Ta Khuấy Đảo Toàn Bộ Tu Tiên Giới

Chương 170: Đã biết khóc, sao còn đi biền biệt nhiều ngày?



Tần Thù nghe Ôn Trì nói vậy thì chẳng hề chột dạ, nàng lý lẽ hùng hồn giải thích: "Muội đang cùng Đại sư huynh thảo luận kiếm pháp thôi mà."

"Thôi được rồi, chung quy vẫn là do sư huynh đây bị ghét bỏ." Giọng điệu của hắn mang theo chút ý vị không rõ ràng, có khoảnh khắc thậm chí khiến Tần Thù cảm thấy hơi có lỗi.

Dứt lời, đôi mắt con hươu trước mặt bỗng tối sầm lại, một đạo linh phù dán trên người nó tự bốc cháy trong không trung, con hươu cũng theo đó biến mất.

Tần Thù chớp chớp mắt, ngoảnh mặt nhìn Đại sư huynh Thành Ngạn, không biết thì hỏi: "Sư huynh, con hươu đó chẳng lẽ chính là Nhị sư huynh ạ?"

Tần Thù ở giới tu tiên lâu rồi, giờ thấy cảnh "biến người thành vật" cũng không còn kinh ngạc như lúc đầu. Thậm chí nếu bây giờ có ai bảo bản thể của Nhị sư huynh chính là con hươu đó, nàng nghĩ mình cũng có thể thản nhiên chấp nhận được.

Thế nhưng Đại sư huynh nghe xong lại nhếch môi, lộ ra một nụ cười đầy ẩn ý: "Con hươu đó chỉ là con rối của Nhị sư huynh muội thôi. Nếu để hắn biết muội nghĩ như vậy, chắc hắn tức c.h.ế.t mất."

Tần Thù khẽ mím môi, thầm may mắn vì Nhị sư huynh không có ở đây, nếu không với cái tính khí đó, thế nào hắn cũng ghi thù mình một vố cho xem.

Thế nhưng, đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay. Câu nói này ở giới tu tiên cũng linh ứng y hệt.

Các ngọn núi của mấy anh em họ vốn ở gần nhau, Ôn Trì từ động phủ mình chạy sang đây cũng chỉ là chuyện trong chớp mắt.

Khi hắn một tay cầm quạt ngọc, một tay chắp sau lưng xuất hiện trước cửa động phủ của Đại sư huynh, trong lòng Tần Thù chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Xong đời rồi, Nhị sư huynh đến tính sổ đây.

"Tiểu sư muội, chẳng lẽ trong mắt muội, sư huynh đây lại có thể đ.á.n.h đồng với một con hươu ngốc nghếch như vậy sao?" Hắn mặt đẹp như ngọc, nụ cười rạng rỡ, nhưng Tần Thù lại chẳng dám thở mạnh một cái.

Nàng cúi đầu, bàn tay nhỏ bé âm thầm cạy cạy cái chuôi mộc kiếm, thanh kiếm đang yên lành bỗng bị nàng khoét ra một cái lỗ nhỏ.

"Không... không có ạ..." Tần Thù nói giọng đầy chột dạ.

Ôn Trì hừ lạnh một tiếng, tầm mắt chậm rãi lướt qua hai người trước mặt, bảo: "Chẳng phải nói là luyện kiếm sao? Hai người cứ luyện đi, ta xem."

Tần Thù nhìn thanh kiếm trong tay, lại nhìn sang Đại sư huynh, nhất thời không biết phải làm sao cho phải.

Thành Ngạn thì thần sắc không đổi, thu kiếm lại rồi nói với Ôn Trì: "Chẳng phải đệ đang cần gấp Ngọc Dung Đan sao? Giờ ta đi luyện ngay đây, cáo từ."

Nhìn Đại sư huynh "bôi mỡ vào chân" chuồn lẹ, Tần Thù ngây người luôn tại chỗ. Trước đây không phải Nhị sư huynh khá sợ Đại sư huynh sao? Sao giờ lại đảo ngược thế này? Nàng đưa tay ra định gọi: "Ơ, Đại sư huynh..."

Lời còn chưa dứt, bóng dáng Đại sư huynh đã chẳng thấy đâu nữa.

Tần Thù quay sang nhìn Nhị sư huynh, thấy hắn đang cầm xấp giấy nàng đặt trên bàn đá lật xem.

"Mấy thứ này đều là muội viết sao?" Ôn Trì hỏi mà không thèm ngẩng đầu lên.

Tần Thù ngoan ngoãn gật đầu. Ôn Trì như cảm nhận được điều gì đó liền ngẩng lên nhìn nàng một cái, rồi mới bồi thêm một câu: "Ta cũng đoán vậy, Đại sư huynh chắc chắn không thể viết chữ xấu đến mức này được."

Tần Thù: "..."

Muốn mắng thì mắng cho xong đi, lôi chuyện chữ xấu ra nói thì còn gì là anh hùng hào kiệt nữa!

Ôn Trì sắp xếp lại xấp giấy cho ngay ngắn rồi mới đưa lại cho Tần Thù, không quên nhắc nhở một câu: "Tuổi còn nhỏ, cần gì phải vất vả như vậy? Tốc độ tu luyện của muội đã bỏ xa rất nhiều người rồi, tu luyện quá nhanh cũng chưa chắc là chuyện tốt, vẫn nên có lúc nghỉ lúc tập thì hơn."

