Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 344



Dường như chạm phải tồn tại kinh khủng nào đó, Tà Linh cường đại phát ra âm thanh thê lương, vô cùng sợ hãi.

Tà vụ chấn động kịch liệt, cuồn cuộn không thôi.

Con ngươi kia cũng càng trở nên đỏ hồng, bộc phát toàn bộ sức lực định chống cự, nhưng mà trước cổ ấn này, tất thảy đều không thể chịu đựng nổi một kích.

Trong chốc lát, thần mang vô tận bắn ra.

Một con ngươi máu khổng lồ do vị cường giả vô thượng Tà Linh tộc ngưng tụ ra bị đánh nát thành bột mịn trong nháy mắt.

Vùng không gian có liên quan cũng đã hoàn toàn tịch diệt, hư không loạn lưu quét qua ngàn dặm.

Tâm thần của Thẩm Thiên rung động, ánh mắt lóe sáng..

Hắn bình tĩnh nhìn cổ ấn to lớn lơ lửng giữa không trung, trong lòng lại dâng lên cảm giác thân thiết khó hiểu.

Vừa rồi khí tức quen thuộc hắn cảm nhận được chính là bắt nguồn từ cổ ấn này!

Mà lúc này, cổ ấn nhấp nháy quang mang, không ngừng tỏa sáng.

Cuối cùng thần mang thu bớt lại rồi hoàn toàn biến mất.

Cổ ấn to lớn kia hóa thành kim ấn kích cỡ khoảng bằng bàn tay rơi vào trong tay Thẩm Thiên.

Tâm thần Thẩm Thiên khẽ run lên, hắn cảm thấy đồng nguyên với khí tức trong kim ấn này.

Cỗ khí tức này giống với thể chất của hắn, dung hợp lẫn nhau.

Thẩm Thiên tự lẩm bẩm: “Nhân Hoàng Ấn?”

“Chẳng lẽ, đây chính là đại khí vô thượng nắm trong tay Nhân Hoàng đầu tiên?”

Thẩm Thiên biết được trong tay Nhân Hoàng đời đầu có một kiện hỗn độn đại khí từ chỗ người trông mộ.

Món đại khí đó sinh ra từ hỗn độn, ẩn chứa linh khí bẩm sinh, là khí chí cao vô thượng.

Trước đây, Nhân Hoàng đầu tiên đã dựa vào Nhân Hoàng Ấn thôi động vĩ lực vô thượng mới có thể lấy một địch ba, đồng quy vu tận với ba Tà Linh Tiên Đế.

Có điều, Nhân Hoàng Ấn cũng bị thương bản nguyên trong trận đại chiến kia, đánh mất một phần lớn thần năng.

Lúc trước 36 vị Tiên Vương phong tỏa ngũ vực cũng dựa vào sức mạnh của Nhân Hoàng Ấn.

Lần đó cũng đã hao hết toàn bộ chút thần năng cuối cùng của Nhân Hoàng Ấn, khiến nó rơi vào ngủ yên.

Đến mức, trong trận đại chiến sau này, Nhân Hoàng Ấn căn bản không thể nào cách bộc phát Thần năng.

Bằng không, Nhân tộc cũng sẽ không thê thảm đến như vậy.

Thẳng đến 49 vạn năm trước, Nhân Hoàng thứ hai xuất thế, khiến Nhân Hoàng Ấn khôi phục.

Dưới sự hỗ trợ của Nhân Hoàng Thể, món đại khí này cuối cùng cũng thể hiện được sự kinh khủng của mình.

Lúc trước Nhân Hoàng thứ hai dựa vào Nhân Hoàng Ấn đã mạnh mẽ đồ sát Tà Linh, quét ngang hết thảy kẻ địch.

Mà uy năng của món đại khí này cũng không ngừng khôi phục, tạo ra uy danh hiển hách.

Chỉ tiếc, Nhân Hoàng thứ hai đột nhiên biến mất, Nhân Hoàng Ấn cũng từ đó yên lặng theo.

Thiếu đi Nhân Hoàng Thể củng cố, Nhân Hoàng Ấn căn bản không thể nào phát huy được uy năng vô thượng.

