Hoàng Cửu Thiên còn chưa xông ra khỏi trùng vây đã bị kéo lại vào chiến trường, tiếp tục ác chiến cùng rất nhiều thiên kiêu.
Còn chưa khiêu chiến với Thẩm Thiên, những người này đã bắt đầu nội đấu.
Bởi vì tiểu Côn Bằng chiếm được tiên cơ nên đã phá toái hư không, chớp mắt đã xuất hiện trước mặt Thẩm Thiên.
Y vung hai nắm đấm, mang theo sức mạnh vô biên đập tới Thẩm Thiên.
Uy thế của một quyền này quá mạnh, thần uy huyền diệu khó lường, khó nói nên lời.
Quyền mang cái thế, ẩn chứa thần uy vô tận, khi thì giống như cự côn từ thời hoang cổ lật úp mà tới, chấn vỡ sơn hà.
Khi thì lại giống thiên bằng từ thời hoang cổ rơi thẳng từ trên cửu thiên xuống, thế như chẻ tre.
Tiểu Côn Bằng vừa lên đài đã dùng toàn lực, không lưu thủ.
Đối mặt với sức mạnh này, Chuẩn Tiên cũng phải đẫm máu.
Thẩm Thiên vẫn bất động, ánh mắt nhàn nhạt.
Hắn chậm rãi nâng tay phải lên, đón lấy đòn tấn công của tiểu Côn Bằng.
Thẩm Thiên thi triển Hồn Thiên Thần Quyền, quyền mang chói lọi.
Như sao trời vô tận từ thiên ngoại đế tinh rủ xuống, sáng lòa chói mắt.
Oanh!
Hai người đụng vào nhau, uy thế kinh khủng quét sạch thiên địa.
Chớp mắt hư không đã bị chôn vùi, vỡ vụn thành một vùng phế tích.
Tiểu Côn Bằng biến sắc, toàn thân như đạn pháp bay rớt ra ngoài, đụng ngã mấy thiên kiêu khác.
…
Cảnh tượng này khiến cho tất cả mọi người đều ngây ra.
Các thiên kiêu đang quấn lấy nhau cũng ngừng tay nhìn lại, ánh mắt sững sờ.
Bọn họ phát hiện, hình như Thẩm Thiên không nói ngoa!
Tiểu Côn Bằng có nhục thân đáng sợ, các cường giả đều biết.
Bàn thân y có sức mạnh mãn hoang, đã từng vung một quyền đập chết Chuẩn Tiên, thế sức mạnh không thể đỡ.
Bọn Thịnh Dương Hư và Hạng Trọng Lâu cũng không dám cứng đối cứng với nhục thân của tiểu Côn Bằng.
Nhưng cường giả có nhục thân đáng sợ như vậy lại bị Thẩm Thiên đấm một cái bại lui, hoàn toàn bị nghiền ép.
Kinh khủng như vậy!
Rốt cuộc người này từ đâu ra?
Không chỉ nắm giữ lôi pháp cường đại, ngay cả nhục thân cũng khủng bố như thế!
…
Tiểu Côn Bằng lật người lại, ánh mắt lạnh như băng.
Hai tay y buộc chặt sau lưng, nhịn không được mà run rẩy, còn có máu tươi chảy xuống.
Rất rõ ràng, chính y cũng không thể chống lại nổi sức mạnh của Thẩm Thiên.
“Để ta thử một chút!”
Hoàng Cửu Thiên thấy vậy, trong mắt tràn ngập chiến ý nóng rực.
Y nghiêm nghị tiến lên, quanh thân bộc phát liệt hỏa vô tận, sáng rực.
Ngọn lửa màu vỏ quýt bùng cháy hóa thành một con hỏa hoàng kích xạ thương khung.
Đây là Phượng Hoàng Thần Viêm, uy năng vô tận, đốt diệt cả hư không thành hư vô.
Nhưng Thẩm Thiên chỉ nhẹ nhàng phất tay áo một cái, một ngọn lửa còn cuồng bạo hơn bùng cháy lên.
Ngọn lửa đỏ rực quét ạch thiên địa, mang theo thần uy vô thượng trải rộng khắp nơi.