Thế nhưng vị sư muội vốn luôn ngoan ngoãn của hắn lại lắc đầu: "Tu luyện quá nhanh chưa chắc là chuyện tốt, nhưng tu luyện quá chậm thì chắc chắn không phải chuyện tốt ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ôn Trì nhướng mày, có chút khó hiểu: "Ồ? Sao sư muội lại nói vậy?"

Tần Thù ấp úng hồi lâu mới đưa ra một lời giải thích mập mờ: "Bởi vì... bởi vì... muội có lý do không thể không nỗ lực tu luyện ạ."

Ôn Trì thấy nàng rõ ràng không muốn nói nhiều nên cũng không truy hỏi đến cùng. Huống hồ, chăm chỉ bản thân nó không có gì sai, hắn chỉ sợ nàng tu luyện quá nhanh mà tâm cảnh không theo kịp thôi.

Hắn đứng dậy, phủi phủi lớp bụi vô hình trên áo, thản nhiên bảo: "Nếu đã vậy, đợi lần tới ta xuống nhân gian lịch luyện sẽ dắt muội theo để mở mang tầm mắt."

Tần Thù kinh ngạc ngẩng đầu nhìn hắn: "Sư huynh bao giờ thì đi nhân gian ạ?"

Ôn Trì bật cười, phe phẩy chiếc quạt: "Đợi sư huynh lọt vào top ba trong kỳ sát hạch các tông môn đã rồi tính tiếp."

Tần Thù giơ tay làm động tác cổ vũ: "Sư huynh cố lên! Giành hạng nhất, giữ hạng nhì nha!"

Ôn Trì "xì" một tiếng, hắn chưa bao giờ muốn tranh giành mấy cái hư danh đó, hắn có những chuyện riêng cần phải làm rõ.

"Muội lo cho bản thân trước đi, lọt vào top một trăm kỳ Luyện Khí rồi, ra ngoài xem thế giới rộng lớn thế nào cũng tốt."

Buổi giao lưu kiếm pháp ban đầu cuối cùng đã kết thúc sớm dưới sự phá đám của Nhị sư huynh.

Vài ngày nữa, kỳ sát hạch các tông môn sẽ chính thức diễn ra tại Vạn Pháp Đài. Vạn Pháp Đài là địa bàn của chùa Phổ Đà. Ban đầu kỳ sát hạch này được ấn định tại Lạc Vân tông, nhưng vì Lạc Vân tông có thủ đoạn hèn hạ nên mọi người đều không tin tưởng, vì thế mới tạm thời đổi địa điểm.

Tần Thù tuy thực lực còn yếu nhưng cũng có thể nhân cơ hội này học hỏi chiêu thức của các tu sĩ tông môn khác. Hiện giờ chỉ còn chưa đầy một tháng, nàng phải tận dụng thời gian này để luyện thể thật tốt.

Sau khi chào tạm biệt Ôn Trì, Tần Thù dứt khoát đi thẳng đến phòng luyện đan.

Phòng luyện đan sơ cấp đã chật kín người, nàng nghiến răng thuê một phòng luyện đan trung cấp rồi ngồi lì vào trong.

Một lần ngồi này kéo dài mười ngày ròng rã. Cho đến tận ngày trước khi lên đường đến Vạn Pháp Đài, nàng mới luyến tiếc rời đi để quay về động phủ.

Nàng mở cấm chế, vừa bước chân vào trong đã sững sờ.

Cả động phủ tiêu điều, lá khô rụng đầy, cây liễu lớn vốn xanh mướt giờ cũng đã khô héo, lá vàng phủ kín một lớp dày đặc. Mạng nhện giăng khắp nơi, vườn hoa và ruộng thí nghiệm trông như đã bị bỏ hoang từ lâu, ao nước phía sau cũng cạn trơ đáy, lộ ra lớp bùn nứt nẻ.

Đột ngột gặp phải biến cố này, đầu óc Tần Thù ngừng hoạt động. Tuy nàng thường xuyên đi vắng, nhưng trong lòng nàng luôn coi nơi này là nhà, có những người bạn nhỏ đang chờ nàng, và cả Đại xà nữa.

Đúng rồi, Đại xà!

Nàng vội vã chạy về phía cửa đá, đưa tay đẩy cửa ra nhưng phát hiện bên trong trống không. Những đồ đạc bày biện vốn thuộc về Đại xà đều biến mất, chỉ còn lại chiếc giường đá và ghế đá ban đầu của nàng.

Tim Tần Thù hẫng một nhịp, tai nàng ù đi, bốn phía tĩnh lặng đến mức nàng có thể nghe thấy cả tiếng thở dốc của chính mình.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Đại xà bị phát hiện rồi sao? Liễu Trừng đâu? Tiểu Tiểu đâu?

Một giọt nước mắt lăn dài trên má, một bàn tay bất chợt xuất hiện trước mắt, đón lấy giọt lệ của nàng.

Tần Thù kinh ngạc ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn Đại xà trước mặt. Những ảo ảnh xung quanh như tan chảy, từng chút một biến mất, cảnh vật lại trở về vẻ tràn đầy sức sống như lúc nàng chưa đi.

"Đã biết khóc, sao còn đi biền biệt nhiều ngày như vậy?"