Mặt khác một bên, Ngọc Hư Tử đang chiến đấu với Ngao Liệt cũng ngừng lại.
Thực lực của bọn họ không kém nhau bao nhiêu nên không thể nào dễ dàng phân thắng bại.
Lúc này, Ngọc Hư Tử nhìn về phía chiến trường của Khương Thái Ất.
Hai con ngươi của gã giống như có sao trời vô tận lưu chuyển, có thể nhìn thấu hư ảo.
Ngọc Hư Tử đang thôi động Tiên Thiên Đạo Đồng nhìn trộm thực hư bên trong.
Nhưng sau khi nhìn một hồi lâu, gã nhíu chặt mày.
Bởi vì Ngọc Hư Tử phát hiện gã không cách nào nhìn thấu được Thẩm Thiên, trong lòng lập tức dâng lên kinh ngạc.
Mình là Tiên Thiên Đạo Đồng mà vẫn không thể nào thăm dò được!
Ngao Liệt khoanh tay, trên mặt cười lạnh không dừng: “Lần này tiểu tử Khương Thái Ất kia thảm rồi!”
“Trêu ai không trêu, cứ nhất định phải trêu vào Thẩm Nguyên huynh của ta!”
Ngao Liệt đã tận mắt nhìn thấy Thẩm Thiên ra tay, nhiền thấy chiến lực cường đại vô địch thiên hạ của hắn, trong nháy mắt có thể tiêu diệt Tà Linh cấp Chuẩn Tiên, hoàn toàn không phải tồn tại cùng một cấp bậc với bọn hắn.
Khương Thái Ất dám tìm vị thánh này luận bàn chẳng phải muốn ăn đòn sao?
...
Nhưng ngoài Ngao Liệt những người khác đều nhận định Khương Thái Ất thắng chắc.
Dù sao, hắn ta cũng đang thi triển cấm kỵ pháp trong Lôi Đế pháp.
Dù là thiên kiêu đứng đầu Ngũ vực cũng có rất ít người có thể cản được.
Nhưng vẻ mặt Thẩm Thiên vẫn vô cùng lạnh nhạt hờ hững.
Thẩm Thiên nhìn kiếp lôi màu đen không ngừng xâm nhập đến, khí tức trong cơ thể ầm ầm bộc phát.
Hai con ngươi của hắn lấp lóe lôi quang giống như phệ nhân.
Cơ thể hắn cũng trở nên mờ đi, vô số pháp tắc phun trào, hào quang bắn ra bốn phía hòa thành một thể với kiếp lôi trong trời đất.
Hắn đang thi triển cấm thuật vô thượng điều khiển trời đất, bộc phát ra uy năng cực hạn hơn!
Pháp này chính là Dùng Thân Hóa Kiếp.
Có điều sau khi được cải tạo bằng Thần Tiêu pháp, Thẩm Thiên đã nắm giữ Lôi Đế pháp đến cảnh giới tạo cực đỉnh phong.
Hắn hóa thành kiếp lôi bản nguyên của trời đất, chấp chưởng hết thảy pháp tắc Lôi đạo.
Tay áo Thẩm Thiên khẽ phất, trời đất biến sắc.
Kiếp lôi màu đen vốn đang xâm nhập hắn lại ngưng bặt giữa không trung.
Khương Thái Ất lập tức sững sờ ngay tại chỗ, kinh hãi mở miệng: “Làm sao có thể?”
Hắn ta phát hiện những kiếp lôi đó đã thoát khỏi tầm khống chế.
Giống như có người mạnh mẽ cướp đi quyền khống chế lôi đình từ trong tay hắn ta.
Mà lúc này, Thẩm Thiên nhẹ nhàng phất tay áo, nói: “Đi!”
Lập tức, những kiếp lôi màu đen kia thay đổi phương hướng, bổ xuống đầu Khương Thái Ất.
“Không phải chứ!”
“Có cần chơi kiểu đó không?”
“Mẹ ơi, đừng đánh ta!”
Trong nháy mắt Khương Thái Ất bị kiếp lôi vô tận bao bọc, phát ra tiếng hét thê thảm kinh động trời đất.
