Ta Khuấy Đảo Toàn Bộ Tu Tiên Giới

Chương 107: Nhà trống người vắng



Đột nhiên bên tai truyền đến một tiếng kim loại va chạm giòn giã, Tần Thù thuận theo âm thanh nhìn qua, liền thấy một đệ t.ử Kiếm tông c.h.é.m một kiếm lên đá thử kiếm, chỉ để lại một vệt trắng...

 

Tần Thù im lặng. Được rồi, mộc kiếm thì mộc kiếm vậy, có lẽ kiếm khí của nàng hơi đặc biệt.

 

Dưới sự dẫn dắt của Tần Thù, các đệ t.ử đến luyện kiếm ngày hôm nay đều đã luyện tập kiếm pháp một cách vô cùng thực tế suốt cả ngày trời.

 

Giữa chừng có người mệt đến mức không trụ nổi, ngồi bên lề sân quan sát, tận mắt thấy Tần Thù lặp lại một chiêu thức hàng chục lần, họ làm sao còn ngồi yên được nữa, chỉ nghỉ ngơi một chút rồi lại vội vàng đứng dậy luyện kiếm.

 

Các trưởng lão của cả Kiếm tông vừa thấy an ủi vừa thấy bất lực, đệ t.ử Kiếm tông nhà mình thế mà lại bị một đệ t.ử Đan tông dẫn dắt sao?

 

Nhưng nghĩ lại, Tần Thù dù sao cũng đã bái dưới trướng Vọng Kiếm chân nhân, cũng coi như là đệ t.ử Kiếm tông rồi.

 

Đợi đến cuối năm khi đệ t.ử các đại tông môn so tài, cũng có thể tạo cho các tông môn khác một sự bất ngờ.

 

Thế nhưng không ngờ Tần Thù mới chỉ đến được ba ngày đã không thấy tới nữa.

 

Các vị đệ t.ử không thấy bóng dáng Tần Thù trong Thử Kiếm Thạch trận, cứ như thể mất đi trụ cột tinh thần vậy.

 

Bình thường lúc muốn lười biếng, len lén nhìn sư muội một cái là lại thấy ý chí chiến đấu sục sôi.

 

Sư muội thỉnh thoảng cũng dùng mộc linh khí giúp mọi người thư giãn gân cốt, tuy nàng mới đến vỏn vẹn ba ngày nhưng đã mang tới sự thay đổi to lớn cho Kiếm tông.

 

Các trưởng lão Kiếm tông biết chuyện này cũng nhíu mày: "Luyện kiếm sao có thể ba ngày đ.á.n.h cá hai ngày phơi lưới*? Tiểu đệ t.ử này vẫn còn quá trẻ."

 

: Ba ngày đ.á.n.h cá hai ngày phơi lưới là thành ngữ chỉ sự làm việc không kiên trì, đứt quãng.

 

Tất nhiên cũng có người không tán thành, chỉ thấy Bặc Khôn chân nhân vuốt râu nói: "Thực ra... theo cách luyện của con bé, phơi lưới hai ngày cũng chẳng sao."

 

Vọng Kiếm chân nhân: "..."

 

Đồ đệ của ông đã xin nghỉ rồi, bảo là phải ra khỏi tông môn làm nhiệm vụ.

 

Phản ứng đầu tiên của ông là đồ đệ hết tiền rồi, quả nhiên, trên đời này không có kiếm tu nào thoát khỏi cảnh nghèo rớt mồng tơi.

 

Lúc này trong thạch trận, tất cả đệ t.ử vây thành một vòng, ai nấy đều dán mắt vào Hùng Quân đang ngồi ở giữa, thấy huynh ấy lấy Ngọc giản truyền tin ra gửi tin nhắn cho Tần Thù mà không khỏi nảy sinh lòng ngưỡng mộ.

 

Huynh ấy thế mà có linh tức* của Tần Thù sư muội kìa. Quả nhiên hai ngày trước không nên thẹn thùng như vậy, cứ tiến tới chào hỏi sư muội một tiếng chẳng phải là xin được linh tức rồi sao?

