Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 350



Trước liễn xa có mười tám con giao long Thái Cổ quát tháo, uy thế chấn thiên động địa, bễ nghễ Bát Hoang.

Đây là giao long có huyết mạch Long tộc, thực lực cường đại vô song, con nào cũng đạt tới Thánh giả.

Cường giả bậc này mà chỉ trở thành tẩu thú kéo xe.

Thế này thì đúng là tiêu hoang quá!

Trong mắt mọi người lộ ra tia chấn động: “Đây là liễn xa của Ngọc Hư cung.”

“Dùng mười tám con giao long Thái Cổ kéo xe không sợ đắc tội đám rồng hiếu chiến Long Thần Điện kia sao?”

“Nhưng mà nghe nói giữa Ngọc Hư cung và Long Thần Điện vốn có mâu thuẫn, đã thâm căn cố đế từ lâu.”

“Hơn nữa với thế lực của Ngọc Hư cung đúng là không cần phải e ngại Long Thần Điện.”

Tâm thần mọi người đều chấn động, cảm thán lá gan Ngọc Hư cung quá lớn.

Sau đó lại có người lo lắng nói: “Thế nhưng là, Long Thần Thái tử đã tới.”

“Xem ra, lại có một trận đại chiến sắp bộc phát!”

Quả nhiên, ánh mắt Ngao Liệt lập tức trở nên lạnh lẽo.

Y nhún người nhảy lên bầu trời.

Gừ!

Tiếng rồng ngâm rung chuyển trời đất!

Uy áp long tộc vô cùng mãnh liệt tràn ngập trời đất.

Trong chốc lát, mười tám con giao long lập tức bị huyết mạch áp chế, run lẩy bẩy.

Đây là sự chèn ép xuất phát từ huyết mạch lên tâm hồn!

Mười tám con giao long dừng bước, liễn xa cũng dừng lại không tiến lên, lơ lửng giữa hư không.

Ánh mắt Ngao Liệt lạnh lẽo, hờ hững nói: “Ngọc Hư Tử, có phải ngươi muốn đánh nhau không?”

Ngọc Hư Tử làm như vậy là đang miệt thị uy nghiêm của Long tộc.

Nhân tộc có thể nhịn chứ Long tộc thì không thể nhịn!

Trong liễn xa có một bóng dáng tuyệt đại, bễ nghễ trời xanh.

Hắn ta mặc đạo bào cổ xưa, vẻ mặt lạnh nhạt giống như không điều gì có thể khiến hắn ta thay đổi sắc mặt.

Người này vừa xuất hiện, đạo vận cường đại cuốn ra khiến trời đất chấn động mạnh, pháp tắc quanh quẩn.

Hắn ta khiến cho vạn pháp nặng nề, giống như có thể điều khiển sức mạnh của trời đất.

Người này chính là Ngọc Hư Tử có Tiên Thiên Đạo Thể.

Ngọc Hư Tử bình tĩnh, nói: “Ngươi không phải đối thủ của ta!”

Ngao Liệt không những không giận mà còn cười: “Cuồng vọng, cũng không biết lúc trước ai đã đứng trước mặt bổn tọa chạy trối chết đấy nhỉ.”

Rõ ràng giữa Ngọc Hư Tử và Ngao Liệt đã có mâu thuẫn từ trước.

Nhưng Ngọc Hư Tử vẫn vô cùng bình tĩnh, nói: “Trước khác nay khác.”

“Bổn tọa đã ngộ được chín thành pháp trên thế gian, vô địch hiện nay.”

“Người không đủ sức chống trả đâu!”

Ngọc Hư Tử vô cùng cao ngạo, hoàn toàn coi thường Ngao Liệt.

Cảnh tượng này khiến khóe miệng những người đứng xem điên cuồng giật giật.

Ngao Liệt thân là Long Thần điện Thái tử, thân có huyết mạch Thập Nhị Phẩm Hắc Long, cũng là thiên kiêu tuyệt thế.

Coi thường một thiên kiêu tuyệt thế như vậy, sẽ ổn chứ?

Ngao Liệt cũng không hề tức giận, cười nhạo nói: “Không ngờ mới mấy năm chưa đánh ngươi là làm ngươi lại cảm thấy mình ghê gớm rồi à?”

“Được lắm, bổn tọa sẽ chơi đùa cùng ngươi vậy.”

“Lên Phong Thần đài!”