Vừa chạm phải ngọn lửa này, Phượng Hoàng Thần Viêm đã bị thôn phệ chỉ trong chớp mắt.
Mặt Hoàng Cửu Thiên đỏ lên, thân thể rung động kịch liệt, lùi lại ngàn dặm.
Hiển nhiên, Phượng Hoàng Thần Viêm bị thôn phệ, y cũng bị phản phệ.
Chẳng để ý tới thương thế của mình, Hoàng Cửu Thiên chỉ kinh hãi nhìn chằm chằm ngọn lửa đỏ rực kia, lắp bắp: “Đây là… Thần Hoàng Bất Diệt Viêm!”
Thân là Bất Tử Hoàng tộc, đương nhiên y biết Thần Hoàng Bất Diệt Viêm là cái gì.
Đây chính là ngọn lửa chí cao vô thượng của Bất Tử Hoàng tộc, ẩn chứa uy năng lớn lao.
Chỉ có Phượng Thần có huyết mạch nồng đậm đến cực hạn, đạt tới phản tổ, mới có thể tạo ra ngọn lửa này.
Nhưng thần hỏa tuyệt thế này lại xuất hiện trên thân một gã loài người.
…
Thấy Hoàng Cửu Thiên cũng bại lui, chúng thiên kiêu đều cực kỳ chấn động tâm thần.
Ánh mắt bọn họ vô cùng ngưng trọng, cũng không dám xem nhẹ Thẩm Thiên nữa.
Có thể đánh bại tiểu Côn Bằng và Hoàng Tiểu Thiên trong thời gian ngắn như vậy, ngoại trừ Thẩm Thiên, không ai làm được.
Chiến lực hắn bày ra tuyệt đối vượt qua bất kỳ kẻ nào ở đây.
Nhưng việc này cũng không ngăn cản được bước chân của bọn họ, ngược lại còn kích thích đấu chí trong cơ thể.
Hai mắt Hạng Trọng Lâu nóng bỏng: “Quả nhiên chiến lực của Thẩm Nguyên huynh thực cường đại, nếu đơn đả độc đấu chắc chắn không phải là đối thủ của ngươi.”
Đến luc này, Hạng Trọng Lâu cũng phải công nhận chiến lực của Thẩm Thiên.
Y và Thịnh Dương Hư nhìn nhau một cái, rồi ôm quyền nói với Thẩm Thiên: “Nếu đã vậy, Hạng mỗ dự định liên thủ cùng Dương Hư, lĩnh giáo Thẩm huynh!”
Nghe Hạng Trọng Lâu nói vậy, gân xanh trên trán Thịnh Dương Hư giật giật, nhưng cũng không nói gì.
Dù sao việc này cũng liên quan đến mặt mũi của tuyệt đỉnh thiên kiêu ngũ vực. Nếu để Thẩm Thiên dần dần đánh bại từng người một thì bọn họ cũng mất hết mặt mũi.
Lại nói, vừa rồi rõ ràng Thẩm Thiên đã nói là có thể liên thủ.
Bọn họ làm như vậy cũng không tính là vi phạm võ đức!
Thẩm Thiên mỉm cười nói: “Đương nhiên có thể, hai vị đạo hữu cứ việc ra tay.”
“Thẩm mỗ đón lấy là được.”
Hai mắt Hạng Trọng Lâu nóng bỏng, trùng đồng thôi động đến cực hạn.
Thiên địa kinh hiện đạo văn pha tạp, sức mạnh hạo kiếp quét sạch thiên địa.
Giữa hư không diễn hóa ra dị tượng trùng đồng to lớn, che khuất cả bầu trời, hạo đãng liên miên.
Thịnh Dương Hư bên cạnh cũng ra tay.
Đại thủ hư án thiên không, khiến cho hư không hoàn toàn vỡ vụn.
Thiên địa luân hãm, hiện ra một vòng kính tròn cổ to lớn, che kín thiên địa.
Cổ kính tỏa sáng nhấp nháy quang mang, uy chấn thương khung như muốn táng diệt ngàn vạn dặm cương vực.
Chương 1059: Lấy một địch trăm, tư thái Chí tôn! (2)
Thịnh Dương Hư thôi động Hư Không Cổ Kính, mang theo vĩ lực to lớn vô biên trấn áp Thẩm Thiên.
