Ta Khuấy Đảo Toàn Bộ Tu Tiên Giới

Chương 130: Ta đã đi đến một bảo địa



Lời vừa ra khỏi miệng, Tần Thù liền hận không thể tự tát mình một cái.

 

Cho chừa cái tội vạ miệng.

 

Nàng cúi đầu căn bản không dám nhìn xem đại xà hiện tại có phản ứng gì, vội vàng cười xòa, lúng túng nhếch khóe miệng: "Ta chỉ nói đùa thôi, nói đùa thôi, ha ha..."

 

Tầm mắt Tạ Thích Uyên chằm chằm rơi vào trên người nàng, thật lâu sau mới thu hồi lại, ánh mặt trời trên đỉnh đầu dường như có chút ch.ói mắt, đôi mắt hắn híp lại, con ngươi dựng thẳng từng chút từng chút giãn ra.

 

"Chắc ngươi cũng không có cái lá gan này đâu."

 

Lời này vừa nói ra, trái tim vốn đang treo lơ lửng của Tần Thù cũng buông xuống, cả người nàng hơi thở phào nhẹ nhõm.

 

Dựa theo kinh nghiệm nuôi rắn nàng đúc kết được trong khoảng thời gian này, lời đã nói đến nước này rồi, hẳn là coi như bỏ qua.

 

Hắn hiện tại quả thực khoan hồng độ lượng đến mức khiến người ta có chút khó tin.

 

Bầu không khí trong chốc lát có chút an tĩnh, Tiểu Tiểu và Liễu Trừng hai đứa đứng xa xa dưới gốc cây liễu căn bản không dám qua đây, Tần Thù có ý muốn nói chút gì đó phá vỡ sự tĩnh lặng quỷ dị này, nhưng lại không biết phải mở miệng thế nào.

 

Cuối cùng vẫn là Tạ Thích Uyên đi đầu phá vỡ sự trầm mặc: "Vừa nãy ngươi đang giở trò quỷ gì thế?"

 

Tần Thù cúi đầu nghịch nghịch ngón tay mình, nhỏ giọng lí nhí: "Cũng không có gì... chỉ là hơi nghiên cứu một chút về phá trận."

 

"Phá trận sao?" Đuôi lông mày Tạ Thích Uyên hơi nhướng lên, giữa thần sắc có chút kinh ngạc.

 

Nàng bắt đầu nghiên cứu trận pháp từ khi nào vậy? Nhìn tư thế này dường như còn có chút thành tựu nho nhỏ?

 

Tạ Thích Uyên tiện tay tóm một cái vào hư không, bức tượng ếch đá bị Tần Thù ném vào trong động phủ kia liền lại xuất hiện trong tay hắn.

 

"Ngươi chính là dùng thứ này để phá trận ư?" Hắn tò mò nhìn món đồ nhỏ trong tay, có chút khó tin.

 

Trên bức tượng ếch đá này tuy nói là có một chút linh khí d.a.o động, nhưng lại không hề mãnh liệt đến thế, chỉ dựa vào một món đồ nhỏ như vậy là có thể phá vỡ cấm chế của hắn ư? Lại còn có thể triệu hoán hắn ra ngoài?

 

Bản thân Tần Thù thực ra cũng có chút không rõ lắm, lúc trước Không Thâm dùng cái thùng gỗ hỏng để hoán đổi A Linh từ trong giếng ra, rõ ràng cần sự phối hợp của A Linh, thế nhưng hiện tại nàng lại có thể trong tình huống đại xà không hay biết gì mà hoán đổi hắn ra ngoài? Lẽ nào là do phù văn của nàng vẽ có vấn đề ở đâu sao?

 

Thế nhưng nàng như vậy... cũng coi như là thành công rồi nhỉ?

 

Tần Thù vẫn chưa lên tiếng, Tạ Thích Uyên tự mình cũng nhìn thấy phù văn trên bức tượng con ếch, liền lại giương mắt nhìn về phía Tần Thù, nói: "Hóa ra lại là vì cái phù văn này sao?"