Ngao Liệt nhún người nhảy lên, bay về phía Phong Thần đài.

Vẻ mặt Ngọc Hư Tử không hề thay đổi, phiêu diêu tiến lên, cơ thể lắc lư bất định.

Tốc độ của hắn ta cực nhanh, chỉ trong chớp mắt đã xuất hiện đối diện Ngao Liệt.

Nhìn thấy hai người sắp khai chiến, mọi người vô cùng hứng thú.

Thiên kiêu tuyệt đại chiến đấu sẽ khiến mọi người có rất nhiều thu hoạch.

Ngoài bọn họ, các thiên kiêu tuyệt thế khác cũng lần lượt xuất hiện, nổ ra những cuộc giao đấu.

Chẳng hạn như tiểu Côn Bằng có hai cánh m dương đã đánh chau với Hoàng Cửu Thiên của Bất Tử Hoàng tộc.

Còn có rất nhiều thánh thể, thần thể tuyệt đại đều lần lượt xuất thế.

Bọn họ đã tự chọn trước đối thủ cho riêng mình, vừa xuất hiện đã khai chiến, không muốn lãng phí thời gian.

Ác chiến một khắc giá trị ngàn vàn!

Lập tức trên Phong Thần đài tràn ngập vô số thần quang.

Uy thế kinh khủng không ngừng cuốn tới, cực kỳ kinh người.

Những người này chiến đấu cực kì khủng bố, đều đang thúc giục pháp vô thượng khiến trời đất nổ ầm ầm.

Pháp tắc xung quanh quanh quẩn, trật tự tung hoành bộc phát ra thần năng vô tận.

Cường giả cấp Thánh quân cũng ko dám đến gần.

Thẩm Thiên nhìn thấy màn này ánh mắt càng thêm sáng chói.

Hắn pháp hiện pháp những thiên kiêu này tu đều nằm trong số pháp của 108 vị Thần tướng.

Hơn nữa tu vi cũng rất cao nhưng tuổi tác chỉ vài trăm tuổi mà đã tu đến cấp Đại Thánh.

Cỗ sức mạnh này mạnh hơn so với thời đại của hắn rất nhiều.

Xem ra, hậu thế không bết bát như hắn vẫn tưởng tượng.

Trên Phong Thần đài gần trăm vị thiên kiêu đang giao thủ.

Cục diện vô cùng hùng vĩ khiến ai thấy cũng đều hoa mắt.

Thẩm Hiểu Hiểu hiếu kỳ nói: “Sư tôn, người cảm thấy những người này có lợi hại không?”

Thẩm Thiên khẽ vuốt cằm, lạnh nhạt nói: “Bọn hắn đều rất lợi hại, có thể coi là cường giả đứng đầu thời đại này.”

Thẩm Hiểu Hiểu lắc đầu nói: “Con cảm thấy bọn họ không lợi hại bằng sư tôn.”

“Sư tôn là người lợi hại nhất Hiểu Hiểu từng gặp.”

Giọng điệu Thẩm Hiểu Hiểu kiên định, tràn đầy tự tin và kính nể.

Và lời của nàng ta đã khiến các thiên kiêu chung quanh chú ý.

Ánh mắt mọi người đều lần lượt nhìn sang.

Khi bọn họ nhìn thấy dung mạo Thẩm Thiên ai nấy đều sững sờ ngay tại chỗ.

“Thế gian này, lại có mỹ nam tử như thế sao.”

“Chẳng lẽ hắn là trích tiên hạ phàm sao?”

“Anh tư bậc này có thể xưng là tuyệt thế!”

Tâm thần mọi người chấn động, chìm sâu trong anh tư tuyệt đại của Thẩm Thiên.

Đặc biệt là thiên kiêu giới tính nữ lúc này đều không kìm được cảm thán: “Nam tử đẹp trai quá, còn tuấn tú hơn cả Thịnh Dương Hư!”

“Yêu yêu, mê mê!”

“Không biết vị đạo huynh này đã có đạo lữ chưa?”



Chương 1053: Hay là các ngươi cùng lên hết đi! (1)

Trong mắt thiên kiêu giới tính nữ tràn đầy cuồng nhiệt và si mê.

Thậm chí có vài người to gan còn không kìm được muốn nhào tới.

Trong lúc nhất thời, chung quanh tràn ngập cảm giác ghen tuông.

