Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 96



Chiến trường Thượng Cổ, cách vùng sát biên năm trăm dặm.

Năm người thanh niên trẻ tuổi mặc y phục lông vũ hoa lệ, chậm rãi xuất hiện.

Trên người bọn họ tỏa ra luồng khí tức mạnh mẽ, hiển nhiên là căn cơ vô cùng vững chắc.

Cho dù là trên chiến trường Thượng Cổ, tu vi của tất cả mọi người đều bị áp chế ở mức Kim Đan kỳ trở xuống.

Nhưng dựa vào những gì bọn họ thể hiện ra, cũng đủ để trở thành vô địch trong Trúc Cơ kỳ. thậm chí còn có thể chống lại cường giả Kim Đan kỳ.

Bởi vì năm tu sĩ trẻ tuổi này, vốn dĩ đã là những kẻ đáng gờm ở mức Kim Đan kỳ trở lên.

Bọn họ tiến vào chiến trường Thượng Cổ với một kế hoạch đặc biệt.

Điều đáng nói là, dường như năm người thanh niên này không phải tu sĩ nhân tộc.

Bởi vì sau lưng năm người thanh niên đó đều mọc cánh, khi họ đập cánh, gió lốc bay cuồn cuộn.

Một nam tử trong số đó mặc áo trắng, dung mạo cực kì thanh tú, thân hình cao lớn, tay cầm món Hạc Bút pháp khí.

Một nam tử khác lại đội một cái nón lá màu xám, gương mặt âm hiểm, toàn thân tỏa ra khí tức mà người sống không thể đến gần, dường như vẫn chưa hóa hình hoàn toàn, gương mặt dưới nón lá giống y hệt như chim kền kền.

Xấu cực độ!

Còn một nam tử khác mặc Kim sắc vũ giáp, vác hai cây đao màu vàng kim sau lưng, dung mạo anh tuấn, khí chất bá đạo.

Khí tức tỏa ra trên người y còn hùng hổ hơn hai vị nam tử còn lại.

Cả người cứ như một thanh đao, có thể chém đứt đôi bầu trời.

Thế nhưng, vị nam tử đó mạnh mẽ như vậy vẫn không phải là thủ lĩnh của nhóm năm người.

Thủ lĩnh của năm người này là một nữ tử trẻ tuổi thân mặc y phục ngũ sắc, xem ra cũng chỉ khoảng hai mươi tuổi.

Sau lưng nàng ẩn hiện một con khổng tước, là dị tượng thiên địa Ngũ Sắc Thần Quang, cực kì phi phàm.

Phải biết rằng, khổng tước năm màu là yêu tộc mạnh nhất Nam Cương, hùng cứ một phương.

Hiển nhiên là vị nữ tử này sở hữu huyết mạch thần thú thuần khiết, tiền đồ vô lượng!

“Không ngờ đi một đường từ biên giới đến đây, vẫn chưa gặp được đệ tử của Thần Tiêu động thiên.

Nam tử mặc Kim sắc vũ giáp hừ lạnh nói: “Phép tắc trên chiến trường Thượng Cổ tất khó hiểu, Không ngờ lại ảnh hưởng đến khả năng nhìn xa ngàn dặm của ta.”

Kế bên khổng tước tiên tử, một vị nữ tử khẽ cười nói: “Không cần vội, Kim Vũ.”

“Để giành chiến lợi, Thần Tiêu Thánh Tử sớm muộn gì cũng phải tến sau vào chiến trường thôi.”

“Trong phạm vi năm trăm dặm trên chiến trường Thượng Cổ, bị ngăn cách bởi đỉnh Thiên Uyên, muốn vào năm trăm dặm bên trong phải đi qua ‘Huyết Ma cốc’.”

“Chúng ta chỉ cần ở sẵn trong Huyết Ma cốc, đợi bọn Thẩm Thiên cắn câu là được.”

“Đến lúc đó, ngươi muốn xử lí Thần Tiêu Thánh Tử thế nào thì tùy.”

