Ta Làm Bà Mối Ở Thái Thương

Chương 9



Nếu Lâm thẩm cũng không sao, lại còn có Hứa Khinh Chu ở đây…

 

Vậy thì ta cứ mặc cho bản thân chìm vào giấc ngủ sâu trong lòng hắn thôi.

 

Trong mộng, ta lại gặp phụ thân.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Ông toàn thân đầy m.á.u, chỉ thẳng vào mặt ta mà mắng hết câu này đến câu khác:

 

“Bao nhiêu người liều mạng mới đưa được bệ hạ rời đi, ngươi sao có thể bán đứng bệ hạ?!”

 

“Vi phụ trung quân cả đời, sao lại sinh ra đứa con gái bất trung bất hiếu như ngươi!”

 

“Khí tiết thà c.h.ế.t không khuất phục của Phương gia, ngươi chẳng kế thừa nổi một phần! Không như tỷ tỷ ngươi còn biết gieo mình xuống sông giữ tiết, ngươi lén bỏ trốn thì thôi đi, vậy mà còn giúp kẻ soán vị chính danh?!”

 

Ngay sau đó, phía sau phụ thân lần lượt hiện lên từng bóng người đẫm m.á.u.

 

Chi chít dày đặc, tầng tầng lớp lớp.

 

Đó là hơn tám trăm oan hồn bị tru di cùng phụ thân.

 

Họ hình dung tiều tụy, thất khiếu chảy m.á.u, vô số cánh tay đồng loạt chỉ thẳng vào ta, cùng lúc quát lớn:

 

“Ham sống sợ c.h.ế.t! Bất trung bất hiếu!”

 

Âm thanh ấy như tiếng sét, khiến hồn phách ta như muốn tan nát.

 

Ta chỉ cảm thấy cả người như rơi vào hầm băng, nhưng nơi khóe mắt lại trào ra dòng lệ nóng hổi.

 

Muốn tỉnh khỏi cơn ác mộng này, nhưng thế nào cũng không mở nổi mắt.

 

Trong cơn mê man, ta nghe thấy giọng Hứa Khinh Chu đầy lo lắng:

 

“Nàng bị sao vậy? Cả người run rẩy, mồ hôi lạnh vã ra… sao còn khóc nữa?”

 

Sau đó là giọng kinh hoảng của Lưu Thanh Loan:

 

“Chẳng lẽ… là phản phệ khi thỉnh thần nhập thể? Hay là báo ứng vì giả mạo thần linh?”

 

Một đôi tay đầy vết chai nhẹ chạm lên trán ta, lại bắt mạch nơi cổ tay.

 

“Đừng đoán bậy nữa. Nếu thật sự có thần linh, tuyệt đối sẽ không hại người.”

 

Là Lưu ma ma.

 

Xem ra ta đã được đưa về miếu rồi.

 

Giọng bà già nua vẫn tiếp tục vang lên:

 

“Là mộng yểm. Năm đầu tiên nó tới đây thường xuyên như vậy, nhưng hai năm gần đây làm miếu chúc, bận trước bận sau nên ít tái phát hơn.”

 

“Hôm nay thành ra thế này… hẳn là tâm bệnh tái phát rồi.”

 

“Lại còn phát sốt nữa, chắc do đêm qua bị gió biển thổi.”

 

“Đúng là đứa nhỏ đáng thương. Ở đây ba năm rồi, lão thân chưa từng thấy có người thân nào tới thăm nó…”

 

Tiếng thở dài của Lưu ma ma vừa dứt, bên tai ta lại vang lên một tiếng thở dài khe khẽ của Hứa Khinh Chu:

 

“Nàng từ ba năm trước… đã không còn một người thân nào trên đời nữa rồi.”

 

Quả nhiên…

 

Hắn thật sự biết ta là ai.

 

Sau đó là giọng đầy kinh ngạc của Lưu Thanh Loan:

 

“Sao lại như vậy? Ít nhất ta còn có bao nhiêu thúc bá giúp đỡ, còn nàng ấy…”

 

“Ba năm trước mất sạch người thân… chẳng lẽ là vụ án tru di thập tộc chấn động năm đó?!”

 

Hứa Khinh Chu ôm ta c.h.ặ.t hơn.

 

“Ta sẽ lập tức đưa nàng về huyện nha, mời đại phu tới xem bệnh.”

 

Lưu Thanh Loan bỗng vội vàng nói tiếp:

 

“Đợi đã, ta bảo người đ.á.n.h xe ngựa tới. Sau đó dẫn các người đến một nơi, ở đó có lẽ có người chữa được tâm bệnh của nàng.”

 

18

 

Trên xe ngựa, ta nằm trong lòng Hứa Khinh Chu.

 

Vẫn mê mê tỉnh tỉnh, nhưng mơ hồ nghe được cuộc trò chuyện giữa hắn và Lưu Thanh Loan.