Lôi dẫn trên Phong Thần đài bắn thẳng lên chín tầng mây, bắn ra sức mạnh vô cùng dọa người.
Trong lôi quang vô tận, bóng dáng Khương Thái Ất như ẩn như hiện đang chạy trối chết, cực kì chật vật.
Tình cảnh này khiến mọi người ngây ra như phỗng.
Bọn hắn hai mắt trừng lớn, tràn ngập kinh ngạc.
Thậm chí có người còn không tin vào màn này.
Y ra sức dụ mắt, lẩm bẩm nói: “Ta đang được thấy gì đây?”
“Thần Tiêu Thánh tử đang bị sét đánh?”
“Má ơi! Thế giới quan sụp đổ rồi!”
Ai chẳng biết Khương Thái Ất là con của lôi đình, khiến vạn lôi thần phục.
Trước đây toàn là hắn ta dùng lôi đình đánh người khác, làm gì có ai có thể sử dụng lôi đình đánh hắn?
Tình cảnh trước mắt thực sự đã phá vỡ thế giới quan của mọi người.
...
Kiếp lôi đánh trọn vẹn nửa khắc mới dừng lại, kiếp vân mới chậm rãi tán đi.
Lúc này, Khương Thái Ất đã nằm trên mặt đất, giống như than đen, cực kì chật vật.
Toàn thân áo trắng của hắn ta rách tung tóe, tóc bị nổ, cả mặt đen nhánh, miệng còn đang phun khói trắng, căn bản không hề giống như thiên kiêu tuyệt đại.
Khóe miệng Khương Thái Ất giật giật, lộ ra tuyệt vọng: “Ôi ôi, không chơi nữa đâu!”
“Thiên đạo, ta phải báo cáo, ở đây có kẻ bật chế độ hack!”
Khương Thái Ất hoàn toàn không ngờ về mặt lôi pháp Thẩm Thiên lại tinh thông đến thế, vượt xa hắn ta.
Rốt cuộc ai mới là đệ tử Thần Tiêu đây?
...
Trong mắt đấm Thịnh Dương Hư, Hạng Trọng Lâu lộ ra tia kinh ngạc, đây là lần đầu tiên bọn họ thấy Khương Thái Ất thê thảm đến thế.
Thịnh Dương Hư nhếch miệng cười một tiếng, nói: “Từ lúc nào Ngũ vực xuất hiện một cao thủ Lôi đạo cường đại như vậy? Sao chưa nghe thấy tên bao giờ?”
Hạng Trọng Lâu liếc mắt nhìn hắn ta, nói: “Sao, muốn thử một chút không?”
Thịnh Dương Hư ngẩng đầu cười nói: “Dĩ nhiên.”
“Vậy thì đi thôi!”
Hạng Trọng Lâu trực tiếp nhún người nhảy lên, lao về phía chiến trường kia.
Phía bên khác Ngọc Hư Tử cũng đã khởi hành lao thẳng về phía vị trí Khương Thái Ất.
Ngao Liệt thấy thế, lông mày nhíu chặt, nói: “Còn chưa đánh xong, ngươi định đi đâu?”
Ngọc Hư Tử lạnh lùng nói: “Ngươi quá yếu, không đủ để ra ra tay hết sức.”
Nói xong, hắn ta lập tức quay người rời đi.
Ngao Liệt tức giận xù đầu, vốn định cản Ngọc Hư Tử lại cùng phân cao thấp với hắn ta nhưng khi y nhìn thấy hướng Ngọc Hư Tử đi cơ thể liền dừng lại.
Ngao Liệt cười lạnh nói: “Khá lắm, dám đi gây rắc rối cho Thẩm Nguyên huynh!”
“Để ta chờ xem ngươi thê thảm chừng nào!”
Ngao Liệt khoanh tay cười mỉm.
Không chỉ có bọn họ mà các thiên kiêu trên Phong Thần đài khác cũng lần lượt dừng tay lao về phía đám Thẩm Thiên.
