Tiểu nhị của cửa hàng nhanh tay lẹ mắt đón lấy khối linh thạch lớn mà hắn quăng tới, cảm giác cầm trên tay nặng trịch, nhìn kỹ lại thì ra là một viên Cực phẩm linh thạch!
Người nọ còn nói không cần thối lại sao? Gã nhìn quanh bốn phía, người nọ sớm đã chẳng thấy bóng dáng đâu nữa.
Trong lòng gã cuồng hỷ, xem ra lần này gặp được cao nhân rồi, cũng chẳng biết vị này là thần thánh phương nào, lại càng không biết vị tiểu tiên sư nào tốt số đầu t.h.a.i vào nhà vị này nữa.
Vừa có tài lực, lại vừa có kiên nhẫn đích thân tới chọn mấy món đồ chơi nhỏ này, nhìn qua là biết một người vô cùng chu đáo.
Gã không khỏi có chút ngưỡng mộ, đúng là có những người vừa sinh ra đã dẫn trước tất cả bọn họ một đoạn dài rồi.
"Hắt xì!" Ngay trước cửa tiệm của gã vang lên một tiếng hắt hơi rõ to.
Vị "tiểu tiên sư" khiến tiểu nhị phải ngưỡng mộ ghen tị đỏ mắt kia lúc này đang đứng ngay ngoài cửa, Hòa Hinh tỷ ở bên cạnh ân cần hỏi một câu: "Muội không sao chứ? Có phải bị cảm lạnh rồi không? Mà không đúng nha, chẳng phải hỏa linh căn của muội cũng khá tốt sao?"
Tần Thù dụi dụi mũi: "Không sao, chỉ là mũi đột nhiên thấy ngứa thôi. Muội dẫn tỷ đi ăn món này ngon lắm. Lần trước muội đi cùng Duệ Minh sư huynh đã phát hiện ra một quán, ông chủ quán đó là người mang biến dị Băng linh căn, ông ấy dùng băng linh khí và linh quả để làm món Linh quả sa băng, ngon cực kỳ luôn!"
Lúc đầu Tần Thù nhìn thấy món này đã xúc động tưởng rằng mình gặp được "đồng hương" từ thế kỷ hai mươi mốt rồi, còn âm thầm tìm ông ấy để đối ám hiệu: "Cung đình ngọc dịch t.ửu*."
*: Cung đình ngọc dịch t.ửu: Một câu thoại kinh điển trong tiểu phẩm hài "Đả công kỳ ngộ" của Trung Quốc, thường được người xuyên không dùng làm ám hiệu nhận thân.
Ai ngờ người nọ chỉ lạnh lùng lườm nàng một cái: "Cái con nhóc này, tuổi còn nhỏ mà đã đòi uống rượu sao? Gọi sư tôn của nhóc tới đây!"
Tần Thù: "..."
Mộng tan tành.
Nhưng cũng không tan hoàn toàn.
Bởi vì món sa băng đó thực sự rất ngon.
Hòa Hinh tỷ hiếm khi thấy Tần Thù hết lời khen ngợi một thứ gì đó như vậy, lần trước thấy nàng dùng giọng điệu này là lúc nói về việc luyện kiếm.
"Ồ? Thật sự ngon đến thế sao? Vậy thì nhất định phải đi nếm thử một chút rồi!"
Kiếp trước Tần Thù sức khỏe kém, cũng chẳng có tiền nên không dám và cũng không có tiền để ăn đồ lạnh quá nhiều, nhưng kiếp này thì chẳng còn sợ gì nữa.
Giới tu tiên sinh con đẻ cái khác hoàn toàn với hậu thế, họ đã thoát khỏi nỗi khổ của kỳ kinh nguyệt, cộng thêm nàng có hỏa linh căn hộ thân, sau này cho dù có coi sa băng là cơm ăn mỗi ngày cũng chẳng có gì phải sợ cả.
Hai người bọn họ đi tới trước cửa một tiệm nhỏ.
Đúng vậy, cái tiệm này tên là "Nhất Gian Tiểu Phố", ngồi xuống chiếc bàn đặt ngay cửa tiệm, mỗi người gọi một bát sa băng lớn.
