Đúng lúc này, trong Tttd vang lên tiếng cảnh báo.
Tiếng kêu chói tai lượn lờ không dứt, vang vọng khắp cả Tttd, khiến cho tất cả mọi người đều chú ý.
“Chuyện gì xảy ra? Chuyện gì xảy ra vậy?”
“Ngũ Vực Truyện Tấn Lệnh khởi động rồi, chẳng lẽ Tà Linh tộc lại phát động tấn công?”
“Rốt cuộc là thế lực nào bị xâm nhập?”
Tất cả mọi người đều chấn kinh bối rối vô cùng.
Ngũ Vực Truyện Tấn Lệnh chính là do cường giả của Đại Hoang Tiên triều để lại, chuyên môn để cho các thế lực lớn ở ngũ vực liên hệ.
Nếu có thế lực nào bị Tà Linh tộc tấn công sẽ đưa tin thỉnh cầu Tiên Triều trợ giúp.
Đại Hoang Tiên Triều sẽ lập tức an bài xuống, thông báo cho các thế lực gần nhất tới viện thủ.
Một phương gặp nạn, tám phương cùng giúp.
Chính nhờ Ngũ Vực Truyện Tấn Lệnh mới có thể liên kết chặt chẽ các thế lực ở ngũ vực.
Nhưng mấy năm gần đây đã có rất ít thế lực phải dùng đến Ngũ Vực Truyện Tấn Lệnh.
Mặc dù ngoại giới vẫn còn Tà Linh tộc tứ ngược, nhưng rất ít trường hợp dám phát động tấn công ngũ vực với quy mô lớn.
Trong khoảng thời gian này vẫn luôn sóng êm gió lặng.
Khi mọi người đều coi đây là cơ hội để có thể an ổi phát dục, tăng cường nội tình thì Tà Linh tộc lại bắt đầu gây sự.
Hôm nay, Ngũ Vực Truyện Tấn Lệnh đột nhiên vang lên, hiển nhiên có đại sự xảy ra.
Thẩm Thiên và Trương Long Uyên nhìn nhau, lập tức chạy tới.
…
Chẳng mấy chốc hai người bọn họ đã tới chỗ Truyện Tấn Lệnh.
Các trưởng lão khác của Tttd cũng chạy tới.
Sắc mặt ai nấy đều nặng nề, nghiêm túc như đang gặp phải chuyện phiền phức nghiêm trọng.
“Chuyện gì xảy ra vậy?”
Thẩm Thiên và Trương Long Uyên tiến tới hỏi thăm tình hình.
“Xin chào Thánh Chủ, Long Uyên trưởng lão.”
Thấy hai người tới, các trưởng lão xung quanh đều hành lễ.
Bạch Liên Thiên Tôn bước lên trước giải thích: “Thánh Chủ, Long Uyên sư huynh, vừa rồi chúng ta vừa nhận được tin từ Đại Hoang Tiên triều đưa tới.”
“Có rất nhiều địa khu của ngũ vực đều xuất hiện lỗ hổng hư không to lớn, nối liền với ngoại vực.”
“Có vô só Tà Linh ngoại vực xậm nhập vào qua lỗ hổng đó, làm hại thương sinh.”
Bạch Liên Thiên Tôn hít sâu một hơi, sắc mặt khá ngưng trọng.
Chuyện này vô cùng phiền phức.
Lúc trước, ngũ vực phát sinh họa loạn chính là do Tà Linh giáo làm loạn.
Mặc dù sau lưng Tà Linh giáo cũng có cái bóng của Tà Linh ngoại vực, nhưng đám Tà Linh tham chiến cũng không nhiều, cũng không đem lại uy hiếp quá lớn cho ngũ vực, các thế lực lớn vẫn có thể ứng phó.
Nhưng hiện giờ, lỗ sâu hư không xuất hiện, đại quân Tà Linh đang không ngừng tiến vào ngũ vực.
Các thế lực khắp nơi đều lâm vào nguy cơ.
Tiên quang quanh thân Trương Long Uyên hơi dập dờn. Ông nhàn nhạt nói: “Không ai đi chặn lỗ hổng hư không sao?”
