Tâm lý của Tần Thù dù có mạnh mẽ đến đâu, cũng không chịu nổi cái kiểu cảm giác chấn động thỉnh thoảng lại ập đến một lần thế này.
Da đầu nàng tê dại, nổi hết cả da gà da vịt, trong lòng thầm nghĩ: Rốt cuộc con đại xà kia đang giở trò quỷ gì vậy? Cảm giác của cái ảo cảnh này sao lại chân thực đến thế?
Nàng rốt cuộc không nhịn được mà mở mắt ra, thế nhưng khi nhìn rõ mọi việc đang diễn ra trước mắt, nàng lại một lần nữa đứng hình.
Đây... rốt cuộc là cái thế giới ma ảo gì thế này?
Những bóng đen trước mặt vẫn đang múa may quay cuồng về phía nàng, nhưng lại bị vô số bong bóng lơ lửng trong không trung phân tách và phản chiếu, khiến cả bóng đen hiện ra với dáng vẻ lồi lõm đầy tấu hài, hệt như một công viên giải trí kinh dị đầy mộng ảo?
Nỗi sợ hãi trong lòng cũng tan biến, nàng có chút tò mò đưa tay chọc thử vào một cái bong bóng, bất kể là cảm giác vỡ tan hay sự mát lạnh đều vô cùng chân thực.
Xem ra thứ này không phải là ảo giác, Tần Thù theo bản năng đề cao cảnh giác, nhưng linh khí trong đan điền vẫn vận chuyển thần tốc, nội đan của đại xà cũng đang lơ lửng xoay tròn vài vòng mà chẳng hề phát hiện ra có chướng khí hay độc vụ gì.
Xem chừng không phải có người ám toán nàng, vậy đống bong bóng này là sao?
Chẳng lẽ có kẻ nào đang chơi xỏ nàng sao?
Tần Thù lưu luyến rời khỏi bồ đoàn của mình, giơ một ngọn lửa nhỏ, đi về phía hướng bong bóng đang bay tới.
Nàng tiến một bước, bóng đen kia liền lùi một bước, bong bóng cũng theo đó mà vỡ tan một đống.
Ngọn lửa trong tay đung đưa, mỗi khi một bong bóng vỡ ra đều phát ra một tiếng "bốp", Tần Thù nhìn chằm chằm vào một tượng người gốm nhỏ đang chu môi ở cửa động phủ, từ miệng nó phun ra một chuỗi bong bóng liên hoàn, xem ra mọi chuyện quanh đây đều là tác phẩm của nó.
Sắc mặt nàng không rõ vui buồn, chỉ đứng yên tại chỗ một lát. Ngay sau đó, nàng lấy bức tượng con ếch đá ra, kích hoạt phù văn trên lưng nó, rồi nhanh tay mở cửa ném phắt ra ngoài. Động tác lưu loát tự nhiên, không một chút dây dưa.
Lần này, những bóng đen múa may quay cuồng kia đều biến thành những con rắn nhỏ phiên bản chibi*, trong nháy mắt bầu không khí kinh dị liền bị giảm đi đáng kể.
*: Chibi: phong cách vẽ nhân vật dạng nhỏ bé, đáng yêu, đầu to thân nhỏ.
Tần Thù cũng tự phục bản thân mình, khung cảnh trước mắt đã biến thành thế này rồi, mà trông con rắn nhỏ chibi kia tâm trạng rõ ràng là chẳng mấy vui vẻ.
Thế nhưng, nàng nhìn lại thấy nó có chút đáng yêu.
Thấy sắc mặt con rắn nhỏ kia ngày càng khó coi, nàng vội vàng nhanh miệng nói trước: "Xem ra ngươi có vẻ rất thích bầu không khí ẩm ướt và kinh dị thế này, ta không dám hưởng thụ một mình, đành phải gọi ngươi ra cùng chung vui vậy".
Tạ Thích Uyên nhìn "cây nấm nhỏ" hình người trước mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn mập mạp, miệng cứ linh hoạt đóng mở, sắc mặt hắn cũng bắt đầu trở nên kỳ quái.
Cái này... mà gọi là kinh dị sao?
Tạ Thích Uyên lại nghĩ, nàng không thể so với hắn được, nàng chỉ là một đứa trẻ mới hơn mười tuổi, biết sợ cũng là lẽ thường tình.
Hắn lại nghĩ đến một món đồ chơi khác mình vừa mua được, gọi là "Văn kê khởi vũ"*.
*: Văn kê khởi vũ: Nghe tiếng gà gáy liền dậy múa kiếm (tu luyện).
Vừa mới lấy ra, con gà gỗ kia liền bay vọt tới chỗ Tần Thù, vừa mổ vào m.ô.n.g nàng vừa lặp đi lặp lại: "Đi tu luyện! Đi tu luyện!".
Tần Thù: "..."
Nàng đã hiểu tại sao người ta gọi Tạ Thích Uyên là Ma tôn rồi, chữ "Ma" này chắc chắn là trong "Ma ảo".
Tần Thù một lần nữa ngồi xuống xếp bằng, con gà kia mới chịu dừng lại. Nhưng nó vẫn đứng ưỡn n.g.ự.c trước mặt nàng, hệt như một quản công thời cũ.
Mà cảm giác bong bóng vỡ liên tục trên da thịt, lúc này nàng cũng dần thích nghi, cả người lại bắt đầu nhập định.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tạ Thích Uyên đứng bên cạnh đóa hoa đỏ lớn kia, rủ mắt nhìn nàng, thần thái thanh lãnh, nhưng lại khí chất hơn cả hoa.
Lần này... chắc nàng phải vui rồi chứ?