 

“Cho nên, Hứa đại nhân, ngài và A Hồng cô nương quen nhau từ rất lâu rồi sao?”

 

“Là ta biết nàng, nhưng nàng chưa chắc đã biết ta.”

 

“Dù sao nàng cũng từng rực rỡ ch.ói mắt như vậy, còn ta khi đó lại quá đỗi thấp kém…”

 

“Thấp kém đến mức… ngay cả tư cách để nàng biết đến cũng không có, huống chi là nhớ tên.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Lưu Thanh Loan tức đến bật cười:

 

“Trước đó ta đã thấy ánh mắt ngài nhìn nàng không đúng rồi, hóa ra là đơn phương tương tư.”

 

“Ngài nói thẳng với nàng không được sao? Hà tất phải lấy dân nữ ra làm trò đùa?”

 

Hứa Khinh Chu khẽ thở dài:

 

“Ta sợ nếu nói thẳng sẽ dọa nàng bỏ chạy.”

 

“Cô không biết đâu, hôm qua lúc gặp nàng, ta chỉ vừa đỡ nàng một chút, cả người nàng đã căng cứng như chim sợ cành cong…”

 

Trong xe ngựa bỗng yên lặng.

 

Chỉ còn tiếng bánh xe nghiến qua mặt đường đá xanh.

 

Một lúc sau mới nghe thấy tiếng cảm thán của Lưu Thanh Loan:

 

“Haizz… ta cứ tưởng mình đã đủ t.h.ả.m rồi, không ngờ nàng còn t.h.ả.m hơn ta.”

 

“Nếu đổi lại là ta, e rằng ngay cả dũng khí sống tiếp cũng chẳng có…”

 

Hứa Khinh Chu rất nhanh đã tiếp lời:

 

“Năm đó ta dốc hết gia sản mà vẫn thi rớt khoa cử, chính nàng là người khuyên ta…”

 

“Đến con kiến còn tham sống, chẳng lẽ ta còn không bằng một con kiến?”

 

Đúng vậy.

 

Trong mắt phụ thân và tám trăm oan hồn kia, hiện giờ ta chẳng phải chỉ là một con kiến hèn nhát ham sống hay sao?

 

Nhưng dù là con kiến cố sống…

 

Cũng có thể hóa thành xuân nê nuôi dưỡng đất trời.

 

Miếu Chức Nữ vẫn cần ta.

 

Những bà lão, thím phụ trong thôn Hoàng Cô vẫn cần ta.

 

Chỉ cần còn những người lương thiện cần đến ta, ta vẫn phải cố gắng sống tiếp.

 

Xe ngựa xóc nảy một cái, Hứa Khinh Chu khẽ đổi tư thế chân.

 

Có lẽ bị ta đè tê rồi.

 

Nhờ cuộc trò chuyện của họ kéo sự chú ý đi, ý thức của ta dần dần thoát khỏi cơn mộng yểm, trở lại hiện thực.

 

Ta cố gắng mở mắt.

 

Cuối cùng cũng mở ra được.

 

“A Hồng, cuối cùng nàng cũng tỉnh rồi?”

 

“Ưm…”

 

Ta hé môi, dùng giọng khàn khàn hỏi:

 

“Các người… đều biết rồi sao?”

 

Lưu Thanh Loan khẽ gật đầu.

 

Một tay Hứa Khinh Chu đỡ sau đầu ta, tay kia cầm túi nước bên cạnh lên, cười nhẹ:

 

“Có sức tự uống không? Nếu không, ta đút cho nàng cũng được.”

 

Ta vội đưa tay nhận lấy túi nước, trừng hắn một cái:

 

“Ta chỉ bị mộng yểm thôi, chưa đến mức bệnh nguy kịch đâu.”

 

“Nhưng nàng vẫn còn sốt…”

 

Ta đưa tay sờ trán mình, quả thật có hơi nóng, nhưng vẫn cố mạnh miệng:

 

“Không sao.”

 

Vặn mở túi nước uống một ngụm, ta mới nhìn sang Lưu Thanh Loan, khẽ hỏi:

 

“Hiện giờ… chúng ta đang đi đâu?”

 

19

 

Lưu Thanh Loan bỗng nghiêm sắc mặt, từng câu từng chữ chậm rãi nói:

 

“Cô là cô nhi Phương gia, trước đó lại còn cứu Lưu gia ta khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng, ta tin cô.”

 

“Hứa đại nhân biết thân phận của cô mà vẫn lựa chọn che giấu, ta miễn cưỡng cũng có thể tin hắn.”

 

“Hiện giờ, điều ta sắp nói… chính là bí mật khiến Lưu gia nhiều năm nay luôn bị Cẩm Y Vệ truy xét.”