Thẩm Thiên có thể đánh bại Khương Thái Ất đủ để chứng minh hắn thực sự cường đại.
Nếu có thể đánh thắng hắn vậy thì đã đủ để chứng minh bản thân rồi.
Trong lúc nhất thời, phong vân biến sắc, quần hùng hội tụ.
...
Chương 1056: Hay là các ngươi cùng lên hết đi! (4)
Lúc này, Thẩm Thiên đã đi đến bên cạnh Khương Thái Ất: “Đừng giả vờ nữa, có còn muốn đánh nữa không?”
Thẩm Thiên căn bản không hề mạnh tay, dù sao Khương Thái Ất cũng là người nhà, vẫn phải giữa lại cho hắn ta chút thể diện.
Khương Thái Ất nghe vậy, lập tức nhảy dựng từ dưới đất lên.
Hắn ta sửa sang lại đầu tóc một lát, cười khổ nói: “Không đánh, không đánh nữa!”
“Không ngờ thực lực đạo hữu lại cường đại như thế, Khương mỗ bội phục bội phục!”
Trong lòng Khương Thái Ất vô cùng cảm thán, lần này hắn ta đã hoàn toàn bị khuất phục rồi.
Dù sao Thẩm Thiên cũng đã dùng chính sức mạnh Khương Thái Ất am hiểu nhất để đánh bại hắn ta, không phục cũng không được.
Khương mỗ không muốn lại bị sét đánh nữa đâu!
Cảm giá này thật sự chẳng có gì sung sướng cả!
...
Thẩm Thiên cười lắc đầu, nói: “Quên đi đi!”
Con ngươi của Khương Thái Ất đảo một vòng nói: “Không biết truyền thừa của đạo hữu từ đâu mà có thể anwms giữ được Lôi pháp mạnh đến thế?”
Trong lòng hắn ta vô cùng kinh hãi, khó có thể tin được.
Bởi vì Lôi pháp Thẩm Thiên sử dụng rất giống với Lôi Đế pháp của hắn ta.
Nếu như không phải Khương Thái Ất chắc chắn tông môn của mình không nhân vật nào thế này thì có lẽ hắn ta còn tưởng là vị lão tổ tông nào đó đã chạy đến đây ngược hắn ta.
Lão ca này thật sự quá biến thái.
Khóe miệng Thẩm Thiên khẽ nhếch lên, nói: “Sao, ngươi muốn học à?”
““Muốn học, ta dạy cho ngươi!”
Cơ thể Khương Thái Ất khẽ giật mình, ánh mắt sững sờ.
Hắn ta không ngờ Thẩm Thiên lại nói như vậy.
Nhưng sau đó có thể Khương Thái Ất run lên, vô cùng kích động.
Hắn ta đã đích thân cảm thụ tạo nghệ lôi pháp của Thẩm Thiên cao thâm thế nào, nếu có thể có được chân truyền này Khương Thái Ất chắc chắn thực lực của mình sẽ một lần nữa tăng lên mấy cấp bậc.
Đến lúc đó, hắn ta sẽ chẳng cần coi đám Thịnh Dương Hư, Hạng Trọng Lâu ra gì.
Nghĩ tới đây, Khương Thái Ất phấn chấn vô cùng, nói: “Thật sao? Ta thật sự có thể học à?”
Thẩm Thiên gật đầu.
Dù sao cũng là người trong nhà, dĩ nhiên phải chăm sóc đặc biệt một chút rồi.
Khương Thái Ất thấy Thẩm Thiên đồng ý thì vô cùng mừng rỡ, suýt nữa thì bay lên trời: “Yahoo!”
“Khương mỗ ta sắp cất cánh bay cao rồi!”
...
Mà đúng lúc này, đột nhiên có hai bóng dáng từ bên cạnh chiến trường bay tới.
Bọn họ vừa đặt chân giữa trời đất đã thể hiện ra uy thế vô cùng kinh khủng.
Hai người này chính là Thịnh Dương Hư và Hạng Trọng Lâu.
Thiên kiêu tuyệt thế vốn rất khao khát được chiến đấu, nhìn thấy có cao thủ xuất hiện dĩ nhiên đều bị thu hút, muốn đấu một trận.
