Đám bà lão, thím thợ trong ngoài miếu sống nhờ nghề này cũng sẽ mất kế sinh nhai.
Mà ta — kẻ không hộ tịch, không lộ dẫn — lại càng phải trở về thân phận lưu dân.
“Thế nào? Không làm được sao?”
Hứa Khinh Chu thản nhiên hỏi.
“Hay là… các người quả thật đang giả thần giả quỷ?”
“Tuyệt đối không có chuyện ấy!”
Ta nhét thỏi bạc vào tay áo, nghiến răng cười đáp:
“Đại nhân cứ an tâm, ta nhất định mỗi ngày thành tâm quỳ lạy, cầu Chức Nữ nương nương phù hộ ngài sớm ngày tìm được lương phối.”
Đợi bóng thanh sam kia khuất khỏi cửa miếu, ta lập tức thu lại vẻ cung kính.
Nếu phụ thân ta còn sống, một huyện lệnh thất phẩm như hắn, e rằng đến cửa phủ nhà ta còn chưa chắc bước vào được.
Giờ thì hay rồi.
Hắn lại dám dùng miếu Chức Nữ để ép ta.
Xem ta không tìm cho ngươi một con cọp cái, trị ngươi ra trò mới lạ!
03
Ta lật đi lật lại những quyển sổ ghi danh cầu nhân duyên suốt mấy năm qua.
Lật đến cuối cùng, vậy mà chẳng tìm ra nổi một người thích hợp.
Huống hồ là kiểu “cọp cái” như ta muốn tìm…
Ta đành phải sang hậu viện cầu cứu Lưu ma ma — vị miếu chúc đời trước.
Lưu ma ma đang cầm đôi đũa dài trở những miếng dưa tương phơi nắng, tay kia thì đ.ấ.m đ.ấ.m vào cái lưng đã còng xuống.
Ta ở đây ba năm, thích nhất là dùng cơm chan trà nguội ăn cùng dưa tương do bà muối, thanh đạm mà ngon miệng.
Chỉ là Lưu ma ma quanh năm quỳ trước tượng thần tế bái, đầu gối và eo đều lưu lại bệnh căn, không rời được t.h.u.ố.c dán.
Nhìn vị lão nhân đã cưu mang ta suốt ba năm, ta nâng thỏi bạc trong tay, cười đến cong cả mày mắt:
“Vừa rồi có một vị khách hành hương ra tay rất hào phóng, tiền mua t.h.u.ố.c dán của người trong hai ba tháng tới cuối cùng cũng có rồi.”
Lưu ma ma chỉ nhìn ta một cái, đã nhận ra ta đang gượng cười.
Bà đặt đôi đũa dài xuống, giọng già nua lại mang theo vài phần uy nghiêm:
“Nói đi, vị khách hành hương này hẳn là đưa ra yêu cầu rất hà khắc, nên mới chịu bỏ nhiều bạc như vậy?”
Ta đành bước tới đỡ bà, đem yêu cầu của Hứa Khinh Chu kể lại từng chuyện một.
“Vừa muốn xuất thân danh môn, lại còn phải không cha không mẹ không huynh đệ?”
Lưu ma ma nhíu mày.
“Nhân phẩm đối phương thế nào? Chẳng lẽ muốn nuốt trọn gia sản người ta?”
“Dung mạo tuấn tú, trông giống người đọc sách.”
Ta dừng một chút.
“Hơn nữa, hắn tự xưng là tân huyện lệnh Thái Thương.”
“Huyện lệnh?”
Lưu ma ma trầm ngâm một lát.
“Hắn có nói muốn cưới cô nương bao nhiêu tuổi không?”
Ta lắc đầu.
“Vậy thì đến cái tủ cũ ba năm trước tìm thử xem.”
Bà tháo một chiếc chìa khóa bên hông đưa cho ta.
“Nếu lão thân nhớ không lầm, bên cảng Lưu Gia quả thật có một cô nương thích hợp.”
Ta nhét thỏi bạc vào tay bà, nhận lấy chìa khóa rồi nhanh chân đi tới Tàng Kinh Các.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lục trong chiếc tủ gỗ cũ kỹ ra quyển sổ nhân duyên ba năm trước, quả nhiên ta tìm được một người thích hợp.
“Xưởng đóng thuyền họ Lưu, Lưu Thanh Loan.”