Hai vị tuyệt thế thiên kiêu liên thủ, uy thế tràn ra không gì đỡ nổi, dường như muốn vỡ vụn cả thiên địa.
Hai mắt Thẩm Thiên lóe sáng, hắn khẽ quát lên?: “Đến hay lắm!”
Hắn nhún mình nhảy lên, chủ động đón đòn tấn công của hai người.
Hỗn Độn Tinh Thần kiếm xuất hiện trong tay, quét ra kiếm mang vô tận, vạch phá ngàn dặm hư không, đột nhiên tấn công mặt trên của Hư Không Cổ Kính.
Keng!
Hư Không Cổ Kính rung lên kịch liệt, không thể ngăn nổi sức mạnh này mà nổ bắn ra.
Thịnh Dương Hư hơi biến sắc, cố gắng thu lại Hư KHông Cổ Kính.
Đồng thời, y thôi động Hư Không pháp, trốn vào trong không gian vô ngần, muốn táng diệt khu vực này.
Trong chốc lát, dường như thiên địa bị đè ép làm một, muốn chôn vùi hết thảy sinh linh bên trong.
Thẩm Thiên đổi hướng công kích, đột nhiên chụp vào một bên Hư Không, chôn vùi pháp tắc vô tận.
Chốc lát, hư không vỡ vụn.
Bỗng một cái bóng xuất hiện, rơi xuống hư không.
Thịnh Dương Hư kinh hãi, hoàn toàn không ngờ nổi Thẩm Thiên có thể tìm ra được vị trí của mình.
Lúc này, Hạng Trọng Lâu cũng giết tới, sức mạnh của trùng đồng nhiếp nhân tâm phách, như muốn chôn vùi hết thảy.
Trong con mắt y diễn hóa ra kiếp luân diệt thế, uy thế ngập trời, tràn đầy sức mạnh hủy thiên diệt địa.
Ánh mắt Thẩm Thiên khẽ chuyển, hai tay quanh quẩn thần quang vô tận, chói lòa.
Cùng lúc đó, thiên địa kỳ vật trong cơ thể hắn cùng điều động, hội tụ giữa hai bàn tay, tỏa ra quang mang càng mạnh.
“Phá Thương Nguyên Thủ!”
Thẩm Thiên nhàn nhạt hô lên, mang theo uy nghiêm không thể kháng cự.
Hắn huy động Phá Thương Nguyên Thủ, bất chợt đánh ra diệt thế kiếp luân.
Răng rắc.
Một tiếng vang nhỏ.
Diệt Thế Kiếp Luân diễn hóa từ hạo kiếp chi lực bị lại cứng rắn đập vỡ thành mảnh vụn, tản ra tứ tán.
Hạng Trọng Lâu cũng bị phản chấn, không thể ngăn được mà lùi lại, dẫm nát hư không vô tận.
Tất cả mọi người đều thấy rõ cảnh tượng này.
Lại bại!
Lần này là hai vị tuyệt thế thiên kiêu liên thủ, vậy mà đều không thể thắng được Thẩm Nguyên.
Người này, mạnh đến mức đáng sợ.
…
Thẩm Thiên đảo mắt một vòng, nhàn nhạt nói: “Các ngươi cùng lên cả đi!”
“Nếu không, các ngươi không có bất kỳ cơ hội nào đâu!”
Chúng thiên kiêu nghe vậy đều nhìn nhau.
Bọn họ đã thấy rõ tình hình chiến đấu, xác định được lời của Thẩm Thiên không ngoa.
Nếu không liên thủ, bọn họ không có tí hy vọng nào.
“Xin Thẩm huynh chỉ giáo!”
Gần trăm thiên kiêu đồng thời ôm quyền. Bọn họ đã đạt thành nhận thức chung, sẽ liên thủ xuất chiến.
Thẩm Thiên khẽ gật đầu, nói: “Tới đi!”
Chúng thiên kiêu nghe vậy, cơ thể bộc phát ra uy thế vô tận.
Mỗi người bọn họ đều đang thúc giục pháp thuật vô thượng trong tộc, dự định sẽ toàn lực xuất thủ.
Trong chốc lát, thiên địa bị dị tượng vô tận bao bọc, hạo đãng liên miên.
