Tần Thù nghiến c.h.ặ.t răng, nhìn chằm chằm Tạ Thích Uyên hồi lâu, nghĩ đến sự chênh lệch thực lực quá lớn giữa đôi bên, cuối cùng nàng đành bất lực buông lỏng nắm đ.ấ.m, ẩn ý nói một câu: "Ta mệt rồi."
Nào ngờ, Tạ Thích Uyên lại nhướng mày, vẻ mặt có vẻ rất ngạc nhiên: "Ồ? Ngươi mà cũng biết mệt sao?"
Tần Thù mím môi im lặng, hồi lâu sau mới oán hận nói: "Chẳng phải là bị ngài vắt kiệt rồi sao? Thật sự chưa từng thấy ai tàn nhẫn đến mức ép người ta luyện đan vượt nhiều cấp bậc như vậy. Để luyện xong lò đan này, ta đã phải c.ắ.n hết cả một lọ Bổ Linh Đan đấy!"
Tạ Thích Uyên hiếm khi dành cho nàng ánh mắt tán thưởng: "Xem ra con người vẫn là phải ép một chút mới được, hay là ngày mai ngươi thử luyện đan d.ư.ợ.c tứ phẩm xem?"
Tần Thù đảo mắt trắng dã, chẳng buồn nói chuyện với hạng người đứng nói không biết đau lưng* này nữa.
*: Đứng nói không biết đau lưng (站着说话不腰疼): Chỉ những người chỉ biết đưa ra ý kiến, yêu cầu viễn vông hoặc chỉ trích người khác mà không trực tiếp trải nghiệm sự khó khăn, vất vả của công việc đó.
Nàng xoay người định đi ra ngoài, trời đã tối, trăng treo đầu cành liễu, chính là thời điểm tốt nhất để tu luyện.
Thế nhưng nàng vừa mới bước ra một bước, phía sau lại truyền đến giọng nói của Tạ Thích Uyên: "Lần sau ngươi định khi nào khai lò luyện đan tiếp?"
Nàng trông có vẻ rất mệt mỏi, nhưng điều đó thì liên quan gì đến hắn chứ? Thanh Nguyên Đan là thứ hắn nhất định phải có được.
Tần Thù khựng bước chân, định nói là tháng sau, nhưng đột nhiên nảy ra ý hay, khóe môi khẽ nhếch lên, bỏ lại một câu: "Đợi khi nào ta thấy vui đã rồi tính."
Dứt lời, nàng đẩy cửa đi thẳng ra ngoài. Câu "đợi khi nào thấy vui" này điều kiện thực sự là quá rộng đi.
Nàng hoàn toàn có thể lấy lý do hôm nay trời nóng quá hoặc hôm nay hắn không cười với nàng nên tâm trạng không tốt, ai mà quản được cơ chứ?
Tạ Thích Uyên nhìn cửa đá đóng lại, cũng hiếm khi rơi vào trầm tư.
Vui sao? Vậy phải làm sao nàng mới thấy vui đây?
Tạ Thích Uyên nghĩ mãi không thông, hắn lấy ra chiếc Ngọc giản truyền tin mà lần đầu Tần Thù tặng cho mình, đăng tải một dòng tin nhắn ẩn danh đầu tiên trong đời rắn của mình.
【 Làm sao để một đứa trẻ thấy vui? 】
Thực ra trước khi gửi đi hắn cũng chẳng ôm hy vọng gì, theo hắn thấy thì trong giới tu tiên làm gì có ai rảnh rỗi đi lo chuyện bao đồng của người khác cơ chứ?
Nào ngờ người rảnh rỗi lại nhiều không đếm xuể, tin nhắn của hắn vừa gửi đi đã lập tức nhận được sự đồng cảm của vô số tu sĩ.
【 Đạo hữu nhà ngươi cũng có trẻ nhỏ sao? Bao nhiêu tuổi rồi? Trẻ con còn khó đối phó hơn cả yêu thú đấy. 】
【 Không chỉ khó đối phó mà còn tốn kém nữa, chỉ riêng việc tẩy tủy phạt cốt cho nó thôi đã ngốn sạch nửa gia sản của ta rồi. Khổ nỗi người ta còn chẳng thèm tắm, tiên sư cho bốn thang linh thực, giờ vẫn còn thừa ba thang, cảm giác số tiền này lại đổ sông đổ biển rồi. 】
【 Đạo hữu ở trên nói chí phải, trẻ nhỏ nhà ta cũng y như vậy, ta toàn phải dỗ dành là nó tắm bao lâu thì sẽ thưởng cho một món đồ chơi nhỏ. 】
...
Tạ Thích Uyên nghiêm túc đọc từ đầu đến cuối một lượt, trong lòng thầm nghĩ, so với những đứa trẻ này thì đứa nhỏ ngoài kia quả thực khiến người ta bớt lo hơn nhiều.
Mãi cho đến khi lướt tới bình luận thứ mười mấy, cuối cùng mới có người nghiêm túc trả lời câu hỏi của hắn.
【 Trẻ con thường giận nhanh mà quên cũng nhanh, đạo hữu cứ chuẩn bị chút linh quả nó thích ăn, hoặc tới Ấu Tiên phường mua mấy món đồ chơi trẻ con thích, chúng sẽ sớm vui lại ngay thôi. 】
【 Về khoản này ta cũng có kinh nghiệm đây, mỗi lần đứa nhỏ nhà ta dỗi là ta lại dẫn nó đi chơi, cho nó nhào lộn một trận trong biển mây. 】
...
Tạ Thích Uyên ghi lại từng cao kiến một, trong đó việc dễ thực hiện nhất chắc chắn là linh quả rồi.
