Ta g.i.ế.c ả, thay thế vị trí của ả, dùng thời gian nhanh nhất thu phục thế lực dưới danh nghĩa của ả rồi không ngừng khuếch trương, mới có địa vị như hiện tại.
Vậy nên bây giờ làm d.ư.ợ.c nhân ta cùng lắm sẽ đau, nhưng sẽ không c.h.ế.t.
05
Làm d.ư.ợ.c nhân không c.h.ế.t được, nhưng sẽ đau đớn muốn c.h.ế.t.
Hai tháng sau khi lấy được t.h.u.ố.c, ta thậm chí hốt hoảng, không biết bản thân tại sao phải chịu đựng cái đau này.
Ta về phủ, việc đầu tiên là đi đến viện t.ử của chàng.
Đây là lần đầu tiên ta gặp chàng sau khi trọng sinh.
Chàng dường như lại gầy đi, trên mặt hầu như không có thịt, đống thịt ta nuôi trước kia đều mất hết rồi.
Nhưng dường như có gì đó không đúng, ở kiếp trước sau khi ta về rõ ràng thấy chàng và Tiểu Trúc chơi đùa rất vui vẻ, ăn ngon ngủ kỹ, còn béo lên một chút.
Lần này tại sao lại khác biệt?
Ôn Thời Án nhìn thấy ta, trong mắt thế mà có một khoảnh khắc lóe sáng.
Chàng đang mong đợi sự xuất hiện của ta sao?
Nghĩ đến đây, trái tim vốn bình lặng không gợn sóng bỗng nhảy lên kịch liệt.
Nhưng nhanh ch.óng bị đè nén.
Ta nhíu mày, giơ tay đưa bình t.h.u.ố.c đựng d.ư.ợ.c hoàn cho chàng.
"Đây là t.h.u.ố.c trị vết thương trên mặt ngươi, uống nó đi, ngươi có thể đi rồi."
"Đi? Đi đâu?" Ôn Thời Án nhận lấy t.h.u.ố.c, đôi mắt to tròn khẽ mở to, dường như chưa phản ứng kịp ta đang nói gì.
"Ngươi muốn đi đâu thì đi, ta sẽ cho ngươi một khoản ngân lượng, nếu ngươi sợ không an toàn, thị vệ trong phủ ta tùy ngươi chọn."
Không biết là đang kinh ngạc vì ta đột nhiên thả chàng đi, hay đang đắm chìm trong niềm vui sắp thoát khỏi ta, chàng cúi đầu, ngón tay không ngừng mân mê bình t.h.u.ố.c.
"Tại sao ngươi lại thả ta đi?"
Có lẽ Ôn Thời Án tưởng ta đang nói đùa, thế mà bắt đầu hỏi nguyên do.
Ta lạnh nhạt nói với chàng: "Gương mặt này của ngươi quá xấu xí, ta không thích."
Ta trước kia chắc chắn là sẽ không nói với chàng những lời tổn thương này, bởi vì trong lòng ta, bất kể chàng thế nào, ta đều thích.
Nhưng hiện giờ khác rồi, để biểu thị bản thân thật sự muốn thả chàng đi, ta không ngại nói những lời này.
Nhìn thấy chàng co rụt bả vai, tự ti che lấy gương mặt mình, tim ta lại thót mạnh một cái, không kìm được dâng lên nỗi xót xa, thậm chí ý nghĩ muốn để chàng vĩnh viễn ở lại kia lại bắt đầu hiện lên trong đầu.
Chỉ là tình cảm dành cho chàng bị tước đoạt, không có nghĩa bệnh của ta đã khỏi.
Ta vẫn nhớ rõ từng chút một những gì giữa ta và chàng, ký ức của ta không biến mất, mỗi một phần tình yêu dành cho chàng đều có căn nguyên.
"Thế nên trước kia ngươi nói bất kể ta biến thành dáng vẻ gì đều sẽ thích ta, là lừa ta."
"Đúng."
Đó chỉ là ta của trước kia nói, không liên quan đến ta hiện tại.
Ôn Thời Án dường như rất buồn, ta không biết chàng đang buồn điều gì.
Tự do chàng hằng mong nhớ, đạt được rồi lại không vui nữa.
06
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ôn Thời Án không đi, khi ta hỏi chàng, chàng nói: "Khi ngươi quyết định thả ta đi, chứng minh ta có thể ở lại."
Thứ chàng muốn không chỉ có tự do, dường như còn có thứ khác.
Ta cũng không quản chàng nữa, vương phủ cũng không phải không nuôi nổi chàng.
Sau khi tự do của chàng không còn bị hạn chế, cả người có thể thấy rõ là vui vẻ lên hẳn.
Ta ở trong vương phủ không thường ra ngoài, chàng lại vì bị cưỡng ép nhốt lại đã lâu, mỗi ngày đều phải ra ngoài dạo một vòng, khi về mang cho ta vài thứ đồ chơi mới lạ.
"Đây là hai tượng đất, ta học từ sạp hàng rong, một cái là ngươi, một cái là ta, giống không?"
"Không giống."
Ta nói lời thật lòng, hai tượng đất kia đầu vẹo hết cả, tứ chi không đồng đều, một cánh tay dài một cánh tay ngắn, ngũ quan cũng nhòe nhoẹt, thực sự nhìn không ra bất kỳ điểm tương đồng nào.
"Sao lại không giống!"
"Cái mặc y phục đen, tướng mạo hung dữ một chút này là ngươi, cái mặc y phục trắng, ôn hòa dịu dàng này là ta, đáng yêu biết bao!"
Ôn Thời Án có chút không phục, bĩu môi lườm ta.
Ta không thèm để ý.
Chàng nhìn thấy ta không giống trước kia dỗ dành chàng, hình như có chút buồn, nhưng không một lát sau đã tự dỗ dành bản thân.
"Ngươi muốn cái nào, ta tặng cho ngươi."
"Không cần."
"Không được, ngươi phải lấy!"
"Vậy, đưa cái của ta cho ta."
"Không đưa!"
"Vậy, cái của ngươi..."
Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
"Cho ngươi cho ngươi!"
Lời còn chưa dứt, trong tay bị nhét một tượng đất màu trắng.
Màu sắc lên không được đều cho lắm, tổng kết lại, một chữ "xấu" đủ để khái quát.
"Cái này của ta đẹp, nếu ngươi muốn thì cho ngươi đó, thật là hời cho ngươi."
Ôn Thời Án ôm lấy cái tượng đất được cho là ta kia, yêu thích không buông tay, trên mặt mang theo nụ cười ngọt ngào.
Ta khẽ sờ tượng đất trong tay, nhịp tim một lần nữa mất đi tiết tấu.
Khoảnh khắc này, ta nhận thức rõ ràng tình cảm bị tước đoạt có thể tái sinh.
Giống như móng tay bị gãy, nếu không phải nhổ tận gốc, nó sớm muộn gì cũng sẽ mọc lại.
Sau khi ý thức được điểm này, theo đó mà đến là nỗi hoảng sợ to lớn.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, ta nhặt lại tình cảm dành cho chàng, kết cục tương tự sẽ lại diễn ra.
Vậy tất cả những gì ta làm còn có ý nghĩa gì?
Khi kết cục tương tự lại diễn ra, còn có thể xuất hiện một hệ thống thực hiện sự hối hận muộn màng của ta sao?
Chắc là không rồi.
Cơ duyên như thế có một lần đã là cảm tạ trời đất.