Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 327



Trương Long Uyên bình thản nhìn Thẩm Thiên nhưng trong lòng tràn đầy cảm khái.

Ông hiểu, muốn để Thần Tiêu Lôi Đế kỳ quay lại được thời kỳ đỉnh phong thì vô cùng khó.

Toàn bộ Thần Tiêu Thánh Địa đã dùng cả vạn năm, tiêu hao vô số tài nguyên cũng chỉ chữa được một cờ chủ và bốn cờ phụ.

Đây là vì cờ chủ này và bốn cờ phụ không bị phá hủy triệt để mà chỉ bị hỏng thôi.

Nhưng dù vậy cũng đã hao hết tâm lực của tiên hiền, khó khăn lắm mới chữa được như vậy.

Còn sáu cờ phụ khác thì không có bất kỳ biện pháp nào phục hồi như cũ.

Bởi vì chúng đã bị phá hủy triệt để trong chiến dịch vạn năm trước.

Trừ phi được rèn đúc lại một lần nữa, nếu không trên cơ bản không thể phục hồi như cũ.

Nhưng rèn đúc lại ư? Nói thì dễ, dù sao đó cũng là Đế khí, chỉ có Đại Đế mới có thể luyện chế ra.

Mà đã bao năm rồi ngũ vực chưa từng sinh ra Đại Đế!

Ngay cả Hoang Thạch Đế Quân, nghe nói vẫn còn cách Đại Đế chân chính một khoảng cách không nhỏ.

Bởi vậy, chuyện này vẫn cứ kéo dài tới giờ, mà Lôi Đế kỳ cũng không thể phát huy ra hết uy lực mạnh nhất.



Hiện giờ Trương Long Uyên giao Thần Tiêu Lôi Đế kỳ cho Thẩm Thiên, trong lòng cũng ẩn ẩn chờ mong.

Bởi vì Thẩm Thiên chính là khí vận chi tử khoáng cổ tuyệt kim, có được khí vận vô thượng.

Hắn có thể biến tất cả mọi chuyện không thể thành có thể.

Nói không chừng Lôi Đế kỳ có thể quay lại thời kỳ đỉnh phong trong tay Thẩm Thiên!

“Vâng, thưa sư tôn!”

“Đệ tử nhất định sẽ dốc hết khả năng chữa trị Thần Tiêu Lôi Đế kỳ!”

Thẩm Thiên nghiêm túc nhận lấy Thần Tiêu Lôi Đế kỳ, cũng cảm nhận được một sứ mệnh nặng nề được đặt lên vai mình.

Vị trí Thần Tiêu Thánh chủ không chỉ là một danh hiệu, mà còn là sứ mệnh, là trách nhiệm!

Từ hôm nay trở đi, hắn phải phụ trác bảo hộ uy nghiêm của Thần Tiêu Thánh Địa, bảo vệ cho an nguy của đệ tử, dẫn dắt Thánh địa lên đỉnh vinh quang.

Nhưng Thẩm Thiên cũng không cảm thấy ấm ức. Hắn vẫn tương đối có tình cảm với Thần Tiêu Thánh Địa.

Dù không đảm nhiệm vị trí Thánh Chủ, hắn cũng sẽ bảo vệ Thánh địa.

“Tốt. Rất tốt!”

Lôi đình tiên quang quanh thân thể Trương Long Uyên kịch liệt dập dờn, trong lòng tràn đầy vui mừng.

Truyền được vị trí Thánh Chủ cho Thẩm Thiên, rốt cuộc ông cũng buông được nỗi lo trong lòng.

Ông tin tửng chắc chắn Thiên Nhi có được mệnh cách tiềm long thăng uyên vô tận.

Dưới sự dẫn dắt của Thiên Nhi, nhất định ngũ vực có thể đánh thắng trận chiến khó khăn này!

Dù sao, đây cũng là thời đại thuộc về hắn!



Trương Long Uyên quay lưng rời đi, giao Thánh Chủ phong lại cho Thẩm Thiên.

Thân là Thần Tiêu Thánh chủ đời này, đương nhiên Thẩm Thiên sẽ ở lại Thánh Chủ phong.

