nàng này, chính là Thần nữ thế hệ này của Thần tộc Khổng Tước, Khổng Huyên Huyên.

Lỗ Huyên Huyên nhìn về phía Thẩm Thiên với vẻ kính nể: "Dượng, cô của ta cũng đang chờ ngườii!"

Cô của nàng, chính là Thần nữ đời trước, Khổng Mộng.

Khi trước, Khổng Mộng đã từng gặp gỡ và cùng rèn luyện trong chiến trường thượng cổ với Thẩm Thiên.

Bởi vậy, Khổng Mộng cũng đã mê đắm Thẩm Thiên, không thể tự kiềm chế.

Tới mức đã qua nhiều năm như vậy, Khổng Mộng chưa từng tìm kiếm đạo lữ mới, vẫn chờ đợi Thẩm Thiên trở về.

Ở cạnh bên, một nam thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, phong thần như ngọc, tản ra khí chất vương giả.

Hắn ta cũng đi ra, nói với giọng bất đắc dĩ: "Dượng, Linh Lung cô cô của ta cũng đang chờ ngươi..."

Người này, chính là thế tử Lang Tà của Đại Hoang tiên triều, cũng là cháu của Linh Lung Đế Cơ.

Khi thấy nhiều người đều đi ra như vậy, Lang Tà thánh tử cũng muốn đi ra tranh thủ giúp cô cô của mình một lần.

...



Chương 970: Tiên tử trên toàn thế giới, đều đang chờ ngươi? (3)

Thẩm Thiên nghe vậy thì tê cả da đầu, rốt cuộc là có bao nhiêu người chứ!

Lúc còn trẻ, bản thánh chủ cũng không làm gì các nàng, cũng chưa từng tán bọn họ mà!

Làm sao lại đột ngột tuôn ra nhiều người như vậy...

Làm sao vậy, muốn ép hôn sao?

Thẩm Thiên cảm giác được từ phía sau có một ánh mắt khó chịu truyền tới, chính là Thẩm Ngạo Tuyết.

Thẩm Ngạo Tuyết cắn môi, cảm thấy rất tức giận.

Người cha vô trách nhiệm này của mình, vậy mà đã làm nhiều chuyện như thế.

Lúc còn trẻ, cái người này đã gây họa cho bao nhiêu cô gái chứ!

Cùng lúc đó, phía sau Trương Vân Đình, cũng có một ánh mắt tủi thân truyền tới.

Chủ nhân của ánh mắt đó, chính là Trương Vân Hi.

Khi nàng thấy không có người nào giúp nàng, thế là trừng mắt nhìn Trương Vân Đình.

Cái tên này, tại sao lại chưa sinh ra một đứa nhỏ nào, để nó nói giúp cô cô nó chứ?

Trương Vân Đình lập tức hiểu ý, vẻ mặt hiện lên ý xấu hổ nói: "Sư đệ! Thực ra Vân Hi cũng đang chờ đệ."

"Hay là sư đệ cũng suy nghĩ chút?"

Thẩm Thiên: "囧!"

...

Thẩm Hữu Thiên lại dùng ánh mắt kính ngưỡng nhìn về phía Thẩm Thiên, trong lòng thì rất cảm khái.

Cha mình nói thật sự là chuẩn, Thập Tam thúc của mình thật sự là phong lưu khắp thiên hạ!

Thử hỏi xem xem, còn có ai có thể đạt được nhiều ngươi ưu ái như vậy chứ?

Còn đều là Thần nữ Thánh nữ của các thế lực lớn nhất thiên hạ nữa?

Thậm chí các nàng còn tình nguyện chờ đợi hơn trăm năm, cũng muốn chờ tới khi Thẩm Thiên trở về.

Thúc à, thật sự không hổ là thần tượng của ta!

...

Thẩm Thiên vội vàng nói lớn, ra hiệu ngưng lại: "Được được!"

"Đã gặp nhau tức là có duyên!"

