Trận pháp truyền tống đến chiến trường Thượng Cổ đã sẵn sàng.
Mắt của Thẩm Thiên mở to, cố gắng tìm thiên kiêu có cơ duyên trên đỉnh đầu ở xung quanh.
Nhưng lúc này không có nhiều người ở xung quanh hắn, đã thế còn đi qua đi lại, thực sự không thể nhìn rõ được.
Hơn nữa, lúc này, Lý Liên Nhi, Tiêu Linh, Tần Vân Địch, Quế công công, Tần Cao, Thẩm Ngạo v.v. Đều đã quây quần bên cạnh Thẩm Thiên rồi.
Tính nhẩm mộ chút, nhóm nhỏ của Thẩm Thiên đã có đủ mười thành viên rồi.
Dựa theo những ghi chú về hạng mục cần chú ý ở chiến trường, có thể nói là nhóm của hắn đã đầy đủ.
Nhìn từng thanh niên trẻ tuổi có cơ duyên trên đầu đi ngang qua trước mặt mình, Thẩm Thiên cảm thấy rất đau lòng.
Đúng cũng đều là rau hẹ cả đấy!
Nhưng sau khi quay người nhìn khung cảnh trên đầu Triệu Hạo, tâm tình của Thẩm Thiên không khỏi cảm thấy tốt lên rất nhiều.
Cơ duyên ấy à, nằm ở chất lượng chứ không phải số lượng, chất lượng luôn quan trọng hơn số lượng nhiều.
Thẩm Thiên rất vui mừng, Triệu Hạo không hề khiến hắn thất vọng!
Cơ duyên xuất hiện trên đầu y cũng xem như có ích.
Không hổ là lấy sư phụ làm vật tế trời!
……
Mọi người cùng kề vai, chậm rãi bước vào trận pháp dịch chuyển.
Theo đà khởi động của trận pháp, mọi người chỉ thấy một quầng sáng sặc sỡ trước mắt.
Sau khi tầm nhìn đã hôi phục bình thường, bọn họ phát hiện bản thân đang ở trên một bãi chiến trường mênh mông.
Trên mảnh đất tịnh mịch hoang vu này, bầu trời là một màu đỏ, mặt đất là một màu đỏ, đến mặt trời cũng màu đỏ nốt.
Dường như mọi vật ở đây đều bị nhuộm màu máu.
Bãi chiến trường này không có lấy một bông hoa cọng cỏ, ngàn dặm đất không thấy một màu xanh.
Dường như cây cỏ bình thường không thể nào chịu được sát khí và mùi máu ở nơi đây.
Trên trời nồng nặc mùi máu.
Thấp thoáng nghe thấy tiếng giết nhau, lại dường như âm thanh ồ ạt và rung động ấy được truyền từ mấy đời trước.
Lúc này, Thẩm Thiên và mọi người xuất hiện trên một ngọn núi hoang sơ.
Nhìn từ trên núi xuống, có thế thấy được hình bóng vài người lẻ tẻ đang đánh nhau.
Chắc không thể gọi đó là bóng người được, bởi vì sau khi mọi người nhìn kĩ rồi mới phát hiện, đó vốn dĩ không phải là người bình thường
Đó là những cỗ hài cốt, trên người bọn họ đã không còn chút máu thịt nào nữa, chỉ có bộ xương trần trụi, dưới ánh sáng màu đỏ của mặt trời trông càng thảm khốc hơn.
Bọn họ mặc bộ giáp thời kì thượng cổ, những bộ giáp đó vô cùng kiên cố, không thể bị phá vỡ.
Nhưng trải qua sự bào mòn của thời gian, linh khí và thần tính tiêu tan nên đã sớm bị rách nát tả tơi.
Lúc này, những bộ xương khô mặc bộ giáp đó, tay cầm binh khí bị rạn nứt đánh nhau.
Cách chiến đấu của họ cũng vô cùng đơn giản thô bạo, không hề sử dụng đến pháp lực nào cả, chỉ đơn giản là huy động vũ khí tấn công đối phương.
Thế mà trong trận chiến đấu kịch liệt đó, có thể thấy được rằng sức chiến đấu của những bộ xương đó không hề yếu.
Sức mạnh của một bộ xương đó có thể xử đẹp một tu sĩ Trúc Cơ kỳ bình thường.