Khẳng định là Tà Linh giáo lại huyết tế rất nhiều sinh linh, hiến tế cho Tà Linh ngoại vực để nội ứng ngoại hợp mới có thể xuất hiện nhiều lỗ hổng hư không như vậy.
Nhưng chỉ cần phá hủy được lỗ hổng hư không, Tà Linh ngoại vực sẽ không thể tiến vào ngũ vực.
“Lần này khác với trước kia, Tà Linh ngoại vực đặc biệt hung hăng ngang ngược.””
“Từng có cưởng giả Đại Thánh cảnh xuất thủ muốn phá lỗ hổng hư không.”
“Kết quả, lại bị cường giả Tà Linh tộc âm thầm bí mật xâm nhập dễ dàng loại bỏ!”
“Lần này Tà Linh tộc đưa vô số cường giả vô thượng hàng thế, ngay cả Tà Linh cấp Chuẩn Tiên cũng không ít.”
Giọng nói của Bạch Liên Thiên Tôn vô cùng ngưng trọng. Đây là tin tức Đại Hoang Tiên triều truyền tới, không thể sai lầm.
Tình huống hiện tại trở nên vô cùng nguy hiểm.
Thế lực bình thường không thể đối phó với Tà Linh cấp Chuẩn Tiên.
Trong trận chiến vạn năm trước, nội tình của các Thánh địa lớn đều trọng thương.
Với nội tình hiện tại của các Thánh địa lớn, còn có thể miễn cưỡng kiếm ra một chút cường giả cấp Thánh Quân, Đại Thánh.
Còn từ cấp Chuẩn Tiên trở lên thì cực kỳ thưa thớt, lác đác không có mấy người.
Đại đa số người đạt tới cảnh giới này đều lựa chọn phi thăng Tiên giới, không có nhiều người ở lại ngũ vực.
Huống chi, lần này số lượng Tà Linh tộc cấp Chuẩn Tiên rất nhiều, thực lực cường đại.
Với các thế lực ở ngũ vực thì lần này chính là uy hiếp mang tính hủy diệt.
…
Bạch Liên Thiên Tôn tiếp tục nói: “Tà Linh ngoại vực đã bắt đầu phát động tấn công ngũ vực toàn diện, các nơi đều bị đại quân Tà Linh xâm nhập.”
“Trong đó, nơi nguy hiểm căng thẳng nhất chính là Bắc Hải!”
“Ở gần hải vực Hỗn Độn đã xuất hiện vô số đại quân Tà Linh đang tùy ý giết chóc.”
“Rất nhiều thế lực ở Bắc Hải đã diệt vong, máu tươi nhuộm đỏ một vùng biển mênh mông, thây ngang chất khắp đồng.”
“Nghe nói đã có không dưới năm Tà Linh cấp Chuẩn Tiên xuất hiện ở Bắc Hải, hơn nữa còn tiếp tục gia tăng số lượng.”
“Hiên giờ đảo Hăc Long và Thái Hư Côn tộc đều đang tổ chức lực lượng, triệu tập toàn bộ thế lực phòng ngự ở Bắc Hải, nhưng cũng là giật gấu vá vai, phòng tuyến có thể sụp đổ bất kỳ lúc nào.”
Thẩm Thiên và Trương Long Uyên nghe vậy đều cau mày lại nói: “Viện quân của Đại Hoang Tiên triều chưa xuất động sao?”
Những Tà Linh cấp bậc này xâm nhập, thế lực bình thường không thể ngăn cản được.
Chỉ có viện binh của Đại Hoang Tiên triều xuất động mới có thể hóa giải.
Dù sao, Đại Hoang Tiên triều cũng được công nhận là thế lực mạnh nhất ngũ vực, cường giả vô số, không thiếu tồn tại cấp Chuẩn Tiên.
Ánh mắt Bạch Liên Thiên Tôn tối sầm xuống: “Đại Hoang Tiên triều cũng đang bị Tà Linh tộc tấn công quy mô lớn, có rất nhiều cường giả bị cuốn lấy.”
“Ngay cả Hoang Thạch Đế Quân cũng bị cường giả của Tà Linh ngoại vực quấn lấy, không thể trợ giúp!”
Chương 984: Ngũ vực đại nạn, Bắc Hải nguy cơ! (4)
Hiện giờ ngũ vực tao ngộ nguy cơ, hung hiểm vô cùng.