Thịnh Dương Hư tiến lên, chắp tay nói: “Không biết đạo hữu xưng hô như thế nào?”
Bọn họ muốn xem xem thiên kiêu có thể đánh bại Khương Thái Ất rốt cuộc xuất thân từ đâu.
Trên mặt Thẩm Thiên nở nụ cười mỉm, nói: “Thẩm Nguyên!”
Nhưng, ánh mắt hắn đang nhìn chằm chằm trước trán những người này.
Sau đó, nụ cười trên mặt Thẩm Thiên càng thêm xán lạn.
Bởi vì hắn phát hiện, những người này không chỉ là thiên kiêu tuyệt thế mà thực sự xứng đáng là đứa con khí vận.
Trên đầu ai nấy đều có vòng sáng khí vận màu tím đậm.
Trong lòng Thẩm Thiên âm thầm kích động, phấn chấn vô cùng.
Nhiều hẹ thế này, lần này bổn Thánh chủ hời to rồi!
...
Nghe thấy lời Thẩm Thiên Thịnh Dương Hư và Hạng Trọng Lâu đều nhìn nhau, nhìn thấy sự nghi hoặc trong mắt đối phương.
Bọn họ chưa từng nghe thấy cái tên Thẩm Nguyên, không biết hắn là ai.
Đương nhiên... điều này không ảnh hưởng đến việc đọng thủ.
Hạng Trọng Lâu dậm chân tiến lên, trong cơ thể bộc phát uy thế vô cùng kinh khủng, hét lớn lên tiếng: “Đánh với ta một trận!”
Ánh mắt gã nóng bỏng, tràn đầy ý chí chiến đấu và cũng rất tự tin.
Rõ ràng, chiến lực của Thẩm Thiên đã được gã công nhận, có thể khiến gã dốc hết sức ra tay!
Nhưng mà, không đợi Thẩm Thiên mở miệng, Thịnh Dương Hư đã bước ra cản trước người Hạng Trọng Lâu.
“Ta thấy, vẫn nên để ta và Thẩm Nguyên huynh luận bàn trước.”
Ý chí chiến đấu của Thịnh Dương Hư cũng rất mãnh liệt, không muốn tặng đối thủ cường đại này cho người khác.
Nhưng mà lúc này, lại có một bóng dáng đi tới.
“Để bổn tọa đấu trước đi!”
Ngọc Hư Tử dạo bước đi tới, toàn thân bộc phát ra khí thế to lớn, cuốn mạnh tới.
Vẻ mặt hắn ta lạnh lùng, bình tĩnh nhìn Thẩm Thiên, không để Thịnh Dương Hư và Hạng Trọng Lâu vào mắt.
Ngọc Hư Tử đi đến trước mặt Thẩm Thiên, lạnh lùng nói: “Ngươi rất thần bí, đáng để ta ra tay hết sức.”
Thẩm Thiên nhíu chặt mày, tên Ngọc Hư Tử này cũng giả ngầu quá đi mất!
Tiểu tử này lẽ nào là Vương Thần Hư chuyển thế?
...
Nhưng chưa đợi Thẩm Thiên mở miệng xung quanh lại có vài bóng dáng đi tới.
Cuồng phong gào thét, chỉ thấy hư không bị xé rách, bên trong trào ra sức mạnh hư không và sức mạnh âm dương cường đại.
Sau đó, một nam tử thanh niên bước ra.
Trước trán y có một phù văn Côn Bằng, sau lưng là đôi cánh âm dương đang vỗ không ngừng, bắn ra thần mang vô tận cực kì kinh người.
Người này đặt chân giữa trời đất như có thể dễ dàng thôn phệ hư không vô tận.
Y chính là Tiểu Côn Bằng.
Y là hậu duệ của Hoang Cổ Cự Hung, trong cơ thể có huyết mạch của Hoang Cổ Cự Côn và Hoang Cổ Thiên Bằng.