Tạ Thích Uyên cầm linh quả trầm tư, thân hình hắn cũng dần dần tan biến khỏi động phủ, một người hai thú bên ngoài căn bản chẳng ai hay biết.
Tần Thù ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, nhắm mắt cảm nhận linh khí ngày càng đậm đặc trong không khí, trong lòng đột nhiên nảy ra ý nghĩ, hay là chỉ số linh căn của nàng lại tăng lên rồi?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ban đầu nàng tưởng là do Trắc linh thạch có sai sót, nhưng liên tục đo ba lần, chỉ số linh căn đều tăng lên cả ba.
Hơn nữa, tốc độ tu luyện này chắc chắn không thể lừa dối được...
Chỉ số linh căn chỉ cần lệch một chút thôi đã có sự khác biệt rất lớn, huống chi chỉ số của nàng hiện giờ so với lúc mới tới chắc chắn đã tăng lên ít nhất năm điểm.
Tần Thù thầm nghĩ, nàng vẫn nên đi tìm sư tôn đo lại linh căn một lần nữa cho chắc chắn.
Mãi cho tới khi nàng xuất định lúc trăng lặn, mới chậm rãi mở mắt ra.
Thế nhưng một cái đuôi rắn đột ngột xuất hiện trong tầm mắt nàng, nàng sững người một thoáng, nhìn theo cái đuôi trơn bóng đó lên phía trên, là vạt áo màu mực, và...
Một bọc lớn linh quả được vạt áo bọc lấy.
Trong đó đa phần là những loại quả mà kẻ nhà quê như Tần Thù chưa từng thấy qua, nhưng Tạ Thích Uyên từ nhỏ đã lớn lên trong rừng sâu, quả nào ăn được quả nào không hắn là người rõ nhất.
Tần Thù còn chưa kịp hiểu ý đồ của hắn, đã thấy hắn buông tay, một đống linh quả "lộp bộp" rơi đầy vào lòng nàng.
"Đã thấy vui chưa?" Giọng nói thanh lãnh của Tạ Thích Uyên tạo nên một sự tương phản rõ rệt với hành động của hắn.
Tần Thù: "?"
Vui? Vì sao nàng phải thấy vui?
Tạ Thích Uyên thấy nàng nhíu mày, trông có vẻ không được vui vẻ cho lắm. Hắn thầm gạch bỏ phương án tặng linh quả này trong lòng, định bụng hôm nào đó sẽ tới Ấu Tiên phường xem thử.
Tần Thù ngơ ngác nhìn Tạ Thích Uyên biến mất tại chỗ, lại nhìn đống linh quả trong lòng mình, tiện tay nhặt một quả to tròn đỏ mọng lên c.ắ.n một miếng, vị ngọt thanh mát tức thì bùng nổ trong khoang miệng.
Tần Thù sáng mắt lên, đem đống quả cất vào nhẫn trữ đồ, lại lấy ra vài quả đem đi chia cho Liễu Trừng và Tiểu Tiểu.
Tạ Thích Uyên trong động phủ chứng kiến cảnh này, không nhịn được mà chun mũi một cái.
Nàng quả nhiên là không vui, ngay cả linh quả do chính tay hắn hái nàng cũng đem đi cho kẻ khác ăn.
Tần Thù cũng chẳng kịp nghĩ nhiều về sự bất thường của Tạ Thích Uyên, nàng lại chạy tới Kiếm Tông luyện kiếm suốt một buổi sáng, còn ké được một trận tắm ở nhà tắm của Kiếm Tông nữa.
Hiện giờ cường độ cơ thể của nàng so với lúc mới xuyên qua đã mạnh hơn không chỉ một chút, cuốn công pháp luyện thể đại xà đưa cho nàng rốt cuộc cũng có thể đem ra dùng được rồi.
Tần Thù cũng không vội bắt đầu ngay mà trước hết đem cuốn công pháp này nghiên cứu kỹ lưỡng một lượt từ đầu đến cuối.
Luyện công pháp không được mù quáng, mà phải tự mình sàng lọc, công pháp dù có tốt đến đâu nếu không phù hợp thì cũng vứt.
Trước khi luyện một môn công pháp, ít nhất phải làm được việc bản thân thực tâm công nhận môn công pháp đó đã chứ?
Điều khiến Tần Thù không ngờ tới là cuốn sách này lại bắt đầu từ việc thổ nạp.
Người viết cuốn sách này cho rằng nơi yếu ớt nhất của cơ thể con người chính là ngũ tạng, thổ nạp hấp thụ linh khí của trời đất để tôi luyện ngũ tạng, sau khi ngũ tạng đã được tôi luyện hoàn tất mới tiến tới tôi luyện gân cốt, và cuối cùng mới là lớp da bên ngoài.
Đồng thời, người viết cũng đưa ra khả năng dựa vào ngoại vật để luyện thể.
Ví dụ như dựa vào sức mạnh của lửa, hoặc sức mạnh của sấm sét để tăng cường khả năng chống chịu cho cơ thể...
Chính vì một chữ "hỏa lực" trong sách mà Tần Thù đã dứt khoát chuyển địa điểm tu luyện tới Phòng luyện đan.
Những đồng môn khác hay tin Tần Thù tới Phòng luyện đan, vì không chịu nổi áp lực từ vị "vua cày cuốc" này nên cũng đua nhau mở phòng đi luyện đan.
Thế nhưng lần này, họ tuyệt đối không thể ngờ được rằng, Tần Thù tới đây không phải để luyện đan mà là để luyện thể.
Mở cấm chế địa hỏa lên mức cao nhất, trên người nàng không hề dùng bất kỳ linh lực hộ thân nào, dưới nhiệt độ cao này, toàn bộ lỗ chân lông trên cơ thể nàng dường như đều được giãn nở ra.