Hiển nhiên rằng họ là linh hồn của những anh hùng thời thượng cổ.
Bởi vì nguyên nhân bí ẩn nào đó, mà họ trở về tử lòng đất, ý chí chiến đấu vẫn chưa dập tắt, tiếp tục trận chiến dang dở lúc sống.
Nhìn những bộ xương khô đó, trong lòng Thẩm Thiên bỗng có một cảm giác xúc động khó hiểu, dường như khí huyết trong người đang sôi sục lên.
Đây là chiến trường Thượng Cổ sao? Đã qua vạn năm rồi mà vẫn còn cảnh tượng này.
Khó mà tưởng tượng được cả vạn năm về trước, nơi đây đã xảy ra chuyện gì!
Nhìn những bộ hài cốt đang đánh nhau phía dưới, Thẩm Thiên và những người khác đều có suy nghĩ riêng.
Những bộ hài cốt vong linh kia chính là mục tiêu chiến đấu của chúng đệ tử từ hai đại thánh địa, lục đại động thiên và thập nhị phúc địa trong lần thí luyện này.
Bọn họ là những người đã bị vẫn lạc trong trận đại chiến thời kì thượng cổ.
Hài cốt của những kẻ vẫn lạc này, kết hợp với tà linh sát khí từ bên ngoài, sinh ra những ma vật.
Bởi vì bị mất một lượng lớn thần tính, nên sức chiến đấu của họ đã suy yếu đi không biết gấp mấy lần trước khi chết.
Nhưng đối với tu sĩ Trúc Cơ kỳ mà nói, bọn họ vẫn tràn ngập tính khiêu chiến như cũ.
Có thể nói rằng, đa số những tu sĩ Trúc Cơ kỳ mà đứng trước mặt hài cốt vong linh, chưa chắc đã chiếm được lợi thế trước bọn họ.
Thậm chí một khi không cẩn thẩn, còn bị giết ngược lại.
Tần Vân Địch nheo mắt, trong mắt lộ ra một tia lo lắng: “Những hài cốt ở đây còn nhiều hơn ở lần luyện tập trước!”
“Lẽ nào, chúng ta đã dịch chuyển ra vùng ngoài cách chiến trường Thượng Cổ 700 dặm sao?”
Thông thường, khi môn phái tu tiên tiến vào chiến trường Thượng Cổ, phạm vi thí luyện sẽ nằm trong khoảng ngàn dặm tính từ vòng ngoài.
Phạm vi một ngàn dặm đó chính là vùng đất an toàn năm năm mới có một lần của chiến trường Thượng Cổ.
Nhưng một bước chân ra khỏi ngàn phạm vi ngàn dặm đó, thì chính là khu vực nội bộ của chiến trường Thượng Cổ.
Nghe nói bên trong có giấu các tồn tại khủng bố từ thời thượng cổ, tu sĩ nào mạo hiểm xông vào hầu như đều không ai có thể trở ra.
Trận pháp dịch chuyển nằm ở bên ngoài chiến trường, sẽ dịch chuyển tu sĩ đến vị trí ngẫu nhiên.
Thông thường, khi dịch chuyển vào trong chiến trường Thượng Cổ, đều nằm trong cự li 100 dặm đến 500.
Nhưng bởi vì phép tắc chiến trường rất hỗn loạn nên việc dịch chuyển lệch hướng ở phạm vi nhỏ cũng là chuyện bình thường thôi.
Dựa theo kinh nghiệm của Tần Vân Địch, chắc bọn họ bị dịch chuyển lệch vào sâu bên trong rồi.
Ở đây nguy hiểm hơn ở bên ngoài chiến trường nhiều.
“Sư huynh, chúng ta gặp phiền phức rồi.”
Hắn ta hít sâu một hơi, sau lưng bỗng xuất hiện từng hàng m Dương Phá Yêu thương, sơ sơ có khoảng sáu mươi bốn cây.
Những nòng súng đen kịt chi chít.
Thẩm Thiên nhìn đến nỗi tê cả da đầu.
Cái thằng nhóc quỷ Tần Vân Địch này lại có thể đồng thời thao túng được nhiều m Dương Phá Yêu thương thế này à, đã thể còn có thể duy trì được độ nhắm bắn chính xác nữa.
Năng lực thao túng đó quả thật khiến người xem trầm trồ.