Trương Long Uyên sẽ tới chỗ các thái thượng trưởng lão ở, tiếp tục bảo vệ Thần Tiêu Thánh Địa.

Thấy Trương Long Uyên đã rời đi, Thẩm Thiên cũng bắt đầu nghiên cứu Thần Tiêu Lôi Đế kỳ trong tay.

Hắn có thể cảm nhận được mặc dù Thần Tiêu Lôi Đế kỳ đã bị tàn phá nhưng sức mạnh ẩn chứa trong đó vẫn cao hơn Chuẩn Đế khí nhiều.

Dù sao cũng là một món Đế khí, nếu có thể sửa nó cho tốt, đến khi bộc phát ra uy lực sẽ không kém gì Thái Dương Thần Lô, thậm chí có thể còn mạnh hơn.

Nhất là loại Đế khí như này, dù là để sát phạt hay phòng ngự cũng đều cực kỳ cường hãn.

Nếu dùng Thần Tiêu Lôi Đế kỳ trong trạng thái hoàn chỉnh bố trí ra đại trận THần Tiêu Thiên Lôi.

Gần như mọi sinh linh dưới cấp Đế chạm vào là chết ngay!

Như vậy cũng có thể thủ hộ Thần Tiêu Thánh Địa tốt hơn, phòng ngừa Tà Linh xâm phạm.



“Làm sao để sửa đây?”

Thẩm Thiên cau mày lại. Dù sao cũng là Đế khí mà, há lại dễ dàng sửa vậy sao?

Huống hồ, Thẩm Thiên cũng không hiểu lắm về luyện khí, nhiều lắm cũng chỉ từng luyện chế đạo khí bổn mệnh cho mình mà thôi.

Như nghĩ tới chuyện gì đó, hai mắt Thẩm Thiên tỏa sáng, bèn hỏi: “Lão Diệp, ông biết sửa Đế khí này thế nào không?”

Nếu mình không nghĩ ra được vậy thì đi hỏi!

Có tài nguyên tốt như vậy mà không dùng chẳng phải quá lãng phí sao?

Diệp Kình THương thân là đại năng Tiên giới, kiến thức rộng rãi, chắc hẳn sẽ có biện pháp.

Giọng nói của DIệp Kình Thương rung lên: “Hỗn Độn Tân Hỏa Thúc Khí của tiểu tử ngươi không chỉ có thể đúc thành đạo khí bổn mệnh mà bản thân nó cũng là một pháp môn luyện khí chí cao vô thượng.”

“Tuy thực lực hiện giờ của ngươi còn không thể luyện ra được Đế khí, nhưng luyện một chút Chuẩn Đế khí thì hoàn toàn không vấn đề gì.”

“Dù sao ngươi cũng khống chế được Hỗn Độn CHân Hỏa, đó chính là hỏa diễm vô thượng mà bao nhiêu luyện khí tông sư phải tha thiết ước mơ đó.”

“Cờ phụ của Thần Tiêu Lôi Đế kỳ có cấp bậc Chuẩn Đế, ngươi hoàn toàn có thể phỏng chế ra những cờ phụ kia.”

“Sau đó phối hợp với cờ chủ, nếu không có chuyện gì bất ngờ xảy ra sẽ có thể phát huy ra được uy lực của Đế khí.”

Nghe Diệp Kình Thương nói vậy, hai mắt Thẩm Thiên sáng rực.

Nên nhớ Hỗn Độn Tinh Thần Kiếm mà hắn luyện chế ra thì chính là cực phẩm Tiên khí.

Nhưng uy lực của nó hoàn toàn không kém gì Chuẩn Đế khí, thậm chí còn một số mặt còn hơn.

Đây là vì có Hỗn Độn Chân Hỏa gia trì, khiến cho trong đạo khí bổn mệnh của hắn sinh ra được linh khí tiên thiên, nên mới được như vậy.

Ví dụ này đã cho thấy Hỗn Độn Chân Hỏa có lợi thế to lớn với luyện khí.

Cho nên, với thực lực hiện tại của hắn, muốn luyện chế Chuẩn Đế khí đúng là không khó.

Nghĩ vậy, Thẩm Thiên không chút do dự, đi thẳng vào kho bảo vật của Thần Tiêu Thánh Địa.