 

Tần Thù lúc này cũng hoàn hồn lại, gật đầu, chợt nghĩ tới điều gì, lại đột nhiên lắc đầu.

 

Tạ Thích Uyên không hiểu, liền thấy Tần Thù lại xoay người chỉ vào hai cái phù văn trên cửa đá: "Không chỉ vì cái này, còn có hai cái kia nữa, phải dùng cùng nhau mới được."

 

Tạ Thích Uyên cũng có chút hứng thú, hắn hất cằm về phía cửa đá, nói: "Ngươi vào đi."

 

Tần Thù sửng sốt: "?"

 

Tạ Thích Uyên nhìn ra sự nghi hoặc trên mặt Tần Thù, hàng lông mày dài hẹp nhướng lên, khóe môi nhếch lên một độ cong đẹp mắt, mở miệng hỏi nàng: "Ngươi triệu hoán bản tôn ra một lần, lại đổi thành bản tôn triệu hoán ngươi một lần. Sao thế? Lẽ nào không hợp lý?"

 

Tần Thù: "..."

 

Hợp lý, nhưng hợp lý đến mức khiến nàng có chút không cách nào lý giải nổi, hắn đây là chơi nghiện rồi sao?

 

Cho dù trong lòng có vô số lời phỉ báng, nhưng đối mặt với đôi mắt màu ám kim của Tạ Thích Uyên, nàng vẫn mất tiền đồ mà nhận túng* rồi.

*: Nhận túng (認慫): Từ lóng chỉ việc chịu thua, chịu lép vế, tỏ ra hèn nhát trước sức ép.

 

Thôi bỏ đi, chẳng phải chỉ là bị hoán đổi một lần sao? Nàng đi vào là được chứ gì, vừa vặn cũng trải nghiệm một chút niềm vui của việc cách không xuyên tường.

 

Nàng cọ tới cọ lui đi đến bên cửa đá, đẩy cửa đá ra, đi vào trong.

 

Tạ Thích Uyên ước lượng con ếch đá trên tay một chút, nhìn cửa đá bị đóng lại, lúc này hắn mới đi tới cửa, hướng vào bên trong truyền âm nói: "Bắt đầu rồi."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Giọng nói của Tạ Thích Uyên vang lên bên tai Tần Thù, lúc này nàng đang đứng bên trong cửa đá, rủ đầu đứng im, trong mắt còn giấu chút mong đợi, nàng quả thực muốn biết cảm giác bị hoán đổi ra ngoài là như thế nào.

 

Ngay sau đó, cửa đá bị đẩy ra một khe hở.

 

Ánh mặt trời ngoài cửa cùng với con ếch đá xông cửa mà vào, cơ thể Tần Thù theo phản xạ có điều kiện liền đón lấy con ếch đá đang bay tới này.

 

Con ếch màu xanh trong tay nàng hào quang tỏa sáng rực rỡ, không kịp có bất kỳ sự phòng bị nào, giây tiếp theo liền đem cả người Tần Thù bọc lại, bóng dáng của nàng dần dần biến mất trong động phủ.

 

Đợi đến khi Tần Thù mở mắt ra, đập vào mắt nàng không phải là bên trong động phủ của mình, cũng không phải là bên ngoài động phủ, thậm chí không phải là bất cứ nơi nào của Huyền Thiên Môn bọn họ.

 

Xuất hiện trước mắt nàng chỉ có một mảng đen kịt, Độ Ách công pháp của Tần Thù vẫn đang vận chuyển, nàng không hề nhận ra bất kỳ nguy hiểm gì.

 

Hỏa linh khí trào ra từ lòng bàn tay nàng, một vệt lửa chiếu sáng trước mắt nàng.

 

Nơi này không phải là phòng tối gì, cũng không phải là sơn động gì, mà là mảng lớn thực vật xanh tốt, trong phạm vi ánh lửa của nàng căn bản không nhìn thấy điểm cuối.

 

Thực vật xanh tốt??

 

Tần Thù nhìn ánh lửa đột nhiên bốc lên trong lòng bàn tay, nàng bỗng nhiên ý thức được bức tượng ếch đá vốn dĩ vẫn luôn được nàng ôm trong n.g.ự.c thế mà lại không thấy đâu nữa?