Giọng nói của nữ tử đó rất êm tai thanh khiết giống như chim sơn ca vậy.

Thế mà lời nói lại mang sát khí nhắm thẳng vào Thần Tiêu thánh địa.

Thiên tài bằng tộc Kim Vũ gật đầu nói: “Bách Linh nói không sai, tên khốn Thần Tiêu thánh tử đó đúng là hiếp người quá đáng.”

“Vũ tộc Nam Cương chúng ta không dễ bị ức hiếp đấu, lần này chúng ta tiêu diệt Thần Tiêu Thánh Tử trước, sau đó thì tắm máu các đệ tử khác ở Thần Tiêu thánh địa.”

“Để đám nhân tộc đó biết Vũ tộc không phải ai cũng bắt nạt được đâu!”

Khổng Mộng tiên tử, lần này phải làm phiền ngươi rồi!”

Nữ tử mặc áp ngũ sắc khẽ gật đầu: “Tiện tay thôi.”

Do đó, năm vị thanh niên thiên kiều đến từ Vũ tộc ở Nam Cương liên minh với các tộc khác, thiết lập kế hoạch mai phục ở Huyết Ma cốc cách chiến trường Thượng Cổ năm trăm dặm.

Bọn chúng nhìn từng nhóm tu sĩ nhân tộc đi qua Huyết Ma cốc về phía sâu bên trong chiến trường mà tâm bất động.

Bọn họ tin chắc rằng, đội ngũ thí luyện đến từ Thần Tiêu thánh địa sớm muộn gì cũng sẽ xuất hiện thôi!

……

Thế mà lúc này, đám người Thẩm Thiên đã đến nơi tám trăm dặm, trước một khe núi.

Nơi đây cách chiến trường Thượng Cổ rất xa, màu máu của vùng đất này còn đậm hơn.

Mà những vong linh hài cốt đang đánh nhau ở đây cũng càng ngày càng nhiều.

Thẩm Thiên một thân một mình vừa đi vừa đánh, rất nhiều hài cốt đã bị Thẩm Thiên và Tần Vân Địch xử lí.

Nói chứ sau khi khắc ‘tiêu âm trận pháp’ uy lực của 64 cây súng m Dương Phá Yêu của Tần Vân Địch cũng coi như dùng tốt.

Sau khi bắn hết một lượt, đa số những bộ hài cốt cứng cáp cũng bị bắn tan tành, đúng là lạ.

Đương nhiên, so với Thẩm Thiên thì vẫn chưa đủ.

Tên nhóc đó mặc Thanh Long giáp, hút hết linh khí của trời đất, điên cuồng luyện hóa nó bằng Tân Hỏa Kinh, có thể được so với động cơ vĩnh hằng.

Phệ tiên đằng ‘Nhất Nguyên Trọng Thủy’ ngày càng kiên cố mạnh mẽ, tung hoành ngang dọc, có thể chém ngang người đứt đôi kẻ địch.

Nếu không phải vì những đồng đội của mình, thì Thẩm Thiên cũng không cần lo nghĩ quá nhiều.

Theo đà bay lượn 360 độ của Phệ tiên đằng, cóc cần quan tâm xung quanh bọn họ có bao nhiêu hài cốt, tất thảy để bọn họ tự giải quyết!

Sức chiến đấu của hắn khiến cho mọi người, nhất là Lục hoàng tử Thẩm Ngạo nhìn đến nỗi hoài nghi nhân sinh.

Ngươi đúng là Thập tam đệ Thẩm Thiên đấy sao?

Phải biết rằng hơn một tháng trước, cái thằng nhóc đó rõ ràng vẫn là một người bình thường không hề có tu vi gì hết!

Lẽ nào, Thập tam đệ vẫn luôn giấu nghề, sống ẩn thân?

Nhưng thật ra là nó đã sớm sở hữu thiên tư tột đỉnh?

Không hổ là là con trai của Lan Phi nương nương, quả nhiên không phải là người mà người bình thường có thể chơi lại.