Đây là chí bảo vô thượng phù hợp với Nhân Hoàng Thể nhất, chính là đại khí bản mệnh của Nhân Hoàng đầu tiên.

Nghĩ tới đây, trong lòng Thẩm Thiên cảm thấy thoải mái.

Chắc hẳn Nhân Hoàng Ấn này cảm nhận được khí tức của Nhân Hoàng Thể cho nên mới chủ động phát động công kích.

Khóe miệng Thẩm Thiên khẽ nhếch lên, trong lòng vui sướng.

Giờ Nhân Hoàng Ấn dung nhập vào lòng bàn tay, có thể thôi động bất cứ lúc nào.

Tuy bản nguyên Nhân Hoàng Ấn bị thương vẫn chưa khôi phục được trạng thái đỉnh cao nhất nhưng Thẩm Thiên có thể cảm nhận được, hiện tại uy lực của Nhân Hoàng Ấn không hề yếu hơn Hồn Thiên Kỳ Bàn.

Không ngờ vừa tiến vào di tích Thiên Đình hắn đã có thể có được thu hoạch lớn như vậy.

Hơn nữa, chướng ngại cũng tạm thời bị giải trừ rồi.

Có điều tên cường giả Tà Linh kia vẫn chưa diệt vong, chắc chắn sẽ luôn để mắt tới hắn.

Đối với điều này, Thẩm Thiên cũng không lo lắng lắm.

Dù sao cường giả vô thượng của Tà Linh tộc căn bản không thể nào tiến vào được giới này, vẫn còn thời gian để Thẩm Thiên trưởng thành thêm.

Đợi hắn trưởng thành rồi thì còn e ngại nữa sao?

Nếu ngươi đã mang tâm vô địch thì dĩ nhiên phải trấn áp tất thảy kẻ địch trên thế gian.

Thẩm Thiên dậm chân tiến lên, tiếp tục tiến sâu vào trong Thiên Đình cổ.

Nơi này có thế lực thịnh vượng nhất ngũ vực lúc trước, có vô số cường giả trấn thủ, truyền thừa dĩ nhiên không thể chỉ có chừng này.

Dù sao ngoài Nhân Hoàng đời thứ hai, Thiên Đình còn có rất nhiều tồn tại chí cường.

Chẳng hạn như 108 vị thiên tướng, bọn họ tuyệt đối cũng là cường giả đỉnh cao, chắc chắn cũng lưu lại truyền thừa.

Thẩm Thiên không chút do dự, tiếp tục tiến lên.

Càng đi vào sâu, chiến trường càng đổ nát, bừa bộn không chịu nổi.

Khắp nơi đều là hố to, thiên địa đều bị đánh nát.

Không gian tàn phá, pháp tắc hỗn loạn đến cực điểm.

Nơi này đã nổ ra trận chiến vô cùng kinh khủng khiến không gian nơi này đã hoàn toàn vỡ nát.

Ngay cả sức mạnh trời đất cũng không thể nào khôi phục được như cũ, triệt để biến thành phế tích.

Xung quanh dày đặc oán khí, tà ác đến cực điểm.

Đó là oán khí Tà Linh tộc lưu lại, vô cùng thê lương.

Nhưng vẫn còn một cỗ sức mạnh vẫn đang đối kháng, triền đấu không thôi.

Đây là anh linh đời trước của Thiên Đình cổ, bọn họ tàn hồn bất diệt, như muốn tiêu diêt hoàn toàn Tà Linh mới thôi.

Ánh mắt Thẩm Thiên lấp lóe, trong lòng cảm thán.

Những vong hồn anh linh này thật đáng kính nể, không hổ là anh hùng.

Hắn vung tay lên, dùng độ hóa kim quang hoàn toàn chôn vùi âm tà nơi đây, để anh linh nghỉ ngơi.

Sau khi tà khí hoàn toàn tản đi, cỗ ý chí không cam tâm kia cũng tiêu tán theo.

Bọn họ hóa thành những ngôi sao sáng chậm rãi trôi về phía bầu trời.

Đôi mắt Thẩm Thiên hơi híp lại, bị cảm động, chắp tay nói: “Chư vị, lên đường bình an!”