Khí tức, dị tượng hạo đãng, chói lòa lóa mắt.
Thần năng vô tận mạnh mẽ bộc phát, chiếu rọi thiên địa.
Có dị tượng âm nguyệt, liệt dương trong vắt sáng lạn, cũng có dị dạng đại hải mênh mông vô bờ.
Còn có đủ loại dị tượng chân long, thần hoàng, kỳ lân, huyền vũ đủ loại.
Gần trăm vị thiên kiêu đồng thời ra tay, uy thế kinh thiên động địa, khiến cho nhật nguyệt thất sắc.
Một màn này khiến cho tất cả mọi người đều rung động vạn phần.
Ngao Liệt tự lẩm bẩm: “Dám can đảm đồng thời khiêu chiến gần trăm vị tuyệt thế thiên kiêu, thực là khoáng cổ tuyệt kim.”
“Cho dù trận này Thẩm huynh có lạc bại cũng đáng được nổi danh thiên cổ!”
“Dù sao cũng chưa từng có kẻ nào lớn gan như vậy, lại dám đưa ra yêu cầu bực này.”
Mặc dù biết chiến lực của Thẩm Thiên cường đại, nhưng Ngao Liệt cũng không cho rằng hắn có thể địch nổi nhiều thiên kiêu như vậy.
Dù sao thì, đủ thay đổi về lượng sẽ dẫn đến thay đổi về chất.
Mặc dù mỗi người đều không bằng Thẩm Nguyên, nhưng nếu họ liên thủ lại còn không đánh lại hắn sao?
Chắc chắn không thể có khả năng này!
Thẩm Hiểu lại vô cùng tin tưởng, nói: “Ta tin, sư tôn nhất định sẽ thắng!”
…
Gần trăm vị thiên kiêu cùng nhau xuất động, uy thế mênh mông vô biên.
Đối mặt với cỗ lực lượng này, dù là cường giả cấp Chân Tiên cũng phải kiêng kỵ lùi bước.
Thẩm Thiên nghiêm túc, cảm nhận được một tia áp lực.
Đương nhiên, xác thực chỉ có một tia.
Thẩm Thiên bấm bấm ngón tay, sau lưng hiện ra một quang động mờ mịt, tỏa ra khí tức mạnh mẽ.
Sau lưng hắn, chín cái bóng bước ra, phong thái cái thế.
Người nào cũng giống hệt như Thẩm Thiên, áo trắng không tì vết, khí tức siêu phàm.
Những người này chính là chín phân thân mà Thẩm Thiên thi triển Diễn Hóa Thương Sinh tạo ra, ác chiến quần hùng.
Một màn này khiến cho chúng thiên kiêu đều sững sờ.
Bảo sao Thẩm Thiên dám khiêu chiến nhiều người một lúc như vậy, thì ra hắn còn có thủ đoạn biến thái này.
Nhưng tên đã lên dây, không bắn không được.
Gần trăm thiên kiêu tề động, phóng tới chín phân thân của Thẩm Thiên.
Song phương lập tức quấn lấy nhau ác chiến, bắn ra thần năng vô tận.
Nhưng càng đánh chúng thiên kiêu lại càng kinh hãi.
Bởi vì bọn họ đã phát hiện ra, những phân thân này đều cực kỳ cường đại.
Chín phân thân của Thẩm Thiên chia đều mỗi người đối kháng với mười vị thiên kiêu mà không có tí áp lực nào.
Những phân thân này diễn dịch ra mười mấy loại pháp môn, huyền ảo khó lường, tương tự với truyền thừa của các thiên kiêu.
Hoàn toàn là đánh bại chúng thiên kiêu bằng chính lĩnh vực bọn họ am hiểu nhất.
…
Mà bản thể của Thẩm Thiên đang đối mặt với nhóm thiên kiêu cao cấp nhất vây công.
Thịnh Dương Hư và Hạng Trọng Lâu chủ công phía trước, bên cạnh còn có tiểu Côn Bằng và Hoàng Cửu Thiên.
Phía sau, Ngọc Hư Tử thôi động đạo pháp vô tận diễn hóa tiên thiên đạo thể đến cực hạn, bắn ra đạo ý vô tận.