Thẩm Ngạo phát hiện, sau khi buông bỏ chấp niệm so sánh hơn thua với Thẩm Thiên xong, mọi thứ đều trở nên dễ dàng hơn nhiều.

Nói mới nhớ, tuyệt thế bảo vật Niết Bàn thánh dịch có thể cải thiện tư chất từ bên trong, Thập tam đệ thì lại có nhiều như vậy!

Hơn nữa còn hào phóng tặng cho bổn điện hạ hai mươi cân, xem ra nó rất coi trọng mảnh tình huynh đệ này.

Haizz, lúc đầu bổn điện hạ không nên đề phòng nó như vậy.

Nhớ lại lúc đầu Thẩm Thiên ở Lan Tâm cung, cô đơn lớn lên, hầu như không có huynh đệ người thân nào bầu bên, trong lòng Thẩm Ngạo không khỏi cảm thấy hổ thẹn.

Sau này nhất định phải thân thiết hơn với Thập tam đệ, quan tâm đệ ấy như em trai ruột thịt.

Dù sao cũng đã nhận Niết Bàn thánh dịch của đệ ấy rồi!

……

Thẩm Ngạo còn đang nghĩ lung tung.

Thì đột nhiên một bóng người xông về phía y.

Định thần nhìn kĩ lại, thì ra là một bộ hài cốt tay cầm trọng kiếm, bị Thẩm Thiên giữ lại.

“Thực lực của tên nhóc này không quá mạnh, Lục ca lấy nó để luyện tập đi!”

Giọng nói của Thẩm Thiên truyền sang từ bên cạnh, khiến khóe miệng Thẩm Ngạo co giật.

Cái gì gọi là ‘tên nhóc này không quá mạnh’ nên ném qua cho ta luyện tập chứ, ý của ngươi tức là vi huynh yếu sao?

Từ nhỏ đến lớn, Thẩm Ngạo đã được công nhận là thiên tài tu tiên, làm sao có thể chịu được sư sỉ nhục này?

Thẩm Ngạo đang nghĩ câu phản bác, nói một cách chính đáng rằng ta muốn đánh mười đứa như thế.

Thế mà, khi hài cốt đó giơ trường kiếm lên, đánh văng cây kiếm trên người Thẩm Ngạo xa mười mấy mét, y liền im miệng.



Chương 275: Thánh Long sơn cốc, Thánh Long thảo (2)

Quỷ tha ma bắt, tại sao mấy tên này đứng trước mặt Thập tam đệ thì mềm như bã đậu phụ.

Đợi đến khi Thập tam đệ quăng cho bổn điện hạ thì tên nào tên nấy giống như được ‘thêm thuốc’ vậy?

Đứng là cái đám quỷ mềm rắn nắn buông mà, hôm nay bổn điện hạ liều với các ngươi!

Thẩm Ngạo nộ khí xông thiên, trường kiếm trong tay mọc dài ra ba tấc, chém về phía hài cốt.

Lạc trần kiếm pháp!

Huyền Phong kiếm pháp!

Phủ Liễu kiếm pháp!

Thái Nhạc kiếm pháp!

Triều Dương kiếm pháp!

Trường Hồng Quán Nhật!

……

Đùng~

Đùng Đùng~

Đùng Đùng Đùng~

Trường kiếm trong tay va vào cây kiếm của hài cốt, chém xuống người hài cốt nhưng cũng chỉ để lại những vết xước màu trắng.

Thẩm Ngạo muốn khóc luôn rồi, đây có đúng là binh lính bình thường trên chiến trường Thượng Cổ không thế?

Chết mấy năm rồi mà sao bổn điện hạ vẫn đánh không lại bọn nó?

Tu vi Trúc Cơ kỳ của bổn điện hạ, e là hàng giả rồi!

Bỗng chốc, hình như bộ hài cốt đó bị kiếm pháp liên tiếp tới tấp của Thẩm Ngạo làm cho phát bực rồi.

Ngươi muốn giết thì giết, cho bộ xương khô là ta một cái nhát chém gọn như vị anh hùng nào đó không được à?

