Ta Khuấy Đảo Toàn Bộ Tu Tiên Giới

Chương 131: Chúng ta làm một cái giao dịch



"Bảo địa?" Giữa hai hàng lông mày của Tạ Thích Uyên lộ ra vài phần đăm chiêu, hắn vừa mới loáng thoáng nhận ra được không gian d.a.o động, không biết có phải liên quan tới thứ này không.

 

Tầm mắt Tạ Thích Uyên chậm rãi rơi vào bức tượng ếch màu xanh trong n.g.ự.c Tần Thù, huyết sắc ấn ký trên lưng nó vẫn còn, nhưng toàn bộ bức tượng đá so với lúc trước lại có chút không giống nhau.

 

Ngay lúc này, Tần Thù đột nhiên tiến lên một bước, trịnh trọng đặt con ếch trên tay vào tay Tạ Thích Uyên.

 

"Mau! Ném thêm lần nữa đi, đợi ta đào thảo d.ư.ợ.c về rồi, chia cho huynh tỷ lệ hai tám!"

 

Tạ Thích Uyên nhìn vẻ mặt y hệt kẻ hám tài của Tần Thù, đuôi lông mày nhướng lên, vô cớ muốn trêu chọc nàng hai câu: "Chia tỷ lệ hai tám? Ngươi hai, ta tám sao?"

 

Tần Thù: "..."

 

Hai bờ vai của nàng rũ xuống, đột nhiên chẳng còn chút động lực nào.

 

Chỉ được chia hai phần thôi sao? Nàng đúng là lao động giá rẻ mà, giai cấp tư bản quả nhiên từ thời xưa đã có rồi.

 

"Vậy bỏ đi, vẫn là không đi nữa, ta đi luyện kiếm đây."

 

Nàng làm ra thế định đi ra ngoài, lại bị Tạ Thích Uyên gọi giật lại: "Đỡ lấy."

 

Phía sau dường như có luồng kình phong ập tới, Tần Thù theo bản năng nghiêng người né tránh, nhìn thấy con ếch đang bay tới, liền giơ tay vớt lấy ôm gọn vào lòng.

 

Giây tiếp theo, nàng liền một lần nữa biến mất.

 

Đập vào mắt vẫn là một mảng đen kịt, nhưng trên khóe môi Tần Thù lại nở một nụ cười.

 

Sự đen kịt này mang lại cảm giác an toàn biết bao nhiêu chứ!

 

Nàng b.úng tay một cái, thắp sáng Hỏa linh khí trong tay, nhìn từng mảng lớn linh thực, nụ cười trên khóe miệng cũng ngày càng rạng rỡ...

 

Dược liệu của giới tu tiên đều có tính tình riêng, nếu như nhổ thẳng lên làm đứt rễ, d.ư.ợ.c tính của nó sẽ thất thoát rất nhanh.

 

Có loại tính tình nóng nảy, còn trực tiếp khô héo ngay tại chỗ, khiến người ta hối hận cũng không kịp.

 

Tần Thù hiện tại vẫn chưa có loại thuật pháp bấm quyết hái linh thực kia, nên cũng chỉ có thể dùng cái cách ngốc nghếch này mà từng chút từng chút đào lên.

 

Nàng đào ròng rã cả một đêm, đợi đến sau khi trời sáng, thân hình Tần Thù đang đào thảo d.ư.ợ.c dần dần mờ đi, rất nhanh lại một lần nữa biến mất khỏi Dược Điền.

 

Lúc thân hình Tần Thù xuất hiện trong động phủ, vẫn còn duy trì tư thế ngồi xổm đào t.h.u.ố.c.

 

Cảnh vật trước mắt đột nhiên thay đổi, Tần Thù ý thức được là đã hết thời gian hiệu lực, nàng đứng thẳng người lên, thở dài một hơi.

 

Đại xà nằm nghiêng trên một tấm da thú lông xù, một tay chống đầu, vạt áo bào màu đen rũ xuống, hoàn toàn bao bọc lấy thân thể tráng kiện của hắn bên trong.

 

Hắn nhìn tiểu nữ đồng trong động phủ, ung dung hỏi: "Sao lại về nhanh thế?"

 

Ngũ quan của Tần Thù dần dần nhăn nhó lại thành một cục, thật lâu sau mới kìm nén thốt ra được một câu: "Ta cũng muốn biết đây..."

 

Đúng vậy, sao lại về nhanh như thế chứ! Sao lại chỉ có thể đào trong một đêm? Lẽ nào là Đăng hạ hắc*?