"Hôm nay, bản thánh chủ truyền cho các ngươi yếu lĩnh của Đế kinh, về phần cảm ngộ được bao nhiêu thì phải xem ngộ tính của các ngươi rồi!"

Nói xong, Thẩm Thiên vung tay lên.

Từ trong cơ thể hắn bắn ra mấy luồng thần quang, tách ra nhập vào trong đầu những thiên tài này.

Những thứ này, đều là những cảm ngộ và lý giải của Thẩm Thiên đối với những Đế kinh "Côn Bằng Pháp", "Tử Thanh Kiếm Quyết", "Thái Đương Đế Kinh", "Ngũ Sắc Thần Quang".

Hắn dùng thần niệm truyền cho rất nhiều thiên tài, coi như đó là lễ gặp mặt.

Cùng với việc chặn miệng của bọn họ lại.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, chưa biết chừng toàn bộ thiên tài tại Đồng Tước đài đều phải chạy ra.

Dù sao người thích hắn quá nhiều, không thể thu toàn bộ chứ!

Làm vậy ai chịu nổi!

Coi như hắn có được thể chất hỗn độn, cũng không thể chịu được!

...

Thẩm Thiên không nhịn được mà thở dài.

Ai nói đẹp trai là tốt chứ?

Aiz!

Cơ thể ai mà chịu nổi chứ!

Tiếp nhận thần niệm truyền thừa của Thẩm Thiên, đông đảo thiên kiêu đều mừng lớn.

Đây là chân giải cảm ngộ thuần túy nhất, mênh mông khó lường, ẩn chứa đạo lý đại đạo, có thể giúp người ta cảm ngộ tiếp nhận cực nhanh.

Mà đây chính là truyền kỳ do Thần Tiêu Thánh Chủ Thẩm Thiên tự mình truyền thụ, chắc chắn có giá trị vô lượng.

Chúng thiên kiêu đều biết Thẩm Thiên thiên tư tuyệt đỉnh, chiến lực vô song.

Khẳng định hắn cảm ngộ Đế kinh đã đạt tới cảnh giới cao thâm mạt trắc.

Chúng thiên kiêu mừng rỡ như điên, vội vàng đa tạ: “Đa tạ cô phụ…”

Bọn họ đều ngồi xếp bằng nhắm mắt đắm chìm bắt đầu cảm ngộ thần niệm truyền thừa.



Thấy đám người cuối cùng đã an tĩnh lại, Thẩm Thiên thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Đám tiểu tử này thực sự là vừa nhây vừa nháo!

Nếu cứ tiếp tục như vậy, bổn Thánh tử sẽ có bao nhiêu loại chất nhi vãn bối đây?

Khụ khụ, nghĩ thôi cũng tê cả da đầu.

Trải qua chuyện này, Thẩm Thiên phát hiện ra một vấn đề.

Bọn tiểu bối này đại đa số đều là hài tử của bọn thiên kiêu đời trước.

Nhưng sao hiện giờ tu sĩ ngũ vực đều thành gia sớm vậy?

Thảm Thiên tò mò hỏi: “Sư huynh, sao nhiều thiên kiêu sinh con vậy?”

Lứa thiên kiêu gì mà Lý Trường Ca, Côn Minh… gì gì đó, tính ra tuổi thật cũng chỉ chừng mấy trăm.

Với tuổi thọ lên tới vạn năm của Thánh giả thì độ tuổi này phải nói là quá trẻ.

Kết quả, bọn họ đều đã sinh con, mà con lại lớn thế, quả thực khiến cho người ta tò mò mà.

Theo như hiểu biết của Thẩm Thiên thì rất ít tu sĩ lựa chọn sinh con khi còn trẻ như thế.

Trước kia, tới khoảng mấy ngàn tuổi tu sĩ mới sinh con cũng là chuyện bình thường.