Còn cả vị thiên kiêu khống chế âm dương nhật nguyệt kinh khủng cũng áp bách tới.
Chương 1060: Lấy một địch trăm, tư thái Chí tôn! (3)
Bọn họ thi triển Thái Dương chi lực và Thái m chi lực, sức mạnh kinh khủng vô cùng.
Cường giả Chuẩn Tiên cũng không ngăn nổi uy thế này, sẽ bị tán thành bột mịn chỉ trong chớp mắt.
Nhưng sắc mặt Thẩm Theien vẫn lạnh nhạt như cũ.
Quanh thân hắn tỏa ra quang mang bốn phía, khí tức hỗn độn và âm dương nhị khí đều hiển hiện, bao phủ lấy hắn.
Thẩm Thiên như một chiến thần vô địch, lấy một địch mười.
Hai tay hắn đại khai đại hợp, trực tiếp xé rách không gian, tìm ra được Thịnh Dương Hư đang ẩn nấp trong không gian.
Một quyền đấm xuống, trời chìm đất sụt.
Thịnh Dương Hư chợt từ trên trời rơi xuống, nện đài Phong Thần lõm xuống một cái hố thật sâu.
Thẩm Thiên lại một lần nữa ra tay, hai con ngươi bắn ra quang mang thịnh liệt.
Xuyên thủng hư không vô tận, đập vào đồng quang của Hạng Trọng Lâu.
Oanh!
Tiếng vang bốn phía, bụi mù nổi lên bốn phía.
Hạng Trọng Lâu cũng bay rớt ra ngoài, đè bẹp cả Thịnh Dương Hư vừa mới định bò lên.
Lúc này, hai bên cùng giáp công cuốn tới.
Tiểu Côn Bằng hóa thân thành Côn Bằng vô địch, thôi động Côn Bằng pháp đến cực điểm, đụng nát thiên địa.
Sức mạnh của nó kinh khủng vô cùng, khiến cho pháp tắc chôn vùi, trật tự hỗn loạn, như mốn táng diệt hoàn toàn.
Một bên khác, Hoàng Cửu Thiên hóa thân thành Cửu Thiên Thần Hoàng, mang theo lưu tinh hỏa vũ vô tận rơi xuống thiên địa.
Trong chốc lát, cả trời đất đều bị ngọn lửa vô tận bao trùm, cực kỳ dọa người.
Thẩm Thiên vẫn thản nhiên không sợ, thôi động Côn Bằng pháp đánh nhau chính diện với tiểu Côn Bằng.
Song phương chiến đấu vô cùng kịch liệt, chấn vỡ vạn dặm hư không, chôn vùi pháp tắc loạn lưu.
Chỉ trong một chớp mắt, tiểu Côn Bằng đã bay ra ngoài như con diều đứt dây.
Toàn thân y là dấu quyền cực lớn, nhục thân bị thương.
Mà đòn tấn công của Hoàng Cửu Thiên còn chưa giáng xuống đã bị Thần Hoàng Bất Diệt Viêm bao kín.
Cho dù bản thân y có huyết mạch Thần Hoàng nhưng vẫn không ngăn nổi ngọn Thần Viêm hừng hực này.
Chẳng mấy chốc, Hoàng Cửu Thiên đã bị nướng cháy đen, chiến giáp Phượng Hoàng đã vỡ tan thành từng mảnh nhỏ.
Lông vũ toàn thân y cũng cháy nham nhở te tua, cỏn ẩn ẩn tỏa ra mùi thịt cháy, cực kỳ chật vật.
Thấy cảnh tượng này, tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngây người.
Ngao Liệt trợn trừng hai mắt, nghẹn họng trân trối nhìn.
“Mẹ nó, Thẩm Nguyên huynh quá mạnh!”
“Mới có vài hơi thở đã đánh bại nhiefu thiên kiêu như vậy!”
Khương Thái Ất còn đang cảm thấy mình thật may mắn, vỗ vỗ ngực cảm khái: “Còn may Khương mỗ vẫn nhẫn nhịn được mà không xông lên.”
“Bằng không, khẳng định trong đám nằm đo đất kia có ta!”
“Vị huynh đài này quá đỉnh!”