Cho đến khi khí tím từ phương Đông tràn về, ảo cảnh trên núi mới tan biến, bong bóng đầy trời nhìn qua đủ để khiến người mắc chứng sợ lỗ phát điên, nhưng Tần Thù lại chấp nhận rất tốt.
Quanh thân nàng dựng lên một lớp bảo hộ linh khí màu vàng đất, bất kể đại xà làm vậy là có mục đích gì, nàng cũng chẳng buồn can thiệp.
Đồ của hắn kỳ kỳ quái quái, nhỡ đâu làm hỏng mà bị bắt đền thì sao? Đám người trong giới tu tiên này xấu tính lắm, ăn vạ còn chuyên nghiệp hơn cả người thời hiện đại.
Vừa bước chân ra khỏi cấm chế, cảm giác ẩm ướt liền biến mất hoàn toàn, con gà cứ đuổi theo mổ m.ô.n.g nàng cũng đã im tiếng.
Tần Thù cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng, hệt như vừa được tái sinh. Nàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một cây, một hồ, một động phủ, một mảnh yên tĩnh tường hòa.
Nàng cũng không biết đại xà đã giở trò gì, từ bên ngoài nhìn vào cấm chế căn bản không thấy có điểm nào bất thường. Chỉ có người ở bên trong mới biết nơi đó rốt cuộc là cảnh "nước sôi lửa bỏng" thế nào...
Tần Thù lại đến phòng luyện đan, hơi nóng hầm hập trong đó khiến nàng không kìm được mà thở hắt ra đầy thoải mái, vẫn là ở đây sướng nhất! Chuyện xảy ra tối qua kiểu gì nhìn cũng giống như một trò đùa dai, nhưng khi chuyện này xảy ra trên người đại xà, Tần Thù lại không nhịn được mà suy nghĩ kỹ, rốt cuộc hắn có mục đích gì?
Ngày hôm đó nàng chỉ luyện phổi được một buổi sáng, đến trưa liền rời khỏi phòng luyện đan.
Vốn dĩ đám đồng môn bị nàng kéo vào cuộc đua tu luyện đã thở phào nhẹ nhõm, nhưng không ngờ Tần Thù rời khỏi đó liền đi thẳng tới Tàng Thư Các.
Trong Tàng Thư Các có không ít ghi chép về đan d.ư.ợ.c, Huyền Thiên Môn đối với những đệ t.ử tự nguyện đóng góp công pháp, bí tịch hay đan phương đều sẽ đưa ra không ít bồi thường, nên mọi người có dư thừa đều rất sẵn lòng giao ra.
Nàng lật xem sách suốt nửa ngày, mãi cho đến ba canh giờ sau, mới tìm thấy một cuốn sách cũ hơi ố vàng ở trong góc.
Tần Thù vốn đã không ôm hy vọng gì nữa, nhưng không ngờ lần này thực sự để nàng tìm thấy trang viết về Thanh Nguyên Đan.
Thanh Nguyên Đan, đối với phần lớn tu sĩ đều vô dụng, nhưng lại có thể trừ bỏ ma khí.
Tay lật sách của Tần Thù khựng lại, vô số tình tiết trong đầu lướt qua, nào là vì tình yêu mà cải tà quy chính, nào là trừ bỏ ma khí để tu luyện lại từ đầu, nào là luyện hóa phân thân ngoài thân...
Nàng đem tất cả những gì mình từng thấy, từng đoán trong những năm qua ra rà soát một lượt, nhưng vẫn không đoán ra được mục đích của Tạ Thích Uyên.
Tần Thù không phải chưa từng nghĩ đến việc đi tố cáo hắn, nhưng khổ nỗi vị tổ tông này tám đại môn phái hợp lực còn chẳng g.i.ế.c nổi, hắn lại còn có không gian chi lực phòng thân... Tông môn có dẹp nổi hắn không thì chưa biết, nhưng nàng biết chắc chắn kẻ c.h.ế.t đầu tiên sẽ là mình.
Theo như lời trong sách, Tần Miên nhân kiếm hợp nhất, tập hợp sức mạnh của tám đại môn phái cũng chỉ có thể làm hắn bị thương, xét về khả năng phòng ngự, hắn chắc chắn là loại mình đồng da sắt.
Dù nội đan của hắn đang ở trong bụng nàng, nhưng hắn muốn lấy ra thì cũng dễ như trở bàn tay.
Trong lúc nàng cứ mãi xoắn xuýt, hai người cũng đã chung sống được một thời gian.
Chỉ là càng ở lâu nàng càng cảm thấy vị Ma tôn truyền thuyết này, so với trong sách viết không giống nhau, so với những gì nàng nghĩ cũng chẳng giống.
Ngược lại có chút... ngốc nghếch?
Ma tôn bình thường nào lại chơi tượng phun bong bóng? Còn bày ra con gà mổ m.ô.n.g?
Lại còn cầu xin nàng luyện Thanh Nguyên Đan trừ ma khí?
Theo như những gì sách sau này viết, Ma tôn Tạ Thích Uyên thống lĩnh vạn vạn ma tộc tấn công giới tu tiên, ma khí tràn lan khắp nơi, một khi nhiễm phải ma khí thì rất khó trừ bỏ, nếu không áp chế được sẽ đọa lạc thành ma vật mất hết nhân tính.
Tần Thù suy tính kỹ càng, cuối cùng vẫn quyết định sẽ luyện Thanh Nguyên Đan thật tốt.
Không chỉ luyện phần cho Tạ Thích Uyên, mà còn phải luyện thật nhiều! Tự mình âm thầm tích trữ! Phải trụ lại cho bằng được!