Chương 980: Sửa chữa Thần Tiêu Lôi Đế kỳ (3)

Muốn luyện chế Chuẩn Đế khí không chỉ cần phương pháp luyện khí cao siêu mà còn cần rất nhiều tài nguyên luyện khí phối hợp.

Trước đó, Thẩm Thiên cũng không thúc trọng luyện khí, cũng không thu thập bao nhiêu nguyên vật liệu luyện khí.

Nhưng vấn đề này không lớn, có thế lực lớn như Thần Tiêu Thánh Địa làm chỗ dựa, hắn hoàn toàn không cần sầu vì vấn đề này.

Với thân phận Thần Tiêu Thánh chủ của Thẩm Thiên, muốn vào kho bảo vật lấy tài liệu dễ như trở bàn tay.

Chẳng mấy chốc Thần Tiên đã lấy ra một đống lớn vật liệu luyện khí từ trong bảo khố của Thần Tiêu Thánh Địa, chuẩn bị luyện chế cờ phụ.



Đang!

Tiếng vang chấn ngâm!

Thái Dương Thần Lô tọa trấn hư không, bộc phát ra uy thế thịnh liệt.

Thái Dương CHân Hỏa vô tận cháy hừng hực trong thần lô, tỏa ra nhiệt độ khiến người ta phải kinh hãi run rẩy.

Dù sao thì lần này Thẩm Thiên cũng đang muốn luyện chế trận kỳ Chuẩn Đế khí đó.

Nếu không dùng Thái Dương Thần Lô, sợ là năng lượng bạo động sẽ làm nổ luôn cả khí lô.

Chẳng mấy chốc Thẩm Thiên đã chuẩn bị kỹ càng tất cả vật liệu, cũng dựa theo phương pháp trong Tân Hỏa Đúc Khí Quyết bắt đầu luyện chế.

Hắn vung tay lên, lập tức một ngọn lửa hừng hực dấy lên.

Lửa nóng hừng hực sáng rực xen lẫn sương mù bàng bạc, tản ra khí tức dọa người, có thể dễ dàng đốt cháy hư không thành tro bụi.

Lửa này chính là Hỗn Độn Chân Hỏa.

Khi ngọn lửa này xuất hiện, ngay cả Thái Dương Chân Hỏa cũng phải thần phục.

Thẩm Thiên vung tay lên, đưa Hỗn Độn Chân Hỏa vào trong Thái Dương Thần Lô, sau đó lại lấy ra hơn hai mươi món Thánh khí.

Muốn luyện chế ra Chuẩn Đế khí, biện pháp đơn giản nhất là nấu lại Thánh khí.

Thánh khí vốn là dùng khoáng tiên kim cực kỳ trân quý rèn đúc nên.

Sau khi được hỏa diễm dung luyện, có thể khiến cho Thánh khí phản bản tố nguyên.

Nếu một lần nữa dung luyện khoáng thạch, tiên kim thô thì quá tốn thời gian.

Có người phải mất mấy năm thậm chí mấy chục năm đề rèn ra được Thánh khí, Chuẩn Tiên khí.

Trong đó, công trình lớn nhất chính là dung luyện khoáng thạch tiên kim.

Thẩm Thiên không định lãng phí nhiều thời gian như vậy đi nung khoáng mà sẽ dùng luôn thứ có sẵn.

Dù sao thì trong tiểu kim khố của hắn cũng đủ nhiều Thánh khí, để lại cũng chẳng có tác dụng gì quá lớn.



Hai mươi mấy món Thánh khí vừa vào Thái Dương Thần Lô lập tức bị Hỗn Độn CHân Hỏa bao phủ.

Lát sau, thần quang xán lạn vô cùng tán phát ra, tỏa ra quang mang vô cùng lóa mắt.

Được Hỗn Độn Chân Hỏa dung luyện, số Thánh khí kia đều hóa thành từng giọt từng giọt nguyên dịch sáng long lanh óng ánh.

Nhưng muốn dung luyên hoàn toàn hơn hai mươi món Thánh khí thì vẫn cần thời gian.



Ba ngày sau!

Hơn hai mươi món Thánh khí đã hoàn toàn bị luyện hóa thành một lô nguyên dịch màu bạc, bên trong thần năng dâng trào, ẩn chứa năng lượng vô hạn.

