Giọng điệu người trông mộ càng thêm kích động, ánh mắt vô cùng hừng hực.
Nhắc tới chuyện này chiến huyết chiến trong cơ thể ông ta không kìm được cuộn trào.
Thẩm Thiên nghe tới đó, ánh mắt sáng rực.
Hóa ra Thiên Đình ghi chép trong cổ tịch là do Nhân Hoàng đời thứ hai xây dựng nên.
Vậy, theo lý mà nói, có cường giả tuyệt thế như Nhân Hoàng đời thứ hai, Tà Linh tộc chẳng phải đã bị đánh về quê từ sớm mới đúng sao?
Vì sao ngũ vực vẫn còn nghèo túng thế này?
Mắt người trông mộ cụp xuống, thở dài nói: “Nhưng, về sau, có chuyện bất ngờ đã xảy ra.”
“Dưới sự dẫn dắt của Nhân Hoàng đời thứ hai, thanh thế của Thiên Đình vô cùng to lớn.”
“Thậm chí họ còn thổi kèn lệnh phản công, định thông qua trận pháp truyền tống trong Thông Thiên Kiến Mộc để phi thăng giết lên Tiên giới.”
“Nhưng, Tà Linh vực ngoại cũng bắt đầu cá chết lưới rách.”
“Bọn hắn đã trả cái giá cực lớn, miễn cưỡng mở hàng rào ngũ vực ra.”
“Tà Linh tộc phái ra ba tên Tà Linh Đại Đế để vây công Nhân Hoàng đời thứ hai lúc ấy chỉ là cấp bậc Chuẩn Đế.”
“Hai bên đã nổ ra cuộc giao tranh trong hư không vô ngần, uy thế chấn động cả bầu trời vũ trụ.”
“Trận chiến đó quá kinh khủng, khiến hàng tỷ sao trời xung quanh đều vỡ vụn thành bột mịn.”
“Cả bầu trời biến thành một vùng phế tích.”
“Không ai có thể tới gần nơi đây, cũng không ai biết tình hình trận chiến rốt cuộc là như thế nào.”
“Nhưng từ sau trận chiến này, Nhân Hoàng đời thứ hai đã hoàn toàn biến mất không thấy tăm hơi, chưa từng xuất hiện lại lần nữa.”
“Còn ba vị Đại Đế của Tà Linh tộc vực ngoại cũng không xuất hiện nữa.”
Giọng điệu người trông mộ vô cùng nặng nề, tràn ngập không cam tâm.
Nhân Hoàng đời thứ hai mất tích là một đả kích to lớn đối với giới này.
Chiến tâm bọn họ vất vả lắm mới tạo dựng được cũng vì thế mà dao động.
“Tà Linh vực ngoại trắng trợn tung tin với ngoại giới nói là Nhân Hoàng đời thứ hai đã vẫn lạc trong tay ba đại Tà Linh Đại Đế.”
“Nhưng người Thiên Đình đều biết với chiến lực của Nhân Hoàng đời thứ hai thì sao có thể dễ dàng vẫn lạc đến như vậy?”
“Có điều Nhân Hoàng đời thứ hai mãi vẫn chưa xuất hiện khiến mọi người cũng vì thế mà lo lắng.”
“Tà Linh tộc cũng thừa cơ hội này, trắng trợn phát động tiến công, dẫn cả tộc đi xâm lấn.”
“Mất đi sự dẫn dắt của Nhân Hoàng đời thứ hai, thế lực Thiên Đình dần rơi vào thế hạ phong.”
“108 vị thiên tướng liều chết phản kháng nhưng vẫn không thể nào cứu vãn được.”
“Cuối cùng thiên tướng chiến tử hơn phân nửa, máu nhuộm cả trời đất.”
“Ngay cả Thiên Đình cũng bị đánh sập, rơi xuống Bắc Hải.”
Nói tới đây, người trông mộ thở nặng nề, tràn đầy tiếc hận.
Nếu Nhân Hoàng đời thứ hai tiếp tục trưởng thành chắc chắn là tồn tại tuyệt đỉnh.
Nói không chừng còn có thể dẫn đầu Thiên Đình đánh đuổi Tà Linh vực ngoại ra khỏi giới này thành công.
Tâm trạng của Thẩm Thiên cũng trở nên buồn bực.
