Ta Là Con Gái Của Một Tên Tham Quan

Chương 13



Hắn mãnh liệt ngẩng đầu, nhìn quanh bốn phía - nơi này là góc nghiêng của Thanh Ninh điện, gần một bức tường đá giả sơn đã sập gần hết. Cây trâm không lệch một ly rơi bên cạnh một tấm phiến đá lỏng lẻo dưới bức tường đá, như thể bị người cố ý đặt ở đó.

Hắn như điên cuồng lao tới, dùng hai tay bới tung những mảnh than củi và ngói vỡ còn nóng bỏng kia.

“Thống lĩnh! Ngài điên rồi! Mau dừng tay!”

“Cút ra!”

Hắn gào thét, dịch chuyển tấm phiến đá.

Một cửa vào mật đạo sâu thẳm, âm u, thẳng tắp thông ra ngoài thành.

Rõ ràng rành mạch, bại lộ trước mặt hắn.

Cuồng hỉ, run rẩy, cùng một loại rùng mình to lớn của cảm giác như vừa thoát kiếp nạn sống sót sau tai họa, trong nháy mắt nhấn chìm toàn bộ con người hắn.

Nàng chưa c.h.ế.t.

Cây trâm đó - là manh mối nàng cố ý để lại cho hắn. Nàng muốn hắn đuổi theo.

Nàng muốn hắn tận mắt chứng kiến chính mình lựa chọn buông tay.

Ôn Ninh, thì ra nàng vẫn còn sống.

13

“Cái loại súc sinh m.á.u lạnh vô tình, lợi dụng vợ con như ngươi, căn bản không xứng có con nối dõi!”

Sự khống chế đầy oán hận, tuyệt vọng mà lạnh băng đó của Ôn Ninh, ở trong đầu ta, lặp đi lặp lại dày vò ta suốt cả nửa năm trời.

Mỗi một đêm khuya.

Ta đều sẽ từ trong ác mộng bừng tỉnh, đầy đầu đầy mặt mồ hôi lạnh.

Trong mộng, toàn là đôi mắt đỏ ngầu đầy hận ý và kiên quyết của nàng ấy. Còn cả khoảnh khắc nàng ấy nhảy xuống kia nữa - khi chiếc hồng quần ấy bị cột nước cuốn lên, ta đã gọi tên nàng ấy, cổ họng đều gào đến rách toạc.

Ta quỳ trên nền đá xanh lạnh băng của Hoắc thị tông từ.

Ánh nến lung lay, chiếu sáng một dãy bài vị lạnh lẽo của tổ tiên Hoắc gia trên án thờ.

Ta che mặt, nước mắt theo kẽ ngón tay không tiếng động chảy xuống, mang đến một trận đau đớn đến nghẹt thở.

“Phụ thân, mẫu thân.”

“Hài nhi... hài nhi đã thua trước rồi.”

Ta đã tưởng rằng ta có thể lạnh mắt nhìn Ôn Đình Chương ngã đài. Ta đã tưởng rằng ta có thể nhìn nàng ấy quỳ trước mặt ta cầu xin tha thứ, sau đó ta xoay người rời đi, tuyệt không quay đầu.

Nhưng khoảnh khắc nàng ấy nhảy xuống kia, ta mới biết, ta đã thua rồi.

Thua đến không còn gì cả.

Ta đã yêu nàng ấy mất rồi.

Yêu mất rồi, người con gái trên người chảy dòng m.á.u bẩn thỉu của kẻ thù không đội trời chung với ta ấy.

Để tìm được nàng, ta đã điều động trọn vẹn năm ngàn Cấm vệ quân.

Ở trong lòng sông lạnh băng đào bới năm ngày năm đêm.

Toàn bộ móng tay của ta đều đào đến tróc ra, đầu ngón tay đầy m.á.u, vậy mà ta ngay cả một mảnh vải áo của nàng cũng không tìm thấy.