Y còn mang thêm đôi cánh âm dương, sức mạnh vô cùng kinh khủng, có thể dễ dàng diệt sát Thập Tứ kiếp Chuẩn Tiên.
Chương 1057: Hay là các ngươi cùng lên hết đi! (5)
Tiểu Côn Bằng vừa xuất hiện liền liếc nhìn Ngọc Hư Tử, lại liếc mắt nhìn Thẩm Thiên nói: “Đánh với ta trước!”
Nhưng lại nhanh chóng có tiếng phượng gáy vang lên, nói: “Vì sao phải đánh với ngươi trước?”
“Ta thấy, để bổn tọa đánh trước đi!”
Liệt hỏa ngập trời cuốn theo uy thế đốt hết vạn linh, vô cùng dọa người.
Đối diện Tiểu Côn Bằng xuất hiện một nam tử cao ngạo vẻ mặt lạnh lùng người mặc Phượng Hoàng chiến giáp.
Khí tức của gã vô cùng kinh khủng, quanh thân lượn lờ thần viêm Phượng hoàng hừng hực, uy thế doạ người.
Người này vừa xuất hiện đã khiến nhiệt độ xung quanh tăng vọt trong nháy mắt, giống như mặt trời nở rộ, gần ngay trước mắt.
Người này chính là là Hoàng Cửu Thiên của Bất Tử Hoàng tộc!
Không chỉ những người này, còn có rất nhiều thiên kiêu đều đang chạy sang đây.
Có điều họ vừa tới đã cãi nhau rùm beng.
Mọi người đang tranh luận thứ tự chiến đấu để xem rốt cuộc ai đánh với Thẩm Thiên trước.
...
Các thiên kiêu bên ngoài thấy cảnh này thì vô cùng kinh hãi.
Họ không ngờ nhiều thiên kiêu tuyệt thế cùng xuất hiện như vậy chỉ để khiêu chiến một Thẩm Nguyên?
Rốt cuộc hắn có mị lực gì mà có thể thu hút nhiều thiên kiêu ùn ùn kéo đến như vậy?
Mà lúc này, khóe miệng Thẩm Thiên cũng điên cuồng run rẩy.
Hắn nhìn đám người đông đúc trước mặt đầu lộ tia sọc đen.
Sao ai nấy cũng chạy đến đòi luận bàn vậy?
Những kẻ được gọi là thiên kiêu này coi bổn Thánh chủ là gì chứ?
Bao cát muốn đánh thì đánh à?
Nếu đã vậy bổn Thánh chủ sẽ thành toàn cho các ngươi.
Thẩm Thiên hơi nhíu mày, tiến lên phía trước nói: “Tất cả mọi người dừng lại, Thẩm mỗ có một đề nghị!”
“Hay là, mọi người cùng lên hết đi?”
“Như vậy cũng có thể tiết kiệm được chút thời gian!”
Lời vừa dứt, xung quanh lập tức yên tĩnh.
...
Những thiên kiêu tuyệt thế kia ngẩn người, nhìn Thẩm Thiên, trong mắt tràn đầy kinh hãi.
Bọn hắn không ngờ Thẩm Thiên lại dám nói ra như vậy!
Phách lối đến cực điểm!
Chúng thiên kiêu đều kinh ngạc, không thể tin nổi.
Bọn họ không ngờ Thẩm Thiên lại dám khoe khoang khoác lác, đồng thời khiêu chiến nhiều tuyệt thế thiên kiêu như thế.
Đơn giản là không thể tưởng tượng.
Đám người trên đài Phong Thần đều là nhân tài kiệt xuất đứng đầu các thế lực lớn ở ngũ vực, có thiên phú dị bẩm.
Tu vi của bọn họ đều ở khoảng Đại Thánh mười kiếp, chiến lực vô song, cường đại vô cùng.
Các tuyệt thế thiên kiêu như vậy liên thủ, thậm chí đủ để chém giết Chân Tiên!
Vậy mà Thẩm Thiên lại tuyên bố để bọn họ cùng tiến lên.
Thật ngông cuồng, thật sự ngông cuồng!
…
Nghe hắn nói vậy, rất nhiều thiên kiêu dưới đài cười nhạo.