Cứ chém từng nhát lên cơ thể người ta như vậy mà đến lớp phòng ngự của người ta còn phá không được nữa, đúng là lấy ta để luyện kiếm theo nghĩa đen luôn mà!

Hài cốt không có nhân quyền thì có thể lăng trì đến chết sao? Mấy nhát dao đó như cứa vào da thịt vậy, đúng là hiếp quỷ quá đáng mà!

Ái ui~

Ánh sáng linh hồn hỏa diệm của hài cốt sáng bừng lên, phát ra ánh kiếm yếu ớt trong tay của nó, trực tiếp chém về phía Thẩm Ngạo.

Uy lực của nhát kiếm ấy, mạnh ngoài sức tưởng tượng của Thẩm Ngạo, trực tiếp chém văng trường kiếm trong tay Thẩm Ngạo ra xa.

Nhát kiếm tiếp theo của hài cốt đã nhắm vào lồng ngực của Thẩm Ngạo, trực tiếp chém đến.

Nỗi sợ bị giết chết trong chớp mắt bao trùm lấy Thẩm Ngạo.

Bổn điện hạ cứ thể mà chết sao?

Chết một cách lãng xẹt và buồn cười thế này dưới tay một tên tiểu tốt?

……

Chính vào lúc này, một thân hình xuất hiện trước mặt Thẩm Ngạo, một kiếm đỏ đâm vào lỗ tai trái của hài cốt.

Linh hồn hỏa diệm bị kiếm khí tiêu diệt,bộ hài cốt đó vô lực rơi xuống đất.

Nó buông cây kiếm ra như thể được giải thoát, cơ thể bằng xương cốt bắt đầu tan biến.

“Lục hoàng tử điện hạ, người không sao chứ?”

Tần Cao mang theo nụ cười nhạt nhòa xuất hiện trước mặt Thẩm Ngạo.

Nhìn thấy tiểu thái giám từng phục vụ trong cung của mình, trong lòng Thẩm Ngạo vô cùng phức tạp.

Không lâu trước đây, hắn còn là đệ nhất thiên tài trong hoàng thất của nước Đại Viêm, cao cao tại thượng, tiền đồ vô lượng.

Cái tên tiểu thái giám này cũng chỉ là một nô tài bình thường đến mức không thể bình thường hơn, một câu nói của hắn là có thể quyết định mạng sống của tên đó.

Thế mà sau khi tên tiểu thái giám này đi theo Thập tam đệ, chỉ trong khoảng thời gian một tháng hơn ngắn ngủi, mà đã mạnh đến mức độ này rồi.

Đòn đánh lúc nãy của Tần Cao tuyệt đối không phải chỉ đơn giản là đánh lén thôi đâu.

Tốc độ nhanh đến quái dị đó, còn cả thời gian ra kiếm mang theo tinh thần công kích nữa, cho dù có là một mình đối phó với cỗ hài cốt này cũng hoàn toàn có thế chiếm thế chủ động.

Thiết nghĩ chỉ trong mười chiêu là có thể xử lí xong bộ hài cốt này rồi.

Phải biết rằng hơn một tháng trước, Tần Cao không hề có tu vi gì hết!

Lúc đó, Thẩm Ngạo đã là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, còn trải qua một tháng huấn luyện ma quỷ của Trường Hà kiếm tôn nữa.

Kết quả là Thẩm Ngạo hắn bị Tần Cao vượt mặt rồi!

Rốt cuộc Thập tam đệ có mê lực gì mà có thể biến gỗ mục thành gỗ tốt thế này!

Thu lại mớ cảm xúc phức tạp trong lòng, Thẩm Ngạo cười khổ một tiếng: “Tần Cao, cảm ơn ngươi.”

Trên mặt Tần Cao mang theo nét cười, tuy hắn ta từng bị Thẩm Ngạo phạt, trong lòng không thể không có bất mãn. Nhưng so với lòng trung thành dành cho Thẩm Thiên thì chút hận thù trước kia với Thẩm Ngạo vốn dĩ không đáng nhắc tới.

