Ta Khuấy Đảo Toàn Bộ Tu Tiên Giới

Chương 109: Người đi chẳng biết nơi nao



Khuyết Thiên giật mình một cái, vội vàng thi pháp giấu nhẹm cái đuôi đi.

 

Nàng lấy tay che miệng, lén lút thè lưỡi một cái: "Có chút phấn khích quá đà rồi."

 

Tần Thù thấy vậy cũng bật cười, vừa đi về phía cổng thành vừa hỏi Khuyết Thiên: "Thiên Thiên tỷ, vị tộc thúc kia của chị ở đâu trong thành Thái Lai này?"

 

Khuyết Thiên lắc đầu: "Ta cũng không biết, đã gần ba trăm năm rồi ta chưa gặp lại thúc ấy."

 

Ba trăm năm...

 

Người trong giới tu tiên nói chuyện toàn tính bằng đơn vị trăm năm, Tần Thù – người tính cả hai kiếp cộng lại vẫn chưa đầy bốn mươi tuổi – không khỏi âm thầm tắc lưỡi.

 

"Không sao, đợi chúng ta vào thành tìm kỹ một chút, nhất định sẽ thấy thôi. Sư môn của muội có trạm dừng chân ở thành Thái Lai, muội có thể nhờ các sư huynh giúp chị tìm kiếm."

 

Đôi mắt Khuyết Thiên sáng rực lên, trông vô cùng linh động: "Vậy thì tốt quá rồi!"

 

Vào thành cần phải nộp linh thạch, Tần Thù nghĩ Khuyết Thiên vừa mới hóa hình, chắc hẳn là không có thứ này nên đã nộp luôn phần của nàng ta.

 

Khuyết Thiên càng cảm thấy Tần Thù là một người tốt: "Trước đây người trong tộc đều bảo nhân tộc các người gian trá, nhưng giờ xem ra, chắc tám phần là bọn họ thấy ta còn nhỏ nên lừa ta cho vui thôi! Thù Thù tốt biết bao nhiêu!"

 

Tần Thù nghe vậy, sợ nàng ta sau này sẽ mù quáng tin tưởng nhân tộc, vội vàng đính chính: "Lời này cũng không thể nói như vậy, tộc nào mà chẳng có kẻ xấu? Chẳng lẽ tộc hồ của các chị lại không có con cáo xấu xa nào sao? Nhân tộc cũng có hạng người xấu như thế, Thiên Thiên tỷ sau này hành tẩu ở nhân gian, vẫn nên cẩn thận phân biệt thì hơn."

 

Khuyết Thiên suy nghĩ một lát rồi trịnh trọng gật đầu: "Ta nhớ kỹ rồi."

 

Trên gương mặt Tần Thù bấy giờ mới hiện lại nụ cười: "Muội phải đi làm chút việc, chị cứ tự nhiên đi dạo trong thành một lát xem có tìm thấy tộc thúc không. Nếu mệt thì cứ tới trạm dừng chân của Huyền Thiên Môn đợi muội, xong việc muội sẽ cùng chị đi tìm."

 

"Được."

 

Tần Thù mới đi được vài bước, chợt nhớ ra điều gì đó, vội vàng quay lại ghé tai Khuyết Thiên dặn dò một câu: "Nhớ giấu kỹ cái đuôi đấy."

 

Khuyết Thiên hiện giờ tuy đã hóa hình người nhưng thực lực lại không đủ, tu vi của nàng ta kịch kim cũng chỉ tầm Luyện Khí tầng năm. Thành Thái Lai này hạng người nào cũng có, nếu gặp phải kẻ xấu bắt nàng ta về làm linh sủng hoặc món đồ chơi thì đúng là t.h.ả.m họa.

 

Thấy Khuyết Thiên ngoan ngoãn gật đầu hứa hẹn, Tần Thù bấy giờ mới yên tâm rời đi.

 

Nàng vốn tưởng Yên Vũ Lâu mà đại xà nói sẽ rất dễ tìm, nào ngờ hỏi suốt dọc đường mà chẳng ai nghe nói tới địa danh này cả.