 

Có khi nào hiện tại nàng đang ở trong bụng con ếch kia không vậy?

 

"Này! Ngươi có ở đây không vậy!" Tần Thù lớn tiếng gọi, "Có ai không?"

 

Giọng nói của nàng truyền đi rất xa, nhưng y như cũ vẫn không có người đáp lại nàng.

 

Lông mày Tần Thù nhíu lại, lại tiếp tục lên tiếng: "Ngươi có nhiều linh thực thế này, ăn linh thạch của ta mới chỉ cho ta năm hạt giống?!"

 

Không có ai để ý đến nàng, Tần Thù hừ một tiếng, lấy ra một cái túi trữ đồ, nói: "Nếu ngươi còn không lên tiếng, ta sẽ nhổ sạch thực vật ở chỗ này của ngươi đấy!"

 

Y như cũ không có người lên tiếng, Tần Thù lần này không thèm khách sáo nữa, những linh gốc này đem ra ngoài có thể luyện được rất nhiều lò đan d.ư.ợ.c đấy!

 

Nàng vui vui vẻ vẻ vung chiếc xẻng nhỏ đào linh thảo, linh thảo có phẩm giai cao thì bỏ vào trong ngọc hạp*, phẩm giai thấp thì tiện tay ném vào túi trữ đồ.

*: Ngọc hạp: Hộp làm bằng ngọc, trong tu tiên thường dùng để đựng linh thảo, đan d.ư.ợ.c nhằm giữ cho linh khí không bị thất thoát.

 

Mãi cho đến khi phía chân trời có một quả cầu lửa khổng lồ bay lên, Tần Thù mới dừng động tác trong tay lại.

 

Trời sáng rồi, nhưng mọc lên lại không phải là mặt trời.

 

Nói thế nào nhỉ? Quả cầu lửa này treo trên trời, dường như cũng là để cho linh gốc có thể sinh trưởng mạnh mẽ, hẳn là được coi như một mặt trời nhân tạo.

 

Tầm nhìn của Tần Thù dần dần trở nên rõ ràng, nàng có thể nhìn rõ từng vườn ươm bị khoanh vùng ở đằng xa, nơi mình đang đứng có lẽ chỉ là một trong số đó.

 

Nghĩ đến còn có nhiều đồ tốt như vậy, Tần Thù tức khắc tràn đầy tinh thần phấn chấn.

 

Xách vạt áo lên liền chạy về phía trước, đợi nàng chọn một mảnh đất trồng linh gốc phẩm giai cao rồi lại ra sức đào!

 

Thế nhưng đúng lúc nàng đang chạy, không khí đột nhiên vặn vẹo một trận, thân hình của nàng cũng biến mất giữa Dược Điền* bát ngát không thấy điểm dừng này.

*: Dược Điền: Ruộng trồng linh thảo, thảo d.ư.ợ.c.

 

Tần Thù lại một lần nữa quay về động phủ của mình, trong tay vẫn còn xách theo chiếc xẻng nhỏ.

 

Tạ Thích Uyên ở ngoài cửa đá cảm nhận được linh khí d.a.o động của Tần Thù, vội vàng từ bên ngoài bước vào.

 

Nhìn Tần Thù cả người dính đầy bùn đất, lông mày hắn nhíu lại thành chữ "Xuyên" (川), hỏi: "Ngươi đi đâu vậy?"

 

Tần Thù chớp chớp mắt, vấn đề này... nàng cũng muốn biết, hơn nữa... còn muốn đi thêm lần nữa.

 

Không! Dọn tới đó ở hẳn cũng được luôn!

 

Tần Thù cất chiếc xẻng nhỏ đi, tầm mắt rơi vào bức tượng ếch đá rớt trên mặt đất trong động phủ. Nàng khom lưng nhặt nó lên, ngẩng đầu nhìn Tạ Thích Uyên, cười y hệt một con chuột sa hũ nếp: "Nói ra có thể huynh không tin, ta đã đi đến một bảo địa!"