Cơ thể ta run lên dữ dội, không thể tin nổi mà lui về sau nửa bước.
“Hoắc Kiêu, chàng… chàng nói gì cơ?”
Hoắc Kiêu chậm rãi đứng dậy.
Thân hình hắn cao lớn, bộ cẩm bào màu đen huyền ấy càng khiến hắn thêm phần túc sát.
Hắn đi tới trước mặt ta, bàn tay thon dài thong thả mân mê miếng ngọc bội dương chi bạch ngọc bên hông. Trên miếng ngọc bội ấy, còn khắc hình chú nai thô ráp do chính tay ta vì hắn mà điêu khắc.
“Ôn Ninh, nàng thực sự cho rằng, ta sẽ cưới con gái của kẻ thù sao?”
Hắn nhếch môi, nở một nụ cười lạnh đến thấu xương.