Rất nhiều thiên kiêu giới tính nam sắc mặt tái xanh giống như ăn phải chanh chua vạn năm, mùi vị chua lét.

Có người đố kỵ nói: “Dáng dấp tuấn tú thì sao, có thể ăn thay cơm à?”

Các thiên kiêu nữ chung quanh lập tức phảm bác: “Chả hiểu gì cả, ăn được chứ sao không!”

Mọi người: “...”

Có người cười nhạo nói: “Tiểu cô nương kia nói gì vậy, hắn mạnh hơn các thiên kiêu ở đây sao?”

“Đùa cái gì vậy, những thiên kiêu này đều là những tồn tại đứng đầu Ngũ vực đấy!”

“Một tên tiểu bạch kiểm mà cũng xứng so với thiên kiêu đứng đầu Ngũ vực sao?”

“Ta thấy tên này chỉ đang ra vẻ mà thôi!”

“Để một Tiểu cô nương tạo thế giúp, đúng là mất mặt quá đi!”

Bọn họ không muốn để Thẩm Thiên chiếm hết tiếng vang nên đang nghĩ cách chê bai hắn.

Cũng có người châm chọc khiêu khích: “Lời trẻ con ấy mà, để tâm làm gì?”

“Tiểu hài tử thì hiểu gì chứ, nàng ta chỉ muốn nịnh bợ sư tôn ấy mà!”

“Mọi người đừng có nói toẹt ra thế chứ, cũng giữ cho người ta chút thể diện chứ hả!”

Trong lúc nhất thời tiếng cười nhạo ầm ầm vang lên.

Thẩm Thiên cũng không thèm để ý, các thiên kiêu nữ xung quanh thì nổi giận.

“Sao các người còn có mặt mũi nói người khác, bản thân chẳng qua chỉ là tên hèn mà thôi!”

“Chỉ biết ở đây lảm nhảm, có bản lĩnh thì bước lên Phong Thần đài đi!”

“...”

Nữ nhân không thể trêu ghẹo, nhất là các nữ nhân đang là fan cuồng thì càng không thể trêu ghẹo.

Từng lời châu chữ ngọc của các nàng khiến mặt mũi đám thiên kiêu nam đỏ ửng.

Thẩm Hiểu Hiểu cũng hơi giận: “Sư tôn, người ra tay cho bọn hắn thấy đi!”

“Hiểu Hiểu tin, người giỏi nhất!”

Thẩm Thiên cười nhạt một tiếng, nói: “Hiểu Hiểu, không cần để ý đến ánh mắt của người ngoài.”

“Danh lợi như mây bay, giữ vững bản tâm mới là chính đạo.”

`nổi tiếng chẳng phải chuyện tốt đẹp gì, điều này Thẩm Thiên đã nhìn thấu từ lâu.

Hơn nữa, những người này mặc dù chiến lực không tầm thường, nhưng đối với Thẩm Thiên căn bản không hề có tính khiêu chiến.

Dù sao với thực lực của hắn hiện tại đã đủ để trấn sát chính diện Chân Tiên.

Đối chiến thiên kiêu cấp Đại Thánh giống như chơi đùa với trẻ con, dĩ nhiên Thẩm Thiên lười ra tay.

Thẩm Hiểu Hiểu nghe vậy thì cũng không mè nheo nữa.

Đúng lúc này, trong hư không vang lên giọng khiêu khích: “Vị đạo hữu này, Khương mỗ cũng không tán đồng suy nghĩ này của ngươi.”

Chung quanh lôi dẫn bắn ra, lôi đình kinh khủng đang bắn xuống.

Lôi quang lan tràn ngàn dặm, uy thế mênh mông không dứt.

Trong hư không, một nam tử áo trắng toàn thân tắm rửa lôi đình thần quang, điện mang lượn lờ bước ra.

Y giống như Lôi Đế hạ phàm, nắm giữ thiên địa thần lôi.

Mọi người xung quanh đều dồn ánh mắt sang người mới tới: “Là Thần Tiêu Thánh tử Khương Thái Ất!”

“Hắn cũng tới!”

“Nghe nói Khương Thái Ất đã tu luyện Lôi Đế pháp đến cảnh giới đại thành, từng dựa vào thần lôi vô thượng diệt sát Tà Linh Thập Ngũ kiếp Chuẩn Tiên!”

Mọi người thấy Khương Thái Ất xuất hiện, ai nấy đều hết sức kinh ngạc.

