GIỚI THIỆU:
Năm ấy nhà ta bị tịch biên, ta từ kinh thành trốn đến Thái Thương.
Ẩn danh mai tích, làm miếu chúc trong miếu Chức Nữ.
“Ngôi miếu này cầu nhân duyên thật sự linh nghiệm đến vậy sao?”
Ta khẽ nâng mí mắt:
“Nếu công t.ử không tin, cứ việc thử khấn một phen.”
Vị công t.ử tuấn tú cong môi cười nhẹ, cầm hương cúi bái ba lần:
“Tại hạ tên Hứa Khinh Chu, muốn cầu một vị mỹ kiều nương xuất thân danh môn, không cha không mẹ, không huynh đệ thân thích.”
Ngòi b.út đang ghi chép trong tay ta chợt khựng lại.
Yêu cầu chọn thân này… thật quá mức hà khắc.
Nhưng lại như thể được đo ni đóng giày cho một nữ nhi tội thần đang bị truy nã như ta.
Ta còn đang tính toán đêm nay phải lập tức bỏ trốn.
Thì hắn đã nhét một thỏi kim nguyên bảo vào hòm công đức.
“Nếu không linh nghiệm… vậy miếu chúc cô nương tự đem mình bồi cho tại hạ đi.”
01
Ta buông lỏng bàn tay đang siết c.h.ặ.t, chăm chú nhìn người trước mặt một hồi lâu.
Thấy trong mắt hắn mang theo ý cười, dường như không có ác ý.
Lúc ấy ta mới thong dong đứng dậy, như thường lệ lấy từ trên bàn thờ xuống một sợi dây đỏ đưa cho hắn:
“Công t.ử cứ yên tâm, với dung mạo tuấn tú như ngài, lo gì không có nhân duyên tốt đẹp.”
Nhưng hắn không nhận, chỉ đưa tay trái ra, để lộ một đoạn cổ tay trắng trẻo.
“Chỉ là nhà tại hạ nghèo khó, muốn tìm một cô nương biết chữ hiểu lễ, lại không cha không mẹ, như vậy có thể miễn được sính lễ.”
Khóe môi ta bất giác giật nhẹ.
Muốn cô nữ không nơi nương tựa thì thôi đi, vậy mà còn muốn biết chữ hiểu lễ?
Hắn mặc thanh sam giản dị, cổ tay áo đã sờn trắng. Khi giơ tay còn theo thói quen khẽ che tay áo lại.
Động tác ấy khiến ta có chút quen mắt.
Trong thoáng chốc, ta chợt nhớ tới năm năm trước, ở kinh thành từng tiện tay cứu một thư sinh sa cơ.
Khi ấy hắn đầu bù mặt xám, chẳng khác gì khất cái, cũng từng lúng túng che đi tay áo rách nát như vậy.
Nhưng ý nghĩ ấy chỉ thoáng qua rồi biến mất.
Người trước mắt vừa rồi còn ném vào hòm công đức cả một thỏi kim nguyên bảo, đủ cho các bà các thím ở thôn Hoàng Cô ăn dùng nửa năm.
Hắn thì có chỗ nào giống nghèo túng chứ?
Ta tiến lên nửa bước, buộc sợi dây đỏ vào cổ tay hắn, theo lệ thường cong môi hỏi:
“Chẳng hay công t.ử năm nay bao nhiêu tuổi? Nhà ở đâu? Hiện làm nghề gì?”
Hứa Khinh Chu khẽ khựng lại, sau đó bật cười:
“Một tiểu miếu chúc như cô, vậy mà còn tra hỏi lai lịch bản quan sao?”
Bản quan?
Ta giả vờ chỉnh lại bàn hương án, liếc mắt ra ngoài miếu, đầu ngón tay tức khắc lạnh đi.
Dưới gốc ngân hạnh, quả thật có mấy tên nha sai đeo đao đang chờ sẵn.
Chẳng lẽ… hắn thật sự nhắm vào ta mà đến?
Ta giấu bàn tay hơi run vào trong tay áo, cố giữ giọng bình ổn:
“Đại nhân nói đùa rồi. Ngài đã đến cầu nhân duyên, tất nhiên cũng phải để Chức Nữ nương nương biết rõ tình hình của ngài chứ?”
“Nếu không, làm sao bảo đảm cô nương ngài thấy hợp ý, cũng vừa lòng với ngài đây?”