Tiên quang mờ mịt lượn lờ trên số nguyên dịch kia, tỏa ra thần mang chói mắt, trong quá trình nung luyện Thẩm Thiên cũng đã loại được không ít tạp chất.

Sau đó, Thẩm Thiên ném đủ loại vật liệu phụ trợ luyện khí vào trong lò, dùng Hỗn Độn Chân Hỏa dung luyện.

Chẳng mấy chốc, những vật liệu luyện khí phụ trợ kia cũng biến thành từng giọt chất lỏng tinh thuần, hòa cùng với nguyên dịch màu bạc.

Trong Thái Dương Thần Lô lập tức tỏa ra hào quang sáng chói, lóa mắt vô cùng.

Khi nguyên dịch luyện khí quyện cùng phụ liệu thì bộc phát ra năng lượng vô cùng nồng đậm.

Thẩm Thiên bóp ấn pháp quyết hòa quyện những nguyên dịch này với nhau làm một hỗn hợp.

Hắn muốn dựa vào ý tưởng trong đầu xây nên mô hình cho lá cờ đã.

Những nguyên dịch kia được chia làm sáu phần, mỗi một phần đều ẩn ẩn ngưng tụ hình dáng lá cờ rồi.

Sau đó, Thẩm Thiên thôi động lôi đình chi lực ngưng tụ ra vô số đạo hỗn độn thần lôi đánh vào Thái Dương Thần Lô.

Hắn muốn dùng Hỗn Độn Chân Hỏa cùng Hỗn Độn Thần Lôi không ngừng rèn đúc Chuẩn Đế khí.

Đồng thời, số Hỗn Độn Thần Lôi này còn được chia làm nhiều thuộc tính khác nhau, chính là sức mạnh của lôi thú mười phương.

Cờ phụ này có thể phù hợp hoàn mỹ với cờ chủ, bộc phát ra uy năng vô tận.

Cùng lúc đó, Thẩm Thiên còn ném cờ chủ và bốn cờ phụ vào.

Được Hỗn Độn Chân Hỏa và Hỗn Độn Thần Lôi rèn luyện,

Chỉ bất quá cái này còn cần thời gian nhất định để uẩn dưỡng mới có thể thay đổi được.

Nhưng Thẩm Thiên cũng không sốt ruột, hắn không ngừng gia trì hỏa lực, thi triển Hỗn Độn Thần Lôi, không ngừng tiến hành rèn đúc.

Thần mang chói lọi che kín cả Thánh Chủ Điện, số chất lỏng bên trong Thái Dương Thần Lô cũng đang dần dần thay đổi.



Mải miết một hồi, thời gian trôi cực nhanh.

Sau tám mươi mốt ngày!

Cuối cùng, Thánh Chủ phong bắn ra dị tượng!

Thần quang vô cùng xán lạn bốc lên ngút trời chiếu rọi thương khung, mang theo uy áp vô cùng thịnh liệt!

Chỉ lát sau, uy áp kinh khủng như thao thiên cự lãng quét sạch toàn bộ Thần Tiêu Thánh Địa.

Mọi người đều đổ dồn tới, nhìn lên đỉnh Thánh Chủ phong, sắc mặt cực kỳ chán động.

Bọn họ có thể cảm nhận được từ trên Thánh Chủ phong tỏa ra uy áp Chuẩn Đế mênh mông vô tận, cường đại vô cùng.

“Cỗ khí tức này… chẳng lẽ Thẩm Thiên Thánh Chủ đã đột phá Chuẩn Đế?”

“Không không không, cố khí tức này chính là do đại khí vô thượng phát ra!”

“Chẳng lẽ Thẩm Thiên Thánh chủ luyện chế ra được Chuẩn Đế khí sao?”



Trong lòng tất cả mọi người đều nhấc lên kinh đào hải lãng.

Họ không ngờ Thẩm Thiên không chỉ biết luyện đan mà còn biết luyện khí, mà luyện một cái là ra Chuẩn Đế khí!

Rốt cuộc có chuyện gì là hắn không làm được không?

Thánh Chủ không gì không làm được!



