Ta Là Kẻ Điên Tình

Chương 4



Ta cất tượng đất xấu xí kia vào hộp gỗ, không để thấy ánh mặt trời.

Kể từ ngày đó, ta bắt đầu trốn tránh Ôn Thời Án.

Chỉ cần ta muốn trốn, trốn một người thật sự dễ dàng, vì thế dù chàng có ý tìm ta, bọn ta cũng đã nửa tháng không gặp.

Gặp lại là vào đêm khuya, ta vừa về đến vương phủ, trên đường về phòng thì bị chặn lại.

Dường như đã đợi rất lâu, mặt chàng bị lạnh đến đỏ hồng, vết sẹo trên mặt biến mất hoàn toàn, khôi phục lại vẻ như hoa trước kia.

Tay chàng rất lạnh.

Lúc chàng nắm lấy tay ta, đây là ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu ta.

Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

"Thời tiết chuyển lạnh, vì sao đêm khuya còn ở chỗ này?"

Chàng ngước mắt nhìn về phía ta, đầy vẻ quật cường: "Tại sao nàng lại trốn tránh ta?"

Ta không trả lời, trái lại hỏi chàng: "Chim sơn ca rốt cuộc có thể thoát khỏi l.ồ.ng giam bay lên bầu trời, vì sao lại dừng chân trong l.ồ.ng không nguyện rời đi?"

"Ôn Thời Án, ngươi biết đáp án không?"

"Ta biết."

Ánh mắt chàng vô cùng kiên định.

"Bởi vì đối với chim sơn ca mà nói, l.ồ.ng giam đã không còn là l.ồ.ng giam nữa rồi."

"Nhưng l.ồ.ng giam vẫn là l.ồ.ng giam trước kia."

"Không." Ôn Thời Án lắc đầu phủ nhận.

"Khi bị cưỡng ép ở lại nó là l.ồ.ng giam, nhưng khi tự nguyện, l.ồ.ng giam chính là nhà."

Ta vẫn không hiểu, vì sao lại tự nguyện? Trước kia đều là l.ồ.ng giam cơ mà.

"Bởi vì nó vốn có ý định đậu tổ."

"Nhưng chim sơn ca cũng có đôi cánh, nó có thể ở một nơi rất lâu, nhưng nó không thể vĩnh viễn ở cùng một nơi, nó sẽ điên mất."

Nghe lời chàng nói, ta bỗng nhiên có chút hốt hoảng.

07

Ta và Thời Án lúc đầu không phải nước lửa không hòa hợp như thế, cũng từng có một khoảng thời gian vô cùng tốt đẹp.

Lúc nhỏ vì để sống sót, ta sẽ ở trên phố nắm lấy mỗi một người đi qua, khẩn cầu bọn họ cho ta chút gì đó ăn.

Nhưng hành động này không nghi ngờ gì sẽ gây ra sự bất mãn của một số quý nhân, bọn họ ghét bỏ một tên khất cái như ta làm bẩn y phục của họ, từ đó đối với ta quyền đ.ấ.m cước đá.

Sau này, ta trở thành công cụ phát tiết của bọn họ, chỉ cần có chuyện không thuận lòng liền sẽ đến đ.á.n.h ta.

Sau một lần ẩu đả, ta toàn thân không còn sức lực, càng không còn hy vọng sống tiếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta hung tợn trừng mắt về phía những người đó rời đi, thề nếu có kiếp sau, nhất định phải để bọn họ nợ m.á.u trả bằng m.á.u.

Nhưng ngay lúc này, Ôn Thời Án xuất hiện.

Chàng lúc nhỏ căn bản không biết tại sao lại có người nằm trên đại lộ người qua kẻ lại, bị giẫm phải thì làm sao?

Chàng đi tới, giọng nói non nớt: "Tỷ tỷ, ở đây rất nguy hiểm, tỷ tỷ đừng ngủ ở đây."

Nói xong câu này, giây tiếp theo chàng đã nhìn thấy vết thương trên người ta, lập tức hiểu ra điều gì, trong đôi mắt trong vắt những giọt lệ không ngừng đảo quanh: "Tỷ tỷ có đau không? Ta đưa tỷ tỷ đi gặp đại phu."

Đại phu trị khỏi vết thương trên người ta, còn Ôn Thời Án trị khỏi trái tim ta.

Ta vẫn là một tên khất cái, nhưng Ôn Thời Án thỉnh thoảng sẽ ra ngoài mang đồ ăn cho ta, mang y phục.

Nhưng y phục quá đắt tiền, một tên khất cái nhỏ như ta căn bản không dám mặc.

Ta cẩn thận giấu chúng ở một góc ngôi miếu đổ nát, để đề phòng có những tên khất cái nhỏ khác đến lấy trộm.

Chỉ qua bảy ngày ngắn ngủi, ta đã bắt đầu mong đợi sự xuất hiện của Ôn Thời Án.

Nhưng cuộc sống lại một lần nữa trêu đùa ta, lúc ta đang mòn mỏi chờ đợi Ôn Thời Án đến, ta bị đưa vào doanh trại ám vệ.

Những ngày tháng tăm tối đó, ta đã trải qua ròng rã mười năm, mỗi lần muốn kết liễu cuộc đời, đoạn ký ức có Ôn Thời Án luôn là sự cứu rỗi của ta.

Nhưng lúc đó ngay cả tên chàng ta cũng không biết, chỉ có thể liều mạng ghi nhớ dáng vẻ của chàng, sợ bản thân sẽ quên mất.

Sau này ta cuối cùng cũng leo lên vị trí nhiếp chính vương này, trong một lần ra ngoài, ta đã nhìn thấy chàng.

Chỉ một cái liếc mắt, ta đã nhận định chính là chàng.

Chàng đeo mạng che mặt, trong lòng ôm một bọc nhỏ, hốc mắt lộ ra ngoài đỏ hoe, dường như là bất lực đến cực điểm.

Lúc ánh mắt tình cờ chạm nhau, chàng trông có vẻ trấn định, thực chất thân hình run rẩy dữ dội, cúi đầu xuống không nhìn ta nữa.

Ta bắt chàng về.

Không thèm để ý sự vùng vẫy của chàng, cứng rắn mang chàng về phủ.

Ta bảo ám vệ điều tra thân phận của chàng, bấy giờ mới biết chàng là tiểu công t.ử của phủ thừa tướng, Ôn Thời Án.

Nhưng trước đó không lâu phủ thừa tướng đã vì tội thông địch phản quốc mà bị xử t.ử cả nhà.

Mà Ôn Thời Án cũng được cho là đã bị g.i.ế.c cùng lúc.

Có lẽ là ly miêu tráo thái t.ử, đã cứu chàng một mạng.

Ta rất mừng vì Thời Án của ta không sao.

Sắp xếp chàng ở ngay cạnh viện t.ử của ta, ta đối với chàng rất tốt.

Chàng cũng từ từ buông bỏ sự cảnh giác đối với ta, bắt đầu chấp nhận ta.

Lúc đó chàng vẫn là thân mang trọng tội, mặc dù có người thay thế thân phận của chàng đi c.h.ế.t rồi, nhưng với tư cách là tiểu công t.ử phủ thừa tướng, dù có ẩn cư thế nào cũng không thể không có một ai nhận ra chàng.