Trận chiến trên đài Phong Thần này đã khiến chúng thiên kiêu đều hoa mắt.
Bọn họ khó mà tin nổi lại có người thực sự ác chiến được quần hùng, mà còn chiến thắng nữa.
Chiến lực này thực không thể tưởng tượng nổi.
Miêu tả đơn giản: siêu việt khoáng cổ tuyệt kim, cử thế vô song.
Vô số thiên kiêu rung động tâm thần, cảm khái vạn phần.
…
Mà những thiên kiêu đỉnh cao vừa bị đánh bại kia lại sinh lòng kinh nghi.
Bởi vì bọn họ phát hiện, trong trận chiến nà, Thẩm Thiên đã thi triển một lúc mấy chục loại pháp thuật vô thượng.
Những pháp thuật vô thượng kia gần như giống với những môn truyền thừa chí tôn mà bọn họ tu luyện.
Mấu chốt là, cảm ngộ của Thẩm Thiên về những môn pháp thuật vô thượng này đạt tới cảnh giới đăng phong tạo cực.
Nghĩ vậy, chúng thiên kiêu giật giật khóe miệng.
Nào có ai có thể đồng thời học thành nhiều pháp thuật vô thượng như thế mà còn tinh thông hơn cả người chuyên tâm tu luyện một môn công pháp?
Dù là Ngọc Hư Tử có tiên thiên đạo thể cũng không làm nổi!
Có bí mật. Nhất định vị huynh đài này có bí mật gì đó!
…
Thinh Dương Lăng không kìm nổi tò mò trong lòng, bèn tiến lên hỏi: “Thẩm Nguyên huynh thiên tư cái thế, Thịnh mỗ bội phục.”
“Không biết Thẩm huynh học được Hư Không Pháp từ đâu vậy?”
Trong lòng Thịnh Dương Hư vô cùng chấn động.
Vừa rồi giao thủ với Thẩm Thiên, y không chiếm nổi một tí lợi thế nào.
Ngược lại còn bị Thẩm Thiên tìm được vị trí mà ăn thiệt nhiều lần.
Bởi vậy, trong lòng Thịnh Dương Hư rất nghi ngờ.
Chẳng lẽ Thẩm Nguyên là lão tổ tông ẩn thế của thánh địa bọn họ nên mới có thể tinh thông Hư Không Pháp như vậy.
Không chỉ có Thịnh Dương Hư, các thiên kiêu khác cũng tràn đầy nghi hoặc y như vậy.
Trên người một người
Lại ẩn chứa gần trăm loại đạo ý. Quả thực là không thể tưởng tượng nổi.
Thẩm Thiên nghe vậy cười nhạt nói: “Thẩm mỗ chỉ tìm được một chút truyền thừa cổ, trong đó có ghi lại các loại pháp thuật.”
Dù sao thì chuyện Tà Linh tộc xấm lấn ngũ vực cũng không phải chuyện lần một lần hai, có rất nhiều truyền thừa vô tận đã xói mòn trong chiến tranh đằng đẵng.
Bởi vậy, pháp thuật mà những thiên kiêu này tu luyện đều không được trọn vẹn.
Mà Thẩm Thiên nắm giữ được một trăm lẻ tám loại pháp thuật vô thượng từ thời thái cổ, đã đạt tới trình độ huyền diệu.
Đương nhiên pháp thuật bọn họ tu luyện không thể tinh thông bằng Thẩm Thiên.
Ánh mắt Thịnh Dương Hư tràn đầy hâm mộ: “Quả nhiên Thẩm huynh khí vận vô thượng, có thể thu được cơ duyên như thế.”
“Nhưng chỉ có truyền thừa cũng vô dụng, còn cần phải dựa vào ngộ tính thiên phú.”
“Chỉ có bậc thiên tư vô thượng như Thẩm huynh mới có thể lĩnh ngộ!”
Cả đám người đều gật đầu, không thể phủ nhận, bọn họ đã triệt để tin phục Thẩm Thiên.
Có thiên kiêu cảm khái nói: “Hôm nay được kiến thức phong thái của Thẩm huynh thực sự là vinh hạnh của chúng ta.”
