Ta Khuấy Đảo Toàn Bộ Tu Tiên Giới

Chương 140: Ngài là lần đầu làm cha nhỉ



Phải nói rằng, tu hành ở nơi hỏa linh khí nồng đậm, đối với tu sĩ hỏa linh căn mà nói quả thực là một việc làm chơi ăn thật.

 

Mà đa số đệ t.ử của Đan Tông đều có hỏa linh căn, chính vì vậy, Phòng luyện đan cũng là nơi được các đệ t.ử ưa chuộng nhất trong tông môn.

 

Tần Thù vẫn ngồi xếp bằng như cũ, khép hờ đôi mắt, cảm nhận những đốm linh khí li ti trong không khí.

 

Chỉ là do cái thể chất thần kỳ của nàng, linh khí cảm nhận được vào ban ngày bị hạn chế bởi chỉ số linh căn, nên chỉ bằng một phần rất nhỏ so với ban đêm mà thôi.

 

Cũng may là nàng hiện giờ mới ở giai đoạn sơ cấp của việc luyện thể, nếu ngay từ đầu đã hấp thụ quá nhiều hỏa linh khí, cơ thể trái lại sẽ chịu không thấu.

 

Linh khí Tần Thù hấp thụ lần này không theo kinh mạch hòa vào đan điền, mà được nàng chậm rãi dẫn dắt hòa tan vào phổi.

 

Chỉ trong nháy mắt, sắc mặt Tần Thù đã đỏ bừng lên, ngay cả hơi thở phả ra từ mũi cũng mang theo hơi nóng hầm hập.

 

Trong lòng nàng lúc này chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Nóng!

 

Đợi đến khi chút hỏa linh khí này hoàn toàn được hấp thụ hết, Tần Thù mới mở mắt ra thở phào nhẹ nhõm.

 

Nhiệt độ cơ thể dần hạ xuống, nàng điều chỉnh lại nhịp thở rồi mới dám thử lần thứ hai.

 

Ngày hôm đó nàng tổng cộng thử năm lần mới dừng lại, phổi vì tác dụng của hỏa linh khí mà ẩn ẩn truyền đến cảm giác đau nhức.

 

Dục tốc bất đạt, không ai có thể một bước mà thành cao thủ ngay được, việc luyện thể ngày hôm nay coi như tạm dừng ở đây.

 

Lúc này thời gian thuê Phòng luyện đan vẫn chưa hết, Tần Thù tính toán thấy còn đủ để nàng luyện thêm một lò đan nữa, sẵn tiện kiếm lại chút điểm cống hiến đã bỏ ra thuê phòng.

 

Nàng giơ tay lấy lò đan ra, vô tình liếc mắt nhìn thấy mu bàn tay mình.

 

Ơ? Sao trông có vẻ trắng trẻo mịn màng hơn nhiều thế này?

 

Bỗng nàng nhớ lại kiến thức từng đọc được lúc trước, phế chủ bì mao* luyện phổi bằng hỏa linh khí tuy khó chịu, nhưng lợi ích đối với cơ thể là có thể nhìn thấy được bằng mắt thường.

*: Phế chủ bì mao: Một khái niệm trong y lý cổ, có nghĩa là Phổi làm chủ lớp da và lông trên cơ thể. Việc rèn luyện phổi giúp làn da trở nên khỏe mạnh, mịn màng hơn.

 

Tần Thù đoán rằng, những nữ tu sĩ trong giới tu tiên này chắc chắn không biết lợi ích của việc luyện phổi, nếu không thì chỉ riêng điểm này thôi cũng đủ để các đệ t.ử tranh nhau thực hiện rồi.

 

Tần Thù vốn không mấy bận tâm đến chuyện này, không phải nàng không yêu cái đẹp, mà chủ yếu là cơ thể nguyên chủ này còn chưa đầy mười hai tuổi, đang ở độ tuổi da dẻ đẹp nhất...

 

Nàng thu liễm tâm thần, sau khi luyện xong một lò đan d.ư.ợ.c, vừa vặn thấy thời hạn sử dụng phòng đã hết.

 

Tần Thù dùng Thanh Khiết Thuật thu dọn mọi thứ thỏa đáng, bấy giờ mới đem lệnh bài Phòng luyện đan đi trả.