…
Lúc này, Ngọc Hư Tử đã giết tới sau lưng Thẩm Thiên.
Trong khoảng thời gian Thẩm Thiên chống địch, y đã thôi động được mấy môn công pháp vô địch, uy thế cuồn cuộn.
Nhưng cơ thể Thẩm Thiên vẫn tỏa ra quang mang vạn trượng, bắn ra đạo ý vô biên.
Đạo ý vô tận quét sạch thiên địa, khiến cho vạn pháp đều phải rủ hàng.
Ngọc Hư Tử kinh hãi phát hiện ra những đạo ý mà mình khống chế kia lại bị ảnh hưởng bỏi cỗ khí tức này mà trở nên hỗn loạn.
“Cái gì? Chẳng lẽ hắn cũng là tiên thiên đạo thể?”
“Còn cường đại hơn cả mình sao?”
Ngọc Hư Tử thấy hai mắt mình hoa lên, sững sờ tại chỗ.
Mất đi đạo ý, chiến lực của y giảm mạnh.
“Đánh lén sao?”
Sức mạnh toàn thân Thẩm Thiên bộc phát ầm ầm, nhắm thẳng Ngọc Hư Tử mà tới.
Trong chốc lát, Ngọc Hư Tử đã bị thần quang bao kín.
Khí tức vô cùng cuồng bạo quét ra, trong đó còn kèm theo cả tiếng nhục thân va chạm và tiếng hét thảm.
Khi quang mang tiêu tán, Ngọc Hư Tử đã nằm bẹp dưới đất, toàn thân run rẩy.
Khuôn mặt vốn còn được tính là tuấn dật kia đã sưng thành đầu heo.
Toàn thân trên dưới không chỉ có dấu chân dấu quyền mà còn cả dấu chùy và vết kiếm.
Có trời mới biết y đã phải nhận bao nhiêu đòn tấn công, chính Ngọc Hư Tử cũng không nhớ rõ nữa.
Y khóc không ra nước mắt, đau đớn bi thiết không thôi.
Vì sao mình lại bị thương nặng nhất?
Không công bằng!
…
Sau đó, chín đại phân thân của Thẩm Thiên quy về một mối, cơ thể bộc phát ra thần uy vô tận.
Ánh mắt thịnh liệt, trong cơ thể Thẩm Thiên bộc phát ra đạo ý vô tận.
Hắn đang thi triển đại thần thông Sâm La Vạn Tượng, bắn ra đạo ý vô tận, quét sạch tám phương.
Mỗi một cỗ đạo ý đều tượng trưng cho một pháp thuật đỉnh cao.
Chỉ trong chốc lát, thiên địa đột nhiên hiện ra uy áp vô tận, như thiên đạo ý chí rủ xuống, muốn chấp chưởng thương sinh.
Mỗi một cỗ đạo ý xuất hiện, cỗ khí tức uy áp này lập tức tăng lên gấp bội.
Trên đài Phong Thần, chúng thiên kiêu kịch biến.
Bọn họ cảm giác được dường như trái tim của mình bị một bàn tay vô hình nắm chặt, có thể nổ tung bất kỳ lúc nào.
Ầm!
Ầm!
Ầm!
Thẩm Thiên gia trì đến chục loại đạo ý vô địch, những thiên kiêu kia ngăn cản không nổi, đều đẫm máu bại lui.
Sau đó không lâu, ngay cả đám Thịnh Dương Hư và Hạng Trọng Lâu cũng không thể không lùi khỏi đài Phong Thần.
Chỉ còn lại một mình Thẩm Thiên, ngạo nghễ đứng trên đài Phong Thần.
Bát hoang lục hợp, khinh thường quần hùng.
…
Thắng. Hắn thắng thật rồi!
Lấy một địch trăm, anh tư có thể xưng là tuyệt thế!
Ngay cả các thiên kiêu bị đánh bại cũng tràn ngập kính nể.
Bọn họ kính ngưỡng nhìn Thẩm Thiên, hai mắt sáng rực.
Không ngờ chiến lực của Thẩm Nguyên huynh lại cường đại như thế, quả thực là kỳ tài ngút trời, khoáng cổ tuyệt kim!
Chúng ta tâm phục khẩu phục!