Chương 981: Ngũ vực đại nạn, Bắc Hải nguy cơ! (1)

Trong Thánh Chủ điện, bốn phía lôi quang, tiếng vang rung khắp.

Trải qua tám mươi mốt ngày rèn luyện, nguyên dịch đã triệt để loại trừ hết tạp chất.

Nguyên dịch óng ánh, tỏa sáng long lanh, thần hi lượn lờ, năng lượng bành trướng như triều tịch cuồn cuộn.

Thẩm Thiên vung tay lên, thu Hỗn Độn Chân Hỏa vào trong cơ thể.

Sau đó biến hóa pháp quyết ngưng tụ vô số Hỗn Độn Thần Lôi thành Lôi Đình Đại Chùy, điên cuồng đánh lên Lôi Đế kỳ.

Keng keng keng!

Lưỡi mác giao minh, hoa lửa bắn ra bốn phía.

Một cán cờ đỏ rực không ngừng thành hình theo từng nhát nện của Thần Lôi Đại Chùy, dần dần có hình dáng tương tự với cờ phụ ban đầu.

Hỗn Độn Chân Hỏa được thu lại, nhiệt độ trong phòng đột nhiên hạ xuống, số nguyên dịch kia cũng không ngừng ngưng thực, định hình.

Thần quang vô cùng vô tận tỏa ra tràn khắp Thánh Chủ điện.

Quang mang lóa mắt không ngừng lan rộng như mặt trời sáng chói.

Một cỗ uy áp mạnh mẽ quét ra, uy thế mênh mông khó lường quét sạch thiên địa.

Trong Thái Dương Thần Lô bắn ra dị tượng vô tận.

Thập phương lôi thú gào thét bạo tán ra uy thế dọa người, tiếng vang rung chuyển khắp thiên địa.

Lôi dẫn vô tận bắn ra, chói lọi nhiều màu, ngũ quang thập sắc như một bông hoa lửa chói lòa đang nở rộ.

Các loại lôi đình với thuộc tính khác biệt đan xen nhau lượn lờ, bộc phát ra khí tức khủng bố.

Sau đó, những lực lượng này đều tiêu tán, hoàn toàn không thấm vào Lôi Đế kỳ.

Chỉ thấy có sáu lá cờ xuất hiện trong Thái Dương Thần Lôi.

Lá cờ nào cũng có thần quang quanh quẩn, trên đó lưu chuyển đủ loại thần văn, lưu quang bốn phía.

Tản ra uy áp mạnh mẽ, khí thế hãi nhân tâm phách, uy thế cuồn cuộn.

Đây chính là sáu lá cờ phụ mà Thẩm Thiên vừa luyện chế ra, cờ nào cũng tản mát ra uy áp mãnh liệt của Chuẩn Đế, đều là đại khí cấp bậc Chuẩn Đế.

Thấy cảnh tượng này.

Thẩm Thiên khẽ nhếch khóe miệng.

Xem ra lận này luyện khí cực kỳ thành công.

Những lá cờ này cực kỳ giống với Thần Tiêu Lôi Đế kỳ nguyên bản, ngay cả năng lượng cũng có thể dung hợp quán thông.

Nói cách khác, cờ phụ mà hắn phỏng chế ra hoàn toàn có thể phù hợp với cờ nguyên bản.

Cả hai liên hợp với nhau hoàn toàn có thể khôi phục được Đế khí vô thượng lúc trước.

“Thẩm mỗ đúng là một thiên tài, ngay cả Đế khí cũng có thể sửa được!”

Thẩm Thiên rất vui mừng. Hắn phát hiện ra cờ phụ mà mình luyện chế ra còn cường đại hơn cả bản gốc.

Bởi vì chúng đều được Hỗn Độn Chân Hỏa và Hỗn Độn Thần Lôi rèn luyện, có được một tia đặc chất hỗn độn.

Mỗi một cán cờ phụ đều có thể thôi phát ra Hỗn Độn Thần Lôi, có uy lực gấp mười lần Hỗn Nguyên Thần Lôi.



Nghĩ vậy, Thẩm Thiên lại một lần nữa ra tay luyện chế lại cờ chủ và bốn lá cờ phụ gốc.

