Ta Làm Bà Mối Ở Thái Thương

Chương 10



Ta lập tức rời khỏi đùi Hứa Khinh Chu, ngồi ngay ngắn bên cạnh hắn.

 

Hứa Khinh Chu khẽ gật đầu:

 

“Lưu cô nương cứ nói, Hứa Khinh Chu ta nhất định không phụ sự tín nhiệm của cô nương.”

 

Lưu Thanh Loan hít sâu một hơi, hạ thấp giọng:

 

“Trước khi ra khơi, phụ thân ta từng nói với ta rằng, bất kể ông có sống sót qua trận cuồng phong hay không, ông cũng sẽ không trở về nữa.”

 

“Ông bảo ta đừng tìm kiếm cứu nạn, cứ xem như ông đã táng thân bụng cá.”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Ta khẽ nhướng mày.

 

Quả nhiên, Lưu lão đương gia biết rõ có bão mà vẫn ra khơi.

 

Nhưng lời trăn trối này… sao nghe lại kỳ quái đến vậy?

 

Ta liếc nhìn Hứa Khinh Chu, thấy hắn cũng đang cau mày thật c.h.ặ.t.

 

Lưu Thanh Loan hít sâu thêm một hơi, cố bình ổn cảm xúc rồi tiếp tục:

 

“Sau khi nghe xong, ta càng thêm nghi hoặc, nên âm thầm đi theo ông.”

 

“Ta thấy ông vào một ngôi chùa. Ta không dám đi vào, chỉ đứng canh bên ngoài.”

 

“Đến khi ông bước ra, bên cạnh đã có thêm một nam t.ử bị áo choàng đen che kín mít.”

 

Ta nheo mắt lại.

 

Quả nhiên là hộ tống Kiến Văn Đế đào thoát sao?

 

“Nhưng ta lại nhìn thấy, phía sau phụ thân ta và người kia… còn có một nam t.ử khác vóc dáng tương tự, đứng nơi cửa chùa xa xa tiễn họ, lệ ướt cả vạt áo.”

 

Giọng Lưu Thanh Loan run run.

 

Trong khoang xe chật hẹp, câu nói ấy lại như tiếng sét nổ vang bên tai ta.

 

Ta và Hứa Khinh Chu nhìn nhau, trong mắt đối phương đều là vẻ chấn động cuồn cuộn.

 

20

 

Xe ngựa dừng trước cổng một ngôi chùa tên Đồng Giác Tự.

 

Một mình ta bước lên trước, run run đưa cho hai võ tăng giữ cửa đang đầy cảnh giác tấm danh điệp thân phận đã ba năm không dùng tới.

 

Trên tấm danh điệp ấy, chính giữa khắc ba chữ “Phương Trung Thục”.

 

Ở cột phụ thân, rõ ràng khắc hai chữ:

 

Phương Hiếu Nhụ.

 

Sau đó, trong thiền phòng hậu viện, ta thuận lợi gặp được vị tăng nhân mặt dài hiền từ kia.

 

Lần này…

 

Đổi lại là ta lệ ướt vạt áo, phủ phục dưới đất, dập đầu thật sâu.

 

Phụ thân.

 

Con không bán đứng bệ hạ.

 

Con vô tình đ.á.n.h bậy đ.á.n.h bạ… lại thật sự giúp người che giấu được ngài ấy.

 

Lần này…

 

Người hài lòng chưa?

 

“Thí chủ, bần tăng duyên trần đã dứt, không đáng để ngươi mãi canh cánh trong lòng.”

 

“Ngươi còn trẻ, quãng đời phía trước còn rất dài. Buông bỏ gia cừu đi, sống cho chính mình thật tốt.”

 

“A Di Đà Phật.”

 

Ta dùng tay áo lau nước mắt, lại dập đầu thêm một lần nữa:

 

“Thần nữ Phương Trung Thục, tạ bệ hạ chỉ điểm mê lộ.”

 

“Người hãy bảo trọng.”

 

“Thần nữ… xin cáo biệt từ đây.”

 

Từ lúc bước ra khỏi Đồng Giác Tự, ta không còn là nữ nhi của Phương Hiếu Nhụ nữa.