So với hắn, Chu Bác Thông (một nhân vật trong tiểu thuyết “Thần điêu hiệp lữ” của Kim Dung) còn không bằng nữa?
Chương 272: Trận chiến hả hê thỏa mãn! (1)
Thẩm Thiên khẽ gật đầu: “Mọi người chú ý cảnh giác, nguy hiểm có thể đến bất cứ lúc nào.”
Tử Kim Chùy xuất hiện trên tay phải, thần lôi màu vàng kim lượn lờ quanh người Thẩm Thiên, nhìn rất bá đạo.
Hắn nhìn đỉnh đẩu của mọi người, gương mặt nở ra một nụ cười thả lỏng.
Vốn dĩ Thẩm Thiên còn lo rằng bởi vì sự can thiệp của hắn mà bọn Triệu Hạo bị dịch chuyển sai đến nơi khác, bỏ lỡ cơ duyên bởi vì hiệu ứng hồ điệp.
Nhưng lúc này, Thẩm Thiên nhìn đỉnh đầu của mọi người, không ngờ lại cảm ứng được cơ duyên của bọn họ đang ở hướng nào.
Cũng tức là, khí vận màu đỏ không những có thể xác định thời gian mà người đó gặp được cơ duyên, mà đồng thời còn tiến hành định vị đơn giản những cơ duyên khác.
Dựa vào định vị này, Thẩm Thiên có thể xác định được là không xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Cơ duyên của bọn họ, bổn Thánh Tử chắc chắn phải ‘ké’ rồi!
Bây giờ, việc đầu tiên là đột phá vòng vây!
“Thập tam đệ, bây giờ chúng ta rút lui ra sau hả?”
Nhìn đống hài cốt đang đánh nhau dưới núi, Thẩm Ngạo nuốt một ngụm nước bọt.
Lúc này. mọi người đang ở trên một ngọn núi hoang vu, nhưng hình như xung quanh ngọn núi đều có những binh lính hài cốt lẻ tẻ đang đánh nhau.
Thẩm Ngạo đếm sơ sơ, số lượng của những bộ hài cốt đó đã vượt qua mốc một trăm, cũng tức là tương đương với số lượng tu sĩ Trúc Cơ kỳ.
Hơn nữa, những hài cốt đó có vẻ chỉ là binh lính nhỏ thôi, nói không chừng gần đây còn có kẻ địch đáng gờm hơn nữa kìa!
Lỡ như bị kẻ địch thấy được, ra tay săn bắt, thế chẳng phải toàn quân bị tiêu diệt sao?
Nói thật, Thẩm Ngạo hơi hối hận khi đi chung với Thập tam đệ.
Hình như khí vận của Thập tam đệ nhà mình không hề có chuyển biến tốt rồi!
Thẩm Thiên nhìn những bộ hài cốt dưới chân núi, khẽ nhếch khóe miệng: “Không cần gấp, các người ở trên núi đợi ta trước đã.”
Nói đoạn, hắn chỉ lên chiếc nhẫn không gian màu bạc mới mua, chiếc nhẫn tỏa ra ánh sáng mờ nhạt.
Huyền Vũ Thuẫn màu đen bay ra từ trong chiếc nhẫn, bị Thẩm Thiên nắm lấy trong tay trái.
“Ở đây đâu đâu cũng chứa đầy nguy hiểm, nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì tốt nhất là đừng tạo ra động tĩnh lớn quá.”
Thẩm Thiên nói với mọi người: “Vân Địch, đệ khắc ‘tiêu âm pháp trận’ lên mấy cây m Dương Phá Yêu thương trước đi, nếu không thì không được dùng một cây nào hết.”
“m Dương Lôi Bộc phù của Tống Phú Quý, Lưu Thái Ất, Hùng Mãnh cũng vậy luôn, nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì đừng dùng.”
“Còn về những hài cốt dưới núi thì các ngươi hãy đợi ta đi mở đường trước đã!”
Nói đoạn, Thẩm Thiên trực tiếp đi về hướng của đám hài cốt.
Đúng thế, hắn một mình đi xuống dưới núi.
Hôm nay hắn trông không có vẻ gì là sợ sệt cả.
Chỉ có một chữ thôi: liều!
......
Bởi vì ảnh hưởng của phép tắc hỗn loạn trên chiến trường Thượng Cổ nên tốc độ cưỡi kiếm phi hành lúc nhanh lúc chậm.