Mắt thấy chiến thắng đã sắp tới vậy mà lại hoàn toàn bị phá hủy.
Thậm chí, nguy cơ còn nghiêm trọng hơn trước rất nhiều.
Thẩm Thiên dò hỏi: “Rốt cuộc Nhân Hoàng đời thứ hai đã đi đâu?”
“Người đã thật sự vẫn lạc trong Tà Linh Đại Đế sao?”
Người trông mộ lắc đầu: “Chẳng ai có thể biết được.”
“Nhưng với chiến lực của Nhân Hoàng đời thứ hai thì không thể bại được.”
Trong giọng nói của người trông mộ chứa đầy sự tự tin, không hề nghi ngờ.
Dù sao Nhân Hoàng đời thứ hai cũng từng gầy dựng được uy danh hiển hách, thiên phú bỏ tuyệt cổ kim, vượt xa các bậc tiền bối trước.
Có điều người trông mộ cũng không biết vì sao người ấy lại đột nhiên biến mất.
Nghĩ tới đây, người trông mộ rơi vào yên lặng.
Mãi cho tới nửa khắc sau, cuối cùng ông ta cũng lấy lại tinh thần, nói: “Trận chiến này Nhân tộc suýt nữa thì diệt vong.”
“Cũng may, tiểu nữ hài vẫn luôn đi theo bên cạnh Nhân Hoàng đời thứ hai đã nghịch thiên quật khởi.”
“Nàng ta sáng tạo ra công pháp nghịch thiên Thôn Thiên Phệ Địa quyết, mạnh mẽ chuyển hóa phàm thể của mình thành Hỗn Độn Thể hoàn mỹ.”
“Đồng thời cũng luyện thành công Hỗn Độn Tân Hỏa kinh, dẫn đầu nhân tộc chống lại Tà Linh vực ngoại.”
“Cũng chính bởi vì nữ nhân này xuất hiện nên nguy cơ của ngũ vực mới hoàn toàn được giải trừ.”
“Dưới sự hỗ trợ của Hỗn Độn Tân Hỏa kinh, tu vi của nàng ta đột nhiên tăng mạnh, nhanh chóng bước lên Đế vị.”
“Nàng ta dẫn dắt bộ hạ cũ của Thiên Đình trở lại Tiên giới, chống lại Tà Linh vực ngoại, chống cự trọn vẹn mấy chục vạn năm.”
“Nữ nhân này cái thế vô song, phong hoa tuyệt đại, được thế nhân tôn xưng là Nữ Đế!”
“Còn Hỗn Độn Tân Hỏa kinh cũng trở thành công pháp đại diện cho Nữ Đế khiến vô số Tà Linh sợ hãi.”
Thẩm Thiên lập tức phản ứng lại, Nữ Đế mà người trông mộ nhắc tới chắc chắn cũng chính là người trước đây hắn từng gặp.
Bởi vì Hỗn Độn Tân Hỏa kinh chính là vị Nữ Đế kia truyền lại cho hắn.
Nhưng hắn không dựa vào công pháp Nữ Đế đưa mà trực tiếp luyện thành Hỗn Độn Tân Hỏa kinh.
Ánh mắt Thẩm Thiên sững sờ, dò hỏi: “Chẳng lẽ ta cũng có Nhân Hoàng Thể?”
Người trông mộ gật đầu: “Ngươi không tu luyện Thôn Thiên Phệ Địa quyết mà luyện thành Hỗn Độn Tân Hỏa kinh, có lẽ ngươi vốn là Nhân Hoàng Thể đời thứ ba.”
Nói đến đây, trong lòng người trông mộ vô cùng cảm khái.
Ông ta cũng không ngờ hôm nay lại gặp được vị Nhân Hoàng Thể đời thứ ba của trời đất.
Chẳng lẽ, vinh quang lúc trước của nhân tộc sắp tái hiện trong tay vị thiếu niên này sao?
Tâm thần của Thẩm Thiên chấn động, hắn vốn cứ nghĩ thể chất của mình là thể chất bỏ đi.
Ai có thể ngờ thể chất như sao chổi, như thiên sát tai tinh chính là Nhân Hoàng Thể chí cao vô thượng?