Tà Linh tộc đã sớm mưu đồ, phái ra một đội đại quân Tà Linh cuốn lấy vô số cường giả Đại Hoang Tiên triều, để cho bọn họ không thể nào giúp Bắc Hải được.
Chỉ cần Tà Linh ngoại vực công hãm được Bắc Hải là có thể dùng nơi này làm căn cứ địa.
Đến lúc đó sẽ liên tục có Tà Linh xuất hiện, dừng chân tại Bắc Hải, rồi chậm rãi từng bước xâm chiếm toàn bộ ngũ vực.
Không bao lâu sao, thế lực Tà Linh tộc sẽ cường đại đến mức không ai địch nổi, đến khi ấy chính là tận thế của ngũ vực!
…
“Cho nên, hiện tại Đại Hoang Tiên triều đã đưa tin tới các thế lực khác ở ngũ vực, nhờ chúng ta cố hết sức trợ giúp Bắc Hải!”
Bạch Liên Thiên Tôn thở dài một hơi. Tình huống hiện tại quả thực quá nguy hiểm với các thế lực các nơi.
Cho dù có một số thế lực tạm thời chưa bị Tà Linh giáo vây công, cũng không dám tùy tiện khởi hành trợ giúp.
Nhỡ may vạn nhất xảy ra tình huống nguy hiểm gì đó, muốn quay về giữ nhà cũng không được nữa.
Nhưng nếu không đi, nguy cơ ở Bắc Hải quá nghiêm trọng.
Với nội tình của đảo Hắc Long và Thái Hư Côn tộc, e là không thể ngăn nổi Tà Linh xâm nhập.
Nghe tới đây, Thẩm Thiên cau mày.
Hắn bước lên một bước, nói: “Nếu vậy, để ta đi một chuyến!”
Thẩm Thiên có rất nhiều bạn tốt ở Bắc Hải, nhất là Ngao Băng và Thẩm Ngao Tuyết đều ở Bắc Hải.
Chỉ riêng điểm này thôi, hắn nhất định phải đi.
Thẩm Thiên không thể giương mắt nhìn hai mẹ con họ rơi vào nguy hiểm mà bỏ mặc không quan tâm.
Bạch Liên Thiên Tôn lên tiếng ngăn cản: “Không được. Chuyến này quá nguy hiểm!”
“Thiên Nhi, con vẫn nên ở lại Tttd đi!”
“Chúng ta sẽ an bài người khác đi Bắc Hải trợ giúp!”
Làn này xuất hiện rất nhiều Tà Linh tộc cấp Chuẩn Tiên, căn bản không hề dễ giải quyết.
Mặc dù Thẩm Thiên thiên tư tuyệt đỉnh, nhưng dù sao hắn cũng mới tu hành được trăm năm, nội tình còn chưa đủ thâm hậu.
Bạch Liên Thiên Tôn không hiểu rõ lắm về chiến lực thực sự của Thẩm Thiên, không muốn để hắn lâm vào nguy cơ.
Thẩm Thiên lắc đầu kiên định nói: “Sư thúc, con nhất định phải đi.”
“Nếu vậy, bổn tọa sẽ đi theo con.”
Trương Long Uyên nhàn nhạt lên tiếng, lôi đình tiên quang quanh thân thể kịch liệt cuồn cuộn.
Ông cũng không lo lắng về an nguy của Thẩm Thiên. VỚi thân phận khí vận chi tử của hắn, làm sao gặp nguy hiểm được?
Huống chi, vừa rồi Trương Long Uyên còn nhìn thấy con át chủ bài của Thẩm Thiên.
Có nhiều quân cờ Hồn Thiên như vậy, đừng nói là Tà Linh Chuẩn tiên, dù là Tà Linh Chân tiên cũng phải đẫm máu.
Còn về phần tại sao Trương Long Uyên lại đưa ra ý kiến muốn hộ tống đi cùng hắn.
Đương nhiên là muốn thể hiện thái độ của mình!
…
Cho dù biết Thẩm Thiên sẽ không có nguy hiểm gì, nhưng thân là sư tôn ông cũng phải thể hiện ra sự quan tâm của mình, như vậy mới kiếm được hảo cảm.
Nghĩ tới đây, tiên quang quanh thân thể Trương Long Uyên lại hơi dập dờn.