 

Vừa bước chân ra khỏi Phòng luyện đan, trong lòng nàng chợt xao động, lấy Ngọc giản truyền tin ra liền thấy tin nhắn của Hòa Hinh gửi tới.

 

"Thù Thù! Tỷ xuất quan rồi đây!"

 

"Tỷ đột phá rồi nhé!"

 

Hai tin nhắn liên tiếp gửi tới, dù lúc này không có mặt ở đó, Tần Thù cũng có thể tưởng tượng ra tỷ ấy đang vui sướng đến mức nào.

 

Lần này tỷ ấy đã thực sự bế quan suốt năm tháng trời, vốn là người ham chơi nhưng suốt năm tháng qua tỷ ấy gần như không hề đụng tới Ngọc giản truyền tin.

 

Cũng may, công sức không phụ lòng người, rốt cuộc tỷ ấy cũng đã đột phá.

 

Song linh căn dù chỉ số không vượt quá tám mươi, nhưng trong vòng hai năm đã đột phá tới Luyện Khí tầng ba, bấy nhiêu đã đủ nói lên sự nỗ lực của tỷ ấy.

 

"Hay là tới Xích Kim thành chúc mừng tỷ một trận nhé?" Tần Thù đề nghị.

 

Tu luyện phải có cương có nhu, Hòa Hinh đã bế quan lâu như vậy, cũng đến lúc nên ra ngoài thả lỏng một chút.

 

"Được luôn!"

 

Hai người hẹn thời gian, sáng sớm ngày hôm sau Tần Thù thu công, phá lệ không luyện kiếm cũng không luyện thể, càng không đi luyện đan, mà thay một bộ y phục rồi ngồi trên lá xanh bay khỏi Lăng Tiêu phong.

 

Từ xa Hòa Hinh đã thấy bóng dáng quen thuộc của nàng bay tới, hưng phấn vẫy tay gọi: "Thù Thù! Ở đây này!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tần Thù dừng lá xanh lại, nhích sang một bên cho Hòa Hinh nhảy lên.

 

"Thù Thù, tỷ đột phá Luyện Khí tầng ba rồi chắc là dễ luyện đan hơn hẳn luôn! Mấy phần linh thực nhận được lúc trước muội bảo tỷ cứ cất đi, tỷ vẫn giữ kỹ lắm đấy!"

 

Nói đến đây, tỷ ấy không khỏi cảm thán, muội muội mình quả thực có tầm nhìn xa trông rộng.

 

Tỷ ấy ở ngoại môn cũng quen biết vài đồng môn, họ vừa mới đột phá Luyện Khí tầng hai đã vội vàng đi luyện đan. Một tháng mười phần linh thực đều bị lãng phí sạch sành sanh, thật là đáng tiếc.

 

Tần Thù thấy vậy cũng cười bảo: "Đợi hai ngày nữa tỷ tới Phòng luyện đan bế quan vài ngày, chắc chắn sẽ sớm ngộ ra thôi."

 

Hòa Hinh gật đầu: "Cũng chẳng cần tới hai ngày đâu, ngày mai tỷ đi luôn! Đúng rồi, những kinh nghiệm muội truyền thụ ở Phòng luyện đan trước đó, đêm nay tỷ sẽ thức trắng đọc hết, ngày mai là có thể đem ra dùng rồi."

 

Tần Thù thấy tỷ ấy nỗ lực như vậy cũng thấy rất mừng.

 

"Nếu có chỗ nào không hiểu cứ hỏi muội, muội nhất định sẽ không giấu giếm chút nào đâu!"

 

"Vậy chúng mình giao kèo thế nhé!"

 

Hai người vui vẻ đi tới Xích Kim thành định bụng ăn một bữa ngon để chúc mừng, nhưng lúc đi ngang qua Ấu Tiên phường, Tần Thù thoáng thấy một bóng người quen thuộc.

 

Nhất thời nàng không nhớ ra là ai, lại nghĩ có lẽ mình nhìn nhầm nên cũng không để tâm lắm.

 

Mà Tạ Thích Uyên thì đây là lần đầu tiên đi dạo ở những nơi như Ấu Tiên phường, đồ chơi nhỏ bên trong nhiều vô kể.