Chương 1034: Chuyện cũ của Nữ Đế! (3)
Nếu không phải vì Thẩm Thiên từ trước tới nay luôn trầm ổn, phát triển một cách lặng lẽ thì e là đã chết vểnh mông từ lâu rồi.
Người trông mộ bình tĩnh nhìn Thẩm Thiên, nói: “Vào nơi sâu nhất của hỗn độn hải vực đi!”
“Có lẽ tới đó, ngươi sẽ có được truyền thừa của Nhân Hoàng tiề nhậm.”
Thân thể Thẩm Thiên chấn động nói: “Chẳng lẽ là...”
Người trông mộ gật đầu, nói: “Di chỉ của Thiên Đình lúc trước ở sâu trong hỗn độn hải vực.”
“Nhưng, nói đó đầy những điều không may.”
“Lúc trước Tà Linh vực ngoại lo lắng Nhân Hoàng Thể sẽ lại xuất hiện nên dùng tịch diệt bản nguyên của Tà Linh Tiên Vương làm cái giá, bố trí tà chú vô thượng, nguyền rủa Thiên Đình cổ và Nhân Hoàng Thể.”
“Đến mức, hậu thế có người muốn một lần nữa quật khởi Thiên Đình cổ đều sẽ gặp phải không may.”
Người trông mộ thở dài, vô cùng tiếc hận.
Thế lực cường đại như thế cuối cùng lại chôn xương nơi biển sâu thì thê lương đến nhường nào.
Thẩm Thiên như có điều suy nghĩ, chắp tay nói: “Đa tạ tiền bối đã cho biết.”
Di chỉ Thiên Đình cổ này tất nhiên hắn phải đi.
Nơi đó có truyền thừa của Nhân Hoàng thứ hai, có thể khiến thực lực của hắn tăng thêm rất nhiều.
Đồng thời, Thẩm Thiên cũng muốn làm rõ tình hình.
Vì sao Nhân Hoàng đời thứ hai lại biến mất tăm vào lúc cường thịnh nhất?
Trong này rốt cuộc che giấu bí mật gì?
Gia Cát Tư Mã vẫn chưa tỉnh lại, Thẩm Thiên không thể chờ thêm nữa.
Bây giờ thời gian cấp bách, hắn nhất định phải giành giật từng giây, mau chóng tăng thực lực lên.
Hơn nữa, Gia Cát Tư Mã cũng đã thu hoạch được cơ duyên mà hắn ta nên có, Thẩm Thiên cũng không cần thiết phải tiếp tục lưu lại đây nữa.
Thẩm Thiên từ biệt người trông mộ rồi quay người rời đi.
Người trông mộ nhìn theo bóng lưng Thẩm Thiên rời đi, ánh mắt nghiêm túc.
Ông ta tự lầm bầm: “Nếu hắn có thể trưởng thành, nói không chừng thật sự có thể dẫn dắt giới này đánh lui Tà Linh vực ngoại!”
Sau khi Thẩm Thiên rời khỏi Long Giáp Thiên Cung thì cũng không lập tức chạy tới di chỉ Thiên Đình cổ ngay mà chia một phân thân Huyết Thần tử, quay về Thần Tiêu thánh địa chuẩn bị trước đường lui.
Dù sao cũng là di chỉ Thiên Đình cổ, tràn ngập những không may.
Thẩm Thiên không biết chuyến đi này rốt cuộc sẽ gặp phải những chuyện gì.
Mặc dù giúp Gia Cát Tư Mã đạt được cơ duyên đã giúp Thẩm Thiên nhận được khí vận gia tăng, vòng sáng khí vận đã đột phá màu tím vàng, trở thành màu tím nhạt, nhưng đến cấm địa kiểu như thế này cẩn thận mấy cũng chưa đủ.
Hồn Thiên Kỳ Cục ở Kiếm Mộc giới đã cho Thẩm Thiên một bài học. Hắn không muốn lần này trải nghiệm trở về lại là mấy trăm năm, gần ngàn năm đã trôi qua.
Đến lúc đó lỡ như ngũ vực có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn hắn sẽ hối hận chết mất.
Sau khi Thẩm Thiên xử lý xong mọi chuyện liền tiến vào sâu trong hỗn độn hải vực.
Chân hắn di chuyện rất nhanh, vượt qua mấy chục vạn dặm hải vực.