Thẩm Thiên cười nhạt, khiêm tốn nói: “Các vị đạo hữu, gặp được nhau chính là duyên phận.”
“Không bằng chúng ta ngồi xuống uống chút trà, cùng đàm đạo?”
Nói xong, Thẩm Thiên lấy ra cái vạc lớn, bắt đầu ngâm trà ngộ đạo.
Những thiên kiêu này đều là khí vận chi tử, đương nhiên hắn muốn xây dựng mối quan hệ.
Sau này, nói không chừng có thể thu được đại khí vận từ bọn họ.
…
Được Thẩm Thiên mời, cả đám đều thụ sủng nhược kinh.
Bọn họ đã giao thủ với Thẩm Thiên, đều biết đạo ý cảm ngộ của đối phương cực kỳ tinh thông.
Nói là luận đạo với nhau, thực ra chính là Thẩm Thiên chỉ điểm cho bọn họ.
Dù sao thì, với thực lực của Thẩm Thiên, nào có cái gì cần luận đạo với bọn họ?
Bởi vậy, có rất nhiều người phấn chấn tinh thần, mừng rỡ vạn phần.
Nhưng có người ngượng ngùng nói: “Thẩm huynh nguyện ý luận đạo với chúng ta, đây là vinh hạnh lớn lao.”
“Không cần làm phiền Thẩm huynh pha trà, việc nhỏ này để chúng ta làm là được.”
Có mấy thiên kiêu bước tới. Bọn họ tinh thông trà đạo, lại có mang theo lá trà cấp thánh dược bên người.
Những người này đều xung phong xin việc, muốn thể hiện một chút.
….
Lúc này, Thẩm Thiên đang móc ra mấy miếng trà ngộ đạo tử sắc và mấy lá trà ngộ đạo ngân sắc, thả vào cái vạc lớn.
Cảm nhận được đạo vận mãnh liệt từ lá trà tỏa ra, những thiên kiêu kia lập tức sững sờ, đứng nguyên tại chỗ, cực kỳ kinh ngạc.
“Đây là… trà ngộ đạo sao?”
Những thiên kiêu kia ngơ ngác, hoàn toàn không ngờ Thẩm Thiên nói pha trà là ngâm chế trà ngộ đạo.
Trà này… giá trị quá cao.
Thứ như trà ngộ đạo đây vạn cổ ít có, vô cùng trân quý.
Đừng nói là chúng thiên kiêu, cho dù lão tổ bọn họ cũng chưa chắc đã có thể lấy ra.
Kết quả, lá trà ngộ đạo trân quý như thế, Thẩm Thiên lại bốc ra cả nắm, còn chuẩn bị pha một vạc lớn.
Chuyện gì thế này?
Trong nhà vị huynh đài này có mỏ khoáng à? Sao giàu thế?
Chúng thiên kiêu đều đỏ bừng mặt, vội vàng nhét số lá trà cấp thánh dược kia vào túi.
Trước mặt trà ngộ đạo, bọn họ không thể lấy số lá trà thánh dược này ra được.
…
Thẩm Thiên thành thạo nhanh chóng pha xong trà ngộ đạo.
Chẳng mấy chốc, một mùi hương trà thươm ngát nồng đậm đã lan khắp ngàn dặm.
Trong hương trà còn tràn ngập đạo ý mãnh liệt, khiến cho người ta tâm cảnh không minh.
Hai mắt chúng thiên kiêu đều sáng rỡ, mặt mũi sáng ngời, tập trung ngồi quanh cái vạc lớn trước mặt Thẩm Thiên.
Có rất nhiều người không nhịn được mà nuốt nước bọt, thèm rớt dãi.
Trà ngộ đạo có giá trị vô lượng, có thể tăng hiệu quả ngộ đạo.
Những người này đều là nhân tài kiệt xuất đứng đầu các thế lực lớn, kiến thức rộng rãi.
Nhưng nhìn thấy trà ngộ đạo này, họ cũng không thể không động tâm.