Không hổ là ta!
Bổn tọa thực sự quá cơ trí!
Ôi ôi ôi ôi ôi ôi…
Chương 985: Máu nhuộm Bắc Hải, Tà Linh vô thượng! (1)
Thấy Trương Long Uyên muốn hộ tống mình đi, Thẩm Thiên khá ấm lòng.
Hắn biết Trương Long Uyên lo lắng cho mình nên muốn hộ tống bảo vệ.
Thẩm Thiên bất đắc dĩ cười nói: “Sư tôn, ngài vẫn nên ở lại Thánh địa đi!”
“Nếu vạn nhất xảy ra tình huống bất ngờ gì, ngài cũng có thể bảo vệ Thánh địa!”
Nếu bọn họ đều đi Bắc Hải cả, sức thủ hộ của Tttd sẽ thiếu đi hơn phân nửa.
Nếu Tà Linh tộc xâm nhập thì phiền toái rồi.
Có Trương Long Uyên tọa trấn Thánh địa, bằng vào Thần Tiêu Lôi Đế kỳ, dù có là Tà Linh cấp Chân Tiên xâm phạm cũng không cần lo.
Có như vậy Thẩm Thiên mới yên lòng đi trợ giúp Bắc Hải được, không cần lo lắng.
“Được được, vậy đi!”
“Lão đạo sẽ đi cùng Thiên Nhi. Sư đệ ngươi ở lại Thánh địa giữ nhà!”
Bích Liên Trưởng lão Sở Long Hà bước ra, hiên ngang lẫm liệt tuyên bố.
Nhưng không ai biết trong lòng Sở Long Hà còn đang mừng thầm đâu.
Hắc hắc, sư đệ ơi sư đệ, lần này ngươi không tranh được với lão đạo đâu!
Chắc chắn ta kiếm được thiện cảm của sư điệt rồi!
…
Trương Long Uyên hơi khựng lại, nhìn sang Sở Long Hà, lôi đình tiên quang quanh thân khẽ run lên.
Thật lâu sau ông mới nhàn nhạt nói: “Sư huynh, vậy Thiên Nhi đành nhờ huynh.”
Mặc dù Sở Long Hà vẫn thường gây chuyện quái dị nhưng thực lực của ông thì không thể nghi ngờ.
Đại sư huynh Thần Tiêu quan tuyệt ngũ vực, làm sao thực lực yếu được?
Có Sở Long Hà đi cùng Thẩm Thiên, ông cũng yên tâm hơn một chút.
Sở Long Hà vỗ vỗ ngực, bảo đảm: “Yên tâm đi!”
“Có lão đạo cùng sư điệt xuất mã, nhất định sẽ đánh cho con non Tà Linh kia sưng đầy đầu.”
Tuy tràng nguy cơ lần này vượt xa trước kia.
Nhưng trong lòng Sở Long Hà không hề lo lắng.
Có khí vận chi tử sư điệt ở đây, làm sao gặp nguy hiểm được chứ?
Nhất định sẽ có bảo bối lớn, có cơ duyên lớn đang chờ lão đạo đây!
Rống rống, lần này chắc chắn lão đạo ta phát tài!
Bạch Liên Trưởng lão tiến lên lo lắng nói: “Sư huynh, Thiên Nhi, hai người nhất định phải cẩn thận.”
“Nếu gặp phải kẻ địch không thể đối kháng, nhất định phải tự bảo vệ tốt bản thân mình. An toàn mới là quan trọng nhất!”
“Chúng ta ở lại Thánh địa chờ các ngươi trở về!”
Thẩm Thiên và Sở Long Hà nhìn nhau, cùng gật đầu đáp: “Chư vị yên tâm đi!”
“Việc này không nên chậm trễ, chúng ta sẽ xuất phát ngay!”
Nói xong, bọn họ nhún mình nhảy lên, nhắm Bắc Hải thẳng tiến.
…
Bắc Hải, Hỗn Độn hải vực.
Thiên khung như mực, thâm sâu vô cùng.
Khắp cả hải vực bát ngát vang lên vô số tiếng gào thét rú thảm, tiếng chiến tranh sát phạt đang càn quét.