 

Phản ứng đầu tiên của Tần Thù là: chẳng lẽ bị đại xà lừa rồi? Nhưng nghĩ lại, thần sắc lúc đó của hắn không giống như đang nói dối, hơn nữa hắn mất công lừa nàng tới tận đây để làm gì cơ chứ?

 

Cuối cùng, nàng cũng nghe ngóng được về Yên Vũ Lâu từ miệng một ông lão.

 

"Yên Vũ Lâu sao? Thật không ngờ người trẻ tuổi bây giờ vẫn còn biết tới nơi đó!"

 

Tần Thù nghe vậy liền thấy có hy vọng, vội vàng ngồi xổm xuống cạnh ông: "Lão gia t.ử, ngài đã từng nghe nói về Yên Vũ Lâu sao?"

 

Ông lão khẽ gật đầu, hừ nhẹ một tiếng: "Cái Yên Vũ Lâu đó vốn dĩ là một cách gọi đùa thôi. Nơi đó đầu tiên là tự nhiên bốc cháy, sau đó mưa liên tục suốt ba ngày ngọn lửa mới tắt, khói trắng bốc lên mịt mù cả vùng, cái tên Yên Vũ Lâu cũng từ đó mà ra."

 

Tần Thù tỏ vẻ đã hiểu, rồi lại mang bộ dạng tò mò hỏi tiếp: "Lão gia t.ử, Yên Vũ Lâu đó bây giờ còn không? Hiện giờ nó trông như thế nào rồi?"

 

Ông lão tay cầm ống tẩu, nhả ra một vòng khói trắng, rồi kể tiếp: "Không có xây lại, nơi đó tà môn lắm, không chỉ nơi đó tà môn mà cả cái phố đó cũng tà môn nốt, người đàng hoàng chẳng ai tới đó cả."

 

"Cả một con phố? Phố đó tên là gì vậy ạ?"

 

"Đằng Thời nhai*."

 

Thấy dáng vẻ hiếu kỳ của Tần Thù, ông lão cười khẩy một tiếng: "Tiểu nha đầu, nơi đó không phải là chỗ trẻ con như cháu nên tới đâu, đừng có chạy lung tung."

 

Tần Thù ngọt ngào vâng dạ một tiếng cho qua chuyện, nhưng vừa quay người đi nàng đã lập tức tìm người hỏi đường tới phố Đằng Thời.

 

Mãi đến khi đứng trước lối vào phố Đằng Thời, nàng mới hiểu tại sao ông lão kia lại bảo nơi này tà môn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Giữa thanh thiên bạch nhật, nắng gắt trên đầu đang ch.ói chang, vậy mà con hẻm sâu thẳm trước mắt lại vô cùng âm u, thậm chí còn tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo.

 

Tần Thù đứng ở đầu phố đắn đo hồi lâu, nghĩ bụng chắc đại xà không đến mức lừa mình tới tận đây để nộp mạng, bấy giờ mới lấy can đảm bước vào.

 

Vừa bước vào, luồng khí lạnh kia đã men theo cổ chân lan ra khắp cơ thể nàng.

 

Tần Thù rùng mình một cái, cảm giác này thực sự khiến nàng thấy cực kỳ khó chịu. Nàng điều khiển linh khí vận hành một vòng theo kinh mạch, lập tức cảm thấy cái lạnh trong người tan biến bớt, dứt khoát dùng linh khí bao bọc lấy bản thân rồi mới sải bước đi sâu vào trong hẻm.

 

Trong hẻm, nhà nào nhà nấy đều đóng cửa im lìm, trông vô cùng hoang tàn, thậm chí có căn nhà cửa sổ còn rụng mất một nửa.

 

Tần Thù cảm giác như có ai đó đang dõi theo mình, càng đi sâu vào trong, cảm giác đó càng thêm mãnh liệt.

 

Mãi cho đến khi đứng trước một tòa lầu gỗ hai tầng, nàng ngước nhìn tòa lầu đã sập mất một nửa, lớn giọng gọi: "Lệ Nương có ở đây không?!"

 

Xung quanh chỉ có tiếng xào xạc vang lên, tuyệt nhiên không có một lời hồi đáp.