Điều quan trọng hơn là, hư không trên bãi chiến trường này cũng không ổn định, đầy rẫy những rãnh nứt không gian.
Nếu cưỡi kiếm phi hành sẽ rất dễ bị bay vào nhầm vào trong rãnh nứt không gian, dịch chuyển đến một nơi hoang vu nào đó.
Bị chuyển trong phạm vi vong ngoài của chiến trường Thượng Cổ còn đỡ, nhưng nếu lỡ bị chuyển đến nơi sâu hơn của chiến trường.
Thì đừng nói đến Trúc Cơ kỳ, đến Chân Nhân tôn giả cũng chết chắc!
Thẩm Thiên không có cưỡi kiếm phi hành, nhưng hai chân hắn lại chạy nhanh như gió, tốc độ vẫn nhanh đến kinh người.
Từ trên núi chạy xuống dưới núi cũng chỉ có mấy km, trong phút chốc Thẩm Thiên đã chạy xong, lao vào trong trận chiến của đám hài cốt.
Nhìn thấy Thẩm Thiên xuống núi nhanh như vậy, những người trên núi không khỏi cảm thấy toát mồ hôi lạnh vì hắn.
Tuy đã biết Thẩm Thiên là Thần Tiêu Thánh Tử, thực lực cao cường, nhưng dù gì đây cũng là chiến trường Thượng Cổ mà!
Tu vi của tất cả mọi người đều bị hạn chế ở mức Trúc Cơ kỳ, Thẩm Thiên một mình xông vào đám hài cốt như vậy, thật sự không vấn đề gì chứ?
Trên thực tế, khí huyết trên người Thẩm Thiên tràn đầy, sau khi xông vào đám hài cốt.
Thì đám hài cốt đó cũng dùng lại trận chiến với đồng loại của mình, cả đám điên cuồng nhào về phía Thẩm Thiên.
Khi không có sinh vật dương thế, đám hài cốt đó sẽ đánh chém lẫn nhua.
Nhưng một khi có sinh vật dương thế xuất hiện, thì bọn chúng lại cùng xông lên!
......
Trên thực tế, đám hài cốt đó không phải nhân tộc.
Tuy đám hài cốt đó mang hình người nhưng có con từ trên đầu mọc sừng, có con thì sau lưng mọc cánh, có con thì mọc cái mỏ chim trên sọ.
Hầu như trên mỗi bộ xương đều có những kí hiệu không thuộc về nhân loại.
Hiển nhiên là đa số bọn chúng đều là yêu tinh cầm thú tu luyện thành người, những đặc tính của yêu quái trên người bọn chúng vẫn chưa được luyện hóa xong.
Loại yêu nhân này là một hướng của tu luyện thành nhân loại, chuyển hóa cơ thể của mình thành cơ thể của nhân loại.
Sau khi thành công, không những tư chất được tăng cao, thậm chí còn có thể tu hành Kim Đan luyện khí chi pháp của nhân tộc.
Đương nhiên, cũng có rất nhiều yêu tộc không chịu tu luyện thành người, mà duy trì hình dạng ban đầu của mình, không ngừng cường hóa cơ thể.
Khi cần thì có thể dùng huyễn thuật để hóa thành hình người, những bản chất vẫn là thú.
Hai cách tu luyện này giống như luyện khí và luyện thể vậy, mỗi thứ điều có ưu nhược điểm riêng, chỉ phụ thuộc vào lựa chọn của cá nhân thôi.
Nhưng một điều hiển nhiên là, đa số những hài cốt trước mặt Thẩm Thiên lúc này đều là những yêu tinh cấp cao tu hành theo hướng ‘căn cốt nhân loại’.
Lúc này, bọn họ hóa điên lên vì cảm nhận được màu máu tươi.
“Các người lên đi, Thẩm Thiên ta chấp hết!”
Thẩm Thiên hừ lạnh, ấn kí sấm sét giữa mi tâm sáng lên, từng tia sét màu vàng kim chạy trên người từ trên xuống dưới.
Lúc này, có thể nhìn thấy một bộ giáp lờ mờ quanh người Thẩm Thiên, tỏa ra ánh sáng vô cùng uy vũ của tia chớp,
Đó là sau khi luyện thành Ngũ Lôi Chính Tiên Quyết mới có thể ngưng tụ ra Ngũ Lôi Thần Thú giáp.