Chương 1037: Thái Cổ Thiên Đình, truyền thừa của một trăm linh tám vị tướng! (3)

Xoẹt!

Thần mang nở rộ, rộng lớn không thôi.

Vô số tinh mang hội tụ vào một chỗ, ngưng tụ ra hồn anh linh vô tận.

Bọn họ chắp tui cúi đầu với Thẩm Thiên, trong mắt tràn ngập cảm kích.

Cuối cùng tất cả tiêu tán giữa trời đất, tịch diệt hoàn toàn.

Làm xong tất cả những chuyện này, Thẩm Thiên hít sâu một hơi, tiếp tục đi về phía trước.

Xuyên qua đại điện, cuối cùng Thẩm Thiên đi vào một điện đường hoa lệ.

Trong tòa điện phủ này có tổng cộng 108 cung các.

Mỗi một cung các đều như một tiểu thế giới, bên trong chứa một mảnh trời đất, bao la vô biên.

Đáng tiếc các cung này cũng bị đánh nát, pháp tắc vỡ vụn.

Thẩm Thiên biết, 108 cung này hẳn là nơi ở của 108 vị thiên tướng.

Bởi vì hắn tìm kiếm được các loại truyền thừa công pháp ở đây.

Tổng cộng có 108 loại truyền thừa chủng loại khác nhau, thiên biến vạn hóa.

Mỗi một môn truyền thừa đều ẩn chứa uy năng lớn lao, có thể gọi là một món tài sản kết xù.

Theo Thẩm Thiên biết, 108 vị thiên tướng Thiên Đình cổ đều là thiên kiêu tuyệt thế của các tộc thời đại đó.

Không chỉ có Nhân tộc, còn có Yêu tộc, Nhân Yêu tộc, Thiên Nhân tộc, Ngân Linh tộc...

Những chủng tộc này đều giao hảo với Nhân tộc, vào những năm cuối của Hoang Cổ đã cùng nhau đến ngũ vực nên mới có thể tiếp tục tồn tại.

Hơn nữa, bọn họ đều nắm giữ trong tay truyền thừa mạnh nhất của tộc, uy năng vô tận.

Thẩm Thiên đã tìm được không ít vô thượng pháp của Nhân tộc trong các cung này.

Trong đó bao gồm Hư Không Pháp, Tử Phủ Pháp, Phật Tông Pháp, Thần Tiêu Pháp, Thái m Pháp, Thái Dương Pháp...

Đương nhiên, cũng có không ít vô thượng pháp của Yêu tộc.

Chẳng hạn như Chân Long Pháp, Chân Hoàng Pháp, Côn Bằng Pháp, Kim Ô Pháp, Cửu Vĩ Hồ Pháp, Kỳ Lân Pháp...

Mỗi một loại pháp đều có giá trị vô lượng, nếu lưu truyền ra ngoại giới, cường giả Tiên giới cũng sẽ không kìm được mà thèm nhỏ dãi.

Dù sao đây cũng là truyền thừa vô thượng lưu lại từ thời đại Hoang cổ, uy năng vượt xa cả Đế kinh!

Trong lòng Thẩm Thiên kích động, phấn chấn không thôi.

Phần lớn những Đế pháp mà hắn tu luyện đều chỉ là những nhánh của pháp này.

Nếu có thể nắm được những pháp này thực lực chắc chắn có thể đột ngột tăng mạnh.

Cho dù hắn không cần đến thì cũng có thể cho người khác dùng.

Nhiều pháp môn cường đại như vậy nếu đem ra ngoài có thể sẽ khiến thế lực ngũ vực tăng lên một cấp bậc lớn.

Dù sao hiện tại ngũ vực cũng đang bị Tà Linh tộc xâm lược, đang ở trong hiểm cảnh cực đoan.

Thực lực của bọn họ tăng cũng sẽ là sự trợ giúp to lớn đối với ngũ vực.

Thẩm Thiên không do dự, bỏ hết những pháp môn này vào túi và cũng đồng bộ đến phân thân Huyết Thần tử.

Hắn cũng không vội vã tu luyện những pháp môn này, mà tiếp tục tiến lên.