Trên mặt biển nổi lơ lửng vô số tàn thi, chân cụt tay đứt, lềnh bềnh khắp nơi, máu tươi nhuộm đỏ cả hải vực.
Mùi máu tươi gay mũi lượn lờ khắp không gian, như huyết hải luyện ngục, như muốn táng diệt thế giới này hoàn toàn.
Xem tình huống trước mắt, hẳn nơi này đã bộc phát vô số trận đấu thảm liệt.
Những thi thể này có Hải tộc, cũng có Tà Linh tộc, tất cả đều phơi thây ở đây, tử thương thảm trọng.
Trên vòm trời có một lỗ hổng hư không sâu hoăm hoắm.
Nơi đó mờ mịt lượn lờ, pháp tắc tung hoành, khí thế khủng khiếp.
Tà khí tối tăm mờ mịt không ngừng cuồn cuộn bốc lên che khuất cả bầu trời, khiến cho nhật nguyệt vô quang.
Sâu trong lỗ hổng hư không có vô số bóng hình như ẩn như hiện, bóng nào cũng cường đại đến đáng sợ, khiến cho tâm thần người ta rung rẩy.
Toàn thân những cái bóng kia đều là tà khí u lệ, diện mục dữ tợn, như địa ngục tà ma, tỏa ra khí tức dọa tâm phách.
Những cái bóng này chính là Tà Linh ngoại vực.
Phía trước hắc vụ còn có hơn mười danh Tà Linh.
Bọn chúng đều tỏa ra uy áp cấp Chuẩn Tiên, đã sắp đột phá được hạn chế của thiên địa từ sâu trong lỗ hổng bước ra.
…
Phía tây Hỗn Độn hải vực tập trung vô số Hải tộc.
Nơi đó có trận thế phòng ngự, phòng tuyến bao la, bao trùm một mảng hải vực lớn.
Từng con hắc long tung hoành trên mặt biển, gào thét gầm rú, tỏa ra khí thế uy hách.
Dưới mặt nước là hư côn ẩn nấp. Hư côn có hình thể khổng lồ, tản ra khí thế mênh mông, bất kỳ lúc nào cũng có thể trùng sát ra.
Xung quanh còn có đủ loại cường giả Hải tộc nữa. Bọn họ đều lấy ra binh khí pháp bảo, sắc mặt ngưng trọng, lập sẵn trận địa sẵn sàng đón địch.
Đứng đầu đội ngũ là hai thân ảnh hùng tráng.
Bọn họ đều có khí tức vô cùng cường đại, mênh mông khó lường, chính là cường giả đỉnh cao.
Hai người này chính là Hắc Long Vương đời trước của đảo Hắc Long Ngao Dạ cùng Đại Côn Thần Vương đời trước của Thái Hư Côn tộc, Côn Hư.
Lỗ hổng hư không xuất hiện, Tà Linh tộc xâm lấn.
Tất cả thế lực ở Bắc Hải đều cảm giác được nguy cơ mãnh liệt, không ai có thể chỉ biết lo thân mình.
Đảo Hắc Long và Thái Hư Côn tộc thân là thế lực cao cấp nhất Bắc Hải đương nhiên phải đứng ra thống ngự Hải tộc đối kháng với Tà Linh.
Nhưng lấy thế hệ Hắc Long Vương và Côn Thần Vương đời này là Ngao Ô và Côn Minh thì còn chưa đủ uy vọng để dẫn đầu mọi người.
Cho nên, hai vị Vương giả thế hệ trước này đều đứng ra chủ trì đại cục.
Nhưng dù là bọn họ, thấy cảnh tượng trước mắt đây cũng cảm thấy vô cùng đau đầu.
“Lão Hắc, làm sao bây giờ?”
“Số lượng Tà Linh tộc quá lớn, lúc trước chúng tấn công mấy lần đã khiến các tộc ở Bắc Hải tử thương thảm trọng!”
“Nếu cứ tiếp tục như vậy, chúng ta sẽ không chèo chống được bao lâu!”
Côn Hư nghiêm túc nặng nề. Trước đây Tà Linh tộc đã tấn công vài lần.
Tà Linh nhân số đông đảo, cường giả ra trận vô cùng vô tận.
Tu sĩ Bắc Hải đã bỏ cái giá cực lớn mới miễn cưỡng đánh lui được bọn chúng.