Chương 273: Trận chiến hả hê thỏa mãn! (2)
x
Nó tập hợp ưu thế của năm loại Lôi Đình chiến giáp, gia tăng sức chiến đấu một cách khả quan cho Thẩm Thiên.
Còn về phương diện tạo hình, thật ra đa phần tạo hình của Long Uyên Thánh Giáp được lấy từ Ngũ Lôi Thần Thú giáp, nên độ tương đồng cực kì cao.
Sau khi Ngũ Lôi Thần Thú giáp được ngưng tụ ra, sức tấn công, tốc độ, phòng ngự, khả năng hồi phục và khả năng miễn dịch của Thẩm Thiên đều tăng cao.
Cả người hắn hóa thành một vầng sáng màu vàng, tung hoành trong đám hài cốt.
Huyền Vũ Thuẫn ngưng tụ ra Lôi Đình Thuần giáp, mỗi đòn tấn công đều khiến hài cốt văng xa cả ngàn trượng, tê liệt mất cảm giác.
Mà ‘nhất nguyên trọng thủy’ trên Tử Kim Chùy, sau khi được bơm vào lôi đình càng khiến cho uy lực của nó mạnh hơn.
Mỗi một cú chùy đánh xuống người đám hài cốt đó, đều có thể trức tiếp khiến bọn chúng vỡ tan, rơi từng khúc xuống dưới đất.
Sau khi đòn đánh lôi đình lan tràn kết thúc, linh hồn hỏa diêm trên đầu những hài cốt đó nhanh chóng bị tiêu biến, chúng biến trở lại thành những vật vô tri như ban đầu.
Có lẽ, bọn chúng có thể lại thắp lên ngọn lửa linh hồn được chôn dưới lớp đất sâu mấy trăm ngàn năm kia.
Nhưng Thẩm Thiên làm sao để cho chúng có cơ hội đó?
Chiếc nhẫn màu bạc trên tay phải của hắn tỏa ra chút ánh sáng thu hết tất cả tàn cốt vào bên trong.
Đừng coi thường những tàn cốt này, đó là những mẩu xương của đại yêu thời đại thượng cổ.
Tuy đại đa số thần tính linh khí của nó đã biến mất hơn phân nửa rồi, nhưng đống thần tính linh khí tàn dư của nó vẫn rất đáng gờm, giá trị lại vô cùng khả quan.
Trên Tử Kim Chùy của Thẩm Thiên có dán ‘nhất nguyên trojgn thủy’, đến kim cang thạch còn chém vỡ được, nhưng cũng chỉ có thể chém ra mấy vết nứt trên người đám hài cốt này thôi.
Từ đó có thể thấy sự ương ngạnh của những con yêu cốt này.
Không cần biết là dùng để luyện khí hay dùng để chôn xuống vườn linh dược ở tông môn để làm phân bón, mấy mẩu xương này đều là vật liệu cực phẩm.
Oành~
Từng cú chùy được đánh xuống, Thẩm Thiên bay loạn xạ cả lên.
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, đã có hơn một trăm hài cốt chết không toàn thây dưới Tử Kim Chùy của Thẩm Thiên.
Trên ngọn núi hoang, đám người Triệu Hạo nhìn đến ngây người.
Đây là sức mạnh thật sự của Thẩm Thiên sư huynh sao?
Cho dù là đang ở chiến trường Thái Cổ, cho dù là bị hạn chế tu vi chỉ ở mức Trúc Cơ kỳ, Thẩm Thiên vẫn vô địch như cũ sao?
Trong khi mọi người vẫn đang âm thâm sùng bái, sắc mặt của Thẩm Thiên vẫn không thay đổi dù chỉ là nhỏ nhất.
Ánh sáng màu vàng kim của Ngũ Lôi Thần Thú giáp trên người hắn dần trở nên mờ nhạt, Tử Kim Chùy cũng dần dần thu nhỏ lại.
Đúng thế, hình như hắn sắp hết sức rồi.
Đúng là xui xẻo mà, sao cơ thể hắn lại yếu thành như vậy rồi.
Mới uy phong được có mấy phút, sao lại trụ không nổi nữa vậy, làm chính nhân nam tử được có ba phút thôi à?
Như vậy là không được đâu!