Bầu trời lóe lên thần hồng chói lọi, nhanh như điện chớp khiến khí hỗn độn rung chuyển không ngừng.
Sau khi Thẩm Thiên không ngừng xâm nhập, khí hỗn độn cũng càng thêm mãnh liệt.
Sương mù xám xịt đang vận động mạnh giống như lưỡi dao, vô cùng sắc bén.
Dù là cường giả cấp Chân Tiên cũng rất khó chống cự được cỗ sức mạnh này, nhục thân có lẽ sẽ bị vỡ nát.
Nhưng những khí hỗn độn này với Thẩm Thiên mà nói chẳng có ảnh hưởng gì.
Toàn thân hắn nở rộ thần quang, Sương mù xám xịt khí hỗn độn.
Sau khi Thẩm Thiên chạy mấy canh giờ cuối cùng cũng đến nơi sâu nhất trong hải vực.
Nơi này sương mù mênh mông, sóng cả mãnh liệt!
Khí hỗn độn tối tăm mờ mịt cuốn đến, uy thế ngập trời.
Trời đất bị sương mù bao phủ, đưa tay lên không thể thấy rõ năm ngón tay.
Thẩm Thiên tinh tế cảm ứng thì phát hiện khí hỗn độn nơi đây vô cùng kinh khủng, đạt tới trạng thái ngưng thực rồi.
Nếu không phải là người có Hỗn Độn thể thì tuyệt đối sẽ không dám xông vào nơi này.
Lúc này, ánh mắt Thẩm Thiên đang khựng lại.
Hắn cảm thấy có một cảm giác vô cùng gàn gũi từ dưới đáy biển tràn đến, hình như có thứ gì đó đang dẫn dắt.
Nghĩ tới đây, Thẩm Thiên đi về phía đáy biển sâu.
Sau khi lặn xuống gần trăm vạn trượng, cuối cùng hắn đã tới được đáy biển.
Phía trước Thẩm Thiên hiện ra một tòa tàn điện.
Nơi này cổ kính và cũ kỹ, cả tòa cung điện đều bị đất cát che phủ, ảm đạm không ánh sáng.
Xung quanh khắp nơi đều là tường đổ, đá vụn, cực kỳ cũ nát.
Còn có cả vài cây cột đã gãy thành hai nửa, bên trên có màu đỏ đậm.
Đây là màu do bị máu nhuộm, cảnh tượng nhìn thấy mà giật mình.
Chỉ nhìn cảnh này thôi là có thể thấy nơi này đã trải qua trận chiến thê thảm cỡ nào.
Vô số anh linh huy sái nhiệt huyết, liều chết chiến đấu nhưng vẫn không cách nào bảo vệ được nơi này.
Cuối cùng, mọi thứ đều chìm ở sâu trong Bắc Hải, vinh quang hoàn toàn bị che đậy.
Ánh mắt Thẩm Thiên hơi nhíu lại, hắn có thể xác định tòa tàn điện này chính là di chỉ Thiên Đình cổ.
Hắn hít sâu một hơi, xốc lại tinh thần đi vào Thiên Đình cổ.
Hắn được biết từ chỗ người trông mộ, nơi này rất không may, từng bị Tà Linh tộc nguyền rủa, cho nên, cứ cẩn thận một chút thì hơn.
Ngay lúc Thẩm Thiên đặt chân vào Thiên Đình cổ, một cỗ tà khí tràn lan ra.
Tà khí vô cùng thê lương, tràn đầy sức mạnh chấn nhiếp tâm phách.
Cỗ sức mạnh này cực kì tà ác, ẩn chứa những cảm xúc tiêu cực mãnh liệt nhất trong cơ thể.
Hơi chạm vào sẽ bị ăn mòn thần trí, biến thành mất trí điên dại.
Hơn nữa, cỗ sức mạnh tà ác này còn cực kỳ cường đại.
Dù là tồn tại cấp Chuẩn Tiên cũng tuyệt đối không thể chống đỡ được cỗ sức mạnh này.
Chương 1035: Thái Cổ Thiên Đình, truyền thừa của một trăm linh tám vị tướng! (1)
“Đây chính là lời nguyền của Tà Linh tộc?”