Vừa ăn đá, vừa nói chuyện phiếm.
"Thù Thù, tỷ nghe người ta nói hai ngày nay tông môn mình gây ra động tĩnh lớn lắm, Chưởng môn đã dùng Thời Quang Hồi Tố Kính của tông môn để đổi lấy Tụ Hồn Đăng của Yểm Nguyệt Tông. Trên Ngọc giản truyền tin mọi người đều đồn đoán rằng lần này thứ hạng của tám đại môn phái vùng Đông Châu sắp phải sắp xếp lại rồi, xem ra mọi người đều không muốn chịu cái thiệt thòi thầm lặng này, nghe nói Thiên Cang Cung mấy ngày nay cũng tìm Chưởng môn để mượn Thời Quang Hồi Tố Kính, còn cái giá phải trả là gì thì không phải hạng tiểu đệ t.ử như chúng mình có thể biết được."
Tần Thù nghe thấy lời này vô cùng kinh ngạc, nàng mới chỉ xuất quan được một đêm mà tỷ ấy đã biết được nhiều chuyện thế này rồi sao?
Thế nhưng Hòa Hinh vẫn chưa nói hết, liền nghe tỷ ấy nói tiếp: "Tỷ nghe người ta nói lần này Lạc Vân Tông chắc là phải đại xuất huyết rồi, hì hì, thật là đáng đời quân ác gặp báo ứng!"
...
Hai người đang nói chuyện, hai bát sa băng lớn liền được đặt lên bàn trước mặt họ: "Dùng thong thả."
Ông chủ quán vẫn giữ bộ mặt lạnh lùng như cũ, phỏng chừng nếu không phải do món sa băng ông ấy làm thực sự không có gì thay thế được, chắc cũng chẳng có mấy ai muốn tới đây đâu.
Hai người ăn xong liền rời khỏi nơi đó, càng đi Hòa Hinh càng cảm thấy có chỗ không đúng, tỷ ấy khựng bước chân lại nhìn về phía Tần Thù hỏi: "Này muội muội, muội có thấy có chút kỳ lạ không?"
"Kỳ lạ chỗ nào?" Tần Thù hỏi ngược lại.
"Đó là biến dị Băng linh căn nha! Thiên tài vạn người có một, là được ông trời ban cơm cho ăn, người như vậy đâu cần phải ra đây mở một cái tiệm nhỏ, dựa vào việc bán sa băng tiếp đón khách khứa làm gì?" Hòa Hinh hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tần Thù nghe xong phân tích của tỷ ấy vẫn giữ thần sắc điềm tĩnh: "Cho dù thân phận của ông ấy có kỳ lạ thì đã sao? Tỷ này, đây là Xích Kim thành, tất cả những người có thể mở cửa hàng ở nơi này đều đã qua điều tra của tông môn, vị đại thúc kia sẽ không có vấn đề gì đâu, yên tâm đi."
Hòa Hinh gãi gãi tóc, qua vài câu nói của Tần Thù, tỷ ấy liền bị thuyết phục ngay lập tức.
Quả thực... chắc là sẽ không có vấn đề gì đâu.
Cuộc trò chuyện của hai người lọt vào tai người đàn ông đang bán sa băng ở đằng xa kia, ông ta thần sắc thản nhiên, tùy ý ghi thêm một nét vào Ngọc giản truyền tin.
Phần thứ bốn nghìn bảy trăm ba mươi sáu rồi.
Nhiều năm về trước ông ta từng đối đầu với một tà tu, tà tu đó không phải đối thủ của ông ta.
Thế nhưng bản thân ông ta cũng chẳng hề dễ chịu, tên tà tu đó đã đ.á.n.h cược cả mạng sống để nguyền rủa ông ta, nguyền rủa ông ta không thể đếm quá chín nghìn chín trăm chín mươi chín, và điều này thực sự đã trở thành Tâm ma của ông ta.
Mỗi lần nhắm mắt tu luyện, ông ta sẽ luôn đếm số, nhưng mỗi khi đếm tới chín nghìn chín trăm chín mươi chín là sẽ xôi hỏng bỏng không, ông ta cũng vì vậy mà ngày càng trở nên điên cuồng.