Mà chuyện tu sĩ hơn một ngàn tuổi chưa có đạo lữ lại càng nhan nhản, đâu đâu cũng có.

Mọi người đều một lòng tu luyện.

Nghĩ hết biện pháp tăng thực lực của mình, có rất ít người để ý tới nhi nữ tình trường, kết hôn sinh con sớm thế.

Trên cơ bản đều chờ tới khi thu được thành tựu nhất định, khi rảnh rỗi mới cân nhắc đến chuyện sinh con chơi.

Vậy mà hiện giờ tu sĩ chừng trăm tuổi đã bắt đầu sinh con rồi, quá kỳ quái đi.

Trương Vân Đình mỉm cười giải thích: “Bởi vì đại kiếp giáng lâm, Đại Hoang Tiên triều bèn đề xướng xu thế đông đảo thiên kiêu tảo hôn sớm sinh con đẻ cái, sinh thêm nhiều con, sẽ tăng thêm nội tình cho tu sĩ ngũ vực!”

“Trên cơ bản là quan niệm này đã được thẩm thấu tới từng nhà, cho nên cứ sau mỗi mấy chục năm lại có một lứa thiên kiêu xuất thế.”

Thẩm Thiên câm nín.

Chẳng lẽ thứ này còn phải dựa vào sinh con mới có thể chống đỡ nổi sao?

Nhưng mà… đúng là khá có lý.

Bởi vì đại tranh chi thế xuất hiện, linh khí dồi dào, pháp tắc gần gũi, thiên kiêu thế hệ này trưởng thành rất nhanh.

Tỷ như mấy thiên kiêu yêu nghiệt thế hệ này ấy, mới chừng hai ba mưới tuổi đã đột phá cảnh giới Thiên Tôn.

Nếu là trước kia, căn bản nghĩ cũng không dám nghĩ.

Không bỏ ra mấy trăm năm hơn ngàn năm, trên cơ bản không thể đạt tới.

Mà cường hóa sinh dục, càng nhiều lứa sau ra đời, cũng càng tăng khả năng xuất hiện thiên kiêu có thiên phú đỉnh tiêm.

Ngàn dặm chọn một, trăm vạn dặm chọn một, muỗn tìm ra mấy vị thiên kiêu đỉnh tiêm cũng không quá khó!

Tuy hiện giờ ngũ vực đang gặp đại kiếp, Tà Linh ngoại vực không ngừng hoành hành.

Nhưng với nội tình của các thế lực lớn thì vẫn còn có thể chèo chống thêm một khoảng thời gian nữa.

Trong thời gian này đủ để khiến rất nhiều đứa trẻ trưởng thành, gia nhập hàng ngũ cường giả, cùng ngăn cản đại kiếp.





Chương 971: Thẩm huynh, đón đòn tấn công toàn lực của ta đi! (1)

Lúc này, chúng thiên kiêu lại càng khắc ghi cảm ngộ Đế kinh chân giải.

Trên trời, quang vũ huy sái như cánh hoa óng ánh nhẹ nhàng bay xuống, khiến cho nơi này nồng đậm khí tức ngộ đạo.

Khí tức của đông đảo thiên kiêu lại càng bành trướng mênh mông, mạnh mẽ phát ra, hưởng thụ quang vũ tẩy lễ, lại càng thêm thần dị.

Trong cơ thể bọn họ tản mát ra sức mạnh huyễn hoặc khó hiểu, toàn thân nở rộ thần quang mờ mịt, không ngừng cảm ngộ thiên địa đại đạo.

Rầm rầm rầm!

Thần năng kinh khủng mênh mông như đại dương không ngừng bành trướng.

Chỉ một lát sau đã có người cảm ngộ thành công, tu vi tịnh tiến.

Một cỗ khí tức đột phá tu vi tản phát ra, quét sạch thiên địa, khiến cho cả Đổng Tước Đài đều được linh khí vô tận bao bọc.