*: Đăng hạ hắc: Nghĩa đen là chỗ tối dưới chân đèn, chỉ những nơi tưởng chừng dễ thấy hoặc gần gũi nhưng lại bị bỏ qua, không nhìn rõ. Ý Tần Thù ở đây là quy luật thời gian bị giới hạn ở bóng tối mà nàng không ngờ tới.

 

Bất quá hai đêm nay nàng đào được linh gốc cũng đã đủ nhiều rồi, dẫu sao cũng có thể qua một thời gian nữa lại đi tiếp.

 

Bàn tay nhỏ của nàng vươn vào trong túi Càn Khôn, từng nắm từng nắm bắt lấy đống linh gốc mình tân tân khổ khổ đào suốt một đêm ra, đặt lên chiếc bàn đá của Tạ Thích Uyên.

 

Tạ Thích Uyên nhìn động tác của nàng, hỏi: "Ngươi đang làm gì vậy?"

 

Động tác trên tay Tần Thù vẫn không dừng lại: "Đã nói xong là chia cho huynh hai phần rồi mà."

 

Trong lòng nàng tính toán rất tốt, nếu lần này nàng giữ đúng cam kết, lần sau lại tìm Tạ Thích Uyên đưa nàng vào đó, hẳn là hắn cũng sẽ không từ chối mới đúng.

 

Mà Tạ Thích Uyên chỉ nhạt nhẽo liếc mắt nhìn đống thảo d.ư.ợ.c kia một cái, liền nói: "Không cần đưa đâu."

 

"Được thôi!" Tần Thù đáp ứng cực kỳ sảng khoái, lại từng nắm từng nắm nhét hết linh gốc trở lại, nửa điểm cũng không thấy do dự.

 

Người ta là Ma tôn đấy, đương nhiên sẽ chướng mắt chút đồ vật này rồi! Vậy thì nàng đành không khách khí mà tiếu nạp thôi!

 

Nhưng ngay giây tiếp theo liền nghe Tạ Thích Uyên nói: "Thay bản tôn luyện một lò đan d.ư.ợ.c, dùng mấy thứ này gán nợ đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tần Thù âm thầm thở dài một hơi trong lòng, quả nhiên, nàng đã biết đồ của đại xà không dễ lấy như vậy mà.

 

"Đan d.ư.ợ.c gì vậy?"

 

Nếu như đan d.ư.ợ.c hắn muốn luyện chế vượt quá phạm vi năng lực của nàng, vậy đương nhiên nàng cũng không thể đồng ý được.

 

"Thanh Nguyên Đan."

 

"Thanh Nguyên Đan sao?" Tần Thù cau mày hỏi ngược lại.

 

Nàng quả thực chưa từng nghe nói đến loại đan d.ư.ợ.c này.

 

"Đó là đan d.ư.ợ.c mấy phẩm vậy? Ta cũng không có đan phương đâu." Tần Thù nói.

 

Tạ Thích Uyên lấy ra một viên ngọc giản trống, khắc đan phương vào trong đó, tiện tay ném cho Tần Thù: "Đan d.ư.ợ.c tam phẩm."

 

Đan phương này là Lệ Nương nói cho hắn biết. Lệnh bài lúc trước Tần Thù đưa cho Lệ Nương bên trong có bám một luồng thần thức của Tạ Thích Uyên. Vốn dĩ chỉ dựa vào Lệ Nương đã không còn cách nào chấn nhiếp được chúng yêu ở phố Đằng Thời nữa, lúc này lệnh bài Tần Thù đưa tới tựa như một trận mưa đúng lúc.

 

Tần Thù nhận lấy ngọc giản đại xà ném tới, áp ngọc giản lên trán, cảm nhận nội dung trong đó.

 

"Đan d.ư.ợ.c tam phẩm... Năng lực của ta không đủ đâu..."

 

Nay nàng có ba vạn điểm cống hiến giắt túi, còn có nhiều linh gốc mới đào ra như vậy, phương diện linh gốc cần thiết ngược lại không thành vấn đề lớn, thế nhưng linh khí của nàng lại không chắc đã đủ dùng.

 

Bây giờ nàng luyện chế nhất phẩm Bổ Linh Đan, Bổ Nguyên Đan, Hộ Tâm Đan... thì vấn đề không lớn, đan d.ư.ợ.c nhị phẩm nàng cũng chỉ mới luyện chế Phong Hành Đan, Tiểu Hoàn Đan và Tịch Cốc Đan.

 

Mà Thanh Nguyên Đan tam phẩm này, lượng linh khí cần thiết so với đan d.ư.ợ.c nhị phẩm chắc chắn phải tăng gấp đôi, với chút đỉnh linh khí tèo teo trong đan điền của nàng hiện giờ? Liệu có đủ không?