Chẳng mấy chốc, những là Lôi Đế kỳ nguyên gốc này đều tỏa quang mang tứ phía, pháp tắc quanh quẩn, trên đó còn có đạo văn màu bạc.

Phẩm chất của tất cả đều thay đổi, uy năng lại càng mạnh hơn gấp bội lúc trước!

Thấy cảnh tượng này, khóe miệng Thẩm Thiên khẽ nhếch lên.

Hắn vung tay, mười một cán Lôi Đế kỳ lập tức bay vào tay hắn.

Một cỗ khí thế mênh mông vô cùng phun trào, tràn ngập Đế uy mãnh liệt.

Chỉ cỗ uy áp này thôi cũng đủ khiến lòng người rung động, tim đập thật nhanh.

Cho tới hiện giờ, Rốt cuộc Thần Tiêu Lôi Đế kỳ đã trở lại trạng thái đỉnh phong, thậm chí còn hơn cả trước kia.

Thần Tiêu Lôi Đế kỳ tỏa hào quang rực rỡ, ẩn chứa sức mạnh hủy thiên diệt địa.

Dường như chỉ cần nó bộc phát là có thể đánh nát nhật nguyệt tinh thần, phá hủy cả thiên địa hoàn vũ.

“Không hổ là Đế khí truyền thừa của Tttd, quả nhiên không tầm thường!”

Thẩm Thiên hài lòng gật đầu. Với hiểu biết của hắn về sức mạnh của Thần Tiêu Lôi Đế kỳ, muốn diệt sát Chuẩn Tiên dễ như trở bàn tay.

Nếu dùng Lôi Đế kỳ bố trí đại trận Thần Tiêu Thiên Lôi thì dù có là Tà Linh cấp Chuẩn Tiên cũng phải đẫm máu bại lui.

Đương nhiên, muốn được vậy cũng phải xem là ai đang điều khiển cờ.

Nếu do Đại Đế điều khiển, muốn chém giết Đại Đế cùng giai cũng không phải không thể.

Có thể nói, Thần Tiêu Lôi Đế kỳ chắc chắn là một món đại khí vô thượng.



Thánh Chủ phong.

Trương Uyên Long dậm chân bước tới, quanh thân cuồn cuộn tiên quang lôi đình.

Cảm nhận được khí tức từ trong Thánh Chủ điện phóng ra, toàn thân ông chấn động kịch liệt.

Thân là Thánh Chủ đời trước của Tttd, sao không không biết cỗ khí tức này là từ vật gì phát ra?

Rõ ràng đây là Đế uy mãnh liệt mà Thần Tiêu Lôi Đế kỳ phát ra.

Cũng chỉ có Đế khí mới có thể có được uy áp bực này.

Chẳng phải như vậy có nghĩa là Thẩm Thiên đã sửa được Lôi Đế kỳ rồi sao?

Nghxi tới đây, dù là Trương Long Uyên tu luyện Thái Thượng Vong Tình cũng không thể không kích động.

Ban đầu ông chẳng hy vọng gì vào việc sửa được Thần Tiêu Lôi Đế kỳ, dù sao thì cũng khó mà tả hết được độ khó của việc này.

Trương Long Uyên chỉ hy vọng một ngày kia, nương theo khí vận vô thượng của Thẩm Thiên, sẽ tìm được cơ hội.

Nhưng không ngờ được, ngày này lại tới nhanh như vậy.

Trương Long Uyên giao Thần Tiêu Lôi Đế kỳ cho Thẩm Thiên mới chưa được ba tháng.

Ba tháng thời gian, Thẩm Thiên đã hoàn thành được việc mà các bậc tiên hiền của Tttd vạn năm qua không làm được.

Làm sao Trương Long Uyên không khiếp sợ được chứ?

Ông bình tĩnh nhìn THánh Chủ điện, trong lòng thực cảm khái.

Bổn tọa còn đánh giá thấp thiên phú của Thiên Nhi!

Có Thiên Nhi ở đây, Tttd ta nhất định sẽ vô địch thiên hạ!

Chẳng hiểu sao, bổn tọa đột nhiên cảm thấy đám con non Tà Linh kia sắp gặp xui xẻo rồi.

Đối đầu với tiểu tử này… chỉ nghĩ thôi đã thấy sợ.