…
Chương 1062: Bất Tử Sơn đại biến, chư vị thiên kiêu xuất chinh! (2)
Thẩm Thiên mỉm cười mời: “Các vị đạo hữu, xin mời tới thưởng trà luận đạo.”
Thẩm Thiên vẫn còn nhiều trà ngộ đạo lắm, đương nhiên không cần keo kiệt.
Huống hồ, rau hẹ được tưới tắm bón phân cắt mới ngon.
Được Thẩm Thiên mời, trong lòng chúng thiên kiêu nổi sóng mãnh liệt.
Bọn họ không ngờ Thẩm Thiên không chỉ đồng ý giảng đạo mà còn sẵn sàng chia sẻ trà ngộ đạo trân quý như thế.
Ý chí bực này, thực sự quá rộng lớn.
Nhất thời, rất nhiều thiên kiêu vô cùng xấu hổ, nói: “Thẩm huynh, vật này thực sự quá trân quý, chúng ta nhận cũng ngại.”
Lúc trước, vì mặt mũi, bọn họ đã vây công Thẩm Thiên đó.
Mặc dù không đánh được, nhưng cũng là không có võ đức.
Thẩm Thiên không chỉ không để ý mà còn muốn tặng quà cho mọi người, trong lòng ai nấy đều xấu hổ.
Cho dù trà ngộ đạo có làm bọn họ động tâm nhưng bọn họ cũng không tiện tới nhận.
Thẩm Thiên mỉm cười nói: “Các vị đạo hữu chớ có khách khí, chỉ là lá trà ngộ đạo thôi, có gì mà trân quý?”
“Uống hết, Thẩm mỗ lại pha thêm là được.”
Thịnh Dương Hư cười sáng lạn, nói: “Thẩm Nguyên huynh, làm vậy đâu được chứ!”
Tuy miệng nói vậy nhưng thân thể y rất thành thật.
Y bay thẳng lên đài Phong Thần, nhận một chén trà ngộ đạo, chậm rãi thưởng thức.
“Trà ngon, trà ngon!”
“Trà này chỉ trên trời mới có, nhân gian khó được mấy lần nghe!”
“Không ngờ Thẩm huynh không chỉ có chiến lực cường đại ma còn có một tay trà nghệ thật khéo. Thật khiến cho người ta kính nể!”
Thịnh Dương Hư cảm khái vạn phần, rồi rót ra mấy chén trà ngộ đạo, uống ừng ực ừng ực vào bụng.
Thấy cảnh tượng này, rốt cuộc những thiên kiêu kia không nhã nhặn từ chối được nữa, chỉ sợ Thịnh Dương Hư uống hết trà ngộ đạo thôi.
Cả đám người nhao nhao tiến lên, ngồi vây quanh Thẩm Thiên, bắt đầu thưởng trà.
Một màn này, tất cả mọi người đều rung động.
Ánh mắt những vị thiên kiêu bên ngoài đều tràn đầy kinh ngạc và hâm mộ.
Ai mà ngờ nổi, đường đường một giải thi đấu thiên kiêu lại biến thành hội trà đạo chứ?
Hết thảy đều là vì Thẩm Nguyên.
Đồng thời, trong lòng bọn họ cũng lên men chua lòm, ánh mắt vô cùng u oán.
Dù sao thì, bọn họ cũng muốn uống trà ngộ đạo mà!
…
Dường như cảm nhận được suy nghĩ của các thiên kiêu bên ngoài.
Thẩm Thiên nhẹ nhàng phất tay áo, chia trà ngộ đạo tới tay những vị thiên kiêu kia.
Những người này cũng là thiên kiêu đỉnh cao, mặc dù không bằng bọn Thịnh Dương Hư nhưng cũng là trụ cột vững vàng của các thế lực lớn.
Dù sao thì, lần này cũng pha nhiều mà, mỗi người một chén vẫn đủ.
Chưa kể, thứ này chỉ cần uống một chén thôi cũng đã có hiệu quả rồi, có rất ít người tham lam như Thịnh Dương Hư.
Các thiên kiêu bên ngoài nhận được trà ngộ đạo, ai nấy đều mừng rỡ.