 

Tạ Thích Uyên nghe thấy lời Tần Thù, ngoài cười nhưng trong không cười nhìn nàng một cái: "Ngươi không phải sắp đột phá Luyện Khí tầng sáu rồi sao?"

 

Tần Thù: "..."

 

"Đúng là ta sắp đột phá Luyện Khí tầng sáu, nhưng tài cán gì mà ngài lại cho rằng một đệ t.ử nhỏ bé như ta lại có thể vượt nhiều cấp bậc như vậy đi luyện chế loại đan d.ư.ợ.c Luyện Khí tầng mười trở lên mới luyện được chứ?" Tần Thù cảm thấy bản thân có cần thiết phải giải thích hai câu cho mình, cứ tiếp tục như vậy nàng giấu dốt sẽ giấu không nổi nữa.

 

Tạ Thích Uyên cười khẩy một tiếng, giọng nói thanh lãnh truyền khắp động phủ: "Luyện Khí tầng sáu của ngươi là Luyện Khí tầng sáu bình thường sao?"

 

Lông mày Tần Thù nhíu lại, ánh mắt sáng rực: "Sao huynh biết?"

 

Tầm mắt Tạ Thích Uyên rơi vào đan điền của nàng, đầy thâm ý nói: "Ngươi thấy sao?"

 

Tần Thù cạn lời, suýt nữa thì quên mất trong bụng nàng vẫn còn chứa nội đan của hắn.

 

Cái thứ phản đồ này! Bản thân mình dùng linh khí ấp ủ nuôi dưỡng nó bao lâu nay, thế mà nó vẫn còn thương nhớ chủ cũ của nó.

 

Tạ Thích Uyên nhìn Tần Thù khoanh chân ngồi xuống, hai tay ôm trước n.g.ự.c ngoảnh mặt đi chỗ khác, trên mặt viết đầy chữ bất mãn.

 

Hắn vẫn giữ dáng vẻ lười biếng đó, giọng nói sắc lạnh lại trầm thấp vang lên trong động phủ: "Chúng ta làm một cái giao dịch thì sao?"

 

Tần Thù mím môi không nhìn hắn, nhưng ngoài miệng vẫn tính là khách khí: "Xin cứ nói."

 

"Ngươi thay ta luyện đan, lần sau nếu như ngươi vẫn muốn..." Tầm mắt của hắn rơi vào bức tượng ếch đá kia, hơi ngừng lại một chút, lại nói tiếp: "Ngươi thay ta luyện đan, ta sẽ đưa ngươi vào cái nơi gọi là bảo địa kia của ngươi."

 

Tần Thù sáng rực hai mắt: "Huynh chỉ cần một lò đan d.ư.ợ.c thôi sao?"

 

Tạ Thích Uyên lắc đầu: "Không, càng nhiều càng tốt, một lò đan d.ư.ợ.c đưa ngươi đi mười lần."

 

Tần Thù tính toán một chút liền cảm thấy như vậy tự mình không mấy có lợi, liền cùng hắn mặc cả: "Hai mươi lần, ta hiện tại tu vi không đủ, luyện một lò đan d.ư.ợ.c cần lượng lớn Bổ Linh Đan, mười lần đối với ta quả thực quá không có lợi rồi."

 

"Tu vi của ngươi sẽ không mãi giậm chân tại chỗ, nhiều nhất mười hai lần." Tạ Thích Uyên nói.

 

"Huynh cũng có tốn công sức gì đâu, chỉ ném con ếch một cái thôi mà. Mười tám lần, ít hơn nữa thì ta sẽ không luyện đâu." Lúc Tần Thù cò kè mặc cả vẫn luôn đặc biệt nghiêm túc, ngay cả đuôi rắn đã thả xuống bên chân cũng chưa hề hay biết.

 

Giọng nàng vừa dứt, cổ chân mình đã bị quấn lấy.

 

Tần Thù theo bản năng điều động Hỏa linh khí, nhưng tia lửa mới vừa lóe lên một chút xíu, đuôi rắn đen nhánh "bốp" một tiếng, đã vỗ tắt ngúm.

 

Tần Thù bị xách ngược đầu dốc xuống dưới, Tạ Thích Uyên vuốt ve chiếc vòng tay đỏ như m.á.u trên cổ tay mình, chậm rãi mở miệng: "Mười lăm lần, nếu như ngươi còn mặc cả nữa, bản tôn sẽ mất kiên nhẫn đấy."