 

: Linh tức ở đây tương tự như số điện thoại hay phương thức liên lạc riêng tư giữa các tu sĩ.

 

Ngay lúc mọi người đang hối hận, Hùng Quân phấn khích giơ Ngọc giản truyền tin lên, nói với đám đông: "Sư muội trả lời ta rồi! Mọi người im lặng nào! Nghe xem Tần Thù sư muội nói gì."

 

Thử Kiếm Thạch trận rộng lớn tức khắc im phăng phắc đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kiến chuyển nhà. Hùng Quân dưới hàng vạn ánh mắt của sư huynh đệ đồng môn đã mở tin nhắn của Tần Thù sư muội ra, giọng của nàng lập tức vang lên.

 

"Sư huynh, muội đi ra ngoài làm nhiệm vụ rồi, kiếm pháp vẫn phải được tôi luyện trong thực chiến mới tốt."

 

Tần Thù vừa mới đại chiến ba trăm hiệp với một con Đăng Ẩn Hỏa Bách Chu, thành công lấy được yêu đan của nó thì nhận được tin nhắn của Hùng Quân.

 

Nàng thông báo hành tung của mình, rồi thuận miệng cảm thán một câu như vậy.

 

Thế nhưng cũng chính vì câu nói này của nàng mà suýt chút nữa khiến cả Kiếm tông không còn nhiệm vụ nào để phát.

 

Hằng năm, hạn ngạch nhiệm vụ của Kiếm tông là nhiều nhất toàn tông môn, bọn họ vốn đã chăm chỉ làm nhiệm vụ, giờ đây mỗi người nhận liền tay ba năm cái rồi kéo nhau ra cửa.

 

Cả một Kiếm tông rộng lớn gần như nhà trống người vắng.

 

Chuyện này thậm chí còn kinh động đến cả chưởng môn.

 

Thích Nam mời Vọng Kiếm chân nhân đến động phủ của mình trò chuyện. Vọng Kiếm hai ngày nay cũng mới nhận vài nhiệm vụ định bụng ra ngoài đ.á.n.h đ.ấ.m một trận, không ngờ đúng lúc này lại bị chưởng môn gọi tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ông vừa vào cửa đã bắt gặp ánh mắt đầy quan tâm của chưởng môn chân nhân.

 

Vọng Kiếm chân nhân thực sự thấy không quen chút nào, ông nhíu mày, ngập ngừng hỏi: "Chưởng môn sư huynh, huynh gọi sư đệ qua đây có việc gì không?"

 

Thích Nam thở dài, nhíu mày liếc ông một cái rồi hỏi: "Vọng Kiếm sư đệ, Kiếm tông của chúng ta hiện giờ đã khó khăn đến mức này rồi sao?"

 

Vọng Kiếm chân nhân: "?"

 

Vọng Kiếm chân nhân thực sự mù tịt không hiểu gì. Theo ông thấy, đệ t.ử Kiếm tông ai nấy đều hừng hực ý chí, nỗ lực làm nhiệm vụ để tích lũy tài nguyên, dạo gần đây Kiếm tông gần như là giàu có nhất trong lịch sử, sao chưởng môn sư huynh lại hỏi thế?

 

"Sư huynh sao lại nói vậy?" Vọng Kiếm chân nhân ướm hỏi một câu.

 

Thích Nam đích thân rót cho ông một chén trà, nói: "Ta nghe nói Kiếm tông bây giờ vắng tanh vắng ngắt, ngay cả tiểu đệ t.ử vừa mới đột phá Luyện Khí tầng hai cũng xách kiếm đi làm nhiệm vụ rồi. Kiếm tông các đệ có phải đang gặp khó khăn gì không?"

 

Vọng Kiếm chân nhân vừa định nói là không có chuyện gì, nhưng lời đến cửa miệng ông chợt nảy ra một ý định, lập tức thay đổi vẻ mặt.