 

Tần Thù gọi thêm hai tiếng nữa, vẫn không ai thưa.

 

Nàng nhìn quanh một vòng, đoán chừng nơi này hoang phế như vậy, có lẽ người tên Lệ Nương kia đã không còn ở đây nữa. Nàng chỉ đành thở dài cảm thán một câu: Người đi chẳng biết nơi nao, hoa đào năm cũ vẫn cười gió xuân*.

 

Tội nghiệp đại xà, bị thương nặng như vậy mà ngay cả người tình cũng không đợi hắn.

 

Nàng quay người định đi về thì đột nhiên bước chân lại lọt vào một kết giới gợn sóng như mặt nước.

 

Cảnh vật xung quanh lập tức thay đổi, vẫn là con phố đó, nhưng hai bên đường lại là khu chợ náo nhiệt, thương nhân mời chào rôm rả, và đủ hạng người qua lại tấp nập.

 

Một mỹ phụ nhân chừng ngoài ba mươi tuổi từ trên bậc thềm uyển chuyển đi xuống: "Chính là cô bé tìm ta sao?"

 

Giọng nói của mỹ phụ nhân thực sự quá đỗi lười biếng và quyến rũ, khiến Tần Thù dù là con gái mà nghe xong cũng thấy xương cốt mềm đi một nửa.

 

Ngay phía sau nàng ta chính là Yên Vũ Lâu, tuyệt nhiên không thấy chút dấu vết hoang tàn nào, các giai nhân tựa lan can uống rượu, thu hút vô số tu sĩ bước vào trong.

 

"Ngài chính là Lệ Nương sao?" Tần Thù thu hồi tầm mắt, nhìn thẳng vào mỹ phụ nhân trước mặt.

 

Lệ Nương ừm một tiếng: "Là ta, còn cô bé là ai? Làm sao biết được danh tính của ta?"

 

Tần Thù biết nơi này có điều kỳ quái, nàng cũng không dám hỏi nhiều.

 

Tục ngữ nói rất đúng, biết càng nhiều thì c.h.ế.t càng nhanh.

 

Nàng vội vàng lấy miếng lệnh bài từ bên hông ra, đưa tới trước mặt nàng ta: "Tôi chẳng qua là thay người ta đưa miếng lệnh bài này tới đây, người đó bảo tôi giao cái này cho ngài là được."

 

Lệ Nương ban đầu vốn chẳng mấy để tâm, nhưng khi ánh mắt chạm vào hình xà văn trên lệnh bài, cả người nàng ta như bị sét đ.á.n.h, sắc mặt lập tức đại biến, ánh nhìn hướng về phía Tần Thù cũng trở nên cung kính hơn nhiều: "Tiên t.ử mời đi theo ta, chúng ta vào trong phòng nói chuyện."

 

Nàng ta nghiêng người làm động tác mời, Tần Thù bấy giờ mới bước chân lên bậc thềm trước mặt.

 

Khách khứa tới đây đa phần đều là đàn ông lực lưỡng, tuyệt nhiên chẳng thấy một tiểu cô nương nào như nàng cả.

 

Mọi người nhìn nàng với ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc, nhưng khi thấy Lệ Nương đi bên cạnh, tất cả đều thu liễm lại.

 

Tần Thù đi theo Lệ Nương lên tận tầng cao nhất, Lệ Nương tùy tay thi triển một pháp quyết, cả căn phòng được bao phủ bởi một lớp sóng nước màu xanh, nàng ta bấy giờ mới yên tâm hỏi: "Người đưa lệnh bài cho tiên t.ử đang ở đâu? Tiên t.ử có quan hệ gì với người đó?"

 

Kẻ có thể được Tôn chủ chọn làm người đưa tin nhất định là người đáng tin cậy, Lệ Nương đối với nàng cũng không hề nảy sinh lòng nghi ngờ.

 

*: Đằng Thời nhai (滕時街): Có thể hiểu là Phố Đằng Thời.

 

*: Trích từ bài thơ "Đề đô thành nam trang" của Thôi Hộ.