 

Nào là vịt biết phun nước, bên trong có khắc một cái thủy hệ trận pháp; rồi tới rừng chuột nhắt, có khắc phong hệ trận pháp giúp rèn luyện nhãn lực và khả năng hành động cho trẻ nhỏ...

 

Tạ Thích Uyên dùng tay chạm vào một con hổ treo ngược, vừa chạm vào con hổ liền mở mắt ra phát ra tiếng gầm gừ.

 

Từ đầu tới cuối hắn đều giữ vẻ mặt thờ ơ, chẳng vui chẳng buồn.

 

Tiểu nhị trong tiệm khúm núm đi theo sau vị khách mặt lạnh này, sẵn sàng chờ sai bảo.

 

Dù trước khi ra ngoài Tạ Thích Uyên đã điều chỉnh dung mạo đôi chút, nhưng khí chất của kẻ mạnh trên người hắn khiến tiểu nhị không dám có nửa điểm vô lễ.

 

Thế nhưng khi thấy hắn đảo quanh nửa ngày trời mà vẻ mặt hình như càng thêm mê mang, tiểu nhị mới tươi cười hỏi: "Vị tiên sư này, ngài là lần đầu làm cha nhỉ?"

 

Tạ Thích Uyên: "?"

 

Làm cha? Hắn tuổi đời còn trẻ lại chưa có bạn đời, làm cha cái gì cơ chứ?

 

Sự thay đổi thần sắc trên mặt hắn thực sự rất khó nhận ra, tiểu nhị chỉ tưởng là mình đoán trúng rồi, liền nhiệt tình giới thiệu: "Phía kia là bóng cá vàng, bán chạy nhất đấy ạ, bên trên có thủy hệ trận pháp có thể tạo ra bong bóng, bong bóng có thể duy trì được hơn một khắc đồng hồ..."

 

"Lấy một cái."

 

Tiểu nhị thấy hắn sảng khoái như vậy thì mừng rỡ, lại nói tiếp: "Còn có Mê huyễn quỷ trận này nữa, chuyên trị những đứa trẻ không nghe lời, cũng là món đồ rất được ưa chuộng. Tất nhiên không phải nói con ngài không nghe lời, mà là... mua về người lớn cũng chơi được... hì hì... người lớn trẻ con cùng chơi để tăng cường tình cảm cha con."

 

Tạ Thích Uyên nghĩ tới đứa nhỏ kia hình như cũng có chút bướng bỉnh thiệt: "Lấy một cái."

 

"Còn có món Văn kê khởi vũ* này, dùng để đốc thúc trẻ nhỏ tu luyện, nếu nó không tu luyện, con gà này sẽ mổ vào m.ô.n.g nó đấy..."

*: Văn kê khởi vũ: Nghĩa đen là nghe tiếng gà gáy liền thức dậy múa kiếm luyện tập. Ở đây là tên một món đồ chơi pháp bảo dùng để giục giã trẻ nhỏ chăm chỉ tu hành.

 

Cái này hay này!

 

"Lấy một cái."

 

...

 

Tạ Thích Uyên chẳng mấy chốc đã mua được một đống đồ, mãi đến khi tiểu nhị chẳng còn gì để giới thiệu nữa, hắn mới nhàn nhạt nói một câu: "Lấy bấy nhiêu trước đi, thanh toán."

 

Tiểu nhị vui mừng khôn xiết, những người phàm như họ sinh tồn ở chốn tiên giới vốn chẳng dễ dàng gì, đơn hàng ngày hôm nay đủ cho gã sống sung sướng suốt hai năm trời.

 

Nghĩ đến đây, nụ cười trên mặt gã càng thêm rạng rỡ: "Tiên sư, tổng cộng hết bốn mươi lăm viên thượng phẩm linh thạch ạ."

 

Tạ Thích Uyên phất tay áo một cái, đống đồ chơi trên bàn đều biến mất không sủi tăm. Tiểu nhị giật nảy mình, vội vàng nhìn về phía người nam t.ử trước mặt, chỉ thấy hắn tùy ý tung ra một viên linh thạch sáng lấp lánh, cả người cũng biến mất tại chỗ, trong phòng chỉ còn sót lại một câu nói thanh lãnh: "Không cần thối lại."