Bọn họ liên tục hét lớn, cảm kích vạn phần: “Đa tạ Thẩm Nguyên huynh!”
Lúc này, Thẩm Thiên nghiêm nghị nói.
Tiếng nói của hắn như đại đạo huyền âm, vang khắp thiên địa.
Hắn đang giảng giải đạo ý thực sự, giải thích hết diệu pháp tinh yếu của cả thảy một trăm lẻ tám môn truyền thừa thái cổ cho bọn họ.
Chỉ trong chốc lát, một cỗ đạo ý huyễn hoặc khó hiểu đã tràn ngập Thiên Môn phong, ý cảnh mênh mông, thâm sâu khó lường.
Đạo ý vô tận hóa thành điểm điểm tinh quang, bao phủ quanh thân những thiên kiêu này, khiến cho tâm thần bọn họ đại chấn.
Ai nấy đều có vẻ thoải mái, dường như đã được giải khai nan đề mắc mớ nhiều năm.
Được lá trà ngộ đạo gia trì, toàn thân những người này phát sáng, ai nấy đều chìm trong đốn ngộ.
…
Khương Thái Ất thức tỉnh đầu tiên, trong cơ thể bộc phát ra khí thế vô cùng mạnh mẽ.
Quanh thân y, lôi dẫn ngoằn ngoèo, phát ra thần uy vô tận, còn cường đại hơn lúc trước mấy lần.
Khương Thái Ất mừng rỡ, vội vàng chắp tay cám ơn: “Đa tạ Thẩm huynh đề điểm, ta đã hiểu!”
Quanh thân y phát ra từng tia lôi dẫn mãnh liệt, hiển nhiên đã có được lợi ích không nhỏ.
Không bao lâu sau y có thể đột phá.
Những người khác cũng có được thành quả không nhỏ, rất tiến bộ.
Bởi vậy, cả đám người đều rối rít tạ ơn, lại càng kính nể Thẩm Thiên mãnh liệt hơn.
Ngọc Hư Tử chau mày. Bản thân y có tiên thiên đạo thể, cảm ngộ đạo pháp vốn đã thấu triệt hơn người.
Khi thấy Thẩm Thiên thành thạo sử dụng và giảng giải cả một trăm lẻ tám loại đạo pháp, trong lòng y ẩn ẩn hoài nghi.
Ngọc Hư Tử lẩm bẩm một mình: “Chẳng lẽ hắn không chỉ là tiên thiên đạo thể?”
“Thiên phú như vậy, rất có thể là loại thể chất tôn quý kia.”
Y cũng biết một chút bí văn từ thời hoang cổ.
Biết rằng đã từng có một loại thể chất vô thượng, rất giống với biểu hiện lúc này của Thẩm Thiên.
…
Đúng lúc này, thiên khung đại biến.
Hào quang bốn phía, thần mang phun trào, bộc phát ra khí thế vô cùng mênh mông.
Có mấy bóng người từ trong hư không bươc ra.
Toàn thân bọn họ bao phủ thần quang, khí tức cường đại vô cùng, đã đăng lâm cảnh giới Chuẩn Tiên.
Những người này chính là Thánh Chủ các Thánh địa lớn.
Thấy các Thánh Chủ của các Thánh địa lớn ra mặt, mọi người đều nhất tề yên tĩnh.
Tất cả đều ngóng nhìn lên hư không một cách nghiêm túc.
Giải thi đấu thiên kiêu không phải chỉ đơn thuần để thiên kiêu ngũ vực luận bàn.
Trong này còn liên quan đến cả vấn đề Tà Linh ngoại vực.
Các Thánh Chủ lớn tập trung một đống người ở đây chính là để thương thảo việc đối kháng với Tà Linh tộc.
Thấy các Thánh Chủ lớn ra mặt, chúng thiên kiêu đều muốn biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra.
Chương 1063: Bất Tử Sơn đại biến, chư vị thiên kiêu xuất chinh! (3)
Một cái người bước ra, trang nghiêm túc mục lên tiếng: “Chư vị thiên kiêu, ta chính là Thái Hư Thánh Chủ!”