Nơi này vẫn chưa thăm dò xong, chắc chắn vẫn còn tồn tại bí mật.

Sau đó, Thẩm Thiên liền đi vào một tòa đại điện nguy nga bàng bạc.

Nơi này không giống những nơi khác, không bị tàn phá mà chỉ mất đi Thần năng trở nên ảm đạm vô quang.

Phía trên cung điện có một chiếc hoàng kỷ khổng lồ, khí thế hào hùng, vô cùng uy nghiêm.

Nó sừng sững ở chính giữa, phát ra thần uy mênh mông như khiến vạn lệnh triều thánh.

Thẩm Thiên lập tức hiểu ý, ánh mắt sáng chói!

Nơi này, hẳn là Nhân Hoàng điện của các đời Nhân Hoàng.

Cũng chỉ có Nhân Hoàng, mới có khí phách như thế.

Hơn nữa nhìn tình hình nơi này thì có thể thấy 108 vị thiên tướng lúc trước đã thề sống chết thủ hộ cổ Thiên Đình.

Còn Nhân Hoàng điện chính là ranh giới cuối cùng của họ.

Cho nên, cho dù bên ngoài đã bị đánh đến mức đổ nát không chịu được nhưng nơi này thì không hề bị tổn thất gì quá lớn.

Từ đó cũng có thể thấy địa vị của Nhân Hoàng thứ hai trong lòng 108 vị thiên tướng cao tới chừng nào.

Cho dù phải hy sinh tính mạng cũng phải bảo vệ nơi này!

Đáng tiếc, cuối cùng họ vẫn không thể hoàn toàn bảo vệ được.

Cuối cùng toàn bộ Thiên Đình rơi xuống Bắc Hải, Nhân Hoàng điện cũng vì thế chao đảo.

...

Thẩm Thiên dạo bước tiến lên, đi vào Nhân Hoàng điện

Hắn vừa vào nơi này thì lập tức cảm nhận được một sự quen thuộc.

Hắn ngưng mắt nhìn thì thấy trên mặt bàn phía trước hoàng ỷ có ba vật phẩm.

Món thứ nhất là một bản cổ tịch ố vàng, cực kỳ cổ xưa, còn tản mát ra ý man hoang.

Ánh mắt Thẩm Thiên sững sờ, bình tĩnh nhìn vào quyển cổ tịch.

Chính giữa cổ tịch khắc bốn chữ lớn, Tân Hỏa Tổ Kinh!

Cơ thể Thẩm Thiên hơi rung lên, ánh mắt lấp lóe thần mang sáng chói.

Đây là truyền thừa công pháp của Nhân Hoàng đầu tiên, cũng là ngọn nguồn của tất cả Tân Hỏa Kinh trên thế gian này!

Thẩm Thiên từng tu luyện rất nhiều loại Tân Hỏa Kinh nên tất nhiên hiểu rõ sự thần diệu bên trong.

Tân Hỏa Kinh bình thường, Chiến Thần Tân Hỏa Kinh, Hỗn Độn Tân Hỏa kinh đều là nhánh của Tân Hỏa Tổ Kinh, diễn hóa từ đó ra mà thôi.

Tân Hỏa Tổ Kinh bao hàm toàn diện, có khả năng vô hạn.

Giờ Thẩm Thiên thu hoạch được bảo vật này nên vô cùng vui mừng.

Nói không chừng hắn có thể dựa vào Tân Hỏa Tổ Kinh giúp Hỗn Độn Tân Hỏa kinh của mình tiến thêm một bước.

Thẩm Thiên bỏ Tân Hỏa Tổ Kinh vào túi sau đó nhìn sang vật thứ hai.

Đó cũng là một quyển cổ kinh, nó còn khiến Thẩm Thiên có cảm giác gần gũi hơn Tân Hỏa Tổ Kinh rất nhiều.

Bởi vì, quyển cổ kinh thứ hai chính là Hỗn Độn Tân Hỏa kinh!

Là vô thượng pháp Nhân Hoàng thứ hai sáng tạo ra!

Trong lòng Thẩm Thiên vô cùng kích động, hắn cầm lấy Hỗn Độn Tân Hỏa kinh bắt đầu cảm ngộ.