Khi đó, ta đã tưởng rằng trời đã sập mất rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng khi ta ở trong Ngự Hoa viên, một lần nữa ngửi thấy cái mùi hương rượu “Lê Hoa Bạch” quen thuộc đến khắc cốt ghi tâm kia.

Trái tim khô héo c.h.ế.t lặng của ta, trong một khoảnh khắc, điên cuồng sống lại.

Nàng ấy là Ninh phi.

Nàng ấy dùng kế c.h.ế.t giả, lừa qua ta, thậm chí thà ủy thân cho tên Hoàng đế bù nhìn hoang đường kia, cũng không muốn liếc mắt nhìn ta một cái.

Khoảnh khắc đó, sự đố kỵ và ham muốn chiếm hữu gần như bệnh hoạn, như rắn độc gặm nhấm lý trí của ta.

Ta muốn bóp c.h.ế.t nàng ấy, cũng muốn đời đời kiếp kiếp khóa nàng ấy trên giường của ta.

Nhưng khi ta đêm khuya xông vào Thanh Ninh điện, ép hỏi nàng ấy tung tích của đứa trẻ.

Nàng ấy lại dùng cái giọng điệu tàn nhẫn nhất nói với ta:

Đứa trẻ, đã sớm hóa thành một vũng m.á.u bẩn, c.h.ế.t cóng trong đống bùn cát Tây Sơn rồi.

Đó là một con d.a.o cùn, hung hăng cắm vào trái tim ta.

Khoảnh khắc đó, ta thực sự thực sự cảm nhận được, cái gì gọi là muôn kiếp bất phục.

Cái đêm cung biến ấy.

Ta dẫn binh công phá chính điện, Ôn Đình Chương đã bị Hàn Liệt một kiếm xuyên tim, nợ m.á.u trả bằng m.á.u.

Ta đại thù đã báo, trong tay nắm trọng binh, cái vạn dặm giang sơn này, hết thảy nằm trong tay ta.

Nhưng khi ta nghe được tin tức Thanh Ninh điện bốc cháy.

Ta lại như một con ch.ó mất chủ hồn phách lạc mất phương hướng, một tay ném mạnh cây cung cứng tượng trưng cho quyền lực chí cao vô thượng kia, không màng tất cả điên cuồng chạy về phía tẩm điện của nàng ấy.

Lửa lớn che trời lấp đất.

Nàng ấy đứng trên bậc thang cao cao, hướng về phía ta lộ ra nụ cười rực rỡ, giống hệt như Trung thu năm ngoái.

Sau đó.

Một kiếm xuyên tim.

Nàng ấy và Tiêu Kỳ, trước mặt ta song song ngã xuống. Màn che đỏ rơi xuống, lửa lớn nuốt chửng tất cả.

Lúc tờ mờ sáng, Hàn Liệt từ trong đống phế tích kéo ra hai cỗ t.h.i t.h.ể cháy đen. Tất cả mọi người đều cho rằng đó là Ninh phi và Tiêu Kỳ.

Nhưng ta đã nhìn thấy cây trâm ấy.

Cây Cửu Loan linh lung trâm ta đ.á.n.h rơi trong phòng nàng ấy, bị nàng ấy cố ý để lại bên cạnh khe hở của cửa vào mật đạo.

Nàng ấy là cố ý.

Nàng ấy muốn cho ta biết nàng ấy còn sống. Nàng ấy muốn ta đuổi theo. Nàng ấy muốn ta tận mắt chứng kiến chính mình - lựa chọn buông tay.

Ta đã tìm thấy cửa vào của mật đạo.

Ôn Ninh, thì ra nàng vẫn còn sống.

Trái tim của ta, từ địa ngục lại một lần nữa nhảy trở về l.ồ.ng n.g.ự.c.

Ta phải tìm được nàng ấy.

Mặc kệ nàng ấy chạy trốn đến tận chân trời góc biển, ta đều phải mang nàng ấy trở về.

Dùng cả quãng đời còn lại của ta, để chuộc lại tội nghiệt không thể nào tha thứ mà ta đã phạm phải.