Đã có một lần ông ta suýt chút nữa lỡ tay g.i.ế.c c.h.ế.t người hầu luôn theo sát bên mình, may mà vào phút ch.ót lý trí quay lại, ông ta đã tự đóng băng hoàn toàn bản thân.
Sau đó Chưởng môn sư huynh khuyên ông ta nên nhập thế rèn luyện, nhìn thấy nhiều biết đâu sẽ ngộ ra được điều gì đó. Ông ta bấy giờ mới rời khỏi tông môn tới nơi này, mở ra gian tiệm nhỏ này.
Lúc Tần Thù và Hòa Hinh quay trở lại tông môn thì mặt trời cũng vừa mới lặn.
Nàng theo thói quen mở ra cấm chế tông môn, vừa bước chân vào thì cảnh tượng liền thay đổi.
Xung quanh không thấy những thứ quen thuộc như động phủ, cây liễu lớn, hay mảnh ruộng thí nghiệm, đóa hoa đỏ rực của nàng đâu nữa, thay vào đó là cả một rừng hòe rộng lớn, cùng với những bóng đen đen sì đang giơ nanh múa vuốt lao về phía nàng.
Tần Thù lúc đầu có chút giật mình, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, vươn tay chộp một cái, đem cái bóng đen sì đó ôm vào lòng.
"Chít chít!"
Bóng đen sì kia lập tức hiện nguyên hình, một chú sóc nhỏ chỉ bằng bàn tay đang dùng hai cái móng vuốt nhỏ ôm lấy ngón tay Tần Thù, nũng nịu vô cùng.
Tần Thù nhíu mày hỏi: "Là do nhóc làm hả?"
Cái đầu nhỏ lắc như trống bỏi, giọng nói của nó cũng vang lên trong não bộ Tần Thù: "Không phải Tiểu Tiểu! Là do đại xà làm đấy!"
"Đại xà sao?" Tần Thù càng thêm thắc mắc, hắn trông không giống hạng người có thể làm ra chuyện ấu trĩ thế này mà?
Chẳng lẽ hắn cảm thấy cấm chế của động phủ không đủ an toàn nên muốn gia cố thêm chút đỉnh? Còn mình chỉ là bị vạ lây thôi?
Giữa lúc nàng đang suy nghĩ, Tiểu Tiểu từ trong lòng Tần Thù nhảy xuống, không lâu sau đã ngậm một thứ quay lại.
Tần Thù ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, tỉ mỉ săm soi món đồ nhỏ trong tay, thứ này chính là một cái cây, nhưng khi nàng đ.á.n.h một đạo linh khí vào, xung quanh liền bắt đầu xuất hiện ảo ảnh, nhưng loại ảo ảnh này không được cao minh lắm, cứ có chút giống như...
Phim hoạt hình vậy?
Nhưng chắc cũng chẳng có ai tàn nhẫn đến mức cho trẻ con xem phim hoạt hình kinh dị đâu nhỉ.
Tần Thù kích hoạt món đồ nhỏ này rồi đặt lại chỗ cũ.
Nếu đã là đồ của đại xà thì cứ để lại đó đi, có lẽ tộc rắn bọn họ phù hợp với môi trường kiểu này hơn?
Tạ Thích Uyên lặng lẽ dùng thần thức quan sát thần sắc của nàng, chỉ thấy nàng vẻ mặt phức tạp, dường như cũng chẳng có vẻ gì là vui mừng lắm?
Tạ Thích Uyên có chút phiền muộn, lại lấy thêm một món đồ chơi nhỏ khác ném ra ngoài.
Tần Thù vẫn luôn nhắm mắt tu luyện, ảo cảnh dù có âm u đáng sợ đến đâu cũng chỉ là ảo cảnh, trong thực tế vẫn sẽ có ánh trăng tưới xuống người nàng, bản thân nàng hoàn toàn có thể cảm nhận được.
Thế nhưng những bóng đen kia cứ giơ nanh múa vuốt leo lên người nàng, lại thỉnh thoảng có cảm giác lành lạnh như nổ tung trên da thịt...