Trong lúc nhất thời Thẩm Thiên như ngao du trong hỗn độn tinh hải, tâm hồn thoải mái.



Chương 1038: Thái Cổ Thiên Đình, truyền thừa của một trăm linh tám vị tướng! (4)

Bản Hỗn Độn Tân Hỏa kinh này đại khái giống với công pháp Thẩm Thiên tu luyện, nhưng có vài chổ chi tiết, vi diệu hơn, là những lĩnh vực hắn chưa chạm tới được.

Tâm thần của Thẩm Thiên lập tức chìm đắm trong Hỗn Độn Tân Hỏa kinh, cảm ngộ được huyền diệu bên trong.

Rất nhanh, toàn thân Thẩm Thiên phát sáng, khí tức mênh mông khó lường.

Thẩm Thiên cảm ngộ Hỗn Độn Tân Hỏa kinh xong thì khí tức bỗng nhiên thay đổi.

Thế giới trong cơ thể hắn đang nhanh chóng mở rộng, từ ngàn vạn dặm tiếp tục mở rộng ra, trở nên mênh mông vô ngần.

Trời đất bắt đầu xảy ra thuế biến, có vài địa khu bắt đầu lắc lư kịch liệt, toàn bộ đọng lại một chỗ.

Đại địa dung hợp lẫn nhau chồng chất thành từng dãy núi nguy nga, cao vút trong mây.

Có nơi thì bị nứt ra thành sông, sâu không thấy đáy, bao la vô bờ.

Trên vòm trời vô số linh vũ trút xuống, hội tụ thành khe, dần dần diễn hóa thành hải dương.

Pháp tắc thiên địa cũng đang không ngừng hoàn thiện, trật tự đại đạo tung hoành nơi chân trời khiến đản sinh ra vô số linh vật.

Vẻ mặt Thẩm Thiên vô cùng chấn động, tiểu thế giới trong cơ thể hắn cuối cùng cũng diễn hóa thành thế giưới thật!

Cùng lúc đó, khí Hỗn Độn và m Dương hai khí trong cơ thể hắn cũng tăng trưởng với tốc độ điên cuồng, trở nên cường đại hơn.

Cả hai đan xen lượn lờ vì trời đất bao phủ một tầng sương mù mông lung, bắn ra sức mạnh huyền ảo.

Nó đã chạm tới bản nguyên thiên địa khiến cho nời này tràn ngập đạo ý mãnh liệt.

Có thể nói, đây là thánh địa ngộ đạo rất tốt.

Nếu có người có thể tu luyện trong tiểu thế giới của hắn thì có lẽ một ngày có thể bằng mấy trăm năm hoặc hơn ngàn năm so với ngoại giới.

Nhìn thấy một màn này, Thẩm Thiên không chút do dự.

Hắn lấy truyền thừa của 108 vị thiên tướng ra

Nhân cơ hội tốt như vậy, Thẩm Thiên muốn tranh thủ một hơi mau chóng luyện xong những truyền thừa vô thượng này.

...

Rất nhanh, Thẩm Thiên rơi vào im lặng, bên ngoài cơ thể hắn thần hi lượn lờ, đạo thể bị thúc đẩy đến cực hạn.

Không gian xung quanh tràn ra đạo ý mãnh liệt, mênh mông vô biên, huyền ảo vô cùng.

Vẻ mặt Thẩm Thiên trang nghiêm, ngũ tâm nhìn về phía khí tức mênh mông.

Trong cơ thể hắn thỉnh thoảng bắn ra khí tức khủng bố, quét sạch trời đất.

Dị tượng xuất hiện, thần quang chiếu rọi, chói lọi vô cùng.

Có khi hư không phun trào, chuyển thật thành hư, mộng ảo vô cùng.

Có khi sức mạnh Thái m và Thái dương dâng lên sáng rực, xen lẫn lượn lờ.

Còn có cả các dị tượng rồng ngâm hổ gầm, phượng ngâm động thiên, đếm mãi không hết.

Mỗi một loại dị tượng đều cực kì khủng bố, tản ra uy áp lớn lao, khí thế tràn trề không gì đỡ nổi.