“Hôm nay ta tập trung các ngươi ở đây vốn vì thương thảo chuyện đối kháng với Tà Linh.”
“Nhưng trước khi chúng ta tới đã nhận được một tin tức bất hạnh.”
“Trên bầu trời Bất Tư sơn xuất hiện một đường hâm hư không rất lớn, mấy vạn đại quân Tà Linh đã xông vào Thập Vạn Đại sơn.”
“Mấy chục yêu tộc lập tức bị tiêu diệt, còn sót lại cũng chỉ đang đau khổ kéo dài hơi tàn, nhưng cũng không thể chèo chông quá lâu.”
“Hiện giờ Tà Linh tộc đã phát động tấn công Nam Cương toàn diện, tình thế vô cùng hiểm trở, muốn hoàn toàn táng diệt vực này.”
“Nguy cơ ở Nam Cương như lửa sém lông mày, họ đã thỉnh cầu ngũ vực trợ giúp.”
Nghe được tin này, tất cả đều biến sắc.
Tà Linh ngoại vực vốn là nguy cơ lớn nhất của ngũ vực, song phương đã triền đấu cả vạn năm, khó phân thắng bại.
Hiện giờ Tà Linh ngoại vực chủ động bộc phát ra thế công lớn như thế, tất cả mọi người đều không thể tin nổi.
Nhất thời, tâm thần ai nấy đều nặng nề.
Nhất là thiên kiêu Cầm tộc, lại càng vô cùng căng thẳng.
Nam Cương là căn cứ địa của bọn họ, gia tộc và thân nhân của họ đều ở đó.
Hiện giờ Nam Cương lâm vào nguy cơ, bọn họ có thể không lo lắng sao?
Tiểu Côn Bằng và Hoàng Cửu Thiên vốn nóng tính nhảy ra đầu tiên: “Những tên nghiệt chướng kia, tâm tặc không chết!”
“Bổn tọa sẽ lập tức quay về giết sạch bọn chúng!”
Mấy người bọn họ nhún mình nhảy lên, chuẩn bị dẫn đầu một đám thiên kiêu yêu tộc giết về Nam Cương.
Mấy người Thịnh Dương Hư vội vàng ra tay ngăn bọn họ lại.
“Đạo huynh nên tỉnh táo, hiện giờ các ngươi có quay về cũng không làm nên chuyện gì!”
“Đúng vậy! Mọi người nên bàn bạc phương pháp kỹ càng rồi hẵng hành động!”
“Trận chiến này không thể khinh thường, không thể lỗ mãng!”
Mấy người Thịnh Dương Hư vội vàng thuyết phục, cho mấy thiên kiêu yêu tộc tỉnh táo lại.
Tà Linh tộc đã phát động tấn công toàn diện, há lại không có chuẩn bị gì sao.
Hiển nhiên hành động này là nhằm vào hạo kiếp Nam Cương. Khẳng định mọi chuyện không hề đơn giản.
Nên nhớ, ở Nam Cương có rất nhiều thế lực cùng tồn tại, không chỉ có yêu tộc mà còn có cả nhân tộc, ngân linh tộc và các chủng tộc cường đại khác.
Nhưng mà ngay cả những gia tộc này cũng phải phát tin cầu viện, đủ biết trường hạo kiếp này khủng bố đến mức nào.
Mặc dù ở đây có rất đông thiên kiêu yêu tộc, nhưng trước mặt chiến tranh quy mô lớn thì chẳng có mấy tác dụng.
…
Lúc này, Thái Hư Thánh Chủ nghiêm mặt nói: “Không sai, Tà Linh tộc đã mưu đồ bí mật thật lâu cho hành động lần này.”
“Đoán chừng có khoảng mấy ngàn cường giả Thánh giai trở lên, cường giả cấp Chuẩn Tiên thì hơn trăm vị.”
“Thậm chí còn có ba vị Chân Tiên nữa, sức mạnh này đủ để hủy diệt một vực.”
“Lần này trợ giúp nhất định phải cân nhắc cẩn trọng.”