Ôi ôi ôi ôi ôi ôi…





Chương 982: Ngũ vực đại nạn, Bắc Hải nguy cơ! (2)

Sau khi thu dọn hết dụng cụ luyện khí, Thẩm Thiên bèn rời Thánh Chủ Điện.

Vừa ra khỏi cửa vừa vặn nhìn thấy Trương Long Uyên đang đứng cách đó không xa.

Thẩm Thiên cười cười lại gần chào:”Sư tôn, con đã sửa xong Thần Tiêu Lôi Đế kỳ!”

Nói xong, Thẩm Thiên lấy Thần Tiêu Lôi Đế kỳ ra.

Mượ một lá cờ vắt ngang hư không tỏa ra thần quang chói lóa.

Uy áp kinh khủng quét ra trải khắp thiên địa, uy thế cực kỳ kinh người.

“Tốt. Rất tốt!”

“Quả nhiên Thiên Nhi con là thiên đạo chi tử, nhanh như vậy đã giải quyết được tâm bệnh của Thánh Chủ đời trước.”

Lôi đình tiên quang quanh cơ thể Trương Uyên Long hơi dập dờn. Ông bình tĩnh nhìn Thẩm Thiên, trong lòng tràn đầy vui mừng.

Thẩm Thiên khiêm tốn nói: “Sư tôn quá khen. Đều nhờ vận khí tốt mà thôi.”

“NHưng sư tôn người cảm thấy hiện giờ uy lực của Thần Tiêu Lôi Đế kỳ thế nào?”

Trương Long Uyên chuyển mắt nhìn sang Thần Tiêu Lôi Đế kỳ, trong lòng kinh ngạc.

Bởi vì ông phát hiện cờ chủ và bốn cờ phụ ban đầu của Thần Tiêu Lôi Đế kỳ cũng đã thay đổi to lớn, vượt xa lúc trước.

Lại thêm sáu lá cờ phụ nữa, khiến cho khí tức của Thần Tiêu Lôi Đế kỳ lại càng kinh khủng hơn.

Tiên quang quanh thân thể Trương Long Uyên dập dờn kịch liệt. Ông nói: “Uy thế của cờ này đã vượt xa trước kia, nếu do ta thôi động thì có thể chấn được Chân Tiên!”

Ông không nói đùa!

Uy năng của Đế khí vốn đã kinh khủng vô cùng, vượt xa đồ bình thường.

Trương Long Uyên lại là cường giả đỉnh cao, lại tu luyện Thần Tiêu Lôi Đế Quyết, cực kỳ phù hợp với Thần Tiêu Lôi Đế kỳ.

Với thực lực của ông, nếu sử dụng Thần Tiêu Lôi Đế kỳ bố trí đại trận Thần Tiêu Thiên Lôi.

Muốn giết cường giả cấp Chân Tiên cũng không khó.

Thậm chí Trương Long Uyên nói vậy là còn hơi khiêm tốn đó.



Nghe vậy, hai mắt Thẩm Thiên tỏa sáng.

Hắn đưa Thần Tiêu Lôi Đế kỳ cho Trương Long Uyên, nói: “Sư tôn, Thần Tiêu Lôi Đế kỳ này nên để người sử dụng.”

“Có vậy mới có thể phát huy được uy lực của Thần Tiêu Lôi Đế kỳ lên mức cao nhất.”

Nghe Thẩm Thiên nói vậy, toàn thân Trương Long Uyên thẫn thờ, hỏi lại: “Thiên Nhi, làm sao có thể?”

“Lôi Đế kỳ vốn nên do Thánh Chủ sử dụng, chưa kể con đã sửa được nó, làm sao có thể trả lịa cho vi sư?”

Trương Long Uyên không thể ngờ Thẩm Thiên sẽ trả Thần Tiêu Lôi Đế kỳ cho mình.

Nào có ai sẽ tặng món đại khí vô thượng này cho người khác?

Chẳng lẽ giữ bên mình để dùng lại không hơn sao?

“Sư tôn, chúng ta đều là thành viên của Thánh địa, ai dùng cũng vậy thôi.”

“Huống hồ, nó cũng nên do sư tôn chấp chưởng mới có thể bảo vệ Thánh địa tốt hơn.”