Lúc này Khương Thái Ất đã đi đến bên cạnh Thẩm Thiên.

“Đạo hữu, danh lợi có thể nhẹ như lông hồng, cũng có thể nặng như Thái Sơn.”

“Có người sống sống không lưu lại gì thì như vậy khác gì người đã chết?”

“Có người mặc dù chết rồi, nhưng danh thùy vạn cổ, vậy sẽ giống như người còn sống!”

“Cho nên, thanh danh vẫn là thứ cần phải coi trọng!”

Khóe miệng Thẩm Thiên giật giật.

Hắn không ngờ mình lại bị hậu bối Thần Tiêu giáo dục!

Trên mặt hắn lộ vẻ trêu chọc: “Đã như vậy, chúng ta luận bàn một chút?”

Thẩm Thiên muốn xem thử chiến lực Thần Tiêu Thánh tử thế hệ này rốt cuộc như thế nào.

Sắc mặt Khương Thái Ất hơi ngây ra, cười nhạo nói: “Ngươi muốn khiêu chiến với ta?”

“Ngươi có biết ta là ai không?”

“Ta, Thần Tiêu Thánh tử, Khương Thái Ất!”

“Ngươi chắc chắn là muốn bị sét đánh sao?”

...

Khương Thái Ất vốn định xem kịch vui, không ngờ Thẩm Thiên lại tìm tới y.

Chẳng lẽ mấy ngày không lộ diện mà thanh danh của Khương mỗ ta sụt giảm mức đó sao?

Đã vậy, hãy xem Khương mỗ dùng sét đánh chết ngươi đây!

Nổ chết hắn!

Nghe thấy lời của Khương Thái Ất, ý cười trên mặt Thẩm Thiên càng đậm.

Trên người hắn mặc bộ áo trắng, bay múa theo gió, giống như trích tiên trên trời chậm rãi đáp xuống Phong Thần đài, nói: “Lên nào!”

“Ta thật sự muốn xem thử, cái gọi là Lôi đế pháp rốt cuộc mạnh cỡ nào!”

Khương Thái Ất nhếch miệng, nói: “Nếu vậy để bổn tọa cho ngươi thưởng thức thử!”

Chân hắn ta đạp hư không, tung người bay lên.

Những tia lôi dẫn vô tận bắn ra, sáng lóa chói mắt chiếu rọi trời đất.

Hôn Nguyên Thần Lôi đếm mãi không hết cuốn khắp trời đất, phát sáng rạng rỡ, phát ra uy áp to lớn.

Bầu trời tách ra, tia lôi dẫn hoàn toàn vần vũ khắp trời đất như muốn biến nơi đây thành luyện ngục lôi đình.

Khương Thái Ất dạo bước trong biển lôi, sau lưng lôi đình vạn quân, khí thế chấn động Bát Hoang.

Trước mắt Thẩm Thiên hơi sáng lên, trong lòng âm thầm cảm thán.

Mặc dù tu vi Khương Thái Ất chỉ mới là Thập Nhất kiếp Đại Thánh nhưng khí thế bạo phát ra không khác gì Thập Ngũ kiếp Chuẩn Tiên.

Không ngờ thực lực Thần Tiêu Thánh tử đời này lại mạnh mẽ như vậy, không hổ là nhân tài mới nổi!

Hơn nữa Lôi Đế pháp mà Khương Thái Ất nắm giữ còn cường đại hơn Thần Tiêu Lôi Đế kinh một chút.

Đương nhiên, so với Thần Tiêu pháp Thẩm Thiên đang nắm giữ thì không chỉ kém hơn một chút.

Thần Tiêu pháp là do 108 thiên tướng Thái Cổ lưu lại, vốn huyền diệu khó lường.

Bây giờ Thẩm Thiên còn dung hợp Thần Tiêu pháp với các đại đạo khác nên càng trở nên khủng bố hơn.

Bởi vậy Thần Tiêu pháp mà Thẩm Thiên nắm giữ có thể so với Lôi pháp chí tôn, chí cao vô thượng.

...



Chương 1054: Hay là các ngươi cùng lên hết đi! (2)

Lúc này, Khương Thái Ất đã chuẩn bị sẵn sàng, khí thế sôi trào mãnh liệt, làm trời đất thất sắc.

Hắn ta khẽ nhướn mắt lên, lạnh nhạt nói: “Vị đạo hữu này, giờ bỏ cuộc vẫn còn kịp đấy.”