“Hay đó, gia hỏa này thật cuồng vọng!”
“Tiểu tử này muốn đồng thời khiêu chiến gần trăm vị tuyệt thế thiên kiêu sao?”
“Không sợ giống con ếch, tự thổi phồng rồi vỡ tung ra à?”
“Nếu hắn có được thực lực như vậy thật, ta sẽ ăn luôn cả ngọn núi này!”
Cả đám người không ngừng cười lạnh, nhận định chắc chắn Thẩm Thiên chỉ đang bốc phét.
Dù là cường giả tiền bối cũng gần như không thể làm được loại chuyện vượt quá lẽ thường này.
Chỉ dựa vào lời đồn lợi hại cũng vô dụng, còn phải có được thực lực vô cùng cường đại mới có thể trấn áp được toàn trường.
Thẩm Thiên nhìn quanh, những người ở đây tầm tầm tuổi hắn.
Dù thiên phú của hắn có mạnh đến đâu đi nữa cũng không thể nghiền ép tất cả thiên kiêu đi!
…
Không chỉ bọn họ, ngay cả các thiên kiêu trên đài Phong Thần cũng cười lạnh.
Có người lạnh nhạt nói: “Vị đạo hữu này, đừng tưởng thắng được Khương Thái Ất rồi thì có thể phách lối như vậy!”
“Dám cả gan khiêu chiến tất cả thiên kiêu chúng ta, can đảm lắm!”
“Cũng không biết
Ngươi có thể đứng vững khi bị đánh tơi bời ở đây không?”
Lời nói của người này tràn ngập sự khinh thường, y cho rằng Thẩm Thiên đang tự mình chuốc lấy đau khổ.
Cho dù là đám Thịnh Dương Hư, Hạng Trọng Lâu xếp hạng nhất cũng không dám ngông cuồng như thế.
Đừng nói tới khiêu chiến với tất cả mọi người, chỉ đối đầu mấy người thôi cũng đã không dễ chịu rồi.
Tất cả mọi người đều là tuyệt thế thiên kiêu, cho dù có chênh lệch mạnh yếu cũng không thể đến mức lấy một địch nhiều được.
Bị bọn họ trào phúng, Thẩm Thiên vẫn không biến sắc, chỉ nói: “Không sao. Thẩm mỗ nói một không hai!”
“Các ngươi, cùng lên đi!”
Nhiều người như vậy, lần lượt từng người lên đánh, phải lãng phí biết bao nhiêu thời gian chứ?
Thẩm Thiên không định dông dài với đám gia hỏa này, đánh xong sớm một chút, kết thúc mọi việc nhanh một chút.
Thẩm Thiên chẳng khác nào một sợi dây dẫn chớp mắt đã khiến cho bầu không khí nổ tung.
“Thật ngông cuồng! Bổn tọa không nhịn được!”
“Đừng cản ta. Ta muốn giết hắn!”
Các thiên kiêu ở đây lập tức kêu gào, lửa giận ngút trời.
Bọn họ tranh nhau chen lấn lên khiêu chiến Thẩm Thiên.
…
Tiểu Côn Bằng vọt ra đầu tiên, hừ lạnh nói: “Nào có cần đến nhiều người như vậy, một mình bổn tọa là được!”
Nó vung hai cánh âm dương hóa thành lưu quang chói lọi phong tới Thẩm Thiên.
Trong chốc lát, hư không vỡ vụn, hai khí âm dương vô tận cùng pháp tắc hư không dung hội quán thông, xuyên qua không gian.
Được hai cánh âm dương và Côn Bằng pháp gia trì, tiểu Côn Bằng có tốc độ vô cùng lăng liệt, một ngựa xông thẳng lên đầu đám người.
Hoàng Cửu Thiên lập tức quát lớn: “Tiểu Côn Bằng, ngươi không có võ đức!”
Y cũng lao ra muốn cướp trước một bước.
Nhưng các thiên kiêu xung quanh đã đánh nhau túm tụm, thần năng bạo tán khắp nơi, tỏa ra uy thế rộng rãi.