Bởi vì lần này ra trận đều là cường giả tinh anh của Tà Linh tộc, Tà Linh cấp Thiên tôn chất đầy đất, thậm chí cấp Thánh giai cũng có một đống.
Đấy là còn chưa nói đến hơn hai mươi vị Tà Linh cấp Chuẩn Tiên đang ẩn giấu.
Chỉ số Tà Linh cấp Chuẩn Tiên này cũng đủ để hủy diệt hơn chín phần thế lực ở Bắc Hải.
Chương 986: Máu nhuộm Bắc Hải, Tà Linh vô thượng! (2)
Nếu không vì mảnh thiên địa này có hàng rào, khiến cho những Tà Linh cấp Chuẩn Tiên kia không thể dễ dàng xông vào.
Thì Bắc Hải đã sớm luân hãm rồi, nơi này đã sớm biến thành một mạnh tử vực.
Nghe Côn Hư hỏi vậy, toàn thân Ngao Dạ chấn động, ông ta nghiêm nghị đáp: “Ngăn không được cũng phải ngăn!”
“Nếu chúng ta thối lui, Bắc Hải sẽ hoàn toàn không có hy vọng!”
“Chỉ hy vọng viện quân của Đại Hoang Tiên triều có thể mau chóng tới đây!”
Ngao Dạ thở dài. Lần này đã tới bước quan trọng sinh tử tồn vong.
Một khi Bắc Hải luân hãm, thì không chỉ bọn họ, ngay cả ngũ vực cũng sẽ lâm vào nguy cơ.
Bọn họ chỉ có thể cầu nguyện viện quân mau chóng chạy đến, cùng đối kháng với Tà Linh.
Bằng không, dù bọn họ có dốc hết sức cũng không thể ngăn cản được Tà Linh.
Ánh mắt Côn Hư tối sầm lại: “Hiện giờ Đại Hoang Tiên triều cũng bị Tà Linh tộc cuốn lấy, khẳng định không thể phái người tới trợ giúp sớm như vậy.”
“Dù các thế lực khác của ngũ vực có nguyện ý trợ giúp cũng chỉ như hạt cát trong sa mạc.”
Nơi này có rất nhiều Tà Linh cấp Chuẩn Tiên, vượt xa khả năng chống đỡ của các thế lực bình thường.
Dù đảo Hắc Long và Thái Hư Côn tộc có liên thủ cũng bị đánh cho liên tục bại lui.
Ngao Dạ khẽ nói: “Đi tới đâu xem tới đó đi.”
“Cùng lắm thì liều mạng với đám con non Tà Linh này.”
Trên cơ bản bọn họ đã không còn đường lui nữa.
Nếu bại ở đây, bọn họ chỉ có thể co đầu rút cổ ở tổ địa, mượn nhờ nội tình mà tiền bối để lại để đối kháng.
Nhưng kết cục vẫn như chú định, dù nội tình có thâm hậu cũng không thể ngăn nổi đại quân Tà Linh liên miên không dứt.
Chẳng qua là kéo dài hơi tàn mà thôi!
Cho nên, trận chiến này nhất định phải thắng!
…
Đúng lúc này, một cỗ uy thế kinh khủng từ sâu trong lỗ hổng hư không bộc phát ra.
Tà khí thê lương cuồn cuộn kịch liệt, khí tức dọa người cuồn cuộn phun trào, như muốn xâm nhập cả mảnh thiên địa.
Từ sâu trong lỗ hổng hư không vọng ra tiếng cười nhăn nhở: “Các con, xông lên cho ta!”
“Hôm nay chính là thời điểm Thánh Linh Tộc quân lâm thiên hạ!”
Ngay lập tức, tất cả Tà Linh đều sôi trào, ngang ngược rống lớn: “Giết!”
“Giết!”
…
Vô số tiếng rống của Tà Linh vọng ra, khí thế kinh thiên động địa, dọa khiếp tâm phách người ta.
Tà khí cuồn cuộn càng thêm kịch liệt, thậm chí còn có thể nhìn thấy vô số Tà Linh diện mục dữ tợn bên trong đó đang muốn trùng sát xông ra, đồ tàn đại thế.