“Lôi đình không có mắt, nếu có đánh ngươi bị thương thì đừng trách Khương mỗ!”

Trong mắt Khương Thái Ất, người có thể chống lại hắn ta chỉ có những thiên kiêu tuyệt đại như Thịnh Dương Hư, Hạng Trọng Lâu.

Hạng người vô danh như Thẩm Thiên hắn ta chỉ cần trở tay là có thể đánh bị thương rồi.

Thẩm Thiên cười nhạt một tiếng, nói: “Tới đi!”

Giọng điệu Khương Thái Ất lạnh dần, không biết tốt xấu, quát khẽ lên tiếng,

“Chiến!”

Trong tay hắn ta hiển hiện phù văn huyền diệu, điều động Hôn Nguyên Thần Lôi.

Từng đạo Hôn Nguyên Thần Lôi sáng chói mắt, xẹt ra những tia thần hồng sáng chói trên bầu trời rơi xuống nhanh như sao chổi.

Trời đất u ám, nhật nguyệt vô quang.

Bên ngoài có rất nhiều thiên kiêu đang chăm chú quan sát trận chiến đấu này, tập trung tinh thần.

Một là vì thực lực Khương Thái Ất quá cường đại, thiên phú cũng thuộc hàng tuyệt đỉnh trong những thiên kiêu cùng thế hệ.

Quan sát hắn ta chiến đấu có thể thu hoạch được khá nhiều cảm ngộ.

Hai là vì bọn họ muốn nhìn thấy Thẩm Thiên thành trò hề, để phát tiết ấm ức trong lòng.

Dù sao, ban nãy những vị nữ tu kia vì Thẩm Thiên mà đã khiến bọn họ quá đỗi xấu hổ.

Nhìn thấy Khương Thái Ất xuất thủ, lập tức có người lên tiếng kêu lên: “Không ngờ bế quan mấy năm, thực lực Khương Thái Ất lại thêm tinh tiến rồi!”

“Kẻ này dám khiêu chiến Thần Tiêu Thánh tử, không biết sống chết.”

“Nhiều Hỗn Nguyên Thần Lôi như vậy đúng là kinh khủng, ngay cả Chuẩn Tiên cũng chẳng thể nào đỡ được, hắn tiêu rồi!”

“Ta thấy tên tiểu bạch kiểm này chắc chắn sẽ bị đánh thành tiểu hắc kiểm luôn.”

Mọi người châm chọc, muốn xem Thẩm Thiên thành trò hề.

Nhưng, bọn họ phát hiện vẻ mặt Thẩm Thiên không hề thay đổi, vẫn vô cùng lạnh nhạt.

Chỉ thấy hắn đứng sừng sững bất động, mặc cho lôi đình tẩy lễ.

Trong chốc lát, từng tia lôi dẫn che kín bầu trời, uy thế kinh thiên động địa không ngừng cuốn tới, sơn hà rung động.

Khí cơ hủy diệt phun trào, lôi đình rơi xuống.

Thẩm Thiên vẫn áo trắng phiêu nhiên, không hề nhiễm chút bụi trần, giống như trích tiên.

Ánh mắt Khương Thái Ất khựng lại, kinh ngạc nói: “Ồ? Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Không hiệu quả sao?”

“Chẳng lẽ uy lực của Hỗn Nguyên Thần Lôi chưa đủ?”

Hắn ta mơ hồ cảm nhận được có gì đó không ổn, vẫn chưa có ai có thể nhẹ nhàng hóa giải Hỗn Nguyên Thần Lôi như vậy.

Chẳng lẽ Khương mỗ ta có vài ngày chưa ra tay là tu vi Lôi đạo đã sụt giảm rồi sao?

Nghĩ tới đây, ánh mát Khương Thái Ất khựng lại, tinh mang lấp lóe, chuẩn bị ra tay hết sức.

Ầm!

Một cỗ khí thế vô cùng cuồng bạo tán ra.

Quanh người Khương Thái Ất phát tán lôi dẫn như mặt trời, vô cùng chói mắt.

Sau lưng hắn ta hiện ra dị tượng lôi đình vô cùng to lớn, uy thế ngập trời.

Dị tượng ngưng tụ số hư ảnh vạn trượng, che khuất bầu trời, giống như một tôn Lôi Thần.

Hắn ta hành động rồi... mang theo lôi uy vô tận khiến hư không sụp đổ.