Tần Cao cười nói: “Kiếm pháp của Lục điện hạ vô cùng diệu kì, chỉ là tu vi hơi thấp.”

“Lục điện hạ đừng ngại luyện hóa hai mươi cân Niết Bàn thánh dịch mà Thập tam điện hạ đã tặng.”

“Sau khi tăng cao tu vi, thì mấy bộ hài cốt này đối với điện hạ mà nói dễ như ăn bánh.”

Nghe câu trả lời của Tần Cao, trong lòng Thẩm Ngạo như có điều suy nghĩ.

Thế cho nên, sở dĩ sức mạnh của tên nhóc này và Quế công công tăng nhanh như vậy là do công lao của Niết Bàn thánh dịch sao?

Cũng đúng, tuyệt thế bảo vật do tu sĩ cấp thánh để lại có hiệu quả cao như vậy cũng hợp lí thôi.

Nhìn thấy gương mặt tràn đầy tự tin của Tần Cao, nhớ lại lúc Tần Cao ở trong cung của mình với bộ dạng nhát gan sợ sệt, Thẩm Ngạo không khỏi thở dài.

Đúng là trái quýt mọc ở phía nam thì gọi là trái quýt, trái quýt mọc ở phía bắc thì gọi là trái quất mà. (Ý nói cùng một giống nhưng sinh trưởng ở hai nơi khác nhau thì sẽ cho ra hai thành phẩm khác nhau)

Quả nhiên là ta không bằng Thập tam đệ rồi!

……

Trong khi đó, tâm tình của Thẩm Thiên lại vô cùng phức tập nhưng lại thỏa mãn, lúc này, trong lòng Thẩm Thiên lại tương đối sôi sục.

Bởi vì lúc này, hắn đã càn quét sạch sẽ hơn một trăm bộ hài cốt trước cửa khe núi rồi.

Còn về phần những hài cốt ở phía xa hơn, chúng không cảm nhận được khí huyết dương nên không xông về phía này, mà Thẩm Thiên cũng lười đi xử lí bọn chúng.

Cái quan trọng nhất bây giờ, chính là thứ đang bị ẩn giấu bên trong khe núi kia!

Đó chính là khung cảnh mà Thẩm Thiên nhìn thấy trên đỉnh đầu Tần Cao, thuộc về cơ duyên màu đỏ ánh kim của đại khí vận.

Dựa theo chỉ dẫn trên bức tranh, Thẩm Thiên đã nhanh chóng tìm thấy cửa vào của khe núi tìm thấy cửa vào của khe núi.

Khoảnh khắc mọi người chính thức bước chân vào khe núi, ngay lập tức một nguồn uy lực được trút xuống.

Bên tai mọi người phảng phất vang lên tiếng rống đinh tai nhức óc của rồng.

Khu vực trung tâm của sơn cốc, lại có một bộ khung xương cao mấy ngàn trượng đứng sừng sững của một con rồng khổng lồ.

Uy long vừa to lớn vừa đáng sợ đó tỏa ra từ bộ khung xương của con rồng khổng lồ này.

Trên đỉnh đầu của bộ xương rồng đó có một thanh kiếm gỉ sét cắm xuyên qua.

Còn dưới chân con rồng khổng lồ này, là từng mảng linh thảo màu đỏ mọc dày đặc.



Chương 276: Cơ duyên của sư huynh, sao có thể chia cho ta nhiều vậy? (1)

Trên thân những linh thảo này trải đầy những đường vân dạng vảy giáp như vảy rồng, cành lá mở ra cũng giống với hình dáng của giao long.

Mỗi một cành linh thảo giống như một con Xích Long phiên bản thu nhỏ, tản ra khí tức cực nóng.

Linh thảo càng khỏe mạnh thì màu sắc càng đậm.

Nhất là linh thảo ở gần bộ khung xương của cự long kia, màu sắc thậm chí đã sắp biến thành màu đỏ đen rồi!

Xung quanh nó cũng không tản ra nhiệt lượng mà ngược lại còn hơi lạnh buốt, tất cả năng lượng đều thu hết vào bên trong.