Thẩm Thiên hừ lạnh một tiếng, trong cơ thể nở rộ kim mang sáng chói.
Ánh sáng màu vàng vạn trượng, vô cùng rộng rãi chiếu rọi giữa trời đất.
Sau lưng Thẩm Thiên hiển hiện ra Kim Luân sáng chói vô cùng cao lớn tản mát ra thần mang thánh khiết.
Dưới sự chiếu rọi của kim quang tà khí mau chóng biến mất rồi hóa thành khói bụi tiêu tán giữa trời đất.
Dưới sự tẩy lễ của kim quang, nơi này trở nên sáng tỏ, tràn ngập khí tức thánh khiết.
Cỗ sức mạnh này chính là Độ Hóa Kim Luân mà Thẩm Thiên nắm giữa.
Với tà khí mà nói Độ Hóa Kim Luân tràn ngập khắc chế.
Cả hai không tương dung, không thể cùng tồn tại.
Tà khí nơi này bị Thẩm Thiên tịnh hóa hơn phân nửa, làm cho trời đất tỏa ra tia sáng thần thánh.
Lông mày Thẩm Thiên nhíu lại, trong lòng nảy sinh nghi ngờ.
Theo lý thuyết thì nguyền rủa cấp bậc này cùng lắm uy hiếp được vài Chuẩn Tiên, với cường giả chân chính mà nói căn bản chẳng hề có ý nghĩa gì.
Vì sao hậu thế không có ai nâng lại cờ trống, khôi phục vinh quang Thiên Đình cổ?
Chẳng lẽ trong này còn ẩn chứa sự kinh khủng gì đó?
Thẩm Thiên không hề khinh suất, tiếp tục đi tới.
Mà đúng lúc này, hư không bỗng nhiên phun trào.
Tà khí lại lần nữa cuốn tới khiến cho trời đất rung chuyển.
Sức mạnh mênh mông khó lường cuốn ra, kinh khủng đến cực điểm.
Tà khí điên cuồng cuồn cuộn, tà niệm tứ tán, ngưng tụ thành một con mắt cực lớn, che cả bầu trời.
Tà vụ nồng đậm mênh moong phát ra khí tức vô cùng thê lương làm người ta sợ hãi tận tim gan.
Con mắt đó được hình thành từ tà vụ nhưng lại vô cùng sinh động, giống như có người đang nhìn chằm chằm.
Thẩm Thiên lập tức cảm nhận thấy sau lưng lạnh buốt, lông tóc dựng đứng.
Hắn ngưng mắt nhìn thì thấy con mắt kia rất đỏ, giống như mặt trời máu tràn đầy sức mạnh chấn nhiếp tâm phách.
Khi nhìn thẳng vào nó có một sức mạnh như muốn lấy tâm hồn người ta đi, khiến người ta trầm luân.
Lông mày Thẩm Thiên nhíu chặt, tâm trạng nặng nề.
Đây mới là sức mạnh nguyền rủa thực sự của Tà Linh tộc?
Chẳng trách không ai có thể khôi phục vinh quang Thiên Đình cổ, chỉ riêng cỗ sức mạnh này là đã có thể ngăn cản được chín thành cường giả của ngũ vực rồi.
Cỗ khí tức này quá kinh khủng, vượt xa cấp Chân Tiên, đạt tới cảnh giới vô thượng.
Lúc này, con ngươi đỏ máu nhìn sang, bắn ra khí tức khiến người ta run rẩy.
Cỗ sức mạnh đó tà ác cực điểm, ẩn chứa vĩ lực lớn lao như muốn nhìn trộm hư vô.
Lông mày Thẩm Thiên nhíu chặt, bên ngoài cơ thể lượn lờ khí hỗn độn bao phủ toàn thân hắn.
Sương màu màu trắng bạc lượn lờ quanh thân khiến Thẩm Thiên dung hòa với khí hỗn độn xung quanh.
Cho dù là cường giả cấp Chân Tiên trở lên giáng lâm cũng rất khó phá vỡ được.
Quả nhiên, trong con mắt kia lộ ra tia kinh ngạc, thật sự không thể nào nhìn thấu được Thẩm Thiên.
Nhưng sau đó, nó run lẩy bẩy, tà khí cuồn cuộn, uy thế ngập trời.