 

Ta chỉ là A Hồng của miếu Chức Nữ.

 

Bước qua ngưỡng cửa cao cao của chùa, gió biển thổi tới trước mặt dường như cũng bớt đi vài phần mặn chát, mang theo vị ngọt thanh của tân sinh.

 

Ba năm rồi.

 

Cuối cùng ta cũng dám thẳng lưng, ngẩng đầu nhìn kỹ bầu trời trong xanh của huyện Thái Thương.

 

Xe ngựa lại chở ba người chúng ta quay về huyện nha.

 

Không khí trong xe cũng không còn nặng nề như lúc đến.

 

Thấy sắc mặt ta tốt hơn nhiều, Lưu Thanh Loan bèn cười trêu:

 

“Nếu cô với ta đã có duyên như vậy, đều không cha không mẹ không huynh đệ, chi bằng trực tiếp kết bái tỷ muội đi.”

 

Ta khẽ ngẩn người, lẩm bẩm:

 

“Đúng vậy… lúc Hứa đại nhân cầu nguyện đâu có nói là không được có tỷ muội đâu, ha ha.”

 

“Sau này ta sẽ gọi muội là Lưu A Hồng.”

 

“Lại nhờ Hứa đại nhân làm hộ tịch cho muội, nhập vào Lưu gia, làm muội muội của ta — Lưu Thanh Loan. Sau này sẽ do ta che chở muội, thế nào?”

 

Hứa Khinh Chu cười gật đầu:

 

“Như vậy rất tốt.”

 

Lưu Thanh Loan giơ hai tay ra, một tay hướng về ta, một tay hướng về Hứa Khinh Chu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Vậy quyết định thế nhé. Sau này hắn có cưới được muội muội ta hay không, còn phải qua cửa Lưu Thanh Loan ta đã!”

 

Ta không nhịn được bật cười thành tiếng, lập tức đập tay với nàng.

 

Hứa Khinh Chu lại lắc đầu cười khổ:

 

“Ý là… mối nhân duyên này của ta có thành hay không, còn phải xem biểu hiện sau này của ta?”

 

Ta khẽ ho một tiếng, lại bày ra bộ dạng miếu chúc:

 

“Đương nhiên rồi. Miếu Chức Nữ se duyên từ trước đến nay luôn chú trọng ngươi tình ta nguyện, tuyệt đối không có chuyện ép buộc.”

 

Hứa Khinh Chu đưa tay vào n.g.ự.c áo lấy ra một sợi dây đỏ, dùng cả hai tay buộc nó lên cổ tay trái của ta.

 

“Ngài ngài ngài… ngài lấy ở đâu ra vậy?”

 

Ta trợn mắt nhìn sợi dây đỏ, đầy kinh ngạc.

 

“Ta xin từ chỗ Lưu ma ma đấy.”

 

“Dù sao ta cũng đã đưa một thỏi vàng làm sính lễ rồi, bà ấy đã đồng ý.”

 

“Sính lễ của ngài… là thỏi kim nguyên bảo bỏ vào hòm công đức kia?”

 

“Không sai.”

 

“Năm đó một trăm lượng bạc nàng cho ta, quy đổi ra chính là một thỏi vàng mười lượng ấy.”

 

Ta rút tay về khỏi tay hắn, lại hỏi:

 

“Vậy một tên thư sinh nghèo như ngài, lấy đâu ra kim nguyên bảo?”

 

Hứa Khinh Chu đắc ý cười:

 

“Đương nhiên là do điện thí đỗ Thám hoa lang, được bệ hạ ban thưởng.”

 

“Trạng nguyên được ngàn lượng vàng, còn ta được năm trăm lượng.”

 

“Loại kim nguyên bảo này nhà ta vẫn còn hơn bốn mươi thỏi.”

 

“Nếu nàng gả cho ta, tất cả đều là của nàng, thế nào?”

 

Ta lộ vẻ chần chừ.

 

Lưu Thanh Loan lập tức chen vào:

 

“A Hồng muội muội, muội dễ bị mua chuộc thế sao?”

 

“Gia sản Lưu gia bọn ta, e là muội còn chưa biết đâu.”