Thẩm Thiên thở phào một hơi, Ngũ Lôi Thần Thú giáp trên người biến mất, chuyển sang Thanh Long Lôi Đình giáp.
Linh khí lẻ tẻ và hỗn loạn trên chiến trường đang điên cuồng xông về phía Thẩm Thiên, bị Thẩm Thiên dùng Thanh Long giáp hấp thụ.
Sau đó hắn lại dùng Tân hỏa kinh luyện hóa để chuyển hóa chúng làm nguồn năng lượng bổ sung.
Tuy Ngũ Lôi Thần Thú giáp gia tăng tốc độ khôi phục linh khí cho Thẩm Thiên, không hề yếu hơn Thanh Long giáp.
Nhưng tốc độ tiêu hao linh khí thật sự cao hơn Thanh Long giáp rất nhiều.
Sau khi chuyển sang Thanh Long giáp, tốc độ khôi phục và tiêu hao pháp lực của Thẩm Thiên cuối cùng cũng ngang bằng nhau, thậm chí còn khôi phục lại không ít.
Hắn thở dài một hơi, thu lại Tử Kim Chùy vào trong nhẫn.
Giây tiếp theo, một sợi dây leo màu xanh phỉ thúy bắn ra từ tay phải của Thẩm Thiên, xông về phía đám hài cốt như sợi roi.
Trên đầu nhọn của dây leo được phủ ;nhất nguyên trọng thủy’ màu trắng bạc, sẽ phát nổ trong lúc tấn công đám hài cốt.
Bốp!
Bốp bốp~!
Bốp bốp bốp~!!!
m thanh của đòn tấn công từ dây leo vang lên.
Trong chớp mắt, tốc độ càn quét đám hài cốt đó của Thẩm Thiên càng nhanh hơn.
Mỗi một đòn đánh đều khiến những hài cốt đó bị chia năm cắt sáu, thậm chí đến linh hồn chi hỏa còn bị Phệ tiên đằng nuốt chửng, hấp thụ.
Rất nhanh sau đó, khu vực phía đông của ngọn núi hoang sơ đã bị Thẩm Thiên triệt để quét sạch.
Mà lúc này, đám người trên ngọn núi hoang ngơ ngẩn nhìn theo Thẩm Thiên đến nỗi ngây người ra luôn rồi.
Lý Liên Nhi đầu đội chậu hoa, lọn tóc dựng thẳng đứng lên: “Thẩm Thiên ca ca quả nhiên rất lợi hại, hơn nữa huynh ấy cũng có ‘đằng đằng’, nhìn đẹp quá.”
Sau khi hấp thụ nước thánh niết bàn để lớn lên, hồ lô đằng nằm trong chậu hoa, cử động cơ thể, như để phụ họa cho lời nói của Lý Liên Nhi.
Triệu Hạo nuốt một ngụm nước bọt: “Đây là sức mạnh thật sự của Thẩm huynh sao? Mạnh thật đấy, còn bá đạo nữa!”
Tần Vân Địch nheo mắt: “Cách chiến đấu của sư huynh cũng tràn đầy yếu tố nghệ thuật nữa!”
Quế công công vui vẻ nhìn Thẩm Thiên: “Cuối cùng thì giờ đây, điện hạ cũng đã trưởng thành lên rồi. “Nếu Lan Phi nương nương có thể nhìn thấy điện hạ lớn mạnh như thế này thì nhất định cũng sẽ mỉm cười nơi chín suối!”
Còn đám người Tống chưởng quầy, Lưu Thái Ất v.v. đã sớm lấy ‘lưu ảnh’ thủy tinh ra, bắt đầu quay phim Thẩm Thiên.
Đùa à, chắc chắn phải quay lại cảnh chiến đấu.
Bá đạo vô song, tuyệt đỉnh anh hùng của Thiên su huynh này lại!
Có gì sau này còn có cái để chiêm ngưỡng, học hỏi, rất có ích cho việc tu tiên sau này đó!
Cũng được tính là một loại phúc lợi đối với những sư huynh đệ gia nhập tổ chức thiên quyến.
Nhất là đối với những sư tỷ muội, nếu được nhìn thấy phong thái chiến đấu có một không hai này của sư huynh.
Thì không biết là họ sẽ vui mừng đến mức nào nữa, được người nào thì tính người đó.
Còn hận không được tận mắt chứng kiến nữa kìa!