“Ba năm trước vừa cập kê, từng tới miếu Chức Nữ cầu nhân duyên.”
“Tính ra hiện giờ cũng chỉ khoảng mười tám tuổi, ngang tuổi với ta.”
“Chính là nó.”
Không biết từ lúc nào, Lưu ma ma đã đứng ở cửa.
“Tổ tiên Lưu gia vốn là thế gia đóng thuyền, mấy năm trước lại nhận hoàng sai đốc tạo bảo thuyền cho Hoàng thượng, ở Thái Thương cũng coi như có danh vọng.”
Bà dừng lại, giọng thấp xuống vài phần:
“Chỉ là con bé Thanh Loan ấy số khổ. Mẹ nó mất lúc sinh nàng, phụ thân ba năm trước đích thân ra khơi thử thuyền mới, lại gặp nạn trên biển.”
“Nó là con gái độc nhất trong nhà, không huynh không đệ, thủ hiếu đến nay, quả thật rất hợp với điều kiện của Huyện lệnh đại nhân.”
Lại cũng là ba năm trước.
Đầu ngón tay ta dừng trên trang sổ, trong lòng bỗng nặng trĩu.
Sao thời gian lại trùng hợp đến vậy?
Ta cố ép nghi hoặc trong lòng xuống, khép sổ lại:
“Được. Chờ đóng cửa miếu xong, con sẽ tới cảng Lưu Gia một chuyến.”
Nhưng Lưu ma ma lại kéo tay ta:
“Một cô nương như con đêm hôm tự ra ngoài không an toàn, để Lâm thẩm đi cùng.”
“Nam nhân nhà Lâm thẩm trước kia từng làm quản sự ở xưởng đóng thuyền họ Lưu. Vừa khéo ba năm trước cũng ra khơi cùng phụ thân Lưu Thanh Loan.”
Trong lòng ta giật thót.
Vậy chẳng phải…
Nhưng ta cũng hiểu chuyện mà không hỏi thêm.
04
Lúc hoàng hôn buông xuống, mây chiều đỏ rực cả bầu trời.
Ta khóa kỹ cửa miếu rồi tới thôn Hoàng Cô tìm Lâm thẩm.
Năm đó ta từ kinh thành trốn tới nơi này, vốn định tìm một chiếc thuyền khách ở cảng Lưu Gia để vượt biển đi xa.
Ai ngờ vừa tránh được gió tanh mưa m.á.u nơi kinh thành, lại gặp ngay bão lớn nơi bờ biển.
Kế hoạch xuất hải, cũng từ đó đành bỏ dở.
Nếu không nhờ Lưu ma ma nói với đám Cẩm Y Vệ tới truy bắt rằng ta đã ra khơi trước lúc bão đến, khiến bọn chúng vồ hụt, thì ba năm qua ta chưa chắc đã sống yên ổn được như bây giờ.
Cho đến khi Hứa Khinh Chu bất ngờ tìm tới cửa, ta mới bừng tỉnh nhận ra…
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ba năm an ổn này, giống như ta trộm được từ tay người khác.
Khi ta gõ cửa nhà Lâm thẩm, trong chính sảnh đang phảng phất mùi cơm canh.
“A Hồng à, tới đúng lúc lắm.”
Thấy thần sắc ta vội vã, bà cũng không hỏi nhiều, chỉ dùng tạp dề lau tay, rồi nhét một bát cơm đầy ụ vào tay ta, lại đưa thêm đôi đũa.
“Chuyện lớn đến đâu, ăn cơm xong rồi nói.”
Sống mũi ta bỗng cay xè.
Ba năm trước, khi ta toàn thân ướt sũng, đói đến phát run, cũng từng được người ta nhét cho một bát cơm như vậy.
Trong lúc ăn, ta đơn giản kể lại yêu cầu của Hứa huyện lệnh.
Lâm thẩm nghe xong, ngẩn người nhìn về phía biển hồi lâu, rồi mới khẽ nói:
“Con bé Thanh Loan kia số khổ thật.”
“Ba năm trước, phu quân ta — A Ngưu — theo Lưu đại đương gia ra khơi thử thuyền, nào ngờ gặp phải trận cuồng phong ấy, đến cả mảnh ván gỗ cũng chẳng trôi về…”