Trong hư không, một giọng nói khàn khàn truyền đến: “Là ngươi!!!”
“Ngươi đã quay về rồi???”
Giọng nói này như truyền đến từ hư không vô ngần, xa xôi vô biên khiến người ta không thể nào nắm giữ.
Nhưng Thẩm Thiên có thể cảm nhận được âm thanh này tràn đầy kinh hãi và không dám tin.
Thẩm Thiên nhíu chặt mày, không hiểu gì cả.
Người này tuyệt đối là cường giả vô thượng của Tà Linh tộc.
Nhưng Thẩm Thiên không biết người này, những Tà Linh hắn từng gặp đều chết cả rồi.
Giọng nói này khiến trong lòng Thẩm Thiên dâng lên nghi hoặc.
“Ngươi là ai?”
Thẩm Thiên đặt câu hỏi nhưng vẫn chưa nhận được câu trả lời.
Tên cường giả Tà Linh tộc kia bắt đầu cuồng bạo, bắn ra sát ý dọa người.
Con mắt đó chính là hóa thân của cường giả Tà Linh tộc, bộc phát ra khí hung hăng.
Xoẹt!
Một hồng quang bắn ra từ trong con mắt đó mang theo sức mạnh chôn vùi vạn linh, uy thế tràn trề không gì chống đỡ nổi.
Hồng quang thâm thúy đến cực điểm, tràn ngập tà lực khiến trời đất đều mang màu đỏ máu.
Sắc mặt Thẩm Thiên nghiêm túc, sau lưng có cảm giác run rẩy.
Cỗ sức mạnh này quá kinh khủng, thậm chí hắn cảm thấy nó còn có thể một đòn tiêu diệt ngay tồn tại cấp Chân Tiên.
Đây mới chỉ là sức mạnh nguyền rủa, là hình chiếu của tên này thôi.
Như chân thân hạ phàm, sẽ khủng bố đến mức nào?
Thẩm Thiên không chút do dự, rút ra Hồn Thiên Kỳ Bàn, thôi động trận pháp tiếp dẫn sức mạnh tinh thần của trời đất.
Bàn cờ cổ xưa nở vộ thần quang vô tận, tia sáng chói lọi lơ lửng trên đỉnh đầu Thẩm Thiên.
Màn sao vô tận buông xuống, bao phủ lấy hắn.
Ầm!
Tiếng chấn động vang lên.
Màn sáng sao trời run rẩy kịch liệt giống như muốn một đòn là đánh vỡ vụn tất cả!
Cơ thể Thẩm Thiên run lên, trong mắt lộ ra một tia kinh ngạc.
Nên biết Hồn Thiên Kỳ Bàn chính là đại khí truyền thừa của Hồn Thiên Tiên Vương, ẩn chứa uy năng lớn lao.
Nhưng mà công kích của Tà Linh này lại có thể rung chuyển được.
Rốt cuộc Tà Linh này có sức lực lớn nhường nào?
“Chết đi cho ta!”
Tà Linh gào thét, một lần nữa phát động công kích về phía Thẩm Thiên.
Ánh mắt Thẩm Thiên lạnh lẽo, chuẩn bị thoải mái đánh một trận.
Sức lực này mặc dù kinh khủng nhưng hắn không phải không có đường để phản kháng.
Vì cỗ sức mạnh này chịu một loại kiềm chế nào đó nên không thể nào bộc phát hết toàn bộ.
Đúng lúc này, cổ Thiên Đình lại rung động kịch liệt, trời đất quay cuồng.
Ở sâu bên trong bắn ra một tia sáng chói chang, mênh mông như mặt trời chiếu sáng trời đất.
Một cỗ sức mạnh chí cao vô thượng bá đạo vô song phát ra.
Cỗ khí tức kia to lớn vô cùng, tràn đầy chính khí hạo nhiên như muốn tru diệt hết thảy âm tà trên thế gian.
Trong hư không phía sau Thẩm Thiên ngưng tụ ra một cổ ấn màu vàng vô cùng to lớn.
Cổ ấn này cao chừng mấy vạn trượng, che khuất bầu trời, khí thế mênh mông khó lường.
Nó ập đến, quét ngang tất thảy như muốn khiến trời đất lún xuống.
“Nhân Hoàng Ấn!!!”