 

“Một lát nữa tỷ sẽ dẫn muội đi xem kho hàng mở mang tầm mắt, tránh để người ta dùng một thỏi vàng đã lừa mất.”

 

Ta nhìn khóe môi đang nhếch lên của Hứa Khinh Chu dần bị sự hào sảng của Lưu Thanh Loan ép cong xuống, không nhịn được ôm bụng cười lớn.

 

Nhưng Lưu Thanh Loan lại đổi giọng, tiếp tục trêu:

 

“Hứa đại nhân muốn làm muội phu của ta cũng không phải không được.”

 

“Đợi tháng sau thuận lợi đưa đoàn thuyền của Trịnh đại nhân ra khơi xong, bản đương gia sẽ nghiêm túc cân nhắc hôn sự của A Hồng muội muội nhà ta.”

 

Cuối cùng Hứa Khinh Chu cũng thở phào nhẹ nhõm:

 

“Vậy quyết định thế nhé!”

 

21

 

Ngày đoàn thuyền của Trịnh Hòa nhổ neo xuất hải, trời quang mây tạnh, muôn dặm không gợn mây.

 

Từng chiếc đại thuyền nối dài đến tận đường chân trời ngoài biển khơi.

 

Lúc ấy, ta mang thân phận Lưu A Hồng — miếu chúc của miếu Chức Nữ, cùng các cao tăng đạo cô của những đại miếu như Song Phượng Tự, Thiên Phi Cung đứng trên đài cao ven bờ, cầu phúc cho đám thủy thủ và tướng sĩ sắp sửa viễn dương.

 

Lần ấy, lời nói về “Chân Vũ Đại Đế” rất được Vĩnh Lạc Đế hài lòng.

 

Hắn thản nhiên tiếp nhận phần “vinh phong” mà ta ban cho, cũng thuận thế thừa nhận thân phận miếu chúc miếu Chức Nữ của ta — Lưu A Hồng.

 

Đương nhiên, cũng đồng nghĩa với việc thừa nhận toàn bộ lời ta đã nói hôm đó.

 

Bởi vậy, Lưu gia từ kẻ bị liên lụy trong vụ Kiến Văn Đế đào thoát, ngược lại trở thành người bị hại.

 

Không những không còn bị điều tra lặp đi lặp lại, mà còn được triều đình ban thưởng an ủi, tăng thêm số lượng đơn đặt đóng bảo thuyền.

 

Sau khi thuận lợi tiễn đoàn thuyền rời bến.

 

Dưới sự trợ giúp của Lưu gia, chức huyện lệnh của Hứa Khinh Chu cũng ngày càng thuận buồm xuôi gió.

 

Hắn ban hành chính sách chăm lo cho những người già cô độc tuổi cao, lại bỏ tiền lớn mời vài vị đại sư Tô thêu và nghệ nhân cắt giấy tới thôn Hoàng Cô, dạy các bà các thím nghề thêu thùa và cắt giấy.

 

Thành ra vị quan phụ mẫu này được họ khen ngợi không dứt miệng.

 

Đến mức mỗi lần gặp ta, đám bà thím ấy đều ghé tai khen hắn đủ điều, trong lời nói ngoài lời nói đều là ý thúc giục hôn sự.

 

Mà việc mai mối se duyên phía sau miếu Chức Nữ, cũng nhờ quan phủ mà được đường đường chính chính công nhận, không cần phải cố ý giả thần giả quỷ nữa.

 

Ngày ta và Hứa Khinh Chu đại hôn, sau đêm động phòng hoa chúc, ta chìm vào giấc ngủ say.

 

Lại một lần nữa mơ thấy phụ thân.

 

Ông lệ nóng đầy mắt, dẫn theo hơn tám trăm người của Phương gia, cùng nhau chúc ta nửa đời sau hạnh phúc bình an.

 

Sau đó, ta lại mơ thấy Chức Nữ nương nương.

 

Người nói:

 

Trước chân tình, sang hèn cao thấp tuyệt đối không phải dải Ngân Hà không thể vượt qua.

 

Người nói:

 

Mong cho thiên hạ hữu tình nhân đều có thể vượt qua mọi ngăn trở, cuối cùng kết thành quyến thuộc.

 

-HẾT-