Còn dưới sự cảm ngộ của Thẩm Thiên, những sức mạnh này đã dùng một loại phương thức kỳ lạ, dần dần dung hợp lại cùng nhau.

Và tất thảy những điều này Thẩm Thiên cũng không hề biết.

Hắn đắm chìm trong tâm hải, trong đầu không ngnwgf diễn dịch 108 bộ vô thượng pháp.

Càng diễn dịch càng phát hiện bên trong tràn ngập huyền dịu khiến hắn hoàn toàn lún sâu.

Người ta có câu trong núi không có ngày đêm, không đạo không biết ngày tháng.

Bất giác, thời gian trôi rất nhanh.

...

Ba năm sau!

Cuối cùng Thẩm Thiên mở to hai mắt, trong mắt bắn ra thần mang choi lọi.

Hai con ngươi hắn trở nên vô cùng thâm thúy, bên trong có hàng triệu sao trời lưu chuyển, biến hóa ngàn vạt.

Trong ba năm, cuối cùng Thẩm Thiên đã tu hết 108 môn pháp.

Đồng thời, hắn còn dung hội toàn bộ sau đó sáng tạo ra thần thông tuyệt thế thứ ba của mình: “Sâm La Vạn Tượng!”

Thần thông này ẩn chứa vô số đạo ý của cường giả, có uy năng vô thượng.

Với thực lực của Thẩm Thiên bây giờ, tùy ý diễn dịch ra một môn vô thượng pháp, uy lực bộc phát sẽ gấp trăm ngàn lần trước đây.

Thẩm Thiên đoán, uy lực của đại thần thông Sâm La Vạn Tượng sẽ không thua gì hai loại đại thần thông Khai Thiên Tích Địa và Tạo Hóa Vạn Vật.

Trong một vài tình huống đặc biệt thậm chí nó còn mạnh hơn, tạo ra hiệu quả siêu phàm.

Với chiến lực của Thẩm Thiên hiện nay, nếu gặp cường giả cấp Chân Tiên của Trung Lang tướng, dù không có sự hỗ trợ của Hồn Thiên Kỳ Bàn thì cũng có thể chắc chắn giết chết được hắn ta.

Thực lực tiến thêm một bước, dĩ nhiên Thẩm Thiên vô cùng mừng rỡ.

Lần trải nghiệm cổ Thiên Đình này Thẩm Thiên lời to rồi!

...

Nhiều truyền thừa như vậy đủ để Thẩm Thiên có thể vực dậy tổ chức tđi hoàn toàn mới.

Hơn nữa vẫn còn muốn truyền thừa cuối cùng chưa thu nhận.

Cũng không biết, vật này rốt cuộc là cái gì?

Thẩm Thiên chậm rãi đứng dậy, ánh mắt nhìn vào món truyền thừa cuối cùng.

Đó là một kính ngọc màu xanh, khí tức cổ xưa nhuốm đầy màu sắc thời gian.

Nó vô cùng thần kỳ, trên khung kính có khắc đường vân kỳ dị giống như thần văn đại đạo, nối liền với nhau.

Mặt kính óng ánh sáng long lanh, giống như được khắc từ tiên ngọc vô thượng, bồng bềnh linh vận.

Nhưng gương này phát ra linh vận cực kỳ mờ nhạt, gần như không thể nào cảm nhận được.

Trông nó hoàn toàn giống với tấm gương bình thường.

Ánh mắt Thẩm Thiên khựng lại, trong điện Nhân Hoàng vì sao lại có một đồ vật bình thường như vậy?

Đây cũng được coi là truyền thừa vô thượng sao?

Thẩm Thiên cẩn thận cảm ứng thử thì thấy gương đồng vẫn bình thường không có gì kỳ lạ.

Hắn lầm bầm một tiếng: “Sao có cảm giác như bị lừa vậy?”

Mặc dù nói vậy nhưng Thẩm Thiên vẫn đưa tay cầm cái gương kia.

Dù sao thì cũng đến rồi, không lấy thì cũng phí.

Nói không chừng tấm gương này ẩn chứa sự huyền ảo nào đó, là đại khí vô thượng!