Thấy cảnh tượng này, các tu sĩ có tu vi thấp đều cảm thấy toàn thân như nhũn ra, sắc mặt trắng bệch, tâm thần run rẩy không thôi.
Các cường giả đỉnh cao cũng căng thẳng nghiêm trọng, ánh mắt tràn đầy kiêng kỵ.
Nhưng từ đầu tới cuối, không một ai lùi bước, đều giữ vững trận địa sẵn sàng đón địch, sẵn sàng dục huyết phấn chiến bất kỳ lúc nào.
Một khi phòng tuyến nơi này thất thủ, Tà Linh tộc kia có thể xuất thế một cách triệt để.
Tất cả Hải tộc thấy chết không sờn, muốn kiên trì đến thời khắc cuối cùng.
…
Thấy Tà Linh tộc lại phát động tấn công một lần nữa, trong các tộc Bắc Hải cũng có người rống lớn.
“Các huynh đệ, cho đám nhóc con Tà Linh này mở mang kiến thức về sự lợi hại của chúng ta một chút nào!”
“Giết sạch bọn chúng, không cho bọn chúng tiến lên một bước!”
“Đúng! Liều mạng với chúng!”
Vô số cường giả Hải tộc nhao nhao xuất động, nhào tới lỗ hổng hư không mà đánh.
Bọn họ muốn giây giết các Tà Linh có phẩm giai cao kia, không cho bọn chúng tiến vào một bước.
Chỉ trong chốc lát, đông đảo tu sĩ Hải tộc và Tà Linh ngoại vực đã cuốn lấy nhau mà chém giết.
Hải vực Hỗn Độn lâm vào trong hỗn loạn tưng bừng, tiếng hô chém giết vang khắp thiên địa, năng lượng kinh khủng quét ra rung động thiên địa.
Đây là một trận chiến vô cùng thảm liệt, nơi nào cũng thấy thi thể rơi xuống từ giữa hư không.
Thi thể rơi lả tả như lá rụng, có Hải tộc, cũng có Tà Linh tộc, cực kỳ thảm liệt.
Trận đại chiến này giết đỏ lên một mảnh bầu trời.
Vô số máu tươi bay múa giữa hư không, nước biển bị nhuộm đỏ một mảng lớn, đỏ hồng chói mắt.
Có Tà Linh đang gầm thét, thôi động tà khí đại thủ, chớp mắt đã đập nát cả trăm tu sĩ Hải tộc thành thịt băm.
Cũng có cường giả đại phát thần uy, thôi động chí bảo vô thượng oanh sát Thánh giả Tà Linh.
Đây là một trận chiến diệt thế, kinh khủng đến cực điểm.
Trong trận đại chiến này, những sinh linh từ cảnh giới Thiên Tôn trở xuống chỉ là pháo hôi.
Dù là cường giả Thiên Tôn đi nữa, trước trận đại chiến này cũng cực kỳ yếu ớt.
Các tộc Bắc Hải cùng Tà Linh tộc đã đạt thành nhận thức chung, chia chiến trường thành hai khu vực.
Một khu vực là chiến trường của Thiên Tôn, một khu vực khác là chiến trường của Thánh giả.
…
Chiến trường Thiên Tôn còn có mấy vị tu sĩ cường đại đang ra tay chém giết Tà Linh.
Trong đó, có Bắc Hải tứ công tử, uy thế mãnh liệt.
Bạch công tử của Ngân Chương Thần tộc vung vẩy tám cái xúc tu to tướng như tám con rồng, chớp mắt đã vây khốn một đống lớn Tà Linh Thiên tôn và siết chặt lại!
Oanh!
Một tiếng nổ thật lớn!
Đám Tà Linh kia đều bị siết vỡ thành một đám huyết vụ, tà khí tứ tán.
Bên cạnh, Tạ công tử của Hoàng Kim Thần Giải tộc cũng vung đôi càng lớn với khí thế lực chìm sơn hà, cũng kẹp một đám Tà Linh Thiên Tôn thành một đống thịt băm nát.
Sa công tử của Huyết Sát Thần tộc cầm một thanh trường đao đỏ như máu trong tay, vung chém ra vô số đao mang màu máu.
Chỉ trong chốc lát, đao mang đã xé rách vô số hư không, dễ dàng chôn vùi Thiên Tôn.