Thẩm Thiên bình tĩnh giải thích, thái độ vô cùng kiên quyết.

Tuy Thần Tiêu Lôi Đế kỳ chính là Đế khí vô thượng, vô cùng trân quý.

Nhưng Thẩm Thiên vẫn chẳng buồn để ý, vẫn lựa chọn trả nó lại cho Trương Long Uyên.

Bởi vì trong tay hắn đã có rất nhiều đại khí rồi, hoàn toàn đủ dùng.

Tỷ như Thái Dương Thần Lô, bàn cờ Hồn Thiên, còn cả mấy thứ tháp Chiến Thần, vân vân, uy năng của hai thứ sau còn vượt cả Lôi Đế kỳ nữa.

Năng lực mạnh nhất của Thần Tiêu Lôi Đế kỳ là ở bố trí trận pháp, tương đối thích hợp đánh nhau trên trận địa.

Mà về mặt trận pháp thì Thẩm Thiên nắm được đại trận Chu Thiên Tinh Đấu còn cường đại hơn.

Thần Tiêu Lôi Đế kỳ kia hắn có cũng được, không có cũng không sao, không quan trọng.

Cho nên, còn không bằng giao Thần Tiêu Lôi Đế kỳ cho Trương Long Uyên, làm vậy cũng có thể giải quyết được nỗi lo về sau.

Dù sao Thẩm Thiên cũng không thể ngồi mãi ở Tttd được.

Mà khi hắn rời đi, Trương Long Uyên cũng có thể chấp chưởng Thần Tiêu Lôi Đế kỳ bảo vệ Thánh địa.



Trương Long Uyên nghe vậy cũng không nói thêm gì nữa. Ông biết Thẩm Thiên là đang nghĩ cho đại cục.

Nhưng ông vẫn nhắc nhở một tiếng: “Thiên Nhi, nếu con đưa Thần Tiêu Lôi Đế kỳ cho ta, chẳng phải bản thân con không có bảo bối gì bên người sao?”

Thẩm Thiên cười lắc đầu nói: “Sư tôn, trên người đệ tử có rất nhiều bảo bối!”

“Người xem!”

Dứt lời, Thẩm Thiên lấy ra một quân cờ Hồn Thiên, ném ra đỉnh núi cách đó không xa.

Chỉ chốc lát sau, quân cờ Hồn Thiên đã hóa thành một đạo ô quang thâm thúy rơi thẳng xuống đường chân trời, như sao trời vẫn lạc, thế như chẻ tre.

Oành!

Một tiếng nổ thật lớn.

Ngọn núi nhỏ chừng ngàn trượng nổ tung trong chớp mát, chôn vùi thành hư vô.

Tro bụi khắp nơi, nhưng không thấy có tí đá vụn nào bay lên. Tất cả đều bị quân cờ này hủy diệt.

Thấy cảnh tượng này, ánh mắt Trương Long Uyên ngưng lại.

Ông cảm giác được uy lực của quân cờ này cực kỳ không tầm thường, thậm chí còn vượt cả Chuẩn Đế khí.

Nhưng luận về uy năng vẫn không bằng Lôi Đế kỳ.

Thẩm Thiên đoán được suy nghĩ của ông, bèn lấy bàn cờ Hồn Thiên ra: “Sư tôn, con còn mấy vạn quân cờ như vậy nữa!”

Trương Long Uyên: “…”

Một quân cờ đã có được uy lực khủng bố như vậy, mấy vạn quân cờ…

Nếu ném tất cả ra, chẳng phải sẽ hủy thiên diệt địa sao?

Trời… món này quá khoa trương đi!

Lôi đình tiên quang quanh thân thể Trương Long Uyên chấn động kịch liệt, gần như muốn sụp đổ.

Không ngờ thằng hề lại chính là mình…

Bổn tọa quá lo lắng rồi, Thiên Nhi có nhiều bảo bối bên người như vậy, nào có cần tới Thần Tiêu Lôi Đế kỳ chứ?

Thiên Nhi không hổ là khí vận chi tử thiên mệnh vô tận!

Giao Thánh địa vào tay con, cuối cùng bổn tọa cũng có thể yên tâm.