 

"Chưởng môn sư huynh, huynh không biết đó thôi, Kiếm tông chúng ta tu luyện vốn tốn linh thạch tốn đan d.ư.ợ.c, gần đây đệ vì muốn đệ t.ử tu hành tốt hơn nên đã xây cho họ hai bể t.h.u.ố.c, thế là chi tiêu của Kiếm tông lại càng lớn... Đám tiểu đệ t.ử đều hiểu chuyện, biết tông môn khó khăn nên tranh nhau đi làm nhiệm vụ..."

 

Ông nói với vẻ mặt đầy rầu rĩ, cuối cùng còn thở dài thườn thượt, ngẩng đầu nhìn Thích Nam bằng ánh mắt bi thương: "Cũng tại vị trưởng lão như đệ không có bản lĩnh, bản thân cũng nghèo rớt mồng tơi, chẳng giúp gì được cho chúng."

 

Thích Nam nghe xong lời này, chân mày cũng nhíu c.h.ặ.t lại.

 

Thật không ngờ Huyền Thiên Môn tự hào là một trong bát đại môn phái của Đông Châu, mà đệ t.ử môn hạ lại sống thanh bần đến mức này sao?

 

"Kiếm tông xây bể t.h.u.ố.c sao đệ không báo sớm cho tông môn? Về mặt tài nguyên ta không tiện thiên vị Kiếm tông, nhưng việc xây dựng cơ sở vật chất trong môn phái như thế này, tông môn vẫn lo được."

 

Vọng Kiếm chân nhân nghe thấy lời này liền biết mục đích của mình đã đạt được.

 

Trong lòng ông vui mừng vô cùng, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ sầu khổ chất phác: "Sư đệ cũng sợ làm chưởng môn sư huynh khó xử."

 

Thích Nam dứt khoát nói: "Không sao, nếu có ích cho việc tu luyện của đệ t.ử thì bể t.h.u.ố.c này nên để tông môn xây! Các đệ đã tốn bao nhiêu linh thạch rồi?"

 

"Hai ngàn viên linh thạch thượng phẩm."

 

Thích Nam nghe vậy, hớn hở bảo: "Hai ngàn linh thạch thượng phẩm này sư huynh chi!"

 

Vọng Kiếm chân nhân mừng rỡ: "Đa tạ chưởng môn sư huynh!"

 

Thích Nam lại tiếp tục: "Đệ về thống kê số lượng linh thực cần dùng hằng tháng, lần tới cứ gộp chung với Đan tông mà thu mua."

 

"Rõ!"

 

Vọng Kiếm tự thấy mình đã chiếm được món hời lớn, hớn hở mang theo hai ngàn linh thạch thượng phẩm của chưởng môn sư huynh đi về.

 

Vừa về tới Kiếm tông, ông đã vội gọi Bặc Khôn chân nhân và những người khác tới khoe khoang một phen.

 

"Hai ngàn linh thạch thượng phẩm này cứ giữ lại để đệ t.ử luyện thể." Vọng Kiếm chân nhân nói.

 

Nói xong ông quay sang nhìn Bặc Khôn chân nhân: "Bặc Khôn chân nhân, bản tôn sắp ra ngoài làm nhiệm vụ, số linh thạch này cứ gửi ở chỗ ngài vậy."

 

Bặc Khôn chân nhân vội vàng đáp: "Thế thì không đúng lúc rồi, ta thấy đệ t.ử môn hạ đều đi vắng, rảnh rỗi không có việc gì nên cũng vừa nhận mấy nhiệm vụ tông môn xong."

 

Vọng Kiếm chân nhân lại nhìn sang các vị trưởng lão khác, ai nấy đều lắc đầu nguầy nguậy.

 

Vọng Kiếm chân nhân thở dài: "Thôi được rồi, để ta mang sang cho Lăng Hư chân nhân vậy. Đợi Đan tông thu mua d.ư.ợ.c liệu thì nhờ họ mua hộ luôn một ít cho chúng ta."

 

Các vị chân nhân khác đều đồng thanh tán thành. Thế là Vọng Kiếm chân nhân sau khi vừa "đào góc tường" nhà người ta xong, lại một lần nữa vác mặt đến gõ cửa Lăng Hư chân nhân.