Chẳng mấy chốc đông đảo thiên kiêu đều thu hoạch được lợi ích khổng lồ sau khi cảm ngộ, thậm chí có không ít người đã đột phá được cảnh giới nhỏ.

Bọn họ chậm rãi tỉnh lại, sắc mặt đầy vui mừng, vô cùng phấn chấn.

Mọi người đều kinh hô: “Thần Tiêu Thánh Chủ cảm ngộ Đế kinh cao thâm mạt trắc, vượt xa chúng ta mười con phố.”

“Sau khi cảm ngộ Đế kinh chân giải, ta đã nắm chắc Đế kinh gấp bội.”

“Ta cũng vậy, ta đã tu luyện Thái Dương Đế kinh tới cảnh giới đại thành!”

“Còn cả ta, cả ta nữa!”

“Ta cũng vậy!”

“Đa tạ Thánh Chủ tiền bối!”

“Đa tạ cô phụ!”



Chúng thiên kiêu vạn phần kích động, sau lần cảm ngộ này bọn họ đã thu được lợi ích không nhỏ, ít nhất đã giảm bớt được mấy chục năm khổ tu.

Bởi vậy, chúng thiên kiêu lại càng tràn đầy cảm kích và kính nể Thẩm Thiên.

Nhưng khi bọn họ đang chuẩn bị đứng dậy nói lời tạ ơn thì phát hiện Thẩm Thiên đột nhiên hóa thành một vệt thần quang, bay thẳng lên chín vạn trượng mây.

Thấy cảnh tượng này, tất cả đều ngỡ ngàng ngơ ngác không hiểu gì.

“Thần Tiêu Thánh chủ đi thế nào vậy?”

“Đúng vậy. Ta còn muốn thương lượng với ngài ấy một chút xem có nên thu cô cô ta lại không!”

“Đúng rồi đúng rồi, cô cô ta cũng đã ở nhà chờ ngài ấy nhiều năm vậy rồi mà, đến lúc gả đi rồi!”

“Ta cũng vậy. Ta cũng vậy!”



Trên biển mây, Thẩm Thiên ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Hắn nhẹ nhàng thở ra một hơi, mặt mũi nhăn nhó như nhức trứng lẩm bẩm: “Hô, cũng may bổn Thánh Chủ phản ứng nhanh!”

“Nếu lại bị đám tiểu tử này quấn lấy nữa thì nổ tung đầu mất!”

“Làm trưởng bối cái gì chứ, thực sự quá kinh khủng!”

Thẩm Thiên luôn luôn anh dũng vô địch, nhưng khi gặp chuyện nhi nữ tình trường cũng không thể không lùi bước.

Dù soa tâm tính của hắn cũng dừng lại ở hơn trăm năm trước, gần như không có gì thay đổi.

Đột nhiên xuất hiện nhiều bà mai như vậy, ai mà chịu nổi chứ.

Cho nên, vẫn nên nhanh chóng bỏ chạy, tẩu vi thượng sách!

Thấy cuối cùng đã thoát được đám tiểu tử kia, gánh nặng trong lòng Thẩm Thiên đã được giải khai.



Đúng lúc này, hư không kịch liệt rung động, không gian vặn vẹo, quang mang quanh quẩn, tràn đầy khí tức uy hách.

Hư không bị một sức mạnh vĩ đại vô thượng nào đó cứng rắn đập vỡ, hiện ra một cái động sáng lóa.

Bên trong tỏa hào quang rực rỡ chói mắt, khí tức hoành hành.

Hai mắt Thẩm Thiên ngưng lại, chỉ thấy có hai bóng người bước ra từ trong hư không.

Một người trong số đó mặc váy dài màu tím nho nhã, thân hình to lớn, hai con ngươi như chứa cả thiên địa, vô cùng thâm thúy.

Nhưng khí tức lại vô cùng bình thản, dạo bước như hòa làm một thể cùng thiên địa, hư vô mờ mịt, người khác cảm giác không thể nắm giữ.