Hứa Khinh Chu nhìn ta, ánh mắt khẽ động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Một lúc sau, hắn vậy mà bật cười.
“Cô nương nói có lý, là bản quan sơ suất.”
Hắn hơi cúi người, ánh mắt dừng trên mặt ta:
“Bản quan là huyện lệnh Thái Thương — Hứa Khinh Chu. Hôm nay vừa nhậm chức, sau này sẽ ở tại huyện nha.”
Huyện lệnh?
Ngày đầu nhậm chức đã cải trang đến ngôi miếu rách nát này của ta ném kim nguyên bảo?
Rốt cuộc là chuyện gì đây?
Ta đang định khom gối hành lễ, hắn lại bất ngờ đưa tay đỡ lấy cánh tay ta.
Cách một lớp y phục, chạm vào rồi lập tức rút ra.
Nhưng cả người ta vẫn cứng đờ.
Hắn thu tay lại, ôn hòa cười nói:
“Bản quan chỉ cải trang xuất hành, miếu chúc cô nương không cần đa lễ.”
“Chỉ là… không biết nên xưng hô với cô nương thế nào?”
Ta đè nén hoảng loạn trong lòng, cụp mắt đáp:
“Đại nhân giống như mọi người, gọi ta A Hồng là được.”
“A Hồng…”
Hắn nhẹ vuốt sợi dây đỏ nơi cổ tay, lộ ra nụ cười đầy ẩn ý.
“Vậy xin hỏi A Hồng cô nương, điều ước của bản quan… bao lâu mới thành hiện thực?”
02
Ta khẽ ho một tiếng, bày ra dáng vẻ nghiêm trang:
“Nhân duyên vốn chẳng thể nóng vội. Huống hồ điều kiện đại nhân đưa ra quả thật quá hà khắc, khi nào thành hay không, còn phải xem ý của Chức Nữ nương nương.”
Hứa Khinh Chu ngẩng đầu nhìn pho tượng thần một cái, rồi lại lấy ra một thỏi bạc nhét vào tay ta:
“Vậy đành làm phiền A Hồng cô nương nói với Chức Nữ nương nương một tiếng, tại hạ muốn… làm gấp.”
Ta cân thử trong tay, vậy mà phải đến mười lượng.
Mười lượng bạc, đủ cho Lưu ma ma đổi t.h.u.ố.c dán ba tháng.
Huống hồ danh tiếng “miếu Chức Nữ cầu duyên cực kỳ linh nghiệm” tuyệt đối không thể hủy trong tay ta.
Ta chỉ đành gật đầu:
“Đại nhân cứ yên tâm. Hai tháng nữa là đến lễ Thất Tịch, đến lúc đó ta nhất định sẽ cho ngài một câu trả lời.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Một tháng.”
“Cái gì?”
“Bản quan chỉ cho cô một tháng.”
Hứa Khinh Chu nhìn ta, giọng điệu ôn hòa, nhưng lời nói lại chẳng lưu chút tình nào:
“Nếu sau một tháng vẫn không có kết quả, bản quan sẽ lấy tội danh giả thần giả quỷ, mượn thần Phật để trục lợi mà niêm phong ngôi miếu này.”
Da đầu ta tức khắc tê dại.
Miếu Chức Nữ tuy nhỏ, nhưng là nơi dung thân của ta suốt ba năm nay.
Năm đó ta chạy nạn tới đây, chính miếu chúc Lưu ma ma đã thu nhận ta.
Bà cho ta ăn ở, thấy ta biết đọc biết viết nên để ta tiếp nhận chức miếu chúc.
Còn chuyện ngôi miếu này vì sao linh nghiệm, người ngoài không biết, nhưng ta lại rõ hơn ai hết.
Nhà nào có nhi t.ử c.ờ b.ạ.c, nhà nào mẹ chồng cay nghiệt, các bà các thím trong thôn đều nắm rõ như lòng bàn tay.
Cái gọi là nhân duyên trời định, chẳng qua là ta giúp các cô nương tránh khỏi hố lửa, rồi đưa những người thật sự phù hợp đến trước mặt nhau mà thôi.
Nếu bí mật “mai mối do người sắp đặt” bị phơi bày, tiền nhang khói của miếu Chức Nữ chắc chắn sẽ giảm đi quá nửa.