Loại linh thảo này tên “Long Huyết Thảo”, chỉ những nơi có Long tộc thuần huyết ngã xuống, tinh huyết nhuộm khắp đại địa thì mới có thể xuất hiện.

Loại linh thảo này giá trị cực kì quý giá, có thể dùng để phụ trợ tu sĩ luyện đan, luyện thể, hiệu quả cực mạnh

Nhất là tu sĩ tu luyện Thần Ma Luyện thể cận chiến, nếu có thể có được Long Huyết Thảo để luyện hóa, thậm chí còn có cơ hội thu hoạch được sức mạnh Long Huyết bên trong linh thảo.

Như vậy sẽ chẳng khác nào có thể bổ sung kèm thêm uy năng của Long tộc, cho dù là sức mạnh hay tốc độ đều sẽ có những thu hoạch vô cùng to lớn.

Dù sao thể phách Long tộc cũng được công nhận là cường đại vô song!

Loại linh dược Long Huyết Thảo này uống vào thời kỳ Trúc Cơ kỳ của tu sĩ Kim Đan luyện khí và tu sĩ Thần Ma Luyện thể là hiệu quả lớn nhất.

Sau khi được Long Huyết Thảo gột rửa nhục thân, có thể đúc thành căn cơ mạnh nhất, có tác dụng cực lớn đối với sự phát triển trong tương lai của tu sĩ.

Cho dù là trong cả chiến trường thượng cổ thì loại linh thảo này cũng được coi là cơ duyên rất quý giá.

Và ở sơn cốc này gần như đâu đâu cũng có Long Huyết Thảo.



“Thẩm Thiên sư huynh quả nhiên là khí vận chi tử của thiên mệnh!”

Tần Vân Địch híp mắt, vô cùng hưng phấn: “Vừa mới bước vào chiến trường thượng cổ nửa ngày đã tìm được bảo địa như thế này!”

Thẩm Thiên khẽ lắc đầu, bình tĩnh nói: “Hiện tại chưa phải là thời điểm để vui mừng đâu, trước tiên phải giải quyết hết những tên kia cái đã!”

Đúng vậy, trong sơn cốc có mấy thứ bẩn thỉu.

Đó chính là những khô lâu trên đầu mọc sừng nhọn, xương cốt không còn còn là màu trắng bạc, mà là màu đỏ nhạt quỷ dị.

Hơn nữa thân thể càng lớn thì màu đỏ trên người cũng càng đậm, khí tức cũng càng hung hãn hơn.

Những khô lâu này cường đại hơn những khô lâu ngoài sơn cốc kia rất nhiều, con nào con nấy khí tức đều đạt tới Trúc Cơ kỳ đỉnh phong.

Thậm chí có mười con khô lâu màu đỏ thẫm còn tản ra khí tức có thể so với cường giả Kim Đan kỳ nhân tộc.

Rõ ràng, những khô lâu này được Long khí trong sơn cốc tẩm bổ, rất khó đối phó!

Trong hình ảnh cơ duyên trên đỉnh đầu Tần Cao, Thẩm Thiên nhìn thấy khoảng hai ngày sau sẽ có một đám kỵ sĩ vong linh xông vào trong Long Huyết sơn cốc này đánh nhau với đám Long Huyết Khô lâu.

Tần Cao dựa theo tốc độ cực nhanh của mình, nhân lúc hỗn loạn nhổ được mười mấy bụi Long Huyết Thảo sau đó chạy bán sống bán chết.

Nói cách khác, nếu như đám Tần Cao không đi theo Thẩm Thiên thì trong khoảng thời gian tiếp theo họ sẽ bị quái vật làm tách nhau ra. Những người khác sẽ gặp được cơ duyên của mình còn Tần Cao thì đến sơn cốc này.

Trên thực tế, những điều này khi lịch luyện trong chiến trường thượng cổ bình thường đến mức không thể bình thường hơn.

Không ai có thể đảm bảo từ đầu đến cuối đều có thể đi chung cùng với đồng đợi, điều này hoàn toàn không thực tế.