Với nội tình hiện tại của ngũ vực, đã không còn nhiều người có thể chống đỡ được tồn tại cấp Chân Tiên.
Chớ nói chi là còn bao nhiêu cường giả Tà Linh kinh khủng như thế.
Nguy cơ này đã chạm đến mệnh mạch của Nam Cương.
“Đáng chết!”
Tiểu Côn Bằng bất lực đấm ngực, phẫn hận không thôi.
Y chỉ hận mình ra đời muộn quá, thực lực còn chưa đạt tới đỉnh phong.
Nếu không, với huyết mạch của y, chú định sẽ có thành tựu vô thượng, há lại e ngại mấy tên Tà Linh này!
Lúc này, Thịnh Dương Hư khẩn trương hỏi: “Sư tôn, chúng ta nên làm thế nào?”
Thái Hư Thánh Chủ nghiêm nghị nói: “Chúng ta cũng không biết đây có phải kế điệu hổ ly sơn của Tà Linh tộc không.”
“Cho nên, các thế lực lớn không thể tùy tiện xuất động chiến lực đỉnh tiêm, nếu không sẽ gặp phải đả kích mang tính hủy diệt.”
“Trường hạo kiếp này, chỉ có thể trông vào các ngươi.”
“Các ngươi, là lực lượng quan trọng để cứu vớt trường hạo kiếp này.”
Ánh mắt Thái Hư Thánh Chủ sáng lên hừng hực, vô cùng tin tưởng.
Những thiên kiêu này ít nhất cũng có chiến lực Thánh giai, mà tuyệt thế thiên kiêu còn có chiến lực cấp Chuẩn Tiên.
Những thiên kiêu ở đây vốn là sức mạnh cực lớn.
Khi bọn họ trưởng thành là lúc nhận nhiệm vụ bảo vệ ngũ vực!
“Rõ!”
Chúng thiên kiêu đều hét lớn, trong lòng bắt đầu sinh ra cảm giác vai mang sứ mệnh nặng nề.
Đã tới thời khắc sinh tử tồn vong, không ai có thể chỉ bo bo giữ mình.
Nếu bọn họ không tới trợ giúp, một khi nam Cương bị hủy diệt, các vực khác cũng khó có thể thoát mệnh.
Thái Hư Thánh Chủ hài lòng gật đầu, nói: “Các ngươi không cần lo lắng, chuyến này các Thánh địa ở Trung Châu sẽ liên hợp.”
“Chúng ta sẽ an bài một lão tổ Chuẩn Đế hộ tống các ngươi về.”
“Lại thêm lão tổ Bất Từ Hoàng tộc và Côn bằng tộc, hẳn là có thể ngăn cản chiến lực của Tà Linh đỉnh tiêm.”
“Nhưng còn lại, chỉ có thể trông vào các ngươi!”
Bởi vì hoàn cảnh đặc thù của ngũ vực, có rất nhiều tu sĩ đăng lâm vị Chuẩn Tiên đều phi thăng tiên giới.
Bởi vậy, các thế lực lớn ở ngũ vực cũng không có bao nhiêu cường giả đỉnh cao.
Những người này đều là lão tổ tông cố gắng ở lại ngũ vực để che chở hậu bối.
Nhưng những tồn tại cấp bậc này cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, không thể dễ dàng xuất động.
Bọn họ còn muốn đề phòng Tà Linh tập kích, phòng ngừa Trung Châu lâm vào nguy cơ.
…
Đám người nghe vậy, áp lực trong lòng cũng ít hơn một chút.
Có cường giả cấp Chuẩn Đế đi theo, hy vọng chiến thắng của bọn họ cũng lớn hơn một chút.
Thái Hư Thánh Chủ khẽ gật đầu: “Trường hạo kiếp này không phải đùa đâu, liên quan đến sinh tử đấy, các ngươi tự quyết định đi.”
“Hiện giờ bổn tọa sẽ đimời Chuẩn Đế, chờ lão tổ xuất quan sẽ lập tức xuất phát gấp rút tiếp viện Nam Cương.”