Nhưng mà lúc này, Thẩm Thiên hơi híp mắt, khẽ thở ra một hơi trọc khí: “Đến ta rồi!”

Khí tức của hắn không ngừng dâng lên cho tới đỉnh phong, mang theo khí thế vô địch.

Quanh thân Thẩm Thiên trong nháy mắt bộc phát ra hỗn độn thần lôi vô cùng vô tận, hóa thành một vùng lôi hải cuốn sạch tám hướng.

Từng tia lôi quang tràn ngập khí tức khiến người ta sợ hãi.

Hắn vung quyền phải ra mang theo hỗn độn thần lôi vô tận ngang nhiên giáng xuống.

“Cái gì!”

Hai mắt Khương Thái Ất trừng lớn, khó có thể tin được.

Hắn ta từ nhỏ đã tắm trong thần lôi trời đất, đã tu luyện Lôi Đế pháp đến đại thành mới có thể khống chế được nhiều Hỗn Nguyên Thần Lôi như vậy.

Nhưng mà hỗn độn thần lôi vẫn là tồn tại hắn ta không thẻ nào chạm tới được.

Đây là bản nguyên của lôi đình, tượng trưng cho sức mạnh chí cao vô thượng.

Nhưng mà hắn ta lại nhìn thấy nó trên người nam tử không hề có chút tên tuổi này nên trong lòng vô cùng chấn động.

Nhất là uy năng mà Hỗn Độn Thần Lôi bạo phát ra khiến Hỗn Nguyên Thần Lôi đang run rẩy, không dám chống lại.

Lúc này, thế công của Thẩm Thiên rơi xuống, trời đất lập tức bị Hỗn Độn Thần Lôi bao trùm.

Trong chốc lát, hư ảnh Lôi đế bị thôn phệ, Hỗn Nguyên Thần Lôi cũng đang không ngừng bị chôn vùi.

Hổ khu của Khương Thái Ất chấn động, bắn ngược đi như diều đứt dây, phải vài trăm dặm mới ổn định lại cơ thể.

Hắn ta gầm lên một tiếng trầm thấp.

“Không thể nào, ta là Thần Tiêu Thánh tử Khương Thái Ất, về mặt tạo nghệ lôi pháp sao có thể thua người khác được?”

“Mẹ nó, liều mạng!”

Hai mắt hắn ta đầy nghiêm túc, nghiến răng tiến lên.

Lập tức, lôi dẫn trong cơ thể Khương Thái Ất phun trào, quấn quanh cơ thể.

Hắn ta chân đặt giữa hư không như hòa thành một thể với lôi đình, hóa thành thần minh chấp chưởng thiên kiếp.

Bàn tay lớn của Khương Thái Ất đè xuống, không gian sụp đổ, hư không loạn lưu tuôn ra ngàn dặm.

Trong bầu trời, lôi kiếp ngưng tụ, ầm ầm giáng xuống rung động trời đất.

Lôi kiếp màu đen chừng vạn trượng phun trào khí cơ hủy diệt.

Vô số kiếp lôi đen nhánh bỗng nhiên rơi xuống, uy thế ngập trời, vô cùng kinh người khiến cả Phong Thần đài cũng phải run rẩy.

Cách đó không xa, những thiên kiêu tuyệt thế vốn còn đang ác chiến đều bị cỗ sức mạnh này thu hút, lộ ra ánh mắt kinh ngạc.

Thịnh Dương Hư vuốt cằm nói: “Tiểu tử Khương Thái Ất kia nổi điên gì đấy, sao lại dùng cả pháp cấm kỵ rồi?”

Bọn họ thân là thiên kiêu đứng đầu Ngũ vực, phần lớn đều hiểu rõ và nắm hết thủ đoạn của đối phương.

Trong mắt Hạng Trọng Lâu lộ ra tia sáng thâm thúy, nói: “Ngoài chúng ta ra còn ai có thể ép Khương Thái Ất đến mức này?”

“Thú vị thật, xem ra lại có thiên kiêu đỉnh cấp ẩn thế xuất hiện rồi.

Với thực lực của Khương Thái Ất thì cũng được coi là đứng đầu trong hàng ngũ thiên kiêu tuyệt đỉnh hiện tại.

Nhìn thấy hắn ta bị ép đến như vậy tất cả mọi người tạm thời dừng lại động tác trong tay, pháp ấn tiêu tán, chuẩn bị quan sát vở kịch.