Khi thực sự gặp phải nguy hiểm đáng sợ, chia nhau ra chạy trốn tỉ lệ sống sót mãi mãi vượt xa cùng nhau bỏ trốn.

Trong cơ duyên ban đầu của Tần Cao hắn ta chỉ lén nhổ mười mấy bụi Long Huyết Thảo rồi rời đi.

Có điều trong đầu Thẩm Thiên lúc này thì đang nghĩ xem làm thế nào để nhổ sạch mớ Long Huyết Thảo này.

Dù sao thứ này dù là cành lá hay rễ cây cũng rất hữu dụng.

Trên thị trường tu tiên đều thật sự rất đáng tiền!

Cướp sạch toàn bộ không phải tốt hơn sao?

Điều khiến người ta cảm thấy may mắn chính là, mặc dù Long Huyết khô lâu trong sơn cốc cường đại nhưng linh trí hoàn toàn không bằng nhân tộc.

Con khô lâu nào cũng đi lung tung, không hề có bất kỳ va chạm gì, thậm chí sau khi va chạm với khô lâu khác cũng chẳng hề có phản ứng gì.

Rõ ràng, bọn chúng chỉ hoàn toàn hành động dựa theo bản năng.

Trước khi phát hiện ra kẻ địch chúng gần như không có bất kỳ năng lực tư duy phán đoán gì cả.

Nhóm Thẩm Thiên ẩn nấp giữa sườn núi của sơn cốc, thu liễm hoàn toàn khí cơ quanh thân sau đó bày ra “Liễm Tức Huyền trận”, lừa gạt thành công đám Long Huyết khô lâu này.

“Vân Địch sư đệ, phân phát m Dương Phá Yêu thương cho mọi người rồi chia nhau ra đứng từng vị trí.”

Thẩm Thiên bình tĩnh nói: “Hãy cường hóa Tiêu m trận pháp, phải đảm bảo không để phát ra bất kỳ thanh âm gì.”

“Thực lực của những Long Huyết khô lâu này rất mạnh nhưng có một nhược điểm trí mạng, đó chính là không cách nào thi triển pháp thuật phòng ngự.”

“Chúng ta dùng hữu tâm tính vô tâm, nhắm vào nhược điểm của chúng, cũng chính là lửa trong linh hồn để tấn công, tranh thủ một đòn tất sát!”

“Trước tiên xử lý những khô lâu yếu, sau đó đối phó những con khá mạnh kia, tất cả mọi người rõ chưa?”

Đám người kính nể gật đầu: “Rõ!”

Không hổ là Thánh tử sư huynh đệ, chỉ trong một lát ngắn ngủi đã nghĩ ra được cách tuyệt diệu như vậy!

Đơn giản chính là phát huy tác dụng của m Dương Phá Yêu thương lên cực hạn!

Trong mắt Tần Vân Địch lóe lên tia sáng cực kỳ sùng bái.

Hắn ta hình như lại phát hiện ra phương hướng nghiên cứu mới!

Vốn Tần Vân Địch định dùng sáu mươi bốn thanh Phá Yêu thương xông thẳng vào trong sơn cốc để cứng rắn đối đầu trực diện với đám khô lâu này.

Dựa vào hỏa lực áp chế, Tần Vân Địch có lòng tin sẽ xử lý được mười mấy khô lâu bình thường, ba đến năm khô lâu phiên bản nâng cấp.

Nhưng những con khô lâu còn lại thì không dễ chơi, chỉ cần sơ ý một chút là thành thịt băm ngay.

Còn cách của Thánh tử sư huynh thì ổn thỏa hơn rất nhiều.

Núp trong bóng tối bắn lén!

Không có khí tức và âm thanh, thậm chí ngay cả vũ khí công kích cũng là đạn linh kim cực nhỏ không có mục tiêu rõ ràng giống như ngự kiếm giết địch.

Với những tên trí thông minh thấp này thì chắc cũng không thể tìm thấy phương hướng công kích thực sự.