Mà bên cạnh là một người mặc áo trắng, giữa hai đầu lông mày hiện ra một tia tang thương, bớt đi một phần kiệt ngạo, nhiều thêm một phần thành thục.

Khí tức của y cường đại vô cùng, mặc dù đã thu vào trong thân nhưng vẫn cảm nhận được trong cơ thể y ẩn chứa sức mạnh vô cùng cuồng bạo.

Hai người này chính là Hoang Thạch Đế Quân và Thạch Thiên Tử.

Thấy hai người này, con ngươi Thẩm Thiên hơi co lại.

Dù hắn đã đạt tới cảnh giới này nhưng vẫn không thể nhìn thấu Hoang Thạch Đế Quân, ngược lại càng cảm thấy ông cao thâm mạt trắc hơn.

Thẩm Thiên thầm thở dài cảm thán, Hoang Thạch Đế Quân không hổ là cường giả mạnh nhất ngũ vực.

Có cường giả cấp bậc này ở đây, cho dù là Tà Linh ngoại vực cũng không thể tùy tiện công hãm ngũ vực!

Sau đó, Thẩm Thiên nhìn sang Thạch Thiên Tử, phát hiện tu vi của tiểu tử này cũng tinh tiến rất khá.

Thời gian một trăm tám mươi năm đủ để tu vi của Thạch Thiên Tử đột phá thành công từ Thiên Tôn trung kỳ lên thành Chân Thánh lục kiếp!

Nhưng với chiến lực của Thạch Thiên Tử, dù có đối mặt với cường giả cấp Đại Thánh cũng có thể chống lại!

Không hổ là thiếu niên chí tôn trước kia, quả nhiên thiên phú rất cường đại.

Nghĩ vậy, Thẩm Thiên cười cười tiến tới nói: “Thạch thúc, Thiên Tử huynh, đã lâu không gặp.”

Hoang Thạch Đế Quân nở nụ cười hòa ái, hỏi: “Về rồi hả?”

Cảm nhận được khí tức của Thẩm Thiên, Hoang Thạch Đế Quân liền đưa Thạch Thiên tử tới.

Thẩm Thiên khẽ gật đầu cảm thán: “Bế quá một cái thôi mà lâu quá, nên mới ra muộn như vậy.”

Hoang Thạch Đế Quân cười gật đầu: “Thiên Nhi, con có thể bế quan trong thế cờ Hồn Thiên lâu như vậy, khẳng định đã có được thu hoạch to lớn.”

Ông hiểu rất rõ Thông Thiên Kiến Mộc Giới, há lại không biết thế cờ HỒn Thiên là thế nào sao?

Đó chính là vùng cơ duyên lớn nhất của Kiến Mộc Giới, có được cơ duyên rất lớn.

Mà khi Thạch Thiên Tử từ đó trở về đã từng thông báo cho Hoang Thạch Đế Quân tình huống cụ thể bên trong thế cờ Hồn Thiên.

Cho nên đương nhiên Hoang Thạch Đế Quân sẽ tự hiểu được Thẩm Thiên đã thu được truyền thừa của Hồn Thiên Tiên Vương.

Thẩm Thiên gật đầu nói: “Quả thực là có thu hoạch, tăng được một phần thực lực.”

Đối mặt với Hoang Thạch Đế Quân, Thẩm Thiên vẫn vô cùng khiêm tốn.

Hoang Thạch Đế Quân cởi mở cười nói: “Tốt, rất tốt!”

“Có con ở đây, hy vọng của ngũ vực lại lớn hơn một chút!”

Hoang Thạch Đế Quân sớm đã coi Thẩm Thiên như hậu bối của mình, nếu không đã không giao Hoang Cổ Đế kinh và Bàn Đào Bất Tử Dược cho hắn.

Thấy THẩm Thiên có thể có được thành tựu như vậy, trong lòng ông tràn ngập vui mừng.